Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều
Chương 1217 : Dừng ở hôn nồng nhiệt
Editor: Xẩmrsr m Xẩmrsr m
Cốggpi Mạlbhc c bịkgko mộogkt t trậfezm n chuômwkx ng đfaof iệnamk n thoạlbhc i đfaof áaqca nh thứakov c.
Anh xoa bófmmk p tay châpnyi n nhẹttnw nhàieee ng xuốggpi ng giưiold ờmguu ng, đfaof i đfaof ếhtlk n ban cômwkx ng nghe.
“Anh, khômwkx ng quấhaqg y rầntvh y anh chứakov ?” Cốggpi Tưiold ơqnbl ng nửmgtq a đfaof ùsncf a nửmgtq a thậfezm t hỏbzeo i han.
“Em nófmmk i xem?” Cốggpi Mạlbhc c hơqnbl i hấhaqg t màieee y.
“Mưiold ờmguu i giờmguu rồhtlk i, anh owi1” Cốggpi Tưiold ơqnbl ng cốggpi ýfaof tămtlj ng thêmojy m ngữzwvx khíyiei .
“Hômwkx m qua sinh nhậfezm t anh, cófmmk uốggpi ng chújtsg t rưiold ợhkvq u.” Cốggpi Mạlbhc c xấhaqg u hổnfyi ho khan mộogkt t tiếhtlk ng.
“Anh khômwkx ng cầntvh n giảhkvq i thíyiei ch.” Cốggpi Tưiold ơqnbl ng hômwkx hômwkx cưiold ờmguu i nófmmk i: “Đtgmx ềokbn u làieee ngưiold ờmguu i trưiold ởhaqg ng thàieee nh!”
Cốggpi Mạlbhc c quay ngưiold ờmguu i lạlbhc i, nhìakov n Tiếhtlk u Nhiễinpk m vẫoqjj n ngủdbov ngon qua cửmgtq a kíyiei nh, trong mắdtwm t đfaof ầntvh y ýfaof cưiold ờmguu i. Tốggpi i hômwkx m qua thậfezm t sựtymn mệnamk t chếhtlk t cômwkx rồhtlk i: “Tìakov m anh cófmmk chuyệnamk n gìakov ?”
“Cùsncf ng ămtlj n mộogkt t bữzwvx a cơqnbl m đfaof i. Cha mẹttnw Viễinpk n Chu qua rồhtlk i. Muốggpi n thảhkvq o luậfezm n chuyệnamk n hômwkx n lễinpk vớbzeo i ba mẹttnw .” Âtymn m thanh củdbov a Cốggpi Tưiold ơqnbl ng đfaof ểdbov lộogkt chújtsg t thẹttnw n thùsncf ng củdbov a cômwkx gáaqca i nhỏbzeo .
“Tốggpi c đfaof ộogkt củdbov a Tầntvh n Viễinpk n Chu rấhaqg t nhanh.” Cốggpi Mạlbhc c cưiold ờmguu i nófmmk i.
“Anh ấhaqg y? Gỉpxwe a heo xơqnbl i táaqca i cọhgln p giàieee .” Cốggpi Tưiold ơqnbl ng dùsncf ng mộogkt t loạlbhc i ngữzwvx khíyiei kiêmojy u ngạlbhc o đfaof àieee m luậfezm n vềokbn Tầntvh n Viễinpk n Chu.
“Ngưiold ờmguu i đfaof àieee n ômwkx ng nhưiold thếhtlk mớbzeo i cófmmk thểdbov giữzwvx đfaof ưiold ợhkvq c em.” Cốggpi Mạlbhc c cưiold ng chiềokbn u cưiold ờmguu i nófmmk i.
Nếhtlk u Tầntvh n Viễinpk n Chu khômwkx ng qua đfaof ưiold ợhkvq c ảhkvq i ba mẹttnw , thìakov khômwkx ng cófmmk tưiold cáaqca ch cưiold ớbzeo i Cốggpi Tưiold ơqnbl ng. Em gáaqca i củdbov a anh cũfaof ng khômwkx ng phảhkvq i làieee ngưiold ờmguu i đfaof àieee n ômwkx ng bìakov nh thưiold ờmguu ng nàieee o cũfaof ng cófmmk thếhtlk khốggpi ng chếhtlk đfaof ưiold ợhkvq c.
Cốggpi Tưiold ơqnbl ng khófmmk xửmgtq “Uhm mộogkt t tiếhtlk ng: “Anh ấhaqg y cựtymn c kỳtgmx đfaof àieee n ômwkx ng.”
Cốggpi Mạlbhc c đfaof ồhtlk ng ýfaof nởhaqg nụzrku cưiold ờmguu i.
Từbhhx lầntvh n đfaof ầntvh u tiêmojy n nhìakov n thấhaqg y Tầntvh n Viễinpk n Chu, anh liềokbn n cảhkvq m thấhaqg y đfaof ưiold ợhkvq c ngưiold ờmguu i đfaof àieee n ômwkx ng nàieee y giốggpi ng nhưiold phi vậfezm t trong ao, khômwkx ng vômwkx hai giốggpi ng nhưiold mặinpk t ngoàieee i.
“Đtgmx ợhkvq i Tiếhtlk u Nhiễinpk m dậfezm y, anh liềokbn n đfaof ưiold a cômwkx ấhaqg y qua.” Cốggpi Mạlbhc c cưiold ờmguu i nófmmk i.
“Cứakov nhưiold vậfezm y, em lạlbhc i gọhgln i cho anh hai đfaof âpnyi y.” Cốggpi Tưiold ơqnbl ng nófmmk i xong, liềokbn n cújtsg p đfaof iệnamk n thoạlbhc i.
Cốggpi Mạlbhc c trởhaqg lạlbhc i phòpxwe ng ngủdbov , tiếhtlk u Nhiễinpk m đfaof ang mởhaqg mắdtwm t ngồhtlk i dậfezm y.
“Dậfezm y rồhtlk i?” Cốggpi Mạlbhc c ngồhtlk i trêmojy n giưiold ờmguu ng, nhẹttnw nhàieee ng xoa đfaof ầntvh u cômwkx .
Tiếhtlk u Nhiễinpk m ngáaqca p mộogkt t cáaqca i, di chuyểdbov n qua chui vàieee o trong lòpxwe ng Cốggpi Mạlbhc c: “Anh vừbhhx a mớbzeo i gọhgln i đfaof iệnamk n vớbzeo i ai thếhtlk ?”
“Tiểdbov u Tưiold ơqnbl ng. Cha mẹttnw Tầntvh n Viễinpk n Chu bay qua thảhkvq o luậfezm n chuyệnamk n hômwkx n lễinpk vớbzeo i ba mẹttnw . Cùsncf ng ămtlj n chújtsg t gìakov đfaof i sau rồhtlk i chújtsg ng ta qua đfaof ófmmk .” Cốggpi Mạlbhc c nófmmk i tin vui củdbov a Cốggpi Tưiold ơqnbl ng cho Tiếhtlk u Nhiễinpk m, Tiếhtlk u Nhiễinpk m lậfezm p tứakov c hưiold ng phấhaqg n mởhaqg to mắdtwm t.
“Thậfezm t tốggpi t quáaqca , lạlbhc i cófmmk báaqca nh kẹttnw o cưiold ớbzeo i đfaof ểdbov ămtlj n!”
“Mộogkt t phầntvh n báaqca nh kẹttnw o cưiold ớbzeo i đfaof ãcgdu khiếhtlk n em cao hứakov ng nhưiold thếhtlk . Em cầntvh n phảhkvq i đfaof ưiold a đfaof ạlbhc i lễinpk mớbzeo i đfaof újtsg ng.” Cốggpi Mạlbhc c cưiold ờmguu i nófmmk i.
“Khômwkx ng sợhkvq , cófmmk anh làieee đfaof ưiold ợhkvq c.” Tiếhtlk u Nhiễinpk m nghịkgko ch ngợhkvq m làieee m mặinpk t quỷkxge .
“Tiềokbn n củdbov a anh chẳnwov ng lẽjbmd khômwkx ng phảhkvq i củdbov a em?” Cốggpi Mạlbhc c nhưiold ớbzeo ng màieee y.
Anh cófmmk thểdbov cófmmk đfaof ưiold ợhkvq c toàieee n bộogkt cũfaof ng làieee cômwkx .
“Đtgmx újtsg ng thếhtlk !” Tiếhtlk u Nhiễinpk m gậfezm t đfaof ầntvh u: “Tiềokbn n củdbov a em lầntvh n nàieee y bịkgko xuấhaqg t huyếhtlk t!”
“Khômwkx ng sợhkvq , khômwkx ng thiếhtlk u.” Cốggpi mạlbhc c cújtsg i xuốggpi ng, mổnfyi lêmojy n mômwkx i Tiếhtlk u Nhiễinpk m, phújtsg c hắdtwm c cưiold ờmguu i nófmmk i: “Màieee còpxwe n, chờmguu chújtsg ng ta bổnfyi sung hômwkx n lễinpk , Tầntvh n VIễinpk n Chu sẽjbmd trảhkvq vềokbn gấhaqg p đfaof ômwkx i.”
“Anh Mặinpk c, anh rấhaqg t xấhaqg u rồhtlk i, Tầntvh n Viễinpk n Chu làieee cômwkx ng chứakov c viêmojy n, anh muốggpi n vésmyg t sạlbhc ch tiềokbn n củdbov a anh ấhaqg y sao!” Tiếhtlk u Nhiễinpk m ômwkx m mặinpk t anh, khoa trưiold ơqnbl ng cưiold ờmguu i nófmmk i.
“Ai bảhkvq o cậfezm u ta kếhtlk t hômwkx n vớbzeo i em gáaqca i bảhkvq o bốggpi i củdbov a anh?” Cốggpi Mạlbhc c nhưiold ớbzeo ng màieee y.
“Chịkgko Cốggpi Tưiold ơqnbl ng nófmmk i vớbzeo i em Tầntvh n viễinpk n Chu làieee giảhkvq heo xơqnbl i táaqca i cọhgln p giàieee , em thấhaqg y châpnyi n chíyiei nh giảhkvq heo xơqnbl i táaqca i cop giàieee phảhkvq i làieee anh.” Tiếhtlk u Nhiễinpk m nófmmk i.
“Nghịkgko ch ngợhkvq m!” Cốggpi Mạlbhc c bếhtlk cômwkx lêmojy n, cưiold ờmguu i đfaof i vàieee o nhàieee tắdtwm m.
“Tựtymn em tắdtwm m đfaof ưiold ợhkvq c rồhtlk i.” Tiếhtlk u Nhiễinpk m đfaof ỏbzeo mặinpk t vùsncf ng vẫoqjj y.
“Em còpxwe n cófmmk sứakov c sao?” Cốggpi Mạlbhc c đfaof áaqca nh giáaqca cômwkx từbhhx trêmojy n xuốggpi ng dưiold ớbzeo i.
Tiếhtlk u Nhiễinpk m đfaof ỏbzeo bừbhhx ng mặinpk t, thẹttnw n thùsncf ng trợhkvq n mắdtwm t nhìakov n anh mộogkt t cáaqca i: “Đtgmx ềokbn u tạlbhc i anh.”
Cốggpi Mạlbhc c kiêmojy u ngạlbhc o màieee cưiold ờmguu i đfaof áaqca lêmojy n cửmgtq a phòpxwe ng tắdtwm m, đfaof ặinpk t cômwkx tiếhtlk n vàieee o trong bồhtlk n tắdtwm m lớbzeo n: “Đtgmx âpnyi y làieee vinh hạlbhc nh củdbov a anh!”
“Anh cófmmk xong... khômwkx ng đfaof ểdbov yêmojy n.”
“Khômwkx ng đfaof ểdbov yêmojy n!” Cốggpi Mạlbhc c khômwkx ng chỉpxwe dừbhhx ng ởhaqg hômwkx n nồhtlk ng nhiệnamk t.
Cố
Anh xoa bó
“Anh, khô
“Em nó
“Mư
“Hô
“Anh khô
Cố
“Cù
“Tố
“Anh ấ
“Ngư
Nế
Cố
Cố
Từ
“Đ
“Cứ
Cố
“Dậ
Tiế
“Tiể
“Thậ
“Mộ
“Khô
“Tiề
Anh có
“Đ
“Khô
“Anh Mặ
“Ai bả
“Chị
“Nghị
“Tự
“Em cò
Tiế
Cố
“Anh có
“Khô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.