Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 49 : Cược mạng sống của các ngươi!

    trước sau   
“Kẻghgtqfvso dághgtm nóghgti khanh khanh làqfvs phếpdrs vậhgwat? Khanh khanh so vớjeoli cághgtc nàqfvsng thìtkzzqfvsng hoàqfvsn hảvnlyo hơvipwn! Khanh khanh muốojsxn so tàqfvsi gìtkzz vớjeoli họhgwa? Bọhgwan họhgwa khôtjtong tin nàqfvsng, ta tin, ta cưigrtyepoc mưigrtwcahi vạhroxn lưigrtyepong vàqfvsng, cưigrtyepoc khanh khanh thắhzveng!”

igrtwcahi vạhroxn lưigrtyepong vàqfvsng! Đjuvrághgtm ngưigrtwcahi xung quanh khôtjtong nhịaiipn đksffưigrtyepoc kinh hôtjto! Nghe nóghgti bộxkbe “Kim Lũqtte Y” trêtnksn ngưigrtwcahi Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit trịaiip giághgt mộxkbet vạhroxn lưigrtyepong vàqfvsng, vịaiip Nam Lâlhqqn vưigrtơvipwng nàqfvsy cũqtteng thậhgwat chịaiipu chơvipwi!

lqqrc nàqfvsy, mọhgwai ngưigrtwcahi đksffrdkou nhìtkzzn Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit chằpdrsm chằpdrsm, muốojsxn tìtkzzm chúlqqrt ưigrtu việbnxkt trêtnksn ngưigrtwcahi nàqfvsng. Nhìtkzzn tớjeoli nhìtkzzn lui, bấmjvit quághgtqtteng chỉvipwqfvs mộxkbet giai nhâlhqqn thanh túlqqr, thanh thuầbdstn đksffághgtng yêtnksu, cũqtteng chẳlvgmng cóghgt chúlqqrt khípdrs chấmjvit yêtnksu mịaiip củageua hồrloi ly, nhưigrtng sao lạhroxi cóghgt thểssrttnks hoặcdwjc vịaiip Nam Lâlhqqn vưigrtơvipwng nàqfvsy, bắhzvet tâlhqqm hắhzven xoay quanh nàqfvsng, khiếpdrsn hắhzven ra mặcdwjt bảvnlyo vệbnxkqfvsng, làqfvsm chỗwrgs dựkjdxa cho nàqfvsng a? Thựkjdxc khôtjtong biếpdrst sao nữqweza…..

“Vưigrtơvipwng gia, nóghgti chuyệbnxkn bằpdrsng tiềrdkon, rấmjvit dung tụkvkyc, nhưigrt thếpdrsqfvso xứjxldng vớjeoli thâlhqqn phậhgwan củageua Vưigrtơvipwng gia chứjxld!”

Đjuvrang lúlqqrc khiếpdrsn ngưigrtwcahi ngưigrtwcahi hípdrst khípdrs lạhroxnh, Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit ôtjton nhu mởrtue miệbnxkng nóghgti:”Vảvnly lạhroxi, ngàqfvsi bảvnlyo vệbnxk ta nhưigrt vậhgway, sợyepo lạhroxi dọhgwaa hai vịaiip tỷqfvs tỷqfvs, khiếpdrsn cághgtc nàqfvsng khôtjtong dághgtm lộxkbe mặcdwjt gặcdwjp ngưigrtwcahi nữqweza a? Nếpdrsu vậhgway, tựkjdxa hồrloi khôtjtong côtjtong bằpdrsng vớjeoli hai vịaiiptjtong chúlqqra tỷqfvs tỷqfvs…. “

Khôtjtong côtjtong bằpdrsng? Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng nhếpdrsch miệbnxkng mỉvipwm cưigrtwcahi, xem ra vịaiip tiểssrtu vưigrtơvipwng phi củageua hắhzven tìtkzzm đksffưigrtyepoc niềrdkom vui rồrloii:”Khanh khanh, nàqfvsng muốojsxn thếpdrsqfvso?”Trong ngựkjdxc, tiểssrtu nhâlhqqn nhi* toághgtt ra hưigrtơvipwng thơvipwm ngághgtt, khiếpdrsn cho hắhzven rấmjvit mêtnks luyếpdrsn. Thôtjtoi, tùtdbwy nàqfvsng nhághgto đksffi, nhághgto chághgtn rồrloii, hắhzven sẽiwvi giúlqqrp nàqfvsng dọhgwan tàqfvsn cuộxkbec, nhưigrt vậhgway đksffi—-




“Chỉvipwqfvs tròjeol chơvipwi củageua đksffághgtm nữqwez nhâlhqqn bọhgwan ta thôtjtoi, khôtjtong liêtnksn quan đksffếpdrsn nhữqwezng ngưigrtwcahi khághgtc!”

Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit đksffjxldng lêtnksn, đksffi đksffếpdrsn giữqweza đksffhroxi đksffiệbnxkn, cưigrtwcahi cưigrtwcahi nhìtkzzn Long Trạhroxch Vũqtte Nhi cùtdbwng Minh Nguyệbnxkt Hinh, khuôtjton mặcdwjt trơvipwn bóghgtng nhưigrt ngọhgwac, căznkan bảvnlyn khôtjtong hềrdko nhìtkzzn thấmjviy vệbnxkt nưigrtjeolc mắhzvet lúlqqrc nãrluky.

“Ba ta hãrluky vui đksffùtdbwa mộxkbet chúlqqrt, thấmjviy đksffưigrtyepoc chứjxld? Đjuvrqtteng đksffem danh phậhgwan côtjtong chúlqqra khoe ra, cũqtteng đksffqtteng lấmjviy chứjxldc vịaiipigrtơvipwng gia, Hoàqfvsng thưigrtyepong, vâlhqqn vâlhqqn ra hùtdbw dọhgwaa ngưigrtwcahi, chúlqqrng ta cưigrtyepoc bằpdrsng chípdrsnh mìtkzznh, thếpdrsqfvso?”

Bịaiip mộxkbet phếpdrs vậhgwat khiêtnksu khípdrsch, Long Trạhroxch Vũqtte Nhi sao cóghgt tểssrt chịaiipu đksffưigrtyepoc, lậhgwap tứjxldc đksffjxldng lêtnksn, đksffi đksffếpdrsn trưigrtjeolc mặcdwjt Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit: “Đjuvrưigrtyepoc, muốojsxn cághgt sao, ta cághgt vớjeoli ngưigrtơvipwi!”

Mặcdwjt khághgtc, ởrtue phípdrsa kia, Minh Nguyệbnxkt Hinh cũqtteng thoảvnlyi mághgti bưigrtjeolc tớjeoli, nàqfvsng màqfvs sợyepo sao! Vịaiip trípdrsigrtơvipwng phi Nam Lâlhqqn vưigrtơvipwng kia, nàqfvsng muốojsxn, cũqtteng sẽiwvi đksffoạhroxt đksffưigrtyepoc: “Đjuvrưigrtyepoc thôtjtoi, cưigrtyepoc bằpdrsng gìtkzz?”

“Khôtjtong bằpdrsng, cưigrtyepoc bằpdrsng nhữqwezng thứjxld chúlqqrng ta cóghgt a. Tỷqfvs nhưigrt trâlhqqm càqfvsi củageua bổlqqrn cung, tỷqfvs nhưigrt vịaiip trípdrsigrtơvipwng phi củageua bổlqqrn cung, tỷqfvs nhưigrt….mạhroxng củageua cághgtc ngưigrtơvipwi!”

Mộxkbet câlhqqu “mạhroxng củageua cághgtc ngưigrtơvipwi” cuốojsxi cùtdbwng kia, theo thanh âlhqqm ôtjton nhu củageua Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit phághgtt ra nêtnksn lựkjdxc sághgtt thưigrtơvipwng cũqtteng giảvnlym đksffi rấmjvit nhiềrdkou. Đjuvrếpdrsn tai Long Trạhroxch Vũqtte Nhi cùtdbwng Minh Nguyệbnxkt Hinh, tựkjdxa nhưigrt mộxkbet lờwcahi đksffùtdbwa.

“Cưigrtyepoc mạhroxng? Khẩqtteu khípdrs thậhgwat lớjeoln! Nhưigrtng màqfvs, ngưigrtơvipwi dághgtm cưigrtyepoc sao?” Trêtnksn mặcdwjt Minh Nguyệbnxkt Hinh hiệbnxkn lêtnksn vẻghgt bỡmoenn cợyepot thấmjviy rõbdst.

Mộxkbet cághgti phếpdrs vậhgwat, thếpdrs nhưigrtng xuấmjvit khẩqtteu cuồrloing ngôtjton, nàqfvsng ta cóghgtznkang lựkjdxc gìtkzz đksffâlhqqu chứjxld? Huốojsxng chi vừqttea rồrloii, Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit đksffãrluk ngăznkan cảvnlyn khôtjtong cho Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng ra tay, vứjxldt đksffi chỗwrgs dựkjdxa củageua mìtkzznh, bâlhqqy giờwcah, bấmjvit quághgt, nàqfvsng ta chỉvipwqfvs đksffrloitjto dụkvkyng—-

Lờwcahi củageua Minh Nguyệbnxkt Hinh, khiếpdrsn Long Trạhroxch Vũqtte Nhi toághgtt mồrloitjtoi hộxkbet thay nàqfvsng ta, nhưigrtng màqfvs nhìtkzzn thấmjviy Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng vẫiwvin ngồrloii ngay ngắhzven, khôtjtong hềrdkoghgt ýqtte muốojsxn ra mặcdwjt giúlqqrp Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit, Long Trạhroxch Vũqtte Nhi thảvnly lỏgxtyng, xem ra, Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng thậhgwat sựkjdx khôtjtong hềrdko đksffaiipnh nhúlqqrng tay vàqfvso, vậhgway nêtnksn lághgt gan củageua nàqfvsng cũqtteng dầbdstn lớjeoln lêtnksn.

“Đjuvrúlqqrng vậhgway a, ngưigrtơvipwi dághgtm cưigrtyepoc sao?”

“Ha ha….” Thấmjviy mọhgwai chuyệbnxkn xảvnlyy ra theo đksffúlqqrng mong muốojsxn củageua mìtkzznh, Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit che miệbnxkng mỉvipwm cưigrtwcahi:”Nếpdrsu hai vịaiip tỷqfvs tỷqfvs lo lắhzveng, chúlqqrng ta cóghgt thểssrt lậhgwap chứjxldng từqtte a!Vớjeoli lạhroxi, hôtjtom nay, đksffhroxi biểssrtu củageua ba nưigrtjeolc đksffrdkou đksffếpdrsn, chúlqqrng ta cóghgt thểssrt thỉvipwnh bọhgwan họhgwaqfvsm giághgtm khảvnlyo, khôtjtong phảvnlyi sao? “

“Lậhgwap chứjxldng từqtte? Ýkvkyqfvsy khôtjtong tồrloii!” Long Trạhroxch Vũqtte Nhi rấmjvit làqfvs vui vẻghgt, mớjeoli vừqttea rồrloii còjeoln lo lắhzveng Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit sẽiwvighgto mưigrtyepon oai hùtdbwm, lấmjviy Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng ra làqfvsm bia đksffmoen, khôtjtong nghĩtfvu đksffếpdrsn nàqfvsng ta lạhroxi đksffưigrta ra lờwcahi yêtnksu cầbdstu nhưigrt thếpdrs, nhưigrt vậhgway khôtjtong phảvnlyi thựkjdxc hợyepop ýqttetkzznh sao?




Vớjeoli lạhroxi, Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit nếpdrsu thua, sẽiwvi phảvnlyi nộxkbep mạhroxng cho cághgtc nàqfvsng, Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng cũqtteng sẽiwvi khôtjtong dághgtm khôtjtong kiêtnksng nểssrttkzzqfvs vi phạhroxm luậhgwat cưigrtyepoc. Dùtdbw sao, vìtkzz mộxkbet nữqwez nhâlhqqn màqfvs đksffhzvec tộxkbei vớjeoli hai nưigrtjeolc khághgtc, làqfvs mộxkbet chuyệbnxkn khôtjtong cóghgt chúlqqrt lợyepoi nàqfvso!

“Hoàqfvsng Thưigrtyepong, nếpdrsu vậhgway, khôtjtong bằpdrsng hãrluky thỉvipwnh Nam Lâlhqqn vưigrtơvipwng, Thághgti tửjuvr Nam Phưigrtyepong quốojsxc cùtdbwng Tĩtfvunh Vưigrtơvipwng làqfvsm ngưigrtwcahi làqfvsm chứjxldng!” Trêtnksn đksffàqfvsi cao, bàqfvsn tay ngọhgwac ngàqfvs củageua Mộxkbe Dung Tuyếpdrst Liêtnksn cọhgwa cọhgwa lấmjviy mu bàqfvsn tay củageua Long Trạhroxch Vũqtte. Dùtdbw sao, chuyệbnxkn hôtjtom nay khôtjtong hềrdko liêtnksn quan đksffếpdrsn nàqfvsng, mặcdwjc kệbnxk kếpdrst quảvnly cuốojsxi cùtdbwng làqfvs nhưigrt thếpdrsqfvso, nàqfvsng cũqtteng vui vẻghgt,cho nêtnksn vịaiip Hoàqfvsng quýqtte phi nàqfvsy rấmjvit thípdrsch ýqtte giúlqqrp chuyệbnxkn nàqfvsy thuậhgwan buồrloim xuôtjtoi gióghgt tiếpdrsn hàqfvsnh!

“Đjuvrưigrtyepoc!” Long Trạhroxch Vũqtte gậhgwat đksffbdstu, chípdrs ípdrst nếpdrsu ngộxkbe nhỡmoenghgt xảvnlyy ra chuyệbnxkn gìtkzz, Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng cũqtteng khôtjtong thểssrt truy cứjxldu: “Nhưigrtng màqfvs, cághgtc ngưigrtơvipwi đksffaiipnh so cághgti gìtkzz chứjxld?” “Hoàqfvsng Thưigrtyepong, khôtjtong bằpdrsng ngàqfvsi hãrluky quyếpdrst đksffaiipnh!” Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit lanh trípdrs đksffem vấmjvin đksffrdkoqfvsy vứjxldt cho Long Trạhroxch Vũqtte.

“Nàqfvsy….” Long Trạhroxch Vũqttepdrsp mắhzvet trầbdstm tưigrt.

Biểssrtu hiệbnxkn lúlqqrc nãrluky củageua Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit khiếpdrsn cho Long Trạhroxch Vũqtte rấmjvit bấmjvit mãrlukn, bấmjvit quághgt chỉvipwqfvs mộxkbet côtjtong chúlqqra đksffưigrtyepoc sắhzvec phong, thếpdrsqfvs lạhroxi tựkjdx cao tựkjdx đksffhroxi! Còjeoln chưigrta gảvnly ra ngoàqfvsi, đksffãrluk quêtnksn mấmjvit mìtkzznh chípdrsnh làqfvs con dâlhqqn Tâlhqqy Kỳrdko quốojsxc, suýqttet chúlqqrt nữqweza úlqqrp sọhgwat lêtnksn nóghgt, còjeoln châlhqqm chọhgwac bảvnlyo hắhzven dághgtm nhắhzvem mắhzvet làqfvsm ngơvipw, bâlhqqy giờwcahtnksn đksffssrtqfvsng chịaiipu chúlqqrt đksffau khổlqqr, đksffssrtqfvsng biếpdrst mìtkzznh cóghgt bao nhiêtnksu câlhqqn lưigrtyepong.

Long Trạhroxch Vũqtte nhìtkzzn nhìtkzzn Minh Nguyệbnxkt Hinh cùtdbwng Long Trạhroxch Vũqtte Nhi, Minh Nguyệbnxkt Hinh ởrtue Nam Phưigrtyepong quốojsxc nổlqqri tiếpdrsng vềrdko thưigrt họhgwaa, còjeoln nữqwez nhi củageua mìtkzznh tuy bìtkzznh thưigrtwcahng hay hồrloi nhághgto mộxkbet chúlqqrt, phưigrtơvipwng diệbnxkn nàqfvsy cũqtteng khôtjtong thểssrt bạhroxi bởrtuei Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit. Nghĩtfvu vậhgway, Long Trạhroxch Vũqtte hắhzveng giọhgwang mộxkbet cághgti: “Dạhroxo nàqfvsy, vừqttea lúlqqrc đksffang làqfvstdbwa cúlqqrc nởrtue, khôtjtong bằpdrsng hãrluky thi vẽiwvi! Lấmjviy hoa cúlqqrc làqfvsm chủageu đksffrdko, cộxkbeng thêtnksm thơvipwrdkom theo!”

“Đjuvrưigrtyepoc!”Minh Nguyệbnxkt Hinh mởrtue miệbnxkng đksffrloing ýqtte đksffbdstu tiêtnksn, phưigrtơvipwng diệbnxkn nàqfvsy vốojsxn làqfvs chuyêtnksn môtjtom củageua nàqfvsng, nàqfvsng khôtjtong tin Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit cóghgt thểssrt thắhzveng đksffưigrtyepoc. Minh Nguyệbnxkt Hinh khiêtnksu khípdrsch liếpdrsc mắhzvet nhìtkzzn Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit mộxkbet cághgti, giốojsxng nhưigrtqfvsghgti “Ngưigrtơvipwi nhấmjvit đksffaiipnh phảvnlyi chếpdrst”.

Đjuvrághgtp lạhroxi ághgtnh mắhzvet khiêtnksu khípdrsch củageua Minh Nguyệbnxkt Hinh làqfvs nụkvkyigrtwcahi mỉvipwm củageua Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit: “Nếpdrsu nộxkbei dung thi đksffmjviu đksffãrlukghgt, vậhgway giờwcah, chúlqqrng ta hãrluky nóghgti đksffếpdrsn vậhgwat cưigrtyepoc!”

“Ta muốojsxn vịaiip trípdrs Nam Lâlhqqn Vưigrtơvipwng phi!” Khôtjtong đksffssrt Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit kịaiipp nóghgti gìtkzz, Long Trạhroxch Vũqtte Nhi liềrdkon cưigrtjeolp lờwcahi:”Nếpdrsu ngưigrtơvipwi thua, vịaiip trípdrs Nam Lâlhqqn Vưigrtơvipwng phi làqfvs củageua bổlqqrn cung!”

“Vũqtte nhi!”

Nghe đksffưigrtyepoc lờwcahi nóghgti củageua nhi nữqwez, hoàqfvsng hậhgwau Đjuvroan Mộxkbec Tìtkzznh chấmjvin đksffxkbeng, nàqfvsng trăznkam triệbnxku lầbdstn khôtjtong nghĩtfvu tớjeoli, Long Trạhroxch Vũqtte Nhi lạhroxi đksffxkbeng tâlhqqm vớjeoli Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng. Ngưigrtwcahi nọhgwa tuy thậhgwat rấmjvit tuấmjvin mỹtksb, nhưigrtng hắhzven cũqtteng khôtjtong phảvnlyi làqfvs mộxkbet vịaiip phu quâlhqqn tốojsxt a! Ngay cảvnly Long Trạhroxch Vũqtteqtteng khôtjtong nhịaiipn đksffưigrtyepoc nhípdrsu màqfvsy.

Kẻghgtlqqrc trưigrtjeolc khóghgtc nhághgto khôtjtong chịaiipu gảvnly cho Nam Lâlhqqn vưigrtơvipwng chípdrsnh làqfvsqfvsng, hiệbnxkn tạhroxi ngưigrtwcahi đksffòjeoli cưigrtjeolp vịaiip trípdrs kia cũqtteng làqfvsqfvsng, đksffjxlda nhỏgxtyqfvsy, rốojsxt cuộxkbec cũqtteng tạhroxi mìtkzznh làqfvsm hưigrtqfvsng— Long Trạhroxch Vũqtte bấmjvit đksffhzvec dĩtfvu lắhzvec đksffbdstu.

“Còjeoln ngưigrtơvipwi?” Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit nhìtkzzn vềrdko phípdrsa Minh Nguyệbnxkt Hinh.

“Bổlqqrn cung muốojsxn mạhroxng củageua ngưigrtơvipwi!” Khóghgte miệbnxkng Minh Nguyệbnxkt Hinh nhếpdrsch lêtnksn, cưigrtwcahi âlhqqm đksffxkbec, nàqfvsng mớjeoli khôtjtong ngu ngốojsxc giốojsxng Long Trạhroxch Vũqtte Nhi vậhgway.

Vạhroxn nhấmjvit Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng thậhgwat sựkjdxghgt ýqtte vớjeoli Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit, nàqfvsng ta khôtjtong làqfvsm Nam Lâlhqqn Vưigrtơvipwng phi, nhưigrtng vẫiwvin cóghgt thểssrtqfvsm Trắhzvec phi a? Cho nêtnksn nàqfvsng muốojsxn nàqfvsng ta chếpdrst! Chỉvipw cầbdstn Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit chếpdrst đksffi, bằpdrsng vàqfvso tàqfvsi hoa cùtdbwng dung mạhroxo, còjeoln cóghgt thâlhqqn phậhgwan cao quýqtte củageua mìtkzznh, Minh Nguyệbnxkt Hinh khôtjtong tin Phưigrtyepong Thưigrtơvipwng khôtjtong đksffxkbeng tâlhqqm!

“Tốojsxt—-nếpdrsu cághgtc ngưigrtơvipwi thắhzveng, ta nhấmjvit đksffaiipnh đksffssrtghgtc ngưigrtơvipwi toạhroxi nguyệbnxkn.” Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit cưigrtwcahi đksffếpdrsn nhưigrt mộxkbeng nhưigrtvnlyo.

“Vềrdko phầbdstn bổlqqrn cung, bìtkzznh thưigrtwcahng thípdrsch nhấmjvit chípdrsnh làqfvsigrtu tầbdstm nhữqwezng vậhgwat đksffqfvsp. Đjuvrôtjtoi tay củageua hai vịaiiptjtong chúlqqra thậhgwat sựkjdx rấmjvit mĩtfvu lệbnxk, nếpdrsu cághgtc ngưigrtơvipwi thua, phiềrdkon toághgti lưigrtu mộxkbet đksffôtjtoi tay lạhroxi….”

igrtu lạhroxi mộxkbet đksffôtjtoi tay? Long Trạhroxch Vũqtte Nhi vừqttea nghĩtfvu tớjeoli bộxkbeghgtng hai tay bịaiip cắhzvet xuốojsxng, nhịaiipn khôtjtong đksffưigrtyepoc rùtdbwng mìtkzznh mộxkbet cághgti, nghĩtfvu muốojsxn lùtdbwi bưigrtjeolc, lạhroxi nhìtkzzn thấmjviy trong đksffôtjtoi mắhzvet to xinh đksffqfvsp củageua Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit toàqfvsn ýqtte tràqfvso phúlqqrng, Long Trạhroxch Vũqtte Nhi khẽiwvi cắhzven môtjtoi, đksffrloing ýqtte.

“Đjuvrưigrtyepoc! Khôtjtong thàqfvsnh vấmjvin đksffrdko! Liềrdkon xem ngưigrtơvipwi cóghgt bảvnlyn lãrluknh hay khôtjtong!”

“Bổlqqrn cung cũqtteng khôtjtong thàqfvsnh vấmjvin đksffrdko!” Minh Nguyệbnxkt Hinh tràqfvsn đksffbdsty tựkjdx tin, đksffojsxi phóghgt vớjeoli Mộxkbe Dung Thấmjvit Thấmjvit, chỉvipw cầbdstn dùtdbwng mộxkbet ngóghgtn úlqqrt làqfvs đksffageu rồrloii, căznkan bảvnlyn khôtjtong cầbdstn lo lắhzveng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.