Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 83 : Phụ tử cực phẩm

    trước sau   
Hiệbkinn nay trong cung ngưnvrqsrmsi đzttkưnvrqfaxpc cung chiềlzfzu suûng ábllgi nhấthrqt chíxezvnh làjhpg Nguyệbkint Lan Chi, vìqnhtjhpgng, hoàjhpgng thưnvrqfaxpng hậocejn khôbbhong thểwgribllgi sao trêqnhtn trờsrmsi xuốbllgng cho nàjhpgng.

Nhưnvrqng làjhpg, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint ởyczk phưnvrqơpkufng diệbkinn nhu cầxezvu cũmaixng thậocejt sựujpcjhpg quábllgnvrqsrmsng liệbkint chúqnhtt íxezvt, lãvhbyo thábllgi y đzttkãvhby khôbbhong nhớyvjlqnht đzttkâzoxzy làjhpg lầxezvn thứohfd mấthrqy Nguyệbkint Lan Chi đzttkgrvz non màjhpg hắlzfzn bịeiuyxezvnh Đdghpohfdc côbbhong côbbhong trong lúqnhtc ngủwgripkufjhpgng màjhpg chộbllgp tớyvjli Trưnvrqsrmsng Thu Cung, cứohfdu mạtqsfng cho vịeiuy Hoàjhpgng quýyufn phi nưnvrqơpkufng nưnvrqơpkufng nàjhpgy. Hôbbhom nay nhìqnhtn tìqnhtnh hìqnhtnh trêqnhtn, chăkuxcn đzttkbkinm cùclzwng bạtqsfch y nhiễocejm mábllgu , khiếthrqn hắlzfzn sợfaxp hếthrqt hồkbjin.

Nếthrqu Hoàjhpgn Nhan Liệbkint “Sủwgring ábllgi” giảfaxpm xuốbllgng, vịeiuyjhpgy nưnvrqơpkufng nưnvrqơpkufng sợfaxpjhpg sẽpvni giốbllgng mấthrqy vịeiuynvrqơpkufng nưnvrqơpkufng trưnvrqyvjlc kia ởyczk Trưnvrqsrmsng Thu Cung nàjhpgy, đzttklzfzu làjhpg mệbkint khôbbhong dábllgi.

vhbyo thábllgi y trong lòdefang thưnvrqơpkufng tiếthrqc Nguyệbkint Lan Chi, đzttkếthrqnvrqơpkufng sủwgring ábllgi, cũmaixng khôbbhong phảfaxpi làjhpg việbkinc tùclzwy tiệbkinn ngưnvrqsrmsi nàjhpgo cũmaixng cóqbze thểwgri thừbkina nhậocejn. Nhưnvrqng hắlzfzn cũmaixng bấthrqt quábllg chỉuzpejhpg mộbllgt thầxezvn tửqbze, hơpkufn nữqsyda đzttkãvhby lớyvjln tuổdrrhi, hẳkuxcn làjhpgqnhtn an hưnvrqyczkng tuổdrrhi giàjhpg. Nếthrqu khôbbhong cẩbupgn thậocejn nóqbzei sai cábllgi gìqnht, chọaqfnc giậocejn Hoàjhpgn Nhan Liệbkint, khiếthrqn cho mấthrqt đzttkxezvu, vậocejy thìqnht đzttkưnvrqfaxpc mộbllgt mấthrqt mưnvrqsrmsi a.

Hoàjhpgn Nhan Liệbkint híxezvp mắlzfzt, ngóqbze chừbkinng trêqnhtn mặjtrkt lãvhbyo thábllgi y giàjhpg nua cóqbze chúqnhtt íxezvt nếthrqp nhăkuxcn kia, còdefan cóqbze chòdefam râzoxzu đzttkdrrh mồkbjibbhoi lạtqsfnh, rốbllgt cụebdec cưnvrqsrmsi mộbllgt tiếthrqng, “Trẫbbhom biếthrqt rồkbjii, ngưnvrqơpkufi chỉuzpe đzttkwgri ýyufn chữqsyda trịeiuy cho nàjhpgng làjhpg đzttkưnvrqfaxpc. Trẫbbhom đzttkábllgp ứohfdng ngưnvrqơpkufi khôbbhong đzttkebdeng tớyvjli nàjhpgng! Chỉuzpe cầxezvn làjhpg đzttkbllgi vớyvjli thâzoxzn thểwgri củwgria nàjhpgng cóqbzebllgc dụebdeng , phàjhpgm làjhpg vậocejt ởyczk trong cung cóqbze, ngưnvrqơpkufi cứohfd cầxezvm dùclzwng đzttki! Chữqsyda trịeiuy cho Hoàjhpgng quýyufn phi khỏosnti hẳkuxcn, trẫbbhom sẽpvniqbze phầxezvn thưnvrqyczkng!”

“Dạtqsf! Thầxezvn tuâzoxzn chỉuzpe!” Lãvhbyo thábllgi y thởyczk phàjhpgo nhẹkwwr nhỏosntm. Mộbllgt kiếthrqp nàjhpgy coi nhưnvrq trábllgnh thoábllgt đzttkưnvrqfaxpc, hi vọaqfnng Nguyệbkint Lan Chi uốbllgng thuốbllgc củwgria hắlzfzn thậocejt sựujpcqbze thểwgriqnhtnh an, thâzoxzn thểwgri mạtqsfnh khỏosnte. Hắlzfzn giàjhpg rồkbjii, nhữqsydng thứohfd kinh sợfaxpjhpgy, cũmaixng khôbbhong chịeiuyu nổdrrhi nhiềlzfzu.




Chờsrmsvhbyo thábllgi y lui ra, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint vàjhpgo nhàjhpg liếthrqc nhìqnhtn Nguyệbkint Lan chi. Dưnvrqyvjli ábllgnh nếthrqn, sắlzfzc mặjtrkt nàjhpgng tábllgi nhợfaxpt, khuôbbhon mặjtrkt nhỏosnt nhắlzfzn cỡisbjdefang bàjhpgn tay khôbbhong cóqbze chúqnhtt huyếthrqt sắlzfzc, ngay cảfaxpbllgnh môbbhoi bìqnhtnh thưnvrqsrmsng hồkbjing mịeiuyn nhưnvrq đzttkóqbzea hoa, lúqnhtc nàjhpgy cũmaixng trởyczk thàjhpgnh trắlzfzng bệbkinch.

An tĩgtktnh khábllgc thưnvrqsrmsng khiếthrqn cho Nguyệbkint Lan Chi kinh hãvhbyi, mởyczk mắlzfzt ra, thấthrqy Hoàjhpgn Nhan Liệbkint đzttkohfdng đzttkóqbze chăkuxcm chúqnht nhìqnhtn mìqnhtnh, Nguyệbkint Lan Chi từbkin trêqnhtn trábllgp ngồkbjii dậocejy, “Hoàjhpgng. . . . . . Hoàjhpgng thưnvrqfaxpng. . . . . .”

“Áxszai phi, ngưnvrqơpkufi nằwgrim xuốbllgng!” Hoàjhpgn Nhan Liệbkint tiếthrqn lêqnhtn ôbbhon nhu vịeiuyn cho Nguyệbkint Lan Chi nằwgrim xuốbllgng, tựujpcqnhtnh đzttklzfzp chăkuxcn cho nàjhpgng, “Áxszai phi, thábllgi y nóqbzei, ngưnvrqơpkufi thâzoxzn thểwgri quábllg yếthrqu, hảfaxpo hảfaxpo đzttkiềlzfzu dưnvrqisbjng làjhpg đzttkưnvrqfaxpc. Ngưnvrqơpkufi thoảfaxpi mábllgi, buôbbhong lỏosntng tinh thầxezvn, cầxezvn gìqnht, nghĩgtkt muốbllgn cábllgi gìqnht, cứohfd mởyczk miệbkinng, trẫbbhom chuẩbupgn bịeiuy cho ngưnvrqơpkufi , chỉuzpe cầxezvn ngưnvrqơpkufi cóqbze thểwgri tốbllgt lêqnhtn , trẫbbhom làjhpgm cábllgi gìqnhtmaixng nguyệbkinn ýyufn!”

“Hoàjhpgng thưnvrqfaxpng. . . . . .”

“Thậocejt xin lỗyczki, mớyvjli vừbkina rồkbjii làjhpg trẫbbhom khôbbhong tốbllgt! Làjhpg trẫbbhom quábllgqnhtu ngưnvrqơpkufi! Mỗyczki lầxezvn khôbbhong khốbllgng chếthrq đzttkưnvrqfaxpc mìqnhtnh!” Hoàjhpgn Nhan Liệbkint nắlzfzm bàjhpgn tay vừbkina lạtqsfnh vừbkina gầxezvy củwgria Nguyệbkint Lan Chi ábllgp trêqnhtn mặjtrkt mìqnhtnh nhẹkwwr nhàjhpgng màjhpg cọaqfn , “Trẫbbhom làjhpg bởyczki vìqnht quábllgqnhtu ngưnvrqơpkufi, cho nêqnhtn mớyvjli muốbllgn vĩgtktnh viễocejn đzttkem ngưnvrqơpkufi giam cầxezvm ởyczkqnhtn cạtqsfnh trẫbbhom, thậocejt xin lỗyczki, Nguyệbkint Nhi, trẫbbhom thậocejt sai lầxezvm rồkbjii, trẫbbhom thậocejt biếthrqt sai lầxezvm rồkbjii!”

Lạtqsfi tớyvjli nữqsyda, lạtqsfi tớyvjli nữqsyda ! Cảfaxpm nhậocejn đzttkưnvrqfaxpc lòdefang bàjhpgn tay ưnvrqyvjlt ábllgt nưnvrqyvjlc mắlzfzt, Nguyệbkint Lan Chi kinh hãvhbyi.

Mỗyczki lầxezvn thôbbho bạtqsfo xong, hắlzfzn cũmaixng sẽpvni nhưnvrq vậocejy, thay đzttkdrrhi hoàjhpgn toàjhpgn thàjhpgnh mộbllgt ngưnvrqsrmsi khábllgc, ôbbhon nhu tớyvjli mứohfdc cóqbze thểwgri bấthrqm ra nưnvrqyvjlc . Rốbllgt cuộbllgc đzttkâzoxzu mớyvjli thựujpcc sựujpcjhpg con ngưnvrqsrmsi hắlzfzn, rốbllgt cuộbllgc nộbllgi tâzoxzm củwgria hắlzfzn đzttkíxezvch thựujpcc nghĩgtktbllgi gìqnht? Mặjtrkc dùclzw đzttki theo bêqnhtn cạtqsfnh Hoàjhpgn Nhan Liệbkint mộbllgt thờsrmsi gian khôbbhong ngắlzfzn, nhưnvrqng nàjhpgng mộbllgt chúqnhtt cũmaixng nhìqnhtn khôbbhong thấthrqu hắlzfzn.

“Áxszai phi, ngưnvrqơpkufi sờsrms ——” Hoàjhpgn Nhan Liệbkint đzttkem tay Nguyệbkint Lan Chi đzttkjtrkt ởyczk trêqnhtn ngựujpcc mìqnhtnh, làjhpgm cho nàjhpgng cảfaxpm thụebde đzttkưnvrqfaxpc nhịeiuyp tim củwgria mìqnhtnh, “cóqbze cảfaxpm thấthrqy khôbbhong? Nóqbze mộbllgt lòdefang vìqnht ngưnvrqơpkufi màjhpg đzttkocejp, cũmaixng làjhpg bởyczki vìqnhtqbze ngưnvrqơpkufi, trẫbbhom mớyvjli cóqbze thểwgri kiêqnhtn trìqnht. Nguyệbkint Nhi, ngưnvrqơpkufi nhấthrqt đzttkeiuynh phảfaxpi tốbllgt, nếthrqu nhưnvrq ngưnvrqơpkufi chếthrqt, trẫbbhom làjhpgm sao bâzoxzy giờsrms? Trẫbbhom làjhpgm sao cóqbze thểwgri chịeiuyu đzttkưnvrqfaxpc cuộbllgc sốbllgng khôbbhong cóqbze ngưnvrqơpkufi? Trẫbbhom nhấthrqt đzttkeiuynh sẽpvniclzwng ngưnvrqơpkufi chếthrqt, khôbbhong thểwgriclzwng sinh, nhấthrqt đzttkeiuynh phảfaxpi cùclzwng chếthrqt. . . . . .”

“Hoàjhpgng thưnvrqfaxpng. . . . . .” Nguyệbkint Lan Chi bưnvrqng kíxezvn miệbkinng Hoàjhpgn Nhan Liệbkint, “Hoàjhpgng thưnvrqfaxpng, ngàjhpgi tạtqsfi sao lạtqsfi nóqbzei nhưnvrq vậocejy? Ngàjhpgi làjhpg vạtqsfn tuếthrq vạtqsfn vạtqsfn tuếthrq, thầxezvn thiếthrqp bấthrqt quábllgjhpgbbhoqnht củwgria ngàjhpgi, ngàjhpgi nóqbzei nhưnvrq vậocejy, thầxezvn thiếthrqp khôbbhong chịeiuyu nổdrrhi. . . . . .”

“Nguyệbkint Nhi, ngưnvrqơpkufi tha thứohfd cho trẫbbhom rồkbjii, cóqbze phảfaxpi hay khôbbhong?”

Nghe Nguyệbkint Lan Chi mởyczk miệbkinng nóqbzei chuyệbkinn, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint kíxezvch đzttkbllgng dịeiuy thưnvrqsrmsng, nhìqnhtn trong mắlzfzt nàjhpgng lóqbzee ra nưnvrqyvjlc mắlzfzt trong suốbllgt, “Nguyệbkint Nhi, ngưnvrqơpkufi cóqbze phảfaxpi còdefan yêqnhtu trẫbbhom hay khôbbhong? Tựujpca nhưnvrq trẫbbhom yêqnhtu ngưnvrqơpkufi chứohfd?”

Đdghpbllgi vớyvjli lờsrmsi nóqbzei củwgria Hoàjhpgn Nhan Liệbkint…, trong lòdefang Nguyệbkint Lan Chi thậocejt khổdrrh sởyczk, tạtqsfi sao mỗyczki lầxezvn lạtqsfi nhưnvrq thếthrq? Chẳkuxcng lẽpvni hắlzfzn khôbbhong biếthrqt nhưnvrq vậocejy làjhpgm ngưnvrqsrmsi ta rấthrqt đzttkau đzttkyvjln sao? Mỗyczki lầxezvn khôbbhong kiêqnhtng nểwgriqnht giàjhpgy vòdefajhpgng, lúqnhtc nàjhpgy lạtqsfi khóqbzec trưnvrqyvjlc mặjtrkt nàjhpgng. . . . . . nếthrqu nhưnvrq hắlzfzn thựujpcc lòdefang sábllgm hốbllgi, tạtqsfi sao mỗyczki lầxezvn còdefan thưnvrqơpkufng tổdrrhn nàjhpgng? Tạtqsfi sao?

Nguyệbkint Lan Chi chậocejm chạtqsfp khôbbhong cóqbze mởyczk miệbkinng, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint nưnvrqyvjlc mắlzfzt nhưnvrq đzttkêqnht vỡisbjpkufi trêqnhtn mu bàjhpgn tay củwgria Nguyệbkint Lan Chi, “Nguyệbkint Nhi làjhpgm sao cũmaixng khôbbhong chịeiuyu tha thứohfd trẫbbhom, trẫbbhom biếthrqt! Làjhpg trẫbbhom hạtqsfi chếthrqt con củwgria chúqnhtng ta, cũmaixng làjhpg trẫbbhom khôbbhong tốbllgt!”




Hoàjhpgn Nhan Liệbkint đzttkábllgnh trêqnhtn mặjtrkt mìqnhtnh , Nguyệbkint Lan Chi hoảfaxpng hốbllgt, vộbllgi vàjhpgng bắlzfzt đzttkưnvrqfaxpc tay Hoàjhpgn Nhan Liệbkint, “Hoàjhpgng thưnvrqfaxpng, thầxezvn thiếthrqp, thầxezvn thiếthrqp chưnvrqa từbkinng cóqbzebllgn giậocejn ngàjhpgi! Ngàjhpgi sủwgring ábllgi, làjhpg phúqnhtc khíxezv củwgria thầxezvn thiếthrqp! Thầxezvn thiếthrqp làjhpg cam tâzoxzm tìqnhtnh nguyệbkinn ——”

qbze nhữqsydng lờsrmsi nàjhpgy, tay Hoàjhpgn Nhan Liệbkint rốbllgt cụebdec cũmaixng dừbkinng lạtqsfi, giơpkufqnhtn tớyvjli khuôbbhon mặjtrkt còdefan cóqbzenvrqyvjlc mắlzfzt, nhưnvrqng khôbbhong hềlzfz chảfaxpy nưnvrqyvjlc mắlzfzt nữqsyda, “Nguyệbkint Nhi, ngưnvrqơpkufi nóqbzei làjhpg thậocejt sựujpc? Ngưnvrqơpkufi thậocejt yêqnhtu trẫbbhom? Sẽpvni khôbbhong rờsrmsi khỏosnti trẫbbhom?”

“Hoàjhpgng thưnvrqfaxpng, thầxezvn thiếthrqp vĩgtktnh viễocejn phụebdeng bồkbjii ngàjhpgi! Cho đzttkếthrqn. . . . . . khi Ngàjhpgi phiềlzfzn chábllgn thầxezvn thiếthrqp thìqnht thôbbhoi!”

“Ha hảfaxp. . . . . .” Nghe đzttkưnvrqfaxpc câzoxzu nàjhpgy, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint rốbllgt cụebdec lộbllg ra nụebdenvrqsrmsi đzttkxezvu tiêqnhtn, thanh âzoxzm nụebdenvrqsrmsi ôbbhon hòdefaa, làjhpgm cho Nguyệbkint Lan Chi khôbbhong nhịeiuyn đzttkưnvrqfaxpc rùclzwng mìqnhtnh mộbllgt cábllgi.

jhpgfaxpo giábllgc củwgria nàjhpgng sao? Tạtqsfi sao tiếthrqng cưnvrqsrmsi lầxezvn nàjhpgy củwgria Hoàjhpgn Nhan Liệbkint cùclzwng bìqnhtnh thưnvrqsrmsng khôbbhong giốbllgng nhau? Bêqnhtn trong tựujpca hồkbji đzttkeo cảfaxpm xúqnhtc khábllgc, chẳkuxcng qua làjhpgjhpgng khôbbhong hiểwgriu đzttkưnvrqfaxpc tiếthrqng cưnvrqsrmsi kia rốbllgt cuộbllgc hàjhpgm chứohfda cábllgi gìqnht.

“Trẫbbhom làjhpgm sao cóqbze thểwgri phiềlzfzn chábllgn ngưnvrqơpkufi!” bàjhpgn tay to củwgria Hoàjhpgn Nhan Liệbkint theo ábllgo lóqbzet trắlzfzng củwgria Nguyệbkint Lan Chi dòdefajcxet đzttki vàjhpgo, bắlzfzt đzttkưnvrqfaxpc nụebde tuyếthrqt lêqnht kia, khôbbhong tbậocejn tâzoxzm thâzoxzn thểwgri Nguyệbkint Lan chi lạtqsfnh nhưnvrqkuxcng, bàjhpgn tay to nhéjcxeo nóqbze, lòdefang bàjhpgn tay ma sábllgt, cho đzttkếthrqn khi sắlzfzc mặjtrkt Nguyệbkint Lan Chi biếthrqn thàjhpgnh màjhpgu hồkbjing.

“Hoàjhpgng thưnvrqfaxpng, thầxezvn thiếthrqp thậocejt khôbbhong đzttkưnvrqfaxpc, thậocejt. . . . . .” Nguyệbkint Lan Chi lắlzfzc đzttkxezvu, cắlzfzn môbbhoi, nưnvrqyvjlc mắlzfzt chảfaxpy xuốbllgng. Hắlzfzn làjhpg ma quỷocej, mớyvjli vừbkina rồkbjii nàjhpgng còdefan đzttklzfzm chìqnhtm vàjhpgo lờsrmsi nóqbzei dốbllgi củwgria ma quỷocej.

“Yêqnhtn tâzoxzm! Trẫbbhom chẳkuxcng qua làjhpgqbzei cho ngưnvrqơpkufi biếthrqt, trẫbbhom vĩgtktnh viễocejn yêqnhtu ngưnvrqơpkufi!”

Thấthrqy trong mắlzfzt Nguyệbkint Lan Chi cóqbze hoảfaxpng sợfaxp, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint cưnvrqsrmsi thu tay vềlzfz, lầxezvn nữqsyda giúqnhtp Nguyệbkint Lan Chi đzttklzfzp chăkuxcn, “Hảfaxpo hảfaxpo nghỉuzpe ngơpkufi! Nhanh chóqbzeng khỏosnte lêqnhtn nhéjcxe! Trẫbbhom thậocejt cựujpcc kìqnht thíxezvch khi ởyczkclzwng mộbllgt chỗyczk vớyvjli nàjhpgng! Cũmaixng đzttkbkinng làjhpgm cho trẫbbhom chờsrms quábllgzoxzu nga!” Cúqnhti ngưnvrqsrmsi, môbbhoi củwgria Hoàjhpgn Nhan Liệbkint rơpkufi vàjhpgo khóqbzee mắlzfzt Nguyệbkint Lan Chi , đzttkem nưnvrqyvjlc mắlzfzt nàjhpgng múqnhtt vàjhpgo trong miệbkinng, “Nguyệbkint Nhi, ta yêqnhtu ngưnvrqơpkufi! Vĩgtktnh viễocejn ——”

Nghe đzttkưnvrqfaxpc câzoxzu nàjhpgy, Nguyệbkint Lan Chi nhắlzfzm hai mắlzfzt, nưnvrqyvjlc mắlzfzt lầxezvn nữqsyda rơpkufi xuốbllgng. Nàjhpgng biếthrqt, lờsrmsi nàjhpgy khôbbhong phảfaxpi làjhpg lờsrmsi nóqbzei củwgria hắlzfzn vớyvjli nàjhpgng. Nhưnvrq theo lờsrmsi nóqbzei củwgria Hoàjhpgn Nhan Liệbkint, vôbbho luậocejn nàjhpgng bắlzfzt chưnvrqyvjlc thếthrqjhpgo, đzttklzfzu kéjcxem so vớyvjli nữqsyd nhâzoxzn kia. Màjhpg “Nguyệbkint Nhi” trong miệbkinng hắlzfzn , làjhpg gọaqfni ngưnvrqsrmsi đzttkàjhpgn bàjhpg kia, căkuxcn bảfaxpn khôbbhong phảfaxpi làjhpgjhpgng.

“Đdghpbkinng khóqbzec, nưnvrqyvjlc mắlzfzt ngưnvrqơpkufi làjhpgm trẫbbhom đzttkau lòdefang , trẫbbhom đzttkau , thậocejt!” tiếthrqng nóqbzei trầxezvm thấthrqp từbkinxezvnh củwgria Hoàjhpgn Nhan Liệbkint, phốbllgi hợfaxpp vớyvjli mùclzwi Long Tiêqnhtn Hưnvrqơpkufng trêqnhtn ngưnvrqsrmsi hắlzfzn, làjhpgm cho ngưnvrqsrmsi ta ngưnvrqsrmsi ta rơpkufi vàjhpgo vòdefang ôbbhon nhu. Chẳkuxcng qua làjhpg, nàjhpgng khôbbhong phảfaxpi làjhpg lầxezvn đzttkxezvu tiêqnhtn gặjtrkp phảfaxpi, lầxezvn nàjhpgy tuyệbkint đzttkbllgi khôbbhong nêqnhtn!

Nguyệbkint Lan Chi nưnvrqyvjlc mắlzfzt rơpkufi xuốbllgng vôbbho sốbllg, nuốbllgt vàjhpgo trong miệbkinng, sau đzttkóqbze lạtqsfi đzttkem nhữqsydng khổdrrh sởyczkjhpgy cùclzwng nưnvrqyvjlc mắlzfzt đzttkúqnhtt hếthrqt vàjhpgo trong miệbkinng củwgria nàjhpgng. Khôbbhong giốbllgng vớyvjli vừbkina rồkbjii thôbbho lỗyczk cậocejy mạtqsfnh, lúqnhtc nàjhpgy Hoàjhpgn Nhan Liệbkint vẫbbhon rấthrqt mềlzfzm nhẹkwwr, cẩbupgn thậocejn từbkinng li từbkinng tíxezv, tràjhpgn đzttkxezvy ma lựujpcc, làjhpgm cho ngưnvrqsrmsi ta sa vàjhpgo trong đzttkóqbze. Nếthrqu khôbbhong phảfaxpi trêqnhtn ngưnvrqsrmsi bịeiuy đzttkau kíxezvch thíxezvch lýyufn tríxezv củwgria nàjhpgng, sợfaxp rằwgring lầxezvn nàjhpgy nàjhpgng sẽpvni lạtqsfi bịeiuy hắlzfzn lừbkina gạtqsft.

Thấthrqy Nguyệbkint Lan chi rốbllgt cụebdec khôbbhong khóqbzec nữqsyda, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint mớyvjli thỏosnta mãvhbyn đzttkohfdng lêqnhtn, gọaqfni Kíxezvnh Đdghpohfdc tớyvjli, “Truyềlzfzn ýyufn chỉuzpe củwgria trẫbbhom, Nguyệbkint quýyufn phi đzttkưnvrqfaxpc lòdefang trẫbbhom, đzttkjtrkc biệbkint ban thưnvrqyczkng vàjhpgng ngọaqfnc nhưnvrq ýyufn mộbllgt đzttkôbbhoi, Khổdrrhng Tưnvrqyvjlc Vũmaix mộbllgt chiếthrqc . . . . .”




Chờsrms Hoàjhpgn Nhan Liệbkint ban thưnvrqyczkng cho Trưnvrqsrmsng Thu Cung, Nguyệbkint Lan Chi đzttkãvhby chếthrqt lặjtrkng. Ban đzttkxezvu nàjhpgng còdefan cóqbze thểwgriqnht Hoàjhpgn Nhan Liệbkint ban thưnvrqyczkng màjhpg cảfaxpm ơpkufn âzoxzn đzttkohfdc, hiệbkinn tạtqsfi nàjhpgng đzttkãvhby chếthrqt lặjtrkng tạtqsf ơpkufn cũmaixng khôbbhong cóqbze.

Thủwgri đzttkoạtqsfn củwgria Hoàjhpgn Nhan Liệbkint nhưnvrq vậocejy đzttkãvhby khôbbhong biếthrqt bao nhiêqnhtu lầxezvn, ban thưnvrqyczkng đzttkkbji mỗyczki lầxezvn mộbllgt nhiềlzfzu hơpkufn, mỗyczki lầxezvn hoa lệbkinpkufn, nhưnvrqng làjhpgm nàjhpgng bịeiuy thưnvrqơpkufng mỗyczki lầxezvn mộbllgt nặjtrkng hơpkufn. Thậocejt khôbbhong biếthrqt cuộbllgc sốbllgng nhưnvrq thếthrqjhpgy lúqnhtc nàjhpgo sẽpvni kếthrqt thúqnhtc, cóqbze phảfaxpi đzttkfaxpi nàjhpgng chếthrqt đzttki, hắlzfzn mớyvjli bỏosnt qua cho nàjhpgng, nàjhpgng mớyvjli đzttkưnvrqfaxpc giảfaxpi thoábllgt hay khôbbhong ?

“Thiếthrqp thâzoxzn tạtqsf chủwgri long âzoxzn!”

Hoàjhpgn Nhan Liệbkint vẫbbhon chờsrmsyczk Trưnvrqsrmsng Thu Cung, mộbllgt tiếthrqng tạtqsf ơpkufn mớyvjli từbkin miệbkinng Nguyệbkint Lan chi chậocejm rãvhbyi nóqbzei ra, chẳkuxcng qua làjhpgqnhtc nàjhpgy Hoàjhpgn Nhan Liệbkint đzttkãvhby đzttki xa.

Ra khỏosnti trưnvrqsrmsng Thu Cung, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint hai tay đzttkjtrkt ởyczk sau lưnvrqng, chậocejm rãvhbyi đzttki tớyvjli, tâzoxzm tìqnhtnh thậocejt tốbllgt.

“Bệbkin hạtqsf,ngưnvrqsrmsi thay thếthrq đzttkãvhbyqnhtm xong rồkbjii.” Kíxezvnh Đdghpohfdc khôbbhong nhanh khôbbhong chậocejm theo sábllgt ởyczk phíxezva sau Hoàjhpgn Nhan Liệbkint, khôbbhong xa khôbbhong gầxezvn, vừbkina lúqnhtc cábllgch khoảfaxpng ba thưnvrqyvjlc.”Ngưnvrqsrmsi xem lúqnhtc nàjhpgo rãvhbynh rỗyczki, đzttki gặjtrkp?”

“A? Nhanh nhưnvrq vậocejy liềlzfzn tìqnhtm đzttkưnvrqfaxpc?” thanh âzoxzm Hoàjhpgn Nhan Liệbkint lộbllg ra vẻgrvz nghiềlzfzn ngẫbbhom, “Đdghpi, hiệbkinn tạtqsfi đzttkưnvrqa trẫbbhom đzttki!”

Thờsrmsi đzttkiểwgrim Kíxezvnh Đdghpohfdc dẫbbhon mộbllgt bạtqsfch y nữqsyd tửqbze đzttki tớyvjli bêqnhtn cạtqsfnh Hoàjhpgn Nhan Liệbkint, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint ngẩbupgn ngơpkuf, “Nguyệbkint Nhi ——” lậocejp tứohfdc đzttkohfdng lêqnhtn, đzttki tớyvjli thiếthrqu nữqsyd trưnvrqyvjlc mặjtrkt. Vuốbllgt ve khuôbbhon mặjtrkt bóqbzeng loábllgng củwgria thiếthrqu nữqsyd, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint nâzoxzng cằwgrim nàjhpgng, éjcxep nàjhpgng nhìqnhtn mìqnhtnh.

Hoàjhpgn Nhan Liệbkint đzttkbllgi vớyvjli dung mạtqsfo thiếthrqu nữqsyd rấthrqt hàjhpgi lòdefang, nàjhpgng bấthrqt quábllgnvrqsrmsi lăkuxcm mưnvrqsrmsi sábllgu tuổdrrhi, mềlzfzm mạtqsfi vôbbhoclzwng, tựujpca nhưnvrqqnhtc Hoàjhpgn Nhan Minh Nguyệbkint chưnvrqa gảfaxp. Đdghpâzoxzy làjhpg ngưnvrqsrmsi giốbllgng nhưnvrq Hoàjhpgn Nhan Minh Nguyệbkint màjhpgxezvnh Đdghpohfdc tìqnhtm đzttkếthrqn, chẳkuxcng qua làjhpg phưnvrqơpkufng diệbkinn khábllgc khôbbhong giốbllgng.”Nóqbzei trẫbbhom nghe mộbllgt chúqnhtt!”

“Thầxezvn thiếthrqp thỉuzpenh an hoàjhpgng thưnvrqfaxpng!” Thanh âzoxzm củwgria thiếthrqu nữqsyd giốbllgng nhưnvrq chim hoàjhpgng oanh thanh thúqnhty, nhưnvrqng khôbbhong ngờsrms chỉuzpejhpg mộbllgt câzoxzu, làjhpgm cho Hoàjhpgn Nhan Liệbkint nhíxezvu màjhpgy, buôbbhong lỏosntng tay ra, “Khôbbhong giốbllgng! Giọaqfnng củwgria Nguyệbkint Nhi khôbbhong cóqbzebllgo bạtqsfo nhưnvrq vậocejy. Thanh âzoxzm củwgria ngưnvrqơpkufi quábllg mứohfdc chóqbzei, phảfaxpi thay đzttkdrrhi!”

“Dạtqsf” thiếthrqu nữqsyd bịeiuy Hoàjhpgn Nhan Liệbkint dọaqfna , vộbllgi vàjhpgng gậocejt đzttkxezvu.

“Ừmbzb, coi nhưnvrq biếthrqt đzttkiềlzfzu! Đdghpi xuốbllgng trưnvrqyvjlc đzttki! Kíxezvnh Đdghpohfdc, cho ngưnvrqsrmsi hảfaxpo hảfaxpo dạtqsfy dỗyczk, huấthrqn luyệbkinn mấthrqy ngàjhpgy, chờsrms đzttkábllgm cưnvrqyvjli Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng xong mang nàjhpgng đzttki Trưnvrqsrmsng Thu Cung.”

“Dạtqsf!” Kíxezvnh Đdghpohfdc vung tay lêqnhtn,cùclzwng hai cung nữqsyd vịeiuyn tay thiếthrqu nữqsyd rờsrmsi đzttki, chờsrms sau khi thiếthrqu nữqsyd đzttki, Kíxezvnh Đdghpohfdc đzttki tớyvjli bêqnhtn cạtqsfnh Hoàjhpgn Nhan Liệbkint, “Hoàjhpgng thưnvrqfaxpng, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt làjhpgdefaa thâzoxzn côbbhong chúqnhta củwgria Tâzoxzy kỳeiwj quốbllgc, nếthrqu nàjhpgng ởyczk buổdrrhi tốbllgi trong đzttkábllgm cưnvrqyvjli xảfaxpy ra chuyệbkinn, chỉuzpe sợfaxpzoxzy kỳeiwj quốbllgc sẽpvni khôbbhong bỏosnt qua. Huốbllgng chi ngưnvrqsrmsi Tâzoxzy kỳeiwj quốbllgc còdefan đzttkang ởyczkqnhtn kinh, vạtqsfn nhấthrqt ——”




“Khôbbhong cầxezvn gấthrqp gábllgp.” Hoàjhpgn Nhan Liệbkint vung tay lêqnhtn, cắlzfzt đzttkohfdt lờsrmsi nóqbzei Kíxezvnh Đdghpohfdc …, “Khôbbhong cóqbzebllgi vạtqsfn nhấthrqt nàjhpgy. Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt bấthrqt quábllgjhpgbbhong chúqnhta sắlzfzc phong, huốbllgng chi Phưnvrqfaxpng Thưnvrqơpkufng còdefan cóqbze nhữqsydng thứohfd tin đzttkkbjin kia, nếthrqu nàjhpgng khôbbhong chếthrqt, mọaqfni ngưnvrqsrmsi mớyvjli cóqbze thểwgri cảfaxpm thấthrqy bấthrqt ngờsrms. Chuyệbkinn nàjhpgy khôbbhong cầxezvn lo lắlzfzng, vạtqsfn nhấthrqt Tâzoxzy kỳeiwj quốbllgc truy cứohfdu tớyvjli, cùclzwng lắlzfzm thìqnht trẫbbhom trảfaxp cho bọaqfnn họaqfn mộbllgt côbbhong chúqnhta!”

“Bệbkin hạtqsf, ýyufn củwgria ngàjhpgi làjhpg Bảfaxpo Châzoxzu côbbhong chúqnhta?” Nghĩgtkt tớyvjli ban ngàjhpgy Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu từbkinng tớyvjli tìqnhtm Hoàjhpgn Nhan Liệbkint, Kíxezvnh Đdghpohfdc cóqbze chúqnhtt bừbkinng tỉuzpenh.

“Bảfaxpo Châzoxzu thíxezvch Long Trạtqsfch Cảfaxpnh Thiêqnhtn, đzttkếthrqn cầxezvu trẫbbhom. Ha hảfaxp, nàjhpgng rốbllgt cụebdec khôbbhong hềlzfzqnht luyếthrqn Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng nữqsyda rồkbjii, trẫbbhom rấthrqt vui mừbkinng. Long Trạtqsfch Cảfaxpnh Thiêqnhtn kia trẫbbhom cóqbze nghe nóqbzei qua, ngưnvrqsrmsi khôbbhong tệbkin! Sau nàjhpgy nhấthrqt đzttkeiuynh làjhpg hoàjhpgng thưnvrqfaxpng củwgria Tâzoxzy kỳeiwj quốbllgc! Nếthrqu đzttkem Bảfaxpo Châzoxzu gảfaxp cho hắlzfzn, vậocejy thìqnhtnvrqơpkufng lai sẽpvnijhpg hoàjhpgng hậoceju củwgria Tâzoxzy kỳeiwj quốbllgc ,trẫbbhom cao hứohfdng còdefan khôbbhong kịeiuyp đzttkâzoxzy! Chờsrmsqbze thờsrmsi gian, trẫbbhom cùclzwng Long Trạtqsfch Cảfaxpnh Thiêqnhtn nóqbzei mộbllgt chúqnhtt tớyvjli chuyệbkinn nàjhpgy, xem hắlzfzn thábllgi đzttkbllg thếthrqjhpgo.”

“Nàjhpgy còdefan phảfaxpi hỏosnti, hắlzfzn đzttkưnvrqơpkufng nhiêqnhtn làjhpg cầxezvu cũmaixng khôbbhong đzttkưnvrqfaxpc a! Cóqbze thểwgri lấthrqy đzttkưnvrqfaxpc Bảfaxpo Châzoxzu côbbhong chúqnhta, làjhpg phúqnhtc khíxezv tu tábllgm đzttksrmsi hắlzfzn!”

xezvnh Đdghpohfdc thấthrqy lờsrmsi củwgria Hoàjhpgn Nhan Liệbkint nghe rấthrqt vui vẻgrvz, cũmaixng chỉuzpeqbze mộbllgt nữqsyd nhi, trưnvrqyvjlc kia nàjhpgng mêqnht Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng thậocejm chíxezvjcxem chúqnhtt xíxezvu làjhpg quêqnhtn têqnhtn hắlzfzn làjhpgqnht, khiếthrqn cho hắlzfzn rấthrqt làjhpg nhứohfdc đzttkxezvu. Khôbbhong nghĩgtkt tớyvjli lầxezvn nàjhpgy trong cuộbllgc thi tứohfd quốbllgc tranh tàjhpgi, nàjhpgng lạtqsfi coi trọaqfnng Long Trạtqsfch Cảfaxpnh Thiêqnhtn, đzttkưnvrqfaxpc a! Chỉuzpe cầxezvn khôbbhong phảfaxpi Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng, nàjhpgng gảfaxp cho ngưnvrqsrmsi nàjhpgo, Hoàjhpgn Nhan Liệbkint đzttklzfzu đzttkkbjing ýyufn.

“Nếthrqu làjhpgzoxzy kỳeiwj quốbllgc khôbbhong bỏosnt qua, trábllgch nhiệbkinm kia làjhpgyczk Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng, khôbbhong liêqnhtn quan đzttkếthrqn trẫbbhom. Vừbkina lúqnhtc mưnvrqfaxpn cơpkuf hộbllgi nàjhpgy, đzttkwgri cho Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng lãvhbynh binh đzttki diệbkint Tâzoxzy Kỳeiwj, đzttkóqbzejhpg mộbllgt cábllgi cớyvjl hoàjhpgn mỹgtkt, nếthrqu quốbllgc gia khábllgc cóqbze truy cứohfdu, đzttkóqbzemaixng làjhpg do Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng khôbbhong phảfaxpi”

Hoàjhpgn Nhan Liệbkint đzttkãvhby dựujpcxezvnh hếthrqt mọaqfni thứohfd xong, Kíxezvnh Đdghpohfdc ởyczk mộbllgt bêqnhtn liêqnhtn tụebdec khen ngợfaxpi.”Hoàjhpgng thưnvrqfaxpng diệbkinu kếthrq, diệbkinu kếthrq! Chuyệbkinn nàjhpgy vôbbho luậocejn làjhpgm nhưnvrq thếthrqjhpgo, Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng đzttklzfzu khôbbhong thoábllgt khỏosnti lòdefang bàjhpgn tay củwgria Ngàjhpgi! hoàjhpgng thưnvrqfaxpng anh minh!”

“Ha ha ha!” Hoàjhpgn Nhan Liệbkint cưnvrqsrmsi lớyvjln , màjhpg Bảfaxpo Châzoxzu côbbhong chúqnhta trong miệbkinng củwgria hắlzfzn, bâzoxzy giờsrmsdefan đzttkang ởyczk Đdghpôbbhong cung thábllgi tửqbze.

“Nóqbzei đzttki, chuyệbkinn gìqnht? đzttkãvhby trễocej thếthrqjhpgy, muộbllgi muộbllgi đzttkếthrqn tìqnhtm Bổdrrhn cung , khôbbhong phảfaxpi làjhpgclzwng Bổdrrhn cung biểwgriu hiệbkinn tìqnhtnh thâzoxzm huynh muộbllgi a!” Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing ngábllgp dàjhpgi, vẻgrvz mặjtrkt buồkbjin ngủwgri.

“Hoàjhpgng huynh, Triệbkinu Lãvhbyng đzttkãvhby chếthrqt!”

Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu vừbkina mởyczk miệbkinng, làjhpgm cho vẻgrvz mặjtrkt mệbkint mỏosnti củwgria Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing bịeiuy quéjcxet sạtqsfch. Thấthrqy nàjhpgng nóqbzei đzttkếthrqn Triệbkinu Lãvhbyng, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing ngồkbjii dậocejy, đzttkwgri cho ngưnvrqsrmsi bêqnhtn cạtqsfnh lui ra. Nhìqnhtn Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing vẻgrvz lo lắlzfzng hỏosnti, “Muộbllgi muộbllgi làjhpg nhưnvrq thếthrqjhpgo biếthrqt Triệbkinu Lãvhbyng cùclzwng Bổdrrhn cung cóqbze quan hệbkin ?”

“Bởyczki vìqnht, ta làjhpg Thùclzw nhi.” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu giậocejt mặjtrkt nạtqsf da ngưnvrqsrmsi trêqnhtn mặjtrkt xuốbllgng, lộbllg ra khuôbbhon mặjtrkt châzoxzn thậocejt củwgria mìqnhtnh, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing nhìqnhtn thấthrqy thìqnht sửqbzeng sốbllgt. Trong thờsrmsi gian nhắlzfzn, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu liềlzfzn đzttkem chuyệbkinn Triệbkinu Lãvhbyng chếthrqt nóqbzei cho Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing.

“Khốbllgn kiếthrqp ——” Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing nghe Triệbkinu Lãvhbyng bịeiuy ngưnvrqsrmsi ta chéjcxem đzttkxezvu, vứohfdt ởyczk trêqnhtn tuyếthrqt, mộbllgt quyềlzfzn đzttkocejp trêqnhtn bàjhpgn, “Khốbllgn kiếthrqp! Khóqbze trábllgch Triệbkinu Lãvhbyng lâzoxzu nhưnvrq vậocejy cũmaixng khôbbhong cùclzwng Bổdrrhn cung liêqnhtn lạtqsfc, Bổdrrhn cung phábllgi ngưnvrqsrmsi đzttki tìqnhtm Triệbkinu Lãvhbyng cũmaixng khôbbhong tìqnhtm đzttkưnvrqfaxpc, nguyêqnhtn lai làjhpgqnht vậocejy!”




“Thábllgi tửqbze đzttkiệbkinn hạtqsf, xin ngàjhpgi vìqnht Triệbkinu Lãvhbyng bábllgo thùclzw!” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu quỳeiwj trêqnhtn mặjtrkt đzttkthrqt, đzttkxezvu cúqnhti xuốbllgng nhìqnhtn sàjhpgn nhàjhpg, “Xin ngàjhpgi vìqnht Triệbkinu Lãvhbyng bábllgo thùclzw!”

“Trưnvrqyvjlc đzttkohfdng lêqnhtn rồkbjii nóqbzei!” Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing đzttkwgri cho Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu đzttkúqnhtng lêqnhtn , ábllgnh mắlzfzt nhìqnhtn chằwgrim chằwgrim vàjhpgo mặjtrkt củwgria nàjhpgng, thấthrqy vậocejy Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu trong lòdefang run lêqnhtn. Ngưnvrqsrmsi nam nhâzoxzn nàjhpgy ábllgnh mắlzfzt thậocejt làjhpg đzttkábllgng sợfaxp, tràjhpgn đzttkxezvy hơpkufi thởyczk âzoxzm trầxezvm.

Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu hiệbkinn tạtqsfi cóqbze chúqnhtt khôbbhong xábllgc đzttkeiuynh đzttkưnvrqfaxpc, mìqnhtnh tìqnhtm đzttkếthrqn Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing nóqbzei rõqnht châzoxzn tưnvrqyvjlng, rốbllgt cuộbllgc làjhpg đzttkúqnhtng hay làjhpg sai!

“Đdghpem mặjtrkt nạtqsfqnhtn ngưnvrqsrmsi đzttkeo lêqnhtn , đzttkwgri cho Bổdrrhn cung xem mộbllgt chúqnhtt.” Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing từbkinng bưnvrqyvjlc từbkinng bưnvrqyvjlc đzttki tớyvjli trưnvrqyvjlc mặjtrkt Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu, nhìqnhtn tậocejn mắlzfzt Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu đzttkem mặjtrkt na da đzttkeo lêqnhtn , biếthrqn thàjhpgnh Bắlzfzc Chu quốbllgc côbbhong chúqnhta.

“Khôbbhong tệbkin, khôbbhong tệbkin!” Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing vưnvrqơpkufn tay, ởyczk trêqnhtn mặjtrkt Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu véjcxeo nhẹkwwr , “Giốbllgng, quảfaxp nhiêqnhtn rấthrqt giốbllgng! Da vuốbllgt cảfaxpm giábllgc rấthrqt trơpkufn mềlzfzm, giốbllgng nhưnvrq ngưnvrqsrmsi thậocejt! Nếthrqu nhưnvrq ngưnvrqơpkufi khôbbhong mởyczk miệbkinng nóqbzei rõqnht, Bổdrrhn cung còdefan nghĩgtkt đzttkếthrqn ngưnvrqơpkufi đzttkíxezvch thựujpcc làjhpg Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu.”

“Đdghpiệbkinn hạtqsf. . . . . .”

Chẳkuxcng biếthrqt tạtqsfi làjhpgm sao, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu từbkin trong mắlzfzt Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing thấthrqy mộbllgt loạtqsfi dụebdec vọaqfnng khôbbhong kiêqnhtng kỵjtrk, làjhpgm cho ngưnvrqsrmsi ta sợfaxpvhbyi.”Đdghpiệbkinn hạtqsf, Triệbkinu Lãvhbyng. . . . . .”

“Bấthrqt quábllg đzttkãvhbyjhpg ngưnvrqsrmsi chếthrqt, nóqbzei tớyvjli hắlzfzn làjhpgm cábllgi gìqnht! Đdghpkbjibbho dụebdeng, chuyệbkinn đzttkơpkufn giảfaxpn nhưnvrq vậocejy màjhpgjhpgm cũmaixng khôbbhong xong, đzttkábllgng chếthrqt!”

Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing cắlzfzt đzttkohfdt lờsrmsi nóqbzei củwgria Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu…, cưnvrqsrmsi híxezvp mắlzfzt quéjcxet trêqnhtn ngưnvrqsrmsi Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu, “Bổdrrhn cung hiệbkinn tạtqsfi cảfaxpm thấthrqy hứohfdng thúqnht chíxezvnh làjhpg ngưnvrqơpkufi, muộbllgi muộbllgi thâzoxzn ábllgi củwgria ta ——”

“Đdghpiệbkinn hạtqsf!” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu còdefan chưnvrqa hiểwgriu rốbllgt cuộbllgc làjhpg chuyệbkinn gìqnht xảfaxpy ra, đzttkãvhby bịeiuyjhpgn tay to củwgria Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing đzttkãvhby chui vàjhpgo trong ngựujpcc Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing, hai tay nắlzfzm bờsrms eo củwgria nàjhpgng, dùclzwng sứohfdc rấthrqt lớyvjln, khiếthrqn cho Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu khôbbhong cábllgch nàjhpgo trábllgnh thoábllgt, “Đdghpiệbkinn hạtqsf, ta khôbbhong phảfaxpi làjhpgbbhong chúqnhta! Ta khôbbhong phảfaxpi làjhpg ——”

“Ha hảfaxp, Bổdrrhn cung biếthrqt ngưnvrqơpkufi khôbbhong phảfaxpi làjhpgjhpgng! Ngưnvrqơpkufi lớyvjln tiếthrqng nhưnvrq vậocejy, khôbbhong phảfaxpi làjhpg muốbllgn đzttkem tấthrqt cảfaxp mọaqfni ngưnvrqsrmsi gọaqfni tớyvjli sao! Hoặjtrkc làjhpg, ngưnvrqơpkufi hi vọaqfnng đzttkem phụebde hoàjhpgng gọaqfni tớyvjli, cho hắlzfzn biếthrqt ngưnvrqơpkufi làjhpgbbhong chúqnhta giảfaxp mạtqsfo? Ừmbzb?”

Âxezvm đzttkiệbkinu củwgria Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing lớyvjln lêqnhtn, khiếthrqn cho Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu rốbllgt cụebdec cũmaixng ýyufn thứohfdc đzttkưnvrqfaxpc, mìqnhtnh hôbbhom nay tớyvjli đzttkâzoxzy làjhpg sai lầxezvm rồkbjii!

jhpgng vốbllgn muốbllgn mưnvrqfaxpn tay Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing diệbkint trừbkin nhữqsydng ngưnvrqsrmsi đzttkábllgng ghéjcxet kia, lạtqsfi khôbbhong nghĩgtkt rằwgring đzttkem chíxezvnh mìqnhtnh đzttkưnvrqa tớyvjli miệbkinng Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing, còdefan đzttkwgri cho hắlzfzn đzttkem chuyệbkinn nàjhpgy uy hiếthrqp mìqnhtnh. Hiệbkinn tạtqsfi, Hoàjhpgn Nhan hồkbjing trong mắlzfzt đzttkxezvy dụebdec vọaqfnng, cho dùclzwjhpgng ngu thếthrqjhpgo đzttki nữqsyda, cũmaixng cóqbze thểwgri nhìqnhtn ra ýyufn nghĩgtkt trong lòdefang hắlzfzn.

“Ngưnvrqơpkufi, muốbllgn thếthrqjhpgo?” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu ábllgp chếthrq thanh âzoxzm run rẩbupgy, cốbllg gắlzfzng làjhpgm cho mìqnhtnh nhìqnhtn qua trấthrqn đzttkeiuynh mộbllgt chúqnhtt.

“Bổdrrhn cung, thíxezvch ngưnvrqơpkufi gọaqfni Bổdrrhn cung làjhpg hoàjhpgng huynh ——” Tay Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing giảfaxpi khai bảfaxpo khốbllgqnhtn hôbbhong Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu, “Ngoan, kêqnhtu mộbllgt tiếthrqng cho Bổdrrhn cung nghe mộbllgt chúqnhtt!”

“Hoàjhpgng, hoàjhpgng huynh. . . . . .”

Mộbllgt tiếthrqng hoàjhpgng huynh, làjhpgm cho Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing hưnvrqng phấthrqn , bàjhpgn tay to tham lam tiếthrqn vàjhpgo, cầxezvm lấthrqy đzttkôbbhoi tuyếthrqt lêqnht mềlzfzm mạtqsfi củwgria Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu , “Bổdrrhn cung đzttkãvhby thửqbze qua nam nhâzoxzn, cũmaixng đzttkãvhby thửqbze qua nữqsyd nhâzoxzn, nhưnvrqng chưnvrqa cóqbze thửqbze qua muộbllgi muộbllgi, ha hảfaxp, mặjtrkc dùclzw ngưnvrqơpkufi khôbbhong phảfaxpi làjhpg thâzoxzn muộbllgi muộbllgi củwgria Bổdrrhn cung, nhưnvrqng gưnvrqơpkufng mặjtrkt nàjhpgy rấthrqt giốbllgng nhau. . . . . .”

Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu sợfaxp ngâzoxzy ngưnvrqsrmsi, hoàjhpgn toàjhpgn khôbbhong nghĩgtkt tớyvjli Hoàjhpgn Nhan hồkbjing sẽpvniqbze ýyufn nghĩgtkt biếthrqn thábllgi nhưnvrq vậocejy, hắlzfzn quảfaxp thựujpcc khôbbhong phảfaxpi làjhpg ngưnvrqsrmsi!

“Làjhpgm sao? Cóqbze phảfaxpi hay khôbbhong muốbllgn nóqbzei Bổdrrhn cung khôbbhong phảfaxpi làjhpg ngưnvrqsrmsi?” Khôbbhong đzttkfaxpi Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu nóqbzei chuyệbkinn, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing đzttkãvhby đzttkem ýyufn nghĩgtkt củwgria Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu trong lòdefang nóqbzei ra, “Bổdrrhn cung dĩgtkt nhiêqnhtn khôbbhong phảfaxpi làjhpg ngưnvrqsrmsi, Bổdrrhn cung làjhpg thiêqnhtn Tửqbzenvrqơpkufng lai, làjhpg thiêqnhtn chi kiêqnhtu tửqbze, thếthrqjhpgo lạtqsfi làjhpg tụebdec nhâzoxzn đzttkâzoxzy!”

“Đdghpiệbkinn hạtqsf ——”

Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu vừbkina kêqnhtu ra mộbllgt tiếthrqng”Đdghpiệbkinn hạtqsf” , Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing dùclzwng sứohfdc lựujpcc bấthrqm đzttkuzpenh tuyếthrqt lêqnht củwgria nàjhpgng, đzttkau đzttkếthrqn mứohfdc khiếthrqn cho Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu suýyufnt chúqnhtt nữqsyda chảfaxpy nưnvrqyvjlc mắlzfzt, “Khôbbhong ngoan nga! Bổdrrhn cung làjhpg hoàjhpgng huynh củwgria ngưnvrqơpkufi! Ngoan, gọaqfni hoàjhpgng huynh! Hoặjtrkc làjhpg, Bổdrrhn cung đzttkem ngưnvrqơpkufi đzttkưnvrqa tớyvjli hoàjhpgng cung, đzttkwgri cho phụebde hoàjhpgng nhậocejn thứohfdc nữqsyd nhi giảfaxp mạtqsfo nàjhpgy!”

“Hoàjhpgng huynh. . . . . .” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu khóqbzec khôbbhong ra nưnvrqyvjlc mắlzfzt.

jhpgng rốbllgt cuộbllgc làjhpgjhpgm sao vậocejy? đzttkxezvu óqbzec toàjhpgn làjhpg phâzoxzn a! Thếthrq nhưnvrqng vìqnht đzttkwgriqbze thểwgri giếthrqt chếthrqt Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt, đzttkem nhưnvrqfaxpc đzttkiểwgrim củwgria mìqnhtnh đzttkưnvrqa đzttkếthrqn tay ngưnvrqsrmsi, còdefan vìqnht vậocejy màjhpg bịeiuy khi nhụebdec! Nếthrqu nàjhpgng cábllgi gìqnhtmaixng khôbbhong nóqbzei, hảfaxpo hảfaxpo màjhpgjhpgm Bảfaxpo Châzoxzu côbbhong chúqnhta, đzttkếthrqn lúqnhtc đzttkóqbze gảfaxp cho Long Trạtqsfch Cảfaxpnh Thiêqnhtn làjhpgm Vưnvrqơpkufng Phi, sau nàjhpgy khi đzttkếthrqn Tâzoxzy kỳeiwj quốbllgc làjhpgm hoàjhpgng hậoceju, thậocejt làjhpg tốbllgt biếthrqt bao! Tạtqsfi sao nàjhpgng lạtqsfi ngu xuẩbupgn nhưnvrq vậocejy chứohfd!

Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu lâzoxzm vàjhpgo oábllgn giậocejn mìqnhtnh thậocejt sâzoxzu, môbbhoi Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing mộbllgt ngụebdem cắlzfzn lấthrqy vàjhpgnh tai Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu , đzttkau đzttkếthrqn mứohfdc làjhpgm cho nàjhpgng héjcxet lêqnhtn.

” Nếthrqu ngưnvrqơpkufi khôbbhong chuyêqnhtn tâzoxzm, Bổdrrhn cung sẽpvni trừbkinng phạtqsft ngưnvrqơpkufi!” Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing cưnvrqsrmsi tàjhpg , trong mắlzfzt lạtqsfnh lẻgrvzo càjhpgng lúqnhtc càjhpgng nồkbjing đzttkocejm, “Ngoan ngoãvhbyn làjhpgm muộbllgi muộbllgi Bổdrrhn cung, Bổdrrhn cung sẽpvni giúqnhtp ngưnvrqơpkufi đzttktqsft thàjhpgnh mong muốbllgn! Nếthrqu khôbbhong, Bổdrrhn cung khôbbhong ngầxezvn ngạtqsfi đzttkwgri mỹgtkt nhâzoxzn nhưnvrq thếthrqjhpgnvrqơpkufng tiêqnhtu ngọaqfnc vẫbbhon.” Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing nóqbzei nhưnvrq thếthrq, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu trốbllgn trábllgnh nữqsyda cũmaixng khôbbhong đzttkưnvrqfaxpc.

Hoặjtrkc làjhpg chếthrqt, hoặjtrkc làjhpg đzttkóqbzen hùclzwa theo ýyufnqbzei củwgria Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing. Nàjhpgng khôbbhong muốbllgn chếthrqt, nàjhpgng nhábllgt gan, nàjhpgng sợfaxp, nàjhpgng còdefan cóqbze thùclzwdefan khôbbhong cóqbzebllgo, cho nêqnhtn khôbbhong thểwgri chếthrqt đzttkưnvrqfaxpc! Vừbkina nghĩgtkt tớyvjli bábllgo thùclzw, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu lầxezvn nữqsyda đzttkem Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt hung hăkuxcng hậocejn mộbllgt lầxezvn, cũmaixng làjhpgqnht nữqsyd nhâzoxzn nàjhpgy, do nữqsyd nhâzoxzn nàjhpgy hạtqsfi nàjhpgng! Tấthrqt cảfaxp khuấthrqt nhụebdec cũmaixng làjhpg do Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt ban tặjtrkng, thùclzwjhpgy phảfaxpi bábllgo!

Nghĩgtkt đzttkưnvrqfaxpc nhưnvrq vậocejy, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu khôbbhong hềlzfzkuxcng thẳkuxcng nhưnvrq vậocejy nữqsyda, thâzoxzn thểwgri ábllgp lêqnhtn trêqnhtn ngưnvrqsrmsi Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing , “Hoàjhpgng huynh, ngưnvrqơpkufi nóqbzei cábllgi gìqnht đzttkâzoxzy? Ngưnvrqsrmsi ta rấthrqt sợfaxp đzttkóqbze nga! Khôbbhong nêqnhtn hùclzw dọaqfna ngưnvrqsrmsi nhưnvrq vậocejy!”

Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu trong nhábllgy mắlzfzt thay đzttkdrrhi thàjhpgnh ngưnvrqsrmsi khábllgc, vẻgrvz mặjtrkt yêqnhtu mịeiuy, phốbllgi hợfaxpp vớyvjli tiếthrqng nóqbzei nũmaixng nịeiuyu, còdefan cóqbze ábllgnh mắlzfzt mịeiuy hoặjtrkc, làjhpgm cho Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing vọaqfnng đzttkbllgng khôbbhong dứohfdt, “đzttkàjhpgn bàjhpg nhưnvrq vậocejy, quảfaxp nhiêqnhtn đzttkwgri ýyufn vịeiuy!”

“Chábllgn ghéjcxet!” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu chủwgri đzttkbllgng cởyczki y phụebdec củwgria Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing, hábllg mồkbjim cắlzfzn lấthrqy quai hàjhpgm xanh củwgria hắlzfzn , nhẹkwwr nhàjhpgng màjhpgqnhtt vàjhpgo , trong miệbkinng còdefan phábllgt ra” ngôbbho” thanh âzoxzm thỏosnta mãvhbyn, khiếthrqn cho Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing lậocejp tứohfdc hứohfdng thúqnhtzoxzng cao.

Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing chưnvrqa từbkinng cóqbze thửqbze qua nữqsyd nhâzoxzn nhiệbkint tìqnhtnh nóqbzeng bỏosntng giốbllgng nhưnvrq Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu, môbbhoi củwgria nàjhpgng giốbllgng nhưnvrqqbze ma lựujpcc, khi trêqnhtn ngưnvrqsrmsi hắlzfzn thiêqnhtu đzttkbllgt liêqnhtn tiếthrqp lêqnhtn ngọaqfnn lửqbzea. Hơpkufn nữqsyda, khi thấthrqy khuôbbhon mặjtrkt Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu , Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing lạtqsfi càjhpgng vọaqfnng đzttkbllgng, hậocejn khôbbhong lậocejp tứohfdc muốbllgn nàjhpgng, lạtqsfi khôbbhong nghĩgtkt tớyvjli lạtqsfi bịeiuy Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu ngăkuxcn cảfaxpn.

“Hoàjhpgng huynh, ta muốbllgn biếthrqt nếthrqu ta nghe lờsrmsi, hoàjhpgng huynh cóqbze phảfaxpi thậocejt bảfaxpo hộbllg ta hay khôbbhong? Ngoàjhpgi kia cóqbze mấthrqy ngưnvrqsrmsi ta nhìqnhtn khôbbhong thuậocejn mắlzfzt, làjhpgm sao bâzoxzy giờsrms?”

“Bổdrrhn cung giúqnhtp ngưnvrqơpkufi!” Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing thởyczk hổdrrhn hểwgrin, cábllgi yêqnhtu tinh nàjhpgy, hậocejn khôbbhong đzttkem hắlzfzn cho nhịeiuyn chếthrqt, đzttkếthrqn lúqnhtc nàjhpgy còdefan xéjcxe nhữqsydng thứohfd khôbbhong đzttkâzoxzu nàjhpgy , thậocejt giốbllgng nhưnvrq cốbllg ýyufnjhpgm khóqbze hắlzfzn, thậocejt làjhpg ghêqnht tởyczkm!

Chờsrms đzttkếthrqn lúqnhtc Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing hứohfda hẹkwwrn, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu mậocejp mờsrmsnvrqsrmsi mộbllgt tiếthrqng, nhưnvrqng khôbbhong ngờsrms lạtqsfi chọaqfnc giậocejn Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing, lậocejp tứohfdc đzttkem nàjhpgng lậocejt xuốbllgng, lỗyczkvhbyng làjhpgm càjhpgng.

“A ——‘’ đzttkau nhóqbzei truyềlzfzn đzttkếthrqn, móqbzeng tay Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu đzttkâzoxzm càjhpgo trong lòdefang bàjhpgn tay. Ngưnvrqsrmsi nam nhâzoxzn nàjhpgy, thậocejt sựujpcjhpgbllgi đzttkkbji biếthrqn thábllgi! Hắlzfzn thếthrq nhưnvrqng, thếthrq nhưnvrqng chưnvrqa cóqbzejhpgn dạtqsfo đzttkxezvu đzttkãvhbyqnhtu nàjhpgng!

Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu hoàjhpgn toàjhpgn hếthrqt chỗyczkqbzei! Nàjhpgng hiệbkinn tạtqsfi coi nhưnvrqjhpg đzttkbllgi vớyvjli sựujpcqnhtu thíxezvch củwgria Hoàjhpgn Nhan hồkbjing cóqbze sựujpc hiểwgriu biếthrqt.

Nếthrqu nhưnvrq lầxezvn sau cóqbze ngưnvrqsrmsi hỏosnti, Đdghpôbbhong cung thábllgi tửqbze đzttkiệbkinn hạtqsf thíxezvch hoa gìqnht, nàjhpgng nhấthrqt đzttkeiuynh sẽpvni trảfaxp lờsrmsi làjhpg hoa cúqnhtc. Nhưnvrqng làjhpgzoxzy giờsrms, nàjhpgng khôbbhong cóqbzezoxzm tìqnhtnh nóqbzei giỡisbjn, nơpkufi đzttkóqbze truyềlzfzn đzttkếthrqn đzttkau đzttkyvjln, làjhpgm cho nàjhpgng khôbbhong nhịeiuyn đzttkưnvrqfaxpc muốbllgn chạtqsfy trốbllgn. Nhưnvrqng làjhpg tay Hoàjhpgn Nhan hồkbjing thậocejt chặjtrkc nắlzfzm ởyczk bờsrms eo củwgria nàjhpgng, làjhpgm cho nàjhpgng khôbbhong cábllgch nàjhpgo nhúqnhtc nhíxezvch.

“Đdghpau !” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu nưnvrqyvjlc mắlzfzt chảfaxpy xuốbllgng, màjhpg Hoàjhpgn Nhan hồkbjing còdefan thỏosnta mãvhbyn hừbkin hừbkin , hai ngưnvrqsrmsi chồkbjing lêqnhtn nhau ởyczk chung mộbllgt chỗyczk, thâzoxzn ảfaxpnh phíxezva sau đzttkbllgng tábllgc biêqnhtn đzttkbllg siêqnhtu cấthrqp lớyvjln, từbkinng giọaqfnt mábllgu, rơpkufi trêqnhtn mặjtrkt đzttkthrqt, đzttkosnt sẫbbhom giốbllgng nhưnvrqbllgu xửqbze nữqsyd. ( mỗyczk Thỏosntqbzei: thậocejt làjhpg mộbllgt bộbllg huyếthrqt lệbkin sửqbze a ~ hoa cúqnhtc tàjhpgn, đzttkxezvy đzttkthrqt vàjhpgng ~)

Loạtqsfi hàjhpgnh hạtqsfjhpgy, kéjcxeo dàjhpgi đzttkếthrqn sau nửqbzea đzttkêqnhtm. Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu khôbbhong biếthrqt mìqnhtnh bịeiuy khi phụebde sỉuzpe nhụebdec bao nhiêqnhtu lầxezvn, chờsrms Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing hoàjhpgn toàjhpgn rờsrmsi đzttki, châzoxzn nàjhpgng đzttkãvhby mềlzfzm nhũmaixn, téjcxekuxcn trêqnhtn mặjtrkt đzttkthrqt. Nơpkufi đzttkóqbze truyềlzfzn đzttkếthrqn đzttkau nhứohfdc làjhpgm cho nàjhpgng khôbbhong nhịeiuyn đzttkưnvrqfaxpc thấthrqp giọaqfnng nứohfdc nởyczk, tạtqsfi sao bịeiuy thưnvrqơpkufng luôbbhon làjhpgjhpgng? Tạtqsfi sao? !

Khôbbhong giốbllgng vớyvjli Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu thêqnht thảfaxpm, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing đzttkưnvrqfaxpc thỏosnta mãvhbyn trưnvrqyvjlc nay chưnvrqa từbkinng cóqbze. Loạtqsfi vui vẻgrvzjhpgy, hắlzfzn chưnvrqa từbkinng cóqbze nhậocejn thứohfdc qua, vôbbho luậocejn làjhpg nam nhâzoxzn hay làjhpg nữqsyd nhâzoxzn, cũmaixng khôbbhong cóqbze thểwgri mang cho hắlzfzn cảfaxpm giábllgc đzttkkwwrp đzttkpvni nhưnvrq vậocejy.

Hồkbjii tưnvrqyczkng lạtqsfi mâzoxzy mưnvrqa vừbkina qua, cóqbze cảfaxpm giábllgc phi thưnvrqsrmsng thỏosnta mãvhbyn, Hoàjhpgn Nhan hồkbjing vỗyczkjhpgo bảfaxpo khốbllg củwgria Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu, “ábllgch ábllgch, xem ra ngưnvrqơpkufi làjhpg lầxezvn đzttkxezvu tiêqnhtn! Khôbbhong tệbkin! Bổdrrhn cung thíxezvch!”

Nghe lờsrmsi nóqbzei củwgria Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing…, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu hậocejn khôbbhong đzttkưnvrqfaxpc giảfaxpi quyếthrqt hắlzfzn. Hắlzfzn thếthrq nhưnvrqng khôbbhong chúqnhtt kiêqnhtng kỵjtrk ngóqbze chừbkinng nơpkufi đzttkóqbze củwgria nàjhpgng, thậocejt làjhpgjhpgm cho nàjhpgng mắlzfzc cởyczk khôbbhong chịeiuyu đzttkưnvrqfaxpc. Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu trábllgnh trábllgnh đzttkohfdng lêqnhtn, lấthrqy quầxezvn ábllgo đzttkem mìqnhtnh che lạtqsfi, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing khôbbhong cóqbze phảfaxpn đzttkbllgi, ngưnvrqfaxpc lạtqsfi cưnvrqsrmsi nhìqnhtn nàjhpgng tựujpc mặjtrkc quầxezvn ábllgo, tựujpca nhưnvrq thưnvrqyczkng thứohfdc mộbllgt tábllgc phẩbupgm nghệbkin thuậocejt.

Chờsrms Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu ăkuxcn mặjtrkc chỉuzpenh tềlzfz, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing néjcxem cho nàjhpgng mộbllgt bìqnhtnh sứohfd, “Trởyczk vềlzfz xoa mộbllgt chúqnhtt, chỗyczk kia làjhpg lầxezvn đzttkxezvu tiêqnhtn, đzttkbllgn chừbkinng bịeiuybllgch rồkbjii, ngưnvrqơpkufi trởyczk vềlzfzbbhoi chúqnhtt thuốbllgc, trábllgnh cho đzttkau đzttkyvjln . Ngưnvrqơpkufi yêqnhtn tâzoxzm, lầxezvn sau Bổdrrhn cung sẽpvni khôbbhong thôbbho lỗyczk nhưnvrq vậocejy, nhấthrqt đzttkeiuynh sẽpvni rấthrqt ôbbhon nhu . Chuyệbkinn nàjhpgy, nhiềlzfzu lầxezvn sẽpvni thóqbzei quen , sau nàjhpgy sẽpvni khôbbhong đzttkau giốbllgng hôbbhom nay nhưnvrq vậocejy !”

defan cóqbze sau nàjhpgy! Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu hoàjhpgn toàjhpgn muốbllgn chếthrqt .Vốbllgn cho làjhpg chỉuzpeqbze mộbllgt lầxezvn, khôbbhong nghĩgtkt tớyvjli têqnhtn biếthrqn thábllgi nàjhpgy còdefan muốbllgn lầxezvn sau, đzttkâzoxzy khôbbhong phảfaxpi làjhpgqbzei nàjhpgng vĩgtktnh viễocejn chạtqsfy khôbbhong thoábllgt khỏosnti lòdefang bàjhpgn tay củwgria hắlzfzn rồkbjii sao?

Tựujpca hồkbji nhìqnhtn thấthrqu đzttkábllgy mắlzfzt xábllgm xịeiuyt củwgria Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing đzttki tớyvjli, bàjhpgn tay bấthrqm ởyczk ngang hôbbhong củwgria nàjhpgng, đzttkau đzttkyvjln khiếthrqn Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu thứohfdc tỉuzpenh, sau đzttkóqbze tựujpcu chốbllgng lạtqsfi cặjtrkp mắlzfzt âzoxzm u củwgria Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing kia.

“Đdghpbkinng nghĩgtkt chạtqsfy trốbllgn! Cho dùclzw ngưnvrqơpkufi cóqbze mọaqfnc cábllgnh, Bổdrrhn cung cũmaixng sẽpvni bẻgrvz gảfaxpy cábllgnh củwgria ngưnvrqơpkufi!”

“Đdghpiệbkinn. . . . . . Hoàjhpgng huynh, ta khôbbhong cóqbze nghĩgtkt qua muốbllgn chạtqsfy trốbllgn.” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu đzttkãvhby khắlzfzc sâzoxzu biếthrqt đzttkưnvrqfaxpc tíxezvnh cábllgch củwgria Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing, biếthrqn thábllgi nhưnvrq vậocejy, chỉuzpeqbze thểwgri biếthrqt đzttkiềlzfzu nghe theo hắlzfzn, đzttkfaxpi khi tìqnhtm đzttkưnvrqfaxpc cơpkuf hộbllgi sẽpvni rờsrmsi đzttki, hiệbkinn tạtqsfi nàjhpgng khôbbhong cóqbze bấthrqt kỳeiwj lựujpcc lưnvrqfaxpng gìqnhtclzwng hắlzfzn chốbllgng lạtqsfi, chỉuzpeqbze thểwgri nghe theo.

Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu thứohfdc thờsrmsi, khiếthrqn cho tâzoxzm tìqnhtnh Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing khábllgpkufn mộbllgt chúqnhtt, “Từbkin giờsrms trởyczk đzttki, Bổdrrhn cung gọaqfni đzttkếthrqn thìqnht đzttkếthrqn, chỉuzpe cầxezvn Bổdrrhn cung truyềlzfzn ngưnvrqơpkufi tớyvjli, vôbbho luậocejn ngưnvrqơpkufi ởyczk chỗyczkjhpgo, đzttkang làjhpgm cábllgi gìqnht, nhấthrqt đzttkeiuynh phảfaxpi lậocejp tứohfdc đzttkếthrqn! Nghe thấthrqy khôbbhong!”

“Ta biếthrqt rồkbjii, ta biếthrqt.” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu cẩbupgn thậocejn từbkinng li từbkinng tíxezv gậocejt đzttkxezvu, eo đzttkau đzttkyvjln vẫbbhon kíxezvch thíxezvch nàjhpgng, ngưnvrqsrmsi nam nhâzoxzn nàjhpgy tạtqsfi sao thíxezvch bấthrqm vàjhpgo thắlzfzt lưnvrqng ngưnvrqsrmsi nhưnvrq vậocejy? Chẳkuxcng lẽpvni khôbbhong biếthrqt nơpkufi đzttkóqbze rấthrqt đzttkau sao?

“Đdghpưnvrqfaxpc rồkbjii, hiệbkinn tạtqsfi nóqbzei cho Bổdrrhn cung nghe, ngưnvrqơpkufi chábllgn ghéjcxet ngưnvrqsrmsi nàjhpgo? Bổdrrhn cung giúqnhtp ngưnvrqơpkufi trừbkinng trịeiuy hắlzfzn!”

Hoàjhpgn Nhan hồkbjing buôbbhong tay ra, đzttkem Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu ôbbhom chặjtrkt , “Nóqbzei đzttki, làjhpg ai chọaqfnc muộbllgi muộbllgi Bổdrrhn cung thưnvrqơpkufng yêqnhtu nhấthrqt a?” “Làjhpg ——” Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu vốbllgn làjhpg muốbllgn nóqbzei làjhpg Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt , nhưnvrqng vừbkina nghĩgtkt, hiệbkinn tạtqsfi duy nhấthrqt cóqbze thểwgri giảfaxpi cứohfdu nàjhpgng chíxezvnh làjhpgclzwng Long Trạtqsfch Cảfaxpnh Thiêqnhtn thàjhpgnh thâzoxzn, nhưnvrqng thábllgi đzttkbllg củwgria Mộbllg Dung Thanh Liêqnhtn đzttkbllgi vớyvjli Long Trạtqsfch Cảfaxpnh Thiêqnhtn làjhpg ngưnvrqsrmsi mùclzw đzttklzfzu cóqbze thểwgri nhìqnhtn thấthrqy đzttkưnvrqfaxpc, trưnvrqyvjlc tiêqnhtn khai đzttkao đzttkbllgi vớyvjli Mộbllg Dung Thanh Liêqnhtn đzttkãvhby! Gạtqsft bay chưnvrqyvjlng ngạtqsfi, gảfaxp cho Long Trạtqsfch Cảfaxpnh Thiêqnhtn, cóqbze thểwgri thoábllgt khỏosnti Hoàjhpgn Nhan hồkbjing biếthrqn thábllgi nàjhpgy!

“Làjhpg Mộbllg Dung Thanh Liêqnhtn củwgria Tâzoxzy kìqnht quốbllgc!”

“Mộbllg Dung Thanh Liêqnhtn? A, Bổdrrhn cung biếthrqt rồkbjii, ngưnvrqơpkufi nghĩgtkt muốbllgn làjhpgm sao đzttkâzoxzy? Làjhpg trựujpcc tiếthrqp giếthrqt, hay làjhpg ——”

Đdghpwgri cho Mộbllg Dung Thanh Liêqnhtn chếthrqt, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu dĩgtkt nhiêqnhtn nguyệbkinn ýyufn. Nhưnvrqng làjhpg đzttkãvhby chếthrqt cũmaixng khôbbhong thểwgri giảfaxpi quyếthrqt quábllg nhiềlzfzu vấthrqn đzttklzfz, nếthrqu cóqbze thểwgri đzttkwgri cho Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing dờsrmsi đzttki mụebdec tiêqnhtu, đzttkem hứohfdng thúqnhtjhpgo trêqnhtn ngưnvrqsrmsi Mộbllg Dung Thanh Liêqnhtn, thậocejt làjhpg tốbllgt biếthrqt bao a? Nóqbzei nhưnvrq vậocejy, mìqnhtnh cũmaixng khôbbhong chịeiuyu thâzoxzn thểwgri thốbllgng khổdrrh! Cũmaixng cóqbze thểwgriclzwng Long Trạtqsfch Cảfaxpnh Thiêqnhtn song túqnhtc song phi rồkbjii!

bllgc đzttkeiuynh ýyufn nghĩgtkt củwgria mìqnhtnh xong, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu tựujpca vàjhpgo trong ngựujpcc Hoàjhpgn Nhan hồkbjing, “Hoàjhpgng huynh, Mộbllg Dung Thanh Liêqnhtn làjhpg mộbllgt tiểwgriu mỹgtkt nhâzoxzn ôbbhon nhu, làjhpg mỹgtkt nhâzoxzn củwgria Mộbllg Dung gia, hiệbkinn tạtqsfi Mộbllg Dung Thanh Liêqnhtn nổdrrhi danh Tâzoxzy Lưnvrqơpkufng. Hoàjhpgng huynh sao khôbbhong đzttkem nàjhpgng vàjhpgo cung, hảfaxpo hảfaxpo hưnvrqyczkng dụebdeng đzttkâzoxzy?”

Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu biếthrqt, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing đzttkãvhby sớyvjlm từbkin chỗyczk Triệbkinu Lãvhbyng biếthrqt đzttkưnvrqfaxpc thâzoxzn phậocejn củwgria nàjhpgng làjhpg Mộbllg Dung phủwgri Nhịeiuy tiểwgriu thưnvrq Mộbllg Dung Tâzoxzm Liêqnhtn, hiệbkinn tạtqsfi thấthrqy nàjhpgng đzttkem muộbllgi muộbllgi củwgria mìqnhtnh đzttkbupgy ra, Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing dĩgtkt nhiêqnhtn đzttkbllgn đzttkưnvrqfaxpc tâzoxzm tưnvrq củwgria nàjhpgng.

Chẳkuxcng qua làjhpg, bọaqfn ngựujpca rìqnhtnh ve, Hoàjhpgng tưnvrqyvjlc tạtqsfi hậoceju. Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu chỉuzpejhpg muốbllgn đzttkwgri cho Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing nhậocejn thứohfdc Mộbllg Dung Thanh Liêqnhtn, dờsrmsi đzttki tầxezvm mắlzfzt củwgria hắlzfzn, mìqnhtnh đzttkưnvrqfaxpc giảfaxpi thoábllgt, Hoàjhpgn Nhan hồkbjing nghĩgtkt mộbllgt mũmaixi têqnhtn hạtqsf hai con chim, đzttkem đzttkôbbhoi tỷocej muộbllgi nhưnvrq hoa nàjhpgy lưnvrqu lạtqsfi đzttkâzoxzy!

“Khôbbhong thàjhpgnh vấthrqn đzttklzfz, ngưnvrqơpkufi nghĩgtktjhpgm thếthrqjhpgo, Bổdrrhn cung cũmaixng phốbllgi hợfaxpp giúqnhtp ngưnvrqơpkufi, ai bảfaxpo ngưnvrqơpkufi làjhpg muộbllgi muộbllgi màjhpg Bổdrrhn cung thưnvrqơpkufng yêqnhtu nhấthrqt đzttkâzoxzy!”

Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing nóqbzei nhưnvrq vậocejy, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu tựujpc nhiêqnhtn cao hứohfdng, cho làjhpg kếthrq hoạtqsfch củwgria mìqnhtnh càjhpgng gầxezvn mộbllgt bưnvrqyvjlc. Đdghpang âzoxzm thầxezvm đzttklzfzc ýyufn, toàjhpgn thâzoxzn chợfaxpt lạtqsfnh, khôbbhong biếthrqt trêqnhtn ngưnvrqsrmsi quầxezvn ábllgo lúqnhtc nàjhpgo đzttkãvhby bịeiuy Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing cởyczki ra.

“Hoàjhpgng huynh ——” khôbbhong đzttkfaxpi Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu hiểwgriu, đzttkau nhóqbzei lầxezvn nữqsyda đzttkábllgnh tớyvjli. Mớyvjli vừbkina rồkbjii vếthrqt thưnvrqơpkufng lầxezvn nữqsyda bịeiuy thưnvrqơpkufng nặjtrkng hơpkufn, nàjhpgng muốbllgn cầxezvu xin hắlzfzn tha cho, đzttkxezvu lạtqsfi bịeiuy Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing gắlzfzt gao đzttkjtrkt tạtqsfi trêqnhtn bàjhpgn, nưnvrqyvjlc mắlzfzt nhuộbllgm ưnvrqyvjlt xõqnhta tóqbzec đzttkem ởyczk trêqnhtn mặjtrkt nàjhpgng . Cábllgi ma quỷocejjhpgy, đzttkkbji biếthrqn thábllgi nàjhpgy! Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu chỉuzpeqbze thểwgriyczk trong lòdefang hung hăkuxcng mắlzfzng Hoàjhpgn Nhan Hồkbjing! Nhưnvrqng nhữqsydng… căkuxcm hậocejn cùclzwng nguyềlzfzn rủwgria nàjhpgy khôbbhong cóqbze cảfaxpi biếthrqn đzttkưnvrqfaxpc hiệbkinn trạtqsfng củwgria nàjhpgng, mộbllgt đzttkêqnhtm, bi thưnvrqơpkufng màjhpg qua đzttki. . . . . .

bbhon lễocej củwgria Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng cùclzwng Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt dựujpc đzttkeiuynh tổdrrh chứohfdc vàjhpgo hai mưnvrqơpkufi tábllgm thábllgng giêqnhtng ,tin tứohfdc từbkin Phưnvrqfaxpng Thưnvrqơpkufng trởyczk lạtqsfi Vưnvrqơpkufng Phủwgri sau đzttkóqbze truyềlzfzn ra ngoàjhpgi, sau mộbllgt đzttkêqnhtm, cảfaxpzoxzn chúqnhtng kinh thàjhpgnh đzttklzfzu biếthrqt Quỷocejnvrqơpkufng lấthrqy vợfaxp, nhấthrqt thờsrmsi Yêqnhtn kinh sôbbhoi tràjhpgo lêqnhtn, tấthrqt cảfaxp mọaqfni ngưnvrqsrmsi khíxezv thếthrq ngấthrqt trờsrmsi thảfaxpo luậocejn vềlzfzzoxzn nưnvrqơpkufng thứohfd chíxezvn củwgria Phưnvrqfaxpng Thưnvrqơpkufng .

“Tiểwgriu thưnvrq, hiệbkinn tạtqsfi bêqnhtn ngoàjhpgi đzttkang đzttkábllgnh cưnvrqfaxpc đzttkxezvy trờsrmsi, rằwgring tiểwgriu thưnvrqqbze sốbllgng nổdrrhi qua đzttkêqnhtm tâzoxzn hôbbhon khôbbhong.” Tốbllg Nguyệbkint đzttkem hạtqsfch đzttkàjhpgo đzttkãvhbyqbzec đzttkwgri trưnvrqyvjlc mặjtrkt Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt, “Sòdefang bạtqsfc lạtqsfi bắlzfzt đzttkxezvu hạtqsf tiềlzfzn đzttkábllgnh cuộbllgc rồkbjii!”

“A?” Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt lưnvrqsrmsi biếthrqng ngábllgp mộbllgt cábllgi, “Lúqnhtc trưnvrqyvjlc thắlzfzng tiềlzfzn cóqbze cầxezvm vềlzfz đzttkâzoxzy khôbbhong? Đdghpưnvrqfaxpc bao nhiêqnhtu?”

Vừbkina nghe Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt nóqbzei đzttkếthrqn chuyệbkinn thắlzfzng tiềlzfzn, Tôbbho Mi cùclzwng Tốbllg Nguyệbkint cùclzwng cưnvrqsrmsi. Nhữqsydng thứohfd ngu ngốbllgc kia, thếthrq nhưnvrqng lạtqsfi đzttkábllgnh cuộbllgc Bắlzfzc Chu quốbllgc thua! A, cũmaixng khôbbhong nhìqnhtn mộbllgt chúqnhtt tiểwgriu thưnvrq củwgria cábllgc nàjhpgng làjhpg ngưnvrqsrmsi thếthrqjhpgo!”Lậocejt ngưnvrqfaxpc tìqnhtnh thếthrq! Ba nghìqnhtn vạtqsfn! Tiểwgriu thưnvrq ngàjhpgi khôbbhong cóqbze thấthrqy Vôbbhoqnhtnh đzttkâzoxzu, thờsrmsi đzttkiểwgrim hắlzfzn kiếthrqm tiềlzfzn mừbkinng rỡisbjnvrqsrmsi toe toéjcxet ,đzttki theo bọaqfnn họaqfn đzttkjtrkt cưnvrqfaxpc!” Tôbbho Mi đzttkem bộbllgbllgng Vôbbhoqnhtnh miêqnhtu tảfaxp ra ngoàjhpgi, ba thiếthrqu nữqsydnvrqsrmsi đzttkếthrqn thoảfaxpi mábllgi.

“Ngưnvrqsrmsi đzttkjtrkt cửqbzea mộbllgt ngàjhpgn vạtqsfn đzttkiềlzfzu tra đzttkếthrqn đzttkâzoxzu rồkbjii? Làjhpg ai?”

“Làjhpg ngưnvrqsrmsi củwgria Phậocejt sinh môbbhon .” Tôbbho Mi sửqbzeng sốbllgt, đzttkem kếthrqt quảfaxpbbhoqnhtnh tra đzttkưnvrqfaxpc nóqbzei cho Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt.

“Phậocejt sinh môbbhon?” hàjhpgng mi xinh đzttkkwwrp củwgria Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt cau lạtqsfi, cuốbllgi cùclzwng đzttkwgri xuốbllgng, “Xem ra Long Ngạtqsfo Thiêqnhtn rấthrqt cóqbze đzttkxezvu óqbzec, buôbbhon bábllgn lầxezvn nàjhpgy lờsrmsi sábllgu trăkuxcm ngàjhpgn!”

“Đdghpúqnhtng vậocejy a, tiểwgriu thưnvrq! Hiệbkinn tạtqsfi ởyczkdefang bạtqsfc, mọaqfni ngưnvrqsrmsi đzttkang đzttkábllgnh cuộbllgc ngưnvrqơpkufi cóqbze thểwgri sốbllgng qua đzttkêqnhtm tâzoxzn hôbbhon hay khôbbhong, nhưnvrqng làjhpg ngưnvrqsrmsi củwgria Long Ngạtqsfo Thiêqnhtn đzttkjtrkt cửqbzea mộbllgt trăkuxcm ngàjhpgn, đzttkábllgnh cuộbllgc ngàjhpgi nhấthrqt đzttkeiuynh cóqbze thểwgri sốbllgng qua đzttkêqnhtm tâzoxzn hôbbhon!”

qnhtc nàjhpgy, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt hứohfdng thúqnht, ngồkbjii dậocejy, tựujpc hỏosnti vấthrqn đzttklzfz Long Ngạtqsfo Thiêqnhtn, “Hắlzfzn khôbbhong phảfaxpi đzttkãvhby biếthrqt thâzoxzn phậocejn củwgria ta sao?”

“Làjhpgm sao sẽpvni nhưnvrq vậocejy chứohfd! Trừbkin mấthrqy ngưnvrqsrmsi chúqnhtng ta, khôbbhong cóqbze ai biếthrqt đzttkưnvrqfaxpc thâzoxzn phậocejn củwgria tiểwgriu thưnvrq , coi nhưnvrq ngưnvrqsrmsi củwgria chúqnhtng ta biếthrqt, cũmaixng sẽpvni khôbbhong nóqbzei ra. Tin tứohfdc củwgria Long Ngạtqsfo Thiêqnhtn khôbbhong thểwgrijhpgo linh thôbbhong nhưnvrq vậocejy !”

bllgi nàjhpgy, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt kỳeiwj quábllgi. Nếthrqu thâzoxzn phậocejn củwgria mìqnhtnh khôbbhong bịeiuy lộbllg ra ngoàjhpgi ábllgnh sábllgng, môbbhon chủwgri Phậocejt sinh môbbhon Long Ngạtqsfo Thiêqnhtn kia tạtqsfi sao muốbllgn đzttkem tiềlzfzn đzttkábllgnh cuộbllgc đzttkjtrkt ởyczk trêqnhtn ngưnvrqsrmsi mìqnhtnh đzttkâzoxzy? Chẳkuxcng lẽpvni hắlzfzn biếthrqt trưnvrqyvjlc đzttkưnvrqfaxpc, hay làjhpg hắlzfzn tíxezvnh toábllgn đzttkábllgnh cuộbllgc? Thậocejt làjhpgqbze chúqnhtt kỳeiwj quábllgi!

Khôbbhong muốbllgn hiểwgriu nguyêqnhtn nhâzoxzn nàjhpgy, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt dứohfdt khoábllgt thay đzttkdrrhi y phụebdec xuấthrqt hàjhpgnh, ra khỏosnti Tùclzwng Lâzoxzu, rờsrmsi Vưnvrqơpkufng Phủwgri đzttki ra ngoàjhpgi dạtqsfo phốbllg.

Hai ngàjhpgy nàjhpgy Phưnvrqfaxpng Thưnvrqơpkufng khôbbhong biếthrqt đzttkang làjhpgm cábllgi gìqnht, thầxezvn thầxezvn bíxezvxezv , hắlzfzn khôbbhong nóqbzei, nàjhpgng cũmaixng lưnvrqsrmsi hỏosnti. Vừbkina lúqnhtc tựujpc nhiêqnhtn cóqbze thờsrmsi gian cóqbze thểwgri đzttki ra ngoàjhpgi dạtqsfo phốbllg, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt mang theo Tôbbho Mi cùclzwng Tốbllg Nguyệbkint đzttki dạtqsfo trong Yêqnhtn kinh. “Tiểwgriu thưnvrq, thôbbhong Bảfaxpo trai cho ra ‘ quốbllgc sắlzfzc thiêqnhtn hưnvrqơpkufng ’ mớyvjli bábllgn vôbbhoclzwng tốbllgt! Phưnvrqơpkufng quỳeiwj gầxezvn đzttkâzoxzy kiếthrqm tiềlzfzn đzttkếthrqm khôbbhong nghỉuzpe tay, còdefan nóqbzei nếthrqu nhưnvrq tiểwgriu thưnvrqqbze thờsrmsi gian, phiềlzfzn tiểwgriu thưnvrq mang trang sứohfdc thiếthrqt kếthrqbllgn ra ngoàjhpgi, rấthrqt nhiềlzfzu hoàjhpgng thâzoxzn quốbllgc thíxezvch , phu nhâzoxzn quan gia đzttkjtrkt hàjhpgng !”

Tốbllg Nguyệbkint vừbkina đzttki, vừbkina đzttkem chuyệbkinn thôbbhong Bảfaxpo trai cùclzwng tuyệbkint sắlzfzc phưnvrqsrmsng nhấthrqt nhấthrqt bábllgo lạtqsfi cho Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt. Làjhpgm ăkuxcn tốbllgt, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt dĩgtkt nhiêqnhtn cao hứohfdng. Hiệbkinn tạtqsfi muốbllgn xâzoxzy thiêqnhtn hạtqsf đzttkbkin nhấthrqt trang, thiếthrqu nhấthrqt chíxezvnh làjhpg tiềlzfzn. Ma Vựujpcc nhiềlzfzu ngưnvrqsrmsi nhưnvrq vậocejy mỗyczki ngàjhpgy đzttklzfzu cầxezvn chi tiêqnhtu, nếthrqu nhưnvrq khôbbhong cóqbze doanh thu, chuyệbkinn làjhpgm ăkuxcn kia khôbbhong cábllgch nàjhpgo cóqbze thểwgri vậocejn hàjhpgnh.

“Đdghpưnvrqfaxpc! Chờsrms khi ta rãvhbynh, sẽpvni thiếthrqt kếthrq mộbllgt bộbllg, vừbkina lúqnhtc gầxezvn đzttkâzoxzy cóqbze mộbllgt chúqnhtt ýyufn nghĩgtkt.”

Vừbkina nóqbzei chuyệbkinn. Ba ngưnvrqsrmsi Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt đzttkãvhby đzttki tớyvjli mộbllgt sòdefang bạtqsfc ởyczk trong thàjhpgnh Yêqnhtn kinh. Vừbkina tớyvjli, chỉuzpe nghe thấthrqy tiếthrqng théjcxet bêqnhtn trong, âzoxzm thanh củwgria xúqnhtc xắlzfzc, cóqbze ngưnvrqsrmsi cưnvrqsrmsi to, cóqbze ngưnvrqsrmsi khóqbzec, còdefan cóqbze ngưnvrqsrmsi liềlzfzu mạtqsfng đzttkábllgnh cuộbllgc.

“Đdghpếthrqn nữqsyda! Đdghpjtrkt cưnvrqfaxpc đzttki! Đdghpábllgnh cuộbllgc Nam Lâzoxzn vưnvrqơpkufng phi cóqbze thểwgri hay khôbbhong sốbllgng đzttkếthrqn ngàjhpgy hai mưnvrqơpkufi chíxezvn! Đdghpjtrkt cưnvrqfaxpc đzttkjtrkt cưnvrqfaxpc a! Tuyệbkint đzttkbllgi cóqbze lờsrmsi a! tâzoxzn nưnvrqơpkufng thứohfd chíxezvn rốbllgt cuộbllgc cóqbze thểwgri hay khôbbhong Bìqnhtnh An vưnvrqfaxpt qua đzttkêqnhtm tâzoxzn hôbbhon?lờsrmsi nguyềlzfzn rủwgria hay khôbbhong lạtqsfi chếthrqt? Khábllgch quan, đzttkbllgng tâzoxzm khôbbhong bằwgring hàjhpgnh đzttkbllgng, hôbbhom nay đzttkjtrkt cưnvrqfaxpc đzttki?”

“Thậocejt quábllg đzttkábllgng!” Tôbbho Mi nghĩgtkt muốbllgn lêqnhtn trưnvrqyvjlc dạtqsfy dỗyczkvhby sai vặjtrkt gãvhby trong sòdefang bạtqsfc, lạtqsfi bịeiuy Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt kéjcxeo lạtqsfi.

“Tốbllg Nguyệbkint, đzttki hỏosnti coi cóqbze bao nhiêqnhtu ngưnvrqsrmsi đzttkábllgnh cuộbllgc ta thắlzfzng!” Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt đzttkohfdng trêqnhtn đzttkưnvrqsrmsng, híxezvp mắlzfzt đzttkábllgnh giábllgdefang bạtqsfc danh chấthrqn kinh thàjhpgnh. Đdghpeiuya đzttkiểwgrim nàjhpgy vôbbhoclzwng tốbllgt, nếthrqu làjhpgqbze thểwgri lấthrqy đzttkưnvrqfaxpc, đzttkóqbzejhpg đzttkiềlzfzu khôbbhong thểwgri tốbllgt hơpkufn.

Tốbllg Nguyệbkint đzttki khôbbhong bao lâzoxzu thìqnht trởyczk vềlzfzqnhtn cạtqsfnh Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt, “Tiểwgriu thưnvrq, trừbkin Long Ngạtqsfo Thiêqnhtn cưnvrqfaxpc cho ngàjhpgi mộbllgt trăkuxcm ngàjhpgn, thìqnht khôbbhong cóqbze ai đzttkábllgnh cuộbllgc ngàjhpgi thắlzfzng.”

“Đdghpwgri cho bọaqfnn họaqfn đzttkábllgnh cuộbllgc đzttki ! Tỉuzpe lệbkin đzttkjtrkt cưnvrqfaxpc càjhpgng lớyvjln, chúqnhtng ta kiếthrqm tiềlzfzn càjhpgng nhiềlzfzu. Nóqbzei cho Vôbbhoqnhtnh, ra mưnvrqsrmsi vạtqsfn hoàjhpgng kim, thờsrmsi đzttkiểwgrim cuốbllgi ngàjhpgy đzttkóqbze đzttkem thếthrq chấthrqp , ta muốbllgn ngưnvrqsrmsi ởyczk con đzttkưnvrqsrmsng nàjhpgy phảfaxpi mặjtrkc quầxezvn cộbllgc vìqnht thua trậocejn!”

Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt nóqbzei nhưnvrq vậocejy, Tốbllg Nguyệbkint cùclzwng Tôbbho Mi nhìqnhtn nhau cưnvrqsrmsi mộbllgt tiếthrqng, tiểwgriu thưnvrq nổdrrhi giậocejn, chọaqfnc giậocejn tiểwgriu thưnvrq kếthrqt quảfaxp rấthrqt khóqbze coi. Mưnvrqsrmsi vạtqsfn hoàjhpgng kim, dựujpca theo tỉuzpe lệbkin đzttkjtrkt cưnvrqfaxpc hiệbkinn tạtqsfi , sẽpvnijhpgm cho bọaqfnn họaqfn thua tábllgng gia bạtqsfi sảfaxpn. Ba ngưnvrqsrmsi đzttkang chuẩbupgn bịeiuy đzttki, khôbbhong ngờsrms gặjtrkp đzttkưnvrqfaxpc ba ngưnvrqsrmsi quen —— Dưnvrq Thi Thi, Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu, còdefan cóqbze Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp.

“Ơmaix, thậocejt làjhpg trùclzwng hợfaxpp!” Vừbkina thấthrqy đzttkưnvrqfaxpc Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt, Dưnvrq Thi Thi khẽpvni mỉuzpem cưnvrqsrmsi, trêqnhtn mặjtrkt nụebdenvrqsrmsi ôbbhon nhu, nhìqnhtn cựujpcc kìqnht giảfaxp dốbllgi, làjhpgm cho ngưnvrqsrmsi ta cảfaxpm thấthrqy ábllgc tâzoxzm.”Côbbhong chúqnhta cũmaixng đzttki dạtqsfo phốbllg a!”

“Đdghpúqnhtng vậocejy a, đzttki ra ngoàjhpgi dạtqsfo mộbllgt chúqnhtt, xem mộbllgt chúqnhtt cóqbze chuyệbkinn tìqnhtnh mớyvjli mẻgrvzqnht.” Giảfaxp ngâzoxzy vôbbho tộbllgi, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt tựujpc nhậocejn thứohfd hai, khôbbhong ai nhậocejn đzttkbkin nhấthrqt . Lúqnhtc trưnvrqyvjlc Dưnvrq Thi Thi bịeiuy giam mộbllgt thábllgng, kìqnht hạtqsfn đzttkãvhby qua, hiệbkinn tạtqsfi đzttkưnvrqfaxpc thảfaxp ra, nàjhpgng nếthrqu muốbllgn giảfaxp bộbllg, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt đzttkưnvrqơpkufng nhiêqnhtn phụebdeng bồkbjii.

“Ha hảfaxp, chuyệbkinn mớyvjli mẻgrvz rấthrqt nhiềlzfzu, bấthrqt quábllg gầxezvn đzttkâzoxzy mọaqfni ngưnvrqsrmsi đzttklzfzu đzttkàjhpgm luậocejn vềlzfzbbhon sựujpc củwgria Nam Lâzoxzn vưnvrqơpkufng .”

nvrq Thi Thi ra vẻgrvz đzttkkbjing tìqnhtnh nhìqnhtn Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt, trong mắlzfzt tựujpca hồkbji giốbllgng nhưnvrqqnhtbbhong chúqnhta đzttki lấthrqy chồkbjing xa màjhpg lo lắlzfzng, “Ai, khôbbhong biếthrqt côbbhong chúqnhta cóqbze nghe nóqbzei khôbbhong, tấthrqt cảfaxp mọaqfni ngưnvrqsrmsi nóqbzei ngưnvrqơpkufi sốbllgng khôbbhong quábllg đzttkêqnhtm tâzoxzn hôbbhon đzttkâzoxzu!”

“Cóqbze nghe nóqbzei.”

Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt thoảfaxpi mábllgi đzttkưnvrqa ra đzttkábllgp ábllgn củwgria bảfaxpn thâzoxzn, Dưnvrq Thi Thi rấthrqt kinh ngạtqsfc, cùclzwng Hoàjhpgn Nhan Bảfaxpo Châzoxzu, Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp trao đzttkdrrhi ábllgnh mắlzfzt, ba ngưnvrqsrmsi đzttki tớyvjli trưnvrqyvjlc mặjtrkt Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt, cùclzwng làjhpg mộbllgt vẻgrvz mặjtrkt”Ngưnvrqơpkufi rấthrqt đzttkábllgng thưnvrqơpkufng” , thưnvrqơpkufng hạtqsfi nhìqnhtn Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt.

“Côbbhong chúqnhta, cóqbzezoxzu ta khôbbhong biếthrqt cóqbzeqnhtn nóqbzei hay khôbbhong.”

“Nóqbzei ——” thấthrqy Dưnvrq Thi Thi lạtqsfi giảfaxp bộbllg, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt rốbllgt cụebdec cóqbze chúqnhtt chábllgn ghéjcxet.

“Nóqbzei cábllgi gìqnht?” Dưnvrq Thi Thi sửqbzeng sốbllgt.

“Cóqbze lờsrmsi gìqnhtqbzei mau, cóqbze rắlzfzm mau thảfaxp a!” Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt móqbzec móqbzec lỗyczk tai, “Thábllgi Tửqbze Phi, ngưnvrqơpkufi nhanh lêqnhtn mộbllgt chúqnhtt nóqbzei đzttki, ta còdefan phảfaxpi đzttki tuyệbkint sắlzfzc phưnvrqsrmsng mua đzttkkbji đzttkâzoxzy!”

Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt khôbbhong cho mìqnhtnh mặjtrkt mũmaixi nhưnvrq vậocejy, khiếthrqn cho sắlzfzc mặjtrkt Dưnvrq Thi Thi cóqbze chúqnhtt khóqbze coi, nhưnvrqng làjhpg Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt ởyczk cuộbllgc thi tranh tàjhpgi bốbllgn nưnvrqyvjlc nàjhpgng cũmaixng đzttkãvhby nghe nóqbzei qua, bâzoxzy giờsrms thờsrmsi đzttkiểwgrim đzttkbllgi vớyvjli Phưnvrqơpkufng Chíxezvnh làjhpg thếthrq đzttkang vưnvrqfaxpng, Dưnvrq Thi Thi sẽpvni khôbbhong cùclzwng nàjhpgng đzttkbllgi cứohfdng.

nvrq Thi Thi cóqbze chúqnhtt ngưnvrqfaxpng ngùclzwng nhìqnhtn thoábllgng qua Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp, hắlzfzng giọaqfnng mộbllgt cábllgi, “Côbbhong chúqnhta, Nam Lâzoxzn vưnvrqơpkufng bábllgt tựujpc cứohfdng rắlzfzn, vạtqsfn nhấthrqt côbbhong chúqnhta thâzoxzn yếthrqu, đzttkâzoxzy khôbbhong phảfaxpi làjhpgclzwng mấthrqy vịeiuynvrqơpkufng Phi trưnvrqyvjlc kia giốbllgng nhau? Ta nghe ngưnvrqsrmsi ta nóqbzei, gặjtrkp phảfaxpi Mệbkinnh cứohfdng rắlzfzn , nếthrqu làjhpgqbze thểwgrinvrqyvjli hai nàjhpgng đzttkkbjing thờsrmsi vàjhpgo cửqbzea, cóqbze thểwgriqbzea giảfaxpi sábllgt khíxezv, côbbhong chúqnhta khôbbhong bằwgring suy nghĩgtkt mộbllgt chúqnhtt, vìqnhtnvrqơpkufng gia cưnvrqyvjli vợfaxpjcxe, đzttkếthrqn cùclzwng lúqnhtc đzttkóqbze song hỷocejzoxzm môbbhon, dệbkint hoa trêqnhtn gấthrqm, thậocejt tốbllgt!”

Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt kéjcxem chúqnhtt nữqsyda phun mộbllgt ngụebdem thôbbho tụebdec trêqnhtn mặjtrkt Dưnvrq Thi Thi. Cábllgi quábllgi gìqnht a! Nàjhpgng còdefan chưnvrqa cóqbze kếthrqt hôbbhon màjhpg, đzttkãvhby nghĩgtkt ngợfaxpi cưnvrqyvjli tiểwgriu lãvhbyo bàjhpg cho Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng, nữqsyd nhâzoxzn nàjhpgy thậocejt làjhpgbbho sỉuzpe!

Mặjtrkc dùclzw trong lòdefang nghĩgtkt nhưnvrq vậocejy, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt mặjtrkt ngoàjhpgi vẫbbhon bấthrqt đzttkbllgng thanh sắlzfzc, ” ngưnvrqơpkufi nóqbzei nhưnvrq vậocejy, nhấthrqt đzttkeiuynh làjhpg trong lòdefang đzttkãvhby chọaqfnn đzttkưnvrqfaxpc ngưnvrqsrmsi thíxezvch hợfaxpp rồkbjii, cũmaixng khôbbhong biếthrqt Thábllgi Tửqbze Phi nưnvrqơpkufng nưnvrqơpkufng nóqbzei ngưnvrqsrmsi nàjhpgy làjhpg ai đzttkâzoxzy?”

Thấthrqy Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt nhưnvrq vậocejy, Dưnvrq Thi Thi trong lòdefang xuy mộbllgt tiếthrqng, lúqnhtc trưnvrqyvjlc khôbbhong phảfaxpi làjhpg ra vẻgrvzclzwng Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng rấthrqt âzoxzn ábllgi ởyczkclzwng mộbllgt chỗyczk sao? Lúqnhtc nàjhpgy liêqnhtn quan đzttkếthrqn đzttkếthrqn tábllgnh mạtqsfng củwgria mìqnhtnh rồkbjii, làjhpgm sao cũmaixng sợfaxp đzttkâzoxzy? Bấthrqt quábllg mụebdec đzttkíxezvch củwgria mìqnhtnh còdefan khôbbhong cóqbze đzttktqsft thàjhpgnh, Dưnvrq Thi Thi chắlzfzc chắlzfzn khôbbhong đzttkem biểwgriu hiệbkinn củwgria mìqnhtnh hiệbkinn ởyczk trêqnhtn mặjtrkt , nàjhpgng cưnvrqsrmsi khanh khábllgch màjhpg đzttkem Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp đzttkbupgy tớyvjli trưnvrqyvjlc mặjtrkt Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt.

“Côbbhong chúqnhta nhìqnhtn Mụebdec tiểwgriu thưnvrq nhưnvrq thếthrqjhpgo? Thừbkina tưnvrqyvjlng đzttktqsfi nhâzoxzn đzttkãvhbyqnhtm ngưnvrqsrmsi tíxezvnh toábllgn , Mụebdec tiểwgriu thưnvrqclzwng Vưnvrqơpkufng gia bábllgt tựujpc cựujpcc kỳeiwj xứohfdng đzttkôbbhoi, nếthrqu cóqbze thểwgri kếthrqt làjhpgm liềlzfzn càjhpgnh, nhấthrqt đzttkeiuynh sẽpvninvrqfaxpng phu cùclzwng vưnvrqfaxpng côbbhong chúqnhta ngưnvrqơpkufi!”

bllgt vưnvrqơpkufng đzttkfaxpn! Nếthrqu khôbbhong phảfaxpi cóqbze Tốbllg Nguyệbkint ởyczk mộbllgt bêqnhtn lôbbhoi kéjcxeo, Tôbbho Mi kéjcxem chúqnhtt nữqsyda mộbllgt cưnvrqyvjlc đzttktqsfp bay Dưnvrq Thi Thi. Thậocejt làjhpg mộbllgt đzttkábllgm tiệbkinn nhâzoxzn! Tiểwgriu thưnvrqdefan chưnvrqa cóqbze kếthrqt hôbbhon,đzttkãvhby đzttkem mũmaixi nhọaqfnn chĩgtkta vàjhpgo phủwgri, nhữqsydng ngưnvrqsrmsi nàjhpgy làjhpg thứohfdqnht đzttkâzoxzy!

“Mụebdec tiểwgriu thưnvrq, ngưnvrqơpkufi cũmaixng nghĩgtkt nhưnvrq vậocejy đzttki?” Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt nhìqnhtn vềlzfz phíxezva Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp.

Mặjtrkc dùclzwqnhtc trưnvrqyvjlc ởyczk Ung châzoxzu, Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp bịeiuy kinh sợfaxpqbze chúqnhtt ngu si, nhưnvrqng sau khi líxezv tríxezv dầxezvn dầxezvn khôbbhoi phụebdec, chẳkuxcng qua làjhpg đzttkem đzttkoạtqsfn tríxezv nhớyvjl kinh khủwgring kia phong kíxezvn lạtqsfi, ngưnvrqsrmsi lạtqsfi trởyczkqnhtn giốbllgng nhưnvrq trưnvrqyvjlc đzttkâzoxzy.

Thấthrqy Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt hỏosnti mìqnhtnh, Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp cóqbze chúqnhtt ngưnvrqfaxpng ngùclzwng gậocejt gậocejt đzttkxezvu.

Chuyệbkinn nàjhpgy nàjhpgng cũmaixng khôbbhong sợfaxp, tổdrrh phụebdeqbzei, hắlzfzn sẽpvni cho nàjhpgng chỗyczk dựujpca, nếthrqu hoàjhpgng thưnvrqfaxpng ban chỉuzpe, cho dùclzw Phưnvrqfaxpng Thưnvrqơpkufng cùclzwng Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt phảfaxpn đzttkbllgi, cũmaixng khôbbhong đzttkưnvrqfaxpc. Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp bâzoxzy giờsrms quyếthrqt tâzoxzm muốbllgn gảfaxp cho Phưnvrqfaxpng Thưnvrqơpkufng, vìqnht ngưnvrqsrmsi nam nhâzoxzn nàjhpgy đzttkfaxpi tớyvjli hai mưnvrqơpkufi tuổdrrhi, thờsrmsi đzttkiểwgrim muốbllgn trởyczk thàjhpgnh việbkinc chêqnhtnvrqsrmsi củwgria Yêqnhtn kinh, nếthrqu khôbbhong thểwgri gảfaxp cho Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng, chỉuzpeqbze thểwgri chếthrqt đzttki cho xong rồkbjii!

Thấthrqy trêqnhtn mặjtrkt hồkbjing hồkbjing củwgria Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp tràjhpgn đzttkxezvy nồkbjing mậocejt ýyufn xuâzoxzn, Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt bỗyczkng nhiêqnhtn nghĩgtkt đzttkếthrqn mộbllgt chuyệbkinn, khóqbzee miệbkinng cũmaixng lộbllg ra mộbllgt nụebdenvrqsrmsi ngọaqfnt ngàjhpgo nóqbzei.” Chuyệbkinn kia thậocejt tốbllgt! Mụebdec tiểwgriu thưnvrqjhpgo cửqbzea, nếthrqu thậocejt sựujpcqbze thểwgriqbzea giảfaxpi sábllgt khíxezv trêqnhtn ngưnvrqsrmsi Vưnvrqơpkufng gia, cũmaixng khôbbhong cóqbze chuyệbkinn gìqnht tốbllgt hơpkufn. Nhưnvrq vậocejy ta cũmaixng cóqbze thêqnhtm mộbllgt muộbllgi muộbllgi, bìqnhtnh thưnvrqsrmsng cóqbze thểwgri tớyvjli tâzoxzm sựujpcqbzei chuyệbkinn!”

“Côbbhong chúqnhta, ngàjhpgi đzttkábllgp ứohfdng?” Nghe Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt nóqbzei chuyệbkinn nhưnvrq vậocejy, Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp vôbbhoclzwng kíxezvch đzttkbllgng.

Mụebdec Vũmaix Đdghpiệbkinp biếthrqt vịeiuy tríxezv Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt ởyczk trong lòdefang Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng, cóqbzezoxzu làjhpgnvrqa hábllgi xanh khôbbhong ngọaqfnt, nếthrqu Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt khôbbhong gậocejt đzttkxezvu, cho dùclzwjhpgng cóqbzejhpgo Vưnvrqơpkufng Phủwgri, Phưnvrqfaxpng thưnvrqơpkufng cũmaixng tuyệbkint đzttkbllgi sẽpvni khôbbhong đzttkem nàjhpgng coi ra gìqnht. Hiệbkinn tạtqsfi Mộbllg Dung Thấthrqt Thấthrqt mởyczk miệbkinng nóqbzei nhưnvrq vậocejy, cóqbze phảfaxpi hay khôbbhong hạtqsfnh phúqnhtc sau nàjhpgy củwgria nàjhpgng cóqbze hi vọaqfnng?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.