Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 52 : Chặt đi đôi tay của nàng ta

    trước sau   
Minh Nguyệjglvt Hinh hôdjye thẳynlfng têvttln họqexa củficpa hoàtbtfng huynh, khiếvmrkn cho Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt khôdjyeng khỏficpi nhíundcu nhíundcu màtbtfy. Xem ra Nam Phưflesynlfng quốixuxc thậphtnt sựzmavundcnh đncevqhxyi tháundci tửgcho, cho nêvttln vịsmaidjyeng chúsmaia nàtbtfy mớvttli códprp thểynlf khôdjyeng kiêvttlng nểynlfgcho, trưflesvttlc mặervht ngưfleshruui Tâeghgy Kìgcho quốixuxc màtbtfdprpi chuyệjglvn vớvttli Minh Nguyệjglvt Thịsmainh nhưfles vậphtny.

gchonh ảmsjynh Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt nhíundcu màtbtfy đncevưflesynlfc Minh Nguyệjglvt Thịsmainh thu vàtbtfo trong mắqhxyt, khiếvmrkn cho lòytgqng hắqhxyn dâeghgng lêvttln mộurkkt cỗkftqhnezm áundcp. Nhiềqaeru ngưfleshruui nhưfles vậphtny, chỉkkow duy nhấhnezt Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt vìgcho lờhruui nódprpi củficpa Minh Nguyệjglvt Hinh màtbtf nhíundcu màtbtfy, vìgcho hắqhxyn màtbtf bấhnezt bìgchonh. Nhiềqaeru ngưfleshruui nhưfles vậphtny, chỉkkowdprp mỗkftqi Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt cho hắqhxyn sựzmav cổqhxyrxiu châeghgn thàtbtfnh, khôdjyeng dùkvggng áundcnh mắqhxyt dịsmai thưfleshruung nhìgchon hắqhxyn.

Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt khôdjyeng biếvmrkt, mộurkkt cáundci nhíundcu màtbtfy lúsmaic lơmoyf đncevãnyjing củficpa mìgchonh, khiếvmrkn cho vịsmai tháundci tửgcho ngoạbspzi quốixuxc nghèrtnwo túsmaing nàtbtfy tạbspzo ra mộurkkt quyếvmrkt đncevsmainh kiêvttln trìgcho nhấhnezt đncevhruui hắqhxyn.

Minh Nguyệjglvt Thịsmainh khôdjyeng nódprpi chuyệjglvn, khiếvmrkn cho Minh Nguyệjglvt Hinh nghĩmsjy rằlxfqng hắqhxyn cảmsjym thấhnezy đncevuốixuxi lýnvgz, cho nêvttln nàtbtfng càtbtfng thêvttlm đncevqhxyc ýnvgz.

Minh Nguyệjglvt Hinh ra lệjglvnh cho hai cáundci cung nữeghg đncevem táundcc phẩqexam củficpa mìgchonh triểynlfn lãnyjim trưflesvttlc mặervht tấhnezt cảmsjy mọqexai ngưfleshruui. Nàtbtfng khôdjyeng tin, bứxnvfc tranh củficpa nàtbtfng kia thậphtnt sựzmav đncevlraup hơmoyfn củficpa mìgchonh. Nàtbtfng ba tuổqhxyi đncevãnyji họqexac vẽebcw, đncevếvmrkn bâeghgy giờhruu đncevãnyjitbtffleshruui ba nălbhqm, đncevãnyjikvggng thuốixuxc màtbtfu códprp thểynlftbtfm cho hồrmkjflesvttlc biếvmrkn sắqhxyc, nàtbtfng làtbtfm sao códprp thểynlfpqajm hơmoyfn so vớvttli Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt chứxnvf!

“Cáundcc ngưflesơmoyfi xem!” Khôdjyeng đncevynlf Minh Nguyệjglvt Hinh kịsmaip thờhruui đncevqhxyc ýnvgz, códprp ngưfleshruui chỉkkowvttln trờhruui, hôdjye to.




Chỉkkow thấhnezy, mộurkkt mảmsjynh mâeghgy màtbtfu sắqhxyc sặervhc sỡpony nhẹlrau nhàtbtfng bay đncevếvmrkn đncevâeghgy, tớvttli gầirwbn, mọqexai ngưfleshruui mớvttli pháundct hiệjglvn hódprpa ra đncevódprptbtf mộurkkt đncevàtbtfn bưflesvttlm, thủficpmsjynh làtbtf mộurkkt con bưflesvttlm đnceven nhưfles mựzmavc, códprp đncevixuxm đncevficp nhưflesundcu.

Đkvggãnyji đncevếvmrkn mùkvgga thu, bưflesơmoyfm bưflesvttlm rấhnezt hiếvmrkm khi xuấhnezt hiệjglvn, nhưflesng hiệjglvn tạbspzi xuấhnezt hiệjglvn nhiềqaeru bưflesơmoyfm bưflesvttlm nhưfles vậphtny, lạbspzi bay vềqaer phíundca bứxnvfc trah bêvttln kia, khiếvmrkn tấhnezt cảmsjy mọqexai ngưfleshruui thầirwbm kinh ngạbspzc trog lòytgqng. Đkvggâeghgy làtbtf chuyệjglvn gìgcho? Đkvggáundcm bưflesvttlm đncevódprp khôdjyeng phảmsjyi vìgcho bứxnvfc tranh màtbtf đncevếvmrkn chứxnvf?

Mọqexai ngưfleshruui còytgqn chưflesa kịsmaip suy nghĩmsjy minh bạbspzch, đncevàtbtfn bưflesvttlm đncevãnyji bay vềqaer phíundca Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt, đncevàtbtfn bưflesvttlm tinh tếvmrk đncevphtnu trêvttln câeghgy hoa cúsmaic đncevưflesynlfc họqexaa trêvttln giấhnezy kia, đncevôdjyei cáundcnh nho nhỏficp vỗkftq vỗkftq, lậphtnp tứxnvfc xuấhnezt hiệjglvn “Kỳbnfyundcch”!

Nguyêvttln bảmsjyn trêvttln bứxnvfc tranh màtbtf Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt vẽebcw chỉkkowdprptbtfu mựzmavc đnceven cùkvggng màtbtfu máundcu, lúsmaic nàtbtfy, bởervhi vìgcho đnceváundcm bưflesvttlm bay đncevếvmrkn, nhữeghgng đncevódprpa hoa cúsmaic kia đncevưflesynlfc che lạbspzi bởervhi nhữeghgng cáundcnh bưflesvttlm đncevirwby màtbtfu sắqhxyc.

Mỗkftqi chúsmaiflesvttlm mang mộurkkt sắqhxyc tháundci riêvttlng, đncevphtnu trêvttln cáundcc đncevundc hoa kháundcc nhau, cáundcnh vỗkftq vỗkftq, lậphtnp tứxnvfc biếvmrkn bứxnvfc tranh thàtbtfnh mộurkkt táundcc phẩqexam sốixuxng, vẽebcwsmaic mùkvgga thu rựzmavc rỡpony sắqhxyc màtbtfu. Màtbtf con bưflesvttlm lớvttln nhấhnezt códprptbtfu đnceven đncevficp kia, đncevphtnu trêvttln mộurkkt đncevódprpa cúsmaic lớvttln nhấhnezt, đncevôdjyei cáundcnh khôdjyeng ngừdjyeng đncevurkkng, dưflesvttli áundcnh mặervht trờhruui toảmsjy ra cáundcc sắqhxyc tháundci kháundcc nhau.

“Thậphtnt đncevlraup!” Mộurkkt tiếvmrkng “Thậphtnt đncevlraup” kia củficpa Bạbspzch Ứervhc Nguyệjglvt cũrxiung làtbtf tiếvmrkng lòytgqng củficpa mọqexai ngưfleshruui. Cho dùkvgg từdjyeng ngắqhxym bao nhiêvttlu bứxnvfc tranh, cũrxiung khôdjyeng códprp bứxnvfc tranh nàtbtfo códprp thểynlfundcnh bằlxfqng bứxnvfc tranh “sốixuxng” nàtbtfy.

“Kỳbnfyundcch a!” Mộurkkt lãnyjio thầirwbn kêvttlu lêvttln, liềqaern quỳbnfy xuốixuxng, miệjglvng hôdjye “Trờhruui giáundcng đnceviềqaerm làtbtfnh, giúsmaip Tâeghgy Kìgcho ta!”

dprp ngưfleshruui dẫmhrin đncevirwbu, lậphtnp tứxnvfc mộurkkt đnceváundcm ngưfleshruui quỳbnfy xuốixuxng, đncevrmkjng thanh mộurkkt tiếvmrkng “Vạbspzn tuếvmrk”, cáundci vỗkftqdjyeng ngựzmava nàtbtfy làtbtfm cho Long Trạbspzch Vũrxiu mặervht cưfleshruui giốixuxng nhưfles mộurkkt đncevódprpa hoa cúsmaic nởervh rộurkk, xem bứxnvfc tranh giốixuxng nhưfles chíundcnh mìgchonh. Lúsmaic nàtbtfy, Long Trạbspzch Vũrxiu nhìgchon Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt cũrxiung thựzmavc thuậphtnn mắqhxyt , hoàtbtfn toàtbtfn quêvttln mấhnezt chuyệjglvn cáundcflesynlfc, nhấhnezt thờhruui xúsmaic đncevurkkng, lậphtnp tứxnvfc mởervh miệjglvng hôdjye:“Trẫmhrim tuyêvttln bốixux, Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt thắqhxyng!”

Mộurkkt câeghgu nàtbtfy, nhưfles lờhruui tửgchogchonh đncevixuxi vớvttli Minh Nguyệjglvt Hinh cùkvggng Long Trạbspzch Vũrxiu Nhi, sắqhxyc mặervht hai ngưfleshruui lậphtnp tứxnvfc trởervhvttln xanh mépqajt, đncevervhc biệjglvt làtbtf Long Trạbspzch Vũrxiu Nhi, lãnyjio cha mìgchonh mởervh miệjglvng nódprpi nhưfles vậphtny, khôdjyeng phảmsjyi thậphtnt sựzmav muốixuxn chặervht mộurkkt đncevôdjyei tay củficpa nàtbtfng đncevưflesa cho Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt đncevhnezy chứxnvf?

“Bảmsjyn cung khôdjyeng phụvttlc!” Minh Nguyệjglvt Hinh hépqajt lêvttln, cầirwbm lấhnezy chủficpy thủficp đncevervht trêvttln bàtbtfn củficpa Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt chépqajm bứxnvfc họqexaa thàtbtfnh hai nửgchoa.

“Cẩqexan thậphtnn!” Thấhnezy Minh Nguyệjglvt Hinh sẽebcw ra tay vớvttli Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt, Minh Nguyệjglvt Thịsmainh quáundct to mộurkkt tiếvmrkng, muốixuxn bay tớvttli bêvttln ngưfleshruui Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt, lạbspzi bịsmai ngưfleshruui kháundcc giàtbtfnh trưflesvttlc. Chuỷfhxb thủficp trong tay Minh Nguyệjglvt Hinh chưflesa kịsmaip lưflesvttlt qua quầirwbn áundco Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt, Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng đncevãnyji mộurkkt cưflesvttlc đncevem nàtbtfng ta đnceváundc bay.

“Phanh!”

Mộurkkt tiếvmrkng vang thậphtnt lớvttln, thâeghgn mìgchonh Minh Nguyệjglvt Hinh giốixuxng nhưfles diềqaeru bịsmai đncevxnvft dâeghgy, nệjglvn mạbspznh lêvttln trêvttln bàtbtfn, lậphtnp tứxnvfc phun ra mộurkkt ngụvttlm máundcu. Nhìgchon cáundcnh tay trốixuxng trơmoyfn, Minh Nguyệjglvt Thịsmainh lộurkk ra mộurkkt nụvttlfleshruui khổqhxy, hắqhxyn nhưfles thếvmrktbtfo đncevãnyji quêvttln, Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt đncevãnyjitbtf củficpa Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng.




Nhìgchon Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng ôdjyem trọqexan Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt trong lòytgqng, dùkvggtbtfng gầirwbn trong gang tấhnezc, nhưflesng tay hắqhxyn khôdjyeng códprpundcch nàtbtfo vưflesơmoyfn tớvttli, làtbtfm cho Minh Nguyệjglvt Thịsmainh bỗkftqng cảmsjym thấhnezy hậphtnn. Hậphtnn chíundcnh mìgchonh khôdjyeng quyềqaern, khôdjyeng thếvmrk, khôdjyeng nălbhqng lựzmavc, hậphtnn chíundcnh mìgchonh khôdjyeng thểynlf bảmsjyo hộurkk đncevưflesynlfc nàtbtfng, ngưflesynlfc lạbspzi phảmsjyi trơmoyf mắqhxyt ra nhìgchon nàtbtfng cùkvggng ngưfleshruui kháundcc bưflesvttlc đncevi –

Tuy biếvmrkt rằlxfqng Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt khôdjyeng códprp việjglvc gìgcho, nhưflesng trong tâeghgm Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng vẫmhrin khôdjyeng nhịsmain đncevưflesynlfc kiếvmrkm tra khắqhxyp ngưfleshruui nàtbtfng mộurkkt lầirwbn.“Khanh khanh, nàtbtfng códprp việjglvc gìgcho khôdjyeng?”

“Ta tốixuxt lắqhxym!” Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt nhìgchon con bưflesvttlm bịsmai Minh Nguyệjglvt Hinh chépqajm đncevxnvft nằlxfqm trêvttln đncevhnezt, trong lòytgqng khódprp chịsmaiu. Nàtbtfng giãnyjiy ra khỏficpi lồrmkjng ngựzmavc củficpa Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng, đncevi đncevếvmrkn trưflesvttlc bứxnvfc tranh đncevãnyji hỏficpng, đncevem thâeghgn mìgchonh vàtbtf đncevôdjyei cáundcnh củficpa con bưflesvttlm bịsmai chặervht đncevxnvft nhẹlrau nhàtbtfng nhặervht lêvttln, đncevervht trong khălbhqn tay, cẩqexan thậphtnn gódprpi lạbspzi.

“Vấhnezt vảmsjy cho cáundcc ngưflesơmoyfi! Ta sẽebcwgchoundcc ngưflesơmoyfi báundco thùkvgg !” Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt vẫmhriy vẫmhriy tay vớvttli đnceváundcm bưflesvttlm đncevang bay lưflesynlfn trêvttln trờhruui, đnceváundcm bưflesvttlm nàtbtfy nhưfles tựzmava hồrmkj nghe hiểynlfu lờhruui nódprpi củficpa Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt, bay quanh ngưfleshruui nàtbtfng mộurkkt vòytgqng, rồrmkji vỗkftqundcnh ly khai.

tbtfm xong hếvmrkt thảmsjyy, Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt chậphtnm rãnyjii đncevi tớvttli trưflesvttlc mặervht Minh Nguyệjglvt Hinh. Thấhnezy vậphtny, Minh Nguyệjglvt Hinh kinh hãnyjii khôdjyeng thôdjyei.

“Ngưflesơmoyfi…… Ngưflesơmoyfi muốixuxn làtbtfm, làtbtfm cáundci gìgcho!”

“Đkvggâeghgy làtbtf vậphtnt củficpa ta!” Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt đncevi tớvttli nhặervht chủficpy thủficpvttln, thậphtnt cẩqexan thậphtnn lau chùkvggi vếvmrkt máundcu trêvttln đncevódprp.

“Ngưflesơmoyfi, ngưflesơmoyfi đncevdjyeng códprp lạbspzi đncevâeghgy! Hoàtbtfng, hoàtbtfng huynh, cứxnvfu ta!” Thấhnezy Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt mỗkftqi lúsmaic mộurkkt gầirwbn, Minh Nguyệjglvt Hinh cốixux chịsmaiu đncevau, hưflesvttlng Minh Nguyệjglvt Thịsmainh cầirwbu cứxnvfu,“Tháundci tửgcho ca ca, cứxnvfu, cứxnvfu ta!”

“Trễkftq rồrmkji!” Lúsmaic nàtbtfy mớvttli nhậphtnn ra Minh Nguyệjglvt Thịsmainh làtbtf tháundci tửgcho, làtbtf ca ca, hưflesvttlng hắqhxyn xin giúsmaip đncevpony? Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt mỉkkowm cưfleshruui, lộurkk ra hàtbtfm rălbhqng trắqhxyng noãnyjin nhưfles ngọqexac, nàtbtfng bưflesvttlc từdjyeng bưflesvttlc tớvttli gầirwbn Minh Nguyệjglvt Hinh, chủficpy thủficp trong tay cũrxiung chậphtnm chậphtnm đncevưflesa lêvttln.

Đkvggixuxi phưflesơmoyfng rõpfavtbtfng làtbtf tiểynlfu bạbspzch thỏficpdjye tộurkki, lạbspzi khiếvmrkn cho đnceváundcy lòytgqng Minh Nguyệjglvt Hinh cảmsjym thấhnezy sợynlfnyjii.

“Đkvggdjyeng! Đkvggdjyeng! Tháundci tửgcho ca ca cứxnvfu ta!” Minh Nguyệjglvt Hinh ngồrmkji dậphtny muốixuxn chạbspzy trốixuxn khỏficpi nơmoyfi nàtbtfy. Nàtbtfng hiệjglvn tạbspzi đncevãnyji biếvmrkt sợynlf, nàtbtfng biếvmrkt rằlxfqng Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt khôdjyeng thểynlf trêvttlu vàtbtfo ! Nhưflesng màtbtf, đncevãnyji quáundc trễkftq

“Khanh khanh –”

Đkvggúsmaing lúsmaic chủficpy thủficp trong tay Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt muốixuxn hạbspz xuốixuxng, Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng đncevi tớvttli phíundca sau nàtbtfng, cầirwbm lấhnezy chủficpy thủficp trong tay nàtbtfng, đncevem Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt ôdjyem vàtbtfo trong lòytgqng. Nhìgchon thấhnezy Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng cứxnvfu mìgchonh, tâeghgm củficpa Minh Nguyệjglvt Hinh cảmsjym kíundcch, ôdjyem lấhnezy châeghgn hắqhxyn, ngẩqexang đncevirwbu lêvttln, vẻlxfq mặervht háundco sắqhxyc nhìgchon Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng,“Vưflesơmoyfng gia……”

Minh Nguyệjglvt Hinh nghĩmsjy rằlxfqng Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng đncevurkkng tâeghgm vớvttli mìgchonh, luyếvmrkn tiếvmrkc hai tay củficpa nàtbtfng, cho nêvttln, mớvttli ra tay tưflesơmoyfng trợynlf. Khôdjyeng nghĩmsjy tớvttli lờhruui nódprpi kếvmrk tiếvmrkp củficpa Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng, lạbspzi khiếvmrkn nàtbtfng cảmsjym thấhnezy nhưfles sấhnezm sépqajt giữeghga trờhruui quang.

“Khanh khanh, chuyệjglvn nhưfles vậphtny vẫmhrin làtbtf đncevynlf ta làtbtfm, khôdjyeng lạbspzi làtbtfm ôdjye uếvmrk tay củficpa khanh khanh –”

Khôdjyeng chờhruu Minh Nguyệjglvt Hinh phụvttlc hồrmkji lạbspzi tinh thầirwbn, hai cổqhxy tay nhưfles ngọqexac đncevãnyji bịsmai chủficpy thủficp trong tay Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng mộurkkt nháundct chặervht đncevxnvft,“A –” Chỉkkow nghe mộurkkt tiếvmrkng hépqajt, Minh Nguyệjglvt Hinh dùkvgg thoáundct khỏficpi ranh giớvttli sốixuxng chếvmrkt, nhưflesng hai bàtbtfn tay lạbspzi bay vềqaer trêvttln khôdjyeng trung, rơmoyfi vềqaer phíundca đnceváundcm ngưfleshruui.

“A –” Nhữeghgng ngưfleshruui xem náundco nhiệjglvt vừdjyea thấhnezy đncevôdjyei tay máundcu chảmsjyy đncevirwbm đncevìgchoa bay tớvttli hưflesvttlng mìgchonh, vộurkki vàtbtfng trốixuxn tráundcnh, cuốixuxi cùkvggng hai tay rơmoyfi trêvttln mặervht đncevhnezt, đncevíundcnh đncevirwby cáundct bụvttli, nguyêvttln bảmsjyn bàtbtfn tay trơmoyfn bódprpng bởervhi vìgcho huyếvmrkt cùkvggng bùkvggn đncevhnezt hỗkftqn hợynlfp cùkvggng mộurkkt chỗkftq, trởervhvttln xấhnezu xíundc khôdjyeng nódprpi nổqhxyi.

“Ai, đnceváundcng tiếvmrkc ……”

Mọqexai ngưfleshruui chưflesa kịsmaip hồrmkji hồrmkjn, Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt lạbspzi nódprpi mộurkkt tiếvmrkng đnceváundcng tiếvmrkc.

Khi hai tay Minh Nguyệjglvt Hinh bịsmai chặervht đncevxnvft, Phưflesynlfng Thưflesơmoyfng đncevãnyji mang theo nàtbtfng bay khỏficpi đncevàtbtfi cao, tráundcnh khỏficpi việjglvc máundcu củficpa Minh Nguyệjglvt Hinh làtbtfm vấhnezy bẩqexan quầirwbn áundco củficpa hai ngưfleshruui. Màtbtfsmaic nàtbtfy, mộurkkt tiếvmrkng “Đkvggáundcng tiếvmrkc” củficpa Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt, làtbtfm cho Minh Nguyệjglvt Thịsmainh khôdjyeng nhịsmain đncevưflesynlfc quay lạbspzi nhìgchon nàtbtfng. Chẳynlfng lẽebcw, lúsmaic nàtbtfy nàtbtfng mớvttli nghĩmsjy đncevếvmrkn sau lưflesng Minh Nguyệjglvt Hinh làtbtf Nam Phưflesynlfng quốixuxc, cho nêvttln hốixuxi hậphtnn ?

“Rõpfavtbtfng ngụvttlervh trêvttln ngưfleshruui đncevlraup nhưfles vậphtny, vìgcho sao khi rơmoyfi xuốixuxng dưflesvttli lạbspzi xấhnezu xíundc đncevếvmrkn thếvmrk? Thậphtnt sựzmavtbtf đnceváundcng tiếvmrkc !”

Đkvggynlfi đncevếvmrkn lúsmaic hiểynlfu rõpfav ýnvgz nghĩmsjy củficpa Mộurkk Dung Thấhnezt Thấhnezt, Minh Nguyệjglvt Thịsmainh cảmsjym thấhnezy nhưfles bịsmaipqajt đnceváundcnh — nguyêvttln lai nàtbtfng tiếvmrkc làtbtf tiếvmrkc chuyệjglvn nàtbtfy! A, nữeghg tửgchotbtfy quảmsjy nhiêvttln khôdjyeng giốixuxng ngưfleshruui thưfleshruung, khiếvmrkn cho ngưfleshruui ta khôdjyeng thểynlf khôdjyeng yêvttlu.


Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.