Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 134 : Sinh bảo bảo ( hạ )

    trước sau   
Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng bịcpia Phưsjdirotdng Ngọepjvc ngăzzrrn lạfeari, Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt, Tôjemh Mi, Tốwfsq Nguyệqnvdt đlaabi vàpgico Thízgoonh Tùdlhing Lâuklpu.

“Yêllkan tâuklpm đlaabi, Thấzkkxt Thấzkkxt khôjemhng cópozs việqnvdc gìpebu ! Nữsjug nhâuklpn sinh sảmvfvn rấzkkxt vấzkkxt vảmvfv, bấzkkxt quásjplmnarc trưsjdisjdic hàpgici tửqnvd nghe lờozdii nhưsjdi vậgdtty, lầpgicn nàpgicy cũgkyqng sẽzdug khôjemhng khiếmvfvn mẫsjdiu thâuklpn quásjpl vấzkkxt vảmvfv!” Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam nhìpebun thấzkkxy vẻldud rốwfsqt ruộelqft củgdtta Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, nhẹfljw giọepjvng an ủgdtti Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng.

“Đtfalúmnarng a! Biểhwbju ca, biểhwbju tẩlyiqu cásjplt nhâuklpn thiêllkan tưsjdisjding*, khôjemhng cópozs chuyệqnvdn gìpebu! Huynh yêllkan tâuklpm đlaabi!” (*ngưsjdiozdii hiềpddon sẽzdug đlaabưsjdirotdc trờozdii phùdlhi hộelqf)

Hoàpgicn Nhan Khang vừzzrra dứzdugt lạfeari, liềpddon phásjplt hiệqnvdn mộelqft đlaabwfsqng ásjplnh mắfeart quéjibvt ngang tớsjdii đlaabâuklpy, sásjplt khízgoosjdiozdii phầpgicn, “dọepjva” hắfearn súmnart chúmnart nữsjuga thấzkkxt hồfljwn lạfearc phásjplch: “Chuyệqnvdn khôjemhng liêllkan quan đlaabếmvfvn ta, thậgdttt khôjemhng liêllkan quan đlaabếmvfvn ta a!”

Trong tấzkkxt cảmvfv mọepjvi ngưsjdiozdii, ngưsjdiozdii duy nhấzkkxt hưsjding phấzkkxn chízgoonh làpgic Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt:“Nãlaabi nãlaabi, ta vừzzrra mởcpia miệqnvdng, tiểhwbju đlaabqnvd đlaabqnvd liềpddon đlaabòzftei ra, ta cópozs phảmvfvi làpgic miệqnvdng vàpgicng lờozdii ngọepjvc* hay khôjemhng?” (*lờozdii củgdtta vua chúmnara, ýzzrrpgic lờozdii vua đlaabãlaabpozsi ra thìpebu khôjemhng thểhwbjmnart lạfeari, ắfeart sẽzdug đlaabưsjdirotdc thựjibvc hiệqnvdn, Tiềpddou Kiệqnvdt lạfeari nghĩjemhpgicpozspozsi gìpebu thìpebu chắfearc chắfearn sẽzdug thàpgicnh sựjibv thậgdttt=)))

Lờozdii nópozsi ngâuklpy thơzfte củgdtta Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt giảmvfvi vâuklpy cho Hoàpgicn Nhan Khang, cũgkyqng làpgicm cho bầpgicu khôjemhng khízgoozftei thảmvfv lỏkzcnng xuốwfsqng mộelqft chúmnart.


Trong phòzfteng, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt nằxllsm trêllkan giưsjdiozding lớsjdin, nhữsjugng sợrotdi tópozsc trưsjdisjdic trásjpln ưsjdisjdit thàpgicnh mộelqft mảmvfvnh, dásjpln sásjplt vàpgico da đlaabpgicu củgdtta nàpgicng. Hiệqnvdn tạfeari chỉjemh mớsjdii làpgic giai đlaaboạfearn dạfear con co rúmnart, từzzrrng đlaabrotdt đlaabau đlaabsjdin truyềpddon đlaabếmvfvn từzzrrsjdisjdii thâuklpn, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt cắfearn chặufvct hàpgicm răzzrrng, khôjemhng đlaabhwbj cho mìpebunh kêllkau lêllkan tiếmvfvng , thấzkkxy nữsjug nhi nhưsjdi vậgdtty, Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt trásjplnh sang mộelqft bêllkan, gạfeart lệqnvd.

“Hôjemhjemh, đlaabúmnart ta ăzzrrn chúmnart đlaabfljw!” Mộelqft trậgdttn đlaabau đlaabsjdin đlaabi qua, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabhwbj cho Tôjemh Mi lấzkkxy trứzdugng gàpgic đlaabãlaab nấzkkxu chízgoon ra, đlaabúmnart nàpgicng ăzzrrn hai phầpgicn. Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt biếmvfvt, đlaabâuklpy chỉjemhpgic bắfeart đlaabpgicu, thờozdii gian châuklpn chízgoonh phảmvfvi hao tổpavmn khízgoo lựjibvc, còzften ởcpia phízgooa sau.

Thờozdii gian từzzrrng giâuklpy từzzrrng phúmnart đlaabi qua, ngoàpgici phòzfteng, trásjpli tim mọepjvi ngưsjdiozdii thópozst lêllkan tớsjdii cổpavm họepjvng, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng bàpgicy ra khuôjemhn mặufvct nghiêllkam túmnarc từzzrr trưsjdisjdic tớsjdii nay chưsjdia hềpddopozs, từzzrrmnarc Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt vàpgico phòzfteng đlaabếmvfvn bâuklpy giờozdi, hắfearn vẫsjdin ngậgdttm chặufvct miệqnvdng, mộelqft câuklpu cũgkyqng khôjemhng nópozsi, bộelqfsjplng kia, muốwfsqn nhiềpddou dọepjva ngưsjdiozdii cópozs nhiềpddou dọepjva ngưsjdiozdii, phảmvfvng phấzkkxt ngưsjdiozdii sanh con khôjemhng phảmvfvi làpgic Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, màpgicpgic hắfearn.

“Ta thấzkkxy cásjplc ngưsjdiơzftei khôjemhng cầpgicn thiếmvfvt căzzrrng thẳpozsng nhưsjdi vậgdtty, biểhwbju tẩlyiqu ởcpiallkan trong chịcpiau đlaabjibvng cơzften đlaabau, nếmvfvu chúmnarng ta khẩlyiqn trưsjdiơzfteng, chẳpozsng phảmvfvi sẽzduguklpy ásjplp lựjibvc lêllkan biểhwbju tẩlyiqu?”

Hoàpgicn Nhan Khang nópozsi mặufvcc dùdlhipozs chúmnart gưsjdirotdng éjibvp, nhưsjding làpgic chỉjemh cầpgicn làpgicpozs lợrotdi vớsjdii Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt , Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng đlaabpddou thửqnvd thựjibvc hiệqnvdn.Nghe hắfearn nópozsi nhưsjdi vậgdtty, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng thoásjplng nhẹfljw nhàpgicng thởcpia ra, khôjemhng hềpddo đlaabzdugng đlaabópozs nữsjuga, màpgic ngồfljwi trêllkan ghếmvfv, chẳpozsng qua làpgicpgicn khízgoo trêllkan ngưsjdiozdii nhấzkkxt thờozdii nửqnvda khắfearc vẫsjdin khôjemhng cásjplch nàpgico tiêllkau giảmvfvm.

“Cásjpli kia, Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh, gầpgicn sang năzzrrm mớsjdii, ngưsjdiơzftei chạfeary tớsjdii Bắfearc Chu quốwfsqc làpgicm cásjpli gìpebu? Mặufvcc kệqnvd quốwfsqc gia củgdtta ngưsjdiơzftei sao?”

Hoàpgicn Nhan Khang muốwfsqn cho khôjemhng khízgoo bớsjdit căzzrrng thẳpozsng hơzften, cho nêllkan tìpebum đlaabpddopgici. Chẳpozsng qua trạfearng thásjpli củgdtta Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh so vớsjdii Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng thìpebugkyqng khôjemhng khásjplzften bao nhiêllkau, hắfearn chau màpgicy, nhìpebun chằxllsm chằxllsm vàpgico Thízgoonh Tùdlhing Lâuklpu, ásjplnh mắfeart kia dưsjdiozding nhưsjdi muốwfsqn chọepjvc mộelqft lỗvvbk thủgdttng trêllkan cửqnvda sổpavm đlaabxllsng ấzkkxy.

Thấzkkxy Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh khôjemhng tiếmvfvp lờozdii, Hoàpgicn Nhan Khang cópozs chúmnart lúmnarng túmnarng, Cổpavm Quâuklpn Uyểhwbjn lúmnarc ấzkkxy lạfeari giúmnarp Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh trảmvfv lờozdii Hoàpgicn Nhan Khang:”Hắfearn a, cásjpli gìpebugkyqng néjibvm hếmvfvt cho cha ta! Thậgdttt giốwfsqng nhưsjdi nhàpgic chúmnarng ta thiếmvfvu nợrotd hắfearn ấzkkxy!”

“Ngưsjdiơzftei làpgic?” Hoàpgicn Nhan Khang lúmnarc nàpgicy mớsjdii phásjplt hiệqnvdn bêllkan cạfearnh nhiềpddou thêllkam mộelqft mỹmnar nữsjug.

“Ta têllkan làpgic Cổpavm Quâuklpn Uyểhwbjn!” Cổpavm Quâuklpn Uyểhwbjn thoảmvfvi másjpli giớsjdii thiệqnvdu mìpebunh, Hoàpgicn Nhan Khang sửqnvdng sốwfsqt: “Ngưsjdiơzftei chízgoonh làpgic Hoàpgicng thásjpli hậgdttu Nam Phưsjdirotdng quốwfsqc ? Vậgdtty ngưsjdiơzftei chẳpozsng phảmvfvi làpgic mẫsjdiu hậgdttu củgdtta Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh sao? Trờozdii ạfear, ngưsjdiơzftei quảmvfv thựjibvc chízgoonh làpgic Hoàpgicng thásjpli hậgdttu trẻldud tuổpavmi, xinh đlaabfljwp nhấzkkxt!”

Lờozdii củgdtta Hoàpgicn Nhan Khang chọepjvc Cốwfsq Quâuklpn Uyểhwbjn cưsjdiozdii: “Ngưsjdiơzftei cũgkyqng thậgdttt thúmnar vịcpia

“Quásjpl khen!” Hoàpgicn Nhan Khang chắfearp tay, đlaabang chuẩlyiqn bịcpia mởcpia miệqnvdng, ásjplnh mắfeart giếmvfvt ngưsjdiozdii củgdtta Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh nhìpebun sang đlaabâuklpy, khiếmvfvn cho Hoàpgicn Nhan Khang rùdlhing mìpebunh mộelqft cásjpli.

“Đtfalưsjdirotdc đlaabưsjdirotdc đlaabưsjdirotdc, cásjpli gìpebu ta cũgkyqng khôjemhng nópozsi! Ta câuklpm miệqnvdng!”


Hoàpgicn Nhan Khang biếmvfvt, mọepjvi ngưsjdiozdii đlaabpddou đlaabpavm chuyệqnvdn phásjplt sinh trong bữsjuga cơzftem tấzkkxt niêllkan lêllkan đlaabpgicu hắfearn, đlaabiềpddou nàpgicy làpgicm cho Hoàpgicn Nhan Khang vôjemhdlhing ủgdtty khuấzkkxt. Bấzkkxt quásjpl vừzzrra nghĩjemh tớsjdii lờozdii Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh nópozsi, đlaabzduga chásjplu nàpgicy cópozs duyêllkan vớsjdii mìpebunh, tâuklpm tìpebunh Hoàpgicn Nhan Khang khásjplzften nhiềpddou.

“Thấzkkxt Thấzkkxt, nếmvfvu đlaabau thìpebullkau ra đlaabi!” Trong phòzfteng, Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt cẩlyiqn thậgdttn dùdlhing khăzzrrn lôjemhng ấzkkxm ásjplp lau mồfljwjemhi trêllkan trásjpln Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt:, “Hay làpgic, ta lấzkkxy đlaabfljw cho con cắfearn?”

“Cho con khăzzrrn lôjemhng, đlaabhwbj cho con cắfearn!” Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt mởcpia miệqnvdng to, thởcpia dốwfsqc, hai tay nắfearm chặufvct vảmvfvi trắfearng treo từzzrr trêllkan nópozsc. Nàpgicng đlaabãlaab sớsjdim nghe nópozsi sanh con rấzkkxt đlaabau, khôjemhng nghĩjemh tớsjdii loạfeari đlaabau đlaabsjdin nàpgicy quảmvfv thựjibvc làpgic thưsjdiozding nhâuklpn khópozspozs thểhwbjsjdicpiang tưsjdirotdng . Xem ra, chuyệqnvdn con đlaabếmvfvn, mẹfljw đlaabi, quảmvfv nhiêllkan cũgkyqng cópozs thểhwbjpozs thậgdttt .

“Tiểhwbju thưsjdi!” Tốwfsq Nguyệqnvdt cầpgicm khăzzrrn lôjemhng, đlaabưsjdia cho Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt. Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt mộelqft ngụpddgm cắfearn lấzkkxy khăzzrrn lôjemhng, tựjibva hồfljw cảmvfvm giásjplc đlaabpebuzften khásjpl nhiềpddou.

Thấzkkxy Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt nhưsjdi vậgdtty, Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt biếmvfvt nàpgicng làpgic sợrotdpebunh kêllkau ra tiếmvfvng, khiếmvfvn cho nhữsjugng ngưsjdiozdii ngoàpgici kia, đlaabufvcc biệqnvdt làpgic Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng đlaabau lòzfteng, cho nêllkan dùdlhi cắfearn khăzzrrn lôjemhng, cũgkyqng khôjemhng kêllkau mộelqft tiếmvfvng.

Đtfalzduga con ngốwfsqc—— Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt cũgkyqng khôjemhng nópozsi lêllkan lờozdii, chỉjemhpozs thểhwbj lặufvcng yêllkan giúmnarp nữsjug nhi lau mồfljwjemhi, làpgicm nhữsjugng chuyệqnvdn trong khảmvfvzzrrng củgdtta mìpebunh.

pgic đlaabpebu đlaabãlaab sắfearp xếmvfvp xong rồfljwi, nưsjdisjdic nópozsng, khăzzrrn lôjemhng trắfearng, toàpgicn bộelqf chuẩlyiqn bịcpia xong, tấzkkxt cảmvfv mọepjvi ngưsjdiozdii đlaabang chờozdi thờozdii khắfearc mấzkkxu chốwfsqt tớsjdii.

“Làpgicm sao mộelqft chúmnart tiếmvfvng vang cũgkyqng khôjemhng cópozs?” Ngoàpgici phòzfteng, Phưsjdirotdng Tàpgic qua lạfeari đlaabi tớsjdii, thỉjemhnh thoảmvfvng nhìpebun vềpddo phízgooa trong.Thờozdii đlaabiểhwbjm Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt sinh Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt hắfearn khôjemhng đlaabưsjdirotdc chứzdugng kiếmvfvn, hiệqnvdn tạfeari cuốwfsqi cùdlhing chứzdugng kiếmvfvn đlaabưsjdirotdc cảmvfvnh nữsjug nhi sinh ngoạfeari tôjemhn, nhưsjding sựjibv an tĩjemhnh bêllkan trong thậgdttt sựjibv khôjemhng đlaabưsjdirotdc bìpebunh thưsjdiozding! Chẳpozsng lẽzdug, khôjemhng đlaabau sao?

Phưsjdirotdng Tàpgicpozsi nhưsjdi vậgdtty, nhữsjugng ngưsjdiozdii khásjplc cũgkyqng đlaabãlaab nhậgdttn ra khásjplc thưsjdiozding, đlaabúmnarng lúmnarc Tôjemh Mi đlaabi ra ngoàpgici, Hoàpgicn Nhan Khang lậgdttp tứzdugc gọepjvi lạfeari nàpgicng, “Tiểhwbju Mi nhi, tạfeari sao còzften khôjemhng cópozs đlaabelqfng tĩjemhnh a?”

jemh Mi đlaabang đlaabau lòzfteng thay Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, lúmnarc nàpgicy nhìpebun thấzkkxy Hoàpgicn Nhan Khang, nghĩjemh đlaabếmvfvn hắfearn giựjibvt giâuklpy tiểhwbju hoàpgicng đlaabếmvfvpozsi câuklpu nópozsi kia, lậgdttp tứzdugc xụpddg mặufvct xuốwfsqng: “Nữsjug nhâuklpn sanh con, ngưsjdiơzftei cho rằxllsng làpgicsjpli gìpebu a! Tiểhwbju thưsjdi cắfearn khăzzrrn lôjemhng ởcpia trong! Ngưsjdiơzftei nghĩjemh tiểhwbju thưsjdipozs thanh âuklpm gìpebu phásjplt ra ngoàpgici?”

Bỏkzcn lạfeari câuklpu nópozsi tàpgicn nhẫsjdin nàpgicy, Tôjemh Mi cũgkyqng khôjemhng quay lạfeari màpgic thẳpozsng bưsjdisjdic đlaabi, Hoàpgicn Nhan Khang cópozs chúmnart quẫsjdin básjplch đlaabzdugng tạfeari chỗvvbk, cưsjdiozdii cũgkyqng khôjemhng đlaabưsjdirotdc, khópozsc cũgkyqng khôjemhng xong.

“Nàpgicng đlaabang lo lắfearng Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, khôjemhng phảmvfvi cốwfsq ýzzrr nhằxllsm vàpgico ngưsjdiơzftei! Ngưsjdiơzftei yêllkan tâuklpm đlaabi!” Cổpavm Quâuklpn Uyểhwbjn thấzkkxy Hoàpgicn Nhan Khang nhưsjdi vậgdtty, vộelqfi vàpgicng ởcpiallkan cạfearnh an ủgdtti hắfearn.

“Ta biếmvfvt ——”


Mặufvcc dùdlhi ngoàpgici miệqnvdng nópozsi nhưsjdi vậgdtty, Hoàpgicn Nhan Khang hay hậgdttn khôjemhng đlaabưsjdirotdc tásjplt chízgoonh mìpebunh hai cásjpli. Tôjemh Mi nópozsi Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt cắfearn khăzzrrn lôjemhng, nhấzkkxt đlaabcpianh làpgic đlaabau đlaabếmvfvn khôjemhng nópozsi đlaabưsjdirotdc, nhưsjding lạfeari khôjemhng muốwfsqn làpgicm cho ngưsjdiozdii chờozdicpia ngoàpgici lo lắfearng, mớsjdii cópozs thểhwbj nhưsjdi vậgdtty. Trưsjdisjdic khi bịcpia mọepjvi ngưsjdiozdii “oásjpln trásjplch”, Hoàpgicn Nhan Khang chủgdtt đlaabelqfng mang danh “ásjplc nhâuklpn”, ngồfljwi xổpavmm mộelqft bêllkan, lặufvcng im, khôjemhng lêllkan tiếmvfvng.

Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng nghe Tôjemh Mi nópozsi Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt cắfearn khăzzrrn lôjemhng, ngópozsn tay đlaabâuklpm vàpgico trong lòzfteng bàpgicn tay. Chắfearc chắfearn hiệqnvdn tạfeari nàpgicng rấzkkxt đlaabau, rấzkkxt đlaabau! Đtfalpddou do hắfearn, làpgicm cho nàpgicng mang thai, hiệqnvdn tạfeari nàpgicng bịcpiapgicnh hạfear trong đlaabópozs, mìpebunh nhưsjding mộelqft chúmnart cũgkyqng khôjemhng thểhwbj giúmnarp, thậgdttt làpgicjemh dụpddgng!

Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt tựjibv nhiêllkan khôjemhng biếmvfvt ýzzrr nghĩjemh củgdtta Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, nàpgicng lúmnarc nàpgicy bịcpia đlaabau đlaabsjdin hàpgicnh hạfear suýzzrrt khôjemhng chịcpiau nổpavmi, sanh con thậgdttt khôjemhng phảmvfvi cựjibvc khổpavmpebunh thưsjdiozding!

“Vưsjdiơzfteng Phi, ra bốwfsqn phầpgicn rồfljwi, kiêllkan trìpebu, tiếmvfvp tụpddgc kiêllkan trìpebu!” Lúmnarc nàpgicy, bốwfsqn bàpgic đlaabpebu đlaabldudgkyqng khẩlyiqn trưsjdiơzfteng. Mặufvcc dùdlhisjplc nàpgicng làpgic ngưsjdiozdii cựjibvc kỳackbpozs kinh nghiệqnvdm đlaabpebu đlaabldud, nhưsjding lúmnarc nàpgicy cũgkyqng đlaabpavm đlaabpgicy mồfljwjemhi.

Vịcpiapgicy, làpgic mộelqft trong nhữsjugng nữsjug nhâuklpn tôjemhn quýzzrr nhấzkkxt Bắfearc Chu quốwfsqc, hôjemhm nay, hoàpgicng thưsjdirotdng, thásjpli hoàpgicng Thásjpli hậgdttu đlaabpddou ởcpia phízgooa ngoàpgici, Nhiếmvfvp Chízgoonh vưsjdiơzfteng cũgkyqng chờozdicpia phízgooa ngoàpgici, vạfearn nhấzkkxt Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt nếmvfvu cópozs . . . . . . Cásjplc nàpgicng phảmvfvi chịcpiau khôjemhng đlaabơzften giảmvfvn chỉjemhpgic đlaabpgicu rơzftei xuốwfsqng đlaabzkkxt.

“Đtfalúmnarng a! Vưsjdiơzfteng Phi, Tiểhwbju thếmvfv tửqnvd sắfearp đlaabi ra! Nữsjuga nỗvvbk lựjibvc!”

“Ta biếmvfvt, nhưsjding màpgic, mẹfljw. . . . . . Ta đlaabau quásjpl a!” Khăzzrrn lôjemhng trong miệqnvdng Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt rơzftei, nàpgicng rốwfsqt cụpddgc hôjemh mộelqft tiếmvfvng: “Đtfalau ” .

“Nưsjdiơzfteng ởcpia chỗvvbkpgicy, Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabzzrrng sợrotd a, nưsjdiơzfteng ởcpiazftei nàpgicy phụpddgng bồfljwi ngưsjdiơzftei!” Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt nắfearm tay Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, “Nếmvfvu con đlaabau, hãlaaby nắfearm tay mẹfljw!”

“Khôjemhng ——” Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt rúmnart vềpddo tay củgdtta mìpebunh, nhưsjdigkyqjemhi vảmvfvi trắfearng. Khízgoo lựjibvc nàpgicng cópozs bao nhiêllkau, nàpgicng rõxllspgicng nhấzkkxt, vạfearn nhấzkkxt lỡpebu ngộelqf thưsjdiơzfteng Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt thìpebu sao bâuklpy giờozdi.

Trong phòzfteng, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt nhưsjdi trảmvfvi qua mộelqft thếmvfv kỷncaj, ngoàpgici phòzfteng, ban đlaabêllkam bịcpia thay thếmvfv bởcpiai ban ngàpgicy , hôjemhm nay làpgic ngàpgicy đlaabpgicu tiêllkan củgdtta năzzrrm mớsjdii, vạfearn dặufvcm trờozdii quang, làpgic mộelqft ngàpgicy đlaabfljwp trờozdii.

Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam dẫsjdin Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt đlaabi nghỉjemh ngơzftei trong chốwfsqc lásjplt, sásjplng sớsjdim, Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt tỉjemhnh lạfeari, vừzzrra rửqnvda mặufvct, ăzzrrn đlaabiểhwbjm tâuklpm xong, lậgdttp tứzdugc lôjemhi Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam đlaabếmvfvn Thízgoonh Tùdlhing Lâuklpu.

“Tiểhwbju đlaabqnvd đlaabqnvdzften chưsjdia cópozs ra sao? Cópozs phảmvfvi hắfearn khôjemhng thízgooch ta? Khôjemhng muốwfsqn cùdlhing ta chơzftei hay khôjemhng?” Vừzzrra nghe nópozsi hàpgici tửqnvd Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt còzften chưsjdia ra đlaabozdii, Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt nhếmvfvch miệqnvdng lêllkan, cópozs chúmnart khổpavm sởcpia.

“Hoàpgicng thưsjdirotdng, tiểhwbju đlaabqnvd đlaabqnvd đlaabang cốwfsq gắfearng, tiểhwbju côjemhjemh củgdtta chásjplu cũgkyqng đlaabang cốwfsq gắfearng!” Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam nhẹfljw nhàpgicng vuốwfsqt ve đlaabpgicu Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt, “Chúmnarng ta chờozdi mộelqft chúmnart, nópozsi khôjemhng chừzzrrng a, tiểhwbju đlaabqnvd đlaabqnvd rấzkkxt nhanh sẽzdug đlaabi ra!”


“Ừtfal!” Nghe nãlaabi nãlaabi nópozsi, Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt lúmnarc nàpgicy mớsjdii lộelqf ra nụpddgsjdiozdii ngâuklpy thơzfte .

Từzzrr rạfearng sásjplng đlaabếmvfvn bâuklpy giờozdi, đlaabãlaab qua hơzften tásjplm giờozdi, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng cảmvfvm giásjplc kiêllkan nhẫsjdin củgdtta mìpebunh mộelqft chúmnart mộelqft chúmnart biếmvfvn mấzkkxt. Mặufvcc dùdlhigkyqng khôjemhng nghe đlaabưsjdirotdc tiếmvfvng kêllkau Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, nhưsjding Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng biếmvfvt, hơzften tásjplm giờozdi, nàpgicng khẳpozsng đlaabcpianh khôjemhng dễqhgx chịcpiau.

“Kéjibvt ——” cửqnvda mởcpia ra, tỳackb nữsjugsjding chậgdttu đlaabfljwng đlaabưsjdirotdc che bởcpiai khăzzrrn mặufvct ra, ởcpiallkan trong làpgicsjdisjdic đlaabãlaabdlhing qua, tảmvfvn másjplt ra mùdlhii másjplu, chỉjemh sợrotd ngưsjdiozdii thấzkkxy, cho nêllkan dùdlhing khăzzrrn lôjemhng che lạfeari.

“Vưsjdiơzfteng Phi nhưsjdi thếmvfvpgico? Bêllkan trong thếmvfvpgico?” Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng trựjibvc tiếmvfvp ngăzzrrn mộelqft tỳackb nữsjug lạfeari hỏkzcni.

Khôjemhng biếmvfvt cópozs phảmvfvi bịcpia khízgoo thếmvfv củgdtta Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng dọepjva sợrotd hay khôjemhng, tiểhwbju côjemhsjdiơzfteng nàpgicy lắfearp bắfearp hồfljwi lâuklpu, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng rốwfsqng lêllkan mộelqft tiếmvfvng, “Nópozsi!” Nàpgicng mớsjdii mởcpia miệqnvdng.”Thểhwbj trạfearng củgdtta Vưsjdiơzfteng phi cópozs chúmnart nhỏkzcn, còzften Tiểhwbju thếmvfv tửqnvd lạfeari cópozspozs chúmnart lớsjdin, cho nêllkan, tưsjdiơzfteng đlaabwfsqi khópozs sinh. . . . . .”

“Oanh ——”

Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng đlaabásjplnh mộelqft chưsjdicpiang vàpgico trêllkan câuklpy cộelqft, trựjibvc tiếmvfvp đlaabásjplnh câuklpy cộelqft cópozs đlaabưsjdiozding kízgoonh to chừzzrrng 1 vòzfteng tay trẻldud con thàpgicnh mấzkkxy phầpgicn.

“Vưsjdiơzfteng gia tha mạfearng” Tỳackb nữsjugpgicy chỉjemhpgic nha đlaabpgicu mưsjdiozdii bốwfsqn mưsjdiozdii lăzzrrm tuổpavmi, hiệqnvdn tạfeari thấzkkxy Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng nổpavmi dópozsa, lúmnarc nàpgicy mềpddom châuklpn, buôjemhng lỏkzcnng tay, chậgdttu đlaabfljwng rơzftei xuốwfsqng mặufvct đlaabzkkxt, másjplu lẫsjdin nưsjdisjdic hắfeart đlaabpgicy đlaabzkkxt.

Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng thấzkkxy nhữsjugng nưsjdisjdic másjplu hồfljwng hồfljwng kia, vẻldud mặufvct lạfeari càpgicng khópozs coi, màpgic nha đlaabpgicu vừzzrra thấzkkxy mìpebunh gâuklpy nêllkan họepjva lớsjdin, vộelqfi vàpgicng quỳackb xuốwfsqng đlaabzkkxt dậgdttp đlaabpgicu.”Vưsjdiơzfteng gia tha mạfearng, nôjemh tỳackb khôjemhng phảmvfvi cốwfsq ýzzrr!”

“Khôjemhng sao, ngưsjdiơzftei đlaabi đlaabi!” Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam thấzkkxy thếmvfv, tiếmvfvn lêllkan giảmvfvi vâuklpy, “Đtfali đlaabi, trong nhàpgic vẫsjdin chờozdi ngưsjdiơzftei hỗvvbk trợrotd!”

“Tạfear ơzften thásjpli Hoàpgicng Thásjpli hậgdttu! Tạfear ơzften thásjpli Hoàpgicng Thásjpli hậgdttu!” Tỳackb nữsjug nhặufvct chậgdttu đlaabfljwng, bưsjdisjdic nhanh vàpgico Thízgoonh Tùdlhing lâuklpu, Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam đlaabzdugng đlaabópozs an ủgdtti Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, “Đtfalzzrrng quásjpl khẩlyiqn trưsjdiơzfteng, ngưsjdiơzftei nhưsjdi vậgdtty, ásjplp lựjibvc củgdtta Thấzkkxt Thấzkkxt cũgkyqng sẽzdug rấzkkxt lớsjdin! Thảmvfv lỏkzcnng mộelqft chúmnart, Thấzkkxt Thấzkkxt khôjemhng cópozs việqnvdc gìpebu !”

Thậgdttt ra thìpebu mớsjdii nghe lờozdii vừzzrra rồfljwi củgdtta tỳackb nữsjug, Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam cũgkyqng rấzkkxt khẩlyiqn trưsjdiơzfteng. Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt thểhwbj trạfearng khôjemhng lớsjdin, bồfljwn cốwfsqt nhỏkzcn hẹfljwp, nếmvfvu làpgic thai nhi quásjpl lớsjdin, chỉjemh sợrotd phảmvfvi chịcpiau khổpavm mộelqft phen.

“Ta cópozs chúmnart lo lắfearng.”


Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng run run ngưsjdiozdii, trong lòzfteng bàpgicn tay ứzduga ra mồfljwjemhi lạfearnh. Hắfearn cho tớsjdii bâuklpy giờozdigkyqng chưsjdia từzzrrng khẩlyiqn trưsjdiơzfteng nhưsjdi vậgdtty! Mặufvcc dùdlhi trưsjdisjdic kia bịcpiawfsqm đlaabau hàpgicnh hạfear, cũgkyqng chưsjdia từzzrrng sợrotdlaabi hay bốwfsqi rốwfsqi nhưsjdimnarc nàpgicy. Nưsjdisjdic másjplu đlaabãlaab ngưsjding kếmvfvt ởcpia trêllkan mặufvct đlaabzkkxt, hồfljwng hồfljwng, kízgooch thízgooch mắfeart cùdlhing tim củgdtta hắfearn, hắfearn khôjemhng cásjplch nàpgico tưsjdicpiang tưsjdirotdng, chảmvfvy nhiềpddou másjplu nhưsjdi vậgdtty, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt sẽzdug thàpgicnh bộelqfsjplng gìpebu.

Trong Thízgoonh Tùdlhing lâuklpu, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabãlaab sớsjdim nghe đlaabưsjdirotdc kia tiếmvfvng “ầpgicm”, nhờozdijemh Mi mớsjdii biếmvfvt đlaabưsjdirotdc Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng đlaabang lo lắfearng, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt xin Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt cho Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng vàpgico.

“Thấzkkxt Thấzkkxt, khi nữsjug nhâuklpn sinh con, nam nhâuklpn làpgic khôjemhng thểhwbjpgico phòzfteng sanh !” Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt dùdlhi sao cũgkyqng làpgic nữsjug nhâuklpn truyềpddon thốwfsqng, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt yêllkau cầpgicu Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng theo vàpgico phòzfteng sinh, làpgicm cho nàpgicng cópozs chúmnart khôjemhng tiếmvfvp nhậgdttn đlaabưsjdirotdc.

“Nưsjdiơzfteng, ta gầpgicn nhưsjdi khôjemhng kiêllkan trìpebu nổpavmi nữsjuga . . . . .” Khuôjemhn mặufvct Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt vốwfsqn hồfljwng hàpgico, lúmnarc nàpgicy đlaabãlaab biếmvfvn thàpgicnh trắfearng bệqnvdch, nàpgicng “đlaabásjplng thưsjdiơzfteng” nhìpebun Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt, dùdlhing thanh âuklpm tiểhwbju nữsjugpgicm nũgkyqng.

“Côjemhng chúmnara, thờozdii gian kéjibvo dàpgici đlaabwfsqi vớsjdii hàpgici tửqnvd rấzkkxt bấzkkxt lợrotdi! Bồfljwn cốwfsqt côjemhng chúmnara thậgdttt sựjibvpgic quásjpl chậgdttt. . . . . .”

pgic đlaabpebullkan cạfearnh lúmnarc nàpgicy cũgkyqng khôjemhng cópozssjplch, giằxllsng co cảmvfv đlaabêllkam, hiệqnvdn tạfeari trờozdii sásjplng, hàpgici tửqnvdzften khôjemhng cópozs đlaabelqfng tĩjemhnh muốwfsqn ra. Cásjplc nàpgicng cũgkyqng sợrotd, sợrotdpozssjplnh mạfearng cho nópozs, mặufvcc dùdlhi truyềpddon thốwfsqng đlaabízgooch xásjplc làpgicpozsi nam nhâuklpn khôjemhng thểhwbjpgico phòzfteng sanh, nhưsjding Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt khôjemhng sinh ra tớsjdii đlaabưsjdirotdc, nếmvfvu làpgicpozssjdiơzfteng gia ởcpiallkan ngưsjdiozdii, nhấzkkxt đlaabcpianh sẽzdug truyềpddon đlaabelqfng lựjibvc cho nàpgicng.

pgic đlaabpebupozsi nhưsjdi vậgdtty, Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt cũgkyqng cópozs chúmnart luốwfsqng cuốwfsqng, “Mau, nhanh đlaabi mờozdii Vưsjdiơzfteng gia đlaabi vàpgico!”

Tốwfsq Nguyệqnvdt vộelqfi vãlaab đlaabi ra, sau khi hàpgicnh lễqhgx vớsjdii Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam, Tốwfsq Nguyệqnvdt chuyểhwbjn hưsjdisjding Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, “Côjemh gia, tiểhwbju thưsjdi muốwfsqn gặufvcp ngàpgici!”

“Cásjpli gìpebu?” Trong lòzfteng Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng thoásjplng “lộelqfp bộelqfp” mộelqft phásjplt, cảmvfvm giásjplc theo lờozdii Tốwfsq Nguyệqnvdt cứzdug nhưsjdi Thấzkkxt Thấzkkxt muốwfsqn nhắfearn nhủgdtt lạfeari “di ngôjemhn”, khôjemhng đlaabrotdi Tốwfsq Nguyệqnvdt nópozsi xong, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng tựjibva nhưsjdi mộelqft trậgdttn giópozsjemhng cásjpli àpgico vàpgico Thízgoonh Tùdlhing Lâuklpu.

“Nàpgicy ——”

Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam chỉjemhpozsi mộelqft chữsjug, vưsjdiơzften tay ra, dừzzrrng ngay tạfeari chỗvvbk. Đtfalưsjdirotdc rồfljwi, đlaabếmvfvn lúmnarc nàpgicy rồfljwi, còzften nghĩjemh nhiềpddou nhưsjdi vậgdtty làpgicm cásjpli gìpebu đlaabzkkxy! Quan trọepjvng làpgic mẫsjdiu tửqnvdpebunh an!

“Khanh Khanh, ta tớsjdii rồfljwi!”

Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng muốwfsqn dựjibva vàpgico gầpgicn Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, lạfeari bịcpiajemh Mii ngăzzrrn cảmvfvn: “Côjemh gia, ngàpgici phảmvfvi vệqnvd sinh trưsjdisjdic!”

Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng vộelqfi vàpgicng lau mặufvct bằxllsng khăzzrrn ngâuklpm nưsjdisjdic nópozsng, lúmnarc nàpgicy mớsjdii đlaabi tớsjdii bêllkan cạfearnh Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt.

“Khanh Khanh. . . . . .” Nhìpebun thấzkkxy Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabpavm mồfljwjemhi đlaabpgicy y phụpddgc, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng đlaabau lòzfteng khôjemhng đlaabưsjdirotdc, vừzzrra thấzkkxy Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt vẻldud mặufvct mệqnvdt mỏkzcni, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng vộelqfi vàpgicng thếmvfv chỗvvbk Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt, đlaabhwbjpgic sang mộelqft bêllkan nghỉjemh ngơzftei.

“Thưsjdiơzfteng, lầpgicn nàpgicy chắfearc chắfearn chúmnarng ta sẽzdug thua!” Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt nhìpebun thấzkkxy Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, trong lòzfteng khôjemhng nỡpebu lậgdttp tứzdugc trởcpiallkan kiêllkan đlaabcpianh .

Buôjemhng lỏkzcnng vảmvfvi trắfearng trong tay, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt nắfearm tay Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng thậgdttt chặufvct: “Làpgicm sao bâuklpy giờozdi? Đtfalzduga nhỏkzcnpgicy nhưsjdi vậgdtty ra, nhấzkkxt đlaabcpianh làpgicjibv trai! Chúmnarng ta, chúmnarng ta cưsjdirotdc chízgoonh làpgic nữsjug nhi, lầpgicn nàpgicy khẳpozsng đlaabcpianh thua thảmvfvm!”

Đtfalếmvfvn lúmnarc nàpgicy, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt vẫsjdin còzften cópozsuklpm tưsjdipozsi giỡpebun, khiếmvfvn cho Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng hơzftei bớsjdit căzzrrng thẳpozsng đlaabi mộelqft chúmnart. Hắfearn hôjemhn nhẹfljwzftesjpl đlaabpgicy mồfljwjemhi củgdtta nàpgicng, nắfearm tay nàpgicng, tiếmvfvp lựjibvc lưsjdirotdng cho nàpgicng: “Khôjemhng sao, lầpgicn nàpgicy thua, lầpgicn sau gỡpebu vốwfsqn kiếmvfvm trởcpia lạfeari! Rồfljwi hãlaaby nópozsi, tựjibvpebunh vui vẻldud khôjemhng bằxllsng vui chung, đlaabâuklpy khôjemhng phảmvfvi làpgic lờozdii nàpgicng thưsjdiozding nópozsi lúmnarc trưsjdisjdic sao! Đtfalhwbj cho mọepjvi ngưsjdiozdii đlaabásjplnh cuộelqfc nhậgdttn mộelqft khoảmvfvn tiềpddon nhỏkzcn, chẳpozsng phảmvfvi làpgic tốwfsqt hơzften!”

“Ha ha, đlaabãlaab biếmvfvt chàpgicng. . . . . . Sẽzdugpozsi nhưsjdi vậgdtty! A ——”

zften đlaabau bụpddgng sinh truyềpddon đlaabếmvfvn, lầpgicn nàpgicy Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt khôjemhng chịcpiau đlaabjibvng nhưsjdi trưsjdisjdic nữsjuga, màpgicllkau ra tiếmvfvng .

sjpli loạfeari nàpgicy đlaabau đlaabếmvfvn mứzdugc tậgdttn cùdlhing mớsjdii cópozs thểhwbj phásjplt ra kêllkau thảmvfvm thiếmvfvt, đlaabhwbj cho Hoàpgicn Nhan Khang rùdlhing mìpebunh mộelqft cásjpli. Thìpebu ra làpgic nữsjug nhâuklpn sanh con khủgdttng bốwfsq nhưsjdi vậgdtty? Hoàpgicn Nhan Khang ngópozs chừzzrrng trêllkan nưsjdisjdic másjplu trêllkan mặufvct đlaabzkkxt, vậgdtty sau nàpgicy Tôjemh Mi cũgkyqng sẽzdug nhưsjdi vậgdtty sao?

Đtfalzdugng ởcpiallkan cạfearnh Hoàpgicn Nhan Khang làpgic Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh, sắfearc mặufvct hiệqnvdn tạfeari cựjibvc kỳackb xấzkkxu. Khôjemhng thấzkkxy nụpddgsjdiozdii bỡpebun cợrotdt thưsjdiozding ngàpgicy, cảmvfv khuôjemhn mặufvct Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh đlaabpddou căzzrrng cứzdugng. Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt chịcpiau khổpavm trong đlaabópozs, hắfearn rấzkkxt muốwfsqn phụpddgng bồfljwi nàpgicng, nópozsi cho nàpgicng biếmvfvt, hếmvfvt thảmvfvy đlaabpddou cópozs hắfearn. Nhưsjding màpgic, hắfearn làpgic ai chứzdug? Phu quâuklpn củgdtta nàpgicng đlaabãlaab tiếmvfvn vàpgico, hắfearn mặufvcc dùdlhi lo lắfearng, cũgkyqng chỉjemhpozs thểhwbjcpia chỗvvbkpgicy lo lắfearng suôjemhng.

“Vưsjdiơzfteng Phi, đlaabãlaab thấzkkxy đlaabpgicu Tiểhwbju thếmvfv tửqnvd rồfljwi, Vưsjdiơzfteng Phi, ngưsjdiozdii tăzzrrng thêllkam lựjibvc đlaabi!”

Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng đlaabi vàpgico, khiếmvfvn cho bàpgic đlaabpebu chịcpiau ásjplp lựjibvc lớsjdin hơzften nữsjuga, cũgkyqng may Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng cũgkyqng khôjemhng cópozsuklpy ásjplp lựjibvc cho cásjplc nàpgicng, đlaabhwbj cho bàpgic đlaabpebuzftei thảmvfvuklpm, tậgdttp trung lựjibvc chúmnar ýzzrrllkan trêllkan ngưsjdiozdii Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt.

“A di đlaabàpgic Phậgdttt, Bồfljwsjplt phùdlhi hộelqf cho Thấzkkxt Thấzkkxt! A di đlaabàpgic Phậgdttt!” Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt mộelqft bêllkan lạfeary Bồfljwsjplt, cầpgicu thầpgicn linh cópozs thểhwbjpgicm cho Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt bớsjdit đlaabi mộelqft chúmnart thốwfsqng khổpavm.

“A ——” Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt lầpgicn nữsjuga đlaabau đlaabếmvfvn kêllkau ra tiếmvfvng , cho tớsjdii bâuklpy giờozdi, đlaabau đlaabsjdin đlaabãlaab đlaabếmvfvn cựjibvc hạfearn chịcpiau đlaabjibvng củgdtta Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, lúmnarc nàpgicy nàpgicng cũgkyqng nữsjuga khôjemhng kịcpiap trưsjdisjdic nghĩjemh , mộelqft tiếmvfvng vừzzrra mộelqft tiếmvfvng kêllkau lêllkan, dưsjdiozding nhưsjdi muốwfsqn thôjemhng qua tiếmvfvng, tiêllkau giảmvfvm bớsjdit đlaabau đlaabsjdin

“Thưsjdiơzfteng, đlaabau quásjpl a!” Nưsjdisjdic mắfeart củgdtta Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt khôjemhng nhịcpian đlaabưsjdirotdc tuôjemhng tràpgico, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng trừzzrr giúmnarp nàpgicng lau mặufvct, cásjpli gìpebu đlaabpddou khôjemhng làpgicm đlaabưsjdirotdc, chỉjemhpozs thểhwbj nhìpebun Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabau đlaabếmvfvn phásjplt run.

“Ta ởcpia chỗvvbkpgicy! Sinh lầpgicn nàpgicy làpgic đlaabưsjdirotdc rồfljwi, sau nàpgicy chúmnarng ta sẽzdug khôjemhng sinh nữsjuga!” Lúmnarc nàpgicy Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng cópozs chúmnart đlaabásjplng ghéjibvt hàpgici tửqnvd trong bụpddgng Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, thếmvfv nhưsjding hàpgicnh hạfearpgicng. Nhưsjdi vậgdtty”Chờozdi tiểhwbju tửqnvd ngu ngốwfsqc kia sinh ra, ta sẽzdug đlaabásjplnh môjemhng nópozs, dásjplm bắfeart nạfeart nàpgicng!”

Lờozdii củgdtta Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng truyềpddon tớsjdii trong tai nhữsjugng ngưsjdiozdii khásjplc, khiếmvfvn cảmvfv phòzfteng sinh buồfljwn cưsjdiozdii, rồfljwi lạfeari khôjemhng dásjplm cưsjdiozdii thàpgicnh tiếmvfvng, mọepjvi ngưsjdiozdii cuốwfsqi cùdlhing cũgkyqng thấzkkxy đlaabưsjdirotdc mộelqft bộelqf mặufvct khásjplc củgdtta Vưsjdiơzfteng Gia lúmnarc chiềpddou vợrotd.

“Khỏkzcni. . . . . . chàpgicng, chàpgicng bồfljwi thưsjdiozding tiềpddon thua lạfeari cho ta!”

Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt cắfearn răzzrrng, dùdlhing sứzdugc nắfearm tay Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng.

“Ừtfalzzrr đlaabưsjdirotdc, ta bồfljwi thưsjdiozding cho nàpgicng! Cho nàpgicng hếmvfvt! Tấzkkxt cảmvfv củgdtta ta đlaabpddou làpgic củgdtta nàpgicng!”

Đtfalếmvfvn lúmnarc nàpgicy, hai ngưsjdiozdii lạfeari ởcpia chỗvvbkpgicy nópozsi lờozdii tìpebunh ýzzrr liêllkan tụpddgc nhưsjdi vậgdtty làpgicm cho ngưsjdiozdii ta đlaabkzcn mặufvct, từzzrr nhữsjugng tỳackb nữsjug trẻldud tuổpavmi đlaabzdugng ởcpia cửqnvda, đlaabếmvfvn bàpgiclaabo lớsjdin tuổpavmi, tấzkkxt cảmvfv đlaabpddou nghe thấzkkxy quásjpl buồfljwn nôjemhn.

Trong phòzfteng, bởcpiai vìpebu đlaabau đlaabsjdin, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt quêllkan mấzkkxt thờozdii gian, màpgic ngoàpgici phòzfteng, mọepjvi ngưsjdiozdii nhìpebun mặufvct trờozdii dầpgicn dầpgicn dâuklpng lêllkan, mãlaabi cho đlaabếmvfvn giữsjuga trưsjdia.

“Chuyệqnvdn gìpebu xảmvfvy ra, làpgicm sao còzften khôjemhng cópozs sinh xong?”. Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam lúmnarc trưsjdisjdic còzften bìpebunh tĩjemhnh mộelqft chúmnart nhưsjding lúmnarc nàpgicy hoàpgicn toàpgicn nópozsng nảmvfvy, đlaabãlaab qua lâuklpu nhưsjdi vậgdtty, chẳpozsng lẽzdugpgic khópozs sanh? Nếmvfvu thậgdttt khópozs sanh, vậgdtty, đlaabâuklpy chẳpozsng phảmvfvi làpgic phiềpddon toásjpli lớsjdin?

“A di đlaabàpgic Phậgdttt, Bồfljwsjplt phùdlhi hộelqf!” Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam chuyểhwbjn đlaabelqfng Phậgdttt châuklpu trong tay, khấzkkxn cầpgicu . Ngàpgicn vạfearn đlaabzzrrng làpgicm cho Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt cópozs việqnvdc, nhấzkkxt đlaabcpianh phảmvfvi mẫsjdiu tửqnvdpebunh an!

Mộelqft bêllkan Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt mặufvcc dùdlhi khôjemhng biếmvfvt Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt sinh sảmvfvn mạfearo hiểhwbjm đlaabếmvfvn cỡpebupgico, nhưsjding nhìpebun đlaabếmvfvn mọepjvi ngưsjdiozdii đlaabpddou cau màpgicy, hắfearn cũgkyqng họepjvc Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam bộelqf dạfearng, bắfeart đlaabpgicu khấzkkxn cầpgicu, “Bồfljwsjplt phùdlhi hộelqf, nếmvfvu nhưsjdi tiểhwbju đlaabqnvd đlaabqnvd nhanh đlaabi ra ngoàpgici, ta liềpddon phong hắfearn làpgicpebunh Đtfalôjemhng Vưsjdiơzfteng! Còzften tặufvcng hắfearn cung đlaabiệqnvdn thậgdttt to!”

Bộelqfsjplng “tiểhwbju đlaabfeari nhâuklpn” củgdtta Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt khiếmvfvn cho khôjemhng khízgoo thoásjplng thoảmvfvi másjpli hơzften mộelqft chúmnart, Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam sờozdi sờozdi đlaabpgicu Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt, lạfeari nhìpebunThízgoonh Tùdlhing Lâuklpu.

Đtfalang lúmnarc mọepjvi ngưsjdiozdii kiêllkan nhẫsjdin sắfearp hao hếmvfvt, “Oa oa ——” mộelqft tiếmvfvng khópozsc nỉjemh non phásjpl khôjemhng ra.

“Sinh. . . . . . Sinh?” Hoàpgicn Nhan Khang ngâuklpy ngốwfsqc mộelqft câuklpu, mọepjvi ngưsjdiozdii mớsjdii hiểhwbju đlaabưsjdirotdc.

“Sinh rồfljwi sinh rồfljwi! Thậgdttt tốwfsqt quásjpl!” Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam kízgooch đlaabelqfng đlaabưsjdirotdc khôjemhng đlaabưsjdirotdc, “Phưsjdirotdng Tàpgic a, chúmnarc mừzzrrng ngưsjdiơzftei, làpgicm ôjemhng ngoạfeari rồfljwi!”

“Tạfear ơzften. . . . . . Tạfear ơzften!” Phưsjdirotdng Tàpgic bắfeart đlaabpgicu kinh ngạfearc, sau đlaabópozs ngớsjdi ngưsjdiozdii, đlaabếmvfvn hiệqnvdn tạfeari, mớsjdii kízgooch đlaabelqfng.”Ta làpgicm ôjemhng ngoạfeari rồfljwi! Ta làpgicm ôjemhng ngoạfeari rồfljwi!”

Trong nhàpgic, bàpgic đlaabpebu lau ngưsjdiozdii cho tiểhwbju oa nhi, lạfeari bao nópozs trong khăzzrrn bôjemhng, đlaabưsjdia cho Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, “Chúmnarc mừzzrrng Vưsjdiơzfteng gia, chúmnarc mừzzrrng Vưsjdiơzfteng Phi, làpgic mộelqft vịcpia Tiểhwbju thếmvfv tửqnvd!”

Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng cũgkyqng khôjemhng cópozs nhậgdttn hàpgici tửqnvd, ngưsjdirotdc lạfeari làpgic cẩlyiqn thậgdttn hầpgicu hạfear Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabpavmi lạfeari quầpgicn ásjplo sạfearch.

Thấzkkxy Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng nhưsjdi vậgdtty, bàpgic đlaabpebu ôjemhm hàpgici tửqnvd tay cópozs chúmnart cứzdugng ngắfearc, dưsjdiozding nhưsjdi, vịcpiapgicy Vưsjdiơzfteng gia khôjemhng thízgooch nhi tửqnvd? Hay làpgic ——

“Đtfalhwbj cho ta!” Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt nhậgdttn lấzkkxy hàpgici tửqnvd, ôjemhm vàpgico trong ngựjibvc.”Ơcohi, lớsjdin lêllkan thậgdttt xinh đlaabfljwp! Giốwfsqng nhưsjdi phụpddg thâuklpn vậgdtty!”

Lờozdii củgdtta Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt cũgkyqng khôjemhng khiếmvfvn cho Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng hứzdugng thúmnar, hiệqnvdn tạfeari trong lòzfteng, trong mắfeart hắfearn cũgkyqng chỉjemhpozs mộelqft mìpebunh Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt. Chịcpiau đlaabau nhiềpddou nhưsjdi vậgdtty mớsjdii sinh hạfearpgici tửqnvd, cásjpli vậgdttt nhỏkzcnpgicy hàpgicnh hạfear Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabếmvfvn thếmvfv, khiếmvfvn cho hắfearn cópozs chúmnart ghéjibvt nhi tửqnvd.

sjdisjdii sựjibv hầpgicu hạfear củgdtta Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabpavmi lạfeari quầpgicn ásjplo sạfearch, Tôjemh Mi cùdlhing Tốwfsq Nguyệqnvdt dọepjvn sạfearch giưsjdiozding chiếmvfvu, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng ôjemhm Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, đlaabufvct nàpgicng lêllkan trêllkan giưsjdiozding.

“Nưsjdiơzfteng, bếmvfv nhi tửqnvd đlaabếmvfvn cho con nhòzften.”Khuôjemhn mặufvct Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt mặufvcc dùdlhi mặufvct trắfearng bệqnvdch, nhưsjding rấzkkxt cópozs tinh thầpgicn.

Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt đlaabem đlaabzduga trẻldud nhẹfljw nhàpgicng màpgic đlaabufvct ởcpiallkan cạfearnh Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, nhưsjding đlaabếmvfvn lúmnarc nàpgicy Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng vẫsjdin khôjemhng chịcpiau nhìpebun hàpgici tửqnvd, Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt biếmvfvt Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng vìpebu Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt nêllkan mớsjdii giậgdttn hàpgici tửqnvd, nhịcpian khôjemhng đlaabưsjdirotdc bậgdttt cưsjdiozdii.

“Làpgicm sao bâuklpy giờozdi! Thấzkkxt Thấzkkxt chúmnarng ta liềpddou mạfearng sinh hạfear tớsjdii hàpgici tửqnvd, ngưsjdiozdii khásjplc thếmvfv nhưsjding khôjemhng làpgicm gìpebu, cùdlhing khôjemhng thízgooch! Sớsjdim biếmvfvt nhưsjdi vậgdtty, Thấzkkxt Thấzkkxt sẽzdug hẳpozsn nêllkan gảmvfv cho ngưsjdiozdii khásjplc, trásjplnh cho lúmnarc nàpgicy sinh hàpgici tửqnvdgkyqng đlaabưsjdirotdc vui, còzften phảmvfvi nhìpebun mặufvct ai đlaabópozs!”

Lờozdii củgdtta Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt rơzftei vàpgico trong tai Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, khiếmvfvn cho khuôjemhn mặufvct cứzdugng nhắfearc củgdtta Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng hơzftei nớsjdii lỏkzcnng xuốwfsqng. Hắfearn cúmnari đlaabpgicu, liếmvfvc hàpgici tửqnvd mộelqft cásjpli thậgdttt nhanh, khi thấzkkxy ásjplnh mắfeart nhi tửqnvd, tâuklpm Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng đlaabelqft nhiêllkan nhưsjdi bịcpia thứzdugpebulaabnh liệqnvdt đlaabelqfng phảmvfvi.

“Thưsjdiơzfteng, chàpgicng nhìpebun, đlaabôjemhi mắfeart củgdtta cụpddgc cưsjding giốwfsqng chàpgicng y nhưsjdi đlaabúmnarc đlaabâuklpy! Thậgdttt xinh đlaabfljwp a ——” Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt lôjemhi kéjibvo tay Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, đlaabhwbj cho hắfearn dùdlhing ngópozsn tay nhẹfljw nhàpgicng chạfearm vàpgico con củgdtta bọepjvn họepjv.

Cảmvfvm xúmnarc mềpddom mạfeari, từzzrr ngópozsn tay truyềpddon đlaabếmvfvn, khiếmvfvn cho trong lòzfteng Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng càpgicng thêllkam rung đlaabelqfng.

“Cópozs phảmvfvi rấzkkxt giốwfsqng chàpgicng hay khôjemhng?”

“Ừtfal!” Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng gậgdttt đlaabpgicu, khópozse miệqnvdng khẽzdug cong lêllkan, ngópozsn tay đlaabufvct trong bàpgicn tay nhỏkzcn củgdtta Tiểhwbju bảmvfvo bốwfsqi mớsjdii sinh.

“Ngôjemh ——” Tiểhwbju bảmvfvo bảmvfvo phásjplt ra nho nhỏkzcn thanh âuklpm, khópozse miệqnvdng phun bọepjvt khízgoo, ásjplnh mắfeart màpgicu tízgoom nhìpebun Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, cásjpli miệqnvdng nho nhỏkzcn khẽzdug mởcpia khẽzdug hợrotdp.

Nhìpebun nhi tửqnvd củgdtta mìpebunh, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng bỗvvbkng nhiêllkan cópozs chúmnart hốwfsqi hậgdttn, hốwfsqi hậgdttn rằxllsng mìpebunh lúmnarc nãlaaby khôjemhng nêllkan chásjpln ghéjibvt con nhưsjdi vậgdtty. Hắfearn nhỏkzcn nhưsjdi vậgdtty nằxllsm ởcpiallkan cạfearnh Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, khôjemhng ràpgicnh thếmvfv sựjibv, tay nho nhỏkzcn ôjemhm chặufvct lấzkkxy ngópozsn tay Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, hắfearn ngópozsn tay úmnart thưsjdirotdng truyềpddon tớsjdii ấzkkxm ásjplp, xuyêllkan thấzkkxu qua đlaabpgicu ngópozsn tay Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, truyềpddon lạfeari đlaabếmvfvn trong lòzfteng Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng.

Đtfalâuklpy hàpgici tửqnvd củgdtta ta, con trai củgdtta ta a. . . . . . Lòzfteng Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng mềpddom nhũgkyqn, ngópozsn tay nhẹfljw nhàpgicng màpgic đlaabpddgng vàpgico lòzfteng bàpgicn tay củgdtta tiểhwbju bảmvfvo bảmvfvo.

Đtfalelqft nhiêllkan, “Oa ——” mộelqft tiếmvfvng, Tiểhwbju bảmvfvo bảmvfvo sinh khópozsc lêllkan. Đtfalelqft nhiêllkan xuấzkkxt hiệqnvdn nưsjdisjdic mắfeart, dọepjva Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng sợrotd đlaabếmvfvn nhảmvfvy dựjibvng, vộelqfi vàpgicng rúmnart ngópozsn tay vềpddo, khẩlyiqn trưsjdiơzfteng nhìpebun Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt:”Nópozs, sao nópozs lạfeari khópozsc a?” Ýzftecpia ngoàpgici lờozdii nópozsi, ta đlaabâuklpy cásjpli gìpebugkyqng khôjemhng làpgicm!

Bộelqfsjplng “ngốwfsqc nghếmvfvch” củgdtta Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, chọepjvc cho Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt cưsjdiozdii, Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt ởcpiallkan cạfearnh cũgkyqng cưsjdiozdii .”Hàpgici tửqnvd đlaabópozsi bụpddgng! Cho nêllkan mớsjdii khópozsc!”

Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt tiếmvfvn lêllkan, đlaabem trẻldud mớsjdii sinh ôjemhm đlaabufvct ởcpia trong ngựjibvc Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, nhìpebun hàpgici tửqnvdcpia trong ngựjibvc Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt chăzzrrm chúmnarmnar sữsjuga, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng rốwfsqt cuộelqfc biếmvfvt nghĩjemha củgdtta hai từzzrr hạfearnh phúmnarc.

Chờozdi Tiểhwbju bảmvfvo bảmvfvo mớsjdii sinh ăzzrrn no, Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt ôjemhm bảmvfvo bảmvfvo ra khỏkzcni Thízgoonh Tùdlhing Lâuklpu.

“Mau, mau tớsjdii đlaabhwbj cho ai gia xem mộelqft chúmnart!” Khi Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam nhậgdttn lấzkkxy tiểhwbju bảmvfvo bảmvfvo, tay cópozs chúmnart run rẩlyiqy, chờozdi thấzkkxy đlaabưsjdirotdc bộelqfsjplng hàpgici tửqnvd, Đtfalôjemhng Phưsjdiơzfteng Lam nởcpia nụpddgsjdiozdii, “Lôjemhng màpgicy, ásjplnh mắfeart giốwfsqng nhưsjdi Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, lỗvvbkgkyqi cùdlhing miệqnvdng giốwfsqng nhưsjdi Thấzkkxt Thấzkkxt! Làpgic mộelqft đlaabzduga béjibv trai khỏkzcne mạfearnh! Đtfalếmvfvn, đlaabhwbj cho ôjemhng ngoạfeari hắfearn ôjemhm!”

Phưsjdirotdng Tàpgic lầpgicn đlaabpgicu tiêllkan ôjemhm đlaabzduga trẻldud, cópozs chúmnart khẩlyiqn trưsjdiơzfteng. Hàpgici tửqnvd mớsjdii sinh mềpddom nhũgkyqn, Phưsjdirotdng Tàpgic sợrotdpebunh khízgoo lựjibvc quásjpl lớsjdin, làpgicm chau bịcpia thưsjdiơzfteng, chỉjemhpozs thểhwbjzzrrng ngưsjdiozdii, vẫsjdin duy trìpebu mộelqft tưsjdi thếmvfv.

“Khôjemhng phảmvfvi làpgic nhưsjdi vậgdtty !” Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt đlaabiềpddou chỉjemhnh tưsjdi thếmvfv Phưsjdirotdng Tàpgic “Ôgdttm tiểhwbju hàpgici tửqnvd nhưsjdi vậgdtty mớsjdii cópozs thểhwbj khiếmvfvn nópozs thoảmvfvi másjpli!”

Mộelqft nhópozsm ngưsjdiozdii vâuklpy quanh ởcpiallkan cạfearnh Phưsjdirotdng Tàpgic, đlaabásjplnh giásjpl Tiểhwbju thếmvfv tửqnvd mớsjdii sinh. Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt vópozsc dásjplng thấzkkxp, vớsjdii khôjemhng tớsjdii, chỉjemhpozs thểhwbj bắfeart y phụpddgc Hoàpgicn Nhan Khang dùdlhing sứzdugc nhảmvfvy lêllkan: “Ngũgkyq thúmnarc, cho ta xem tiểhwbju đlaabqnvd đlaabqnvd, Ngũgkyq thúmnarc, mau cho ta xem!”

“Đtfalưsjdirotdc đlaabưsjdirotdc, nhìpebun nàpgicy!” Phưsjdirotdng Tàpgic ngồfljwi chồfljwm hổpavmm xuốwfsqng, đlaabhwbj cho Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt nhìpebun hàpgici tửqnvd trong ngựjibvc.

“Hoàpgicng thưsjdirotdng, ngưsjdiơzftei thậgdttt đlaabúmnarng làpgic miệqnvdng vàpgicng lờozdii ngọepjvc a! Tiểhwbju đlaabqnvd đlaabqnvd chízgoonh làpgic nghe nópozsi ngưsjdiơzftei muốwfsqn sắfearc phong hắfearn vìpebupebunh Đtfalôjemhng Vưsjdiơzfteng, sợrotd ngưsjdiơzftei đlaabpavmi ýzzrr, mớsjdii lậgdttp tứzdugc ra tớsjdii!” Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt thuậgdttn lợrotdi sinh , Hoàpgicn Nhan Khang cũgkyqng thởcpia phàpgico nhẹfljw nhỏkzcnm, lúmnarc nàpgicy cũgkyqng bắfeart đlaabpgicu trêllkau ghẹfljwo Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt.

Nghe xong Nhan Khang nópozsi nhưsjdi vậgdtty, Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt lắfearc đlaabpgicu, “Ta làpgic hoàpgicng thưsjdirotdng, mộelqft lờozdii nópozsi mộelqft gópozsi vàpgicng! Làpgicm sao lạfeari cópozs thểhwbj đlaabpavmi ýzzrr! Tiểhwbju đlaabqnvd đlaabqnvd mớsjdii sẽzdug khôjemhng nghĩjemh nhưsjdi vậgdtty, nhấzkkxt đlaabcpianh làpgic Ngũgkyq thúmnarc gạfeart ta !”

Lờozdii củgdtta Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt chọepjvc mọepjvi ngưsjdiozdii “ha ha” cưsjdiozdii khôjemhng ngừzzrrng, Hoàpgicn Nhan Khang đlaabùdlhia vớsjdii Tiểhwbju bảmvfvo bảmvfvo mớsjdii sinh, nhìpebun vềpddo phízgooa Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt, “Vậgdtty lờozdii chásjplu vừzzrra nópozsi đlaabpddou làpgic thậgdttt?”

“Dĩjemh nhiêllkan! Tiểhwbju đlaabqnvd đlaabqnvdpgic Bắfearc Chu quốwfsqc Bìpebunh Đtfalôjemhng Vưsjdiơzfteng!”

Trong nhàpgic Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng cùdlhing Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt nghe nópozsi nhi tửqnvdpebunh sinh ra liềpddon nhậgdttn “thâuklpn phậgdttn cao quýzzrr”, đlaabpddou nởcpia nụpddgsjdiozdii.

llkan hàpgici tửqnvd Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng cùdlhing Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabãlaab sớsjdim chuẩlyiqn bịcpia xong, Phưsjdirotdng Kiêllkau. Danh tựjibvpgicy, làpgic Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt đlaabufvct , làpgic muốwfsqn cho hàpgici tửqnvd trởcpia thàpgicnh mộelqft đlaabozdii kiêllkau hùdlhing. Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng muốwfsqn đlaabhwbj con đlaabpgicu mang họepjv “Phưsjdirotdng” củgdtta Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt. Mộelqft làpgic bởcpiai vìpebu hắfearn yêllkau Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, hai làpgicpebu muốwfsqn básjplo đlaabásjplp côjemhng ơzften nuôjemhi dưsjdipebung củgdtta Phưsjdirotdng Tàpgicdlhing Hoàpgicn Nhan Minh Nguyệqnvdt .

“Đtfalôjemhi mắfeart củgdtta Tiểhwbju đlaabqnvd khôjemhng giốwfsqng vớsjdii chúmnarng ta!” Khi Hoàpgicn Nhan Kiệqnvdt nhìpebun thấzkkxy Phưsjdirotdng Kiêllkau mởcpia mắfeart, thấzkkxy đlaabôjemhi mắfeart khásjplc màpgicu củgdtta hắfearn liềpddon kinh ngạfearc hôjemhllkan. Tiếmvfvng kêllkau củgdtta hắfearn, hấzkkxp dẫsjdin sựjibv chúmnar ýzzrr củgdtta mọepjvi ngưsjdiozdii.

Đtfalãlaab biếmvfvt thâuklpn phậgdttn củgdtta Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, mọepjvi ngưsjdiozdii cũgkyqng khôjemhng cảmvfvm thấzkkxy kinh ngạfearc, chỉjemhpozs Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh cùdlhing Cổpavm Quâuklpn Uyểhwbjn, nhìpebun đlaabếmvfvn cặufvcp kia màpgicu tízgoom ásjplnh mắfeart sau, cópozs chúmnart giậgdttt mìpebunh.

“Làpgicm sao, lạfeari cópozs đlaabôjemhi mắfeart xinh đlaabfljwp nhưsjdi vậgdtty!” Cổpavm Quâuklpn Uyểhwbjn than nhẹfljw mộelqft tiếmvfvng, chẳpozsng qua làpgic, cha mẹfljw đlaabzduga nhỏkzcnpgicy đlaabpddou cópozspgicu mắfeart bìpebunh thưsjdiozding, vìpebu sao hàpgici tửqnvdpozs đlaabôjemhi mắfeart màpgicu tízgoom đlaabâuklpy? Nghĩjemh nhưsjdi vậgdtty, Cổpavm Quâuklpn Uyểhwbjn nhìpebun vềpddo phízgooa Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh, màpgic Minh Nguyệqnvdt Thịcpianh đlaabang suy nghĩjemh đlaabếmvfvn thâuklpn phậgdttn lúmnarc trưsjdisjdic Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng đlaabãlaabjemhng bốwfsq, sữsjuga chữsjuga thàpgicnh hắfearn làpgic Long Ngạfearo Thiêllkan sau, trong lòzfteng nghĩjemh đlaabếmvfvn mộelqft việqnvdc.

Chẳpozsng lẽzdug, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng làpgic hậgdttu duệqnvd Long thịcpia tiềpddon triềpddou? Chỉjemhpozs huyếmvfvt thốwfsqng Long thịcpia mớsjdii mắfeart màpgicu tízgoom! Màpgic đlaabôjemhi mắfeart củgdtta hàpgici tửqnvd mang màpgicu tízgoom thuầpgicn khiếmvfvt, nhưsjdi vậgdtty Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng nhấzkkxt đlaabcpianh mang theo huyếmvfvt thốwfsqng Long thịcpia thuầpgicn khiếmvfvt.

Cửqnvda phủgdtt Nhiếmvfvp chízgoonh vưsjdiơzfteng, Phưsjdirotdng Tềpddo chỉjemh huy ngưsjdiozdii đlaabem chuẩlyiqn bịcpia xong phásjplo bầpgicy đlaabufvct đlaabưsjdirotdc chỉjemhnh tềpddo, đlaabwfsqt toàpgicn bộelqf. Màpgic chuyệqnvdn Trấzkkxn Quốwfsqc côjemhng chúmnara sinh Tiểhwbju thếmvfv tửqnvd , khôjemhng đlaabpgicy mộelqft lásjplt đlaabãlaab truyềpddon khắfearp cảmvfv kinh thàpgicnh.

sjplch tízgoonh biếmvfvt Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt sinh béjibv trai, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng cópozs nhi tửqnvd , rốwfsqi rízgoot ra đlaabưsjdiozding ăzzrrn mừzzrrng. Nguyêllkan nhâuklpn ăzzrrn mừzzrrng, mộelqft mặufvct làpgic cảmvfvm thấzkkxy cao hứzdugng thay Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng cùdlhing Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt, ởcpia mộelqft phưsjdiơzfteng diệqnvdn khásjplc, tựjibv nhiêllkan làpgic bởcpiai vìpebu Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt sinh nhi tửqnvd, khiếmvfvn cho tiềpddon củgdtta họepjv đlaabufvct ởcpiazfteng bạfearc thuậgdttn lợrotdi tăzzrrng lợrotdi nhuậgdttn.

Thờozdii đlaabieems Nhiếmvfvp chízgoonh vưsjdiơzfteng phủgdttdlhing dâuklpn chúmnarng khắfearp kinh thàpgicnh đlaabpddou ởcpia cao hứzdugng vui mừzzrrng, trong thưsjdi phòzfteng Mụpddgc Phủgdtt củgdtta Mụpddgc Thừzzrra tưsjdisjding, Mụpddgc Hoa bàpgicy ra khuôjemhn mặufvct bìpebunh tĩjemhnh.

“Biếmvfvt rồfljwi, sinh ra béjibv trai, ngưsjdiơzftei đlaabi xuốwfsqng đlaabi!” Mụpddgc Hoa phấzkkxt phấzkkxt tay, quảmvfvn gia lui xuốwfsqng.

Chờozdi quảmvfvn gia sau khi đlaabi, dựjibva vàpgico tưsjdiozding giásjplsjplch mộelqft ízgoot, bỗvvbkng nhiêllkan tớsjdii đlaabâuklpy, ba ngưsjdiozdii xuấzkkxt hiệqnvdn ởcpia trưsjdisjdic mặufvct Mụpddgc Hoa. Trong đlaabópozs mộelqft, chízgoonh làpgicuklpy kỳackb quốwfsqc từzzrrng thásjpli tửqnvd, Long Trạfearch Cảmvfvnh Thiêllkan.

“Mộelqf Dung Thấzkkxt Thấzkkxt sinh? Cópozs phảmvfvi làpgic nhi tửqnvd? Vậgdtty Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng khôjemhng phảmvfvi làpgic mừzzrrng đlaabếmvfvn đlaabllkan cuồfljwng?”

Mộelqft nữsjug nhâuklpn đlaabpgicu đlaabpgicy tópozsc tếmvfv ngồfljwi ởcpia trêllkan ghếmvfv, da nàpgicng ngăzzrrm đlaaben, másjpl trásjpli vẽzdugpebunh phưsjdirotdng hoàpgicng, trêllkan tópozsc gắfearn đlaabpgicy ngọepjvc thạfearch cùdlhing hồfljwng mãlaablaabo. Nếmvfvu Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng ởcpia chỗvvbkpgicy, nhấzkkxt đlaabcpianh cópozs thểhwbj nhậgdttn ra nữsjug nhâuklpn nàpgicy làpgic Thásjplp Cásjplt Cổpavm Lệqnvd củgdtta Nữsjug Châuklpn tộelqfc. Khópozse miệqnvdng nàpgicng mang theo nụpddgsjdiozdii vừzzrra khinh thưsjdiozding vừzzrra lãlaabnh ngạfearo, con mắfeart trásjpli nhìpebun qua cópozs chúmnart cổpavm quásjpli, nhìpebun kỹmnar, sẽzdug phásjplt hiệqnvdn khópozse mắfeart nàpgicng cópozs mộelqft vếmvfvt sẹfljwo thậgdttt sâuklpu.

“Cópozs nhi tửqnvd, dĩjemh nhiêllkan cao hứzdugng!” Mộelqft bêllkan làpgic mộelqft nam nhâuklpn khásjplc, ngồfljwi ởcpiallkan cạfearnh Thásjplp Cásjplt Cổpavm Lệqnvd, hắfearn nghiêllkang thâuklpn, mộelqft tay chốwfsqng cằxllsm, tuổpavmi chừzzrrng chừzzrrng ba mưsjdiơzftei tuổpavmi, “Bấzkkxt quásjpl, chúmnarng ta cũgkyqng cópozs thểhwbj cao hứzdugng cao hứzdugng, tiềpddon đlaabufvct trong sòzfteng bạfearc, lầpgicn nàpgicy thu lợrotdi gấzkkxp đlaabôjemhi! Hẳpozsn làpgicllkan cảmvfvm tạfearsjpli nàpgicy Tiểhwbju thếmvfv tửqnvd!”

“Đtfalelqf Nhấzkkxt, ngưsjdiơzftei cópozs thểhwbj đlaabzzrrng nhắfearc tớsjdii chuyệqnvdn củgdtta đlaabzduga nhỏkzcnpgicy đlaabưsjdirotdc hay khôjemhng?” Thásjplp Cásjplt Cổpavm Lệqnvd nghiêllkang mặufvct, nhìpebun vềpddo phízgooa nam nhâuklpn, “Ta ghéjibvt đlaabzduga nhỏkzcnpgicy, ngưsjdiơzftei đlaabzzrrng nhắfearc đlaabếmvfvn nópozs!”

“Cổpavm Lệqnvd, đlaabzzrrng nhưsjdi vậgdtty, ngưsjdiơzftei sớsjdim muộelqfn màpgic đlaabwfsqi diệqnvdn thựjibvc tếmvfv!” Dựjibva vàpgico mộelqft chúmnart lưsjding ghếmvfv dựjibva, đlaabung đlaabưsjdia bắfearp châuklpn.”Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng cópozs nhi tửqnvd, ngưsjdiơzftei cũgkyqng nêllkan hếmvfvt hy vọepjvng rồfljwi!”

“Khốwfsqn kiếmvfvp!”

Cổpavm Lệqnvd đlaabelqft nhiêllkan rúmnart ra đlaabao, đlaabufvct ởcpiasjdisjdii cổpavm Đtfalelqf Nhấzkkxt, éjibvp sásjplt vàpgico cổpavm họepjvng, “Lờozdii củgdtta ta, ngưsjdiơzftei khôjemhng cópozs nghe rõxlls sao! Khôjemhng cho nópozsi!”

“Đtfalưsjdirotdc đlaabưsjdirotdc đlaabưsjdirotdc, ta cásjpli gìpebugkyqng khôjemhng nópozsi, ngưsjdiơzftei cũgkyqng đlaabzzrrng tứzdugc giậgdttn a!” Đtfalelqf Nhấzkkxt cưsjdiozdii mộelqft tiếmvfvng nópozsi xin lỗvvbki, đlaabưsjdia tay đlaablyiqy đlaabao trêllkan cổpavm ra: “Ta biếmvfvt ngưsjdiơzftei khôjemhng thízgooch, sau nàpgicy ta khôjemhng đlaabpddo cậgdttp nữsjuga, cópozs đlaabưsjdirotdc hay khôjemhng? Ta nghe ngưsjdiơzftei, vẫsjdin khôjemhng đlaabưsjdirotdc sao!”

“Hừzzrr!” Thấzkkxy Đtfalelqf Nhấzkkxt nhưsjdi vậgdtty, Cổpavm Lệqnvd thu đlaabao.”Chúmnarng ta bâuklpy giờozdillkan làpgicm nhưsjdi thếmvfvpgico? Đtfalqnvd đlaabqnvd củgdtta ta khôjemhng còzften, bộelqf lạfearc củgdtta ta cũgkyqng thàpgicnh năzzrrm bèehge bảmvfvy mảmvfvng, thùdlhipgicy, ta phảmvfvi básjplo!”

“Đtfalúmnarng! Básjplo thùdlhi ta cũgkyqng vậgdtty muốwfsqn!” Đtfalelqf Nhấzkkxt vừzzrra nghe lờozdii nàpgicy, ngồfljwi thẳpozsng ngưsjdiozdii, “Mẹfljw kiếmvfvp , Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng thậgdttt sựjibvpgic quásjpl ghêllka tởcpiam! Ta thiếmvfvu chúmnart nữsjuga đlaabãlaab chếmvfvt ởcpiasjdisjdii tay hắfearn rồfljwi! Cásjpli thùdlhipgicy ta cũgkyqng vậgdtty phảmvfvi básjplo!”

Đtfalelqf Nhấzkkxt giọepjvng đlaabiệqnvdu cứzdugng rắfearn nópozsi xong, Cổpavm Lệqnvd thanh âuklpm lạfeari cao thêllkam , “Khôjemhng đlaabưsjdirotdc đlaabpddgng tớsjdii Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, hắfearn làpgic củgdtta ta! Ta khôjemhng cho ngưsjdiơzftei đlaabpddgng hắfearn!”

mnarc nàpgicy, Đtfalelqf Nhấzkkxt cũgkyqng khôjemhng cópozs giốwfsqng nhưsjdimnarc trưsjdisjdic nhưsjdi vậgdtty nópozsi chuyệqnvdn, “Ta nópozsi Cổpavm Lệqnvd, ngưsjdiơzftei sao lạfeari vậgdtty chứzdug? Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng làpgic đlaabcpiach nhâuklpn chung củgdtta chúmnarng ta, làpgicm sao ngưsjdiơzftei cópozs thểhwbj che chởcpia hắfearn nhưsjdi vậgdtty!”

“Ta mặufvcc kệqnvd! Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng làpgic nam nhâuklpn ta nhìpebun trúmnarng, làpgic nam nhâuklpn củgdtta Thásjplp Cásjplt Cổpavm Lệqnvd ta, ta sẽzdug khôjemhng đlaabhwbj cho bấzkkxt luậgdttn kẻldudpgico đlaabpddgng đlaabếmvfvn mộelqft sợrotdi tópozsc củgdtta hắfearn! Đtfalwfsqi nghịcpiach vớsjdii Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, chízgoonh làpgic đlaabwfsqi nghịcpiach vớsjdii Cổpavm Lệqnvd!”

“Đtfalfljw đlaabllkan, đlaabfljw đlaabllkan ——” Đtfalelqf Nhấzkkxt xoay đlaabpgicu: “Nếmvfvu khôjemhng phảmvfvi Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, ba ngưsjdiozdii chúmnarng ta sẽzdug khôjemhng rơzftei vàpgico hoàpgicn cảmvfvnh nhưsjdi vậgdtty! Đtfalôjemhng Lỗvvbk quốwfsqc cùdlhing Tâuklpy kỳackb quốwfsqc sẽzdug khôjemhng bịcpia diệqnvdt, đlaabqnvd đlaabqnvd ngưsjdiơzftei, bộelqf lạfearc củgdtta ngưsjdiơzftei cũgkyqng sẽzdug khôjemhng gặufvcp gỡpebu chuyệqnvdn nhưsjdi vậgdtty, Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng làpgic đlaabcpiach nhâuklpn củgdtta chúmnarng ta!”

“Đtfalelqf Nhấzkkxt, khôjemhng đlaabưsjdirotdc đlaabpddgng tớsjdii Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng! Cho dùdlhi ngưsjdiơzftei muốwfsqn đlaabelqfng Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng, cũgkyqng nêllkan ngưsjdiơzftei suy nghĩjemh mộelqft chúmnart năzzrrng lựjibvc củgdtta mìpebunh. Ngưsjdiơzftei, xứzdugng sao? Ngưsjdiơzftei cópozs thểhwbjcpia đlaabásjplp lạfeari mấzkkxy chiêllkau củgdtta Phưsjdirotdng Thưsjdiơzfteng?”

Lờozdii củgdtta Cổpavm Lệqnvd hoàpgicn toàpgicn khiếmvfvn lửqnvda giậgdttn trong lòzfteng Đtfalelqf Nhấzkkxt bùdlhing chásjply.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.