S.C.I. Mê Án Tập

Quyển 15-Chương 13 : Hình và tiếng

    trước sau   
“Tôniiii hơtyski sợknaa.” Tưonreơtyskng Nam hìniiinh nhưonrebklm chúbklmt bốufagi rốufagi, Triểniiin Chiêthtku vàdkuu Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng muốufagn chịfoor ta miêthtku tảrdxi đthtkoạlenbn trảrdxii nghiệuqaqm kinh khủuzosng đthtkóbklm, thếytqk nhưonreng đthtkâtktvy làdkuu thứpgce chịfoor ta nghĩzroc tớpgcei lậaubrp tứpgcec muốufagn quêthtkn, sao cònqzsn dáytqkm nhớpgce lạlenbi?

Triểniiin Chiêthtku cũfoorng khôniiing éewwvp buộfcxjc, chỉwyuobklmt cho chịfoor ta mộfcxjt ly tràdkuubklmng đthtkniiiniiinh tĩzrocnh mộfcxjt chúbklmt, sau đthtkóbklm chạlenby đthtki kêthtku Bạlenbch Trìniii mang ipad củuzosa cậaubru lạlenbi, khôniiing biếytqkt muốufagn tìniiim cáytqki gìniii.

Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng cũfoorng khôniiing nóbklmi, ởxzkg mộfcxjt bêthtkn kiêthtkn nhẫxzkgn chờcuhy, nhữlfuyng ngưonrecuhyi kháytqkc đthtklyaru bậaubrn rộfcxjn.

“Chịfoorbklm biếytqkt khôniiing …” Triểniiin Chiêthtku cắxavom mộfcxjt đthtkalmou tai nghe vàdkuuo tai phảrdxii, hìniiinh nhưonre đthtkang chọcmctn bàdkuui háytqkt trong ipad củuzosa Trìniii Trìniii, “Thậaubrt ra Emilia do chíqxywnh chịfooronrexzkgng tưonreknaang ra.”

onreơtyskng Nam nghi hoặhgvbc, “Khôniiing phảrdxii do thôniiii miêthtkn tạlenbo thàdkuunh sao?”

Triểniiin Chiêthtku vừyhhka chuyêthtkn tâtktvm chọcmctn lựhaxva nhạlenbc, vừyhhka gậaubrt đthtkalmou, “Kỳtysk thựhaxvc thôniiii miêthtkn khôniiing phảrdxii làdkuurdxio thuậaubrt, khôniiing ai cóbklm thểniii khôniiing cóbklmtysk sởxzkgdkuuo màdkuu nhàdkuuo nặhgvbn ra mộfcxjt nhâtktvn vậaubrt, đthtklyaru làdkuu dựhaxva vàdkuuo tưonre liệuqaqu, đthtkalmou mốufagi, tưonrexzkgng tưonreknaang, hìniiinh ảrdxinh, hoặhgvbc biếytqkn hóbklma tâtktvm lýjgeutktvn vâtktvn đthtkniii chắxavop váytqk thàdkuunh. Kỳtysk thựhaxvc thứpgce ban đthtkalmou thứpgce khiếytqkn tôniiii nảrdxiy sinh nghi ngờcuhy vớpgcei chịfoor, chíqxywnh làdkuuytqkch chịfoor chọcmctn nhạlenbc.”


onreơtyskng Nam suy nghĩzroc mộfcxjt chúbklmt, “Nhạlenbc đthtkóbklm, cóbklm vấopufn đthtklyarniii a?”

“Âcmctm nhạlenbc làdkuu thứpgcebklm thểniii dễnqzsdkuung thay đthtkvzfpi tâtktvm tìniiinh nhấopuft, cũfoorng làdkuuytqkch tốufagt nhấopuft đthtkniii biểniiiu đthtklenbt mộfcxjt loạlenbi tâtktvm tìniiinh nàdkuuo đthtkóbklm củuzosa con ngưonrecuhyi, nghệuqaq thuậaubrt làdkuu loạlenbi ngôniiin ngữlfuy thứpgce hai củuzosa con ngưonrecuhyi, theo tôniiii thấopufy, hộfcxji họcmcta nhiếytqkp ảrdxinh cáytqkc loạlenbi làdkuu kiểniiiu nghệuqaq thuậaubrt hìniiinh ảrdxinh, giốufagng nhưonre biểniiiu cảrdxim củuzosa con ngưonrecuhyi vàdkuu ngôniiin ngữlfuy tứpgce chi, tâtktvm tìniiinh biểniiiu đthtklenbt ra chẳawbong kháytqkc nàdkuuo xem mộfcxjt vởxzkg kịfoorch câtktvm, hìniiinh ảrdxinh thìniii thấopufy, nhưonreng âtktvm thanh thìniii phảrdxii tựhaxvonrexzkgng tưonreknaang ra. Màdkuu ngưonreknaac lạlenbi, âtktvm nhạlenbc vàdkuu tiếytqkng ca lạlenbi giốufagng nhưonre ngôniiin ngữlfuy con ngưonrecuhyi, tâtktvm tìniiinh biểniiiu đthtklenbt ra giốufagng nhưonre nghe mộfcxjt đthtkoạlenbn đthtkufagi thoạlenbi, tiếytqkng thìniii nghe đthtkưonreknaac, nhưonreng hìniiinh ảrdxinh lạlenbi phảrdxii tưonrexzkgng tưonreknaang ra. Nhưonreng màdkuu trong hoàdkuun cảrdxinh sinh tồuzosn thôniiing thưonrecuhyng củuzosa mộfcxjt ngưonrecuhyi bìniiinh thưonrecuhyng, thìniii tiếytqkng vàdkuuniiinh cùwyocng tồuzosn tạlenbi, rấopuft khóbklmniiim đthtkưonreknaac mộfcxjt khoảrdxing thờcuhyi gian nàdkuuo hoàdkuun toàdkuun khôniiing cóbklm tiếytqkng chỉwyuobklmniiinh, hay hoàdkuun toàdkuun khôniiing cóbklmniiinh chỉwyuobklm tiếytqkng.”

onreơtyskng Nam gậaubrt đthtkalmou, Triểniiin Chiêthtku nóbklmi rấopuft rõvlwvdkuung, tuy rằrzkgng khôniiing biếytqkt cậaubru ta cụxzkg thểniiidkuu muốufagn biểniiiu đthtklenbt cáytqki gìniii, nhưonreng màdkuu lờcuhyi nàdkuuy nghe hiểniiiu đthtkưonreknaac.

Bạlenbch Trìniii quay lạlenbi phíqxywa Triệuqaqu Trinh chớpgcep mắxavot mấopufy cáytqki —— cóbklm vẻewwv vốufagn từyhhk phổvzfp thôniiing củuzosa anh ấopufy đthtkưonreknaac nâtktvng cao rồuzosi!

Triệuqaqu Trinh khóbklme miệuqaqng giậaubrt giậaubrt —— đthtkúbklmng làdkuuniiinh dâtktvn hóbklma đthtki rấopuft nhiềlyaru.

“Đarcvufagi phưonreơtyskng sửrdxi dụxzkgng thủuzos pháytqkp thôniiii miêthtkn, dùwyocng nộfcxji dung nóbklmi cho chịfooronrexzkgng tưonreknaang ra hìniiinh ảrdxinh, lạlenbi dùwyocng hìniiinh ảrdxinh đthtkniii khiếytqkn chịfooronrexzkgng tưonreknaang ra âtktvm thanh, nóbklmi cáytqkch kháytqkc, chỉwyuobklm mộfcxjt phầalmon hìniiinh ảrdxinh cùwyocng âtktvm thanh làdkuu chịfoor tựhaxvonrexzkgng tưonreknaang ra, nhữlfuyng âtktvm thanh vàdkuuniiinh ảrdxinh cònqzsn lạlenbi đthtklyaru làdkuu giảrdxi, làdkuu đthtkufagi phưonreơtyskng cho chịfoor thấopufy, nêthtkn trêthtkn thựhaxvc tếytqk, chịfoor khôniiing thấopufy đthtkưonreknaac gìniii hếytqkt! Màdkuuytqki tôniiii cầalmon biếytqkt, làdkuu đthtkufagi phưonreơtyskng đthtkãopufbklmi vớpgcei chịfoorytqki gìniii, đthtkãopuf cho chịfoor xem cáytqki gìniii, quáytqk trìniiinh nàdkuuy chịfoor khôniiing cầalmon theo kịfoorp tưonre duy củuzosa tôniiii, cũfoorng khôniiing cầalmon hiểniiiu rõvlwvdkuunh vi củuzosa tôniiii, chỉwyuo cầalmon trảrdxi lờcuhyi vấopufn đthtklyarniiii hỏtyski làdkuu đthtkưonreknaac.” Triểniiin Chiêthtku nóbklmi xong, đthtkưonrea tai nghe cho Tưonreơtyskng Nam, “Nghe thửrdxi xem.”

onreơtyskng Nam khôniiing hiểniiiu dụxzkgng ýjgeu củuzosa Triểniiin Chiêthtku lắxavom, nhưonreng vẫxzkgn nhậaubrn lấopufy tai nghe nghe mộfcxjt chúbklmt.

“Cóbklm thíqxywch khôniiing?” Triểniiin Chiêthtku hỏtyski.

“Hảrdxi, làdkuu sao?” Tưonreơtyskng Nam đthtkang nghe mộfcxjt ca khúbklmc giọcmctng nam, nhạlenbc chậaubrm rãopufi thưonre thảrdxi, hìniiinh nhưonre đthtkãopuf từyhhkng nghe qua, làdkuuytqkc phẩjqybm củuzosa mộfcxjt ngưonrecuhyi ca sĩzroc trứpgce danh.

“Thíqxywch khôniiing?” Triểniiin Chiêthtku hỏtyski, “Cứpgce đthtkơtyskn giảrdxin trảrdxi lờcuhyi làdkuu đthtkưonreknaac.”

“Àlenb… Khôniiing thíqxywch.” Tưonreơtyskng Nam lắxavoc đthtkalmou, “Nhưonreng hìniiinh nhưonrebklm rấopuft nổvzfpi tiếytqkng…”

“Tôniiii khôniiing biếytqkt đthtkâtktvu.” Triểniiin Chiêthtku mỉwyuom cưonrecuhyi, “Nêthtkn chịfoor khôniiing cầalmon phảrdxii đthtkniii ýjgeu xem nóbklmbklm nổvzfpi hay khôniiing, hoặhgvbc cóbklm đthtkưonreknaac nhiềlyaru ngưonrecuhyi thíqxywch hay khôniiing, cứpgcebklmi cho tôniiii cảrdxim xúbklmc châtktvn thựhaxvc củuzosa chịfoordkuu đthtkưonreknaac.”

“Khôniiing thíqxywch.” Tưonreơtyskng Nam quyếytqkt đthtkytqkn hơtyskn vừyhhka rồuzosi mộfcxjt chúbklmt.


“Lýjgeu do?”

“Giọcmctng háytqkt khôniiing phảrdxii thứpgceniiii thíqxywch.”

Triểniiin Chiêthtku khẽxhbmonrecuhyi cưonrecuhyi, gậaubrt đthtkalmou, lạlenbi thay đthtkvzfpi mộfcxjt bàdkuui kháytqkc cho chịfoor ta.

Liêthtkn tụxzkgc nghe xong vàdkuui bàdkuui, Tưonreơtyskng Nam lắxavoc đthtkalmou, “Đarcvlyaru khôniiing thíqxywch.”

Bạlenbch Trìniii xấopufu hổvzfp đthtkưonrea tay gãopufi đthtkalmou, gu thưonrexzkgng thứpgcec củuzosa mìniiinh vàdkuu thầalmon tưonreknaang kháytqkc biệuqaqt rấopuft lớpgcen a.

dkuu toàdkuun bộfcxjjgeu do Tưonreơtyskng Nam quy kếytqkt lạlenbi đthtklyaru chỉwyuobklm mộfcxjt ——khôniiing thíqxywch giọcmctng, khôniiing phảrdxii khẩjqybu vịfoor củuzosa tôniiii.

Tấopuft cảrdxi mọcmcti ngưonrecuhyi yêthtkn lặhgvbng liếytqkc mắxavot nhìniiin nhau —— hóbklma ra Tưonreơtyskng Nam bịfoor khốufagng chếytqk bằrzkgng giọcmctng nóbklmi!

Triểniiin Chiêthtku lạlenbi ngẩjqybng đthtkalmou nóbklmi vớpgcei Bạlenbch Cẩjqybm Đarcvưonrecuhyng đthtkang dựhaxva vàdkuuo bêthtkn tưonrecuhyng xem náytqko nhiệuqaqt, “Anh hai, nóbklmi mộfcxjt câtktvu nghe chúbklmt đthtki.”

Bạlenbch Cẩjqybm Đarcvưonrecuhyng ngẩjqybn ngưonrecuhyi, “Hảrdxi?”

“Câtktvu nóbklmi áytqk.” Triểniiin Chiêthtku mỉwyuom cưonrecuhyi, “Víqxyw dụxzkg nhưonre ‘Côniiing Tôniiin thậaubrt gợknaai cảrdxim’ cáytqkc loạlenbi ấopufy.”

Bạlenbch Cẩjqybm Đarcvưonrecuhyng vốufagn khôniiing cóbklm hứpgceng thúbklm, bấopuft quáytqk sau khi nghe thếytqk liềlyarn nhưonrepgcen màdkuuy, mởxzkg miệuqaqng, “Côniiing Tôniiin thựhaxvc sựhaxv gợknaai cảrdxim.”

niiing Tôniiin đthtkếytqkn xem náytqko nhiệuqaqt ởxzkgthtkn cạlenbnh mặhgvbt khôniiing đthtkvzfpi sắxavoc nhai sandwich.

Triểniiin Chiêthtku hỏtyski Tưonreơtyskng Nam, “Thíqxywch giọcmctng nóbklmi nàdkuuy khôniiing?”


onreơtyskng Nam gậaubrt đthtkalmou, “Rấopuft dễnqzs nghe.” Nóbklmi rồuzosi, chịfoor ta quay đthtkalmou lạlenbi chỉwyuo chỉwyuo Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng, “Kỳtysk thựhaxvc tôniiii thíqxywch giọcmctng cậaubru ấopufy nhấopuft.”

Triểniiin Chiêthtku hơtyski nhưonrepgcen màdkuuy, “Thậaubrt tinh mắxavot! Àlenb khôniiing phảrdxii… tinh tai!”

Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng khôniiing nóbklmi đthtkưonreknaac gìniii, Triểniiin Chiêthtku lúbklmc nàdkuuo rồuzosi cònqzsn đthtkùwyoca giỡiedmn a?

Triểniiin Chiêthtku dùwyocng ipad mởxzkg mộfcxjt tấopufm hìniiinh củuzosa mộfcxjt ngôniiii sao nam đthtkưonrea tớpgcei cho Tưonreơtyskng Nam xem, “Đarcvewwvp trai khôniiing?”

onreơtyskng Nam khẽxhbm nhưonrepgcen mộfcxjt bêthtkn lôniiing màdkuuy nhưonrepgcen lêthtkn, “Đarcvewwvp con khỉwyuo.”.

Triểniiin Chiêthtku cưonrecuhyi tủuzosm tỉwyuom đthtkvzfpi mộfcxjt cáytqki kháytqkc, “Cáytqki nàdkuuy?”

onreơtyskng Nam lắxavoc đthtkalmou, “Chấopufp nhậaubrn đthtkưonreknaac…” Nóbklmi rồuzosi, chỉwyuo chỉwyuo Triệuqaqu Trinh, “Cáytqk nhâtktvn thíqxywch loạlenbi tưonrepgceng mạlenbo kiểniiiu nàdkuuy.”

Tấopuft cảrdxi mọcmcti ngưonrecuhyi quay đthtkalmou lạlenbi nhìniiin thoáytqkng qua Triệuqaqu Trinh.

Triệuqaqu Trinh hơtyski khom ngưonrecuhyi, biểniiiu thịfoorniiii rấopuft vinh hạlenbnh.

onreơtyskng Nam hìniiinh nhưonrefoorng kháytqkonrexzkgng thụxzkg, gậaubrt đthtkalmou táytqkn thưonrexzkgng, Bạlenbch Trìniii đthtkpgceng bêthtkn cạlenbnh mếytqku máytqko, kéewwvo Triệuqaqu Trinh ra xa mộfcxjt chúbklmt.

Triểniiin Chiêthtku sờcuhy sờcuhy cằrzkgm, đthtkưonrea tay nâtktvng cằrzkgm Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng hỏtyski Tưonreơtyskng Nam, “Đarcvewwvp trai khôniiing?”

“Đarcvewwvp.” Tưonreơtyskng Nam gậaubrt đthtkalmou, “Thếytqk nhưonreng màdkuu… đthtkewwvp quáytqk …, khôniiing phảrdxii khẩjqybu vịfoor củuzosa tôniiii.”

Triểniiin Chiêthtku chỉwyuo chỉwyuo chíqxywnh mìniiinh, “Tôniiii thìniii sao?”


onreơtyskng Nam trầalmom mặhgvbc mộfcxjt lúbklmc lâtktvu, “Rấopuft đthtkáytqkng ghéewwvt!”

Triểniiin Chiêthtku hếytqkt hồuzosn, “Vìniii sao?”

Mọcmcti ngưonrecuhyi cũfoorng giậaubrt mìniiinh.

onreơtyskng Nam mởxzkg miệuqaqng, “Tôniiii ghéewwvt ngưonrecuhyi trắxavong hơtyskn tôniiii, thon thảrdxityskn tôniiii, đthtkewwvp hơtyskn tôniiii, cóbklm bạlenbn trai đthtkewwvp trai hơtyskn bạlenbn trai tôniiii!”

Mộfcxjt bêthtkn Mãopuftktvn vỗjgeu tay, “Tiếytqkng lònqzsng a!” Nóbklmi rồuzosi, thuậaubrn tiệuqaqn liếytqkc ngang qua sếytqkp Côniiing Tôniiin mộfcxjt chúbklmt.

niiing Tôniiin ăumozn xong sandwich, ựhaxvc ựhaxvc uốufagng càdkuu phêthtk đthtkáytqk, trạlenbng tháytqki xa rờcuhyi nhâtktvn thếytqk

~~Triểniiin Chiêthtku khóbklme miệuqaqng giậaubrt giậaubrt, thấopufy mọcmcti ngưonrecuhyi xung quanh đthtklyaru đthtkang nhịfoorn cưonrecuhyi, tiệuqaqn thểniiiewwvn kìniiim lạlenbi khóbklme miệuqaqng đthtkang nhếytqkch lêthtkn.

Triểniiin Chiêthtku phụxzkgc hồuzosi mộfcxjt chúbklmt tâtktvm lýjgeu bi thưonreơtyskng, chỉwyuo chỉwyuo Bạlenbch Cẩjqybm Đarcvưonrecuhyng, “Anh ấopufy thìniii sao?”

onreơtyskng Nam ngẩjqybng đthtkalmou nhìniiin liếytqkc Cẩjqybm Đarcvưonrecuhyng, lắxavoc đthtkalmou, “Ừumozm … Mộfcxjt ngưonrecuhyi đthtkàdkuun ôniiing tốufagt, nhưonreng vẫxzkgn khôniiing phảrdxii khẩjqybu vịfoor củuzosa tôniiii.”

“Lâtktvm Nhưonreknaac?” Triểniiin Chiêthtku hỏtyski.

“Thíqxywch!” Tưonreơtyskng Nam gậaubrt đthtkalmou, nóbklmi rồuzosi chỉwyuo chỉwyuo Triệuqaqu Trinh, “Hai ngưonrecuhyi bọcmctn họcmct khíqxyw chấopuft rấopuft giốufagng nhau.”

Mọcmcti ngưonrecuhyi lạlenbi yêthtkn lặhgvbng liếytqkc mắxavot nhìniiin nhau —— thíqxywch kiểniiiu quýjgeuniiing tửrdxi nhãopuf nhặhgvbn a.

“Vậaubry phụxzkg nữlfuy thìniii sao?” Triểniiin Chiêthtku hỏtyski, “Vớpgcei nhữlfuyng ngưonrecuhyi xung quanh thìniii ai cóbklmonrepgceng mạlenbo màdkuu chịfoor thíqxywch?”


onreơtyskng Nam khôniiing hềlyar nghĩzroc ngợknaai đthtkáytqkp, “Nhưonre Trầalmon Giai Di a.”

“Chịfoor thíqxywch kiểniiiu xinh đthtkewwvp lạlenbnh lùwyocng a?” Mãopuftktvn hỏtyski.

“Cònqzsn giọcmctng nữlfuy?” Triểniiin Chiêthtku hỏtyski tiếytqkp, “Trong nhữlfuyng ngưonrecuhyi chịfoor quen cóbklm ai khôniiing?”

“Ừumozm, tôniiii vàdkuuniiiopufy khôniiing quen, nhưonreng tôniiii rấopuft thíqxywch bàdkuui háytqkt củuzosa côniiiopufy.” Tưonreơtyskng Nam nóbklmi, “Nhóbklmm trưonrexzkgng củuzosa ban nhạlenbc rấopuft nổvzfpi tiếytqkng, têthtkn làdkuu Tềlyar Nhạlenbc.”

Triểniiin Chiêthtku gậaubrt đthtkalmou, “Chịfoor thíqxywch giọcmctng khàdkuun?”

“Phảrdxii.” Tưonreơtyskng Nam gậaubrt đthtkalmou, “Tôniiii thíqxywch loạlenbi giọcmctng nữlfuy thêthtkonreơtyskng nàdkuuy, rấopuft cổvzfp đthtkiểniiin lạlenbi từyhhkng trảrdxii, giọcmctng cũfoorng làdkuu loạlenbi rấopuft hoàdkuun mỹuqaq.”

Mọcmcti ngưonrecuhyi yêthtkn lặhgvbng liếytqkc mắxavot nhìniiin nhau —— rõvlwvdkuu bịfoor đthtkiềlyaru khiểniiin bằrzkgng giọcmctng nóbklmi!

Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng hiếytqku kỳtysk hỏtyski Bạlenbch Trìniiithtkn cạlenbnh đthtkang kiểniiim tra bàdkuui háytqkt trong ipad, thuậaubrn tiệuqaqn xem lạlenbi gu thẩjqybm mỹuqaq củuzosa mìniiinh, “Con béewwv Tềlyar Nhạlenbc đthtkóbklmytqkt tốufagt lắxavom hảrdxi?”

Bạlenbch Trìniii nhưonrepgcen màdkuuy, “Khôniiing phảrdxii chứpgce anh! Côniiiewwv đthtkưonreknaac mệuqaqnh danh làdkuu giọcmctng háytqkt trăumozm năumozm mớpgcei cóbklm đthtkóbklm.”

“Thậaubrt khôniiing?” Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng bìniiinh thưonrecuhyng đthtklyaru khôniiing thíqxywch nghe nhạlenbc, đthtkhgvbc biệuqaqt khôniiing thíqxywch cáytqkc loạlenbi nhạlenbc rock gìniii đthtkóbklm, quáytqkalmom ĩzroc. Hơtyskn nữlfuya anh thấopufy giọcmctng Tềlyar Nhạlenbc cònqzsn áytqkt cảrdxi tiếytqkng cồuzosng…

vhif cửrdxia, cặhgvbp song sinh xa xa giơtyskniiinh chữlfuy “V” vớpgcei anh —— khôniiing cóbklm đthtkawbong cấopufp a! Côniiiytqki nhỏtysk áytqkt tiếytqkng cồuzosng đthtkóbklm lạlenbi làdkuutktvy háytqki tiềlyarn đthtkóbklm!

Triểniiin Chiêthtku sờcuhy sờcuhy cằrzkgm, “Giọcmctng phụxzkg nữlfuydkuu đthtkàdkuun ôniiing chịfoor thíqxywch tồuzosn tạlenbi sựhaxv kháytqkc nhau rấopuft lớpgcen nga, giọcmctng Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng làdkuu thuộfcxjc vềlyar kiểniiiu từyhhkqxywnh màdkuu khêthtku gợknaai.”

Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng xoa xoa mũfoori, “Quáytqk khen.”

onreơtyskng Nam lắxavoc đthtkalmou, “Tôniiii khôniiing cóbklm tỉwyuo mỉwyuo nghiêthtkn cứpgceu qua, chỉwyuodkuu cảrdxim giáytqkc.”

“Nhưonreng vềlyar chấopuft giọcmctng trầalmom thìniii lạlenbi giốufagng nhau.” Triểniiin Chiêthtku hỏtyski tiếytqkp, “Tíqxywnh cáytqkch thìniii sao? Tíqxywnh cáytqkch pháytqki nữlfuy, gu thẩjqybm mỹuqaq củuzosa chịfoorbklmthtku cầalmou gìniii khôniiing?”

“Ừumozm.” Tưonreơtyskng Nam gậaubrt đthtkalmou, “Đarcvfcxjc lậaubrp mộfcxjt chúbklmt.”

“Chỉwyuo nhưonre vậaubry?” Triểniiin Chiêthtku hỏtyski, “Khôniiing cầalmon tâtktvm đthtkfoora thiệuqaqn lưonreơtyskng hay chíqxywn chắxavon?”

onreơtyskng Nam mỉwyuom cưonrecuhyi lắxavoc đthtkalmou, “Trưonrepgcec hếytqkt phảrdxii đthtkfcxjc lậaubrp.”

Triểniiin Chiêthtku tiếytqkp tụxzkgc gậaubrt đthtkalmou.

“Tam quan cũfoorng khôniiing quáytqk quan trọcmctng, nhỉwyuo?” Tưonreơtyskng Nam hỏtyski.

Triểniiin Chiêthtku mỉwyuom cưonrecuhyi, “Chịfoorumozn bảrdxin coi thưonrecuhyng mấopufy cáytqki loạlenbi tam quan nàdkuuy, cóbklm thểniii sốufagng sóbklmt, mớpgcei làdkuuniiin chỉwyuo củuzosa chịfoor.”

onreơtyskng Nam thoảrdxiopufn gậaubrt đthtkalmou, “Khôniiing hổvzfpdkuu nhàdkuutktvm lýjgeu họcmctc giỏtyski nhấopuft.”

Triểniiin Chiêthtku đthtkpgceng lêthtkn, tớpgcei bêthtkn cạlenbnh Tưonreơtyskng Bìniiinh, “Giúbklmp tôniiii làdkuum bảrdxin pháytqkc họcmcta.”

“Rõvlwv.” Tưonreơtyskng Bìniiinh mởxzkg phầalmon mềlyarm tạlenbo hìniiinh ra, Triểniiin Chiêthtku bắxavot đthtkalmou chọcmctn hìniiinh mắxavot mũfoori gưonreơtyskng mặhgvbt vâtktvn vâtktvn, đthtkhgvbt lêthtkn…

Mọcmcti ngưonrecuhyi nhìniiin nhau.

onreơtyskng Nam hiếytqku kỳtysk hỏtyski Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng, “Cậaubru ấopufy đthtkang làdkuum cáytqki gìniii?”

Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng nhúbklmn vai, “Pháytqk áytqkn.”

onreơtyskng Nam bấopuft đthtkxavoc dĩzroc ngồuzosi trởxzkg lạlenbi tiếytqkp tụxzkgc chờcuhy.

Mộfcxjt hồuzosi sau, Triểniiin Chiêthtku cầalmom tấopufm ảrdxinh màdkuuu mèficb đthtki qua, quay mặhgvbt tráytqki vàdkuuo phíqxywa Tưonreơtyskng Nam, “Cho chịfoor xem thứpgcedkuuy.”

onreơtyskng Nam ngẩjqybng mắxavot nhìniiin mặhgvbt tráytqki tấopufm ảrdxinh trêthtkn tay Triểniiin Chiêthtku, “Cáytqki gìniii vậaubry?”

“Chịfoor trưonrepgcec hếytqkt phảrdxii híqxywt thậaubrt sâtktvu, hìniiinh ảrdxinh cóbklm chúbklmt dọcmcta ngưonrecuhyi.” Triểniiin Chiêthtku nhắxavoc nhởxzkg, “Hãopufy đthtkrdxim bảrdxio tâtktvm tìniiinh đthtkưonreknaac ổvzfpn đthtkfoornh.”

onreơtyskng Nam nởxzkg nụxzkgonrecuhyi, “Cậaubru e sẽxhbmdkuum tôniiii sợknaa sao? Tôniiii ngay cảrdxi ma cũfoorng đthtkãopuf gặhgvbp qua, cònqzsn cóbklm thểniii sợknaaytqki gìniii?”

“Ok” Triểniiin Chiêthtku gậaubrt đthtkalmou, lậaubrt tấopufm ảrdxinh lạlenbi, quay mặhgvbt phảrdxii vàdkuuo chịfoor ta.

“Átuvg!” Tưonreơtyskng Nam đthtkfcxjt nhiêthtkn héewwvt lêthtkn mộfcxjt tiếytqkng, đthtkpgceng lêthtkn lùwyoci vềlyar sau mộfcxjt bưonrepgcec, rồuzosi đthtkxzkgng vàdkuuo mộfcxjt cáytqki ghếytqk ngãopuf sấopufp xuốufagng, may làdkuu Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng sớpgcem cóbklm chuẩjqybn bịfoorthtkn tiếytqkn đthtkếytqkn giúbklmp đthtkiedm chịfoor ta.

onreơtyskng Nam thởxzkg dốufagc, bưonreng ngựhaxvc, nhìniiin Triểniiin Chiêthtku, “Tạlenbi… Tạlenbi sao cóbklm thểniii nhưonre vậaubry?”

Triểniiin Chiêthtku nhìniiin tấopufm ảrdxinh trong tay, “Đarcvâtktvy làdkuuniiinh dáytqkng hồuzosn ma Emilia khi chịfoorxzkg trong trạlenbng tháytqki bịfoor thôniiii miêthtkn nhìniiin thấopufy đthtkúbklmng khôniiing?”

onreơtyskng Nam híqxywt sâtktvu mấopufy hơtyski, gậaubrt đthtkalmou, vẻewwv mặhgvbt khôniiing tin vàdkuuo mắxavot mìniiinh, “Khôniiing thểniii tin đthtkưonreknaac, giốufagng nhưonre đthtkúbklmc! Thựhaxvc sựhaxv giốufagng nhưonre đthtkúbklmc! Chỉwyuodkuu hồuzosn ma kia táytqki nhợknaat hơtyskn chúbklmt, môniiii cũfoorng làdkuudkuuu tíqxywm, khôniiing khíqxyw trầalmom lặhgvbng hơtyskn, thếytqk nhưonreng tưonrepgceng mạlenbo thựhaxvc sựhaxvdkuu…”

“Nóbklmi chậaubrm mộfcxjt chúbklmt.” Côniiing Tôniiin cầalmom mộfcxjt cáytqki túbklmi giấopufy qua đthtkưonrea cho Tưonreơtyskng Nam híqxywt sâtktvu, cốufag gắxavong khôniiing nêthtkn kíqxywch đthtkfcxjng lạlenbi.

bklmc nàdkuuy, nhữlfuyng ngưonrecuhyi kháytqkc cũfoorng đthtklyaru đthtki đthtkếytqkn vâtktvy xem châtktvn dung hồuzosn ma “Emilia”.

niiiytqki trong ảrdxinh, khoảrdxing 17-18 tuổvzfpi, rấopuft trẻewwv, cũfoorng rấopuft dễnqzs nhìniiin, nhưonreng khôniiing phảrdxii vẻewwv mỹuqaq lệuqaq trựhaxvc quan, cũfoorng khôniiing thanh túbklm, hai hàdkuung lôniiing màdkuuy thẳawbong, phầalmon đthtkniiii màdkuuy cònqzsn thoáytqkng cóbklm chúbklmt cong xuốufagng, nhìniiin cóbklm chúbklmt đthtkáytqkng thưonreơtyskng, hai mắxavot tưonreơtyskng đthtkufagi đthtkcuhy đthtkxzkgn, tưonrepgceng mạlenbo giốufagng nhưonre ngưonrecuhyi lai Âcmctu Átuvg, mũfoori rấopuft cao, đthtkôniiii môniiii rấopuft mỏtyskng.

“Ừumozm …” Triệuqaqu Trinh đthtkưonrea tay, che đthtki nửrdxia phầalmon trêthtkn khuôniiin mặhgvbt trong bứpgcec hìniiinh, “Khuôniiin miệuqaqng làdkuu củuzosa Tềlyar Nhạlenbc.”

“Đarcvúbklmng nga!” Bạlenbch Trìniii gậaubrt đthtkalmou.

“Mũfoori giốufagng củuzosa chịfoor Giai Di.” Mãopuftktvn tinh mắxavot nhậaubrn ra.

“Gưonreơtyskng mặhgvbt…” Bạlenbch Trìniii nghiêthtkng đthtkalmou.

“Toàdkuun bộfcxj đthtkưonrecuhyng néewwvt vốufagn rấopuft đthtkewwvp, nhưonreng xưonreơtyskng máytqktyski lớpgcen mộfcxjt chúbklmt, pháytqk hủuzosy sựhaxvonreknaat màdkuu củuzosa cảrdxi khuôniiin.” Côniiing Tôniiin mởxzkg miệuqaqng, “Thếytqk nhưonreng loạlenbi thẩjqybm mỹuqaqdkuuy chỉwyuo duy nhấopuft cóbklmxzkg ngưonrecuhyi phưonreơtyskng Đarcvôniiing, thẩjqybm mỹuqaq củuzosa chúbklmng ta, đthtkhgvbc biệuqaqt làdkuu đthtkufagi vớpgcei phụxzkg nữlfuy, phầalmon đthtka đthtklyaru bịfoor giớpgcei hạlenbn ởxzkg mặhgvbt tráytqki xoan cằrzkgm nhọcmctn mớpgcei làdkuu hoàdkuun mỹuqaq, nêthtkn nếytqku phụxzkg nữlfuy mộfcxjt khi xưonreơtyskng máytqk lớpgcen, sẽxhbmdkuum ngưonrecuhyi ta cảrdxim thấopufy mỹuqaq cảrdxim củuzosa khuôniiin mặhgvbt bịfoor tổvzfpn hạlenbi. Nhưonreng trêthtkn thựhaxvc tếytqk, rấopuft nhiềlyaru vùwyocng đthtkãopuf thoáytqkt ly đthtkưonreknaac giớpgcei hạlenbn thẩjqybm mỹuqaq củuzosa bảrdxin thâtktvn, đthtklyaru lấopufy xưonreơtyskng máytqk lớpgcen, cằrzkgm lớpgcen làdkuum chuẩjqybn mựhaxvc.” Côniiing Tôniiin cầalmom bứpgcec hìniiinh bìniiinh luậaubrn mộfcxjt chúbklmt, “Đarcvôniiii mắxavot rấopuft trốufagng rỗjgeung, thếytqk nhưonreng khôniiing khóbklm nhìniiin, hai con mắxavot chỉwyuo khẽxhbm mởxzkg, cóbklm vẻewwv khôniiing đthtkhgvbc biệuqaqt thôniiing minh, cặhgvbp lôniiing màdkuuy đthtklyaru, thẳawbong đthtkếytqkn mứpgcec cóbklm chúbklmt dựhaxvng ngưonreknaac làdkuuewwvt đthtkhgvbc biệuqaqt nhấopuft.”

“Đarcvhgvbc biệuqaqt ởxzkg đthtkâtktvu ạlenb?” Bạlenbch Trìniii truy hỏtyski.

“Diễnqzsn viêthtkn chíqxywnh trong phim《 The pianist 》têthtkn làdkuuniii nhỉwyuo?” Côniiing Tôniiin hỏtyski.

“Adrien Brody.” Bạlenbch Trìniii đthtkáytqkp lờcuhyi, đthtkâtktvy làdkuu mộfcxjt trong nhữlfuyng bộfcxj phim đthtkiệuqaqn ảrdxinh cậaubru yêthtku thíqxywch, đthtkufagi vớpgcei nam diễnqzsn viêthtkn cũfoorng ấopufn tưonreknaang sâtktvu sắxavoc.

“Ngưonrecuhyi diễnqzsn viêthtkn đthtkóbklmbklm hai hàdkuung lôniiing màdkuuy đthtklyaru, thẳawbong vàdkuutyski ngưonreknaac.” Côniiing Tôniiin mỉwyuom cưonrecuhyi, “Lôniiing màdkuuy ngưonreknaac vớpgcei xưonreơtyskng màdkuuy cao đthtkufagi vớpgcei nam giớpgcei ngoạlenbi quốufagc kỳtysk thựhaxvc rấopuft thôniiing thưonrecuhyng, bởxzkgi vìniii viềlyarn mắxavot con ngưonrecuhyi vốufagn làdkuu mộfcxjt vònqzsng trònqzsn; màdkuu ngưonrecuhyi cóbklmniiing màdkuuy kiểniiiu nàdkuuy kếytqkt hợknaap vớpgcei kiểniiiu đthtklyaru, thẳawbong, mộfcxjt khi giưonreơtyskng mắxavot lêthtkn, sẽxhbmdkuuy ra thầalmon tìniiinh ưonreu thưonreơtyskng; loạlenbi áytqknh mắxavot nàdkuuy khôniiing cầalmon diễnqzsn viêthtkn diễnqzsn quáytqk nhiềlyaru cũfoorng đthtkãopufdkuuniiing cụxzkg tốufagt nhấopuft đthtkniii giảrdxii thíqxywch nhữlfuyng bi kịfoorch dẫxzkgn đthtkếytqkn nỗjgeui buồuzosn.”

onreơtyskng Nam gậaubrt đthtkalmou, “Đarcvúbklmng vậaubry.”

“Ừumozm …” Bạlenbch Trìniii cầalmom bứpgcec pháytqkc họcmcta nhìniiin nửrdxia ngàdkuuy, “Ngưonrecuhyi nàdkuuy chẳawbong tạlenbo cảrdxim giáytqkc kinh khủuzosng chúbklmt nàdkuuo a.”

Tấopuft cảrdxi mọcmcti ngưonrecuhyi gậaubrt đthtkalmou.

bklmc nàdkuuy, Tưonreơtyskng Bìniiinh giúbklmp Triểniiin Chiêthtku in ra mộfcxjt tấopufm ảrdxinh kháytqkc.

Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng tiệuqaqn tay nhậaubrn lấopufy, nhìniiin thoáytqkng qua, khẽxhbm nhíqxywu màdkuuy, đthtkưonrea ra ọcmcti ngưonrecuhyi xem, “Cáytqki nàdkuuy mớpgcei kinh khủuzosng.”

Bứpgcec họcmcta hiệuqaqn ra trưonrepgcec mắxavot, tấopuft cảrdxi mọcmcti ngưonrecuhyi nhịfoorn khôniiing đthtkưonreknaac cau màdkuuy.

onreơtyskng Nam lạlenbi bắxavot đthtkalmou thởxzkg dốufagc, Côniiing Tôniiin vừyhhka cho chịfoor ta híqxywt sâtktvu, vừyhhka nóbklmi, “Khuôniiin mặhgvbt nàdkuuy thậaubrt kinh khủuzosng.”

“Rõvlwvdkuung làdkuu hai ngưonrecuhyi giốufagng nhau, vìniii sao tấopufm nàdkuuy lạlenbi cóbklm cảrdxim giáytqkc kinh khủuzosng nhiềlyaru nhưonre vậaubry?” Bạlenbch Trìniii lậaubrt qua lậaubrt lạlenbi nhìniiin tấopufm ảrdxinh.

“Bởxzkgi vìniiibklm hoàdkuun toàdkuun đthtkufagi xứpgceng, đthtkúbklmng khôniiing?” Triệuqaqu Trinh hỏtyski Triểniiin Chiêthtku.

Triểniiin Chiêthtku gậaubrt đthtkalmou, “Làdkuu do hai phầalmon gưonreơtyskng mặhgvbt bêthtkn phảrdxii hợknaap lạlenbi màdkuu thàdkuunh.”

Triểniiin Chiêthtku đthtkưonrea tấopufm ảrdxinh chụxzkgp đthtkniii tớpgcei trưonrepgcec mắxavot Tưonreơtyskng Nam, “Kỳtysk thựhaxvc Emilia nàdkuuy đthtkãopuf thôniiing qua sựhaxvjgeu giảrdxii củuzosa chịfoor đthtkufagi vớpgcei côniii ta, trảrdxii nghiệuqaqm củuzosa bảrdxin thâtktvn chịfoor, thẩjqybm mỹuqaqtysk bảrdxin củuzosa chịfoorwyocng vớpgcei chúbklmt áytqkm thịfoor đthtkufagi phưonreơtyskng tạlenbo cho chịfoor… Tổvzfpng hợknaap cáytqkc nhâtktvn tốufag lạlenbi tạlenbo nêthtkn mộfcxjt ngưonrecuhyi. Màdkuu thứpgce khiếytqkn cho chịfoor sảrdxin sinh cảrdxim giáytqkc kinh khủuzosng, làdkuu mộfcxjt loạlenbi tâtktvm lýjgeu sợknaaopufi theo bảrdxin năumozng củuzosa con ngưonrecuhyi, giốufagng nhưonre ngưonrecuhyi ta cóbklm đthtkôniiii khi lạlenbi sợknaaopufi chíqxywnh mìniiinh trong gưonreơtyskng, nhấopuft làdkuu khi hìniiinh ảrdxinh trong gưonreơtyskng bịfoor biếytqkn dạlenbng.”

onreơtyskng Nam khẽxhbm gậaubrt đthtkalmou, “Ra làdkuu nhưonre vậaubry…”

Triểniiin Chiêthtku đthtkhgvbt tấopufm ảrdxinh kinh khủuzosng đthtkrzkgng sau tấopufm ảrdxinh bìniiinh thưonrecuhyng, sau đthtkóbklmewwvo Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng qua, đthtkniii anh đthtkufagi mặhgvbt vớpgcei Tưonreơtyskng Nam.

Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng ngồuzosi xuốufagng.

Triểniiin Chiêthtku dùwyocng ảrdxinh chụxzkgp chắxavon trưonrepgcec mặhgvbt Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng, đthtkáytqknh mắxavot vớpgcei Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng mộfcxjt cáytqki.

Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng hai tay ấopufp vàdkuuo lưonreng ghếytqk dựhaxva, cáytqkch mộfcxjt lớpgcep ảrdxinh nêthtkn khôniiing thểniii nhìniiin thấopufy biểniiiu cảrdxim củuzosa Tưonreơtyskng Nam, nhưonreng anh hiểniiiu đthtkưonreknaac dụxzkgng ýjgeu củuzosa Triểniiin Chiêthtku, bắxavot đthtkalmou khéewwvo léewwvo dẫxzkgn dắxavot, “Lúbklmc Emilia ởxzkgwyocng chịfoor đthtkãopufbklmi nhữlfuyng cáytqki gìniii?”

onreơtyskng Nam cảrdxim giáytqkc giọcmctng Bạlenbch Ngọcmctc Đarcvưonrecuhyng nhưonrebklm mộfcxjt ma lựhaxvc nàdkuuo đthtkóbklm, khôniiing cònqzsn sợknaa nữlfuya, hìniiinh Emilia trưonrepgcec mắxavot cũfoorng khôniiing cònqzsn kinh khủuzosng, chậaubrm rãopufi mởxzkg miệuqaqng, nóbklmi ọcmcti ngưonrecuhyi biếytqkt, trong khoảrdxing thờcuhyi gian ngắxavon ngủuzosi Emilia cùwyocng chịfoor ta ởxzkg chung, đthtkãopuf xảrdxiy ra chuyệuqaqn gìniii.



Tạlenbi bếytqkn tàdkuuu, trêthtkn chiếytqkc du thuyềlyarn thậaubrt lớpgcen, mộfcxjt ngưonrecuhyi đthtkpgceng ởxzkg đthtkalmou thuyềlyarn, ngoàdkuui khơtyski đthtken kịfoort cùwyocng bóbklmng tốufagi đthtkan vàdkuuo mộfcxjt chỗjgeu. Gióbklm biểniiin bắxavot đthtkalmou thổvzfpi, ngẩjqybng mặhgvbt lêthtkn làdkuu khoảrdxing khôniiing đthtkêthtkm tốufagi, mâtktvy đthtken che hếytqkt nhữlfuyng vìniii sao.

Chậaubrm rãopufi mởxzkg miệuqaqng, âtktvm thanh trầalmom thấopufp lạlenbi mang theo sựhaxv u oáytqkn truyềlyarn ra, theo gióbklm thổvzfpi chìniiim vàdkuuo dònqzsng nưonrepgcec biểniiin…

“Emilia, kếytqk tiếytqkp làdkuu ai?”



“Đarcvưonreknaac, nghe lờcuhyi côniii.”

Tiếytqkng súbklmng chóbklmi tai vang vọcmctng cảrdxi bầalmou trờcuhyi đthtkêthtkm… Sóbklmng biểniiin theo cơtyskn lốufagc đthtkfcxjt kíqxywch, dầalmon dầalmon bắxavot đthtkalmou cuộfcxjn tràdkuuo mãopufnh liệuqaqt, tựhaxva nhưonre mộfcxjt con cựhaxv thúbklm đthtkang gàdkuuo rúbklm, háytqkytqki mõvlwvm đthtken lớpgcen, sóbklmng biểniiin trong vònqzsm họcmctng củuzosa nóbklmdkuuniii sốufag oan hồuzosn nặhgvbng nềlyar chìniiim vàdkuunqzsng biểniiin, tấopuft cảrdxi mọcmcti thứpgcexzkg biểniiin, đthtklyaru làdkuu bữlfuya tiệuqaqc lớpgcen củuzosa chúbklmng, hậaubrn thùwyoctktvng tràdkuuo, trốufagn cũfoorng khôniiing thoáytqkt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.