Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 2 :

    trước sau   
Nữdrmx tửjbyk khôdhbmng nhanh khôdhbmng chậvjbdm bưrqbornyoc ra khỏhbnei thủclbhy diệlcuyn, nhẹxbkj nhàesvgng lau bọzezot nưrqbornyoc trêhbnen ngưrqbozezoi, sau đefulóhdhc lấymzty bạvlsgch sa đefulưrqbodaatc treo trêhbnen câymzty khoáfpurc lêhbnen ngưrqbozezoi. 

“Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen , bìbdamnh thưrqbozezong chúghhwng ta khôdhbmng làesvgm gìbdam đefulưrqbodaatc ngưrqboơaezwi, nhưrqbong nay ngưrqboơaezwi đefulãfcke trúghhwng đefulydchc nhiềrvygu ngàesvgy, ta khôdhbmng tin Vôdhbm Cựlkfic cung nhiềrvygu ngưrqbozezoi nhưrqbo vậvjbdy lạvlsgi khôdhbmng bắmhqht nổfpuri ngưrqboơaezwi. Mọzezoi ngưrqbozezoi khôdhbmng cầvwpgn nghe hắmhqhn lảtbhtm nhảtbhtm, xôdhbmng lêhbnen. Bọzezon hắmhqhn chỉjcsihdhcjcsim mạvlsgng thôdhbmi!” 

Trong bóhdhcng đefulêhbnem hiệlcuyn ra hơaezwn mưrqbozezoi hắmhqhc y nhâymztn vâymzty chặufdjt lấymzty năjcsim ngưrqbozezoi. 

“Vưrqboơaezwng gia đefuli trưrqbornyoc, ta ởzqih lạvlsgi cảtbhtn châymztn chúghhwng!” Lụjtomc Nguyêhbnen chắmhqhn trưrqbornyoc Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen: “Dãfcke, hộydch tốemocng Vưrqboơaezwng gia rờzezoi đefuli!” 

“Ca, đefullcuy khôdhbmng đefuli! Huynh cùymztng Vưrqboơaezwng gia đefuli đefuli!” Lụjtomc Dãfcke vung kiếqxjnm chékcfem đefulvwpgu củclbha mộydcht hắmhqhc y nhâymztn rồemoci lạvlsgi nóhdhci :“Ca,hai ngưrqbozezoi đefuli đefuli!” “Cáfpurc ngưrqboơaezwi khôdhbmng ai đefulưrqbodaatc rờzezoi đefuli!” Mịukhlfpurt mộydcht thâymztn y phụjtomc đefulhbne thẫajwim bưrqbornyoc ra từdaat trong đefuláfpurm ngưrqbozezoi cấymztt lờzezoi: “Sưrqbo huynh, chuyệlcuyn nhỏhbne nhưrqbo vậvjbdy, sao huynh khôdhbmng giảtbhti quyếqxjnt đefulưrqbodaatc ? “ 

“Sưrqbo muộydchi, Tĩlbhvnh vưrqboơaezwng khôdhbmng phảtbhti làesvg kẻuvkr tiểtgccu tốemoct, hắmhqhn đefulãfcke giếqxjnt rấymztt nhiềrvygu ngưrqbozezoi củclbha chúghhwng ta”. 


“Hừdaat, nóhdhci trắmhqhng ra làesvg tạvlsgi huynh vôdhbm dụjtomng! Đwrnhtgcc muộydchi!” 

Hồemocng ảtbhtnh đefuláfpurnh vềrvyg phídhbma Lụjtomc Dãfcke đefulang đefullattng cạvlsgnh Cảtbhtnh Thiêhbnen, chỉjcsi nghe thấymzty mộydcht thanh âymztm khóhdhc chịukhlu, máfpuru chảtbhty ồemocemoc từdaat lỗyhbr thủclbhng trêhbnen bụjtomng Lụjtomc Dãfcke

Lụjtomc Dãfcke bịukhl thưrqboơaezwng, khuỵbcjcu mộydcht châymztn, mộydcht tay dùymztng kiếqxjnm chốemocng đefullioo bảtbhtn thâymztn đefultgcc khôdhbmng ngãfcke xuốemocng, tay kia tựlkfi đefuliểtgccm huyệlcuyt đefultgcc cầvwpgm máfpuru. 

“ Ha ha, vôdhbm dụjtomng, chủclbhy thủclbh củclbha ta cóhdhc đefulydchc.” Hồemocng y nữdrmx tửjbyk nởzqih nụjtomrqbozezoi thâymztm trầvwpgm âymztm đefulydchc, hàesvgm răjcsing trắmhqhng noãfcken, môdhbmi đefulhbne sẫajwim, tựlkfia nhưrqbo la sáfpurt đefulukhla ngụjtomc. 

“Dãfcke, đefullcuy sao rồemoci?”Lụjtomc Nguyêhbnen vộydchi đefulếqxjnn chỗyhbr Lụjtomc Dãfcke, pháfpurt hiệlcuyn ra môdhbmi hắmhqhn đefulãfckedhbmm táfpuri, trêhbnen mặufdjt cóhdhc sắmhqhc đefulen. 

“Yêhbneu nữdrmx đefulrvygn mạvlsgng đefuli!” 

Thấymzty đefullcuy đefullcuy bịukhl thưrqboơaezwng, Lụjtomc Nguyêhbnen tứlattc giậvjbdn hưrqbornyong kiếqxjnm vềrvyg phídhbma Tuyệlcuyt Sáfpurt, nhưrqbong Tuyệlcuyt Sáfpurt nghiêhbneng mìbdamnh nékcfe tráfpurnh. 

“Cảtbhtnh Thiêhbnen, nhiệlcuym vụjtom củclbha chúghhwng ta làesvg lấymzty đefulvwpgu củclbha ngưrqboơaezwi chứlatt khôdhbmng gâymzty tổfpurn thấymztt cho ngưrqbozezoi củclbha ngưrqboơaezwi. Chỉjcsi cầvwpgn ngưrqboơaezwi ngoan ngoãfcken đefulvwpgu hàesvgng, chúghhwng ta sẽxbkj tha cho bọzezon họzezo, còrjccn cho bọzezon họzezo giảtbhti dưrqbodaatc”. 

Tuyệlcuyt Sáfpurt cùymztng Mịukhlfpurt, mộydcht hắmhqhc y mộydcht hồemocng y, nhìbdamn rấymztt hòrjcca hợdaatp. Cóhdhc đefuliềrvygu, hắmhqhc y nhâymztn dung mạvlsgo lạvlsgi xấymztu xídhbm, hồemocng y nhâymztn lạvlsgi cóhdhcrqbo sắmhqhc. 

Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen tuy thâymztn mang trọzezong thưrqboơaezwng, sắmhqhc mặufdjt táfpuri nhợdaatt nhưrqbong vẫajwin dứlattng vữdrmxng, tỏhbnea ra thầvwpgn tháfpuri uy nghiêhbnem khiếqxjnn ngưrqbozezoi kháfpurc khôdhbmng dáfpurm lạvlsgi gầvwpgn. 

“Rốemoct cuộydchc ai muốemocn lấymzty mạvlsgng bổfpurn vưrqboơaezwng?” Cảtbhtnh Thiêhbnen chậvjbdm rãfckei mởzqih miệlcuyng, trong lờzezoi nóhdhci khôdhbmng hềrvyghdhc chúghhwt bốemoci rốemoci. 

“Ha ha ha!” Mịukhlfpurt cấymztt tiếqxjnng cưrqbozezoi nhạvlsgo: “Cảtbhtnh Thiêhbnen, chỉjcsi cầvwpgn ngưrqboơaezwi xuốemocng đefulukhla ngụjtomc, Diêhbnem vưrqboơaezwng sẽxbkj tựlkfi khắmhqhc nóhdhci cho ngưrqboơaezwi biếqxjnt! Chịukhlu chếqxjnt đefuli!” 

Mịukhlfpurt hóhdhca thàesvgnh mộydcht làesvgn gióhdhcrqbornyot đefuli giữdrmxa đefulêhbnem đefulen, nhằepfnm tớrnyoi trưrqbornyoc ngựlkfic củclbha Cảtbhtnh Thiêhbnen màesvg xuấymztt chiêhbneu. 


Tốemocc đefulydch quáfpur nhanh, Lụjtomc Nguyêhbnen khôdhbmng thểtgcc cảtbhtn lạvlsgi. 

“Vưrqboơaezwng gia!” Lụjtomc Nguyêhbnen tuyệlcuyt vọzezong gàesvgo lêhbnen, hắmhqhn chỉjcsihdhc thểtgcc giưrqboơaezwng mắmhqht nhìbdamn chủclbh tửjbyk củclbha mìbdamnh lãfckenh mộydcht nháfpurt kiếqxjnm vàesvgo tim. 

“Keng!” 

Đwrnhydcht nhiêhbnen, mộydcht làesvgn gióhdhc trắmhqhng quấymztn quanh bảtbhto kiếqxjnm trong tay Mịukhlfpurt, “Cạvlsgch!” mộydcht tiếqxjnng, bảtbhto kiếqxjnm hóhdhca thàesvgnh mảtbhtnh nhỏhbne bắmhqhn ra tứlatt phídhbma, vàesvgi tiếqxjnng kêhbneu thảtbhtm thiếqxjnt vang lêhbnen, nhìbdamn lạvlsgi thấymzty ba hắmhqhc y nhâymztn ngãfcke trêhbnen mậvjbdt đefulymztt. 

“Ngưrqboơaezwi làesvg ai?” 

Mịukhlfpurt bịukhl đefuláfpurnh văjcsing ra sau mấymzty thưrqbornyoc mớrnyoi dừdaatng lạvlsgi đefulưrqbodaatc, giậvjbdt mìbdamnh nhìbdamn thấymzty mộydcht nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng ngay trưrqbornyoc mặufdjt. Thậvjbdt lạvlsgymztng, cóhdhc thểtgcc đefulyhhqy y ra xa dễclbhesvgng nhưrqbo vậvjbdy, nữdrmx tửjbyk trưrqbornyoc mặufdjt nàesvgy làesvg ngưrqbozezoi nhưrqbo thếqxjnesvgo? 

“Cáfpurc ngưrqboơaezwi quấymzty rầvwpgy sựlkfihbnen tĩlbhvnh củclbha ta.” 

Nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng ngưrqbodaatng ngùymztng vuốemoct nhẹxbkj mấymzty sợdaati tóhdhcc ẩyhhqm ưrqbornyot. Ngóhdhcn tay nàesvgng đefultbhto qua, mộydcht làesvgn sưrqboơaezwng trắmhqhng xuấymztt hiệlcuyn, trong nháfpury mắmhqht, suốemoci tóhdhcc củclbha nàesvgng đefulưrqbodaatc hong khôdhbm, vừdaata cóhdhc chúghhwt mềrvygm mạvlsgi lạvlsgi cóhdhc chúghhwt rốemoci tung trêhbnen vai củclbha nàesvgng. 

Cảtbhtnh tưrqbodaatng nhưrqbo vậvjbdy thựlkfic quỷaezw dịukhl, nhưrqbong khôdhbmng cóhdhc ai đefultgcc ýymztesvg mọzezoi sựlkfi chúghhw ýymzt đefulrvygu đefulfpur dồemocn vàesvgo khuôdhbmn mặufdjt củclbha nữdrmx tửjbyk. Toàesvgn bộydch nhữdrmxng ai cóhdhc mặufdjt đefulrvygu chảtbhty nưrqbornyoc dãfckei ròrjccng ròrjccng tốemocfpuro ýymzt đefulemoc đefulen tốemoci củclbha mìbdamnh. 

“Làesvglbhv nữdrmx!!!!” “Đwrnhvlsgi ca, làesvg nữdrmx tửjbyk xinh đefulxbkjp màesvg chúghhwng ta gặufdjp tốemoci hôdhbmm qua”. 

Suy nghĩlbhv củclbha Mịukhlfpurt vàesvg đefuláfpurm thuộydchc hạvlsg đefulrvygu giốemocng nhau, nhưrqbong hắmhqhn sớrnyom nhậvjbdn ra đefuliềrvygu kìbdam lạvlsg. Tạvlsgi nơaezwi thâymztm sơaezwn cùymztng cốemocc thếqxjnesvgy lạvlsgi xuấymztt hiệlcuyn mộydcht nữdrmx tửjbyk xinh đefulxbkjp – rốemoct cuộydchc làesvghdhc chuyệlcuyn gìbdam, khôdhbmng ai ngờzezo đefulưrqbodaatc. 

“Vưrqboơaezwng gia !” So vớrnyoi đefuláfpurm thủclbh hạvlsg củclbha Vôdhbm Cựlkfic cung, thủclbh hạvlsg củclbha Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen cóhdhc vẻuvkrbdamnh tĩlbhvnh hơaezwn hẳrmpfn. 

Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen đefulưrqbodaatc Lụjtomc Nguyêhbnen vàesvg ba ngưrqbozezoi nữdrmxa bảtbhto hộydch, nhìbdamn sắmhqhc mặufdjt Cảtbhtnh Thiêhbnen cóhdhc phầvwpgn khóhdhc coi, Lụjtomc Nguyêhbnen trong lòrjccng lo lắmhqhng mộydcht hồemoci. Thờzezoi gian khôdhbmng còrjccn nhiềrvygu lắmhqhm, khôdhbmng thểtgcckcfeo dàesvgi trậvjbdn đefuláfpurnh nàesvgy thêhbnem nữdrmxa. 


“Ngưrqboơaezwi làesvg cứlattu việlcuyn củclbha Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen ?” 

Đwrnhrvygu làesvg nữdrmx nhâymztn, nhưrqbong khi nhậvjbdn thấymzty nhan sắmhqhc củclbha chídhbmnh mìbdamnh so vớrnyoi nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng còrjccn kékcfem xa, Tuyệlcuyt Sáfpurt trong lòrjccng rấymztt khôdhbmng phụjtomc. Tuyệlcuyt Sáfpurt hưrqbornyong mộydcht cưrqbornyoc vàesvgo Mịukhlfpurt đefulang ngâymzty ngẩyhhqn nhìbdamn nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng, rồemoci nhìbdamn nữdrmx tửjbyk vớrnyoi áfpurnh mắmhqht hung tơaezwn. 

“Khôdhbmng phảtbhti.” Nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng mỉjcsim cưrqbozezoi, bêhbnen tai lạvlsgi vang nhữdrmxng tiếqxjnng hídhbmt thởzqih khóhdhc khăjcsin. 

Xem ra vềrvyg sau khôdhbmng thểtgccymztng dung nhan nàesvgy đefultgcc gặufdjp ngưrqbozezoi, dung nhan nàesvgy sớrnyom hay muộydchn gìbdam sẽxbkj đefulem lạvlsgi cho nàesvgng rấymztt nhiềrvygu phiềrvygn toáfpuri! Nàesvgng cóhdhc chúghhwt hốemoci hậvjbdn, trưrqbornyoc khi đefuli nêhbnen mang theo “Thủclbhy nguyệlcuyt chi kídhbmnh”, dùymztng nóhdhc đefultgcc che đefuli dung mạvlsgo tuyệlcuyt thếqxjn củclbha nàesvgng thìbdam sẽxbkj khôdhbmng khiếqxjnn ngưrqbozezoi nảtbhty sinh tàesvg ýymzt

“Hừdaat, mặufdjc kệlcuy ngưrqboơaezwi làesvg ai, đefulãfcke đefulếqxjnn nơaezwi nàesvgy thìbdam phảtbhti chếqxjnt !” 

Vừdaata rồemoci Tuyệlcuyt Sáfpurt nghe thấymzty nhữdrmxng âymztm thanh kia màesvg tứlattc giậvjbdn – nàesvgng vốemocn xinh đefulxbkjp nhưrqbo hoa, khôdhbmng ngờzezo lạvlsgi bịukhl nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng làesvgm cho lu mờzezo. Sựlkfi đefulemoc kịukhl củclbha nữdrmx nhâymztn tựlkfia nhưrqbo đefulydchc xàesvg, khôdhbmng ngừdaatng quấymztn lấymzty tráfpuri tim củclbha Tuyệlcuyt Sáfpurt. 

“Gìbdam chứlatt?” Nghe xong lờzezoi nàesvgy, nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng cảtbhtm thấymzty buồemocn cưrqbozezoi, khôdhbmng đefultgcc ýymzt tớrnyoi chung quanh màesvg đefuli đefulếqxjnn cạvlsgnh Lụjtomc Dãfcke, giúghhwp hắmhqhn ăjcsin mộydcht viêhbnen dưrqbodaatc. 

“Đwrnhãfcke sớrnyom nghe danh Tuyệlcuyt Sáfpurt củclbha Vôdhbm Cựlkfic cung giỏhbnei hạvlsg đefulydchc, thậvjbdt đefulúghhwng nhưrqbo vậvjbdy!” 

Đwrnhydchc đefulưrqbodaatc giảtbhti,sắmhqhc mặufdjt củclbha Lụjtomc Dãfcke liềrvygn tốemoct hơaezwn nhiềrvygu “Đwrnha tạvlsgdhbmrqboơaezwng đefulãfcke cứlattu giúghhwp.” – Lụjtomc Dãfcke ôdhbmm quyềrvygn cảtbhtm tạvlsg, cốemoc gắmhqhng đefulếqxjnn chỗyhbr Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen, cùymztng nhữdrmxng ngưrqbozezoi kháfpurc bảtbhto hộydch hắmhqhn. 

Thấymzty nữdrmx tửjbykesvgy cóhdhc thểtgcc giảtbhti đefulưrqbodaatc đefulydchc củclbha mìbdamnh, Tuyệlcuyt Sáfpurt kinh ngạvlsgc khôdhbmng thôdhbmi : “Ngưrqboơaezwi làesvg ai ?” 

“Ta?” Nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng nhídhbmu màesvgy nghĩlbhv nghĩlbhv, nhẹxbkj giọzezong trảtbht lờzezoi Tuyệlcuyt Sáfpurt. 

“Ngưrqbozezoi trêhbnen giang hồemoc gọzezoi ta làesvg Đwrnhydchc Tiêhbnen Nhi “. 

Đwrnhydchc Tiêhbnen Nhi?! Vừdaata nghe đefulếqxjnn têhbnen nàesvgy, vẻuvkr mặufdjt củclbha đefuláfpurm ngưrqbozezoi say mêhbne nhìbdamn nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng lậvjbdp tứlattc đefulvlsgi biếqxjnn, Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen thìbdam kinh hãfckei. 


Ngưrqbozezoi đefulzezoi vốemocn đefulemocn đefulãfckei Đwrnhydchc Tiêhbnen Nhi dung mạvlsgo kinh thiêhbnen nhưrqbong lạvlsgi tâymztm ngoan thủclbh lạvlsgt, ra tay bấymztt kểtgcc sốemocng chếqxjnt. Lạvlsgi cóhdhc ngưrqbozezoi nóhdhci nàesvgng làesvg viêhbnen minh châymztu củclbha đefulymztt Ma Vựlkfic, xuấymztt đefulvlsgo ba năjcsim đefulãfcke nổfpuri danh giang hồemoc, tuy rằepfnng khôdhbmng cóhdhc nhiềrvygu ngưrqbozezoi gặufdjp qua nàesvgng, nhưrqbong nhữdrmxng ngưrqbozezoi từdaatng gặufdjp qua nàesvgng đefulrvygu đefulãfcke chếqxjnt. 

Khôdhbmng bao giờzezo ngờzezo đefulưrqbodaatc, nữdrmx tửjbyk thủclbh đefuloạvlsgn đefulydchc áfpurc trong lờzezoi đefulemocn đefulvlsgi lạvlsgi làesvg mộydcht nữdrmx tửjbyk kiềrvygu diễclbhm đefulydchng lòrjccng ngưrqbozezoi, 

Dảtbhti lụjtoma trắmhqhng mềrvygm mạvlsgi ôdhbmm lấymzty thâymztn thểtgcc uyểtgccn chuyểtgccn thưrqbornyot tha củclbha nàesvgng, đefulôdhbmi châymztn tựlkfia bạvlsgch ngọzezoc nhẹxbkj nhàesvgng dẫajwim lêhbnen mộydcht bụjtomi cỏhbne, đefulôdhbmi châymztn ấymzty hoàesvgn mĩlbhv khôdhbmng chúghhwt tìbdam vếqxjnt, tựlkfia nhưrqbo đefulưrqbodaatc tạvlsgo ra bởzqihi bàesvgn tay củclbha nghệlcuy nhâymztn khékcfeo nhấymztt thếqxjn gian, khiếqxjnn ngưrqbozezoi ngưrqbozezoi hậvjbdn khôdhbmng thểtgcc cầvwpgm trong tay màesvg thưrqbozqihng thứlattc. 

Nữdrmx tửjbyk thuầvwpgn khiếqxjnt khôdhbmng tìbdam vếqxjnt nhưrqbo vậvjbdy, tựlkfia nhưrqboesvgng tiêhbnen, khôdhbmng thểtgcc nghĩlbhvesvgng lạvlsgi làesvg Đwrnhydchc Tiêhbnen Nhi! 

“Thủclbh hạvlsg củclbha ngưrqboơaezwi thựlkfic trung thàesvgnh!” Đwrnháfpurm Hắmhqhc y nhâymztn cảtbht kinh nhậvjbdn ra nữdrmx tửjbyk đefulãfckezqih trong vòrjccng vâymzty từdaatghhwc nàesvgo. Nàesvgng khôdhbmng đefultgcc ýymzt đefulếqxjnn bọzezon họzezo, xoay ngưrqbozezoi rồemoci nhìbdamn Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen. 

Thìbdam ra đefulâymzty làesvg Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen! Vừdaata khékcfeo, ngưrqbozezoi nàesvgy lạvlsgi cóhdhcdhbmn ưrqbornyoc vớrnyoi mìbdamnh. Bấymztt quáfpur, nhìbdamn bộydch dạvlsgng chậvjbdt vậvjbdt củclbha hắmhqhn, nàesvgng cảtbhtm thấymzty buồemocn cưrqbozezoi. 

Vừdaata rồemoci lạvlsgi cùymztng Tôdhbm Mi nhắmhqhc đefulếqxjnn hắmhqhn, khôdhbmng ngờzezo vừdaata nhắmhqhc Tàesvgo Tháfpuro, Tàesvgo Tháfpuro đefulếqxjnn, lạvlsgi còrjccn gặufdjp hắmhqhn trong hoàesvgn cảtbhtnh nàesvgy.

“Nghe nóhdhci, chủclbhesvgo tớrnyo nấymzty. Xem ra, ngưrqboơaezwi khôdhbmng phảtbhti làesvg ngưrqbozezoi xấymztu “. 

Ban đefulvwpgu mớrnyoi chỉjcsi nhìbdamn thấymzty thâymztn ảtbhtnh yểtgccu đefuliệlcuyu củclbha nữdrmx tửjbyk, lạvlsgi thấymzty thầvwpgn sắmhqhc củclbha ngưrqbozezoi kháfpurc khi nhìbdamn nàesvgng, Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen kếqxjnt luậvjbdn nàesvgng làesvg tuyệlcuyt sắmhqhc mĩlbhv nhâymztn. 

Nhưrqbong khi cùymztng nàesvgng mặufdjt đefulemoci mặufdjt, Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen mớrnyoi pháfpurt hiệlcuyn dùymztng hai chữdrmx “Mĩlbhv nhâymztn” đefultgccbdamnh dung ngưrqbozezoi con gáfpuri nàesvgy thựlkfic sựlkfiesvg chưrqboa đefulclbh. Đwrnhemoci vớrnyoi nàesvgng, phảtbhti dùymztng “Khuynh quốemocc khuynh thàesvgnh” mớrnyoi đefulúghhwng. 

Mộydcht loạvlsgi tìbdamnh cảtbhtm kìbdam lạvlsg đefulydcht nhiêhbnen tràesvgn ngậvjbdp trong long Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen khi đefulemoci diệlcuyn vớrnyoi áfpurnh mắmhqht củclbha nàesvgng – Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen tinh tưrqbozezong nghe đefulưrqbodaatc tiếqxjnng tráfpuri tim mìbdamnh đefulvjbdp “Thìbdamnh thịukhlch” rấymztt nhanh. 

Ngưrqbozezoi con gáfpuri nàesvgy, hắmhqhn đefulãfcke đefulukhlnh rồemoci. 

Nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng khôdhbmng hay khôdhbmng biếqxjnt chídhbmnh mìbdamnh đefulãfcke bịukhl Cảtbhtnh Thiêhbnen “nhìbdamn trúghhwng”. Nàesvgng đefulưrqboa mộydcht viêhbnen dưrqbodaatc màesvgu hồemocng cho hắmhqhn. 


“Ngàesvgy làesvgnh cảtbhtnh đefulxbkjp nhưrqbo thếqxjnesvgy màesvg bịukhl bọzezon chúghhwng quấymzty nhiễclbhu, ta đefulâymzty thậvjbdt phiềrvygn lòrjccng. Bổfpurn côdhbmrqboơaezwng đefulâymzty đefulãfckeymztu khôdhbmng đefulydchng thủclbh, chỉjcsi sợdaat tay nghềrvygcifmng xuốemocng đefuli ídhbmt nhiềrvygu, cũcifmng nêhbnen thỉjcsinh thoảtbhtng luyệlcuyn lạvlsgi mộydcht chúghhwt. Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen, chi bằepfnng chúghhwng ta làesvgm mộydcht cuộydchc giao dịukhlch : ngưrqboơaezwi đefulưrqboa tiềrvygn cho ta, ta sẽxbkj giảtbhti quyếqxjnt bọzezon họzezo.” 

“Đwrnhưrqbodaatc!” Tuy đefulrvyg nghịukhl củclbha nàesvgng cóhdhc phầvwpgn kìbdam lạvlsg nhưrqbong Cảtbhtnh Thiêhbnen vẫajwin gậvjbdt đefulvwpgu, đefuláfpurp ứlattng nàesvgng. Thanh âymztm củclbha nàesvgng khi gọzezoi têhbnen hắmhqhn cùymztng vớrnyoi thanh âymztm màesvg hắmhqhn tưrqbozqihng tưrqbodaatng thậvjbdt dễclbh nghe. 

bdamnh cảtbhtnh bọzezon họzezo trong lúghhwc nàesvgy thậvjbdt khóhdhcrjccng trốemocn thoáfpurt, trừdaat khi cứlattu binh đefulếqxjnn tiếqxjnp ứlattng kịukhlp thờzezoi. Khôdhbmng thểtgccymztng hy vọzezong màesvg xoay chuyểtgccn tìbdamnh thếqxjn, khôdhbmng bằepfnng nắmhqhm lấymzty cơaezw hộydchi nàesvgy – cóhdhc lẽxbkj Đwrnhydchc Tiêhbnen nhi chídhbmnh làesvg cứlattu tinh trờzezoi ban cho hắmhqhn. 

“Mộydcht lờzezoi đefulãfcke đefulukhlnh, năjcsim mưrqboơaezwi vạvlsgn bạvlsgc trắmhqhng !” 

esvgng đefulang bịukhl nhiềrvygu sáfpurt thủclbhymzty quanh nhưrqbo vậvjbdy nhưrqbong lạvlsgi bìbdamnh tĩlbhvnh màesvg mởzqih cuộydchc trao đefulfpuri – đefuliềrvygu nàesvgy khiếqxjnn đefuláfpurm Hắmhqhc y nhâymztn cóhdhc chúghhwt khiếqxjnp sợdaat

Trưrqbornyoc nhiềrvygu ngưrqbozezoi, lờzezoi tídhbmnh toáfpurn củclbha nữdrmx tửjbyk thốemoct ra dễclbhesvgng tựlkfia nhưrqbo ăjcsin đefuliểtgccm tâymztm. Trong mắmhqht củclbha nữdrmx tửjbyk, bọzezon họzezo khôdhbmng phảtbhti làesvgfpurt thủclbh đefuláfpurng sợdaatesvg chỉjcsiesvg đefulemoci tưrqbodaatng đefultgccesvgng đefulfpuri cháfpurc. 

“Thàesvgnh giao!”Mộydcht khốemoci ngọzezoc bộydchi trắmhqhng ngàesvgbdamnh rồemocng từdaat trong tay Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen bay ra, dừdaatng lạvlsgi ởzqih trong lòrjccng bàesvgn tay củclbha nàesvgng, “Đwrnhâymzty làesvgdhbmn vậvjbdt củclbha ta, côdhbmrqboơaezwng tùymzty lúghhwc màesvgesvgo Vưrqboơaezwng phủclbh lấymzty tiềrvygn.” 

“Thựlkfic hàesvgo phóhdhcng, ta thídhbmch!” 

Nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng bắmhqht đefulưrqbodaatc ngọzezoc bộydchi, khóhdhce môdhbmi nàesvgng cong lêhbnen, trêhbnen cổfpur tay lộydch ra đefulôdhbmi vòrjccng lấymztp láfpurnh áfpurnh kim, trêhbnen mỗyhbri chiếqxjnc vòrjccng ấymzty đefulưrqbodaatc khảtbhtm vôdhbm sốemoc chuôdhbmng vàesvgng lớrnyon nhỏhbne

“Đwrnhoạvlsgt hồemocn linh? Vậvjbdt quýymzt nhưrqbo vậvjbdy màesvgfckeo quỷaezw kia lạvlsgi truyềrvygn cho ngưrqboơaezwi?” 

Thấymzty vậvjbdy, Tuyệlcuyt Sáfpurt cùymztng Mịukhlfpurt đefulrvygu chấymztn đefulydchng, Tuyệlcuyt Sáfpurt mặufdjt trắmhqhng bệlcuych, nékcfet mặufdjt Mịukhlfpurt tựlkfia nhưrqbo thấymzty đefulvlsgi biếqxjnn. “Đwrnhúghhwng vậvjbdy, nghĩlbhva phụjtom từdaatng nóhdhci qua, cóhdhc hai con cừdaatn non dáfpurm lékcfen trộydchm đefuli Đwrnhydchc thưrqbo, phảtbhtn bộydchi Ma Vựlkfic lậvjbdp môdhbmn pháfpuri riêhbneng. Nghĩlbhva phụjtom đefulãfcke nhờzezo ta, nếqxjnu cóhdhc gặufdjp đefulưrqbodaatc bọzezon chúghhwng, nhấymztt đefulukhlnh phảtbhti thay ngưrqbozezoi rửjbyka hậvjbdn. Vừdaata hay cáfpurc ngưrqbozezoi lạvlsgi rơaezwi vàesvgo tay ta !” 

Lờzezoi nóhdhci củclbha bach y nữdrmx tửjbyk khiếqxjnn Mịukhlfpurt cảtbht kinh. 

Hai mưrqboơaezwi năjcsim trưrqbornyoc, bọzezon họzezoesvg đefullcuy tửjbyk củclbha Ma Vựlkfic Ma Tôdhbmn đefulvlsgi nhâymztn. Thừdaata dịukhlp Ma Tôdhbmn bếqxjn quan tu luyệlcuyn, hai ngưrqbozezoi bọzezon họzezokcfen trộydchm đefuli Đwrnhydchc thưrqbo, hạvlsg đefulydchc toàesvgn bộydch huynh đefullcuy đefulemocng môdhbmn, hạvlsgi Ma Tôdhbmn suýymztt chúghhwt nữdrmxa thìbdam tẩyhhqu hỏhbnea nhậvjbdp ma, cuốemoci cùymztng còrjccn hủclbhy đefuli hơaezwn phâymztn nửjbyka Ma Vựlkfic. 

Sau khi trốemocn chạvlsgy, bọzezon họzezo lậvjbdp nêhbnen Vôdhbm Cựlkfic cung. Nhiềrvygu năjcsim đefulãfcke trôdhbmi qua, Ma Tôdhbmn khôdhbmng gâymzty phiềrvygn toáfpuri cho bọzezon họzezo, nhưrqbong bọzezon họzezo vẫajwin cóhdhcrjccng kiêhbneng nểtgcc khi nhắmhqhc đefulếqxjnn ôdhbmng. 

Nhưrqbong khôdhbmng ngờzezofckeo quỷaezw kia lạvlsgi thu nhậvjbdn nữdrmx nhâymztn, lạvlsgi còrjccn đefulem tuyệlcuyt họzezoc truyềrvygn cho nàesvgng. 

“Sưrqbo huynh, khôdhbmng cầvwpgn phảtbhti sợdaat! Hôdhbmm nay lãfckeo quỷaezw kia khôdhbmng ởzqih đefulâymzty, chỉjcsiesvg mộydcht nha đefulvwpgu nho nhỏhbne, làesvgm sao đefulymztu lạvlsgi chúghhwng ta?” 

Tuyệlcuyt Sáfpurt khẽxbkj cắmhqhn môdhbmi khídhbmch lệlcuy Mịukhlfpurt. Tuy miệlcuyng nàesvgng nóhdhci vậvjbdy, nhưrqbong trêhbnen tráfpurn nàesvgng lạvlsgi đefulzezong tầvwpgng mồemocdhbmi lạvlsgnh, cóhdhc thểtgcc thấymzty nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng đefulang khiếqxjnn nàesvgng sợdaatfckei. 

“Thậvjbdt khôdhbmng?” 

kcfet cưrqbozezoi trêhbnen khuôdhbmn mặufdjt củclbha nữdrmx tửjbyk chợdaatt dừdaatng lạvlsgi, kim linh trong tay nàesvgng rung đefulydchng.(kim linh : chuôdhbmng vàesvgng) 

Khôdhbmng đefultgcc đefuláfpurm ngưrqbozezoi kia kịukhlp nhậvjbdn thứlattc, mưrqbozezoi dâymzty tơaezwesvgng phóhdhcng ra từdaat kim linh tựlkfia nhưrqbo kim xàesvg trong tay nàesvgng bay múghhwa. Kim xàesvg đefuli đefulếqxjnn đefulâymztu thìbdamhdhc mộydcht làesvgn hưrqboơaezwng hoa theo đefulếqxjnn đefulymzty. Hắmhqhc y nhâymztn bịukhlrqboơaezwng khídhbmymzty quanh, khôdhbmng kịukhlp kêhbneu lêhbnen mộydcht tiếqxjnng, lậvjbdp tứlattc mấymztt mạvlsgng. 

Đwrnhydchc thậvjbdt lợdaati hạvlsgi! Ávicsnh mắmhqht Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen chợdaatt trầvwpgm xuốemocng. 

Mộydcht chiêhbneu xuấymztt ra quáfpur nhanh, khôdhbmng đefultgcc cho ngưrqbozezoi kịukhlp thấymzty – nhữdrmxng ngưrqbozezoi vừdaata rồemoci còrjccn mớrnyoi đefulòrjcci mạvlsgng Cảtbhtnh Thiêhbnen toàesvgn bộydch ngãfcke xuốemocng, thi thểtgcc dầvwpgn tan biếqxjnn thàesvgnh nưrqbornyoc, trong khôdhbmng khídhbm chỉjcsirjccn lạvlsgi hưrqboơaezwng hoa. 

“Cứlatt nhưrqbo vậvjbdy màesvg biếqxjnn mấymztt sao?” 

bdamnh cảtbhtnh trưrqbornyoc mắmhqht khiếqxjnn Lụjtomc Nguyêhbnen đefuliếqxjnng ngưrqbozezoi nhìbdamn, nàesvgo làesvg đefuláfpurm hung thầvwpgn áfpurc sáfpurt sáfpurt thủclbh, nàesvgo làesvg nữdrmx tửjbyk trôdhbmng nhưrqbo tróhdhci gàesvg khôdhbmng chặufdjt thếqxjn kia lạvlsgi làesvgm chuyệlcuyn kinh ngưrqbozezoi, đefulâymzty làesvgbdamnh huốemocng quỷaezw quáfpuri gìbdam vậvjbdy? 

“A…”Sựlkfi ngâymzty ngốemocc củclbha Lụjtomc Nguyêhbnen khiếqxjnn nữdrmx tửjbykrqbozezoi nhẹxbkj

“Đwrnhem chủclbh tửjbyk củclbha cáfpurc ngưrqbozezoi đefuli đefuli. Vềrvyg sau nếqxjnu cóhdhc gặufdjp lạvlsgi ta thìbdam nhớrnyo trốemocn cho nhanh. Nhớrnyolbhv, phảtbhti uốemocng giảtbhti dưrqbodaatc. Lầvwpgn sau còrjccn gặufdjp, vậvjbdn khídhbm củclbha cáfpurc ngưrqbozezoi sẽxbkj khôdhbmng tốemoct nhưrqbodhbmm nay đefulâymztu!” 

Khôdhbmng chờzezo Lụjtomc Nguyêhbnen hiểtgccu đefulưrqbodaatc ýymzt tứlatt củclbha nàesvgng, nàesvgng đefulãfcke nhảtbhty lêhbnen càesvgnh câymzty, tựlkfia nhưrqbo con bưrqbornyom bay khỏhbnei tầvwpgm mắmhqht bọzezon họzezo

“Khinh côdhbmng thậvjbdt tuyệlcuyt!” Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen vừdaata dứlattt lờzezoi, ngựlkfic khẽxbkj nhóhdhci, mộydcht dòrjccng máfpuru đefulen nưrqboơaezwng theo khoékcfedhbmi chảtbhty xuốemocng. 

“Vưrqboơaezwng gia?” Lúghhwc nàesvgy Lụjtomc Nguyêhbnen mớrnyoi nghĩlbhv đefulếqxjnn viêhbnen dưrqbodaatc màesvgu hồemocng củclbha nữdrmx tửjbyk – chẳrmpfng lẽxbkjesvg giảtbhti dưrqbodaatc? Nhưrqbong dưrqbodaatc nàesvgy lai lịukhlch nhưrqbo thếqxjnesvgo, khôdhbmng biếqxjnt thìbdam khôdhbmng nêhbnen cho Vưrqboơaezwng gia dùymztng. 

Trong lúghhwc hắmhqhn vẫajwin còrjccn do dựlkfi, Cảtbhtnh Thiêhbnen đefulãfcke đefulem thuốemocc kềrvyg miệlcuyng, chuẩyhhqn bịukhl uốemocng. 

“Vưrqboơaezwng gia!” Lụjtomc Nguyêhbnen cảtbht kinh. 

“Đwrnhdaatng lo! Đwrnhydchc Tiêhbnen Nhi sẽxbkj khôdhbmng hạvlsgi ta!” 

Trưrqbornyoc khi nóhdhci, nộydchi tâymztm vàesvg trựlkfic giáfpurc Cảtbhtnh Thiêhbnen vôdhbmymztng hỗyhbrn loạvlsgn, cuốemoci cùymztng Cảtbhtnh Thiêhbnen quyếqxjnt đefulukhlnh cưrqbodaatc bằepfnng tídhbmnh mạvlsgng củclbha mìbdamnh. Quảtbht nhiêhbnen khôdhbmng bao lâymztu sau, hắmhqhn cảtbhtm thấymzty mìbdamnh tỉjcsinh táfpuro trởzqih lạvlsgi – xem ra Đwrnhydchc Tiêhbnen Nhi thựlkfic sựlkfihdhcjcsing lựlkfic hạvlsg đefulydchc, giảtbhti đefulydchc. 

Vừdaata rồemoci tậvjbdn mắmhqht thấymzty đefuláfpurm ngưrqbozezoi kia hóhdhca thàesvgnh nưrqbornyoc, trong lòrjccng Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen chợdaatt trầvwpgm xuốemocng. 

“Lụjtomc Nguyêhbnen, bổfpurn vưrqboơaezwng muốemocn cóhdhc Đwrnhydchc Tiêhbnen Nhi. Nếqxjnu nàesvgng thựlkfic sựlkfi đefulếqxjnn vưrqboơaezwng phủclbh lấymzty tiềrvygn, bổfpurn vưrqboơaezwng nhấymztt đefulukhlnh phảtbhti tìbdamm đefulưrqbodaatc nơaezwi ởzqih củclbha nàesvgng”. 

“Ýzezo củclbha Vưrqboơaezwng gia làesvg — cóhdhc thểtgcc đefultgccesvgng rờzezoi đefuli?” Lụjtomc Nguyêhbnen do dựlkfi trong chốemocc láfpurt. 

“Khôdhbmng! Đwrnhydchc Tiêhbnen Nhi rấymztt hợdaatp ýymzt ta, ta quyếqxjnt đefulukhlnh thúghhwesvgng làesvgm phi!” 

Khôdhbmng kểtgcc đefulếqxjnn thủclbh đefuloạvlsgn hạvlsg đefulydchc lợdaati hạvlsgi, chỉjcsi riêhbneng dung nhan mĩlbhv lệlcuy củclbha nàesvgng – thếqxjn gian nàesvgy khôdhbmng mộydcht nam nhâymztn nàesvgo khôdhbmng đefulydchng tâymztm. 

Nhấymztt làesvg vừdaata rồemoci, hắmhqhn đefulãfcke nhìbdamn thấymzty cặufdjp châymztn lung linh khékcfeo lékcfeo tựlkfia bạvlsgch ngọzezoc kia, nghĩlbhv lạvlsgi, trong lòrjccng Cảtbhtnh Thiêhbnen nổfpuri mộydcht trậvjbdn khôdhbmhdhcng. Nữdrmx nhâymztn kia phảtbhti làesvg củclbha hắmhqhn! Vôdhbm luậvjbdn đefulưrqbodaatc thâymztn hay đefulưrqbodaatc tâymztm củclbha nàesvgng, hắmhqhn đefulrvygu phảtbhti chiếqxjnm đefulưrqbodaatc! (Ngạvlsgn : mộydcht câymztu cho bạvlsgn nam chídhbmnh: háfpuro sắmhqhc chídhbmnh hiệlcuyu!-.-) 

“Nhưrqbong thưrqboa Vưrqboơaezwng gia, khôdhbmng phảtbhti ngàesvgi đefulãfckehdhcdhbmn ưrqbornyoc rồemoci sao ….” 

“Đwrnhdaatng nhắmhqhc đefulếqxjnn “Phếqxjn vậvjbdt” củclbha Mộydch Dung gia! Lầvwpgn nàesvgy trởzqih vềrvyg ta liềrvygn từdaatesvgng ta!” 

Đwrnháfpurm hộydch vệlcuy đefuli trưrqbornyoc hộydch tốemocng Long Trạvlsgch Cảtbhtnh Thiêhbnen rờzezoi khỏhbnei nơaezwi nàesvgy. Hắmhqhn vừdaata đefuli, nữdrmx tửjbyk áfpuro trắmhqhng liềrvygn xuấymztt hiệlcuyn. Ávicsnh trăjcsing dừdaatng lạvlsgi trêhbnen sắmhqhc môdhbmi đefulxbkjp tựlkfia đefulóhdhca tưrqbozezong vi ôdhbmn nhu, đefulóhdhca hoa ấymzty khẽxbkj cấymztt tiếqxjnng: “Cảtbhtnh Thiêhbnen, hóhdhca ra ngưrqboơaezwi cháfpurn ghékcfet cáfpuri “Phếqxjn vậvjbdt” nhàesvg Mộydch Dung làesvg ta sao! Muốemocn từdaatdhbmn? Đwrnhưrqbodaatc! Tốemoct lắmhqhm! Bổfpurn côdhbmrqboơaezwng thàesvgnh toàesvgn cho ngưrqboơaezwi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.