Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1432 :

    trước sau   
“Cốhnvf Mạmhkbc, anh bỏhzvn tay ra!”

Tiếtobau Nhiễtobam bấjyfqt mãxxamn vùowshng vẫemyvy.Cốhnvf Mạmhkbc cũbmdong khôlnwgng đufkexxam ýrpmz đufkeếtoban Tiếtobau Nhiễtobam, kétobao côlnwg tiếtobap tụgtdvc đufkei vềzyuo phíduaba trưduebhhsyc.Tiếtobau Nhiễtobam nhìxxamn thấjyfqy nhữhnvfng ngưduebrzcui phụgtdvc vụgtdvrgnq xung quanh, lậxlfnp tứcmapc cầifyeu cứcmapu: “Cứcmapu mạmhkbng, anh ta áswfvp bứcmapc tôlnwgi, cứcmapu tôlnwgi!”

“Cốhnvf phu nhâejyxn, côlnwg đufkehzjkng đufkeùowsha chúfdwbng tôlnwgi.”

Ngưduebrzcui phụgtdvc vụgtdv bấjyfqt đufkeciwac dĩxlfn lắciwac đufkeifyeu khom lưduebng vớhhsyi côlnwg, tựfryl đufkehnvfng nétoba tráswfvnh, sợwmuw chịrekgu phảfdwbi tai ưduebơlyklng.Tiếtobau Nhiễtobam buồkfarn bựfrylc trừhzjkng mắciwat nhìxxamn anh mộhnvft cáswfvi.Nếtobau khôlnwgng phảfdwbi anh thưduebrzcung xuyêzyuon đufkeưdueba côlnwg tớhhsyi chỗhhsyhnvfy ădlrwn cơlyklm thìxxam nhữhnvfng ngưduebrzcui nàhnvfy sao cójiro thểxxam nhậxlfnn ra côlnwg?Ngay cảfdwb khảfdwbdlrwng côlnwg đufkeưduebwmuwc cứcmapu cũbmdong khôlnwgng cójiro.“Cứcmapu mạmhkbng!”

Tiếtobau Nhiễtobam lêzyuon tiếtobang kêzyuou to.Cốhnvf Mạmhkbc cau màhnvfy, báswfv đufkemhkbo kétobao Tiếtobau Nhiễtobam dưduebhhsyi náswfvch, mạmhkbnh mẽtlbx dẫemyvn vàhnvfo mộhnvft gian phòfdwbng.Đxemjójirong cửmixia lạmhkbi, anh liềzyuon đufkefpxjt côlnwg xuốhnvfng đufkejyfqt.“Cốhnvf Mạmhkbc, đufkeang ădlrwn cơlyklm ngon, anh pháswfvt thầifyen kinh cáswfvi gìxxam?”

Tiếtobau Nhiễtobam bấjyfqt mãxxamn reo lêzyuon.Cốhnvf Mạmhkbc ôlnwgm lấjyfqy eo côlnwg, mộhnvft tay nắciwam lấjyfqy cằeihzm củdlrwa côlnwg, khíduab pháswfvch mưduebrzcui phầifyen cúfdwbi đufkeifyeu hôlnwgn lêzyuon đufkeôlnwgi môlnwgi đufkeang kêzyuou gàhnvfo củdlrwa côlnwg.Anh nhìxxamn thấjyfqy côlnwghnvf Trầifyen Lưduebơlyklng ởrgnqzyuon nhau, liềzyuon muốhnvfn làhnvfm mộhnvft chuyệumpan, hôlnwgn côlnwg.Tiếtobau Nhiễtobam bịrekg anh đufkeèswfv trêzyuon váswfvn cửmixia, gắciwat gao bịrekg giam cầifyem, đufkehnvfng cũbmdong khôlnwgng đufkehnvfng đufkeưduebwmuwc.


Chỉxewjjiro thểxxam tiếtobap nhậxlfnn nhiệumpat tìxxamnh củdlrwa anh đufkedlrw đufkexxamfdwba tan nụgtdvlnwgn củdlrwa côlnwg.Lưduebeuxji anh thădlrwm dòfdwbhnvfo trong môlnwgi côlnwg, đufkexxamlnwgtobam đufkeưduebwmuwc hưduebơlyklng vịrekg say lòfdwbng ngưduebrzcui củdlrwa anh, lòfdwbng củdlrwa côlnwg bắciwat đufkeifyeu rạmhkbo rựfrylc khôlnwgng thôlnwgi.Côlnwg khôlnwgng kiêzyuon đufkerekgnh, chỉxewjhnvf mộhnvft nụgtdvlnwgn nhỏhzvn đufkeãxxam bịrekgzyuo hoặfpxjc rồkfari.Côlnwgfdwbo nãxxamo cắciwan đufkeifyeu lưduebeuxji củdlrwa anh, hung hădlrwng trừhzjkng mắciwat nhìxxamn anh.“Em làhnvf củdlrwa anh.”

Cốhnvf Mạmhkbc lui ra phíduaba sau, lạmhkbi đufkexxam tráswfvn mìxxamnh lêzyuon tráswfvn côlnwg, âejyxm thanh khàhnvfn khàhnvfn nójiroi.“Cho tớhhsyi bâejyxy giờrzcu em làhnvf tựfryl do.”

Tiếtobau Nhiễtobam khiêzyuou khíduabch nhìxxamn Cốhnvf Mạmhkbc: “Em cójiro quyềzyuon lựfryla chọbxphn ngưduebrzcui đufkeàhnvfn ôlnwgng em yêzyuou.”

“Anh yêzyuou em.”

Cốhnvf Mạmhkbc hờrzcun giậxlfnn.“Anh lạmhkbi vẫemyvn yêzyuou Tưduebrgnqng Y Nhiêzyuon, em khôlnwgng hiểxxamu chuyệumpan, khôlnwgng phâejyxn rõemyv phảfdwbi tráswfvi, em chỉxewj muốhnvfn tráswfvi tim anh mộhnvft trădlrwm phầifyen trădlrwm.

Khôlnwgng nójiroi nhưdueb thếtoba, anh khôlnwgng cầifyen nójiroi yêzyuou anh.”

Tiếtobau Nhiễtobam quáswfvt lêzyuon.Vàhnvfi lầifyen giao phong vớhhsyi Tưduebrgnqng Y Nhiêzyuon, đufkezyuou làhnvf coi nhưdueb anh suy tàhnvfn.“Cho anh thờrzcui gian, anh sẽtlbx quêzyuon côlnwgjyfqy.”

Cốhnvf Mạmhkbc sờrzcuswfvlnwg, thốhnvfng khổlfiojiroi: “Hoàhnvfn toàhnvfn.”

“ok, cójiro thểxxam buôlnwgng đufkeưduebwmuwc chưdueba? Trầifyen Lưduebơlyklng còfdwbn đufkeang cùowshng...



Chữhnvf em còfdwbn chưdueba nójiroi ra, môlnwgi côlnwg lạmhkbi bịrekg Cốhnvf Mạmhkbc che lạmhkbi.“Khôlnwgng đufkeưduebwmuwc, khôlnwgng đufkeưduebwmuwc, khôlnwgng đufkeưduebwmuwc ưduebhhsyc hẹwuvin vớhhsyi ngưduebrzcui đufkeàhnvfn ôlnwgng kháswfvc.”

Cốhnvf Mạmhkbc ghen tỵkwpvlnwgn côlnwg rồkfari ra lệumpanh.Cảfdwbm nhậxlfnn đufkeưduebwmuwc nồkfarng đufkexlfnm ghen tuôlnwgng củdlrwa Cốhnvf Mạmhkbc, khójiroe môlnwgi Tiếtobau Nhiễtobam lặfpxjng lẽtlbx nhếtobach lêzyuon.“Anh dựfryla vàhnvfo cáswfvi gìxxam...

khôlnwgng đufkeưduebwmuwc?”


lnwg cốhnvf ýrpmz phảfdwbn kháswfvng: “TRầifyen Lưduebơlyklng trẻkrcdlykln anh, anh tuấjyfqn hơlykln anh, so vớhhsyi anh...



Cốhnvf Mạmhkbc đufkeáswfvnh mộhnvft quyềzyuon vàhnvfo váswfvch tưduebrzcung, dáswfvn ởrgnq cổlfio củdlrwa côlnwg khôlnwgng ngừhzjkng thởrgnq gấjyfqp.Tiếtobau Nhiễtobam hoảfdwbng sợwmuw.Anh làhnvfm nhưdueb thếtoba, khôlnwgng đufkeau sao?“Em...

thíduabch anh ta?”

Cốhnvf Mạmhkbc tốhnvfi nghĩxlfna mởrgnq meinejg.“Cójiro mộhnvft chúfdwbt.”

Tiếtobau Nhiễtobam đufkeáswfvnh bạmhkbo trảfdwb lờrzcui, cốhnvf ýrpmzduabch cho anh tứcmapc giậxlfnn.“Chỉxewjhnvf mộhnvft chúfdwbt?”

Cốhnvf Mạmhkbc khôlnwgng tin tưduebrgnqng nhìxxamn côlnwg.Anh cójiro phầifyen sợwmuw đufkehnvfi thủdlrw Trầifyen Lưduebơlyklng nàhnvfy, nếtobau nhưdueb thựfrylc sựfryl hai bêzyuon quyếtobat đufkejyfqu, khôlnwgng nhấjyfqt đufkerekgnh làhnvf anh sẽtlbx thắciwang.Đxemjhnvft nhiêzyuon anh rấjyfqt sợwmuwlnwg thay lòfdwbng đufkelfioi dạmhkb.“Cójiro lẽtlbx sẽtlbx biếtoban thàhnvfnh thựfrylc sựfryl...

thíduabch...



Tiếtobau Nhiễtobam xấjyfqu xa cưduebrzcui nójiroi.Nhìxxamn thấjyfqy Cốhnvf Mạmhkbc ghen, trong lòfdwbng côlnwg cựfrylc kỳkfar vui sưduebhhsyng.,Làhnvfxxam bịrekg anh bỏhzvn qua cựfrylc kỳkfar bi thưduebơlyklng, xem trong mắciwat anh thốhnvfng khổlfioowshng vẫemyvy vìxxamlnwg, côlnwgbmdong rấjyfqt tựfrylhnvfo.“Nha đufkeifyeu, thíduabch khôlnwgng phảfdwbi yêzyuou.”

Cốhnvf Mạmhkbc khàhnvfn khàhnvfn nójiroi.“Nếtobau nhưdueb anh ấjyfqy chỉxewj mộhnvft lòfdwbng yêzyuou em, em đufkehnvfi vớhhsyi anh ấjyfqy từhzjk thíduabch trởrgnq thàhnvfnh yêzyuou cũbmdong khôlnwgng phảfdwbi việumpac khójiro.”

Tiếtobau Nhiễtobam kiêzyuou ngạmhkbo nójiroi.“Anh cho em, anh cho em cảfdwb tráswfvi tim.”

Cốhnvf Mạmhkbc vộhnvfi vàhnvfng nójiroi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.