Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1257 :

    trước sau   
“Cốhlxt Nhiêbrysn, anh đbrysmvncng đbryspupwn mộvngot chúsyxbt đbrysi!” Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebe ngưtsokrfoeng ngùynkmng khônebeng thônebei, vùynkmi mặswdkt vàosjgo trong lòqwwxng Cốhlxt Nhiêbrysn.

“Anh nómxvqi thậvkuqt, tậvkuqp đbrysosjgn Mạaumdc Y đbrysãdzbj nghiêbrysn cứmvncu chếrcop tạaumdo BY siêbrysu mỏqrfmng, khônebeng ảxjranh hưtsokgievng cájjqpi kia, còqwwxn cómxvq thểblph trájjqpnh thai.” Cốhlxt Nhiêbrysn cưtsokvrqgi nómxvqi: “Muốhlxtn dùynkmng thửtdgx khônebeng?”

tsokơgnohng Giai Tuệnebeynkmng sứmvncc nhévngoo cájjqpnh tay anh: “Anh nómxvqi nữnzrta em sẽisld khônebeng đbrysblph ýgnoh anh.”

“Anh nómxvqi làosjg sau khi kếrcopt hôneben thìkyuw thửtdgxynkmng.” Cốhlxt Nhiêbrysn ra vẻsfhinebe tộvngoi bĩerveu mônebei: “Thậvkuqt ra căbeqln bảxjran anh cũtdwlng khônebeng muốhlxtn mang, nhưtsokng vìkyuw đbrysblph em cómxvq thểblph đbrysếrcopn trưtsokvrqgng, khônebeng thoảxjrai májjqpi anh cũtdwlng chịqwwxu đbrysưtsokrfoec.”

“BY củxjraa cônebeng ty anh anh khônebeng trájjqpnh thai đbrysưtsokrfoec?” Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebe đbrysxjrao mắpupwt.

“Ai nómxvqi cho em?” Cốhlxt Nhiêbrysn khiếrcopp sợrfoe nhìkyuwn cônebe: “Anh củxjraa anh mờvrqgi mộvngot đbrysájjqpm nhâtsokn viêbrysn nghiêbrysn cứmvncu vềxfqz, sẽisld khônebeng vônebe dụdvceng thếrcop chứmvnc?”


“Lúsyxbc em đbrysi toilet, nghe thưtsokgnoh củxjraa anh anh vàosjg chồgnohng cônebexjray nómxvqi chuyệneben.” Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebe đbrysqrfm mặswdkt giảxjrai thíuaobch, cônebe khônebeng muốhlxtn nghe lévngon, màosjgosjgsyxbc cônebe đbrysi toilet, Lynda vìkyuwneben nghévngon màosjg khómxvq chịqwwxu, oájjqpn giậvkuqn vớvkuqi chồgnohng ởgiev cửtdgxa nhàosjg vệnebe sinh, bịqwwxnebe nghe đbrysưtsokrfoec: “Lynda nómxvqi khônebeng muốhlxtn dùynkmng BY nàosjgy nữnzrta, cônebe mớvkuqi khônebeng cầojtkn mang thai, khônebeng cầojtkn chịqwwxu tộvngoi.”

Chỉojtk suy tưtsok trong chốhlxtc lájjqpt, Cốhlxt Nhiêbrysn liềxfqzn minh bạaumdch hếrcopt thảxjray, anh tàosjgosjgtsokvrqgi nómxvqi: “Vậvkuqy anh ấxjray thựmhvfc sựmhvfmxvq phúsyxbc khíuaob, làosjg ngưtsokvrqgi đbrysojtku tiêbrysn dùynkmng thửtdgx. Nhómxvqm đbrysojtku tiêbrysn dùynkmng thửtdgx, em biếrcopt màosjg.”

“Dùynkm sao em khônebeng…” Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebe đbrysvngot nhiêbrysn ngậvkuqm miệnebeng.

nebeosjg muốhlxtn nómxvqi khônebeng muốhlxtn lậvkuqp gia đbrysìkyuwnh vớvkuqi Cốhlxt Nhiêbrysn hiệneben giờvrqg, nhưtsok thếrcoposjgo lạaumdi biếrcopn thàosjgnh vấxjran đbrysxfqzynkmng BY hay khônebeng?”

nebe đbrysqrfm mặswdkt trừaxdzng mắpupwt nhìkyuwn Cốhlxt Nhiêbrysn: “Anh muốhlxtn em vòqwwxng đbrysếrcopn đbrysâtsoku, em mớvkuqi khônebeng nghe anh.”

Cốhlxt Nhiêbrysn bấxjrat đbryspupwc sĩerve vỗynkm ómxvqt: “Lạaumdi thấxjrat bạaumdi.”

“Chụdvcep đbrysi, chụdvcep nhiềxfqzu anh liềxfqzn choájjqpng vájjqpng.” Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebetsokvrqgi nómxvqi mómxvqc nómxvqi.

“Anh còqwwxn phảxjrai cầojtku hôneben bao nhiêbrysu lầojtkn nữnzrta?” Cốhlxt Nhiêbrysn đbrysájjqpng thưtsokơgnohng hỏqrfmi cônebe.

“Nếrcopu chúsyxbng ta kếrcopt hôneben, anh cam đbrysoan khônebeng đbrysblph em mang thai chứmvnc?” Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebe nghiêbrysm túsyxbc nómxvqi.

“Anh thềxfqz, nếrcopu trong lúsyxbc họufgnc đbrysaumdi họufgnc anh đbrysblph cho Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebe mang thai, liềxfqzn phạaumdt anh khônebeng thểblph…” Cốhlxt Nhiêbrysn giơgnoh tay lêbrysn, nghiêbrysm túsyxbc nómxvqi. Lờvrqgi còqwwxn chưtsoka hếrcopt, đbrysãdzbj bịqwwxtsokơgnohng Giai Tuệnebe chặswdkn lạaumdi.

“Anh thềxfqz đbrysvngoc nhưtsok thếrcoposjgm gìkyuw?” Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebe vừaxdza tứmvncc vừaxdza vộvngoi vàosjgng sẵvqlrng giọufgnng.

“Sợrfoe em khônebeng tin anh.” Cốhlxt Nhiêbrysn đbrysiềxfqzm đbrysaumdm đbrysájjqpng yêbrysu nhájjqpy mắpupwt.

“Chiêbrysu đbrysájjqpng yêbrysu nàosjgy cómxvq thểblph dừaxdzng diễgggzn đbrysưtsokrfoec khônebeng?” Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebetsokvrqgi bĩerveu mônebei.

“Em gảxjra cho anh đbrysi!” Cốhlxt Nhiêbrysn khônebeng hềxfqz đbrysiềxfqzm đbrysaumdm đbrysájjqpng yêbrysu nữnzrta, màosjgosjg khíuaob phájjqpch mưtsokvrqgi phầojtkn mởgiev miệnebeng ra lệnebenh.

“Cưtsokvrqgng đbrysaumdo, khíuaob thếrcop củxjraa anh khônebeng đbrysxjra.” Vưtsokơgnohng Giai Tuệnebetsokvrqgi nómxvqi.

Cốhlxt Nhiêbrysn vônebe lựmhvfc tựmhvfa vàosjgo ghếrcop.”

“Em còqwwxn mộvngot năbeqlm nữnzrta mớvkuqi đbrysxjra hai mưtsokơgnohi.” Vưtsokơgnohng Giai TUệnebe ngưtsokrfoeng ngùynkmng cúsyxbi đbrysojtku. “Nếrcopu sang năbeqlm … anh … còqwwxn muốhlxtn cưtsokvkuqi em… chúsyxbng ta kếrcopt hôneben đbrysi!”

“Thậvkuqt sao? Em đbrysgnohng ýgnoh rồgnohi.” Cốhlxt Nhiêbrysn kíuaobch đbrysvngong ônebem lấxjray cônebe, nhiệnebet tìkyuwnh hôneben cônebe.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.