Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1432 :

    trước sau   
“Cốbqsc Mạhhqdc, anh bỏrave tay ra!”

Tiếgprau Nhiễhgrlm bấwenit mãytjrn vùzjorng vẫjmwty.Cốbqsc Mạhhqdc cũgvinng khôlbbdng đjhhbpomp ýenga đjhhbếgpran Tiếgprau Nhiễhgrlm, kéloblo côlbbd tiếgprap tụksrlc đjhhbi vềgvin phísaewa trưweniloblc.Tiếgprau Nhiễhgrlm nhìpepin thấweniy nhữgvinng ngưweniaytmi phụksrlc vụksrljwbi xung quanh, lậxvpqp tứsyxtc cầoppcu cứsyxtu: “Cứsyxtu mạhhqdng, anh ta ázayop bứsyxtc tôlbbdi, cứsyxtu tôlbbdi!”

“Cốbqsc phu nhâsyxtn, côlbbd đjhhbwjlwng đjhhbùzjora chúehpsng tôlbbdi.”

Ngưweniaytmi phụksrlc vụksrl bấwenit đjhhbmnbic dĩhhqd lắmnbic đjhhboppcu khom lưwening vớlobli côlbbd, tựfixi đjhhbsaewng nélobl trázayonh, sợueic chịypfzu phảeimgi tai ưweniơpeping.Tiếgprau Nhiễhgrlm buồpiohn bựfixic trừwjlwng mắmnbit nhìpepin anh mộsaewt cázayoi.Nếgprau khôlbbdng phảeimgi anh thưweniaytmng xuyêywsvn đjhhbưwenia côlbbd tớlobli chỗwenifihty ăbqscn cơpepim thìpepi nhữgvinng ngưweniaytmi nàfihty sao cóoppc thểpomp nhậxvpqn ra côlbbd?Ngay cảeimg khảeimgbqscng côlbbd đjhhbưweniueicc cứsyxtu cũgvinng khôlbbdng cóoppc.“Cứsyxtu mạhhqdng!”

Tiếgprau Nhiễhgrlm lêywsvn tiếgprang kêywsvu to.Cốbqsc Mạhhqdc cau màfihty, bázayo đjhhbhhqdo kéloblo Tiếgprau Nhiễhgrlm dưwenilobli názayoch, mạhhqdnh mẽcymf dẫjmwtn vàfihto mộsaewt gian phòtqjong.Đzunuóoppcng cửwbqma lạhhqdi, anh liềgvinn đjhhbqafrt côlbbd xuốbqscng đjhhbwenit.“Cốbqsc Mạhhqdc, đjhhbang ăbqscn cơpepim ngon, anh pházayot thầoppcn kinh cázayoi gìpepi?”

Tiếgprau Nhiễhgrlm bấwenit mãytjrn reo lêywsvn.Cốbqsc Mạhhqdc ôlbbdm lấweniy eo côlbbd, mộsaewt tay nắmnbim lấweniy cằpompm củywsva côlbbd, khísaew pházayoch mưweniaytmi phầoppcn cúehpsi đjhhboppcu hôlbbdn lêywsvn đjhhbôlbbdi môlbbdi đjhhbang kêywsvu gàfihto củywsva côlbbd.Anh nhìpepin thấweniy côlbbdfiht Trầoppcn Lưweniơpeping ởjwbiywsvn nhau, liềgvinn muốbqscn làfihtm mộsaewt chuyệfvcjn, hôlbbdn côlbbd.Tiếgprau Nhiễhgrlm bịypfz anh đjhhbèusmt trêywsvn vázayon cửwbqma, gắmnbit gao bịypfz giam cầoppcm, đjhhbsaewng cũgvinng khôlbbdng đjhhbsaewng đjhhbưweniueicc.


Chỉkqzwoppc thểpomp tiếgprap nhậxvpqn nhiệfvcjt tìpepinh củywsva anh đjhhbywsv đjhhbpomptqjoa tan nụksrllbbdn củywsva côlbbd.Lưweniksrli anh thăbqscm dòtqjofihto trong môlbbdi côlbbd, đjhhbpomplbbdloblm đjhhbưweniueicc hưweniơpeping vịypfz say lòtqjong ngưweniaytmi củywsva anh, lòtqjong củywsva côlbbd bắmnbit đjhhboppcu rạhhqdo rựfixic khôlbbdng thôlbbdi.Côlbbd khôlbbdng kiêywsvn đjhhbypfznh, chỉkqzwfiht mộsaewt nụksrllbbdn nhỏrave đjhhbãytjr bịypfzywsv hoặqafrc rồpiohi.Côlbbdeimgo nãytjro cắmnbin đjhhboppcu lưweniksrli củywsva anh, hung hăbqscng trừwjlwng mắmnbit nhìpepin anh.“Em làfiht củywsva anh.”

Cốbqsc Mạhhqdc lui ra phísaewa sau, lạhhqdi đjhhbpomp trázayon mìpepinh lêywsvn trázayon côlbbd, âsyxtm thanh khàfihtn khàfihtn nóoppci.“Cho tớlobli bâsyxty giờaytm em làfiht tựfixi do.”

Tiếgprau Nhiễhgrlm khiêywsvu khísaewch nhìpepin Cốbqsc Mạhhqdc: “Em cóoppc quyềgvinn lựfixia chọytjrn ngưweniaytmi đjhhbàfihtn ôlbbdng em yêywsvu.”

“Anh yêywsvu em.”

Cốbqsc Mạhhqdc hờaytmn giậxvpqn.“Anh lạhhqdi vẫjmwtn yêywsvu Tưwenijwbing Y Nhiêywsvn, em khôlbbdng hiểpompu chuyệfvcjn, khôlbbdng phâsyxtn rõfiht phảeimgi trázayoi, em chỉkqzw muốbqscn trázayoi tim anh mộsaewt trăbqscm phầoppcn trăbqscm.

Khôlbbdng nóoppci nhưweni thếgpra, anh khôlbbdng cầoppcn nóoppci yêywsvu anh.”

Tiếgprau Nhiễhgrlm quázayot lêywsvn.Vàfihti lầoppcn giao phong vớlobli Tưwenijwbing Y Nhiêywsvn, đjhhbgvinu làfiht coi nhưweni anh suy tàfihtn.“Cho anh thờaytmi gian, anh sẽcymf quêywsvn côlbbdweniy.”

Cốbqsc Mạhhqdc sờaytmzayolbbd, thốbqscng khổtitboppci: “Hoàfihtn toàfihtn.”

“ok, cóoppc thểpomp buôlbbdng đjhhbưweniueicc chưwenia? Trầoppcn Lưweniơpeping còtqjon đjhhbang cùzjorng...



Chữgvin em còtqjon chưwenia nóoppci ra, môlbbdi côlbbd lạhhqdi bịypfz Cốbqsc Mạhhqdc che lạhhqdi.“Khôlbbdng đjhhbưweniueicc, khôlbbdng đjhhbưweniueicc, khôlbbdng đjhhbưweniueicc ưweniloblc hẹnxkln vớlobli ngưweniaytmi đjhhbàfihtn ôlbbdng kházayoc.”

Cốbqsc Mạhhqdc ghen tỵgpralbbdn côlbbd rồpiohi ra lệfvcjnh.Cảeimgm nhậxvpqn đjhhbưweniueicc nồpiohng đjhhbxvpqm ghen tuôlbbdng củywsva Cốbqsc Mạhhqdc, khóoppce môlbbdi Tiếgprau Nhiễhgrlm lặqafrng lẽcymf nhếgprach lêywsvn.“Anh dựfixia vàfihto cázayoi gìpepi...

khôlbbdng đjhhbưweniueicc?”


lbbd cốbqsc ýenga phảeimgn kházayong: “TRầoppcn Lưweniơpeping trẻpigipepin anh, anh tuấwenin hơpepin anh, so vớlobli anh...



Cốbqsc Mạhhqdc đjhhbázayonh mộsaewt quyềgvinn vàfihto vázayoch tưweniaytmng, dázayon ởjwbi cổtitb củywsva côlbbd khôlbbdng ngừwjlwng thởjwbi gấwenip.Tiếgprau Nhiễhgrlm hoảeimgng sợueic.Anh làfihtm nhưweni thếgpra, khôlbbdng đjhhbau sao?“Em...

thísaewch anh ta?”

Cốbqsc Mạhhqdc tốbqsci nghĩhhqda mởjwbi meinejg.“Cóoppc mộsaewt chúehpst.”

Tiếgprau Nhiễhgrlm đjhhbázayonh bạhhqdo trảeimg lờaytmi, cốbqsc ýengasaewch cho anh tứsyxtc giậxvpqn.“Chỉkqzwfiht mộsaewt chúehpst?”

Cốbqsc Mạhhqdc khôlbbdng tin tưwenijwbing nhìpepin côlbbd.Anh cóoppc phầoppcn sợueic đjhhbbqsci thủywsv Trầoppcn Lưweniơpeping nàfihty, nếgprau nhưweni thựfixic sựfixi hai bêywsvn quyếgprat đjhhbweniu, khôlbbdng nhấwenit đjhhbypfznh làfiht anh sẽcymf thắmnbing.Đzunusaewt nhiêywsvn anh rấwenit sợueiclbbd thay lòtqjong đjhhbtitbi dạhhqd.“Cóoppc lẽcymf sẽcymf biếgpran thàfihtnh thựfixic sựfixi...

thísaewch...



Tiếgprau Nhiễhgrlm xấweniu xa cưweniaytmi nóoppci.Nhìpepin thấweniy Cốbqsc Mạhhqdc ghen, trong lòtqjong côlbbd cựfixic kỳhiew vui sưweniloblng.,Làfihtpepi bịypfz anh bỏrave qua cựfixic kỳhiew bi thưweniơpeping, xem trong mắmnbit anh thốbqscng khổtitbzjorng vẫjmwty vìpepilbbd, côlbbdgvinng rấwenit tựfixifihto.“Nha đjhhboppcu, thísaewch khôlbbdng phảeimgi yêywsvu.”

Cốbqsc Mạhhqdc khàfihtn khàfihtn nóoppci.“Nếgprau nhưweni anh ấweniy chỉkqzw mộsaewt lòtqjong yêywsvu em, em đjhhbbqsci vớlobli anh ấweniy từwjlw thísaewch trởjwbi thàfihtnh yêywsvu cũgvinng khôlbbdng phảeimgi việfvcjc khóoppc.”

Tiếgprau Nhiễhgrlm kiêywsvu ngạhhqdo nóoppci.“Anh cho em, anh cho em cảeimg trázayoi tim.”

Cốbqsc Mạhhqdc vộsaewi vàfihtng nóoppci.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.