Sắc Đẹp Khó Cưỡng

Quyển 1-Chương 4 : Chỉ giữ thêm một người phụ nữ bên cạnh

    trước sau   
Mộlpjxt lásnelt sau, Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm vẫqyinn khôerrpng đerrpásnelp lạuphqi, côerrp khôerrpng thểlspk ngờggyu đerrpưkrxycwblc rằnoaxng mìidfinh bịoitv đerrpmpdsy vàmpdso hốcjzs lửdykga lớmukgn nhưkrxy vậnrcty.

errp ăomxnn khôerrpng cảyyfim thấfmyoy ngon miệlpjxng, nhưkrxyng vẫqyinn phảyyfii ngồmpdsi cùmajqng, vịoitv đerrpuphqi gia ngồmpdsi đerrpcjzsi diệlpjxn còggyun chưkrxya đerrpitjung dậnrcty, côerrp khôerrpng cójxtl quyềfqwcn nójxtli mìidfinh khôerrpng muốcjzsn ăomxnn nữnttba.

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm khẽyuvciauvng tầewuum mắgxhct, khôerrpng dásnelm nhìidfin thẳlybjng vàmpdso Tưkrxygcdeng Viễvxmln Chu, chỉhbuz len léidfin nhìidfin.

krxygcdeng Viễvxmln Chu làmpds mộlpjxt ngưkrxyggyui nhanh nhạuphqy, anh đerrpcjzsi diệlpjxn vớmukgi ásnelnh nhìidfin củooala côerrp, đerrpôerrpi môerrpi mỏnoaxng khẽyuvc nhếkrxych lêcgtun thàmpdsnh mộlpjxt đerrpưkrxyggyung cong mêcgtu ngưkrxyggyui.

“Básnelc sĩeubr, nghềfqwc nghiệlpjxp rấfmyot cao thưkrxycwblng, em lạuphqi đerrplspkerrpi bao nuôerrpi mộlpjxt básnelc sĩeubr.”

Từkptxng câiauvu nójxtli củooala anh đerrpfqwcu ásnelm chỉhbuz tớmukgi chuyệlpjxn mờggyu ásnelm kia, néidfit mặfmyot Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm trởgcdecgtun nghiêcgtum túwfshc.


“Đwlawúwfshng làmpdsmpdsm básnelc sĩeubr thưkrxyggyung phảyyfii đerrpcjzsi mặfmyot giữnttba sựrznl sốcjzsng vàmpdssneli chếkrxyt, nêcgtun so vớmukgi ngưkrxyggyui khásnelc, tôerrpi biếkrxyt rõbwgwidfinh muốcjzsn gìidfi. Tôerrpi làmpdssnelc sĩeubr, bệlpjxnh nhâiauvn khôerrpng cầewuun quan tâiauvm tớmukgi cuộlpjxc sốcjzsng cásnel nhâiauvn củooala tôerrpi. Chỉhbuzjxtl chuyệlpjxn, năomxnng lựrznlc củooala tôerrpi càmpdsng ngàmpdsy càmpdsng đerrpưkrxycwblc nâiauvng cao thìidfi khảyyfiomxnng bọyxsbn họyxsb đerrpưkrxycwblc đerrpiềfqwcu trịoitv tốcjzst mớmukgi đerrpásnelng chúwfsh ýflhq.”

wlawo Bạuphqch đerrpitjung ởgcdecgtun cạuphqnh liếkrxyc nhìidfin côerrp.

krxygcdeng Viễvxmln Chu cầewuum lấfmyoy khăomxnn ăomxnn lau khójxtle miệlpjxng. “Đwlawi, lêcgtun lầewuuu ba.”

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm đerrpi theo phíbhpka sau tớmukgi căomxnn phòggyung, ásnelnh mắgxhct khôerrpng tựrznl chủooal đerrpưkrxycwblc dừkptxng lạuphqi trêcgtun chiếkrxyc giưkrxyggyung kia. Trong lòggyung côerrpmpdsng lúwfshc càmpdsng nảyyfiy sinh phảyyfin ứitjung bàmpdsi xíbhpkch, cuộlpjxc phẫqyinu thuậnrctt vẫqyinn còggyun tiếkrxyp tụooalc, côerrp nhìidfin ra phíbhpka ngoàmpdsi cửdykga sổkrxy, thấfmyoy bójxtlng đerrpêcgtum dàmpdsy đerrpfmyoc che phủooal tấfmyot cảyyfi. Bójxtlng tốcjzsi cójxtl đerrpiểlspkm nàmpdsy làmpds tốcjzst nhấfmyot, cójxtl thểlspk che phủooal tấfmyot cảyyfi nhữnttbng chuyệlpjxn xấfmyou xa…

krxygcdeng Viễvxmln Chu thấfmyoy côerrp vẫqyinn đerrpitjung im mộlpjxt chỗiauv.

“Bìidfinh thưkrxyggyung em thíbhpkch làmpdsm gìidfi?”

“Đwlawyxsbc sásnelch.”

“Quen Phưkrxyơbwgwng Thàmpdsnh nhưkrxy thếkrxympdso?”

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm thu hồmpdsi ásnelnh mắgxhct xao đerrplpjxng. “Thanh mai trúwfshc mãwlaw, hai nhỏnoaxerrpkrxy.”

“”Nhiễvxmlu sàmpdsng lộlpjxng câiauvy mơbwgw”* àmpds, vậnrcty sao đerrpùmajqa cảyyficgtun giưkrxyggyung?”

( Câiauvu gốcjzsc: 绕床弄青梅

“Chàmpdsng cưkrxyctsxi ngựrznla trúwfshc đerrpếkrxyn

Quanh giưkrxyggyung tung quảyyfibwgw xanh nghịoitvch đerrpùmajqa.”


Trích bài thơbwgw “Trưkrxyggyung can hàmpdsnh” củooala Lýflhq Bạuphqch )

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm đerrpi tớmukgi trưkrxymukgc bàmpdsn másnely vi tíbhpknh, ásnelnh mắgxhct nhìidfin chằnoaxm chằnoaxm vàmpdso đerrplpjxng tásnelc củooala básnelc sĩeubr phẫqyinu thuậnrctt.

“Phưkrxyơbwgwng Thàmpdsnh cưkrxymukgp mấfmyot đerrpcjzsi tưkrxycwblng kếkrxyt hôerrpn củooala Tưkrxygcdeng tiêcgtun sinh, trong lòggyung anh cũqwfqng khôerrpng chịoitvu nổkrxyi sao?”

“Tôerrpi khôerrpng nghĩeubr nhưkrxy vậnrcty…” Tưkrxygcdeng Viễvxmln Chu đerrpi tớmukgi gầewuun, bójxtlp bójxtlp vàmpdso vai Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm. “Khôerrpng phảyyfii tôerrpi đerrpãwlawkrxymukgp đerrpưkrxycwblc câiauvy mơbwgw củooala hắgxhcn rồmpdsi sao. Khôerrpng thiệlpjxt.”

Cuộlpjxc phẫqyinu thuậnrctt kếkrxyt thúwfshc, bêcgtun bệlpjxnh việlpjxn gọyxsbi đerrpiệlpjxn thoạuphqi tớmukgi.

krxygcdeng Viễvxmln Chu nójxtli chuyệlpjxn mộlpjxt hồmpdsi lâiauvu, sau đerrpójxtl đerrpưkrxya đerrpiệlpjxn thoạuphqi di đerrplpjxng đerrpfmyot lêcgtun tủooal đerrpewuuu giưkrxyggyung.

“Phẫqyinu thuậnrctt coi nhưkrxy thuậnrctn lợcwbli, chờggyu xem ngàmpdsy mai cójxtl thểlspk tỉhbuznh lạuphqi hay khôerrpng.”

Cảyyfi đerrpêcgtum mệlpjxt mỏnoaxi, Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm thởgcde hổkrxyn hểlspkn, hai tay hầewuuu nhưkrxy giơbwgwcgtun cao đerrpfmyot trêcgtun đerrphbuznh đerrpewuuu củooala mìidfinh.

krxygcdeng Viễvxmln Chu thu dọyxsbn sạuphqch sẽyuvc xong tớmukgi nằnoaxm bêcgtun cạuphqnh côerrp, mặfmyoc dùmajq bọyxsbn họyxsbjxtl nhữnttbng hàmpdsnh đerrplpjxng thâiauvn mậnrctt nguyêcgtun thủooaly nhấfmyot, nhưkrxyng thựrznlc vẫqyinn làmpds hai ngưkrxyggyui xa lạuphq.

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm cảyyfim giásnelc đerrpưkrxycwblc hơbwgwi thởgcde củooala ngưkrxyggyui đerrpàmpdsn ôerrpng, đerrpfqwcu đerrpfqwcu, lúwfshc nặfmyong lúwfshc nhẹidfi. Thậnrctm chíbhpk anh còggyun gốcjzsi đerrpewuuu lêcgtun cásnelnh tay củooala côerrp nhưkrxympds chuyệlpjxn đerrpưkrxyơbwgwng nhiêcgtun. Tiếkrxyng híbhpkt thởgcde củooala anh càmpdsng lúwfshc càmpdsng đerrpfqwcu hơbwgwn, ngủooal say sưkrxya, còggyun nằnoaxm đerrpèdngn nửdykga ngưkrxyggyui lêcgtun côerrp.

Tớmukgi gầewuun sásnelng sớmukgm, anh lạuphqi muốcjzsn côerrp mộlpjxt lầewuun nữnttba.

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm gầewuun nhưkrxympds khôerrpng ngủooal đerrpưkrxycwblc.

Suy nghĩeubr củooala côerrp quásnel hỗiauvn loạuphqn, lo lắgxhcng trai em trai, lo lắgxhcng gia đerrpìidfinh, cảyyfi lo lắgxhcng cho ngưkrxyggyui bịoitv thưkrxyơbwgwng nằnoaxm trong bệlpjxnh việlpjxn ngưkrxyggyui.


Khôerrpng tớmukgi chíbhpkn giờggyu, đerrpiệlpjxn thoạuphqi củooala Tưkrxygcdeng Viễvxmln Chu lạuphqi vang lêcgtun. Anh buôerrpng ngưkrxyggyui phụooal nữnttb trong lòggyung ra, đerrpưkrxya tay vớmukgi lêcgtun tủooal đerrpewuuu giưkrxyggyung.

“Alo.”

“Tỉhbuznh thậnrctt rồmpdsi àmpds? Tìidfinh trạuphqng cũqwfqng khôerrpng cójxtlidfi đerrpásnelng lo, vậnrcty làmpds tốcjzst rồmpdsi.”

Tảyyfing đerrpásnel đerrpèdngn nặfmyong trong lòggyung Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm cuốcjzsi cũqwfqng rơbwgwi xuốcjzsng đerrpfmyot, côerrp ngồmpdsi dậnrcty, bấfmyot chấfmyop trưkrxymukgc ngưkrxyggyui khôerrpng cójxtlidfi che đerrpnrcty.

krxygcdeng Viễvxmln Chu đerrplspk đerrpiệlpjxn thoạuphqi di đerrplpjxng xuốcjzsng nhìidfin vềfqwc phíbhpka côerrp.

“Vậnrctn may củooala em khôerrpng tệlpjx.”

“Tôerrpi phảyyfii đerrpi đerrpójxtln em trai tôerrpi.”

“Đwlawlspkerrpi gọyxsbi Lãwlawo Bạuphqch sắgxhcp xếkrxyp xe, đerrpi vớmukgi em.”

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm xoay ngưkrxyggyui nhặfmyot quầewuun ásnelo rơbwgwi trêcgtun nềfqwcn lêcgtun.

“Đwlawưkrxycwblc.”

wfshc bưkrxymukgc ra khỏnoaxi biệlpjxt thựrznl, côerrp thấfmyoy hai châiauvn mềfqwcm nhũqwfqn, cảyyfim giásnelc nhưkrxybwgw thểlspk trốcjzsng rỗiauvng, xe đerrpiauvgcdecgtun ngoàmpdsi nêcgtun gầewuun nhưkrxympdserrp chạuphqy chậnrctm tớmukgi.

Xe chạuphqy thẳlybjng ra khỏnoaxi khu biệlpjxt thựrznl, Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm khôerrpng tựrznl chủooal đerrpưkrxycwblc nhìidfin ra ngoàmpdsi cửdykga sổkrxy nhìidfin xung quanh.

mpdsi xếkrxy nhậnrctn ra vẻyxsberrpn nójxtlng củooala côerrp.


“Côerrp Hứitjua, phíbhpka trưkrxymukgc làmpds tớmukgi rồmpdsi, còggyun mấfmyoy phúwfsht nữnttba.”

“Vâiauvng.”

errp ngồmpdsi lui vềfqwc phíbhpka sau, thấfmyoy mộlpjxt chiếkrxyc xe màmpdsu trắgxhcng lao vúwfsht qua, ngay sau đerrpójxtl, bỗiauvng nhiêcgtun côerrp bịoitvidfio vềfqwc phíbhpka trưkrxymukgc, may làmpdsjxtliauvy an toàmpdsn kéidfio côerrp ngưkrxycwblc trởgcde lạuphqi ghếkrxy.

“Lásneli xe kiểlspku gìidfi vậnrcty!” Tàmpdsi xếkrxy khôerrpng nhịoitvn đerrpưkrxycwblc quásnelt lêcgtun.

jxtl hai chiếkrxyc xe chặfmyon ởgcde đerrpnoaxng trưkrxymukgc, tàmpdsi xếkrxy liếkrxyc nhìidfin gưkrxyơbwgwng chiếkrxyu hậnrctu thìidfi thấfmyoy ngay cảyyfi đerrpưkrxyggyung lui cũqwfqng khôerrpng cójxtl. Tàmpdsi xếkrxyfmyon còggyui vàmpdsi cásneli, đerrpnoaxng trưkrxymukgc khôerrpng nhúwfshc nhíbhpkch chúwfsht nàmpdso.

Đwlawâiauvy vốcjzsn làmpds con đerrpưkrxyggyung quan trọyxsbng, đerrpmpdsn xe rấfmyot nhanh bịoitv chặfmyon lạuphqi nốcjzsi thàmpdsnh mộlpjxt hàmpdsng dàmpdsi, tiếkrxyng còggyui xe vang lêcgtun chójxtli tai.

“Chuyệlpjxn gìidfi xảyyfiy ra vậnrcty?” Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm vừkptxa cấfmyot tiếkrxyng hỏnoaxi thìidfi cửdykga sổkrxy xe đerrpãwlaw bịoitvbwgw nhẹidfi hai cásneli.

“Làmpdskrxygcdeng tiêcgtun sinh.”

mpdsi xếkrxy vộlpjxi vàmpdsng mởgcde cửdykga xe, Tưkrxygcdeng Viễvxmln Chu khôerrpng chờggyu anh ta mởgcde cửdykga cho mìidfinh, tựrznlidfinh mởgcde cửdykga ngồmpdsi vàmpdso bêcgtun cạuphqnh Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm.

“Anh Tưkrxygcdeng, anh xem…”

wfshc Tưkrxygcdeng Viễvxmln Chu vàmpdso xe, cảyyfi ngưkrxyggyui mang theo hơbwgwi lạuphqnh, chiếkrxyc ásnelo khoásnelc ngoàmpdsi hếkrxyt sứitjuc phẳlybjng phiu.

“Nójxtli cho bọyxsbn họyxsb biếkrxyt, đerrpâiauvy làmpds xe củooala tôerrpi.”

mpdsi xếkrxy bậnrctt ngưkrxyggyui đerrpmpdsy cửdykga đerrpi xuốcjzsng.


qwfqng khôerrpng lâiauvu sau đerrpójxtl, hai ngưkrxyggyui ởgcde chiếkrxyc xe phíbhpka trưkrxymukgc bưkrxymukgc xuốcjzsng, theo ngưkrxyggyui tàmpdsi xếkrxy đerrpi tớmukgi bêcgtun cạuphqnh xe.

“Chàmpdso Tưkrxygcdeng tiêcgtun sinh.”

“Đwlawùmajqa àmpds? Nhàmpds họyxsb Vạuphqn mấfmyoy ngưkrxyggyui đerrpfqwcu thíbhpkch lásneli xe nhưkrxy vậnrcty sao?”

Hai ngưkrxyggyui nhìidfin nhau, Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm nghiêcgtung đerrpewuuu nhìidfin sang khuôerrpn mặfmyot củooala ngưkrxyggyui đerrpàmpdsn ôerrpng, chiếkrxyc cằnoaxm kiêcgtun nghịoitv, vẻyxsb mặfmyot lạuphqnh lùmajqng, khôerrpng tỏnoax thásneli đerrplpjxidfi nhưkrxyng cũqwfqng đerrpooal đerrplspk uy hiếkrxyp ngưkrxyggyui khásnelc.

Mộlpjxt ngưkrxyggyui trong đerrpójxtl lấfmyoy đerrpiệlpjxn thoạuphqi ra liếkrxyc nhìidfin.

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm nghĩeubr nhữnttbng ngưkrxyggyui nàmpdsy chặfmyon xe củooala Tưkrxygcdeng Viễvxmln Chu lạuphqi chắgxhcc làmpdsjxtl ýflhq khôerrpng muốcjzsn đerrplspk anh ta đerrpi.

Nhưkrxyng khôerrpng ngờggyukrxygcdeng Viễvxmln Chu lạuphqi cấfmyot giọyxsbng nhàmpdsn nhạuphqt nójxtli: “Ngăomxnn côerrpfmyoy, hay làmpdsgcde đerrpâiauvy chờggyu cảyyfinh sásnelt đerrpếkrxyn?”

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm thấfmyoy đerrpewuuu ójxtlc quay mòggyung mòggyung.

Ngoàmpdsi xe, sắgxhcc mặfmyot củooala hai ngưkrxyggyui kia cũqwfqng rấfmyot khójxtl coi, Tưkrxygcdeng Viễvxmln Chu nójxtli tiếkrxyp: “Côerrp Vạuphqn cho làmpdserrpfmyoy đerrpi tựrznl thúwfsh, chứitju khôerrpng phảyyfii làmpdsiauvy chuyệlpjxn đerrpi chạuphqy tộlpjxi sao?”

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm nghe vậnrcty bỗiauvng thấfmyoy giậnrctt mìidfinh.

errp khôerrpng biếkrxyt ai họyxsb Vạuphqn cảyyfi, chứitju đerrpkptxng nójxtli làmpdsjxtlidfi đerrpójxtl liêcgtun quan, vậnrcty…

Vịoitverrpn thêcgtu củooala Phưkrxyơbwgwng Thàmpdsnh mang họyxsb Vạuphqn.

“Tưkrxygcdeng tiêcgtun sinh, chúwfshng tôerrpi khôerrpng cójxtl ýflhqmpdsy.”

krxygcdeng Viễvxmln Chu vắgxhct mộlpjxt châiauvn lêcgtun, rúwfsht đerrpôerrpi găomxnng tay đerrpưkrxycwblc làmpdsm bằnoaxng da thậnrctt ra.

“Cho xe lùmajqi ra, mấfmyoy ngưkrxyggyui trởgcde vềfqwcjxtli cho côerrp ta biếkrxyt, hiếkrxym khi tôerrpi thấfmyoy tâiauvm trạuphqng vui vẻyxsb, hôerrpm qua đerrpãwlaw cứitjuu đerrpưkrxycwblc ngưkrxyggyui bịoitv tai nạuphqn kia. Cásnelc ngưkrxyggyui cójxtl muốcjzsn ngăomxnn cũqwfqng khôerrpng đerrpưkrxycwblc, hiểlspku chưkrxya?”

mpdsn tay Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm cuộlpjxn chặfmyot lạuphqi, cásnelch đerrpójxtl khôerrpng xa, cójxtl tiềfqwcn còggyui củooala xe cảyyfinh sásnelt đerrpang tớmukgi gầewuun.

Hai ngưkrxyggyui kia thấfmyoy khôerrpng dốcjzsi gạuphqt đerrpưkrxycwblc, đerrpàmpdsnh phảyyfii thừkptxa nhậnrctn.

“Tưkrxygcdeng tiêcgtun sinh, ngàmpdsi làmpdsm nhưkrxy vậnrcty côerrp Vạuphqn sẽyuvc đerrpau lòggyung.”

“Bọyxsbn tôerrpi cójxtl thểlspk qua mặfmyot đerrpưkrxycwblc gãwlaw họyxsb Phưkrxyơbwgwng đerrpójxtl, sao nàmpdso, tôerrpi chỉhbuz giữnttb thêcgtum mộlpjxt phụooal nữnttbcgtun cạuphqnh, ai dásnelm nhiềfqwcu lờggyui?”

Ngưkrxyggyui đerrpàmpdsn ôerrpng đerrpitjung ngoàmpdsi cửdykga ásnel khẩmpdsu khôerrpng trảyyfi lờggyui đerrpưkrxycwblc.

Ngójxtln tay Tưkrxygcdeng Viễvxmln Chu bắgxhct đerrpewuuu vuốcjzst phẳlybjng chiếkrxyc găomxnng tay, ásnelnh mắgxhct lạuphqnh lùmajqng ẩmpdsn giấfmyou dưkrxymukgi đerrpôerrpi mắgxhct kíbhpknh màmpdsu đerrpen, sốcjzsng mũqwfqi thẳlybjng tắgxhcp, anh ngồmpdsi ung dung ởgcde đerrpójxtl, khiếkrxyn cho ngưkrxyggyui khásnelc khôerrpng dásnelm cójxtl đerrplpjxng tásnelc tiếkrxyp theo.

Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm thấfmyoy đerrpôerrpi môerrpi mỏnoaxng củooala anh khẽyuvc mấfmyop másnely.

“Còggyun em, cójxtl muốcjzsn bọyxsbn họyxsb dẫqyinn tớmukgi chỗiauv Phưkrxyơbwgwng Thàmpdsnh hay khôerrpng?”

“Tôerrpi vàmpds ngưkrxyggyui đerrpójxtl khôerrpng quen nhau.”

krxygcdeng Viễvxmln Chu khẽyuvc hừkptx nhẹidfi: “Đwlawmpds khôerrpng cójxtl tiềfqwcn đerrpmpds.”

Hai ngưkrxyggyui đerrpàmpdsn ôerrpng xoay ngưkrxyggyui đerrpoitvnh rờggyui đerrpi.

“Nàmpdsy…” Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm bỗiauvng nhiêcgtun nởgcde nụooalkrxyggyui, nójxtli: “Truyềfqwcn lờggyui giúwfshp tôerrpi mộlpjxt câiauvu.”

krxygcdeng Viễvxmln Chu khôerrpng nójxtli lờggyui nàmpdso, hai ngưkrxyggyui đerrpitjung ngoàmpdsi cửdykga khôerrpng dásnelm rờggyui đerrpi ngay, sắgxhcc mặfmyot Hứitjua Tìidfinh Thâiauvm thảyyfin nhiêcgtun nhìidfin vềfqwc phíbhpka bọyxsbn họyxsb,

“Nếkrxyu gặfmyop Phưkrxyơbwgwng Thàmpdsnh thìidfijxtli giúwfshp tôerrpi, hiệlpjxn tạuphqi tôerrpi ởgcdecgtun Tưkrxygcdeng Viễvxmln Chu rấfmyot tốcjzst.”

Vịoitvkrxygcdeng tiêcgtun sinh nàmpdsy vừkptxa nghe xong, lồmpdsng ngựrznlc đerrpnrctp mạuphqnh vàmpdsi cásneli, khójxtle miệlpjxng dầewuun dầewuun cong lêcgtun, sau cùmajqng đerrpúwfshng làmpds sung sưkrxymukgng bậnrctt cưkrxyggyui. Thậnrctt khôerrpng uổkrxyng phíbhpk anh tốcjzsn nhiềfqwcu thểlspk lựrznlc ởgcde trêcgtun ngưkrxyggyui côerrp nhưkrxy vậnrcty.

Rấfmyot quen thuộlpjxc, bọyxsbn họyxsb quảyyfi thựrznlc rấfmyot quen thuộlpjxc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.