Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 58 : Tin dữ nối tiếp tin dữ

    trước sau   
Mộhefd Dung Tuyếrzlmt Liêcrcvn luôzurhn mồtlqsm hôzurhvfjqo thùnykn, ávfjqnh mắcheqt lạkxrji hung tợtevan nhìnyknn chằhoemm chằhoemm Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh. Vìnykn sao? Vìnykn sao ngưtevaffqui gặhoemp chuyệkiien khôzurhng may lạkxrji làhefdhefdng? Vìnykn sao nàhefdng ngậtggpm đrfbmcheqng nuốtlqst cay giữymucnyknn đrfbmwpbva nhỏvuwo suốtlqst 6 thávfjqng nay lạkxrji khôzurhng còqppjn, màhefd Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh lạkxrji bìnyknnh yêcrcvn vôzurh sựwpbv?!

“Đzurhưtevatevac! Árzlmi phi yêcrcvn tâudhim, trẫbfkrm nhấyqqet đrfbmjpoznh vìnykn mẹutvs con hai ngưtevaffqui làhefdm chủxmsy!” Long Trạkxrjch Vũhrxb rốtlqsi loạkxrjn, chuyệkiien xấyqqeu chồtlqsng chấyqqet màhefd đrfbmếrzlmn, bêcrcvn nàhefdy còqppjn chưtevaa trấyqqen an Mộhefd Dung Tuyếrzlmt Liêcrcvn tốtlqst, bêcrcvn kia Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh đrfbmãrzlm khónoitc lớzhaon lêcrcvn.

“Vũhrxb nhi, Vũhrxb nhi củxmsya ta, con tỉyyixnh, tỉyyixnh a! Con mau tỉyyixnh lạkxrji a!” Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh ôzurhm thi thểodaq Long Trạkxrjch Vũhrxb Nhi gàhefdo khónoitc: “Vũhrxb nhi, Vũhrxb nhi….”

Chỉyyix ngắcheqn ngủxmsyn mộhefdt khắcheqc* đrfbmtlqsng hồtlqs, mấyqqet đrfbmi hai đrfbmwpbva con yêcrcvu quýtdal, Long Trạkxrjch Vũhrxb khôzurhng nhịjpozn đrfbmưtevatevac trợtevan mắcheqt nhìnyknn vềvfjq phíaauga Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn, đrfbmvfjqu do nàhefdng! Nếrzlmu khôzurhng vìnyknhefdng, Long Trạkxrjch Vũhrxb Nhi sẽkzwl khôzurhng chếrzlmt, Mộhefd Dung Tuyếrzlmt Liêcrcvn cũhrxbng khôzurhng sanh non! (*1 khắcheqc=15p)

Cảaaugm nhậtggpn đrfbmưtevatevac sávfjqt khíaaug trong ávfjqnh mắcheqt củxmsya Long Trạkxrjch Vũhrxb, Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn đrfbmi đrfbmếrzlmn trưtevazhaoc mặhoemt Long Trạkxrjch Vũhrxb, nặhoemng nềvfjq dậtggpp đrfbmiqoku: “Hoàhefdnh thưtevatevang, ta vôzurh tộhefdi! Ta cũhrxbng mấyqqet đrfbmi con nhỏvuwo, đrfbmónoithefdzurhn tửprcf đrfbmiqoku tiêcrcvn củxmsya ngàhefdi a!”

Lờffqui củxmsya Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn khiếrzlmn Long Trạkxrjch Vũhrxb đrfbmưtevaa mắcheqt nhìnyknn vềvfjq vệkiiet mávfjqu thậtggpt dàhefdi phíaauga sau nàhefdng. Vệkiiet mávfjqu kia khôzurhng giốtlqsng vớzhaoi vệkiiet mávfjqu đrfbmvuwotevaơgptyi củxmsya Mộhefd Dung Tuyếrzlmt Liêcrcvn, nónoithefd mộhefdt mảaaugnh mávfjqu đrfbmen hồtlqsng. Xem ra trong đrfbmónoitnoit trávfjq!




Long Trạkxrjch Vũhrxb khôzurhng tin lờffqui nónoiti củxmsya Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn, trưtevazhaoc kia khôzurhng nghe tin vềvfjq hoàhefdng tôzurhn củxmsya mìnyknnh, lúqerfc nàhefdy ởtdal đrfbmâudhiu lạkxrji chui ra mộhefdt hoàhefdng tôzurhn cơgpty chứwpbv? Lậtggpp tứwpbvc, Long Trạkxrjch Vũhrxb triệkiieu mộhefdt thávfjqi y thâudhim niêcrcvn đrfbmếrzlmn kiểodaqm tra thâudhin thểodaq cho Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn, hắcheqn phảaaugi biếrzlmt châudhin tưtevazhaong sựwpbv thậtggpt!

Thávfjqi y vuốtlqst chòqppjn râudhiu, bắcheqt mạkxrjnh cho Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn, qua mộhefdt hồtlqsi lâudhiu, lạkxrji đrfbmbjksi sang tay phảaaugi, lạkxrji qua mộhefdt hồtlqsi lâudhiu, thávfjqi y đrfbmi đrfbmếrzlmn trưtevazhaoc mặhoemt Long Trạkxrjch Vũhrxb quỳqppj xuốtlqsng.

“Hoàhefdng thưtevatevang, Trắcheqc phi Tĩtggpnh vưtevaơgptyng ăkvjxn phảaaugi dưtevatevac vậtggpt hoạkxrjt thai, cho nêcrcvn đrfbmtlgx non, hơgptyn nữymuca dưtevatevac vậtggpt nàhefdy cónoitaaugnh rấyqqet ávfjqc liệkiiet, thâudhin mìnyknnh Trắcheqc phi bịjpoz thưtevaơgptyng, sợtevahefd vềvfjq sau khôzurhng thểodaq sinh đrfbmưtevatevac nữymuca—-”

“Dưtevatevac vậtggpt hoạkxrjt thai?” Khôzurhng chỉyyix Long Trạkxrjch Vũhrxb, Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn cũhrxbng ngâudhiy dạkxrji.

hefdng ăkvjxn cávfjqi gìnykn? Vìnykn sao lạkxrji nhưteva vậtggpy? Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn quêcrcvn đrfbmi nỗtlqsi đrfbmau trêcrcvn thâudhin thểodaq, cốtlqs gắcheqng hồtlqsi tưtevatdalng lạkxrji từywulqerfc đrfbmi vàhefdo hoàhefdng cung mìnyknnh đrfbmãrzlm ăkvjxn gìnykn, cuốtlqsi cùnyknng lạkxrji nghĩtggp tớzhaoi đrfbmiểodaqm tâudhim cùnyknng rưtevatevau ngon màhefd hoàhefdng hậtggpu đrfbmãrzlm ban cho mìnyknnh!

“Chíaaugnh ngưtevaơgptyi! Làhefd ngưtevaơgptyi đrfbmúqerfng khôzurhng?!” Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn cốtlqs gắcheqng nâudhing thâudhin mìnyknnh đrfbmwpbvng lêcrcvn, đrfbmiqoku ngónoitn tay run rẩtlqsy chỉyyix vềvfjq phíaauga Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh: “Ta chỉyyix ăkvjxn đrfbmiểodaqm tâudhim cùnyknng uốtlqsng rưtevatevau do ngưtevaơgptyi ban, nhấyqqet đrfbmjpoznh làhefd ngưtevaơgptyi! Đzurhúqerfng chứwpbv?! Vìnykn sao ngưtevaơgptyi đrfbmhefdc ávfjqc nhưteva vậtggpy? Vìnykn sao?”

Lờffqui nónoiti củxmsya Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn hoàhefdn toàhefdn chọtrtmc giậtggpn Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh, nàhefdng đrfbmwpbvng dậtggpy távfjqt mộhefdt cávfjqi lêcrcvn mặhoemt Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn: “Ngưtevaơgptyi làhefd ai màhefdvfjqm nónoiti nhưteva vậtggpy vớzhaoi bổbjksn cung! Bổbjksn cung còqppjn chưtevaa truy cứwpbvu tộhefdi danh giếrzlmt hạkxrji côzurhng chúqerfa củxmsya ngưtevaơgptyi, ngưtevaơgptyi lạkxrji vu oan bổbjksn cung? Ngưtevaffqui đrfbmâudhiu, còqppjn khôzurhng mau bắcheqt tiệkiien nhâudhin nàhefdy cho bổbjksn cung!”

“Thávfjqi hậtggpu giávfjqudhim—-” Đzurhúqerfng lúqerfc nàhefdy, mộhefdt đrfbmávfjqm ngưtevaffqui vâudhiy quanh mộhefdt lãrzlmo phụtlqs nhâudhin tónoitc hoa râudhim đrfbmang lạkxrji đrfbmâudhiy.

“Mẫbfkru hậtggpu, ngưtevaffqui sao lạkxrji đrfbmếrzlmn đrfbmâudhiy?” Nhìnyknn thấyqqey Thưtevatevang Quan Phi Yếrzlmn, Long Trạkxrjch Vũhrxb vộhefdi vàhefdng nghêcrcvnh tiếrzlmp.

“Ai gia nghe nónoiti cónoit xảaaugy ra chúqerft chuyệkiien nêcrcvn đrfbmếrzlmn xem.” Nhìnyknn thấyqqey vệkiiet mávfjqu trêcrcvn mặhoemt đrfbmyqqet, Thưtevatevang Quan Phi Yếrzlmn nhưtevazhaong màhefdy: “Sao lạkxrji thếrzlmhefdy?”

“Mẫbfkru hậtggpu, ngưtevaffqui hãrzlmy thay nôzurh tỳqppjhefdm chủxmsy!” Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh quỳqppj gốtlqsi trưtevazhaoc mặhoemt Thưtevatevang Quan Phi Yếrzlmn, cuồtlqsng loạkxrjn khónoitc: “Vũhrxb nhi chếrzlmt rồtlqsi, mẫbfkru hậtggpu!”

“Cávfjqi gìnykn?!” Nghe nónoiti vậtggpy, Thưtevatevang Quan Phi Yếrzlmn mớzhaoi nhìnyknn đrfbmếrzlmn Long Trạkxrjch Vũhrxb Nhi đrfbmang nằhoemm im trêcrcvn đrfbmyqqet, sắcheqc mặhoemt lậtggpp tứwpbvc đrfbmkxrji biếrzlmn: “Rốtlqst cuộhefdc đrfbmãrzlm xảaaugy ra chuyệkiien gìnykn? Làhefd ai ávfjqc đrfbmhefdc, giếrzlmt chếrzlmt Vũhrxb nhi củxmsya ai gia?”

“Hoàhefdng tổbjks mẫbfkru, thỉyyixnh ngàhefdi thay chávfjqu dâudhiu làhefdm chủxmsy! Thỉyyixnh ngàhefdi thay chắcheqt trai củxmsya ngưtevaffqui làhefdm chủxmsy!” Thấyqqey Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh hung hăkvjxng cávfjqo trạkxrjng trưtevazhaoc, Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn quỳqppj gốtlqsi trưtevazhaoc mặhoemt Thưtevatevang Quan Phi Yếrzlmn. Trêcrcvn ngưtevaffqui nàhefdng toàhefdn làhefd vếrzlmt mávfjqu, sắcheqc mặhoemt cũhrxbng vìnykn đrfbmtlgx non màhefd trởtdalcrcvn trắcheqng bệkiiech, nhìnyknn qua thậtggpt đrfbmávfjqng thưtevaơgptyng.




Chờffqu Thưtevatevang Quan Phi Yếrzlmn biếrzlmt rõerad mọtrtmi chuyệkiien đrfbmãrzlm xảaaugy ra, quảaaugi trưtevatevang trong tay nặhoemng nềvfjq đrfbmtggpp trêcrcvn mặhoemt đrfbmyqqet: “Ta! Mau đrfbmiềvfjqu tra thậtggpt kỹbayw cho ai gia! Vôzurh Kỵbjgp, ngưtevaơgptyi tớzhaoi!”

Hoàhefdng thávfjqi hậtggpu tựwpbvnyknnh đrfbmiềvfjqu Thưtevatevang Quan Vôzurh Kỵbjgp đrfbmi đrfbmiềvfjqu tra rõerad mọtrtmi chuyệkiien từywul đrfbmiqoku đrfbmếrzlmn cuốtlqsi, Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh khôzurhng cónoit mởtdal miệkiieng. Tứwpbv đrfbmkxrji thếrzlm gia, mìnyknnh đrfbmếrzlmn từywul Đzurhoan Mộhefdc gia, Mộhefd Dung Tuyếrzlmt Liêcrcvn liêcrcvn quan đrfbmếrzlmn Mộhefd Dung gia. Vềvfjq phầiqokn Bạkxrjch gia, cho tớzhaoi bâudhiy giờffqu chỉyyix giỏvuwoi kinh thưtevaơgptyng, Thưtevatevang Quan Vôzurh Kỵbjgp thếrzlm nhưtevang chíaaugnh làhefd lựwpbva chọtrtmn thíaaugch hợtevap nhấyqqet.

Chỉyyix mộhefdt lávfjqt sau, Thưtevatevang Quan Vôzurh Kỵbjgp liềvfjqn tìnyknm đrfbmưtevatevac cung nữymuc đrfbmưtevaa đrfbmiểodaqm tâudhim cùnyknng rưtevatevau cho Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn, bấyqqet quávfjq cung nữymuchefdy đrfbmãrzlm bịjpoz ngưtevaffqui diệkiiet khẩtlqsu. Bầiqoku khôzurhng khíaaug, bởtdali vìnyknvfjqi chếrzlmt củxmsya mộhefdt tiểodaqu cung nữymuchefd đrfbmôzurhng thàhefdnh mộhefdt mảaaugnh.

Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh phávfjqi ngưtevaffqui đrfbmưtevaa đrfbmiểodaqm tâudhim cùnyknng rưtevatevau ngon khiếrzlmn cho Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn đrfbmtlgx non, hiệkiien tạkxrji ngưtevaffqui nàhefdy đrfbmãrzlm chếrzlmt, khiếrzlmn mọtrtmi ngưtevaffqui khôzurhng thểodaq khôzurhng hoàhefdi nghi Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh: “Hoàhefdng hậtggpu, đrfbmâudhiy làhefd chuyệkiien gìnykn?” Thưtevatevang Quan Phi Yếrzlmn tuy rằhoemng tuổbjksi đrfbmãrzlm qua năkvjxm mưtevaơgptyi, nhưtevang uy nghiêcrcvm vẫbfkrn còqppjn đrfbmónoit.

“Mẫbfkru hậtggpu, nôzurh tỳqppj khôzurhng biếrzlmt, nhấyqqet đrfbmjpoznh làhefdnoit ngưtevaffqui hãrzlmm hạkxrji nôzurh tỳqppj.” Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh cũhrxbng khôzurhng nghĩtggp đrfbmếrzlmn kếrzlmt quảaaug lạkxrji nhưteva thếrzlmhefdy, chíaaugnh làhefdvfjqi gìnyknhefdng cũhrxbng chưtevaa làhefdm!

“Nhấyqqet đrfbmjpoznh làhefd ngưtevaơgptyi!” Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn kêcrcvu lêcrcvn.

Vừywula nghĩtggp tạkxrji Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh, chíaaugnh mìnyknnh cũhrxbng khôzurhng thểodaq mang thai, Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn liềvfjqn hậtggpn đrfbmếrzlmn nghiếrzlmn răkvjxng nghiếrzlmn lợtevai. Khôzurhng thểodaq sinh con, cho dùnykn Long Trạkxrjch Cảaaugnh Thiêcrcvn vềvfjq sau cónoit sủxmsyng ávfjqi nàhefdng đrfbmếrzlmn cỡlbzmhefdo, nàhefdng cũhrxbng khôzurhng cónoit chỗtlqs dựwpbva. Huốtlqsng chi Long Trạkxrjch Cảaaugnh Thiêcrcvn chávfjqn ghéwuqbt nàhefdng rõeradhefdng đrfbmếrzlmn vậtggpy, sau nàhefdy nàhefdng đrfbmywulng hy vọtrtmng cuộhefdc sốtlqsng ởtdaltggpnh vưtevaơgptyng phủxmsynoit thểodaq an làhefdnh trôzurhi qua.

“Chíaaugnh ngưtevaơgptyi khôzurhng cónoit đrfbmwpbva nhỏvuwo, cho nêcrcvn ghen tịjpoz ta cónoit đrfbmwpbva nhỏvuwo, cho nêcrcvn mớzhaoi hạkxrji hắcheqn!”

Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn run rẩtlqsy, cảaaugm xúqerfc dịjpoz thưtevaffqung kíaaugch đrfbmhefdng: “Vừywula rồtlqsi tôzurhi tậtggpn mắcheqt thấyqqey côzurhng chúqerfa làhefdm thưtevaơgptyng hoàhefdng quýtdal phi nưtevaơgptyng nưtevaơgptyng, hạkxrji nàhefdng sanh non, hiệkiien tạkxrji ngưtevaơgptyi lạkxrji hạkxrji ta khôzurhng cónoit con đrfbmưtevatevac. Nhấyqqet đrfbmjpoznh làhefdvfjqc ngưtevaơgptyi khôzurhng chịjpozu nổbjksi cảaaugnh Mộhefd Dung gia ta phúqerf quýtdal, cho nêcrcvn mớzhaoi hạkxrj đrfbmhefdc thủxmsy! Nhấyqqet đrfbmjpoznh làhefd nhưteva vậtggpy!”

Khôzurhng đrfbmodaq ngưtevaffqui khávfjqc hiểodaqu rõerad mọtrtmi chuyệkiien, Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn liềvfjqn vọtrtmt đrfbmếrzlmn trưtevazhaoc mặhoemt Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh, ôzurhm lấyqqey Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh, cùnyknng nàhefdng ta lăkvjxn lộhefdn đrfbmyqqeu đrfbmávfjq trêcrcvn mặhoemt đrfbmyqqet, loạkxrjn thàhefdnh mộhefdt đrfbmhefdn.

“Ngưtevaơgptyi làhefdm càhefdn! Rõeradhefdng làhefd ngưtevaơgptyi giếrzlmt Vũhrxb nhi! Ngưtevaơgptyi quảaaug thựwpbvc quávfjq đrfbmhefdc ávfjqc!” Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh cũhrxbng khôzurhng chịjpozu yếrzlmu thếrzlm, kéwuqbo lấyqqey tónoitc Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn.

“Quảaaug thựwpbvc khôzurhng ra thểodaq thốtlqsng gìnykn! Còqppjn thểodaq thốtlqsng gìnykn nữymuca chứwpbv!” Mộhefdt vịjpoz hoàhefdng hậtggpu, mộhefdt vịjpoz trắcheqc phi, hiệkiien tạkxrji lạkxrji nhưteva hai ngưtevaffqui đrfbmàhefdn bàhefd chanh chua chửprcfi nhau, thậtggpt sựwpbv quávfjq mứwpbvc mấyqqet thểodaq diệkiien! Mặhoemt Long Trạkxrjch Vũhrxb đrfbmvuwocrcvn, tứwpbvc giậtggpn đrfbmếrzlmn khôzurhng thởtdal đrfbmưtevatevac: “Távfjqch cávfjqc nàhefdng ra cho trẫbfkrm! Távfjqch ra!”

hrxbng khôzurhng biếrzlmt cónoit phảaaugi do Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh xui xẻtlgxo hay làhefd sao, khi távfjqch hai ngưtevaffqui ra, Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh đrfbmkxrjp phảaaugi làhefdn vávfjqy củxmsya Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn, tíaaugnh luôzurhn hai cung nữymuc đrfbmang kéwuqbo họtrtm, tổbjksng cộhefdng bốtlqsn ngưtevaffqui ngãrzlm xuốtlqsng, Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh xúqerfi quẩtlqsy nhấyqqet, bịjpoz đrfbmhoemt dưtevazhaoi thâudhin ba ngưtevaffqui kia.

“Ai nha—” Đzurhiqoku gốtlqsi Mộhefd Dung Tâudhim Liêcrcvn vừywula lúqerfc đrfbmhefdng phảaaugi bụtlqsng Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh, ngay sau đrfbmónoit, Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh liềvfjqn cảaaugm thấyqqey bụtlqsng đrfbmau nứwpbvc, lậtggpp tứwpbvc lấyqqey hai tay ôzurhm bụtlqsng, khôzurhng nghĩtggp đrfbmếrzlmn đrfbmãrzlm muộhefdn, mộhefdt cỗtlqs chấyqqet lỏvuwong nónoitng hầiqokm hậtggpp theo đrfbmùnykni chảaaugy ra.

“Hàhefdi tửprcf củxmsya ta, hàhefdi tửprcf củxmsya ta!” Nhìnyknn thấyqqey tìnyknnh huốtlqsng nhưteva vậtggpy, Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh ngâudhiy ngưtevaffqui: “Thávfjqi y, thávfjqi y, mau tớzhaoi, cứwpbvu, cứwpbvu hàhefdi tửprcf củxmsya ta!”

Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh mang thai, làhefd chuyệkiien khiếrzlmn mọtrtmi ngưtevaffqui phi thưtevaffqung kinh ngạkxrjc. Nguyêcrcvn bảaaugn nàhefdng dựwpbv đrfbmjpoznh đrfbmtevai đrfbmếrzlmn khi thai nhi ổbjksn đrfbmjpoznh mớzhaoi đrfbmem tin nàhefdy nónoiti cho Long Trạkxrjch Vũhrxb, khôzurhng ngờffquzurhm nay lạkxrji xảaaugy ra chuyệkiien ngoàhefdi ýtdal muốtlqsn.

“Nưtevaơgptyng nưtevaơgptyng néwuqbn bi thưtevaơgptyng…” Thávfjqi y bắcheqt mạkxrjch cho Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh, sau đrfbmónoit, lắcheqc lắcheqc đrfbmiqoku. Chỉyyix mộhefdt câudhiu, đrfbmãrzlm khiếrzlmn hi vọtrtmng cuốtlqsi cùnyknng củxmsya Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh bay đrfbmi mấyqqet.

“Khôzurhng! Con ta a—-” Đzurhãrzlm trôzurhng ngónoitng đrfbmwpbva nhỏvuwohefdy nhiềvfjqu năkvjxm nhưteva vậtggpy, thếrzlm nhưtevang thoávfjqng chốtlqsc nónoit đrfbmãrzlm tan biếrzlmn, Đzurhoan Mộhefdc Tìnyknnh khôzurhng thểodaqhefdo chấyqqep nhậtggpn đrfbmưtevatevac chuyêcrcvn nàhefdy, lắcheqc đrfbmiqoku théwuqbt chónoiti tai: “Khôzurhng—–”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.