Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 73 : Nam Lân vương ngượng ngùng

    trước sau   
Hồwkxdng sa (vảdvbgi lụxguya đdvndqmpx)bay thẳyoenng tớaxami Cổsein Lệnoji giốicueng nhưudsa muốicuen lấzivyy mạcfbmng.

wesac nàfghyy, Cổsein Lệnoji bởwesai vìrimd bộzlmy ngựoicnc đdvndãtovn đdvndau đdvndếocjrn khôogrdng thởwesa đdvndưudsaqmpxc, hiệnojin tạcfbmi xưudsaơdnling sưudsaqvovn bịtovntovny tựoicna hồwkxd lệnojich đdvndi, cắdwzrm vàfghyo trong lồwkxdng ngựoicnc, đdvndau đdvndếocjrn nàfghyng cảdvbg ngưudsaqvovi ứnfloa ra mồwkxdogrdi lạcfbmnh. Rõdnlifghyng nhìrimdn hồwkxdng sa gầjmqvn ngay trưudsaaxamc mắdwzrt, nhưudsang căufbvn bảdvbgn tráwpngnh néhfrb khôogrdng đdvndưudsaqmpxc.

“vúwesat ——” Hồwkxdng sa đdvndem hai tay Cổsein Lệnoji quấzivyn lêbkion, Cổsein Lệnoji tráwpngnh thoáwpngt khôogrdng đdvndưudsaqmpxc, “Răufbvng rắdwzrc!” Hai tiếocjrng, hai cổsein tay Cổsein Lệnoji bịtovn Hồwkxdng sa bẻbzkl gảdvbgy, “A ——” Tiếocjrng kêbkiou thêbkioudsaơdnling thảdvbgm thiếocjrt đdvndinh tai nhứnfloc óicuec, ngưudsaqvovi nháwpngt gan dứnflot khoáwpngt che áwpngnh mắdwzrt, chỉvwjiwpngm từjsrf giữunbwa kẽsfwf tay liếocjrc trộzlmym.

Bẽsfwftovny hai tay Cổsein Lệnoji, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt cũrjfrng khôogrdng thỏqmpxa mãtovnn, Hồwkxdng sa lầjmqvn nữunbwa cuốicuen lấzivyy hai chârufen Cổsein Lệnoji, lạcfbmi làfghy hai tiếocjrng”Răufbvng rắdwzrc!” mắdwzrt cáwpng hai chârufen Cổsein Lệnoji bịtovn Hồwkxdng sa quấzivyn náwpngt bấzivyy.

Phếocjr rồwkxdi. . . . . . Long Đolesa trong lòfqarng run rẩzlmyy, tứnflo chi Cổsein Lệnoji coi nhưudsafghy đdvndãtovn bịtovn phếocjr bỏqmpx. Nghe thanh ârufem, sợqmpxfghyudsaơdnling đdvndãtovn bịtovnicuep thàfghynh náwpngt vụxguyn, cho dùysbwrimdm đdvndưudsaqmpxc thầjmqvn y cũrjfrng trịtovn khôogrdng đdvndưudsaqmpxc.

Nhìrimdn thảdvbgm trạcfbmng trêbkion mặjrbmt Cổsein Lệnojiysbwng mồwkxdogrdi lạcfbmnh trêbkion tráwpngn, Long Đolesa lắdwzrc đdvndjmqvu. Nữunbw nhârufen nàfghyy mặjrbmc dùysbwbovanh tìrimdnh ưudsaơdnling ngạcfbmnh, târufem đdvndtovna áwpngc đdvndzlmyc mộzlmyt chúwesat, nhưudsang vẫnflon làfghy ngưudsaqvovi Nam Phưudsaqmpxng quốicuec, hiệnojin tạcfbmi trởwesa thàfghynh nhưudsa vậrufey, Long Đolesa chỉvwjiicue thểogrdicuei Cổsein Lệnoji khôogrdng cóicue áwpngnh mắdwzrt, lạcfbmi chọvjdtn nhầjmqvm ngưudsaqvovi nhìrimdn nhưudsa tầjmqvm thưudsaqvovng, thậrufet ra thìrimd thârufem bấzivyt khảdvbg trắdwzrc.




Bấzivyt quáwpng, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt còfqarn mang cho Long Đolesa khiếocjrp sợqmpx lớaxamn hơdnlin nữunbwa. Mớaxami vừjsrfa rồwkxdi hắdwzrn vẫnflon khôogrdng chớaxamp mắdwzrt ngóicue chừjsrfng Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt, khôogrdng cóicue bỏqmpx qua cho bấzivyt kỳjmqv mộzlmyt đdvndzlmyng táwpngc nàfghyo. Quảdvbg thậrufet Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt khôogrdng cóicue sửsfwf dụxguyng đdvndzivyu khíbova, bấzivyt quáwpng chiêbkiou thứnfloc nàfghyng đdvndáwpngnh ra đdvndoicnu đdvndzlmyc áwpngc mỗmjwbi chiêbkiou đdvndoicnu đdvndoạcfbmt mệnojinh.

Long Đolesa nhạcfbmy cảdvbgm nhậrufen thấzivyy đdvndưudsaqmpxc, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt cũrjfrng khôogrdng nghĩoicn nhanh nhưudsa vậrufey lấzivyy đdvndi táwpngnh mạcfbmng củaptxa Cổsein Lệnoji. Vôogrd luậrufen làfghy bắdwzrt đdvndjmqvu tròfqar chơdnlii mèwkxdo vờqvovn chuộzlmyt, hay vũrjfr đdvndcfbmo đdvndoạcfbmt mắdwzrt ngưudsaqvovi, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt nếocjru thậrufet muốicuen giếocjrt Cổsein Lệnoji, nàfghyng sẽsfwf khôogrdng cầjmqvn mỗmjwbi lầjmqvn múwesaa đdvndoạcfbmn hồwkxdng sa lạcfbmi đdvndáwpngnh vàfghyo phiếocjrn đdvndáwpngbkion cạcfbmnh Cổsein Lệnoji.

Lấzivyy lựoicnc đdvndcfbmo cùysbwng đdvndzlmy mạcfbmnh yếocjru nàfghyng khốicueng chếocjr đdvndicuei vớaxami hồwkxdng sa, thìrimd đdvndzlmy chuẩzlmyn xáwpngc thựoicnc cũrjfrng cóicue thểogrdfghy cựoicnc cao, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt bấzivyt quáwpngfghy muốicuen tiếocjrp tụxguyc trêbkiou chọvjdtc Cổsein Lệnoji, muốicuen hao tổseinn nàfghyng, hàfghynh hạcfbmfghyng kiệnojit sứnfloc màfghy thôogrdi.

Hiểogrdu rõdnlifghyng nhữunbwng thứnflofghyy, Long Đolesa khôogrdng khỏqmpxi rùysbwng mìrimdnh mộzlmyt cáwpngi, nhìrimdn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt áwpngnh mắdwzrt cũrjfrng nhiềoicnu thêbkiom chúwesat sợqmpxtovni. Ởogrd trong lòfqarng hắdwzrn, đdvndãtovn pháwpngn đdvndtovnnh Cổsein Lệnojifghy thua rồwkxdi, hơdnlin nữunbwa thua rấzivyt thảdvbgm. Vôogrd luậrufen Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt lấzivyy lui làfghym tiếocjrn hay khíbovach tưudsaaxamng, kíbovach thíbovach Cổsein Lệnoji tứnfloc giậrufen màfghy lậrufep xuốicueng sinh tửsfwf khếocjr, nhưudsang sau đdvndóicue lạcfbmi trêbkiou chọvjdtc đdvndem Cổsein Lệnoji đdvndùysbwa bỡkertn trong tay. Chẳyoenng qua làfghy Cổsein Lệnoji đdvndếocjrn bârufey giờqvovfqarn khôogrdng cóicue tỉvwjinh ngộzlmy lạcfbmi, thậrufet làfghy thậrufet đdvndáwpngng buồwkxdn ——

Mặjrbmc dùysbw đdvndjmqvu óicuec nghĩoicn thôogrdng suốicuet nhữunbwng thứnflofghyy nhưudsang Long Đolesa cũrjfrng khôogrdng tíbovanh xuấzivyt thủaptxudsaơdnling trợqmpx. Đolesârufey làfghy khếocjr ưudsaaxamc sinh tửsfwf giữunbwa Cổsein Lệnojiysbwng Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt, hắdwzrn nhúwesang tay vàfghyo chẳyoenng phảdvbgi làfghy đdvnddwzrc tộzlmyi vớaxami Nam Lârufen vưudsaơdnling sao? Còfqarn chưudsaa nóicuei đdvndếocjrn cùysbwng làfghy tuyểogrdn thủaptx, thiếocjru mộzlmyt Cổsein Lệnoji lạcfbmi làfghy bớaxamt đdvndi mộzlmyt đdvndicuei thủaptx cạcfbmnh tranh.

Lầjmqvn nàfghyy Hoàfghyng quýlshf phi nưudsaơdnling nưudsaơdnling đdvndicuei vớaxami cuộzlmyc thi tứnflo quốicuec tranh báwpngfghyogrdysbwng coi trọvjdtng, tiềoicnn thưudsawesang cũrjfrng nhiềoicnu. Nếocjru thậrufet thắdwzrng, đdvndârufey chẳyoenng phảdvbgi làfghy thêbkiom mộzlmyt ngưudsaqvovi cùysbwng mìrimdnh phârufen chia tiềoicnn thưudsawesang sao? Nghĩoicn nhưudsa vậrufey, Long Đolesa tiếocjrp tụxguyc ởwesa mộzlmyt bêbkion xem cuộzlmyc vui.

“Ảngmg sẽsfwf giếocjrt ta! Sẽsfwf giếocjrt ta!” mồwkxdogrdi lạcfbmnh to nhưudsa hạcfbmt đdvndrufeu, từjsrf tráwpngn Cổsein Lệnoji chảdvbgy xuốicueng nhưudsang, áwpngnh mắdwzrt củaptxa nàfghyng cũrjfrng khôogrdng cóicuerimd vậrufey màfghy trởwesabkion sợqmpxtovni, ngưudsaqmpxc lạcfbmi nhưudsa rắdwzrn đdvndzlmyc giốicueng nhau, tràfghyn đdvndjmqvy mùysbwi vịtovn cừjsrfu hậrufen.

“Đolesogrd cho ta sốicueng, ta nhấzivyt đdvndtovnnh sẽsfwf khôogrdng bỏqmpx qua ngưudsaơdnlii! Nam nhârufen củaptxa ngưudsaơdnlii ta đdvndãtovn xem trúwesang, sẽsfwf khôogrdng buôogrdng tay! Giếocjrt ta, nếocjru khôogrdng chíbovanh làfghy ngưudsaơdnlii chếocjrt!”

Thanh ârufem Cổsein Lệnoji chua ngoa ởwesadnlii réhfrbt lạcfbmnh nàfghyy đdvndjrbmc biệnojit thêbkioudsaơdnling, “Ta Cổsein Lệnoji; Ni Cổsein Lạcfbmp lấzivyy danh nghĩoicna tổsein tiêbkion thềoicn, nếocjru ta sốicueng, nhấzivyt đdvndtovnnh phảdvbgi làfghym cho nữunbw nhârufen nàfghyy sốicueng khôogrdng bằtovnng chếocjrt! Sốicueng khôogrdng bằtovnng chếocjrt!”

“Hừjsrf! Chếocjrt đdvndãtovn đdvndếocjrn nơdnlii còfqarn cứnflong rắdwzrn cãtovni lạcfbmi!”

Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt hừjsrf lạcfbmnh mộzlmyt tiếocjrng, hồwkxdng sa trong tay giốicueng nhưudsa mộzlmyt con rắdwzrn màfghyu đdvndqmpx quấzivyn quanh trêbkion cổsein củaptxa Cổsein Lệnoji, vừjsrfa muốicuen đdvndzlmyng thủaptx, thìrimd nghe mộzlmyt tiếocjrng”Thủaptx hạcfbmudsau tìrimdnh!” Sau đdvndóicue ba cârufey tiêbkiou hoa mai phóicueng tớaxami mặjrbmt Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt.

“Khanh Khanh!” Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling héhfrbt lớaxamn mộzlmyt tiếocjrng, nhưudsa đdvndcfbmi bằtovnng bay lêbkion đdvndem Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt che lạcfbmi, áwpngo choàfghyng vung lêbkion, mộzlmyt trậrufen gióicue mạcfbmnh bắdwzrn tớaxami, phi tiêbkiou hoa mai trựoicnc tiếocjrp bịtovn đdvndáwpngnh rơdnlii trêbkion mặjrbmt đdvndzivyt.

“Cổsein Lệnoji! Cổsein Lệnoji ngưudsaơdnlii làfghym sao rồwkxdi?”




bkion kia, mộzlmyt thanh y nam tửsfwf đdvndem đdvndjmqvu Cổsein Lệnoji giơdnlibkion, lúwesac nàfghyy mớaxami pháwpngt hiệnojin cổsein tay cổsein chârufen Cổsein Lệnoji đdvndoicnu bịtovn phếocjr bỏqmpx.

“Côogrdng. . . . . . Côogrdng tửsfwf, Cổsein Lệnoji sợqmpxfghy khôogrdng thểogrd tham gia tranh tàfghyi lầjmqvn nàfghyy rồwkxdi!” Cổsein Lệnoji thởwesa mộzlmyt ngụxguym, bọvjdtt máwpngu từjsrf khóicuee miệnojing liêbkion tiếocjrp xôogrdng ra, nhiễunbwm đdvndqmpx lồwkxdng ngựoicnc củaptxa nàfghyng.

Hạcfbm Lan Liêbkion Y tớaxami, Long Đolesa tựoicn nhiêbkion cũrjfrng khôogrdng ẩzlmyn núwesap nữunbwa, cũrjfrng vộzlmyi vàfghyng tiếocjrn lêbkion.

“Vịtovnogrdudsaơdnling nàfghyy, vìrimd sao phảdvbgi đdvndicuei vớaxami hạcfbm nhârufen củaptxa ta nặjrbmng tay nhưudsa thếocjr?” Đolesem Cổsein Lệnoji giao cho Long Đolesa, Hạcfbm Lan Liêbkion Y đdvndnflong lêbkion, xoay ngưudsaqvovi nhìrimdn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt trong ngựoicnc Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling.

“Tựoicn vệnoji.” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt trảdvbg lờqvovi rấzivyt thảdvbgn nhiêbkion, áwpngnh mắdwzrt vẫnflon đdvndang đdvndáwpngnh giáwpng Hạcfbm Lan Liêbkion Y.

fghyy kiếocjrm mắdwzrt sáwpngng, cũrjfrng làfghy nam nhârufen sạcfbmch sẽsfwf nhẹzivy nhàfghyng khoan khoáwpngi, chẳyoenng qua làfghy, khôogrdng biếocjrt nhârufen phẩzlmym nhưudsa thếocjrfghyo. Hạcfbm Lan Liêbkion Y làfghy cháwpngu củaptxa Hoàfghyng quýlshf phi Hạcfbm Lan Mẫnflon Nam Phưudsaqmpxng, thôogrdng hàfghynh lệnojinh đdvndjrbmc biệnojit Nam Phưudsaqmpxng quốicuec ởwesa U Vârufen mưudsaqvovi sáwpngu chârufeu làfghywesa trong tay hắdwzrn.

Từjsrfrufey kỳjmqv quốicuec truyềoicnn đdvndếocjrn tin tứnfloc, Minh Nguyệnojit Thịtovnnh đdvndãtovn ngụxguyy trang trong sửsfwf đdvndfghyn Nam Phưudsaqmpxng quốicuec, đdvndi theo trởwesa vềoicn Nam Phưudsaqmpxng, nóicuei vậrufey, làfghy muốicuen đdvndzlmyng thủaptxwesa mấzivyy ngàfghyy nàfghyy sao!

“Tựoicn vệnoji?”

Nghe Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt vừjsrfa nóicuei nhưudsa vậrufey, Hạcfbm Lan Liêbkion Y cưudsaqvovi lạcfbmnh mộzlmyt tiếocjrng, “Côogrdudsaơdnling nóicuei rấzivyt đdvndưudsaqvovng hoàfghyng! Rõdnlifghyng làfghy đdvnddvbg thưudsaơdnling nàfghyng, tạcfbmi sao nóicuei làfghy tựoicn vệnoji?”

“Làfghyfghyng tàfghyi nghệnoji khôogrdng bằtovnng ngưudsaqvovi, vậrufey thôogrdi” Thấzivyy Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt vôogrd lễunbw nhưudsa vậrufey, Hạcfbm Lan Liêbkion Y còfqarn muốicuen vìrimd Cổsein Lệnoji đdvndòfqari côogrdng đdvndcfbmo, thìrimd Long Đolesa tạcfbmi mộzlmyt bêbkion đdvndem chuyệnojin đdvndãtovn xảdvbgy ra hôogrdm nay nhanh chóicueng nóicuei mộzlmyt lầjmqvn.”Sinh tửsfwf khếocjr ưudsaaxamc? Quyếocjrt đdvndzivyu?” Hiệnojin tạcfbmi Hạcfbm Lan Liêbkion Y rốicuet cuộzlmyc hiểogrdu rõdnli nguyêbkion do.

“Thậrufet xin lỗmjwbi! Mớaxami vừjsrfa rồwkxdi ta khôogrdng cóicue đdvndiềoicnu tra rõdnli nguyêbkion nhârufen đdvndãtovn chỉvwji tríbovach côogrdudsaơdnling, làfghy ta quáwpng mứnfloc lỗmjwbtovnng, ta hưudsaaxamng côogrdudsaơdnling nóicuei lờqvovi xin lỗmjwbi!” Hạcfbm Lan Liêbkion Y vừjsrfa nóicuei, liềoicnn đdvndicuei vớaxami Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt hàfghynh lễunbw.”Chẳyoenng qua làfghy, Cổsein Lệnoji ngưudsaqvovi đdvndãtovn bịtovn thưudsaơdnling nặjrbmng, ngàfghyy sau cũrjfrng làfghy phếocjr nhârufen, kíbovanh xin côogrdudsaơdnling giơdnli cao đdvndáwpngnh khẽsfwf, bỏqmpx qua cho Cổsein Lệnoji!”

“Bỏqmpx qua?” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt khẽsfwfudsaqvovi mộzlmyt tiếocjrng, ngóicuen tay thu lấzivyy Hồwkxdng sa, khóicuee miệnojing lộzlmy ra mộzlmyt nụxguyudsaqvovi tàfghy mịtovn, “Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwf vẫnflon nêbkion quan târufem mìrimdnh mộzlmyt chúwesat, mớaxami vừjsrfa rồwkxdi ngưudsaơdnlii tậrufep kíbovach Bổseinn cung, thìrimdbkion bịtovn tộzlmyi gìrimd?”

“Bổseinn cung?” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt tựoicnudsang, đdvndogrd cho Hạcfbm Lan Liêbkion Y nhưudsaaxamng màfghyy, khôogrdng hiểogrdu Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt làfghy cao nhârufen phưudsaơdnling nàfghyo. Long Đolesa vộzlmyi vàfghyng nóicuei cho Hạcfbm Lan Liêbkion Y lai lịtovnch củaptxa nàfghyng.




Chiêbkiou Dưudsaơdnling côogrdng chúwesaa? Hòfqara thârufen côogrdng chúwesaa củaptxa Târufey kỳjmqv quốicuec chíbovanh làfghyfghyng, vậrufey bêbkion cạcfbmnh làfghy Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling! Hạcfbm Lan Liêbkion Y hiệnojin tạcfbmi đdvndãtovn biếocjrt rõdnli rồwkxdi, cũrjfrng cóicue chúwesat hốicuei hậrufen lúwesac trưudsaaxamc đdvndzlmyng thủaptx. Kẻbzkl ngu đdvndoicnu cóicue thểogrd nhìrimdn ra Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling đdvndicuei vớaxami Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt che chởwesa hếocjrt mứnfloc, mớaxami vừjsrfa rồwkxdi hắdwzrn mặjrbmc dùysbwrjfrng khôogrdng cóicue thưudsaơdnling tổseinn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt, nhưudsang dùysbw sao vẫnflon đdvndicuei vớaxami nàfghyng xuấzivyt thủaptx, chuyệnojin nàfghyy thậrufet phiềoicnn toáwpngi ——

“Cổsein Lệnojiysbwng Bổseinn cung kýlshf kếocjrt chíbovanh làfghy khếocjr ưudsaaxamc sinh tửsfwf, lúwesac trưudsaaxamc nàfghyng gârufey sựoicn nhưudsa thếocjrfghyo, Bổseinn cung tấzivyt sẽsfwf ‘ ăufbvn miếocjrng trảdvbg miếocjrng ’ trảdvbg lạcfbmi cho nàfghyng, cho nêbkion, trậrufen quyếocjrt đdvndzivyu vẫnflon chưudsaa xong, xin Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwf lui ra, đdvndârufey làfghy đdvndoicnu thứnflo nhấzivyt. Thứnflo hai, Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwf mớaxami vừjsrfa rồwkxdi trưudsaaxamc mặjrbmt mọvjdti ngưudsaqvovi tậrufep kíbovach ta, khôogrdng biếocjrt làfghyrimd nguyêbkion nhârufen nàfghyo đdvndârufey? Bổseinn cung cùysbwng Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwf khôogrdng thùysbw khôogrdng oáwpngn, Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwf lạcfbmi mộzlmyt vốicuen mộzlmyt lờqvovi đdvndicuei bổseinn cung hạcfbm đdvndzlmyc thủaptx, chẳyoenng lẽsfwffghy Nam Phưudsaqmpxng quốicuec muốicuen pháwpng hỏqmpxng sựoicn kếocjrt thârufen củaptxa Târufey kỳjmqv quốicuec cùysbwng Bắdwzrc Chu quốicuec, cho nêbkion muốicuen giếocjrt Bổseinn cung, tớaxami chặjrbmn chuyệnojin nàfghyy; hay hoặjrbmc làfghy, côogrdng tửsfwf chuyếocjrn nàfghyy còfqarn cóicue mụxguyc đdvndíbovach kháwpngc?”

Nhưudsa Ýfghywesa mộzlmyt bêbkion, hậrufen khôogrdng đdvndưudsaqmpxc trựoicnc tiếocjrp vỗmjwb tay bảdvbgo hay. Trưudsaaxamc kia Tấzivyn Mặjrbmc đdvndãtovnicuei Vưudsaơdnling Phi chíbovanh làfghy cao thủaptx cháwpngnh trịtovn, khôogrdng nghĩoicn tớaxami bârufey giờqvovicuei ba xạcfbmo vàfghyi lờqvovi, liềoicnn từjsrf Hạcfbm Lan Liêbkion Y trêbkion ngưudsaqvovi dẫnflon đdvndếocjrn Nam Phưudsaqmpxng quốicuec, thậrufet làfghy cao minh a!

Long Trạcfbmch Cảdvbgnh Thiêbkion lúwesac nàfghyy hốicuei hậrufen đdvndếocjrn ruộzlmyt đdvndau quặjrbmn lạcfbmi! Tạcfbmi sao, tạcfbmi sao hắdwzrn đdvndem Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt bỏqmpxdnlii chứnflo? Mớaxami vừjsrfa rồwkxdi Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt xuấzivyt thủaptx, chỉvwjifghy đdvndơdnlin giảdvbgn mấzivyy nhưudsa vậrufey, cóicue thểogrd đdvndiềoicnu khiểogrdn hồwkxdng sa mềoicnm mạcfbmi khiếocjrn nóicue biếocjrn thàfghynh vũrjfr khíbova hung áwpngc khôogrdng phảdvbgi làfghy chuyệnojin dễunbwfghyng!

Huốicueng chi Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt biểogrdu hiệnojin ra sựoicn hiểogrdu biếocjrt chíbovanh trịtovn củaptxa mìrimdnh, chứnflong tỏqmpxfghyng hoàfghyn toàfghyn chíbovanh làfghy nữunbw nhârufen đdvndưudsaqmpxc sinh ra ởwesa quyềoicnn thếocjr! Nếocjru cóicue đdvndưudsaqmpxc côogrdwpngi nhưudsa vậrufey làfghym vợqmpx, so sáwpngnh vớaxami cóicue mộzlmyt chi quârufen đdvndzlmyi còfqarn muốicuen lợqmpxi hạcfbmi hơdnlin! Long Trạcfbmch Cảdvbgnh Thiêbkion bârufey giờqvovfghy hoàfghyn toàfghyn hốicuei hậrufen! Màfghyrimd vậrufey quyếocjrt târufem lấzivyy đdvndưudsaqmpxc Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt cũrjfrng càfghyng thêbkiom nồwkxdng đdvndrufem!

Nghe lờqvovi Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt nóicuei…, Hạcfbm Lan Liêbkion Y muốicuen phúwesan máwpngu rồwkxdi, rõdnlifghyng chỉvwji cứnflou ngưudsaqvovi đdvndơdnlin giảdvbgn, sau lọvjdtt vàfghyo trong miệnojing Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt lạcfbmi thàfghynh vấzivyn đdvndoicn quốicuec gia rồwkxdi! Nữunbw nhârufen nàfghyy, nhìrimdn xinh xắdwzrn lanh lợqmpxi, thậrufet làfghyfghym cho ngưudsaqvovi khôogrdng dáwpngm khinh thịtovn.

“Côogrdng chúwesaa! Mớaxami vừjsrfa rồwkxdi đdvndíbovach xáwpngc làfghy ta vôogrd lễunbw, nhưudsang mọvjdti chuyệnojin chỉvwjifghy ta nóicueng lòfqarng cứnflou ngưudsaqvovi mớaxami ra tay màfghy khôogrdng cóicue biếocjrt rõdnlifghyng nguyêbkion nhârufen, khôogrdng liêbkion quan đdvndếocjrn việnojic Nam Phưudsaqmpxng quốicuec, càfghyng khôogrdng cóicue pháwpngudsafqara thârufen giữunbwa Târufey kỳjmqv quốicuec cùysbwng Bắdwzrc Chu quốicuec. Hiệnojin tạcfbmi côogrdng chúwesaa cũrjfrng khôogrdng cóicue tổseinn thấzivyt nửsfwfa phầjmqvn, ta cũrjfrng đdvndãtovn nhậrufen sai, kíbovanh xin côogrdng chúwesaa giơdnli cao đdvndáwpngnh khẽsfwf!” Hạcfbm Lan Liêbkion Y lầjmqvn nữunbwa hàfghynh đdvndcfbmi lễunbw.

“Nếocjru ta khôogrdng buôogrdng tay thìrimd sao?” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt xoay xoay vòfqarng ngọvjdtc Thiêbkion Thiêbkion củaptxa mìrimdnh, “Nghe nóicuei Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwfwesa U Vârufen mưudsaqvovi sáwpngu chârufeu buôogrdn báwpngn làfghym ăufbvn rấzivyt tốicuet!”

“Áhkslch ——” Hạcfbm Lan Liêbkion Y khôogrdng rõdnli Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt vìrimd sao lạcfbmi nóicuei đdvndếocjrn việnojic làfghym ăufbvn củaptxa mìrimdnh, nêbkion khôogrdng thểogrdfghym gìrimd kháwpngc hơdnlin làfghy nhợqmpxt nhạcfbmt cưudsaqvovi mộzlmyt tiếocjrng, “Bấzivyt quáwpngfghy nhờqvov hoàfghyng ârufen mêbkionh môogrdng cuồwkxdn cuộzlmyn!”

“Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwficuei làfghy chuyệnojin nàfghyy cùysbwng Nam Phưudsaqmpxng quốicuec khôogrdng liêbkion quan, Bổseinn cung mớaxami khôogrdng tin. Nhưudsa vậrufey đdvndi, khôogrdng bằtovnng Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwf đdvndưudsaa ra hạcfbm lễunbw đdvndogrd cho Bổseinn cung thấzivyy đdvndưudsaqmpxc củaptxa ngưudsaơdnlii thàfghynh ýlshf, nóicuei khôogrdng chừjsrfng Bổseinn cung sẽsfwf tin tưudsawesang chuyệnojin nàfghyy cùysbwng Nam Phưudsaqmpxng quốicuec khôogrdng liêbkion quan, chỉvwjifghy mộzlmyt hiểogrdu lầjmqvm.”

ogrd sỉvwji a! Nhưudsa Ýfghy cắdwzrn môogrdi thiếocjru chúwesat thốicuet lêbkion.

Ai nóicuei Vưudsaơdnling Phi ôogrdn nhu, xinh đdvndzivyp hiềoicnn thụxguyc đdvndzlmyng lòfqarng ngưudsaqvovi! Ai nóicuei ! Nhấzivyt đdvndtovnnh làfghy áwpngnh mắdwzrt ngưudsaqvovi nàfghyy cóicue vấzivyn đdvndoicn! Vưudsaơdnling Phi củaptxa bọvjdtn hắdwzrn thếocjr nhưudsang làfghym tròfqar nhưudsa vậrufey trưudsaaxamc nhiềoicnu ngưudsaqvovi lừjsrfa gạcfbmt vơdnlihfrbt tàfghyi sảdvbgn củaptxa Hạcfbm Lan Liêbkion Y, đdvndem hắdwzrn thàfghynh quảdvbg hồwkxdng mềoicnm màfghy uy hiếocjrp, thậrufet sựoicnfghy cựoicnc phẩzlmym a!

Nhưudsa Ýfghy hiệnojin tạcfbmi rốicuet cụxguyc hiểogrdu, mìrimdnh vẫnflon cung kíbovanh đdvndicuei đdvndãtovni Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt làfghy đdvndúwesang. Chỉvwji nữunbw nhârufen cùysbwng tiểogrdu nhârufen làfghy khóicue nuôogrdi. Đolesdwzrc tộzlmyi vớaxami tiểogrdu nữunbw nhârufen nhưudsaudsaơdnling Phi vậrufey, mớaxami làfghy đdvndáwpngng sợqmpx nhấzivyt .




Hạcfbm Lan Liêbkion Y cũrjfrng hoàfghyn toàfghyn hếocjrt chỗmjwbicuei rồwkxdi, hắdwzrn chưudsaa từjsrfng thấzivyy mộzlmyt nữunbw nhârufen “Vôogrd liêbkiom sỉvwji” “Hồwkxd giảdvbgo man triềoicnn” (càfghyn quấzivyy) nhưudsa vậrufey! Cáwpngi nàfghyy khôogrdng phảdvbgi làfghy đdvnde dọvjdta sao, phảdvbgi lấzivyy tiềoicnn che miệnojing củaptxa nàfghyng lạcfbmi, nếocjru khôogrdng chuyệnojin ngàfghyy hôogrdm nay kéhfrbo lêbkion thàfghynh vấzivyn đdvndoicn giữunbwa hai nưudsaaxamc, thìrimd chíbovanh làfghy ngoạcfbmi giao rồwkxdi!

“Ai nha, Vưudsaơdnling gia, ngưudsaqvovi ta bộzlmy ngựoicnc đdvndau quáwpng! Nhấzivyt đdvndtovnnh làfghy mớaxami vừjsrfa rồwkxdi bịtovnysbw dọvjdta a! Ngưudsaqvovi ta bịtovn sợqmpx thàfghynh bệnojinh tim rồwkxdi!” Thấzivyy Hạcfbm Lan Liêbkion Y chầjmqvn chờqvov, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt bỗmjwbng nhiêbkion chârufen mềoicnm nhũrjfrn, tay ôogrdm bộzlmy ngựoicnc ngãtovnfghyo trong ngựoicnc Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling.

Ha hảdvbg —— Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling khóicuee miệnojing co giậrufet, nhưudsang vẫnflon vôogrdysbwng phốicuei hợqmpxp, “Khanh Khanh, nàfghyng làfghym sao vậrufey? Ngưudsaqvovi đdvndârufeu, truyềoicnn đdvndcfbmi phu! Mau!”

ogrd Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling suy nghĩoicn, nữunbw nhârufen củaptxa hắdwzrn nếocjru thíbovach đdvndùysbwa vậrufey thìrimd đdvndùysbwa! Đolesùysbwa chơdnlii chếocjrt cũrjfrng khôogrdng quan hệnoji, dùysbw sao cũrjfrng cóicue hắdwzrn bảdvbgo vệnoji. Nữunbw nhârufen chíbovanh làfghy phảdvbgi kiêbkiou căufbvng vôogrd lễunbw mớaxami tốicuet nếocjru khôogrdng ởwesa trưudsaaxamc mặjrbmt ngưudsaqvovi kháwpngc chuyệnojin gìrimd ngoan ngoãtovnn nghe theo, đdvndârufey khôogrdng phảdvbgi làfghydnlifghyng sẽsfwf bịtovn ngưudsaqvovi khi dễunbw sao!

Hiệnojin tạcfbmi, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling quảdvbg thựoicnc làfghy cựoicnc kỳjmqvbkiou Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt. Tíbovanh cáwpngch nàfghyng nhưudsa vậrufey, hắdwzrn càfghyng yêbkiou chếocjrt rồwkxdi! Ởogrd trưudsaaxamc mặjrbmt hắdwzrn, nàfghyng thủaptxy chung làfghy tiểogrdu bạcfbmch thỏqmpx, ởwesa trưudsaaxamc mặjrbmt ngưudsaqvovi kháwpngc nháwpngy mắdwzrt lạcfbmi biếocjrn thàfghynh ngưudsaqvovi bụxguyng dạcfbm khóicueudsaqvovng khôogrdng chịtovnu thiệnojit. Nữunbw nhârufen nàfghyy, hắdwzrn càfghyng xem càfghyng thíbovach.

Mặjrbmc dùysbw trong lòfqarng đdvndem Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt thưudsaơdnling đdvndếocjrn cựoicnc đdvndiểogrdm, nhưudsang vẻbzkl mặjrbmt Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling thìrimd dịtovn thưudsaqvovng khẩzlmyn trưudsaơdnling, “Khanh Khanh, nàfghyng cảdvbgm giáwpngc nhưudsa thếocjrfghyo? Cóicue phảdvbgi rấzivyt đdvndau hay khôogrdng? Nàfghyng yêbkion târufem, Bổseinn vưudsaơdnling nhấzivyt đdvndtovnnh sẽsfwf khôogrdng đdvndogrd cho tộzlmyi phạcfbmm bỏqmpx trốicuen mấzivyt dạcfbmng !”

icuei đdvndếocjrn đdvndârufey áwpngnh mắdwzrt Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling lạcfbmnh nhưudsaufbvng quéhfrbt qua cổsein Hạcfbm Lan Liêbkion Y. Mộzlmyt trậrufen lạcfbmnh nhưudsaufbvng tỏqmpxa ra!

Hạcfbm Lan Liêbkion Y khóicue khăufbvn nuốicuet nưudsaaxamc miếocjrng mộzlmyt cáwpngi, trưudsaaxamc kia hắdwzrn cp1 nghe nóicuei qua chúwesat íbovat chuyệnojin củaptxa Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling rồwkxdi, đdvndicuei vớaxami Quỷtovnudsaơdnling nàfghyy khôogrdng hiểogrdu rõdnli lắdwzrm, hiệnojin tạcfbmi tiếocjrp xúwesac, đdvndicuei phưudsaơdnling chỉvwjifghy mộzlmyt áwpngnh mắdwzrt, sẽsfwffghym cho trong lòfqarng hắdwzrn sinh ra mộzlmyt cổseintovnnh ýlshf, xem ra hôogrdm nay chuyệnojin nàfghyy phảdvbgi”Pháwpngfghyi tiêbkiou tai” rồwkxdi .

“Vưudsaơdnling gia, tim ta đdvndau quáwpng, bệnojinh nàfghyy muốicuen trịtovn tốicuet, khôogrdng cóicueudsaqvovi vạcfbmn hoàfghyng kim, sợqmpxfghy khôogrdng đdvndưudsaqmpxc rồwkxdi, khụxguy khụxguy. . . . . .” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt tiếocjrp tụxguyc diễunbwn tròfqar, ho đdvndếocjrn đdvndqmpx bừjsrfng cảdvbg khuôogrdn mặjrbmt, nưudsaaxamc mắdwzrt lưudsang tròfqarng, đdvndiềoicnm đdvndcfbmm đdvndáwpngng yêbkiou, cùysbwng mớaxami vừjsrfa rồwkxdi bộzlmywpngng cưudsaqvovng hãtovnn đdvndáwpngnh tàfghyn phếocjr Cổsein Lệnoji hoàfghyn toàfghyn kháwpngc biệnojit.

“Mưudsaqvovi vạcfbmn!” Hạcfbm Lan Liêbkion Y kêbkiou ra tiếocjrng. Sớaxamm biếocjrt chuyệnojin nàfghyy khôogrdng dễunbwfghyng đdvndi qua nhưudsa vậrufey, nhưudsang khôogrdng nghĩoicn tớaxami đdvndicuei phưudsaơdnling lạcfbmi côogrdng phu sưudsa tửsfwf ngoạcfbmm, muốicuen mưudsaqvovi vạcfbmn hoàfghyng kim! Đolesârufey cũrjfrng khôogrdng phảdvbgi làfghy mộzlmyt sốicueudsaqmpxng nhỏqmpx, vậrufey màfghy nữunbw nhârufen nàfghyy mởwesa miệnojing nuốicuet đdvndưudsaqmpxc!

“Khụxguy khụxguy. . . . . . Sợqmpxfghy, trìrimd hoãtovnn mộzlmyt láwpngt nữunbwa, mưudsaqvovi vạcfbmn đdvndoicnu trịtovn khôogrdng đdvndưudsaqmpxc nữunbwa. . . . . . Khụxguy khụxguy. . . . . . Vưudsaơdnling gia, ta nếocjru cóicue mệnojinh hệnojirimd ngưudsaơdnlii nhấzivyt đdvndtovnnh khôogrdng đdvndưudsaqmpxc tha Nam Phưudsaqmpxng quốicuec, nhấzivyt đdvndtovnnh phảdvbgi báwpngo thùysbw cho ta!” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt mắdwzrt vừjsrfa trợqmpxn trắdwzrng, trựoicnc tiếocjrp ngấzivyt ởwesa trong ngựoicnc Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling.

“Khanh Khanh! Khanh Khanh nàfghyng làfghym sao vậrufey! Đolescfbmi phu làfghym sao vẫnflon chưudsaa tớaxami! Ngưudsaqvovi tớaxami cho Bổseinn vưudsaơdnling, đdvndem bọvjdtn họvjdt nhốicuet vàfghyo đdvndcfbmi lao! Nếocjru áwpngi phi Bổseinn vưudsaơdnling cóicue mệnojinh hệnojirimd, Bổseinn vưudsaơdnling muốicuen Nam Phưudsaqmpxng quốicuec chôogrdn cùysbwng!”

wesac nàfghyy, Hạcfbm Lan Liêbkion Y hoàfghyn toàfghyn hôogrdn mêbkio. Màfghy canh giữunbwwesa phíbovaa ngoàfghyi ưudsang kỵqpdl quârufen lậrufep tứnfloc tiếocjrn lêbkion, đdvndem Hạcfbm Lan Liêbkion Y cùysbwng hạcfbm nhârufen quanh đdvndóicue bao vârufey lạcfbmi, rấzivyt cóicueudsa thếocjr muốicuen bắdwzrt ngưudsaqvovi.




“Chờqvov mộzlmyt chúwesat!” Hạcfbm Lan Liêbkion Y khẽsfwf cắdwzrn răufbvng cổsein họvjdtng thốicuet ra thanh ârufem, “Làfghy ta lỗmjwbtovnng, đdvndogrd cho côogrdng chúwesaa bịtovn kinh sợqmpx, mưudsaqvovi vạcfbmn lưudsaqmpxng hoàfghyng kim trưudsaaxamc khi trờqvovi tốicuei nhấzivyt đdvndtovnnh cho ngưudsaqvovi đdvndưudsaa đdvndếocjrn! Xin côogrdng chúwesaa xin vui lòfqarng nhậrufen cho!”

Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndang giảdvbg bộzlmy bấzivyt tỉvwjinh khóicuee miệnojing lộzlmy ra nụxguyudsaqvovi nhưudsa ýlshf, a, tậrufep kíbovach nàfghyng? Ngưudsaơdnlii dáwpngm xuấzivyt thủaptx ta liềoicnn đdvndogrd ngưudsaơdnlii đdvndseinwpngu! Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt khẽsfwfbovap mắdwzrt, quăufbvng cho Nhưudsa Ýfghy mộzlmyt áwpngnh mắdwzrt.

“Nóicuei miệnojing khôogrdng bằtovnng chứnflong, kíbovanh xin Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwf ghi phiếocjru nợqmpx!” Nhưudsa Ýfghy rấzivyt thíbovach ýlshfrimd Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt làfghym chârufen chạcfbmy vặjrbmt, lúwesac nàfghyy đdvndem giấzivyy búwesat đdvndưudsaa đdvndếocjrn trưudsaaxamc mặjrbmt Hạcfbm Lan Liêbkion Y.

“Chẳyoenng lẽsfwf trưudsaaxamc nhiềoicnu ngưudsaqvovi nhưudsa vậrufey, ta còfqarn cóicue thểogrd đdvndseini ýlshf sao!” Thấzivyy đdvndicuei phưudsaơdnling làfghym tuyệnojit tìrimdnh thếocjr, Hạcfbm Lan Liêbkion Y tíbovanh tìrimdnh cũrjfrng nổseini lêbkion, lạcfbmi khôogrdng nghĩoicn vừjsrfa nóicuei xong, bêbkion kia Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling lạcfbmi hôogrd to “Khanh Khanh, nàfghyng làfghym sao a”.

Thôogrdi! Hôogrdm nay làfghyrimdnh quáwpng mứnfloc lỗmjwbtovnng, thua trong tay đdvndôogrdi nam nữunbwfghyy! Hạcfbm Lan Liêbkion Y khôogrdng muốicuen vìrimd chuyệnojin nhỏqmpxfghyy màfghywpngnh lấzivyy họvjdta lớaxamn hơdnlin. Bắdwzrc Chu quốicuec “Lòfqarng lang dạcfbm thúwesa” tấzivyt cảdvbg mọvjdti ngưudsaqvovi đdvndoicnu biếocjrt, nếocjru Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling thậrufet lấzivyy cáwpngi nàfghyy làfghym cớaxam đdvndogrd khởwesai binh, vậrufey hắdwzrn chẳyoenng phảdvbgi làfghy tộzlmyi nhârufen thiêbkion cổsein củaptxa Nam Phưudsaqmpxng quốicuec sao!

Hạcfbm Lan Liêbkion Y cầjmqvm búwesat, viếocjrt phiếocjru nợqmpx lạcfbmi đdvndiểogrdm chỉvwji.”Xong chưudsaa! Ta làfghyicue thểogrd mang đdvndi Cổsein Lệnoji phảdvbgi khôogrdng?”

“Ai nóicuei ngưudsaơdnlii cóicue thểogrd mang nàfghyng đdvndi?” Mộzlmyt thanh ârufem thanh lệnoji truyềoicnn đdvndếocjrn, mớaxami vừjsrfa rồwkxdi Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt còfqarn téhfrb xỉvwjiu ởwesa trong ngựoicnc Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling rấzivyt nhanh đdvndnflong lêbkion. Nhưudsa Ýfghy vộzlmyi vàfghyng đdvndem phiếocjru nợqmpx đdvndưudsaa lêbkion trưudsaaxamc, lấzivyy lòfqarng Tiểogrdu Vưudsaơdnling phi, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt nhìrimdn kỹoles mộzlmyt lầjmqvn, thấzivyy khôogrdng thàfghynh vấzivyn đdvndoicn mớaxami làfghym khôogrd mựoicnc nưudsaaxamc, cẩzlmyn thậrufen đdvndem cấzivyt phiếocjru nợqmpx Hạcfbm Lan Liêbkion Y viếocjrt. “Ngưudsaơdnlii áwpngm hạcfbmi ta!” Hạcfbm Lan Liêbkion Y hoàfghyn toàfghyn hếocjrt chỗmjwbicuei. Mặjrbmc dùysbw trong lòfqarng cũrjfrng biếocjrt Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndang diễunbwn tròfqar, nhưudsang đdvndicuei phưudsaơdnling thếocjr nhưudsang khôogrdng đdvndogrd ýlshf nhữunbwng thứnflo kia, lúwesac nàfghyy trựoicnc tiếocjrp hoàfghyn hảdvbgo khôogrdng tổseinn hao gìrimd, đdvndogrd cho hắdwzrn khôogrdng duyêbkion cớaxam đdvndãtovn mấzivyt mưudsaqvovi vạcfbmn hoàfghyng kim, còfqarn ởwesa trưudsaaxamc mặjrbmt mọvjdti ngưudsaqvovi bịtovn chêbkioudsaqvovi.

“Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwficuei vậrufey làfghy khôogrdng đdvndúwesang, rõdnlifghyng làfghy ngưudsaơdnlii xuấzivyt thủaptx trưudsaaxamc, tạcfbmi sao lạcfbmi nóicuei Bổseinn cung áwpngm hạcfbmi ngưudsaơdnlii! Bổseinn cung đdvndârufey làfghy giúwesap ngưudsaơdnlii a, chẳyoenng qua chỉvwji mấzivyt mưudsaqvovi vạcfbmn hoàfghyng kim, lạcfbmi miễunbwn đdvndi đdvndưudsaqmpxc tai nạcfbmn cho Nam Phưudsaqmpxng quốicuec, Hạcfbm Lan côogrdng tửsfwf thậrufet đdvndúwesang làfghy đdvndcfbmi côogrdng thầjmqvn củaptxa Nam Phưudsaqmpxng quốicuec a!” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt nởwesa nụxguyudsaqvovi, chậrufem rãtovni hưudsaaxamng Hạcfbm Lan Liêbkion Y đdvndi tớaxami.

“Ngưudsaơdnlii muốicuen làfghym gìrimd?”

Hạcfbm Lan Liêbkion Y lúwesac nàfghyy sợqmpx Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt, sợqmpx đdvndicuei phưudsaơdnling lạcfbmi đdvndau chỗmjwbfghyy ngứnfloa chỗmjwb kia rồwkxdi đdvndsein trêbkion ngưudsaqvovi hắdwzrn, khôogrdng đdvndqmpxi Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt nhíbovach tớaxami gầjmqvn hắdwzrn đdvndãtovn vọvjdtt đdvndếocjrn mộzlmyt bêbkion.

“A ——” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt thấzivyy Hạcfbm Lan Liêbkion Y nhưudsa vậrufey, chẳyoenng qua làfghyudsaqvovi khẽsfwf, tựoicnrimdnh đdvndi tớaxami Cổsein Lệnojibkion cạcfbmnh, “Uy, đdvndãtovn chếocjrt rồwkxdi chưudsaa?”

“Ngưudsaơdnlii, ngưudsaơdnlii phụxguy nhârufen áwpngc đdvndzlmyc nàfghyy, ngưudsaơdnlii muốicuen làfghym gìrimd?” bọvjdtt máwpngu khóicuee miệnojing Cổsein Lệnoji đdvndãtovn biếocjrn thàfghynh máwpngu chảdvbgy, mỗmjwbi mộzlmyt cârufeu nóicuei, cũrjfrng muốicuen dừjsrfng lạcfbmi thậrufet lârufeu, vừjsrfa lêbkion tiếocjrng, máwpngu nhưudsa suốicuei tuôogrdn ra, xem ra làfghy mệnojinh khôogrdng còfqarn bao lârufeu.

“Bổseinn cung chẳyoenng qua làfghy tớaxami nóicuei cho ngưudsaơdnlii biếocjrt, ngưudsaơdnlii thíbovach nam nhârufen, Bổseinn cung khôogrdng phảdvbgn đdvndicuei. Nam nhârufen nếocjru cóicue thểogrd tam thêbkio tứnflo thiếocjrp, tầjmqvm hoa vấzivyn liễunbwu, nữunbw nhârufen cầjmqvn gìrimd phảdvbgi thủaptx thârufen Nhưudsa Ngọvjdtc, cầjmqvn gìrimd phảdvbgi tuârufen thủaptx nhữunbwng cáwpngi đdvndcfbmo đdvndnfloc lễunbw nghi. . . . . . Chẳyoenng qua làfghy, ngưudsaơdnlii sai ởwesa chỗmjwb khôogrdng nêbkion ham muốicuen nam nhârufen củaptxa Bổseinn cung. Phàfghym làfghy thứnflo Bổseinn cung đdvndogrd ýlshf , cho dùysbwfghy mộzlmyt bộzlmy quầjmqvn áwpngo, mộzlmyt cârufey trârufem, cũrjfrng sẽsfwf khôogrdng đdvndogrd cho ngưudsaqvovi ta cưudsaaxamp đdvndi, huốicueng chi làfghy nam nhârufen củaptxa Bổseinn cung !”

“A. . . . . . Ha hảdvbg. . . . . .” Nghe tớaxami Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt cáwpngi kia cârufeu”Nam nhârufen nếocjru cóicue thểogrd tam thêbkio tứnflo thiếocjrp, tầjmqvm hoa vấzivyn liễunbwu, nữunbw nhârufen cầjmqvn gìrimd phảdvbgi thủaptx thârufen Nhưudsa Ngọvjdtc” thờqvovi đdvndiểogrdm, Cổsein Lệnojiudsaqvovi, rấzivyt cóicue mộzlmyt loạcfbmi cảdvbgm giáwpngc gặjrbmp phảdvbgi tri kỷtovn, đdvndáwpngng tiếocjrc lạcfbmi khôogrdng đdvndúwesang lúwesac đdvndúwesang chỗmjwb.

“Phảdvbgi, làfghy ta hy vọvjdtng xa vờqvovi. . . . . . Hy vọvjdtng xa vờqvovi. . . . . .” Cổsein Lệnoji bộzlmy ngựoicnc phậrufep phồwkxdng càfghyng thêbkiom lợqmpxi hạcfbmi, nhưudsang cốicue gắdwzrng lấzivyy tay chốicueng thârufen thểogrd ngồwkxdi dậrufey, áwpngnh mắdwzrt xa xa đdvndtovna nhìrimdn vềoicn phíbovaa Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling.

Nam tửsfwf kia, Bạcfbmch Nhưudsa Ngọvjdtc, lạcfbmnh nhưudsaudsaơdnling, chỉvwjiicue đdvndang nhìrimdn đdvndếocjrn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt thờqvovi đdvndiểogrdm, trong mắdwzrt lạcfbmnh lẻbzklo mớaxami chuyểogrdn thàfghynh ôogrdn nhu Xuârufen Thủaptxy.

Thìrimd ra làfghyudsakertng tìrimdnh tưudsaơdnling duyệnojit chíbovanh làfghy nhưudsa vậrufey, Cổsein Lệnojiudsaqvovi khổsein mộzlmyt tiếocjrng. Nàfghyng mặjrbmc dùysbwicue rấzivyt nhiềoicnu nam nhârufen, nhưudsang nhữunbwng ngưudsaqvovi đdvndóicueysbwng nàfghyng cùysbwng nhau, hoặjrbmc làfghy sa vàfghyo vẻbzkl đdvndzivyp củaptxa nàfghyng, hoặjrbmc làfghy tham luyếocjrn vui vẻbzkl trêbkion giưudsaqvovng, hoặjrbmc còfqarn lạcfbmi làfghy vộzlmyi vảdvbg cho áwpngp lựoicnc vớaxami nàfghyng, chưudsaa từjsrfng gặjrbmp phảdvbgi mộzlmyt ngưudsaqvovi dùysbwng cóicue áwpngnh mắdwzrt ôogrdn nhu si tìrimdnh đdvndicuei đdvndãtovni vớaxami nàfghyng.

“Ta, ta thu hồwkxdi nguyềoicnn rủaptxa lúwesac trưudsaaxamc.” Cổsein Lệnoji bộzlmy ngựoicnc đdvndãtovn bịtovn trong miệnojing toáwpngt ra máwpngu Nhiễunbwm đdvndưudsaqmpxc đdvndqmpx sẫnflom, “Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, ngưudsaơdnlii, ngưudsaơdnlii làfghy nam nhârufen thứnflo nhấzivyt khôogrdng cóicue đdvndưudsaqmpxc ,. . . . . . Hôogrdm nay chếocjrt ởwesa trong tay nàfghyng, làfghy ta bịtovn trừjsrfng phạcfbmt đdvndúwesang tộzlmyi, nhưudsang làfghy, ta khôogrdng hốicuei hậrufen. . . . . . Chẳyoenng qua làfghy. . . . . . Ngàfghyy sau, ngàfghyy sau ngưudsaơdnlii Nhưudsaqmpxc phụxguy bạcfbmc nàfghyng, ta chếocjrt cũrjfrng sẽsfwf khôogrdng bỏqmpx qua cho nam nhârufen phụxguyfqarng nhưudsa ngưudsaơdnlii!”

“Khôogrdng cầjmqvn ngưudsaơdnlii quan târufem, nữunbw nhârufen củaptxa ta, ta nhấzivyt đdvndtovnnh sẽsfwfysbwng hếocjrt toàfghyn thârufen khíbova lựoicnc áwpngi hộzlmy (yêbkiou mếocjrn bảdvbgo hộzlmy )nàfghyng.” Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling tiếocjrn lêbkion, đdvndem Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt kéhfrbo lạcfbmi.

“Tốicuet. . . . . .” Nóicuei xong cuốicuei cùysbwng mộzlmyt chữunbw, Cổsein Lệnoji chậrufem rãtovni téhfrb trêbkion mặjrbmt đdvndzivyt, nưudsaaxamc mắdwzrt chảdvbgy xuốicueng gưudsaơdnling mặjrbmt, rơdnlii trêbkion mặjrbmt đdvndzivyt, áwpngnh mắdwzrt Cổsein Lệnoji mởwesa thậrufet to , đdvndếocjrn chếocjrt còfqarn si ngốicuec nhìrimdn Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, phảdvbgng phấzivyt nhưudsa khôogrdng nóicuei ra lờqvovi tiếocjrc nuốicuei.

Ai ——

Khôogrdng biếocjrt vìrimd sao, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt trong lòfqarng bỗmjwbng nhiêbkion cóicue mộzlmyt loạcfbmi thưudsaơdnling tiếocjrc. Cáwpngi thếocjr giớaxami nàfghyy đdvndicuei vớaxami nữunbw nhârufen yêbkiou cầjmqvu rấzivyt hàfghy khắdwzrc, nữunbw nhârufen làfghy ngưudsaqvovi yếocjru, muốicuen sinh tồwkxdn phảdvbgi phụxguy thuộzlmyc vàfghyo nam nhârufen, cho nêbkion phảdvbgi ngoan ngoãtovnn nhúwesan nhưudsaqvovng, mọvjdti chuyệnojin lấzivyy nam nhârufen làfghym trung târufem, luôogrdn bịtovn nam nhârufen đdvndùysbwa bỡkertn trêbkiou chọvjdtc. Nữunbw nhârufen giốicueng nhưudsa Cổsein Lệnoji đdvndzlmyc lậrufep đdvndzlmyc hàfghynh, lớaxamn mậrufet, đdvndùysbwa bỡkertn”Nam nhârufen” nhưudsa vậrufey thậrufet sựoicnfghy quáwpng íbovat. Nữunbw nhârufen vậrufey màfghy chếocjrt, thếocjr giớaxami cũrjfrng làfghy thiếocjru mộzlmyt đdvndóicuea hoa tuyệnojit thếocjr ——

Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt ngồwkxdi xổseinm xuốicueng, vìrimd Cổsein Lệnoji xoa lêbkion míbova mắdwzrt.”Vưudsaơdnling gia, chúwesang ta cóicue thểogrdrimdm thấzivyy nơdnlii thanh sơdnlin lụxguyc thủaptxy đdvndem Cổsein Lệnoji chôogrdn cấzivyt đdvndi!”

Mớaxami vừjsrfa rồwkxdi còfqarn làfghy quan hệnoji đdvndicuei đdvndtovnch, lúwesac nàfghyy làfghy mộzlmyt nữunbw nhârufen, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt trong lòfqarng mềoicnm mạcfbmi vìrimd Cổsein Lệnojifghyudsaaxamc mắdwzrt rơdnlii ra. (TT: sorry fan củaptxa Qủaptxy vưudsaơdnling ta khôogrdng thểogrdfghyo chấzivyp nhậrufen cáwpngi tháwpngi đdvndzlmyfghyy củaptxa 77, nếocjru biếocjrt thếocjr tạcfbmi sao lúwesac đdvndjmqvu ra tay áwpngc đdvndzlmyc giếocjrt ngưudsaqvovi ta làfghym chi, sao đdvndóicue thìrimd nhỏqmpx lệnoji thưudsaơdnling xóicuet ~.~)

Nữunbw nhârufen nàfghyo lúwesac ban đdvndjmqvu khôogrdng phảdvbgi làfghy đdvndóicuea hoa thuầjmqvn khiếocjrt, khôogrdng phảdvbgi mang ưudsaaxamc mơdnlirufem đdvndjmqvu ýlshf hợqmpxp vớaxami mộzlmyt nam nhârufen tốicuet đdvndzivyp? Chẳyoenng qua làfghy, bịtovn lừjsrfa gạcfbmt phảdvbgn bộzlmyi sau, trong lòfqarng nữunbw nhârufen đdvndóicuea hoa tàfghy áwpngc mớaxami cóicue thểogrd nảdvbgy sinh, mớaxami cóicue thểogrdfghym ra chuyệnojin tìrimdnh phảdvbgn bộzlmyi. Nóicuei vềoicn Cổsein Lệnojirjfrng bấzivyt quáwpngfghy ngưudsaqvovi đdvndáwpngng thưudsaơdnling.

“Tốicuet!” Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling nârufeng Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndnflong lêbkion, dặjrbmn dòfqar ngưudsaqvovi đdvndem Cổsein Lệnoji chôogrdn cấzivyt. Màfghy Hạcfbm Lan Liêbkion Y thấzivyy Cổsein Lệnoji đdvndãtovn chếocjrt, chârufen màfghyy chỉvwji nhăufbvn lạcfbmi mộzlmyt cáwpngi, liềoicnn mang theo Long Đolesa vộzlmyi vảdvbg rờqvovi đdvndi nơdnlii nàfghyy.

“Thúwesa vịtovn, thúwesa vịtovn!”

Trêbkion lầjmqvu Hoa anh thảdvbgo, Giàfghy Lam nhấzivyp miệnojing rưudsaqmpxu. Mớaxami vừjsrfa rồwkxdi hắdwzrn ởwesa trêbkion lầjmqvu, đdvndem mọvjdti chuyệnojin xảdvbgy ra đdvndoicnu nhìrimdn rõdnlifghyng. Lúwesac nàfghyy hắdwzrn coi nhưudsafghyicue chúwesat hiểogrdu vìrimd sao Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling nhìrimdn trúwesang Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt rồwkxdi, nữunbw nhârufen nàfghyy đdvndúwesang làfghy ngưudsaqvovi kinh tàfghyi, cũrjfrng cóicue hấzivyp dẫnflon áwpngnh mắdwzrt ngưudsaqvovi kháwpngc. Mớaxami vừjsrfa rồwkxdi đdvndoạcfbmn đdvndzivyu võdnli kia, suýlshft nữunbwa khiếocjrn hắdwzrn thấzivyt thầjmqvn.

“Giàfghy Lam đdvndcfbmi nhârufen, cuộzlmyc thi chọvjdtn lựoicna đdvndãtovn chuẩzlmyn bịtovn xong.” Lam y nhârufen tiếocjrn lêbkion, vẫnflon làfghy tháwpngi đdvndzlmy cung kíbovanh nhưudsarjfr, “Tấzivyt cảdvbg chuẩzlmyn bịtovn sắdwzrp xếocjrp, phảdvbgi đdvndqmpxi đdvndếocjrn tranh tàfghyi mớaxami bắdwzrt đdvndjmqvu.”

“Tốicuet!” Giàfghy Lam đdvndem mộzlmyt ngụxguym rưudsaqmpxu cuốicuei cùysbwng nuốicuet vàfghyo, đdvndnflong dậrufey, nhìrimdn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt thậrufet lârufeu mộzlmyt cáwpngi. “Mang ta đdvndi nơdnlii so tàfghyi, ta muốicuen tựoicnrimdnh kiểogrdm tra mộzlmyt lầjmqvn.”

“Dạcfbm!” Lam y nhârufen thốicuei lui đdvndi theo phíbovaa sau Giàfghy Lam, “Đolescfbmi nhârufen, lầjmqvn nàfghyy chúwesang ta chọvjdtn lựoicna cuộzlmyc thi, nhấzivyt đdvndtovnnh sẽsfwffghym cho bọvjdtn họvjdt kinh hoảdvbgng, thuộzlmyc hạcfbm cảdvbgm thấzivyy, cho dùysbw khôogrdng sai cũrjfrng cóicue thểogrdicue ba ngưudsaqvovi thôogrdng qua.”

“Khôogrdng nêbkion coi thưudsaqvovng nhữunbwng ngưudsaqvovi đdvndóicue ——” Giàfghy Lam cũrjfrng khôogrdng cóicue lạcfbmc quan giốicueng nhưudsa Lam y nhârufen nhưudsa vậrufey, “Ngưudsaqvovi mạcfbmnh còfqarn cóicue ngưudsaqvovi mạcfbmnh hơdnlin.”

“Nhưudsang làfghy, Di Sa đdvndcfbmi nhârufen thấzivyt trọvjdtng tháwpngp, coi nhưudsafghy đdvndnoji tửsfwf trong đdvnddvbgo, cóicue thểogrd thôogrdng qua cũrjfrng khôogrdng nhiềoicnu, huốicueng chi nhữunbwng thứnflo tuyểogrdn thủaptxfghyy căufbvn bảdvbgn khôogrdng cáwpngch nàfghyo so sáwpngnh vớaxami ngưudsaqvovi Bồwkxdng Lai đdvnddvbgo.”

“Ha hảdvbg, cẩzlmyn thậrufen nưudsaaxamc cóicue thểogrd lậrufet thuyềoicnn trong rãtovnnh, ai cóicue thểogrd bảdvbgo đdvnddvbgm ởwesabkion trong nhữunbwng tuyểogrdn thủaptx khôogrdng cóicuezlmyn giấzivyu kháwpngc đdvndârufey. . . . . .” Lúwesac nóicuei lờqvovi nàfghyy, Giàfghy Lam trong đdvndjmqvu đdvndzlmyt nhiêbkion nhớaxam lạcfbmi bộzlmywpngng Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt ởwesa trong tuyếocjrt nhảdvbgy múwesaa, nữunbw nhârufen kia khôogrdng biếocjrt cóicue thểogrd tham gia trậrufen đdvndzivyu hay khôogrdng, nếocjru nhưudsaicue, kếocjrt quảdvbg kia thậrufet đdvndúwesang làfghyfghym cho ngưudsaqvovi ta mong đdvndqmpxi a!

Mộzlmyt cuộzlmyc quyếocjrt đdvndzivyu, lấzivyy Cổsein Lệnoji chếocjrt đdvndi, cùysbwng Hạcfbm Lan Liêbkion Y bồwkxdi thưudsaqvovng mưudsaqvovi vạcfbmn hoàfghyng kim màfghy kếocjrt thúwesac.

Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling cùysbwng Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt vừjsrfa mớaxami chuẩzlmyn bịtovn rờqvovi đdvndi, Long Trạcfbmch Cảdvbgnh Thiêbkion đdvndzlmyt nhiêbkion đdvndi tớaxami trưudsaaxamc mặjrbmt Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt, si ngốicuec nhìrimdn nàfghyng, trong áwpngnh mắdwzrt hàfghym chứnfloa nồwkxdng đdvndrufem ýlshf nghĩoicnbkiou thưudsaơdnling, “Tiêbkion nhi, làfghy ngưudsaơdnlii sao? Ta tìrimdm ngưudsaơdnlii thậrufet khổsein!”

Thìrimd ra làfghy, mớaxami vừjsrfa rồwkxdi kỹoles thuậrufet nhảdvbgy nhẹzivy nhàfghyng củaptxa Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt, đdvndogrd cho Long Trạcfbmch Cảdvbgnh Thiêbkion nghĩoicn tớaxami ngàfghyy đdvndóicue Đoleszlmyc Tiêbkion Nhi ởwesa trong rừjsrfng cứnflou mìrimdnh. Mớaxami vừjsrfa rồwkxdi Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt chỉvwjiicue thờqvovi đdvndiểogrdm nhảdvbgy múwesaa, trong đdvndjmqvu củaptxa hắdwzrn vẫnflon táwpngi diễunbwn bộzlmywpngng hôogrdm đdvndóicue Đoleszlmyc Tiêbkion Nhi ởwesa trong rừjsrfng từjsrf trêbkion trờqvovi giáwpngng xuốicueng, mộzlmyt thârufen bạcfbmch y, hai cáwpngi thârufen ảdvbgnh trùysbwng đdvndiệnojip ởwesa chung mộzlmyt chỗmjwb, hẳyoenn làfghy nhưudsa vậrufey xứnflong đdvndôogrdi.

“Tĩoicnnh Vưudsaơdnling, xin tựoicn trọvjdtng.” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt lui vềoicn phíbovaa sau mộzlmyt bưudsaaxamc, giấzivyu vàfghyo Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling trong ngựoicnc.”Ta khôogrdng biếocjrt ngưudsaơdnlii đdvndang ởwesa đdvndârufey nóicuei gìrimd! Nếocjru nhưudsa đdvndârufey làfghy phưudsaơdnling thứnfloc Tĩoicnnh Vưudsaơdnling đdvndếocjrn gầjmqvn ta, ta chỉvwjiicue thểogrdicuei cho Tĩoicnnh Vưudsaơdnling, phưudsaơdnling thứnfloc nhưudsa thếocjr rấzivyt thấzivyt bạcfbmi!”

Chờqvov đdvndếocjrn khi Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling dắdwzrt Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndi xa, Long Trạcfbmch Cảdvbgnh Thiêbkion còfqarn đdvndang si ngốicuec nhìrimdn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt.”Tiêbkion nhi, cóicue phảdvbgi ngưudsaơdnlii hay khôogrdng? Đolesếocjrn cùysbwng phảdvbgi ngưudsaơdnlii hay khôogrdng?”

Long Trạcfbmch Cảdvbgnh Thiêbkion lầjmqvm bầjmqvm lầjmqvu bầjmqvu truyềoicnn tớaxami trong tai Mộzlmy Dung Thanh Liêbkion, làfghym cho nàfghyng càfghyng thêbkiom cháwpngn tam tỷtovn phếocjr vậrufet nàfghyy. Hôogrdm nay Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt coi nhưudsafghyfghym cho ngưudsaqvovi ta thấzivyt kinh, chẳyoenng qua làfghy, nữunbw nhârufen nàfghyy tạcfbmi sao đdvndếocjrn đdvndârufeu cũrjfrng cóicue thểogrdrufeu dẫnflon nam nhârufen thếocjr? Trong mắdwzrt Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling còfqarn kéhfrbm nhỏqmpx ra mậrufet giờqvov hiệnojin tạcfbmi tớaxami Long Trạcfbmch Cảdvbgnh Thiêbkion lạcfbmi cóicue bộzlmy dạcfbmng nàfghyy, nữunbw nhârufen nàfghyy rốicuet cuộzlmyc cóicue chỗmjwb tốicuet gìrimd chứnflo! Mộzlmy Dung Thanh Liêbkion cắdwzrn môogrdi, hung hăufbvng đdvndcfbmp mạcfbmnh mộzlmyt cưudsaaxamc.

Chờqvov Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling cùysbwng Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndếocjrn Mai Hưudsaơdnling Viêbkion thờqvovi đdvndiểogrdm, Hạcfbm Lan Liêbkion Y đdvndãtovn sai ngưudsaqvovi đdvndưudsaa tớaxami mưudsaqvovi vạcfbmn hoàfghyng kim.

“Kiểogrdm lạcfbmi sao? Kiểogrdm hàfghyng đdvndếocjrn sao?” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt uốicueng nhấzivyp, hỏqmpxi Tốicue Nguyệnojit bêbkion cạcfbmnh.

“Hồwkxdi tiểogrdu thưudsa…, cũrjfrng làfghy thậrufet, sốicueudsaqmpxng cũrjfrng đdvndúwesang!” Tốicue Nguyệnojit cưudsaqvovi ha ha , târufem tìrimdnh rấzivyt tốicuet. Lúwesac trưudsaaxamc Phưudsaơdnling Tịtovnnh còfqarn buồwkxdn vềoicn tiềoicnn xârufey thiêbkion hạcfbm đdvndnoji nhấzivyt trang, lúwesac nàfghyy tiểogrdu thưudsa đdvndi ra ngoàfghyi mộzlmyt chuyếocjrn, đdvndãtovnfqar đdvndưudsaqmpxc mưudsaqvovi vạcfbmn hoàfghyng kim trởwesa lạcfbmi, nếocjru làfghy Phưudsaơdnling Tịtovnnh nhìrimdn thấzivyy, nhấzivyt đdvndtovnnh sẽsfwf vui chếocjrt.

“Ừdnli, cẩzlmyn thậrufen chúwesat íbovat, cẩzlmyn thậrufen cấzivyt xong.”

icuei xong, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt xoay mặjrbmt cưudsaqvovi nhìrimdn Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, “Vưudsaơdnling gia, ngàfghyi phúwesa khảdvbg đdvndtovnch quốicuec, mưudsaqvovi vạcfbmn lưudsaqmpxng hoàfghyng kim nàfghyy sợqmpxfghy khôogrdng lọvjdtt vàfghyo mắdwzrt ngàfghyi, xem nhưudsafghy ta thắdwzrng đdvndưudsaqmpxc tiềoicnn tiêbkiou vặjrbmt, cóicue đdvndưudsaqmpxc hay khôogrdng?”

Nhưudsa Ýfghy nghe lờqvovi nàfghyy, thiếocjru chúwesat nữunbwa phúwesan huyếocjrt. Vưudsaơdnling Phi thậrufet đdvndúwesang làfghyogrdng phu sưudsa tửsfwf ngoạcfbmm a! Hỏqmpxi cáwpngi nàfghyy trêbkion đdvndqvovi nàfghyy cóicueogrdwpngi nhàfghy ai cóicue thểogrd cầjmqvm mưudsaqvovi vạcfbmn hoàfghyng kim làfghym tiềoicnn tiêbkiou vặjrbmt khôogrdng? Coi nhưudsafghy hoàfghyng thấzivyt côogrdng chúwesaa, cũrjfrng khôogrdng cóicue nhiềoicnu tiềoicnn tiêbkiou vặjrbmt đdvndếocjrn vậrufey a!

“Tiềoicnn nàfghyy vốicuen làfghy chíbovanh làfghy Hạcfbm Lan Liêbkion Y đdvndưudsaa đdvndếocjrn bồwkxdi thưudsaqvovng cho nàfghyng , tựoicn nhiêbkion làfghy tiềoicnn củaptxa nàfghyng.” Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling cưudsaqvovi, Nhưudsa Ýfghy suýlshft nữunbwa cắdwzrn đdvndjmqvu lưudsakerti. Chủaptx tửsfwfrjfrng quáwpngudsang chìrimdu Vưudsaơdnling Phi đdvndi! Bấzivyt quáwpngicuei lạcfbmi, tiềoicnn nàfghyy cũrjfrng đdvndíbovach xáwpngc làfghyudsaơdnling Phi tựoicnrimdnh kiếocjrm .

“Vậrufey thìrimdwpngm ơdnlin Vưudsaơdnling gia rồwkxdi!” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt vộzlmyi vàfghyng đdvndnflong lêbkion, đdvndicuei vớaxami Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling hàfghynh lễunbw, còfqarn khôogrdng cóicue lạcfbmy , lạcfbmi bịtovn Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling kéhfrbo vàfghyo trong ngựoicnc, “Khanh Khanh, nàfghyng cóicue phảdvbgi nêbkion thẳyoenng thắdwzrn mộzlmyt íbovat chuyệnojin hay khôogrdng? Ừdnli ——”

Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling kéhfrbo dàfghyi thanh ârufem, Tốicue Nguyệnojit đdvndáwpngm ngưudsaqvovi thấzivyy thếocjr, biếocjrt Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling cùysbwng Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt nóicuei ra suy nghĩoicn củaptxa mìrimdnh, liềoicnn rốicuei ríbovat lui xuốicueng lúwesac đdvndi còfqarn cốicue ýlshf khéhfrbp lạcfbmi cửsfwfa.

“Vưudsaơdnling gia nóicuei cáwpngi gìrimd? Thẳyoenng thắdwzrn cáwpngi gìrimd?” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt vôogrd tộzlmyi chớaxamp chớaxamp áwpngnh mắdwzrt hỏqmpxi ngưudsaqmpxc lạcfbmi thậrufet giốicueng nhưudsa hoàfghyn toàfghyn khôogrdng hiểogrdu ýlshf tứnflo trong lờqvovi nóicuei củaptxa Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling.

“Nàfghyng nha ——” Thấzivyy Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt nhưudsa vậrufey, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling khôogrdng muốicuen éhfrbp nàfghyng. Chỉvwji cầjmqvn nàfghyng bìrimdnh an vôogrd sựoicn, vui vẻbzklfghy tốicuet rồwkxdi!

Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling ngắdwzrt lỗmjwbrjfri Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt , trong mắdwzrt phưudsaqmpxng tràfghyn đdvndjmqvy sủaptxng nịtovnch cùysbwng thưudsaơdnling yêbkiou, “Nàfghyng cóicuebova mậrufet nhỏqmpx, ta khôogrdng ngầjmqvn ngạcfbmi, ta nguyệnojin ýlshf chờqvovfghyng hoàfghyn toàfghyn mởwesa rộzlmyng lòfqarng. Chẳyoenng qua làfghy lầjmqvn sau gặjrbmp phảdvbgi chuyệnojin nhưudsa vậrufey, nóicuei trưudsaaxamc cho mộzlmyt tiếocjrng, tiếocjrt kiệnojim ta nóicueng ruộzlmyt nóicueng gan, ởwesa mộzlmyt bêbkion lo lắdwzrng!”

Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling cũrjfrng khôogrdng cóicue tiếocjrp tụxguyc truy vấzivyn đdvndi xuốicueng, màfghy đdvndogrd cho mìrimdnh giữunbw lạcfbmi khôogrdng gian tựoicn do khiếocjrn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt cảdvbgm đdvndzlmyng khôogrdng dứnflot, chủaptx đdvndzlmyng dựoicna vàfghyo lòfqarng Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, “Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, ngưudsaơdnlii đdvndicuei vớaxami ta thậrufet tốicuet !”

“Khanh Khanh đdvndicuei vớaxami ta cũrjfrng khôogrdng kéhfrbm a! Hôogrdm nay làfghy ai làfghym mọvjdti ngưudsaqvovi mởwesa miệnojing mộzlmyt tiếocjrng ‘ Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling làfghy nam nhârufen củaptxa ta’?”

Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling nhắdwzrc tớaxami cáwpngi nàfghyy, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt mặjrbmt lậrufep tứnfloc nhuộzlmym thàfghynh màfghyu hồwkxdng phấzivyn, nhữunbwng lờqvovi nàfghyy vốicuen làfghyicuei khíbovach Cổsein Lệnoji, thuậrufen tiệnojin gõdnli mộzlmyt chúwesat cho Mộzlmy Dung Thanh Liêbkion đdvndang thèwkxdm thuồwkxdng Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, cùysbwng nhữunbwng nữunbw nhârufen khôogrdng cóicue ýlshf tốicuet, nàfghyng căufbvn bảdvbgn khôogrdng cóicue nghĩoicn nhiềoicnu nhưudsa vậrufey. Khôogrdng nghĩoicn tớaxami, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling lạcfbmi nhớaxam đdvndếocjrn trong lòfqarng đdvndi, thậrufet làfghy mắdwzrc cỡkert chếocjrt ngưudsaqvovi

“Lúwesac trưudsaaxamc nóicuei lýlshf lẽsfwfysbwng hồwkxdn nhưudsa vậrufey, làfghym sao lúwesac nàfghyy thẹzivyn thùysbwng rồwkxdi? Danh dựoicn củaptxa ta nàfghyng đdvndãtovn pháwpng hủaptxy, Khanh Khanh, nàfghyng thấzivyy cóicue phảdvbgi nêbkion bồwkxdi thưudsaqvovng cho ta khôogrdng?”

Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling đdvndem vẻbzkl mặjrbmt yêbkiou nghiệnojit tiếocjrn tớaxami trưudsaaxamc mặjrbmt Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt, cặjrbmp con ngưudsaơdnlii u tĩoicnnh đdvndjmqvy xuârufen ýlshf dạcfbmt dàfghyo, nhìrimdn đdvndếocjrn khiếocjrn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt khôogrdng nhịtovnn đdvndưudsaqmpxc đdvndưudsaa tay xoa mặjrbmt Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling , “Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, ngưudsaơdnlii lớaxamn lêbkion thậrufet quyếocjrn rũrjfr——”

“A ——” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt khíbovach lệnoji nhưudsa vậrufey, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling cưudsaqvovi mộzlmyt tiếocjrng, đdvndem ngọvjdtc thủaptx củaptxa nàfghyng đdvndjrbmt ởwesahfrbp, nhẹzivy nhàfghyng hôogrdn, “Khanh Khanh, nếocjru ta làfghyogrdwpngi, nàfghyng khíbovach lệnoji nhưudsa vậrufey ta sẽsfwf thấzivyy târufem tìrimdnh vui vẻbzkl, nhưudsang đdvndicuei vớaxami ngưudsaqvovi nam nhârufen, bịtovn khen nhưudsa nữunbw nhârufen, bảdvbgn thârufen ta rấzivyt khóicue chịtovnu, chẳyoenng lẽsfwf Khanh Khanh nóicuei ta rấzivyt ẻbzklo lảdvbg sao?”

“Khôogrdng khôogrdng khôogrdng!” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt vộzlmyi vàfghyng khoáwpngt tay phủaptx nhậrufen, “Ta chỉvwji chưudsaa từjsrfng thấzivyy qua nam nhârufen giốicueng nhưudsa ngưudsaơdnlii vậrufey, ngưudsaơdnlii quảdvbg thựoicnc làfghybkiou nghiệnojit!”

Vừjsrfa nghe đdvndếocjrn từjsrf “Yêbkiou nghiệnojit”, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling ngẩzlmyng đdvndjmqvu, đdvndicuei vớaxami Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt vứnflot cho mộzlmyt cáwpngi mịtovn nhãtovnn, “Nếocjru Khanh Khanh cũrjfrng khen ta làfghybkiou nghiệnojit, nếocjru ta khôogrdng làfghym mộzlmyt chúwesat mêbkio hoặjrbmc nàfghyng, chẳyoenng phảdvbgi làfghyogrd phụxguy Khanh Khanh khíbovach lệnoji sao?”

Khôogrdng đdvndqmpxi Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt hiểogrdu, gưudsaơdnling mặjrbmt tuấzivyn túwesa củaptxa Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling đdvndãtovnfqarhfrbt tớaxami đdvndârufey, cáwpngnh môogrdi hồwkxdng nhuậrufen đdvndogrdwpngt vàfghyo, đdvndem đdvndôogrdi môogrdi non mềoicnm nhưudsawpngnh hoa củaptxa Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt ngậrufem tạcfbmi trong môogrdi, nhẹzivy nhàfghyng màfghywesat vàfghyo .

udsaơdnling vịtovn ngọvjdtt ngàfghyo, lộzlmy ra mùysbwi vịtovn thanh tao, làfghym cho ngưudsaqvovi ta nhưudsa quêbkion mấzivyt. Hơdnlin nữunbwa, môogrdi cựoicnc Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt kỳjmqv mềoicnm, tựoicna nhưudsaogrdn lêbkion đdvndáwpngm mârufey mềoicnm nhũrjfrn. Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling nhẹzivy nhàfghyng màfghy cắdwzrn cáwpngnh môogrdi mềoicnm nhũrjfrn củaptxa nàfghyng, khôogrdng dáwpngm dùysbwng sứnfloc, sợqmpx cắdwzrn đdvndau nàfghyng.

“Ngôogrd. . . . . .”

Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndqmpx bừjsrfng mặjrbmt, nhắdwzrm hai mắdwzrt, nóicuei quanh co mộzlmyt tiếocjrng, khôogrdng nghĩoicn tớaxami trêbkion môogrdi nhiệnojit khíbova lạcfbmi ngưudsang. Mởwesa mắdwzrt ra, gưudsaơdnling mặjrbmt tuấzivyn túwesa củaptxa Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling ửsfwfng đdvndqmpx, trong áwpngnh mắdwzrt đdvndoicnu làfghy lo lắdwzrng, “Tạcfbmi sao, Khanh Khanh, ta đdvndãtovn cắdwzrn bịtovn thưudsaơdnling nàfghyng rồwkxdi sao?”

Thìrimd ra làfghy, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt lờqvovi nóicuei úwesap mởwesa, khi Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling nghe đdvndưudsaqmpxc trong lổsein tai, lạcfbmi cho làfghyfghym đdvndau nàfghyng, nêbkion mớaxami vộzlmyi vàfghyng dừjsrfng lạcfbmi.

Nhìrimdn Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling co quắdwzrp vẻbzkl mặjrbmt cùysbwng mộzlmyt loạcfbmi màfghyu đdvndqmpx nhưudsaudsaơdnling mùysbw trêbkion gưudsaơdnling mặjrbmt, tim Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt lạcfbmi nhảdvbgy dồwkxdn dậrufep. Nam nhârufen nàfghyy thậrufet làfghy khảdvbg áwpngi! Đolesârufey làfghy thíbovanh lựoicnc gìrimd a, lạcfbmi từjsrf than nhẹzivy thoảdvbgi máwpngi, nghe thàfghynh đdvndau, khôogrdng phảdvbgi làfghywesac trưudsaaxamc hắdwzrn khôogrdng cóicueogrdn bao giờqvov chứnflo?

Nghĩoicn đdvndưudsaqmpxc nhưudsa vậrufey, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt lầjmqvn nữunbwa xem xéhfrbt Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling mộzlmyt cáwpngi, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling đdvndqmpx mặjrbmt càfghyng lợqmpxi hạcfbmi hơdnlin, áwpngnh mắdwzrt thếocjr nhưudsang khôogrdng dáwpngm cùysbwng Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt nhìrimdn nhau, chẳyoenng qua làfghy chạcfbmm đdvndếocjrn mộzlmyt cáwpngi xong, thìrimd vộzlmyi vàfghyng chuyểogrdn hưudsaaxamng nơdnlii kháwpngc, nhìrimdn nóicuec phòfqarng. Cáwpngi nàfghyy, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt càfghyng thêbkiom khẳyoenng đdvndtovnnh ýlshf nghĩoicn trong lòfqarng mìrimdnh.

“Vưudsaơdnling gia, chẳyoenng lẽsfwfwesac trưudsaaxamc ngưudsaqvovi chưudsaa từjsrfng cùysbwng nữunbw tửsfwfogrdn qua hảdvbg!” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt cẩzlmyn thậrufen mởwesa miệnojing, áwpngnh mắdwzrt lạcfbmi nhìrimdn chằtovnm chằtovnm vàfghyo mặjrbmt Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling.

wpngi nàfghyy, mặjrbmt Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling hoàfghyn toàfghyn nóicueng , nóicueng đdvndếocjrnlợqmpxi hạcfbmi.

fghym sao bârufey giờqvov? Cóicue phảdvbgi mớaxami vừjsrfa rồwkxdi hôogrdn đdvndãtovn cắdwzrn đdvndau nàfghyng hay khôogrdng? Thậrufet làfghy đdvndáwpngng chếocjrt, tạcfbmi sao phảdvbgi xuấzivyt hiệnojin chuyệnojin nhưudsa vậrufey? Lầjmqvn đdvndjmqvu tiêbkion hôogrdn đdvndãtovnudsau lạcfbmi cho Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt ấzivyn tưudsaqmpxng xấzivyu nhưudsa vậrufey, nàfghyng cóicue thểogrdudsaqvovi nhạcfbmo mìrimdnh hay khôogrdng?

“Ha hảdvbg!”

Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling ngưudsaqmpxng ngùysbwng nhưudsa vậrufey, làfghy Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt lầjmqvn đdvndjmqvu tiêbkion thấzivyy, nàfghyng khôogrdng nghĩoicn tớaxami hắdwzrn lạcfbmi cóicuewesac xấzivyu hổsein, xem ra gưudsaơdnling mặjrbmt tuấzivyn túwesarufey giờqvovicue thểogrd bấzivym ra máwpngu, đdvndqmpx au, nhìrimdn càfghyng lúwesac càfghyng yêbkiou nghiệnojit. Chẳyoenng qua làfghy, nam nhârufen nàfghyy thếocjr nhưudsang vìrimdogrdn màfghy xấzivyu hổsein, thậrufet làfghy đdvndáwpngng yêbkiou! Hắdwzrn mớaxami vừjsrfa rồwkxdi giốicueng nhưudsa trẻbzkl mớaxami sinh búwesa sữunbwa mẹzivy vậrufey, múwesat vàfghyo môogrdi củaptxa nàfghyng, nêbkion khôogrdng phảdvbgi làfghy mớaxami biếocjrt hôogrdn sao!

“Khanh Khanh chêbkioudsaqvovi ta ——” bịtovn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt cưudsaqvovi mộzlmyt tiếocjrng, tựoicn áwpngi nam nhârufen củaptxa Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling hoàfghyn toàfghyn bịtovn đdvnddvbgbovach, nhưudsang hắdwzrn thèwkxdm thuồwkxdng thậrufet lârufeu, hôogrdm nay mớaxami cóicuerjfrng khíbova ăufbvn đdvndrufeu hủaptx củaptxa Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt, kếocjrt quảdvbg lạcfbmi nhưudsa vậrufey, thậrufet làfghy mấzivyt mặjrbmt a!

“Vưudsaơdnling gia!” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt thấzivyy Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling thếocjr, vộzlmyi vàfghyng nghiêbkion qua, rúwesac vàfghyo Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling trong ngựoicnc, “Vưudsaơdnling gia, ta thậrufet cao hứnflong!” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt chỉvwjifghyo tim củaptxa mìrimdnh, “Chỗmjwbfghyy củaptxa ta thậrufet cao hứnflong!”

“Ta thíbovach nam nhârufen sạcfbmch sẽsfwf giốicueng nhưudsaudsaơdnling gia làfghym nhưudsa vậrufey a!”

Thìrimd ra làfghy nhưudsa vậrufey. . . . . . Chẳyoenng biếocjrt tạcfbmi sao, nghe lờqvovi nàfghyy, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling trong lòfqarng thởwesa phàfghyo nhẹzivy nhỏqmpxm. Thậrufet giốicueng nhưudsawesai lớaxamn trêbkion vai đdvndèwkxd éhfrbp hoàfghyn toàfghyn đdvndãtovn đdvndogrd xuốicueng. Nguyêbkion lai làfghy nhưudsa vậrufey ——

“Đolesârufey làfghy nụxguyogrdn đdvndjmqvu củaptxa Vưudsaơdnling gia, ta rấzivyt vui vẻbzkl!” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt cưudsaqvovi ngẩzlmyng đdvndjmqvu, thấzivyy gưudsaơdnling mặjrbmt xinh đdvndzivyp củaptxa Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling nhưudsa si ngốicuec “Vưudsaơdnling gia, ngưudsaơdnlii mớaxami vừjsrfa rồwkxdi khôogrdng cóicuefghym đdvndau ta. . . . . . Thậrufet ra thìrimd, hôogrdn khôogrdng phảdvbgi nhưudsa vậrufey nữunbwa. . . . . .”

Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndưudsaa tay ôogrdm lấzivyy cổsein Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, đdvndogrd cho hắdwzrn cúwesai đdvndjmqvu, chủaptx đdvndzlmyng đdvndưudsaa lêbkion môogrdi củaptxa mìrimdnh.

Bốicuen phiếocjrn môogrdi mềoicnm mạcfbmi đdvndxguyng vàfghyo chung mộzlmyt chỗmjwb, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt nghịtovnch ngợqmpxm lưudsakerti léhfrbn lúwesat dòfqarfghyo trong miệnojing Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling mởwesa to hai mắdwzrt, thẳyoenng tắdwzrp nhìrimdn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt, trêbkion mặjrbmt cũrjfrng làfghy bấzivyt khảdvbgudsa nghịtovn.

“Ngốicuec tửsfwf, nhắdwzrm mắdwzrt!” Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndqmpx mặjrbmt lêbkion, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling vộzlmyi vàfghyng nhắdwzrm mắdwzrt lạcfbmi. Họvjdtc Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt giốicueng nhau, đdvndưudsaa ra lưudsakerti củaptxa mìrimdnh.

Thìrimd ra, hôogrdn sârufeu làfghy nhưudsa vậrufey a! Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling rốicuet cụxguyc hiểogrdu, mìrimdnh lúwesac trưudsaaxamc lưudsaaxamt qua rồwkxdi dừjsrfng lạcfbmi nhưudsa vậrufey căufbvn bảdvbgn khôogrdng tíbovanh làfghyogrdn sârufeu, triềoicnn miêbkion nhưudsa vậrufey, mớaxami thậrufet sựoicnfghyogrdn. Thìrimd ra làfghy vậrufey!

Mặjrbmc dùysbw Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt bắdwzrt đdvndjmqvu, nhưudsang nàfghyng cũrjfrng ngârufey ngôogrd , Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling len léhfrbn mởwesa mắdwzrt, nhìrimdn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt. Nàfghyng say mêbkio nhắdwzrm mắdwzrt lạcfbmi, xem ra lớaxamn cỡkertfghyn tay khuôogrdn mặjrbmt nhỏqmpx nhắdwzrn bịtovn ngưudsaqmpxng ngùysbwng nhuộzlmym thàfghynh màfghyu hồwkxdng, nhìrimdn qua rấzivyt đdvndzlmyng lòfqarng ngưudsaqvovi.

Khanh Khanh củaptxa hắdwzrn cũrjfrng làfghy lầjmqvn đdvndjmqvu tiêbkion! Tim Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling nhảdvbgy liêbkion tụxguyc! Nàfghyng ngọvjdtt ngàfghyo, mang theo ngârufey ngôogrd thanh tao mùysbwi thơdnlim, đdvndogrd cho hắdwzrn khôogrdng thểogrd khôogrdng yêbkiou đdvndưudsaqmpxc.

Hồwkxdi lârufeu, Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling đdvndem Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndzlmyy ra, ngụxguym lớaxamn thởwesafghyo hểogrdn, “Khanh Khanh, khôogrdng thểogrd rồwkxdi! Ta sợqmpxfqarn nhưudsa vậrufey đdvndi xuốicueng, ta sẽsfwf khốicueng chếocjr khôogrdng đdvndưudsaqmpxc mìrimdnh, nghĩoicn tạcfbmi hôogrdm nay sẽsfwf muốicuen ngưudsaơdnlii!”

“Vưudsaơdnling gia!” áwpngnh mắdwzrt Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt trởwesabkion mêbkio ly lêbkion, tràfghyn đdvndjmqvy hấzivyp dẫnflon, kíbovach thíbovach tấzivyt cảdvbg giáwpngc quan củaptxa Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling. “Khanh Khanh!” Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling lầjmqvn nữunbwa đdvndem Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt kéhfrbo vàfghyo trong ngựoicnc, môogrdi đdvndqmpx mọvjdtng rơdnlii xuốicueng, khôogrdng phảdvbgi làfghywesaogrdi củaptxa nàfghyng, màfghyfghywpngi tráwpngn trơdnlin bóicueng, “Khanh Khanh, ta yêbkiou nàfghyng! Nhưudsang màfghy, vôogrd luậrufen ta cởwesafghyo yêbkiou nàfghyng, cởwesafghyo muốicuen hoàfghyn toàfghyn cóicuefghyng, cũrjfrng nhấzivyt đdvndtovnnh phảdvbgi đdvndqmpxi đdvndếocjrn đdvndêbkiom đdvndzlmyng phòfqarng hoa chúwesac! Ta muốicuen cho nàfghyng hôogrdn lễunbw trưudsaaxamc nay chưudsaa từjsrfng cóicue, muốicuen nàfghyng làfghym târufen nưudsaơdnling xinh đdvndzivyp nhấzivyt củaptxa ta! Ta khôogrdng muốicuen pháwpngudsaogrdn nhârufen thầjmqvn tháwpngnh! Khanh Khanh, ta yêbkiou nàfghyng!”

Ngưudsaqvovi nam nhârufen nàfghyy a —— tựoicna vàfghyo bộzlmy ngựoicnc Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, nghe tim hắdwzrn đdvndrufep, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt trong lòfqarng ngọvjdtt ngàfghyo nhưudsa mậrufet .

wpngn vàfghyo hắdwzrn, nàfghyng đdvndãtovn cảdvbgm thấzivyy hắdwzrn cóicue phảdvbgn ứnflong, nhưudsang màfghy, hắdwzrn còfqarn đdvndang cốicue gắdwzrng áwpngp chếocjrrimdnh, lờqvovi nóicuei nàfghyy lạcfbmi càfghyng biểogrdu đdvndcfbmt ra târufem tìrimdnh trong tim. Rõdnlifghyng muốicuen, nhưudsang cốicue gắdwzrng ẩzlmyn nhẫnflon , nàfghyng thậrufet làfghy khôogrdng biếocjrt nêbkion nóicuei nhưudsa thếocjrfghyo rồwkxdi, chỉvwjiicue thểogrd lẳyoenng lặjrbmng tựoicna vàfghyo trong lòfqarng ngựoicnc củaptxa hắdwzrn, hưudsawesang thụxguy phầjmqvn nàfghyy ngọvjdtt ngàfghyo tốicuet đdvndzivyp. . . . . .

Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling cùysbwng Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt bởwesai vìrimd … vừjsrfa hôogrdn, tìrimdnh cảdvbgm lầjmqvn nữunbwa thăufbvng hoa, màfghybkion Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu, cũrjfrng đdvndang mưudsau kếocjr mộzlmyt chuyệnojin.

“Côogrdng chúwesaa, thuốicuec ta làfghym ra.” Vịtovnnh Nhi đdvndcfbmp trêbkion bóicueng đdvndêbkiom vàfghyo phòfqarng Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu, đdvndưudsaa cho nàfghyng mộzlmyt bọvjdtc thuốicuec.”Đolescfbmi phu nóicuei rồwkxdi, chỉvwji cầjmqvn đdvndogrd mộzlmyt chúwesat ởwesa trong đdvndwkxd ăufbvn, khôogrdng ra mộzlmyt khắdwzrc đdvndwkxdng hồwkxd sẽsfwf tiêbkiou chảdvbgy, coi nhưudsafghy đdvndcfbmi phu cao minh, cũrjfrng khôogrdng cóicue biệnojin pháwpngp trong nháwpngy mắdwzrt chữunbwa trịtovn tốicuet kiếocjrt lỵqpdl. Kéhfrbo hai ba ngàfghyy, coi nhưudsafghy ngưudsaqvovi khỏqmpxe mạcfbmnh cũrjfrng sẽsfwf chârufen mềoicnm khôogrdng còfqarn khíbova lựoicnc bưudsaaxamc đdvndi!”

“Tốicuet! Rấzivyt tốicuet!” Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu cầjmqvm mộzlmyt cârufey chârufeu sai kíbovan đdvndáwpngo đdvndưudsaa cho Vịtovnnh Nhi, “Đolesârufey làfghy thưudsawesang cho ngưudsaơdnlii, ngưudsaơdnlii hảdvbgo hảdvbgo thu ! Sáwpngng sớaxamm ngàfghyy mai ngưudsaơdnlii len léhfrbn tiếocjrn vàfghyo phòfqarng bếocjrp nhỏqmpx đdvndi, đdvndem thuốicuec nàfghyy hạcfbmwesa trong thứnfloc ăufbvn!”

“Cáwpngm ơdnlin côogrdng chúwesaa! Nôogrd tỳjmqv nhấzivyt đdvndtovnnh hoàfghyn thàfghynh nhiệnojim vụxguy!”

Nhậrufen chârufeu sai, Vịtovnnh Nhi vui vẻbzkl lui xuốicueng. Gầjmqvn đdvndârufey cũrjfrng khôogrdng biếocjrt Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu làfghym sao, khôogrdng hềoicn giốicueng nhưudsabkiowpngi đdvnduổseini theo Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, chẳyoenng qua làfghy ngàfghyy ngàfghyy buồwkxdn bựoicnc ởwesa nhàfghy, nhưudsang làfghy so sáwpngnh vớaxami trưudsaaxamc kia hàfghyo phóicueng tựoicna thu hẹzivyp lạcfbmi rấzivyt nhiềoicnu, luôogrdn ban thưudsawesang mìrimdnh mộzlmyt chúwesat đdvndwkxd vậrufet nàfghyy nọvjdt đdvndogrd cho vịtovnnh Nhi cảdvbgm thấzivyy kinh ngạcfbmc, nhưudsang nhiềoicnu hơdnlin làfghy cao hứnflong. Cảdvbgm thấzivyy côogrdng chúwesaa nhưudsa vậrufey bởwesai vìrimd Ninh nhi đdvndãtovn chếocjrt, Cừjsrfu Nhi đdvndi, càfghyng thêbkiom coi trọvjdtng mìrimdnh, cho nêbkion mớaxami xuấzivyt thủaptxfghyo phóicueng thếocjr.

Vịtovnnh Nhi đdvndáwpngy lòfqarng cảdvbgm kíbovach Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu, cũrjfrng càfghyng thêbkiom vìrimdfghyng báwpngn mạcfbmng.

Thấzivyy Vịtovnnh Nhi lúwesac rờqvovi đdvndi vẻbzkl mặjrbmt vui vẻbzkl, Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu hừjsrf lạcfbmnh mộzlmyt tiếocjrng. Thậrufet làfghyicuec dàfghyi kiếocjrn thứnfloc ngắdwzrn, bấzivyt quáwpngfghy chúwesat íbovat chârufeu báwpngu đdvndwkxd trang sứnfloc đdvndeo tay đdvndãtovn bịtovn mua chuộzlmyc. Vừjsrfa nghĩoicn tớaxami ban ngàfghyy nghe ngưudsaqvovi ta nóicuei, Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt lạcfbmi cóicue thểogrd đdvndáwpngnh bạcfbmi tuyểogrdn thủaptx Nam Phưudsaqmpxng quốicuec, Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu târufem lạcfbmi đdvndau .

Nữunbw nhârufen nàfghyy tạcfbmi sao nhưudsa vậrufey tốicuet sốicue? Nàfghyng lúwesac nàfghyo họvjdtc múwesaa rồwkxdi? Tạcfbmi sao cho tớaxami bârufey giờqvov khôogrdng cóicue nghe ngưudsaqvovi ta nóicuei qua? Hay làfghy Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt târufem cơdnli rấzivyt sârufeu, vẫnflon dấzivyu kíbovan ? Nghĩoicn đdvndưudsaqmpxc nhưudsa vậrufey, Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu khôogrdng khỏqmpxi hồwkxdi tưudsawesang lạcfbmi ngàfghyy đdvndóicue ngoàfghyi thàfghynh thi thểogrd củaptxa Vôogrd Cựoicnc Cung. Chẳyoenng lẽsfwf nhữunbwng ngưudsaqvovi đdvndóicuerjfrng làfghy Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt giếocjrt sao? Nếocjru quảdvbg thậrufet làfghy nhưudsa vậrufey, vậrufey Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt thậrufet sựoicnfghy thậrufet làfghy đdvndáwpngng sợqmpx!

Trong lòfqarng Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu vẫnflon quấzivyn quýlshft mộzlmyt hỏqmpxi mộzlmyt đdvndáwpngp, ngàfghyy đdvndóicue ngoàfghyi Triệnojiu Lãtovnng chếocjrt đdvndi còfqarn cóicue mọvjdti ngưudsaqvovi Vôogrd Cựoicnc Cung cùysbwng côogrdng chúwesaa thậrufet chếocjrt đdvndi. Hiệnojin tạcfbmi Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt biếocjrt võdnli, Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu khôogrdng khỏqmpxi đdvndem nàfghyy hai chuyệnojin liêbkion hệnoji vớaxami nhau. Chẳyoenng lẽsfwffghy Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt đdvndzlmyng tay?

Chẳyoenng qua làfghy, vấzivyn đdvndoicnfghyy Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu nghĩoicn tớaxami nghĩoicn lui, tìrimdm khắdwzrp nơdnlii khôogrdng thấzivyy đdvndáwpngp áwpngn. Vềoicn phầjmqvn Mụxguyc Vũrjfr Đolesiệnojip, kểogrd từjsrf khi sau khi trởwesa vềoicnrjfrng cóicue chúwesat ngơdnli ngáwpngc , luôogrdn làfghy mộzlmyt bộzlmywpngng si ngốicuec, mặjrbmc dùysbw Tấzivyn Mặjrbmc cũrjfrng cho nàfghyng thuốicuec, nhưudsang muốicuen trong thờqvovi gian ngắdwzrn từjsrf trong miệnojing nàfghyng moi ra gìrimd đdvndóicuefghy khôogrdng thểogrdfghyo. Hiệnojin tạcfbmi duy nhấzivyt cóicue thểogrdfghym chíbovanh làfghy đdvndogrd cho tấzivyt cảdvbg tuyểogrdn thủaptx đdvndoicnu khôogrdng thểogrd tham gia đdvndưudsaqmpxc tranh tàfghyi, đdvndếocjrn lúwesac đdvndóicue nhìrimdn Mộzlmy Dung Thấzivyt Thấzivyt làfghym sao màfghyfghym Nam Lârufen vưudsaơdnling phi!

Ngàfghyy thứnflo hai, chưudsaa tớaxami giữunbwa trưudsaa, biệnojit việnojin đdvndãtovnicue ngưudsaqvovi tớaxami thôogrdng báwpngo, nóicuei tấzivyt cảdvbg tuyểogrdn thủaptx đdvndoicnu ăufbvn trúwesang đdvndwkxd bịtovn tiêbkiou chảdvbgy. Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling mang theo Tấzivyn Mặjrbmc đdvndếocjrn thờqvovi đdvndiểogrdm, trừjsrf Hoàfghyn Nhan Khang bởwesai vìrimd tham ngủaptx khôogrdng cóicue ăufbvn đdvndiểogrdm târufem, thìrimd nhữunbwng ngưudsaqvovi kháwpngc toàfghyn bộzlmy đdvndoicnu giốicueng nhau.

“Rốicuet cuộzlmyc làfghy chuyệnojin gìrimd xảdvbgy ra?” Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling mắdwzrt lạcfbmnh quéhfrbt mộzlmyt vòfqarng, áwpngnh mắdwzrt đdvndxguyng phảdvbgi Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu thờqvovi đdvndiểogrdm, Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu cóicue chúwesat chộzlmyt dạcfbm, khẽsfwfwesai đdvndjmqvu.

“Biểogrdu ca, làfghyicue ngưudsaqvovi ởwesa trong cháwpngo hạcfbmwpngi nàfghyy!” Hoàfghyn Nhan Khang cầjmqvm ởwesa phòfqarng bếocjrp góicuec pháwpngt hiệnojin mộzlmyt góicuei giấzivyy đdvndưudsaa cho Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling, Tấzivyn Mặjrbmc nhậrufen lấzivyy, đdvndjrbmt ởwesaudsaaxami mũrjfri híbovat hàfghy, “Làfghy bộzlmyt bãtovn đdvndrufeu.”

” Bộzlmyt bãtovn đdvndrufeu?” Dùysbwng bãtovn đdvndrufeu, khôogrdng đdvndếocjrn nổseini đdvnddvbg thưudsaơdnling ngưudsaqvovi, lạcfbmi cóicue thểogrdfghym cho ngưudsaqvovi ta kéhfrbo đdvndếocjrn chârufen mềoicnm, căufbvn bảdvbgn làfghy khôogrdng cáwpngch nàfghyo tham gia trậrufen đdvndzivyu.”Ngưudsaqvovi nàfghyo làfghym?”

“Chíbovanh làfghyfghyng!” Hoàfghyn Nhan Khang đdvndogrd ngưudsaqvovi ta tróicuei mộzlmyt ngưudsaqvovi vàfghyo đdvndârufey, vừjsrfa nhìrimdn, làfghy ngưudsaqvovi bêbkion cạcfbmnh Hoàfghyn Nhan Bảdvbgo Chârufeu Vịtovnnh Nhi.”Ta tra xéhfrbt mọvjdti ngưudsaqvovi, chỉvwjiicuefghyng buổseini sáwpngng đdvndi phòfqarng bếocjrp, hơdnlin nữunbwa léhfrbn la léhfrbn lúwesat, nhấzivyt đdvndtovnnh làfghyfghyng làfghym!”

“Nóicuei, ngưudsaqvovi nàfghyo sai khiếocjrn ngưudsaơdnlii làfghym!” thanh ârufem Phưudsaqmpxng Thưudsaơdnling phong khinh vârufen đdvndcfbmm, nhưudsang cáwpngi đdvndcfbmm mạcfbmc nàfghyy đdvndjmqvy lạcfbmnh lẽsfwfo, lạcfbmi làfghym cho Vịtovnnh Nhi rùysbwng mìrimdnh mộzlmyt cáwpngi.”Nóicuei!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.