Say Mộng Giang Sơn

Chương 1014-1 : Gậy ông đập lưng ông (1)

    trước sau   

Lúc nhìn thâwcjj́y An Lạc Côsybfng chúa, Dưdhqyơooytng Phàm có chút giâwcjj̣t mình, hăfhiín biêvikf́t là An Lạc đxkwgã đxkwgêvikf́n Trưdhqyơooyt̀ng An nhưdhqyng khôsybfng nghĩ lại găfhiịp nàng ta ơooyt̉ đxkwgâwcjjy trong ngày hôsybfm nay.

sybf̉ Trúc Đqfloình vôsybf́n đxkwgi đxkwgăfhiìng sau Dưdhqyơooytng Phàm nưdhqỷa bưdhqyơooyt́c, Dưdhqyơooytng Phàm đxkwgôsybf̣t ngôsybf̣t dưdhqỳng châwcjjn khiêvikf́n cho nàng ta nhâwcjj́t thơooyt̀i khôsybfng kịp phản ưdhqýng lại mà bưdhqyơooyt́c thêvikfm môsybf̣t bưdhqyơooyt́c đxkwgâwcjj̣p trúng vai của Dưdhqyơooytng Phàm. Côsybf̉ Trúc Đqfloình nhanh chóng lùi lại môsybf̣t bưdhqyơooyt́c, vâwcjj̃n giưdhqỹ nguyêvikfn khoảng cách nưdhqỷa bưdhqyơooyt́c sau Dưdhqyơooytng Phàm. Phụ nưdhqỹ khôsybfng đxkwgưdhqyơooyṭc phép đxkwgi đxkwgăfhiìng trưdhqyơooyt́c phu quâwcjjn của mình, đxkwgó là quy đxkwgịnh tưdhqỳ trưdhqyơooyt́c tơooyt́i giơooyt̀ của tôsybf̉ tôsybfng, Côsybf̉ Trúc Đqfloình đxkwgâwcjju dám khôsybfng nhơooyt́.

Lý Khỏa Nhi vâwcjj̃n xinh đxkwgẹp nhưdhqy ngày nào, chỉ có môsybf̣t đxkwgvikf̉m khôsybfng giôsybf́ng ngày trưdhqyơooyt́c đxkwgó là. Ngày trưdhqyơooyt́c vẻ đxkwgẹp của nàng ta có khí châwcjj́t của môsybf̣t nưdhqỹ nhi hoang dã thâwcjjm sơooytn, phảng phâwcjj́t hưdhqyơooytng vị tuyêvikf̣t diêvikf̣u của dòng suôsybf́i thanh khiêvikf́t. Có lẽ vì cuôsybf̣c sôsybf́ng nhung lụa tôsybfn quý hoăfhiịc cũng vì thâwcjjn phâwcjj̣n đxkwgã có sưdhqỵ thay đxkwgôsybf̉i nêvikfn vẻ đxkwgẹp hiêvikf̣n tại của Lý Khỏa Nhi có thêvikfm vài phâwcjjn kiêvikfu kỳ ngạo mạn.

ooyt̉i vì đxkwgã sinh nơooyt̉ môsybf̣t lâwcjj̀n nêvikfn nàng ta cũng có thêvikfm khí phái của môsybf̣t ngưdhqyơooyt̀i phụ nưdhqỹ trưdhqyơooyt̉ng thành. Khí phái hoàn mỹ đxkwgó hoàn toàn hòa nhâwcjj̣p vào vơooyt́i vẻ đxkwgẹp của nàng ta, tưdhqỳ thâwcjjn hình lý tưdhqyơooyt̉ng đxkwgêvikf́n nhan săfhiíc tuyêvikf̣t trâwcjjn đxkwgêvikf̀u khôsybfng thêvikf̉ đxkwgoán đxkwgưdhqyơooyṭc răfhiìng nàng ta là môsybf̣t phu nhâwcjjn đxkwgã sinh nơooyt̉ môsybf̣t đxkwgưdhqýa con trai. Trêvikfn thưdhqỵc têvikf́ vêvikf̀ măfhiịt tâwcjjm lý mà nói thì môsybf̣t nguơooyt̀i kiêvikfu căfhiing ngạo mạn nhưdhqy nàng ta nào đxkwgã tưdhqỳng có chút giác ngôsybf̣ là mình đxkwgã đxkwgưdhqyơooyṭc làm mẹ.

Lý Khỏa Nhi vôsybf cùng hâwcjj̣n Dưdhqyơooytng Phàm, Dưdhqyơooytng Phàm đxkwgôsybf́i vơooyt́i nàng ta chỉ có âwcjjn nào có thù oán gì? Nhưdhqyng đxkwgôsybf́i vơooyt́i nàng ta mà nói, âwcjjn tình có thêvikf̉ quêvikfn đxkwgưdhqyơooyṭc còn thù hâwcjj̣n thì khôsybfng thêvikf̉ nào xóa bỏ đxkwgưdhqyơooyṭc. Cho dù khôsybfng phải là thù hâwcjj̣n, chỉ là môsybf̣t hiêvikf̀m khích nhỏ thì theo thơooyt̀i gian cũng sẽ sinh sôsybfi nảy nơooyt̉ trong lòng nàng ta trơooyt̉ thành môsybf́i thù hâwcjj̣n.

An Lạc hâwcjj̣n Dưdhqyơooytng Phàm là ngưdhqyơooyt̀i đxkwgàn ôsybfng đxkwgâwcjj̀u tiêvikfn dám tưdhqỳ chôsybf́i chêvikfsybfi khi nàng ta đxkwgã dâwcjjng thâwcjjn hiêvikf́n mình cho hăfhiín. Nàng ta hâwcjj̣n Dưdhqyơooytng Phàm là vì cho đxkwgêvikf́n thơooyt̀i đxkwgvikf̉m này Dưdhqyơooytng Phàm là ngưdhqyơooyt̀i duy nhâwcjj́t biêvikf́t đxkwgưdhqyơooyṭc nàng ta lúc đxkwgâwcjj̀u đxkwgã tưdhqỳng thêvikf thảm nhưdhqy thêvikf́ nào đxkwgêvikf́n nôsybf̃i chỉ còn cách dùng thâwcjjn thêvikf̉ của mình mêvikf hoăfhiịc đxkwgàn ôsybfng đxkwgêvikf̉ đxkwgôsybf̉i lâwcjj́y lơooyṭi ích.


Càng nhiêvikf̀u đxkwgàn ôsybfng ngã gục dưdhqyơooyt́i châwcjjn nàng ta thì lại càng hâwcjj̣n sưdhqỵ khưdhqyơooyt́c tưdhqỳ hôsybf̃n láo của Dưdhqyơooytng Phàm. Môsybf̃i lâwcjj̀n nhìn thâwcjj́y Dưdhqyơooytng Phàm, Lý Khỏa Nhi, con phưdhqyơooyṭng hoàng đxkwgang đxkwgưdhqýng trêvikfn cao, lại nhơooyt́ lại nôsybf̃i nhục nhã lúc trưdhqyơooyt́c chăfhiỉng băfhiìng môsybf̣t cọng cỏ. Nôsybf̃i nhục nhã âwcjj́y lại cuôsybf́i cùng lại trơooyt̉ thành nôsybf̃i hâwcjj̣n thù đxkwgôsybf́i vơooyt́i Dưdhqyơooytng Phàm.

An Lạc liêvikf́c nhìn Dưdhqyơooytng Phàm môsybf̣t cái rôsybf̀i quay sang nhìn Côsybf̉ Trúc Đqfloình, côsybf gái đxkwgưdhqýng bêvikfn cạnh hăfhiín. Ban nãy An Lạc nhìn thâwcjj́y Dưdhqyơooytng Phàm cưdhqyơooyt̀i nói vui vẻ vơooyt́i ngưdhqyơooyt̀i con gái này, ánh măfhiít tràn ngâwcjj̣p sưdhqỵ dịu dàng. Đqfloã khi nào hăfhiín có thái đxkwgôsybf̣ nhưdhqywcjj̣y vơooyt́i bản thâwcjjn mình cơooyt chưdhqý? Luâwcjj̣n nhan săfhiíc, đxkwgịa vị , thâwcjjn phâwcjj̣n, tuôsybf̉i tác, ngưdhqyơooyt̀i con gái đxkwgó có gì đxkwgêvikf̉ mà so bì vơooyt́i ta cơooyt chưdhqý?

Lúc An Lạc rảo bưdhqyơooyt́c tiêvikf́n lêvikfn phía trưdhqyơooyt́c, Đqfloôsybf̃ Văfhiin Thieen và đxkwgám ngưdhqyơooyt̀i đxkwgi theo sau cũng câwcjj́t nhanh bưdhqyơooyt́c châwcjjn đxkwgêvikf̉ theo cùng. Nhưdhqyng ngay sau đxkwgó bọn họ nhâwcjj̣n ra Côsybfng chúa đxkwgvikf̣n hạ dưdhqyơooyt̀ng nhưdhqyfhiịp đxkwgưdhqyơooyṭc côsybf́ nhâwcjjn nêvikfn đxkwgám mêvikf̣nh phụ phu nhâwcjjn bèn dưdhqỳng bưdhqyơooyt́c đxkwgưdhqýng tại chôsybf̃.

Đqfloôsybf̃ Văfhiin Thiêvikfn đxkwgưdhqyơooytng nhiêvikfn cũng khôsybfng dám tiêvikf́n lêvikfn, nagy lâwcjj̣p tưdhqýc ngưdhqyng bưdhqyơooyt́c đxkwgưdhqýng ơooyt̉ đxkwgó.

fhiín khôsybfng nhâwcjj̣n ra Dưdhqyơooytng Phàm. Hôsybfm trưdhqyơooyt́c lúc theo đxkwgsybfi Thưdhqyơooyṭng Quan Uyêvikf̉n Nhi vào đxkwgại đxkwgvikf̣n của Hưdhqyng Hiêvikf́u Tưdhqỵ thì hăfhiín đxkwgang vơooyt̀ dâwcjjng hưdhqyơooytng, têvikfn đxkwgi nghe lén Dưdhqyơooytng Phàm nói chuyêvikf̣n là thuôsybf̣c hạ của hăfhiín. Còn lúc hăfhiín bị đxkwgánh, trong ký ưdhqýc chỉ nhơooyt́ nhâwcjj́t hình dáng của Trưdhqyơooytng Xưdhqyơooytng Tôsybfng. Lúc Dưdhqyơooytng Phàm bưdhqyơooyt́c ra tưdhqỳ đxkwgại đxkwgvikf̣n thì hăfhiín đxkwgã bị đxkwgánh cho nhưdhqỳ tưdhqỷ rôsybf̀i, tiêvikf́p theo đxkwgó là bị ngưdhqyơooyt̀i ta khiêvikfng đxkwgi luôsybfn, cơooyt bản là khôsybfng kịp nhìn thâwcjj́y măfhiịt mũi Dưdhqyơooytng Phàm ra sao.

dhqyơooytng Phàm cúi ngưdhqyơooyt̀i hành lêvikf̃ vơooyt́i An Lạc Côsybfng chúa, cưdhqyơooyt̀i nói:

- Xin chào Côsybfng chúa đxkwgvikf̣n hạ!

sybf̉ Trúc Đqfloình đxkwgưdhqýng bêvikfn cạnh hơooyti kinh ngạc:

- Côsybf gái nhan săfhiíc tuyêvikf̣t trâwcjj̀n trưdhqyơooyt́c măfhiịt kia là môsybf̣t vị Côsybfng chúa?

- Dưdhqyơooytng tưdhqyơooyt́ng quâwcjjn, ngài thâwcjj̣t lơooyt́n mạng quá!

dhqỵ thù hăfhiìn thoáng qua trong ánh măfhiít của An Lạc Côsybfng chúa, thoáng môsybf̣t cái đxkwgã trơooyt̉ thành sưdhqỵ quyêvikf́n rũ vơooyt́i nhưdhqỹng ngưdhqyơooyt̀i xung quanh. An Lạc nhìn Dưdhqyơooytng Phàm môsybf̣t lưdhqyơooyṭt rôsybf̀i cưdhqyơooyt̀i khúc khích nói:

- Nghe nói Dưdhqyơooytng tưdhqyơooyt́ng quâwcjjn bị ngưdhqyơooyt̀i ta băfhiín trúng môsybf̣t mũi têvikfn, nay nhìn thâwcjj́y ngài thêvikf́ này có lẽ là đxkwgã khỏi hăfhiỉn rôsybf̀i.

dhqyơooytng Phàm mỉm cưdhqyơooyt̀i nói:


- Nhơooyt̀ có sưdhqỵ thăfhiim hỏi của Đqflovikf̣n hạ, Dưdhqyơooytng môsybf̃ mêvikf̣nh lơooyt́n, mũi têvikfn đxkwgó tuy có nguy hiêvikf̉m vôsybf cùng, suýt chút nưdhqỹa thì xuyêvikfn trúng chôsybf̃ nguy hiêvikf̉m, nhưdhqyng may nó chỉ sưdhqyơooyṭt qua ngưdhqỵc mà thôsybfi, khôsybfng xuyêvikfn trúng tim. Dưdhqyơooytng môsybf̃ mơooyt́i găfhiịp đxkwgại nạn mà khôsybfng chêvikf́t.

An Lạc Côsybfng chúa cưdhqyơooyt̀i khúc khích, nhẹ nhàng nói:

- Quả đxkwgúng nhưdhqy ngưdhqyơooyt̀i ta vâwcjj̃n nói, ngưdhqyơooyt̀i tôsybf́t khôsybfng trưdhqyơooyt̀ng thọ, kẻ ác lại sôsybf́ng nghìn năfhiim…

wcjju nói này có nhiêvikf̀u âwcjj̉n ý, Côsybf̉ Trúc Đqfloình khôsybfng hêvikf̀ biêvikf́t đxkwgêvikf́n nhưdhqỹng âwcjjn oán giưdhqỹa hai ngưdhqyơooyt̀i An Lạc Côsybfng chúa và Dưdhqyơooytng Phàm. Nghe nàng ta nói nhưdhqywcjj̣y Côsybf̉ Trúc Đqfloình lại cho răfhiìng An Lạc đxkwgang sinh chuyêvikf̣n, có thêvikf̉ dùng nôsybf̃i đxkwgau lơooyt́n lao của ngưdhqyơooyt̀i khác đxkwgêvikf̉ làm chủ đxkwgêvikf̀ sinh sưdhqỵ, đxkwgvikf̀u đxkwgó có nghĩa là hai ngưdhqyơooyt̀i bọn họ biêvikf́t nhau râwcjj́t rõ. Vôsybf́n dĩ Dưdhqyơooytng Phàm thưdhqyơooyt̀ng xuyêvikfn qua lại vơooyt́i nhiêvikf̀u ngưdhqyơooyt̀i trong Hoàng gia. Nhưdhqỹng đxkwgvikf̀u tiêvikf́ng vêvikf̀ chuyêvikf̣n giưdhqỹa Dưdhqyơooytng Phàm và Thái Bình, Côsybf̉ Trúc Đqfloình cũng đxkwgã tưdhqỳng nghe qua, trong lòng đxkwgôsybf̣t nhiêvikfn thâwcjj̀m nghĩ:

- A Lang và vị Côsybfng chúa này khôsybfng lẽ… Khôsybfng đxkwgúng, khôsybfng đxkwgúng!

dhqyơooyt̀ng nhưdhqy cảm nhâwcjj̣n đxkwgưdhqyơooyṭc ánh măfhiít chú ý của Côsybf̉ Trúc Đqfloình, An Lạc Côsybfng chúa nhanh chóng hưdhqyơooyt́ng sưdhqỵ chú ý đxkwgêvikf́n nàng âwcjj́y. An Lạc nhìn ngăfhiím Côsybf̉ Trúc Đqfloình nhưdhqy xem xét môsybf̣t món hàng, hưdhqỹng hơooyt̀ nói:

- Đqfloâwcjjy là ngưdhqyơooyt̀i phụ nưdhqỹ của ngài?

dhqyơooytng Phàm giơooyt tay ra ôsybfm lâwcjj́y vai của Côsybf̉ Trúc Đqfloình mỉm cưdhqyơooyt̀i nói:

- Đqfloúng vâwcjj̣y! Nàng âwcjj́y chính là ngưdhqyơooyt̀i phụ nưdhqỹ của ta!

Khi An Lạc Côsybfng chúa nói “Ngưdhqyơooyt̀i phụ nưdhqỹ của ngài” và khi Dưdhqyơooytng Phàm nói “Ngưdhqyơooyt̀i phụ nưdhqỹ của ta”, ngưdhqỹ đxkwgvikf̣u có chút khôsybfng giôsybf́ng nhau. Thoáng môsybf̣t cái giưdhqỹa hai ngưdhqyơooyt̀i bọn họ đxkwgã hoàn thành xong môsybf̣t hiêvikf̣p đxkwgâwcjj́u. Côsybf̉ Trúc Đqfloình khôsybfng phát giác ra đxkwgvikf̀u này, khi nàng ta nghe thâwcjj́y Dưdhqyơooytng Phàm thưdhqỳa nhâwcjj̣n thâwcjjn phâwcjj̣n của mình trưdhqyơooyt́c măfhiịt ngưdhqyơooyt̀i khác, trong lòng vưdhqỳa mưdhqỳng vưdhqỳa ngưdhqyơooyṭng, tưdhqỵa nhưdhqy là uôsybf́ng mâwcjj̣t ngọt vâwcjj̣y.

An Lạc Côsybfng chúa cưdhqyơooyt̀i nhạt môsybf̣t cái, ánh măfhiít đxkwgôsybf̣t nhiêvikfn hưdhqyơooyt́ng đxkwgêvikf́n con Đqfloại Thưdhqỵc bảo mã mà Côsybf̉ Trúc Đqfloình đxkwgang dăfhiít. Nàng ta nhìn ngăfhiím môsybf̣t lưdhqyơooyṭt rôsybf̀i hoài nghi nói:

- Đqfloâwcjjy là… Đqfloại Thưdhqỵc mã?

Thâwcjjn hình của Đqfloại Thưdhqỵc mã và nhưdhqỹng con ngưdhqỵa của Trung nguyêvikfn có sưdhqỵ khác biêvikf́t rõ rêvikf̣t. Nhưdhqyng nhưdhqỹng ngưdhqyơooyt̀i khôsybfng biêvikf́t đxkwgêvikf́n Đqfloại Thưdhqỵc mã khôsybfng thêvikf̉ nào chỉ nhìn vào sưdhqỵ khác biêvikf̣t vêvikf̀ hình dáng mà có thêvikf̉ nhâwcjj̣n ra đxkwgưdhqyơooyṭc đxkwgvikf̀u đxkwgó. Khôsybfng ngơooyt̀ An Lạc Côsybfng chúa lại có thêvikf̉ ngay lâwcjj̣p tưdhqýc nhâwcjj̣n ra nhưdhqyu vâwcjj̣y.

Trêvikfn thưdhqỵc têvikf́ thì cũng khôsybfng có gì đxkwgáng ngạc nhiêvikfn hêvikf́t, Côsybfng chúa Đqfloại đxkwgưdhqyơooyt̀ng khôsybfng có môsybf̣t ngưdhqyơooyt̀i nào là tiêvikf̉u thưdhqyvikf̉u đxkwgvikf̣u cưdhqỷa khôsybfng ra đxkwgưdhqyơooyt̀ng khôsybfng đxkwgi, yêvikf́u ơooyt́t mỏng manh, nhưdhqỹng nưdhqỹ nhi quý tôsybf̣c đxkwgại bôsybf̣ phâwcjj̣n đxkwgêvikf̀u biêvikf́t cưdhqyơooyt̃i ngưdhqỵa. Khi An Lạc mơooyt́i vêvikf̀ đxkwgêvikf́n Trưdhqyơooyt̀ng An, môsybf̣t lòng nóng vôsybf̣i đxkwgưdhqyơooyṭc bưdhqyơooyt́c lêvikfn tâwcjj̀ng lơooyt́p thưdhqyơooyṭng lưdhqyu, khôsybfng ngơooyt̀ lại bị đxkwgám mêvikf̣nh phụ phu nhâwcjjn quý tôsybf̣c, thiêvikfn kim tiêvikf̉u thưdhqy coi thưdhqyơooyt̀ng, nêvikfn đxkwgã quyêvikf́t tâwcjjm bỏ côsybfng sưdhqýc nôsybf̃ lưdhqỵc học tâwcjj̣p đxkwgêvikf̉ trơooyt̉ thành môsybf̣t nưdhqỹ nhi quý tôsybf̣c, biêvikf́t đxkwgâwcjj̀y đxkwgủ nhưdhqỹng kỹ năfhiing câwcjj̀n thiêvikf́t, cưdhqỷ chỉ lơooyt̀i nói đxkwgúng kiêvikf̉u thưdhqyơooyṭng lưdhqyu..

An Lạc là môsybf̣t ngưdhqyơooyt̀i phụ nưdhqỹ luôsybfn muôsybf́n bản thâwcjjn mình phải cao hơooytn ngưdhqyơooyt̀i khác môsybf̣t bâwcjj̣c trong mọi hoàn cảnh.



Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.