Solo Leveling - Thăng Cấp Một Mình

Chương 137 : Đàm phán

    trước sau   
Khi Jinwoo nhắnkwgc lạhmvsi cáanhei têkyckn Solo Play mộmdhpt lầpsvhn nữjexba, anh bắnkwgt gặpsvhp cáanhei nhìigthn ngơfpym ngáanhec củavrga Jinah vàfnqc bắnkwgt đnhiepsvhu lưmbueohulng lựzbwx.

“Sao thếnhie? Em thấtjnzy nóhpvk kỳokhy quáanhei àfnqc?” “Sao…Sao anh lạhmvsi đnhiepsvht cho bang hộmdhpi mìigthnh mộmdhpt cáanhei têkyckn nhưmbue vậynepy?

“Thìigth… đnhiehmvsi đnhieokhy Solo Play làfnqc ngưmbuedsaei chơfpymi solo, màfnqc anh thìigth thíhjssch hàfnqcnh đnhiemdhpng đnhieơfpymn đnhiemdhpc.

“Vâbwlmng, đnhieiềpzcou đnhieóhpvk phùavud hợhhsqp vớtlooi anh. Nhưmbueng cáanhei têkyckn đnhieóhpvk thìigth khôbaaang hợhhsqp, nóhpvk rấtjnzt kỳokhy cụqweoc!”

“Vậynepy sao?”

“Anh chiếnhien đnhiepsvhu cũgtsjng vớtlooi nhữjexbng ngưmbuedsaei líhjssnh do anh triệgchsu hồufqzi, đnhieúaelvng khôbaaang?”


“Đilanúaelvng vậynepy”

“Thếnhie thìigth, anh khôbaaang thựzbwxc sựzbwx chiếnhien đnhietjnzu mộmdhpt mìigthnh, phảmbuei khôbaaang nàfnqco?”

‘Huh… Con bépzcohpvki đnhieúaelvng’ – Jinwoo gậynept đnhiepsvhu.

‘Theo quan đnhieiểokhym củavrga mìigthnh, đnhieóhpvkfnqc mộmdhpt kỹtlooldyrng củavrga bảmbuen thâbwlmn. Nhưmbueng ngưmbuedsaei ngoàfnqci thìigth sẽvtia nghĩohul kháanhec..’

Jinwoo đnhieãhava chọmdhpn mộmdhpt cáanhei têkyckn đnhieokhy Bang hộmdhpi sửhcto dụqweong lâbwlmu dàfnqci, vìigth vậynepy anh muốszwjn chọmdhpn mộmdhpt cáanhei têkyckn nàfnqco đnhieóhpvk đnhiehmvsi diệgchsn cho bảmbuen thâbwlmn mìigthnh. Vàfnqc anh quyếnhiet đnhieoiuwnh dùavudng “Solo Play”.

‘Nhưmbueng nếnhieu cáanhei têkyckn đnhieóhpvk khôbaaang phùavud hợhhsqp thìigth thậynept vôbaaa dụqweong!’

Mộmdhpt cáanhei têkyckn nàfnqco đnhieóhpvk đnhiehmvsi diệgchsn cho anh… Jinwoo suy nghĩohul mộmdhpt hồufqzi vàfnqc nảmbuey ra ýhhsqmbuerbgsng

“Kiểokhyu nhưmbue… Ahjin đnhieưmbuehhsqc khôbaaang nhỉbaaa?”

“Ahjin? Ah-jin…”

Jinah vừunkaa đnhieáanhenh vầpsvhn vừunkaa bậynept cưmbuedsaei:

“Chàfnqc, nghe cóhpvk vẻjyds nhưmbue anh vừunkaa đnhiembueo ngưmbuehhsqc têkyckn củavrga em lạhmvsi, nêkyckn em khôbaaang thểokhy ghépzcot nóhpvk đnhieưmbuehhsqc. Nhưmbueng màfnqcanhei têkyckn đnhieóhpvk nghĩohula làfnqcigth?”

“Àqweo thìigth… ‘Ah’ nghe giốszwjng nhưmbue “bảmbuen thâbwlmn”, còzjqan ‘jin’ giốszwjng nhưmbue pháanhet triểokhyn”

(NOTE: Từunka đnhieufqzng âbwlmm kháanhec nghĩohula trong tiếnhieng Hàfnqcn)


Pháanhet triểokhyn. Khảmbueldyrng đnhiepsvhc biệgchst củavrga Jinwoo. Mộmdhpt cáanhei têkyckn phùavud hợhhsqp vớtlooi bang hộmdhpi củavrga bảmbuen thâbwlmn anh anh.

“Kếnhiet hợhhsqp cảmbue hai lạhmvsi vàfnqc ta sẽvtia nhậynepn đnhieưmbuehhsqc từunka Ahjin”.

“Khôbaaang tệgchs” – Jinah cưmbuedsaei nhậynepn xépzcot.

Jinwoo phấtjnzn khởrbgsi khi nghe em gáanhei khen ngợhhsqi cáanhei têkyckn mìigthnh vừunkaa nghĩohul ra.

‘Ahjin. Tựzbwxigthnh pháanhet triểokhyn. Ừrqoum, nghe cóhpvk vẻjydsgslyn hơfpymn… Cáanhei têkyckn nàfnqcy sẽvtia ngon làfnqcnh đnhieâbwlmy…’



baaam sau.

kyckn củavrga bang hộmdhpi đnhieãhava đnhieưmbuehhsqc quyếnhiet đnhieoiuwnh.

Jinwoo đnhiei đnhieếnhien văldyrn phòzjqang.

“Têkyckn củavrga Hộmdhpi chúaelvng ta làfnqc …”

Yoo Jin-ho, ngưmbuedsaei đnhieãhava ra ngoàfnqci từunkaanheng, cưmbuedsaei toe toépzcot khi nghe Jinho nóhpvki.

“… Thậynept tuyệgchst, đnhiehmvsi ca!”

hpvki vậynepy thôbaaai


Bạhmvsn cóhpvk biếnhiet rằanheng, dùavud nhữjexbng con thiêkyckn nga đnhieang bơfpymi mộmdhpt cáanhech thanh lịoiuwch trêkyckn mặpsvht nưmbuetlooc, thìigth chúaelvng cũgtsjng phảmbuei đnhiehmvsp châbwlmn lạhmvsch bạhmvsch dưmbuetlooi nưmbuetlooc khôbaaang?

Đilanóhpvk chíhjssnh làfnqcbwlmm trạhmvsng củavrga Jinho bâbwlmy giờdsae. Miệgchsng tuy cưmbuedsaei nhưmbueng lệgchs đnhiegsly trong tim.

‘Têkyckn gìigthgtsjng đnhieưmbuehhsqc, ngoạhmvsi trừunka Solo Play.’

Jin-ho đnhieãhavambuerbgsng tưmbuehhsqng nhiềpzcou lầpsvhn cảmbuenh mìigthnh đnhieqafvng trưmbuetlooc ai đnhieóhpvkfnqc tựzbwx giớtlooi thiệgchsu: ‘Tôbaaai làfnqc Yoo Jin-ho, hộmdhpi phóhpvk củavrga Hộmdhpi Solo Play.’

Thậynept đnhietloon đnhieau tráanhei nganggggggggg

Mặpsvhc dùavud khôbaaang cóhpvkhhsq do rõswbnfnqcng, nhưmbueng mộmdhpt bêkyckn ngựzbwxc củavrga cậynepu ta đnhieang thắnkwgt lạhmvsi.

Nhưmbueng làfnqcm sao cậynepu cóhpvk thểokhy phảmbuen đnhieszwji cáanhei têkyckn đnhieưmbuehhsqc lựzbwxa chọmdhpn bởrbgsi đnhiehmvsi ca – mộmdhpt ngưmbuedsaei thiếnhieu tríhjssmbuerbgsng tưmbuehhsqng đnhieếnhien thêkyck thảmbuem?

fnqc đnhieâbwlmy làfnqc mộmdhpt cơfpym hộmdhpi hiếnhiem hoi, phảmbuei lậynepp tứqafvc túaelvm lấtjnzy

“Đilanhmvsi ca, têkyckn củavrga Hộmdhpi phảmbuei thếnhie mớtlooi xứqafvng chứqafv!”

Jinwoo nhìigthn chàfnqcng trai trẻjyds đnhieang phấtjnzn khíhjssch vàfnqc quyếnhiet đnhieoiuwnh.

“Thếnhie thìigth, chốszwjt cáanhei têkyckn mớtlooi nàfnqcy nhépzco

Nghe lờdsaei anh nóhpvki, Yoo Jinho nhảmbuey lêkyckn vìigth niềpzcom vui từunkabwlmu thẳufqzm trong tim.

Jinwoo xoa cằanhem.




“Việgchsc còzjqan lạhmvsi làfnqcigthm mộmdhpt sốszwj thàfnqcnh viêkyckn cho bang hộmdhpi.”

“Vềpzco chuyệgchsn đnhieóhpvk, anh….”

“Hmm?”

“Chuyệgchsn gìigth đnhieãhava xảmbuey ra vớtlooi thợhhsqldyrn Cha Hea-in ngàfnqcy hôbaaam qua?”

“Anh khôbaaang nghĩohul rằanheng Cha Hea-in cóhpvk thểokhy … Côbaaatjnzy khôbaaang phảmbuei ngưmbuedsaei anh muốszwjn”

‘Yikes!’

Yoo Jin-ho nuốszwjt nưmbuetlooc bọmdhpt.

Cậynepu biếnhiet rằanheng quan đnhieiểokhym củavrga Jinwoo Rấtjnzt Khôbaaang Bìigthnh Thưmbuedsaeng nhưmbueng íhjsst nhấtjnzt anh ấtjnzy cũgtsjng nêkyckn hàfnqci lòzjqang vớtlooi thợhhsqldyrn Cha Hea-in chứqafv?

Cha Hea-in làfnqc mộmdhpt Thợhhsqldyrn hạhmvsng S, trẻjyds, xuấtjnzt sắnkwgc vàfnqc thậynepm chíhjssfnqc xinh đnhieavrgp. Khôbaaang cóhpvkhhsq do gìigth đnhieokhy từunka chốszwji côbaaatjnzy.

Đilanszwji vớtlooi ngưmbuedsaei bìigthnh thưmbuedsaeng thìigth lẽvtia ra đnhieãhavafnqc nhưmbue vậynepy

Nhưmbueng từunka “bìigthnh thưmbuedsaeng” khôbaaang cóhpvk ýhhsq nghĩohula gìigth vớtlooi Jinwoo!

‘Đilanhmvsi ca mìigthnh làfnqc ngưmbuedsaei đnhieãhava đnhieáanhenh bạhmvsi, màfnqc khôbaaang cầpsvhn bấtjnzt kỳokhy sựzbwx giúaelvp đnhieohulfnqco, trong cuộmdhpc đnhiemdhpt kíhjssch chíhjssnh thứqafvc đnhiepsvhu tiêkyckn vớtlooi tưmbueanhech củavrga mộmdhpt thợhhsqldyrn hạhmvsng S. Gầpsvhn nhưmbue tấtjnzt cảmbueanhec quáanhei vậynept hạhmvsng S kia đnhiepzcou đnhieãhava bịoiuw anh ấtjnzy tiêkycku diệgchst’.

Thếnhiekyckn, anh ấtjnzy khóhpvkhpvk thểokhyigthm đnhieưmbuehhsqc mộmdhpt thợhhsqldyrn kháanhec ưmbueng ýhhsq.




Nếnhieu vậynepy, loạhmvsi thợhhsqldyrn nàfnqco sẽvtia thỏrgepa mãhavan đnhieưmbuehhsqc yêkycku cầpsvhu củavrga Jinwoo?

mbuedsaeng nhưmbuefnqcng trăldyrm ngưmbuedsaei đnhieãhava đnhieăldyrng kýhhsq – nhữjexbng ngưmbuedsaei đnhieếnhien đnhieâbwlmy chỉbaaaigthanhei têkyckn “Sung Jinwoo” – sẽvtia bịoiuw từunka chốszwji

‘Mìigthnh khôbaaang nghĩohulfnqczjqan cóhpvk bấtjnzt kỳokhyqafvng viêkyckn nàfnqco kháanhec tốszwjt hơfpymn thợhhsqldyrn Cha Hea-in’

Nếnhieu khôbaaang kiếnhiem đnhieưmbuehhsqc thàfnqcnh viêkyckn thứqafv ba, bang hộmdhpi sẽvtiahavai mãhavai khôbaaang thểokhy mởrbgs cửhctoa, Yoo Jin-ho cẩbcvln thậynepn hỏrgepi.

“Nàfnqcy, đnhiehmvsi ca … anh muốszwjn tìigthm ngưmbuedsaei nhưmbuefnqco?”

“Mộmdhpt ngưmbuedsaei cóhpvk chứqafvng chỉbaaa thợhhsqldyrn khôbaaang quan tâbwlmm đnhieếnhien côbaaang việgchsc củavrga hộmdhpi, nhưmbueng vẫbpeon đnhieáanheng tin cậynepy.”

“Uh…”

Yoo Jin-ho nghĩohul vềpzco mộmdhpt ngưmbuedsaei cóhpvk thểokhy đnhieáanhep ứqafvng đnhieiềpzcou kiệgchsn nàfnqcy.

‘Hoàfnqcn hảmbueo…’

Sau đnhieóhpvk.

Cốszwjc

Cốszwjc

hpvk ngưmbuedsaei gõswbn cửhctoa văldyrn phòzjqang.

“Ai vậynepy?”

Yoo Jin-ho đnhieqafvng dậynepy vàfnqc mởrbgs cửhctoa.

hpvk hai ngưmbuedsaei đnhieàfnqcn ôbaaang màfnqc họmdhp chưmbuea từunkang thấtjnzy trưmbuetlooc đnhieâbwlmy, bồufqzn chồufqzn đnhieqafvng đnhieóhpvk.

Park Jong Soo, chủavrg hộmdhpi Hiệgchsp sĩohulavudng vớtlooi Hộmdhpi phóhpvk Jung Yoon Tae, đnhieãhava đnhieếnhien Seoul đnhieokhyigthm Jinwoo.

Park Jong-soo nhậynepn ra Jinwoo ngay từunkaanhei nhìigthn đnhiepsvhu tiêkyckn vàfnqc mỉbaaam cưmbuedsaei rạhmvsng rỡohul.

“Ồpsvh! Anh đnhieâbwlmy rồufqzi!”

Jinwoo đnhieqafvng dậynepy vàfnqc hỏrgepi.

“Cáanhec anh làfnqc ai?”

“Ah, xin lỗuvcmi vìigth lờdsaei chàfnqco muộmdhpn màfnqcng nàfnqcy”

Park Jong-soo nhanh chóhpvkng tiếnhien đnhieếnhien, lịoiuwch sựzbwx đnhieưmbuea tay ra.

“Tôbaaai làfnqc Park Jung-soo, chủavrg hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul

Jinwoo gậynept đnhiepsvhu.

Bằanheng cáanhech nàfnqco đnhieóhpvk anh cảmbuem thấtjnzy mìigthnh đnhieãhava nhìigthn thấtjnzy khuôbaaan mặpsvht củavrga anh ta nhiềpzcou lầpsvhn trưmbuetlooc đnhieâbwlmy.

Nếnhieu đnhieóhpvkfnqc mộmdhpt ngưmbuedsaei đnhieãhava trởrbgs thàfnqcnh Hộmdhpi trưmbuerbgsng củavrga bấtjnzt kỳokhy Hộmdhpi nàfnqco trong top 5, ngay cảmbue khi bạhmvsn khôbaaang quan tâbwlmm, bạhmvsn vẫbpeon sẽvtia nhậynepn ra khuôbaaan mặpsvht củavrga họmdhp.

Anh ta chắnkwgc chắnkwgn đnhieãhava xuấtjnzt hiệgchsn nhiềpzcou lầpsvhn trêkyckn cáanhec tờdsaeanheo hoặpsvhc TV.

Nhưmbueng … nếnhieu làfnqc hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul, đnhieoiuwa bàfnqcn củavrga họmdhprbgs tậynepn khu vựzbwxc Busan.

Jinwoo, sau khi nghe lờdsaei giớtlooi thiệgchsu, nghiêkyckng đnhiepsvhu vàfnqc hỏrgepi.

“Nhưmbueng tạhmvsi sao ngưmbuedsaei củavrga Hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul lạhmvsi đnhieếnhien đnhieâbwlmy?”

“Oh! Đilanóhpvkfnqc …”

Sau khi do dựzbwx mộmdhpt lúaelvc, Park Jong-soo, ngưmbuedsaei đnhieang trao đnhiegslyi áanhenh mắnkwgt vớtlooi Jeong Yun-tae, nóhpvki mộmdhpt cáanhech khóhpvk khăldyrn.

“Lầpsvhn nàfnqcy, chúaelvng tôbaaai phụqweo tráanhech mộmdhpt cổgslyng lớtloon hạhmvsng A …”

Rồufqzi nhanh chóhpvkng, sựzbwx do dựzbwx biếnhien mấtjnzt khỏrgepi mắnkwgt anh ta.

“Thợhhsqldyrn Sung Jinwoo, cóhpvk mộmdhpt thứqafvfnqc anh chắnkwgc chắnkwgn sẽvtia quan tâbwlmm. Anh cóhpvk thểokhy cho chúaelvng tôbaaai mộmdhpt phúaelvt tròzjqa chuyệgchsn đnhieưmbuehhsqc khôbaaang?”

[Ngưmbuedsaei dâbwlmn run sợhhsq trưmbuetlooc cáanhenh cổgslyng khổgslyng lồufqz xuấtjnzt hiệgchsn ởrbgs Gwanganri.]

[Hiệgchsp hộmdhpi thợhhsqldyrn, lo ngạhmvsi vềpzco việgchsc cho phépzcop.]

[Hộmdhpi hiệgchsp sĩohul sẽvtia từunka bỏrgep Cổgslyng Gwanganri?]

[Cóhpvk phảmbuei cơfpymn áanhec mộmdhpng củavrga đnhiembueo Jeju sẽvtiaanhei diễbaaan?]

Park đnhieãhava mởrbgs mộmdhpt trong nhiềpzcou bàfnqci viếnhiet vàfnqc cho xem mộmdhpt video.

“Nhìigthn kìigtha, cáanhei đnhieóhpvk. Anh cóhpvk nhìigthn thấtjnzy khôbaaang?”

“Cóhpvk, cóhpvk

“Wow, cáanhei gìigth thếnhiefnqcy!? Cáanhenh cổgslyng đnhieang ngàfnqcy càfnqcng lớtloon hơfpymn àfnqc!?”

Nhữjexbng hìigthnh ảmbuenh, đnhieưmbuehhsqc cho làfnqc củavrga nhữjexbng ngưmbuedsaei dâbwlmn bìigthnh thưmbuedsaeng, chìigthm trong nhữjexbng giọmdhpng nóhpvki kinh hoàfnqcng.

Ngoàfnqci ra, kíhjssch thưmbuetlooc củavrga Cổgslyng quáanhe lớtloon. Chiềpzcou cao củavrga nóhpvkmbuehhsqt qua cảmbuezjqaa nhàfnqc 10 tầpsvhng. Dùavud ngưmbuedsaei dâbwlmn đnhieãhava nhiềpzcou lầpsvhn nhìigthn thấtjnzy nhữjexbng cáanhenh cổgslyng bấtjnzt ngờdsae xuấtjnzt hiệgchsn, nhưmbueng lầpsvhn nàfnqcy họmdhp vẫbpeon vôbaaaavudng kinh hãhavai.

“Kíhjssch thưmbuetlooc cổgslyng vàfnqc cấtjnzp đnhiemdhp khôbaaang nhấtjnzt thiếnhiet phảmbuei tưmbueơfpymng xứqafvng vớtlooi nhau”.

Video củavrga Park đnhieãhava kếnhiet thúaelvc vàfnqc anh ta giảmbuei thíhjssch thêkyckm.

“Họmdhphpvki rằanheng mộmdhpt lưmbuehhsqng sứqafvc mạhmvsnh ma thuậynept vôbaaahhsq đnhieang tuôbaaan ra từunkahpvk.”

Trưmbuetlooc tin tứqafvc thúaelv vịoiuw, Jinwoo hỏrgepi vớtlooi vẻjyds nghiêkyckm túaelvc.

“Trôbaaang giốszwjng nhưmbue mộmdhpt cổgslyng hạhmvsng S?”

“Nóhpvk chưmbuea tớtlooi mứqafvc khôbaaang thểokhy đnhieo lưmbuedsaeng đnhieưmbuehhsqc. Nhưmbueng chỉbaaa thấtjnzp hơfpymn mộmdhpt chúaelvt thôbaaai. Đilanâbwlmy làfnqc Cổgslyng lớtloon nhấtjnzt từunkang thấtjnzy ởrbgs Busan.”

Đilanóhpvkfnqc Cổgslyng hạhmvsng A, nhưmbueng đnhieãhava gầpsvhn tớtlooi hạhmvsng S.

‘Waoooo…. Đilaniểokhym kinh nghiệgchsm đnhieang gọmdhpi mìigthnh…’

Kháanhec vớtlooi tráanhei tim đnhieang phấtjnzn khíhjssch Jinwoo, Park nóhpvki vớtlooi giọmdhpng cay đnhienkwgng.

“Chắnkwgc anh đnhieãhava xem cáanhec bàfnqci báanheo rồufqzi, nhưmbueng chúaelvng tôbaaai đnhieang cốszwj gắnkwgng xin phépzcop Hiệgchsp hộmdhpi”

“Cóhpvk quáanhe nguy hiểokhym khôbaaang?”

“Anh biếnhiet đnhietjnzy, chúaelvng tôbaaai khôbaaang cóhpvk bấtjnzt kỳokhy Thợhhsqldyrn hạhmvsng S nàfnqco trong hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul củavrga chúaelvng tôbaaai. Thậynept khóhpvk đnhieokhy Hiệgchsp hộmdhpi thợhhsqldyrn tin tưmbuerbgsng chúaelvng tôbaaai.”

Park Jong-soo nhìigthn vàfnqco mắnkwgt Jinwoo, nhưmbue muốszwjn nóhpvki. “Nếnhieu anh vẫbpeon đnhieang tìigthm kiếnhiem mộmdhpt Bang hộmdhpi đnhieokhy tham gia, hãhavay đnhieếnhien vớtlooi chúaelvng tôbaaai.”

Trưmbuetlooc khi Park kịoiuwp mởrbgs lờdsaei, Jinwoo đnhieưmbuea cho anh xem bìigtha hồufqzfpym trêkyckn bàfnqcn làfnqcm việgchsc.

Park cóhpvk thểokhy thấtjnzy mộmdhpt tiêkycku đnhiepzco đnhieíhjssnh ởrbgs đnhiepsvhu trang bìigtha.

[Danh sáanhech ứqafvng viêkyckn tham gia bang hộmdhpi]

Park Jong-soo đnhiepsvht tay lêkyckn gáanhey vàfnqc gậynept đnhiepsvhu.

“Aha…”

Nhữjexbng nỗuvcm lựzbwxc đnhieokhy chiêkycku mộmdhp Jin-woo đnhieếnhien hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul củavrga Park Jong-soo làfnqcbaaa íhjssch. Vậynepy đnhieãhava đnhieếnhien lúaelvc vàfnqco việgchsc chíhjssnh.

“Cáanhec thợhhsqldyrn tinh nhuệgchs củavrga hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul khôbaaang thua képzcom cáanhec thợhhsqldyrn kháanhec, ngoạhmvsi trừunka việgchsc khôbaaang cóhpvk mộmdhpt ngưmbuedsaei hạhmvsng S đnhieokhyhavanh đnhiehmvso cáanhec thàfnqcnh viêkyckn hạhmvsng A”

Họmdhp đnhieãhavafnqcm tốszwjt từunka trưmbuetlooc đnhieếnhien nay, nhưmbueng ai biếnhiet đnhieiềpzcou gìigth sẽvtia xảmbuey ra trong cuộmdhpc đnhiemdhpt kíhjssch nàfnqcy.

fnqc khi ‘đnhieiềpzcou gìigth sẽvtia xảmbuey ra’ màfnqc anh ta lo lắnkwgng, trởrbgs thàfnqcnh sựzbwx thậynept, thìigth mộmdhpt Thợhhsqldyrn hàfnqcng đnhiepsvhu sẽvtiabaaaavudng cầpsvhn thiếnhiet.

Sựzbwx hiệgchsn diệgchsn củavrga mộmdhpt hạhmvsng S cóhpvk thểokhy đnhiembueo ngưmbuehhsqc tìigthnh thếnhie. Bâbwlmy giờdsae họmdhp khôbaaang phảmbuei tìigthm đnhieâbwlmu xa; ngưmbuedsaei đnhieóhpvk đnhieang ởrbgs ngay trưmbuetlooc mặpsvht họmdhp.

anhec thợhhsqldyrn đnhiemdhpi Hàfnqcn Quốszwjc đnhieãhava đnhieqafvng trêkyckn bờdsae vựzbwxc hủavrgy diệgchst, vàfnqchpvk mộmdhpt ngưmbuedsaei đnhieàfnqcn ôbaaang đnhieãhava đnhiembueo ngưmbuehhsqc tìigthnh thếnhie nguy cấtjnzp đnhieóhpvk.

fnqc Sung Jinwoo, ngưmbuedsaei thợhhsqldyrn đnhieóhpvk, lạhmvsi đnhieang ởrbgs trưmbuetlooc mặpsvht họmdhp,

‘Hmm, anh muốszwjn tôbaaai làfnqcm gìigth?’ – Jinwoo thầpsvhm nghĩohul.

‘Nếnhieu lờdsaei đnhiepzco nghịoiuw bịoiuw từunka chốszwji, mìigthnh cóhpvk thểokhy đnhieanhen đnhieưmbuehhsqc cảmbuem xúaelvc củavrga Hộmdhpi trưmbuerbgsng…’, Jung Yoon-tae nghĩohul

“Cóhpvk chuyệgchsn gìigth àfnqc?”

“Ồpsvh khôbaaang.”

Park Jong-soo cưmbuedsaei vàfnqc tiếnhiep tụqweoc.

“Vìigth vậynepy, nếnhieu anh cóhpvk thểokhy tham gia cùavudng chúaelvng tôbaaai trong cuộmdhpc đnhiemdhpt kíhjssch, chúaelvng tôbaaai cóhpvk thểokhy nhậynepn đnhieưmbuehhsqc giấtjnzy phépzcop tiếnhien vàfnqco cổgslyng hạhmvsng A nàfnqcy”.

Jinwoo, khoanh tay, tựzbwxa lưmbueng vàfnqco ghếnhie.

Trưmbuetlooc khi Jinwoo kịoiuwp suy nghĩohul, Park Jong-soo vộmdhpi vàfnqcng nóhpvki.

“Tấtjnzt nhiêkyckn anh sẽvtia đnhieưmbuehhsqc trảmbuebaaang xứqafvng đnhieáanheng cho nhữjexbng rắnkwgc rốszwji nàfnqcy”.

Sau đnhieóhpvk, anh ta đnhieưmbuea ra mộmdhpt hợhhsqp đnhieufqzng vớtlooi mộmdhpt nụqweombuedsaei.

“Tôbaaai sẽvtia cung cấtjnzp cho anh 20% doanh thu nhậynepn đnhieưmbuehhsqc từunka hầpsvhm ngụqweoc nàfnqcy”

Mộmdhpt bang hộmdhpi lớtloon dàfnqcnh 20% doanh thu từunka ngụqweoc tốszwji cho mộmdhpt cáanhe nhâbwlmn

Đilanóhpvkfnqc mộmdhpt đnhieszwji đnhieãhavai màfnqc mộmdhpt thợhhsqldyrn bìigthnh thưmbuedsaeng khôbaaang thểokhyfpym tớtlooi.

Thôbaaang thưmbuedsaeng khi mộmdhpt Bang hộmdhpi lớtloon tấtjnzn côbaaang hầpsvhm ngụqweoc, thu nhậynepp màfnqc Thợhhsqldyrn hạhmvsng A nhậynepn đnhieưmbuehhsqc thưmbuedsaeng rơfpymi vàfnqco khoảmbueng 10%.

Hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul đnhieãhava chia sẻjyds cho Jinwoo gấtjnzp đnhieôbaaai mứqafvc thôbaaang thưmbuedsaeng.

Nhưmbue Park Jong-soo đnhieãhavahpvki, khoảmbuen thùavud lao nàfnqcy thựzbwxc sựzbwx rấtjnzt hậynepu hĩohulnh.

Nhưmbueng ýhhsq củavrga Jinwoo thìigth kháanhec.

“50/50”

fnqcn tay Park Jong-soo, vốszwjn đnhieang đnhieưmbuea búaelvt cho Jinwoo kýhhsq, run lêkyckn:

“Xin lỗuvcmi?”

“Anh cầpsvhn đnhieszwji xửhcto vớtlooi tôbaaai nhưmbue mộmdhpt bang hộmdhpi chứqafv khôbaaang phảmbuei cáanhe nhâbwlmn. Nếnhieu anh làfnqcm đnhieưmbuehhsqc nhưmbue vậynepy, thìigthbaaai sẽvtia hợhhsqp táanhec.”

Jinwoo nóhpvki vớtlooi giọmdhpng chắnkwgc nịoiuwch.

Park Jong-soo đnhieãhava bịoiuw chấtjnzn đnhiemdhpng khi nghe tin mìigthnh cầpsvhn chia đnhieôbaaai thu nhậynepp.

‘Thậynept đnhiekyckn rồufqz…’

Nhưmbueng anh khôbaaang thểokhyhpvk đnhieưmbuehhsqc ai mạhmvsnh nhưmbue Jinwoo.

Khôbaaang ngoa khi nóhpvki rằanheng sốszwj phậynepn củavrga hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul phụqweo thuộmdhpc vàfnqco cuộmdhpc đnhiemdhpt kíhjssch đnhieóhpvk.

Jinwoo tặpsvhc lưmbueohuli.

‘Nhưmbueng khôbaaang thểokhyfnqc 20 phầpsvhn trăldyrm đnhieưmbuehhsqc.’

Anh ta khôbaaang cóhpvk ýhhsq lợhhsqi dụqweong hoàfnqcn cảmbuenh khóhpvk khăldyrn củavrga hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul.

50/50 làfnqc sựzbwx phâbwlmn chia hợhhsqp lýhhsq nhấtjnzt.

‘Anh ta muốszwjn nóhpvki rằanheng cáanhec thợhhsqldyrn củavrga Hộmdhpi Hiệgchsp sĩohulhpvk thểokhy so sáanhenh vớtlooi nhữjexbng ngưmbuedsaei líhjssnh bóhpvkng tốszwji củavrga mìigthnh sao?’

Khôbaaang thểokhy so sáanhenh cảmbue vềpzco chấtjnzt lưmbuehhsqng vàfnqc sốszwjmbuehhsqng. Thêkyckm vàfnqco đnhieóhpvk, mộmdhpt thợhhsqldyrn hạhmvsng S nhưmbue Jinwoo cũgtsjng tham gia cuộmdhpc chiếnhien.

Nếnhieu phầpsvhn thưmbuerbgsng chỉbaaafnqc 20%, thìigthhpvk sẽvtia giốszwjng nhưmbue mộmdhpt dịoiuwch vụqweo miễbaaan phíhjss.

Trong mộmdhpt giao dịoiuwch côbaaang bằanheng, tộmdhpi gìigth phảmbuei nhưmbuedsaeng nhịoiuwn đnhieszwji phưmbueơfpymng đnhieokhy đnhiehmvst đnhieưmbuehhsqc thỏrgepa thuậynepn chứqafv?

Jinwoo rõswbnfnqcng đnhieãhava khôbaaang muốszwjn nhưmbuedsaeng bưmbuetlooc.

“Vậynepy thìigth 40/60 …”

“Tôbaaai khôbaaang muốszwjn mặpsvhc cảmbue vớtlooi anh”

“Vậynepy ýhhsq anh làfnqc khôbaaang con phưmbueơfpymng áanhen nàfnqco ngoàfnqci 50/50”?”

Jinwoo trảmbue lờdsaei bằanheng cáanhech gậynept đnhiepsvhu.

“Đilanúaelvng thếnhie

Park Jong-soo đnhieãhava rốszwji tríhjss.

‘Mìigthnh nghĩohul anh ta sẽvtia dễbaaa đnhieszwji phóhpvkigth trôbaaang anh ấtjnzy còzjqan trẻjydsfnqc tửhcto tếnhie, nhưmbueng hoàfnqcn toàfnqcn khôbaaang phảmbuei vậynepy.’

fnqcgtsjng phảmbuei thôbaaai,

Anh ta làfnqc mộmdhpt ngưmbuedsaei đnhieàfnqcn ôbaaang khôbaaang thểokhy bịoiuw đnhieáanhenh bạhmvsi – dùavud phảmbuei đnhieszwji đnhiepsvhu vớtlooi tấtjnzt cảmbue thợhhsqldyrn hạhmvsng S củavrga Hàfnqcn Quốszwjc.

hpvk mộmdhpt thợhhsqldyrn nhưmbue vậynepy tham gia nhóhpvkm tấtjnzn côbaaang.

hpvk lẽvtiakycku cầpsvhu củavrga anh khôbaaang phảmbuei làfnqcbaaahhsqhhsq.

‘Khôbaaang, khôbaaang, khôbaaang …’

Park Jong-soo lắnkwgc đnhiepsvhu.

Thỏrgepa thuậynepn 20/80 củavrga anh ta mớtlooi khôbaaang hợhhsqp lýhhsq.

Nếnhieu phíhjssa bêkyckn kia vôbaaabwlmm, thìigth đnhieóhpvk sẽvtia khôbaaang phảmbuei làfnqc 50/50, màfnqc Jinwoo sẽvtia nhắnkwgm vàfnqco 80%.

‘Cũgtsjng may Jinwoo khôbaaang phảmbuei hạhmvsng ngưmbuedsaei đnhieóhpvk…’

Nếnhieu thỏrgepa thuậynepn bấtjnzt thàfnqcnh vàfnqc họmdhp từunka bỏrgep cuộmdhpc đnhiemdhpt kíhjssch, sựzbwx mấtjnzt máanhet củavrga Hộmdhpi Hiệgchsp sĩohul sẽvtiafnqcbaaaavudng lớtloon. Tráanhei lạhmvsi, Jinwoo sẽvtia mấtjnzt gìigth?

Khôbaaang gìigth cảmbue

Park Jongsoo đnhieãhava ngồufqzi vàfnqco bàfnqcn đnhieàfnqcm pháanhen, vớtlooi hai bàfnqcn tay trắnkwgng. Jinwoo chỉbaaa lấtjnzy mộmdhpt nửhctoa sốszwj đnhieóhpvk, chẳufqzng phảmbuei làfnqc mộmdhpt yêkycku cầpsvhu rấtjnzt lịoiuwch sựzbwx sao?

‘Đilanóhpvkfnqc tấtjnzt cảmbue nhữjexbng gìigth cầpsvhn làfnqcm….’

Nếnhieu hợhhsqp đnhieufqzng nàfnqcy đnhieưmbuehhsqc kýhhsq kếnhiet, Sung Jinwoo sẽvtiafnqc “bảmbueo hiểokhym” đnhieáanheng tin cậynepy nhấtjnzt trêkyckn toàfnqcn Hàfnqcn Quốszwjc.

Đilanmdhpt nhiêkyckn, Park nhớtloo lạhmvsinhữjexbng gìigth anh nghe đnhieưmbuehhsqc từunka Jeong Yun-tae vàfnqco ngàfnqcy hôbaaam trưmbuetlooc

~ Nếnhieu Xíhjssch Môbaaan xuấtjnzt hiệgchsn, tấtjnzt cảmbue chúaelvng ta sẽvtia chếnhiet. Nhưmbueng chuyệgchsn gìigth sẽvtia xảmbuey ra nếnhieu Jinwoo ởrbgs đnhieóhpvk? Thợhhsqldyrn Sung Jinwoo làfnqc ngưmbuedsaei đnhieàfnqcn ôbaaang khôbaaang chớtloop mắnkwgt khi đnhieszwji phóhpvk vớtlooi hàfnqcng ngàfnqcn Quáanhei vậynept hạhmvsng S.

Anh khôbaaang thấtjnzy nhữjexbng gìigth đnhieãhava xảmbuey ra vớtlooi nhữjexbng con kiếnhien ởrbgs Jeju sao? ~

‘Ồpsvh, chắnkwgc chắnkwgn rồufqzi’

Anh ta đnhiemdhpt nhiêkyckn nhớtloo ra rằanheng ngưmbuedsaei đnhieàfnqcn ôbaaang đnhieãhava giếnhiet tấtjnzt cảmbue nhữjexbng con kiếnhien trêkyckn đnhiembueo Jeju đnhieang ởrbgs trưmbuetlooc mặpsvht anh ta.

czljc

Miệgchsng anh trởrbgskyckn khôbaaa khốszwjc.

Thỏrgepa thuậynepn “20/80” vớtlooi mộmdhpt ngưmbuedsaei đnhieem đnhieếnhien cảmbuenh thảmbuem sáanhet cho lũgtsj kiếnhien

‘Mìigthnh mớtlooi làfnqc kẻjyds thôbaaa lỗuvcm

Park Jong-soo thừunkaa nhậynepn sai lầpsvhm củavrga mìigthnh mộmdhpt cáanhech dễbaaafnqcng.

fnqcbwlmu thẳufqzm trong tim, Park cảmbuem ơfpymn nhữjexbng đnhieiềpzcou kiệgchsn “thâbwlmn thiệgchsn” củavrga Jinwoo.

Khi Park lùavudi lạhmvsi mộmdhpt bưmbuetlooc theo yêkycku cầpsvhu củavrga đnhieszwji phưmbueơfpymng, anh nhậynepn ra rằanheng sựzbwx phâbwlmn chia bìigthnh đnhieufqzng làfnqc hợhhsqp lýhhsqfpymn.

anhei nàfnqcy gọmdhpi làfnqc “lùavudi mộmdhpt bưmbuetlooc đnhieokhy thấtjnzy trờdsaei xanh”

‘Phảmbuei làfnqcm gìigth tiếnhiep theo?’

Sau mộmdhpt hồufqzi suy nghĩohul, Park cẩbcvln thậynepn mởrbgs miệgchsng.

”Đilanưmbuehhsqc rồufqzi, thay vàfnqco đnhieóhpvk…”

“Thay vàfnqco đnhieóhpvk?”

“Thợhhsqldyrn Sung Jinwoo cóhpvk thểokhy xửhctohjss con trùavudm giúaelvp chúaelvng tôbaaai khôbaaang?”

(Trans: tui đnhieãhava cốszwj hếnhiet sứqafvc cóhpvk thểokhy đnhieokhyhpvk dễbaaa hiểokhyu hơfpymn rồufqzi, hi vọmdhpng nóhpvk khôbaaang quáanhembuehhsqng, thôbaaai kiếnhiem panadol uốszwjng đnhieâbwlmy …)

Trans: Trầpsvhn Lâbwlmm

Edit: Linye

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.