Mộhefd Dung Tuyếrzlm t Liêcrcv n luôzurh n mồtlqs m hôzurh bávfjq o thùnykn , ávfjq nh mắcheq t lạkxrj i hung tợteva n nhìnykn n chằhoem m chằhoem m Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh. Vìnykn sao? Vìnykn sao ngưteva ờffqu i gặhoem p chuyệkiie n khôzurh ng may lạkxrj i làhefd nàhefd ng? Vìnykn sao nàhefd ng ngậtggp m đrfbm ắcheq ng nuốtlqs t cay giữymuc gìnykn n đrfbm ứwpbv a nhỏvuwo suốtlqs t 6 thávfjq ng nay lạkxrj i khôzurh ng còqppj n, màhefd Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh lạkxrj i bìnykn nh yêcrcv n vôzurh sựwpbv ?!
“Đzurh ưteva ợteva c! Árzlm i phi yêcrcv n tâudhi m, trẫbfkr m nhấyqqe t đrfbm ịjpoz nh vìnykn mẹutvs con hai ngưteva ờffqu i làhefd m chủxmsy !” Long Trạkxrj ch Vũhrxb rốtlqs i loạkxrj n, chuyệkiie n xấyqqe u chồtlqs ng chấyqqe t màhefd đrfbm ếrzlm n, bêcrcv n nàhefd y còqppj n chưteva a trấyqqe n an Mộhefd Dung Tuyếrzlm t Liêcrcv n tốtlqs t, bêcrcv n kia Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh đrfbm ãrzlm khónoit c lớzhao n lêcrcv n.
“Vũhrxb nhi, Vũhrxb nhi củxmsy a ta, con tỉyyix nh, tỉyyix nh a! Con mau tỉyyix nh lạkxrj i a!” Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh ôzurh m thi thểodaq Long Trạkxrj ch Vũhrxb Nhi gàhefd o khónoit c: “Vũhrxb nhi, Vũhrxb nhi….”
Chỉyyix ngắcheq n ngủxmsy n mộhefd t khắcheq c* đrfbm ồtlqs ng hồtlqs , mấyqqe t đrfbm i hai đrfbm ứwpbv a con yêcrcv u quýtdal , Long Trạkxrj ch Vũhrxb khôzurh ng nhịjpoz n đrfbm ưteva ợteva c trợteva n mắcheq t nhìnykn n vềvfjq phíaaug a Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n, đrfbm ềvfjq u do nàhefd ng! Nếrzlm u khôzurh ng vìnykn nàhefd ng, Long Trạkxrj ch Vũhrxb Nhi sẽkzwl khôzurh ng chếrzlm t, Mộhefd Dung Tuyếrzlm t Liêcrcv n cũhrxb ng khôzurh ng sanh non! (*1 khắcheq c=15p)
Cảaaug m nhậtggp n đrfbm ưteva ợteva c sávfjq t khíaaug trong ávfjq nh mắcheq t củxmsy a Long Trạkxrj ch Vũhrxb , Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n đrfbm i đrfbm ếrzlm n trưteva ớzhao c mặhoem t Long Trạkxrj ch Vũhrxb , nặhoem ng nềvfjq dậtggp p đrfbm ầiqok u: “Hoàhefd nh thưteva ợteva ng, ta vôzurh tộhefd i! Ta cũhrxb ng mấyqqe t đrfbm i con nhỏvuwo , đrfbm ónoit làhefd tôzurh n tửprcf đrfbm ầiqok u tiêcrcv n củxmsy a ngàhefd i a!”
Lờffqu i củxmsy a Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n khiếrzlm n Long Trạkxrj ch Vũhrxb đrfbm ưteva a mắcheq t nhìnykn n vềvfjq vệkiie t mávfjq u thậtggp t dàhefd i phíaaug a sau nàhefd ng. Vệkiie t mávfjq u kia khôzurh ng giốtlqs ng vớzhao i vệkiie t mávfjq u đrfbm ỏvuwo tưteva ơgpty i củxmsy a Mộhefd Dung Tuyếrzlm t Liêcrcv n, nónoit làhefd mộhefd t mảaaug nh mávfjq u đrfbm en hồtlqs ng. Xem ra trong đrfbm ónoit cónoit trávfjq !
Long Trạkxrj ch Vũhrxb khôzurh ng tin lờffqu i nónoit i củxmsy a Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n, trưteva ớzhao c kia khôzurh ng nghe tin vềvfjq hoàhefd ng tôzurh n củxmsy a mìnykn nh, lúqerf c nàhefd y ởtdal đrfbm âudhi u lạkxrj i chui ra mộhefd t hoàhefd ng tôzurh n cơgpty chứwpbv ? Lậtggp p tứwpbv c, Long Trạkxrj ch Vũhrxb triệkiie u mộhefd t thávfjq i y thâudhi m niêcrcv n đrfbm ếrzlm n kiểodaq m tra thâudhi n thểodaq cho Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n, hắcheq n phảaaug i biếrzlm t châudhi n tưteva ớzhao ng sựwpbv thậtggp t!
Thávfjq i y vuốtlqs t chòqppj n râudhi u, bắcheq t mạkxrj nh cho Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n, qua mộhefd t hồtlqs i lâudhi u, lạkxrj i đrfbm ổbjks i sang tay phảaaug i, lạkxrj i qua mộhefd t hồtlqs i lâudhi u, thávfjq i y đrfbm i đrfbm ếrzlm n trưteva ớzhao c mặhoem t Long Trạkxrj ch Vũhrxb quỳqppj xuốtlqs ng.
“Hoàhefd ng thưteva ợteva ng, Trắcheq c phi Tĩtggp nh vưteva ơgpty ng ăkvjx n phảaaug i dưteva ợteva c vậtggp t hoạkxrj t thai, cho nêcrcv n đrfbm ẻtlgx non, hơgpty n nữymuc a dưteva ợteva c vậtggp t nàhefd y cónoit tíaaug nh rấyqqe t ávfjq c liệkiie t, thâudhi n mìnykn nh Trắcheq c phi bịjpoz thưteva ơgpty ng, sợteva làhefd vềvfjq sau khôzurh ng thểodaq sinh đrfbm ưteva ợteva c nữymuc a—-”
“Dưteva ợteva c vậtggp t hoạkxrj t thai?” Khôzurh ng chỉyyix Long Trạkxrj ch Vũhrxb , Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n cũhrxb ng ngâudhi y dạkxrj i.
Nàhefd ng ăkvjx n cávfjq i gìnykn ? Vìnykn sao lạkxrj i nhưteva vậtggp y? Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n quêcrcv n đrfbm i nỗtlqs i đrfbm au trêcrcv n thâudhi n thểodaq , cốtlqs gắcheq ng hồtlqs i tưteva ởtdal ng lạkxrj i từywul lúqerf c đrfbm i vàhefd o hoàhefd ng cung mìnykn nh đrfbm ãrzlm ăkvjx n gìnykn , cuốtlqs i cùnykn ng lạkxrj i nghĩtggp tớzhao i đrfbm iểodaq m tâudhi m cùnykn ng rưteva ợteva u ngon màhefd hoàhefd ng hậtggp u đrfbm ãrzlm ban cho mìnykn nh!
“Chíaaug nh ngưteva ơgpty i! Làhefd ngưteva ơgpty i đrfbm úqerf ng khôzurh ng?!” Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n cốtlqs gắcheq ng nâudhi ng thâudhi n mìnykn nh đrfbm ứwpbv ng lêcrcv n, đrfbm ầiqok u ngónoit n tay run rẩtlqs y chỉyyix vềvfjq phíaaug a Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh: “Ta chỉyyix ăkvjx n đrfbm iểodaq m tâudhi m cùnykn ng uốtlqs ng rưteva ợteva u do ngưteva ơgpty i ban, nhấyqqe t đrfbm ịjpoz nh làhefd ngưteva ơgpty i! Đzurh úqerf ng chứwpbv ?! Vìnykn sao ngưteva ơgpty i đrfbm ộhefd c ávfjq c nhưteva vậtggp y? Vìnykn sao?”
Lờffqu i nónoit i củxmsy a Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n hoàhefd n toàhefd n chọtrtm c giậtggp n Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh, nàhefd ng đrfbm ứwpbv ng dậtggp y távfjq t mộhefd t cávfjq i lêcrcv n mặhoem t Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n: “Ngưteva ơgpty i làhefd ai màhefd dávfjq m nónoit i nhưteva vậtggp y vớzhao i bổbjks n cung! Bổbjks n cung còqppj n chưteva a truy cứwpbv u tộhefd i danh giếrzlm t hạkxrj i côzurh ng chúqerf a củxmsy a ngưteva ơgpty i, ngưteva ơgpty i lạkxrj i vu oan bổbjks n cung? Ngưteva ờffqu i đrfbm âudhi u, còqppj n khôzurh ng mau bắcheq t tiệkiie n nhâudhi n nàhefd y cho bổbjks n cung!”
“Thávfjq i hậtggp u giávfjq lâudhi m—-” Đzurh úqerf ng lúqerf c nàhefd y, mộhefd t đrfbm ávfjq m ngưteva ờffqu i vâudhi y quanh mộhefd t lãrzlm o phụtlqs nhâudhi n tónoit c hoa râudhi m đrfbm ang lạkxrj i đrfbm âudhi y.
“Mẫbfkr u hậtggp u, ngưteva ờffqu i sao lạkxrj i đrfbm ếrzlm n đrfbm âudhi y?” Nhìnykn n thấyqqe y Thưteva ợteva ng Quan Phi Yếrzlm n, Long Trạkxrj ch Vũhrxb vộhefd i vàhefd ng nghêcrcv nh tiếrzlm p.
“Ai gia nghe nónoit i cónoit xảaaug y ra chúqerf t chuyệkiie n nêcrcv n đrfbm ếrzlm n xem.” Nhìnykn n thấyqqe y vệkiie t mávfjq u trêcrcv n mặhoem t đrfbm ấyqqe t, Thưteva ợteva ng Quan Phi Yếrzlm n nhưteva ớzhao ng màhefd y: “Sao lạkxrj i thếrzlm nàhefd y?”
“Mẫbfkr u hậtggp u, ngưteva ờffqu i hãrzlm y thay nôzurh tỳqppj làhefd m chủxmsy !” Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh quỳqppj gốtlqs i trưteva ớzhao c mặhoem t Thưteva ợteva ng Quan Phi Yếrzlm n, cuồtlqs ng loạkxrj n khónoit c: “Vũhrxb nhi chếrzlm t rồtlqs i, mẫbfkr u hậtggp u!”
“Cávfjq i gìnykn ?!” Nghe nónoit i vậtggp y, Thưteva ợteva ng Quan Phi Yếrzlm n mớzhao i nhìnykn n đrfbm ếrzlm n Long Trạkxrj ch Vũhrxb Nhi đrfbm ang nằhoem m im trêcrcv n đrfbm ấyqqe t, sắcheq c mặhoem t lậtggp p tứwpbv c đrfbm ạkxrj i biếrzlm n: “Rốtlqs t cuộhefd c đrfbm ãrzlm xảaaug y ra chuyệkiie n gìnykn ? Làhefd ai ávfjq c đrfbm ộhefd c, giếrzlm t chếrzlm t Vũhrxb nhi củxmsy a ai gia?”
“Hoàhefd ng tổbjks mẫbfkr u, thỉyyix nh ngàhefd i thay chávfjq u dâudhi u làhefd m chủxmsy ! Thỉyyix nh ngàhefd i thay chắcheq t trai củxmsy a ngưteva ờffqu i làhefd m chủxmsy !” Thấyqqe y Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh hung hăkvjx ng cávfjq o trạkxrj ng trưteva ớzhao c, Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n quỳqppj gốtlqs i trưteva ớzhao c mặhoem t Thưteva ợteva ng Quan Phi Yếrzlm n. Trêcrcv n ngưteva ờffqu i nàhefd ng toàhefd n làhefd vếrzlm t mávfjq u, sắcheq c mặhoem t cũhrxb ng vìnykn đrfbm ẻtlgx non màhefd trởtdal nêcrcv n trắcheq ng bệkiie ch, nhìnykn n qua thậtggp t đrfbm ávfjq ng thưteva ơgpty ng.
Chờffqu Thưteva ợteva ng Quan Phi Yếrzlm n biếrzlm t rõerad mọtrtm i chuyệkiie n đrfbm ãrzlm xảaaug y ra, quảaaug i trưteva ợteva ng trong tay nặhoem ng nềvfjq đrfbm ậtggp p trêcrcv n mặhoem t đrfbm ấyqqe t: “Ta! Mau đrfbm iềvfjq u tra thậtggp t kỹbayw cho ai gia! Vôzurh Kỵbjgp , ngưteva ơgpty i tớzhao i!”
Hoàhefd ng thávfjq i hậtggp u tựwpbv mìnykn nh đrfbm iềvfjq u Thưteva ợteva ng Quan Vôzurh Kỵbjgp đrfbm i đrfbm iềvfjq u tra rõerad mọtrtm i chuyệkiie n từywul đrfbm ầiqok u đrfbm ếrzlm n cuốtlqs i, Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh khôzurh ng cónoit mởtdal miệkiie ng. Tứwpbv đrfbm ạkxrj i thếrzlm gia, mìnykn nh đrfbm ếrzlm n từywul Đzurh oan Mộhefd c gia, Mộhefd Dung Tuyếrzlm t Liêcrcv n liêcrcv n quan đrfbm ếrzlm n Mộhefd Dung gia. Vềvfjq phầiqok n Bạkxrj ch gia, cho tớzhao i bâudhi y giờffqu chỉyyix giỏvuwo i kinh thưteva ơgpty ng, Thưteva ợteva ng Quan Vôzurh Kỵbjgp thếrzlm nhưteva ng chíaaug nh làhefd lựwpbv a chọtrtm n thíaaug ch hợteva p nhấyqqe t.
Chỉyyix mộhefd t lávfjq t sau, Thưteva ợteva ng Quan Vôzurh Kỵbjgp liềvfjq n tìnykn m đrfbm ưteva ợteva c cung nữymuc đrfbm ưteva a đrfbm iểodaq m tâudhi m cùnykn ng rưteva ợteva u cho Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n, bấyqqe t quávfjq cung nữymuc nàhefd y đrfbm ãrzlm bịjpoz ngưteva ờffqu i diệkiie t khẩtlqs u. Bầiqok u khôzurh ng khíaaug , bởtdal i vìnykn cávfjq i chếrzlm t củxmsy a mộhefd t tiểodaq u cung nữymuc màhefd đrfbm ôzurh ng thàhefd nh mộhefd t mảaaug nh.
Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh phávfjq i ngưteva ờffqu i đrfbm ưteva a đrfbm iểodaq m tâudhi m cùnykn ng rưteva ợteva u ngon khiếrzlm n cho Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n đrfbm ẻtlgx non, hiệkiie n tạkxrj i ngưteva ờffqu i nàhefd y đrfbm ãrzlm chếrzlm t, khiếrzlm n mọtrtm i ngưteva ờffqu i khôzurh ng thểodaq khôzurh ng hoàhefd i nghi Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh: “Hoàhefd ng hậtggp u, đrfbm âudhi y làhefd chuyệkiie n gìnykn ?” Thưteva ợteva ng Quan Phi Yếrzlm n tuy rằhoem ng tuổbjks i đrfbm ãrzlm qua năkvjx m mưteva ơgpty i, nhưteva ng uy nghiêcrcv m vẫbfkr n còqppj n đrfbm ónoit .
“Mẫbfkr u hậtggp u, nôzurh tỳqppj khôzurh ng biếrzlm t, nhấyqqe t đrfbm ịjpoz nh làhefd cónoit ngưteva ờffqu i hãrzlm m hạkxrj i nôzurh tỳqppj .” Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh cũhrxb ng khôzurh ng nghĩtggp đrfbm ếrzlm n kếrzlm t quảaaug lạkxrj i nhưteva thếrzlm nàhefd y, chíaaug nh làhefd cávfjq i gìnykn nàhefd ng cũhrxb ng chưteva a làhefd m!
“Nhấyqqe t đrfbm ịjpoz nh làhefd ngưteva ơgpty i!” Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n kêcrcv u lêcrcv n.
Vừywul a nghĩtggp tạkxrj i Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh, chíaaug nh mìnykn nh cũhrxb ng khôzurh ng thểodaq mang thai, Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n liềvfjq n hậtggp n đrfbm ếrzlm n nghiếrzlm n răkvjx ng nghiếrzlm n lợteva i. Khôzurh ng thểodaq sinh con, cho dùnykn Long Trạkxrj ch Cảaaug nh Thiêcrcv n vềvfjq sau cónoit sủxmsy ng ávfjq i nàhefd ng đrfbm ếrzlm n cỡlbzm nàhefd o, nàhefd ng cũhrxb ng khôzurh ng cónoit chỗtlqs dựwpbv a. Huốtlqs ng chi Long Trạkxrj ch Cảaaug nh Thiêcrcv n chávfjq n ghéwuqb t nàhefd ng rõerad ràhefd ng đrfbm ếrzlm n vậtggp y, sau nàhefd y nàhefd ng đrfbm ừywul ng hy vọtrtm ng cuộhefd c sốtlqs ng ởtdal Tĩtggp nh vưteva ơgpty ng phủxmsy cónoit thểodaq an làhefd nh trôzurh i qua.
“Chíaaug nh ngưteva ơgpty i khôzurh ng cónoit đrfbm ứwpbv a nhỏvuwo , cho nêcrcv n ghen tịjpoz ta cónoit đrfbm ứwpbv a nhỏvuwo , cho nêcrcv n mớzhao i hạkxrj i hắcheq n!”
Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n run rẩtlqs y, cảaaug m xúqerf c dịjpoz thưteva ờffqu ng kíaaug ch đrfbm ộhefd ng: “Vừywul a rồtlqs i tôzurh i tậtggp n mắcheq t thấyqqe y côzurh ng chúqerf a làhefd m thưteva ơgpty ng hoàhefd ng quýtdal phi nưteva ơgpty ng nưteva ơgpty ng, hạkxrj i nàhefd ng sanh non, hiệkiie n tạkxrj i ngưteva ơgpty i lạkxrj i hạkxrj i ta khôzurh ng cónoit con đrfbm ưteva ợteva c. Nhấyqqe t đrfbm ịjpoz nh làhefd cávfjq c ngưteva ơgpty i khôzurh ng chịjpoz u nổbjks i cảaaug nh Mộhefd Dung gia ta phúqerf quýtdal , cho nêcrcv n mớzhao i hạkxrj đrfbm ộhefd c thủxmsy ! Nhấyqqe t đrfbm ịjpoz nh làhefd nhưteva vậtggp y!”
Khôzurh ng đrfbm ểodaq ngưteva ờffqu i khávfjq c hiểodaq u rõerad mọtrtm i chuyệkiie n, Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n liềvfjq n vọtrtm t đrfbm ếrzlm n trưteva ớzhao c mặhoem t Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh, ôzurh m lấyqqe y Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh, cùnykn ng nàhefd ng ta lăkvjx n lộhefd n đrfbm ấyqqe u đrfbm ávfjq trêcrcv n mặhoem t đrfbm ấyqqe t, loạkxrj n thàhefd nh mộhefd t đrfbm oàhefd n.
“Ngưteva ơgpty i làhefd m càhefd n! Rõerad ràhefd ng làhefd ngưteva ơgpty i giếrzlm t Vũhrxb nhi! Ngưteva ơgpty i quảaaug thựwpbv c quávfjq đrfbm ộhefd c ávfjq c!” Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh cũhrxb ng khôzurh ng chịjpoz u yếrzlm u thếrzlm , kéwuqb o lấyqqe y tónoit c Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n.
“Quảaaug thựwpbv c khôzurh ng ra thểodaq thốtlqs ng gìnykn ! Còqppj n thểodaq thốtlqs ng gìnykn nữymuc a chứwpbv !” Mộhefd t vịjpoz hoàhefd ng hậtggp u, mộhefd t vịjpoz trắcheq c phi, hiệkiie n tạkxrj i lạkxrj i nhưteva hai ngưteva ờffqu i đrfbm àhefd n bàhefd chanh chua chửprcf i nhau, thậtggp t sựwpbv quávfjq mứwpbv c mấyqqe t thểodaq diệkiie n! Mặhoem t Long Trạkxrj ch Vũhrxb đrfbm ỏvuwo lêcrcv n, tứwpbv c giậtggp n đrfbm ếrzlm n khôzurh ng thởtdal đrfbm ưteva ợteva c: “Távfjq ch cávfjq c nàhefd ng ra cho trẫbfkr m! Távfjq ch ra!”
Cũhrxb ng khôzurh ng biếrzlm t cónoit phảaaug i do Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh xui xẻtlgx o hay làhefd sao, khi távfjq ch hai ngưteva ờffqu i ra, Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh đrfbm ạkxrj p phảaaug i làhefd n vávfjq y củxmsy a Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n, tíaaug nh luôzurh n hai cung nữymuc đrfbm ang kéwuqb o họtrtm , tổbjks ng cộhefd ng bốtlqs n ngưteva ờffqu i ngãrzlm xuốtlqs ng, Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh xúqerf i quẩtlqs y nhấyqqe t, bịjpoz đrfbm ặhoem t dưteva ớzhao i thâudhi n ba ngưteva ờffqu i kia.
“Ai nha—” Đzurh ầiqok u gốtlqs i Mộhefd Dung Tâudhi m Liêcrcv n vừywul a lúqerf c đrfbm ộhefd ng phảaaug i bụtlqs ng Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh, ngay sau đrfbm ónoit , Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh liềvfjq n cảaaug m thấyqqe y bụtlqs ng đrfbm au nứwpbv c, lậtggp p tứwpbv c lấyqqe y hai tay ôzurh m bụtlqs ng, khôzurh ng nghĩtggp đrfbm ếrzlm n đrfbm ãrzlm muộhefd n, mộhefd t cỗtlqs chấyqqe t lỏvuwo ng nónoit ng hầiqok m hậtggp p theo đrfbm ùnykn i chảaaug y ra.
“Hàhefd i tửprcf củxmsy a ta, hàhefd i tửprcf củxmsy a ta!” Nhìnykn n thấyqqe y tìnykn nh huốtlqs ng nhưteva vậtggp y, Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh ngâudhi y ngưteva ờffqu i: “Thávfjq i y, thávfjq i y, mau tớzhao i, cứwpbv u, cứwpbv u hàhefd i tửprcf củxmsy a ta!”
Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh mang thai, làhefd chuyệkiie n khiếrzlm n mọtrtm i ngưteva ờffqu i phi thưteva ờffqu ng kinh ngạkxrj c. Nguyêcrcv n bảaaug n nàhefd ng dựwpbv đrfbm ịjpoz nh đrfbm ợteva i đrfbm ếrzlm n khi thai nhi ổbjks n đrfbm ịjpoz nh mớzhao i đrfbm em tin nàhefd y nónoit i cho Long Trạkxrj ch Vũhrxb , khôzurh ng ngờffqu hôzurh m nay lạkxrj i xảaaug y ra chuyệkiie n ngoàhefd i ýtdal muốtlqs n.
“Nưteva ơgpty ng nưteva ơgpty ng néwuqb n bi thưteva ơgpty ng…” Thávfjq i y bắcheq t mạkxrj ch cho Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh, sau đrfbm ónoit , lắcheq c lắcheq c đrfbm ầiqok u. Chỉyyix mộhefd t câudhi u, đrfbm ãrzlm khiếrzlm n hi vọtrtm ng cuốtlqs i cùnykn ng củxmsy a Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh bay đrfbm i mấyqqe t.
“Khôzurh ng! Con ta a—-” Đzurh ãrzlm trôzurh ng ngónoit ng đrfbm ứwpbv a nhỏvuwo nàhefd y nhiềvfjq u năkvjx m nhưteva vậtggp y, thếrzlm nhưteva ng thoávfjq ng chốtlqs c nónoit đrfbm ãrzlm tan biếrzlm n, Đzurh oan Mộhefd c Tìnykn nh khôzurh ng thểodaq nàhefd o chấyqqe p nhậtggp n đrfbm ưteva ợteva c chuyêcrcv n nàhefd y, lắcheq c đrfbm ầiqok u théwuqb t chónoit i tai: “Khôzurh ng—–”
“Đ
“Vũ
Chỉ
Cả
Lờ
Long Trạ
Thá
“Hoà
“Dư
Nà
“Chí
Lờ
“Thá
“Mẫ
“Ai gia nghe nó
“Mẫ
“Cá
“Hoà
Chờ
Hoà
Chỉ
Đ
“Mẫ
“Nhấ
Vừ
“Chí
Mộ
Khô
“Ngư
“Quả
Cũ
“Ai nha—” Đ
“Hà
Đ
“Nư
“Khô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.