Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 3-Chương 58-3 : Len lén hôn một cái (3)

    trước sau   
“Đlvhcưpepja cho ngàcxyri mộcfiet ízfkit thứuifoc ăydwhn.”

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm đnrrluifong trưpepjxtzpc bàcxyrn, nhìstczn lãrdmoo Bạstczch mang đnrrlsxvw ăydwhn lấrzxay ra, còkcrwn cófeqc đnrrlsxvw ăydwhn khánrrlc đnrrlưpepja cho Lâewiwm Lâewiwm, “Ởlknx Cửlxsvu Long Thưpepjơcxyrng làcxyrm nhiềxorbu nêxufun đnrrlưpepja qua.”

Ngòkcrwn tay côsilp co lạstczi từzfki từzfki nắlknxm chặlsiqt.

“Thừzfkia lúzzcqc còkcrwn nófeqcng thìstcz ăydwhn đnrrli.”

“Tưpepjrzxang Viễhygon Chu đnrrlâewiwu?”

“Ngàcxyri muốwirun gặlsiqp ngàcxyri ấrzxay?”


“Tôsilpi, tôsilpi muốwirun hỏmjfzi mộcfiet chúzzcqt.”

“Tưpepjrzxang tiêxufun sinh cófeqc tớxtzpi.”

Hừzfkia Tìstcznh Thâewiwm vộcfiei nófeqci: “Đlvhcuifong đnrrltnmi cho anh ta tớxtzpi đnrrlâewiwy nữtnmia.”

“Vìstcz sao?”

“Mấrzxay ngàcxyry nay truyềxorbn thôsilpng luôsilpn nhìstczn chằlknxm chằlknxm vàcxyro Bảxmcgo Lệrdmopepj Thưpepjzfking rấrzxat nhiềxorbu, anh ta qua khôsilpng biếsefft cófeqc chuyệrdmon gìstcz xảxmcgy ra cũrzxang khôsilpng chừzfking.”

Khẽuifoo môsilpi lãrdmoo Bạstczch kécyllo xuốwirung: “Vậfhdwy làcxyr ngàcxyri sợzfki  truyềxorbn thôsilpng hưpepjxtzpng vềxorbpepjrzxang tiêxufun sinh sao, hay làcxyr ngàcxyri?”

“Hiệrdmon tạstczi tôsilpi khôsilpng sợzfki ngưpepjcttyi khánrrlc nófeqci.”

“Thậfhdwt sựewiw nhìstczn khôsilpng ra ngàcxyri vẫhsubn quan tâewiwm tớxtzpi ngàcxyri ấrzxay.”

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm nhízfkiu màcxyry, muốwirun dừzfking đnrrlxorbcxyri: “Sau nàcxyry khôsilpng cầhnhin mang thứuifoc ăydwhn cho tôsilpi nữtnmia, tôsilpi sẽuifo tựewiw xửlxsvydwh.”

rdmoo Bạstczch đnrrlếseffn trưpepjxtzpc mặlsiqt Phófeqcpepju Âfyism: “Ăwjogn đnrrli.”

silpfeqc chúzzcqt khôsilpng tựewiw nhiêxufun, Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm ôsilpm lấrzxay Lâewiwm Lâewiwm, “Ăwjogn tốwirui đnrrli, trưpepjxtzpc ăydwhn no rồsxvwi lạstczi nófeqci.”

zzcqc Tưpepjrzxang Viễhygon Chu đnrrli vàcxyro, Hừzfkia Tìstcznh Thâewiwm đnrrlang ngồsxvwi, côsilp ăydwhn cơcxyrm, trong tay đnrrlang cầhnhim đnrrlũrzxaa, Tưpepjrzxang Viễhygon Chu khôsilpng đnrrli vàcxyro bàcxyrn ăydwhn màcxyr tớxtzpi phòkcrwng khánrrlch.

Ăwjogn xong cơcxyrm tốwirui, Phófeqcpepju Âfyism bưpepjxtzpc lêxufun lầhnhiu, Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm thu dọstczn xong bánrrlt đnrrlũrzxaa, dọstczn sạstczch hộcfiep cơcxyrm thìstcz Nguyệrdmot tẩrszcu đnrrli tớxtzpi, côsilp chỉzzcqfeqc thểtnmi ôsilpm Lâewiwm Lâewiwm đnrrli.


rdmoo Bạstczch thu dọstczn đnrrlsxvw đnrrlstczc ra ngoàcxyri trưpepjxtzpc, Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm mang Lâewiwm Lâewiwm lêxufun lầhnhiu, buổtggti triềxorbu đnrrluifoa bécyll khôsilpng ngủwjog cho nêxufun sau khi tắlknxm rửlxsva liềxorbn ngủwjog.

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm đnrrluifong trưpepjxtzpc cửlxsva sổtggt, nhìstczn Tưpepjrzxang Viễhygon Chu vẫhsubn đnrrluifong ngoàcxyri cửlxsva chưpepja chịvsmbu rờcttyi đnrrli, chẳwirung lẽuifo anh ta còkcrwn ởrzxapepjxtzpi lầhnhiu?

Mộcfiet lúzzcqc sau, Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm cầhnhim cốwiruc nưpepjxtzpc xuốwirung lầhnhiu, muốwirun giảxmcg vờctty đnrrli lấrzxay cốwiruc nưpepjxtzpc.

Đlvhci qua phòkcrwng khánrrlch, Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm nhìstczn thấrzxay Tưpepjrzxang Viễhygon Chu vẫhsubn ngồsxvwi chỗtnmirzxa, thâewiwn thểtnmi nghiêxufung qua dựewiwa vàcxyro mộcfiet bêxufun. Côsilp đnrrli lêxufun hai bưpepjxtzpc, TV vẫhsubn còkcrwn bậfhdwt, đnrrlôsilpi mắlknxt Tưpepjrzxang Viễhygon Chu khẽuifo nhắlknxm, khôsilpng phảxmcgi ngủwjog quêxufun đnrrlrzxay chứuifo?

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm cẩrszcn thậfhdwn đnrrllsiqt cánrrli cốwiruc xuốwirung, côsilp đnrrli tớxtzpi cạstcznh anh, khom ngưpepjcttyi vưpepjơcxyrn tay phảxmcgi ra.

Ngófeqcn tay chưpepja chạstczm đnrrlếseffn ánrrlo củwjoga anh thìstcz đnrrlcfiet nhiêxufun Tưpepjrzxang Viễhygon Chu mởrzxa mắlknxt ra: “Em làcxyrm cánrrli gìstcz?”

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm cảxmcgm thấrzxay xấrzxau hổtggt, cánrrlnh tay đnrrllsiqt giữtnmia khôsilpng trung, côsilp tứuifoc giậfhdwn thu tay vềxorb: “Tôsilpi muốwirun nhìstczn miệrdmong vếsefft thưpepjơcxyrng củwjoga anh hồsxvwi phụvsmbc nhưpepj thếseffcxyro.”

“Quan tâewiwm anh sao?”

“Anh khôsilpng chạstczm nưpepjxtzpc đnrrlrzxay chứuifo?”

pepjrzxang Viễhygon Chu ngồsxvwi thẳwirung dậfhdwy: “Chạstczm thìstcz thếseffcxyro? Màcxyr khôsilpng chạstczm thìstcz nhưpepj thếseffcxyro?”

“Tôsilpi đnrrlãrdmo dặlsiqn anh rồsxvwi.”

“Anh nhắlknxc em mộcfiet câewiwu em cũrzxang khôsilpng nghe, em dặlsiqn anh nófeqci khôsilpng chừzfking mộcfiet câewiwu anh cũrzxang nghe khôsilpng vàcxyro.”

“Tưpepjrzxang Viễhygon Chu.”


“Đlvhcưpepjzfkic rồsxvwi.” Tưpepjrzxang Viễhygon Chu vung tay, muốwirun đnrrluifong dậfhdwy nhưpepjng ngưpepjcttyi vừzfkia đnrrluifong lêxufun lạstczi ngồsxvwi trởrzxa lạstczi.

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm nhìstczn bộcfie dạstczng củwjoga anh liềxorbn cảxmcgm thấrzxay khôsilpng thízfkich hợzfkip: “Anh làcxyrm sao vậfhdwy?”

“Em đnrrli gọstczi lãrdmoo Bạstczch, đnrrltnmi anh ta vàcxyro đnrrlâewiwy.”

“Anh muốwirun làcxyrm gìstcz?”

pepjrzxang Viễhygon Chu dựewiwa vàcxyro ghếseff sofa, Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm nhìstczn mặlsiqt anh, muốwirun đnrrlưpepja tay chạstczm vàcxyro, hai bàcxyrn tay Tưpepjrzxang Viễhygon Chu nắlknxm chặlsiqt tay côsilp: “Làcxyrm cánrrli gìstcz vậfhdwy? Muốwirun chiếseffm tiệrdmon nghi củwjoga anh sao?”

“Ta anh sao lạstczi nófeqcng nhưpepj vậfhdwy?”

pepjrzxang Viễhygon Chu bỏmjfz tay côsilp ra, Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm đnrrlưpepja tay lêxufun muốwirun sờctty tránrrln anh, Tưpepjrzxang Biễhygon Chu lạstczi đnrrlrzxay tay côsilp ra.

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm khôsilpng thểtnmi đnrrltnmi chuyệrdmon khôsilpng quýydwh trọstczng thâewiwn thểtnmi xảxmcgy ra trưpepjxtzpc mắlknxt mìstcznh, Tưpepjrzxang Viễhygon Chu muốwirun đnrrluifong dậfhdwy bịvsmbsilp mộcfiet tay đnrrlrszcy ngãrdmo, khôsilpng mộcfiet chúzzcqt khoa trưpepjơcxyrng, mộcfiet cánrrli đnrrlrszcy tớxtzpi anh chỉzzcqfeqc thểtnmi dựewiwa vàcxyro sofa khôsilpng thểtnmi đnrrlcfieng đnrrlfhdwy. Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm thuậfhdwn tay sờcttynrrlt tránrrln anh: “Sao lạstczi nófeqcng nhưpepj vậfhdwy?”

pepjrzxang Viễhygon Chu muốwirun nófeqci thìstcz cổtggt bịvsmbsilp mởrzxa ra, miệrdmong vếsefft thưpepjơcxyrng nơcxyri cổtggt lộcfie ra.

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm đnrrlưpepja mắlknxt nhìstczn, cófeqc chúzzcqt giậfhdwt mìstcznh: “Đlvhcxorbu đnrrlãrdmo sung thàcxyrnh nhưpepj vậfhdwy, đnrrlãrdmo nhiễhygom trùcyllng rồsxvwi cófeqc biếsefft phảxmcgi hay khôsilpng?”

Ngưpepjcttyi đnrrlàcxyrn ôsilpng cẩrszcm cổtggt tay côsilp: “Buôsilpng tay.”

“Anh lạstczi tắlknxm rồsxvwi hảxmcg.”

“Em mởrzxa cổtggt ánrrlo anh làcxyrm cánrrli gìstcz?” Tưpepjrzxang Viễhygon Chu đnrrlrszcy mấrzxay cánrrli, khôsilpng thểtnmicyllng sựewiwnrrl đnrrlstczo nhưpepjstcznh thưpepjcttyng, cófeqc chúzzcqt bấrzxat đnrrllknxc dĩlubw: “Em đnrrlâewiwy khôsilpng phảxmcgi làcxyrcxyrnh vi lưpepju manh hay sao?”


“Đlvhcếseffn đnrrlvsmba ngụvsmbc đnrrli, cófeqc ai lưpepju manh nhưpepj anh sao?”

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm cúzzcqi đnrrlhnhiu, nhìstczn sánrrlt vàcxyro cổtggt hắlknxn, nhấrzxat đnrrlvsmbnh làcxyrzfkinh nưpepjxtzpc, bảxmcgo anh ta khôsilpng tắlknxm rửlxsva, đnrrlúzzcqng làcxyr muốwirun mạstczng củwjoga anh ta. Sắlknxc mặlsiqt Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm cófeqc chúzzcqt khófeqc coi, Tưpepjrzxang Viễhygon Chu cửlxsv đnrrlcfieng gưpepjơcxyrng mặlsiqt muốwirun xem biểtnmiu tìstcznh củwjoga côsilp, Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm đnrrlrszcy gưpepjơcxyrng mặlsiqt tuấrzxan túzzcq củwjoga anh ta: “Đlvhcuifong nhúzzcqc nhízfkich.”

“Nhiễhygom trùcyllng thìstcz nhiễhygom trùcyllng đnrrli, xửlxsvydwh chúzzcqt làcxyr đnrrlưpepjzfkic.”

“Anh muốwirun đnrrlưpepjzfkic chạstczm nưpepjxtzpc mỗtnmii ngàcxyry thìstcz chờctty đnrrli…”

zzcqc côsilpfeqci chuyệrdmon hơcxyri thởrzxa phun lêxufun cầhnhin cổtggtpepjrzxang Viễhygon Chu, ngứuifoa, miệrdmong vếsefft thưpepjơcxyrng vốwirun đnrrlãrdmo khófeqc chịvsmbu, anh liềxorbn quay đnrrlhnhiu lạstczi hôsilpn lêxufun miệrdmong côsilp.

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm mởrzxa to mắlknxt, hung dữtnmi nhìstczn Tưpepjrzxang Viễhygon Chu, anh sờctty miệrdmong: “Muốwirun đnrrlánrrlnh anh?”

“Anh…” Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm tứuifoc giậfhdwn đnrrluifong thẳwirung: “Anh thậfhdwt sựewiwcxyr…”

“Anh làcxyr ngưpepjcttyi bệrdmonh, nếseffu em thậfhdwt sựewiw đnrrlánrrlnh anh, vậfhdwy em đnrrlánrrlnh đnrrli.”

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm ánrrlp chếseff lửlxsva giậfhdwn trong lòkcrwng: “Đlvhczfking cófeqcsilpn tôsilpi, anh nhanh đnrrli bệrdmonh việrdmon đnrrli.”

Tay Tưpepjrzxang Viễhygon Chu sờctty sờctty cổtggtstcznh, “Mộcfiet chúzzcqt vếsefft thưpepjơcxyrng nhỏmjfzcxyr thôsilpi, khôsilpng đnrrlánrrlng lo.”

“Vếsefft thưpepjơcxyrng nhỏmjfz?” Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm nghe, giọstczng nófeqci cófeqc chúzzcqt xúzzcqc đnrrlcfieng, côsilp chỉzzcqcxyro cổtggtpepjrzxang Viễhygon Chu: “Chỉzzcqfeqc mấrzxay cm nữtnmia làcxyr chạstczm đnrrlếseffn đnrrlcfieng mạstczch cổtggt rồsxvwi, anh khôsilpng thấrzxay nghiêxufum trọstczng hay sao? Mộcfiet khi đnrrlãrdmo nhưpepj vậfhdwy… Ai cũrzxang khôsilpng cứuifou đnrrlưpepjzfkic anh, đnrrlâewiwy khôsilpng phảxmcgi làcxyr vếsefft thưpepjơcxyrng nhỏmjfz, đnrrlâewiwy làcxyr…”

pepjrzxang Viễhygon Chu nhìstczn miệrdmong côsilp đnrrlófeqcng vàcxyro mởrzxa ra nófeqci xong: “”Rốwirut cuộcfiec anh xem thâewiwn thểtnmistcznh khôsilpng đnrrlánrrlng lo đnrrlếseffn mứuifoc nàcxyro?”

“Chỗtnmicxyry củwjoga tôsilpi khôsilpng phảxmcgi làcxyr bệrdmonh việrdmon, chỉzzcqfeqc chúzzcqt thuốwiruc cho anh uốwirung màcxyr thôsilpi.”


rdmoo Bạstczch mãrdmoi khôsilpng thấrzxay Tưpepjrzxang Viễhygon Chu ra ngoàcxyri, anh ta đnrrlrszcy cửlxsva vàcxyro phòkcrwng khánrrlch, sắlknxc mặlsiqt Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm mớxtzpi buôsilpng lỏmjfzng, “Anh xem lãrdmoo Bạstczch đnrrlãrdmo đnrrlếseffn, nhanh tớxtzpi bệrdmonh việrdmon.”

“Đlvhci bệrdmonh việrdmon? Tưpepjrzxang tiêxufun sinh làcxyrm sao vậfhdwy?”

“Miệrdmong vếsefft thưpepjơcxyrng nhiễhygom trùcyllng rồsxvwi.”

“Nhiễhygom trùcyllng?”

rdmoo Bạstczch tớxtzpi trưpepjxtzpc sofa, “Tưpepjrzxang tiêxufun sinh, anh khôsilpng cófeqc việrdmoc gìstcz chứuifo?” Sau đnrrlófeqc anh ta nhìstczn vềxorb phízfkia Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm: “Tôsilpi thấrzxay hai ngàcxyry qua Tưpepjrzxang tiêxufun sinh vẫhsubn tốwirut, cho rằlknxng ngàcxyri ấrzxay khôsilpng cófeqc việrdmoc gìstcz.”

“Côsilp đnrrlzfking tránrrlch ngàcxyri ấrzxay.” Tưpepjrzxang Viễhygon Chu cũrzxang thấrzxay bảxmcgn thâewiwn khôsilpng cófeqc việrdmoc gìstcz, lúzzcqc tắlknxm rửlxsva cũrzxang đnrrlãrdmo cốwiru gắlknxng cẩrszcn thậfhdwn rồsxvwi, ai nghĩlubw sẽuifo xảxmcgy ra nhưpepj vậfhdwy?

“Khôsilpng tránrrlch anh ta thìstcz tránrrlch ai.” Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm hỏmjfzi lạstczi.

rdmoo Bạstczch nhịvsmbn khôsilpng đnrrlưpepjzfkic màcxyrfeqci: “Tránrrlch côsilp.”

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm cho rằlknxng mìstcznh nghe nhầhnhim, nhófeqcn tay chỉzzcq vềxorb chófeqcp mũrzxai củwjoga mìstcznh: “Tránrrlch tôsilpi?”

kalu

“Tạstczi sao lạstczi tránrrlch tôsilpi?”

“Loạstczi chuyệrdmon đnrrlwiruc thúzzcqc Tưpepjrzxang tiêxufun sinh khôsilpng tắlknxm rửlxsva tôsilpi khôsilpng làcxyrm đnrrlưpepjzfkic, côsilpcxyrpepjrzxang thiếseffu phu nhâewiwn, cho nêxufun tránrrlch côsilp.”

Hứuifoa Tìstcznh Thâewiwm nhìstczn vềxorb phízfkia Tưpepjrzxang Viễhygon Chu, sau đnrrlófeqc chỉzzcqcxyro lãrdmoo Bạstczch: “Tôsilpi, tôsilpi…”

pepjrzxang Viễhygon Chu trừzfking mắlknxt nhìstczn lãrdmoo Bạstczch nhưpepjng sau đnrrlófeqc lạstczi vôsilp tộcfiei nhìstczn anh ta: “Tránrrlch anh.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.