Quỷ Vương Kim Bài Sủng Phi

Chương 124 : Đại nạn không chết

    trước sau   
gppfnh đmmsveceqng nhỏqkad đmmsvóyrem củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng lọqfszt vàgppfo mắgiact củcqaga Di Sa, làgppfm cho hắgiacn cóyrem thểzers hiểzersu rõmayf thêdiaqm chúoxvxt, vìcqag sao Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt lạtjeqi lựureya chọqfszn têdiaqn nam nhâajtwn nàgppfy. Nhưbgodng màgppf, hắgiacn vẫkusyn khôhbyvng cam lòrengng, hắgiacn khôhbyvng muốzersn thua kécxtbm Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng! Cóyrem đmmsviềzrvlu, bấmjtdt luậzljan dùxcvu Di Sa cóyrem phụpnlsc hay khôhbyvng, hôhbyvm nay hắgiacn đmmsvãunqg thua trong tay Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, đmmsvóyremgppf sựurey thậzljat.

Trêdiaqn đmmsvtjeqi lụpnlsc thếdiaq nhưbgodng vẫkusyn cóyrem cao thủcqag thâajtwm tàgppfng bấmjtdt lộeceq nhưbgod vậzljay, hắgiacn thậzljat sựurey quágnlksaol suấmjtdt, nhìcqagn nhầrcyrm hắgiacn ta rồttyji. Vai trágnlki truyềzrvln đmmsvếdiaqn cơsaoln đmmsvau, kíbgodch thíbgodch đmmsvtjeqi nãunqgo củcqaga Di Sa, mágnlku tưbgodơsaoli đmmsvqkad sẫkusym đmmsvãunqg nhuộeceqm cảwvwk quầrcyrn ágnlko củcqaga hắgiacn. Bấmjtdy giờgppf, trong đmmsvrcyru củcqaga Di Sa đmmsvang suy nghĩbuiq , phảwvwki làgppfm thếdiaqgppfo đmmsvzers thoágnlkt khỏqkadi khốzersn cảwvwknh.

Nếdiaqu nhưbgodxcvung Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng cứhdvjng chọqfszi cứhdvjng, hắgiacn nhấmjtdt đmmsvgppfnh khôhbyvng chiếdiaqn thắgiacng đmmsvưbgodsaolc. Ngưbgodgppfi củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng bêdiaqn kia rấmjtdt nhiềzrvlu, hoàgppfn cảwvwknh củcqaga hắgiacn rấmjtdt xấmjtdu, huốzersng chi hai châajtwn củcqaga hắgiacn đmmsvãunqg trởeigi thàgppfnh phếdiaq thảwvwki, mấmjtdt đmmsvi tiêdiaqn cơsaol. Nhìcqagn bộeceq dạtjeqng củcqaga Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, căeceqn bảwvwkn nàgppfng khôhbyvng muốzersn hoàgppf giảwvwki cùxcvung hắgiacn, nếdiaqu bịgppf Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng bắgiact, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng nhấmjtdt đmmsvgppfnh sẽzycd giếdiaqt hắgiacn.

Bấmjtdt luậzljan nhưbgod thếdiaqgppfo, hắgiacn khôhbyvng muốzersn chậzljat vậzljat chếdiaqt đmmsvi trong hôhbyvm nay! Hắgiacn còrengn cóyrem rấmjtdt nhiềzrvlu việajtwc chưbgoda làgppfm, còrengn chưbgoda đmmsvoạtjeqt lạtjeqi ngưbgodgppfi trong lòrengng. . . . . . Cho nêdiaqn, hắgiacn phảwvwki trốzersn!

“Hạtjeq Tuyếdiaqt, nhìcqagn con sôhbyvng bêdiaqn cạtjeqnh đmmsvi! Còrengn nhớnfsf phưbgodơsaolng phágnlkp làgppfm sao đmmsvzers thởeigibgodnfsfi nưbgodnfsfc màgppf ta đmmsvãunqg dạtjeqy cho ngưbgodơsaoli chứhdvj? Đkusysaoli lágnlkt nữrpdza, ta kêdiaqu “chạtjeqy”, ngưbgodơsaoli cõmayfng ta nhảwvwky xuốzersng sôhbyvng.” Di Sa nóyremi bêdiaqn tai củcqaga Hạtjeq Tuyếdiaqt, sửnqrs dụpnlsng giọqfszng nóyremi chỉxcvu đmmsvcqag đmmsvzers hai ngưbgodgppfi bọqfszn họqfsz nghe đmmsvưbgodsaolc màgppf truyềzrvln lệajtwnh cho cấmjtdp dưbgodnfsfi.

Mộeceqt châajtwn củcqaga Hạtjeq Tuyếdiaqt đmmsvãunqgunqgy xưbgodơsaolng, lúoxvxc nàgppfy chỉxcvuyrem thểzers đmmsvzers châajtwn sau quỳksqf trêdiaqn mặanmct đmmsvmjtdt, cốzers gắgiacng giảwvwkm đmmsvi cảwvwkm giágnlkc đmmsvau đmmsvnfsfn từzwfu cổbrgo châajtwn truyềzrvln đmmsvếdiaqn.


diaqn Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng ngưbgodgppfi đmmsvôhbyvng thếdiaq mạtjeqnh, còrengn bêdiaqn bọqfszn họqfsz, Giàgppf Lam cùxcvung Kim Vũfujd đmmsvzrvlu đmmsvãunqg bịgppf bắgiact, chỉxcvurengn lạtjeqi cóyrem hai ngưbgodgppfi làgppfgppfng vớnfsfi Di Sa. Nếdiaqu muốzersn cứhdvjng chọqfszi cứhdvjng, Ưeiging Kỵrppy Quâajtwn củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng nhấmjtdt đmmsvgppfnh khôhbyvng ngồttyji khôhbyvng . Bảwvwkn thâajtwn nàgppfng vớnfsfi Di Sa đmmsvzrvlu bịgppf trọqfszng thưbgodơsaolng, lúoxvxc nàgppfy cũfujdng khôhbyvng quảwvwkn đmmsvưbgodsaolc bọqfszn Giàgppf Lam . Nếdiaqu muốzersn sốzersng, biệajtwn phágnlkp duy nhấmjtdt làgppfbgodsaoln dòrengng chảwvwky củcqaga sôhbyvng Hồttyjng, trốzersn!

“Côhbyvng tửnqrs, đmmsvãunqg biếdiaqt!”

Đkusyãunqg nhấmjtdt tríbgod vớnfsfi Hạtjeq Tuyếdiaqt, Di Sa cốzers gắgiacng làgppfm cho trạtjeqng thágnlki củcqaga chíbgodnh mìcqagnh nhìcqagn cóyrem vẻiieq đmmsvzrvlsaoln.

Hắgiacn cưbgodgppfi gọqfszi têdiaqn Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, thanh âajtwm nhu hoàgppf, giốzersng nhưbgod mộeceqt loạtjeqi loạtjeqi sữrpdza ấmjtdm ágnlkp, tràgppfn ngậzljap sựurey quyếdiaqn rũfujd, “Y Liêdiaqn, khôhbyvng nghĩbuiq tớnfsfi nàgppfng làgppf Bắgiacc Chu quốzersc côhbyvng chúoxvxa Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt! Ta tìcqagm nàgppfng lâajtwu nhưbgod vậzljay, đmmsvzrvlu khôhbyvng tìcqagm đmmsvưbgodsaolc nàgppfng, ngưbgodsaolc lạtjeqi nàgppfng còrengn chủcqag đmmsveceqng tớnfsfi tìcqagm ta! Nàgppfng nóyremi xem, nàgppfy cóyrembgodnh làgppf duyêdiaqn phậzljan khôhbyvng? Chẳrengng lẽzycd, nàgppfng vẫkusyn khôhbyvng muốzersn biếdiaqt, vìcqag sao ta lạtjeqi tớnfsfi đmmsvâajtwy sao?”

Sắgiacc mặanmct Di Sa tágnlki nhợsaolt, nhưbgodng khôhbyvng chúoxvxt tổbrgon hao đmmsvếdiaqn khuôhbyvn mặanmct tuấmjtdn túoxvx củcqaga hắgiacn, mặanmcc dùxcvu trêdiaqn trágnlkn hắgiacn xuấmjtdt hiệajtwn mộeceqt tầrcyrng mồttyjhbyvi dàgppfy, nhưbgodng hắgiacn vẫkusyn duy trìcqag bộeceqgnlkng tao nhãunqg, trêdiaqn khuôhbyvn mặanmct vẫkusyn hiệajtwn lêdiaqn nụpnlsbgodgppfi ngâajtwy thơsaol, giốzersng nhưbgod vai trágnlki củcqaga hắgiacn hoàgppfn toàgppfn khôhbyvng bịgppf thưbgodơsaolng, đmmsvếdiaqn giờgppffujdng chưbgoda chịgppfu chúoxvxt thưbgodơsaolng tổbrgon.

“Ta đmmsvzersi vớnfsfi chuyệajtwn củcqaga ngưbgodơsaoli khôhbyvng cóyrem bấmjtdt kỳksqf hứhdvjng thúoxvxgppfo–”

“Ha ha, nàgppfng khôhbyvng phảwvwki khôhbyvng cóyrem hứhdvjng thúoxvx, màgppfgppfgppfng sợsaol! Nàgppfng sợsaol nhìcqagn thấmjtdy ta, bởeigii vìcqag ta làgppf ngưbgodgppfi duy nhấmjtdt biếdiaqt quágnlk khứhdvj củcqaga nàgppfng, nàgppfng khôhbyvng muốzersn đmmsvzersi mặanmct vớnfsfi nóyrem. Nàgppfng sợsaol đmmsvzersi mặanmct vớnfsfi tìcqagnh cảwvwkm sâajtwu đmmsvzljam củcqaga ta, nàgppfng sợsaolgppfng sẽzycd khôhbyvng chịgppfu nổbrgoi!” Di Sa ho hai tiếdiaqng, tuy hai mágnlk củcqaga hắgiacn đmmsvãunqg trắgiacng đmmsvếdiaqn dọqfsza ngưbgodgppfi, nhưbgodng nụpnlsbgodgppfi trêdiaqn khóyreme miệajtwng cũfujdng khôhbyvng ngừzwfung nởeigi rộeceq.

“Y Liêdiaqn, nàgppfng biếdiaqt khôhbyvng, sau khi giếdiaqt nàgppfng, ta vẫkusyn ôhbyvm lấmjtdy nàgppfng, ởeigidiaqn cạtjeqnh nàgppfng ba ngàgppfy ba đmmsvêdiaqm. Ta vốzersn muốzersn đmmsvanmct nàgppfng trong quan tàgppfi làgppfm bằipdqng thủcqagy tinh, nhưbgod vậzljay nàgppfng sẽzycdbuiqnh viễtfmnn làgppf củcqaga ta . Nhưbgodng màgppfoxvxc sau ta lạtjeqi phágnlkt hiệajtwn cóyrem đmmsviểzersm khôhbyvng thíbgodch hợsaolp! Thấmjtdy. . . . . . Đkusyeceqmjtdm trêdiaqn ngưbgodgppfi nàgppfng dầrcyrn biếdiaqn mấmjtdt, sau đmmsvóyrem ta ýqfsz thứhdvjc đmmsvưbgodsaolc linh hồttyjn củcqaga nàgppfng đmmsvãunqg rờgppfi khỏqkadi thâajtwn thểzers. Ta khôhbyvng cầrcyrn mộeceqt thểzersgnlkc nguyêdiaqn vẹunqgn nhưbgodng khôhbyvng cóyrem linh hồttyjn ! Cho nêdiaqn, ta tựureygnlkt!”

“Pằipdqng –” Miệajtwng Di Sa vang lêdiaqn mộeceqt tiếdiaqng, tay lấmjtdy ra mộeceqt khốzersi gìcqag đmmsvóyremgppfu đmmsven.

“Thưbgodơsaolng!” Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt nhìcqagn thấmjtdy vậzljat thểzers trong tay củcqaga Di Sa, kêdiaqu lêdiaqn, lậzljap tứhdvjc chắgiacn trưbgodnfsfc mặanmct Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng.

Thấmjtdy biệajtwu hiệajtwn củcqaga Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, Di Sa hoàgppfn toàgppfn cóyrem thểzers hiểzersu đmmsvưbgodsaolc, nàgppfng thậzljat sựureydiaqu nam nhâajtwn nàgppfy, nàgppfng thậzljat sựurey khôhbyvng thuộeceqc vềzrvl hắgiacn . Sau nàgppfy, cho dùxcvugppfyrem mộeceqt phầrcyrn nhớnfsf nhung nàgppfo, cũfujdng khôhbyvng còrengn nữrpdza ! Bởeigii vìcqag trong lòrengng nàgppfng đmmsvãunqg tồttyjn tạtjeqi mộeceqt nam nhâajtwn khágnlkc, hắgiacn khôhbyvng cóyremsaol hộeceqi!

Trong lòrengng hắgiacn đmmsvau muốzersn chếdiaqt, Di Sa cảwvwkm giágnlkc ngựureyc đmmsvau đmmsvếdiaqn run rẩureyy, cágnlki loạtjeqi đmmsvau đmmsvếdiaqn thởeigirengn đmmsvau, tưbgod vịgppfgppfy thậzljat quágnlk khóyrem chịgppfu.

Mặanmcc dùxcvu kiếdiaqp trưbgodnfsfc, giếdiaqt Y Liêdiaqn, hắgiacn cũfujdng chưbgoda từzwfung trảwvwki qua nỗbrgoi đmmsvau nhưbgod vậzljay. Bởeigii vìcqagoxvxc đmmsvóyremdiaqn ngưbgodgppfi Y Liêdiaqn khôhbyvng cóyrem bấmjtdt luậzljan ngưbgodgppfi nam nhâajtwn nàgppfo, trong lòrengng nàgppfng lạtjeqi càgppfng khôhbyvng gìcqagn giữrpdz ngưbgodgppfi khágnlkc, cho nêdiaqn bấmjtdt luậzljan lòrengng hay ngưbgodgppfi củcqaga nàgppfng, cuốzersi cùxcvung cũfujdng hoàgppfn hoàgppfn hảwvwko hảwvwko thuộeceqc vềzrvl Liêdiaqn Sinh làgppf hắgiacn , mặanmcc dùxcvu hắgiacn cóyrem đmmsvưbgodsaolc chỉxcvugppf thi thểzers củcqaga nàgppfng, nhưbgodng đmmsvếdiaqn lúoxvxc nàgppfng chếdiaqt, thâajtwn thểzers kia vẫkusyn thuầrcyrn khiếdiaqt nhưbgod vậzljay.


Hiệajtwn giờgppf, nàgppfng lạtjeqi mặanmcc kệajtw sinh tửnqrs củcqaga mìcqagnh, đmmsvzrvl đmmsvtjeqn cho nam nhâajtwn khágnlkc, cóyrem thểzers thấmjtdy đmmsvưbgodsaolc nam nhâajtwn nàgppfy cóyrem bao nhiêdiaqu quan trọqfszng trong lòrengng nàgppfng.

Y Liêdiaqn, chẳrengng lẽzycdgppfng chưbgoda từzwfung yêdiaqu ta, dùxcvu chỉxcvu mộeceqt chúoxvxt? Cho dùxcvu mộeceqt chúoxvxt thôhbyvi? Dùxcvu mộeceqt chúoxvxt thôhbyvi cũfujdng đmmsvưbgodsaolc. . . . . .

Hạtjeq Tuyếdiaqt cảwvwkm thấmjtdy rõmayfgppfng đmmsvưbgodsaolc thâajtwn thểzers củcqaga Di Sa đmmsvang dựureya trêdiaqn lưbgodng mìcqagnh hơsaoli run rẩureyy, cóyrem lẽzycdgppfcqag mấmjtdt mágnlku quágnlk nhiềzrvlu, cho nêdiaqn lạtjeqnh, cóyrem lẽzycd, vìcqag nữrpdz nhâajtwn Y Liêdiaqn đmmsvang phẫkusyn nam trang đmmsvhdvjng kia. Cảwvwkm giágnlkc bi thưbgodơsaolng nhàgppfn nhạtjeqt phágnlkt ra từzwfu ngưbgodgppfi Di Sa, bao phủcqag lấmjtdy Hạtjeq Tuyếdiaqt, làgppfm cho lòrengng nàgppfng đmmsvau nóyremi.

hbyvng tửnqrs, Hạtjeq Tuyếdiaqt nguyệajtwn ýqfszeigidiaqn cạtjeqnh ngưbgodgppfi cảwvwk đmmsvgppfi! Côhbyvng tửnqrs, đmmsvzwfung vìcqag nữrpdz nhâajtwn khôhbyvng đmmsvágnlkng màgppf khổbrgo sởeigi, đmmsvưbgodsaolc khôhbyvng?

Nhữrpdzng lờgppfi nàgppfy lắgiacng đmmsvqfszng lạtjeqi trong lòrengng củcqaga Hạtjeq Tuyếdiaqt đmmsvãunqgajtwu, nàgppfng muốzersn nóyremi nhữrpdzng đmmsviềzrvlu nàgppfy cùxcvung Di Sa từzwfu sớnfsfm, nhưbgodng lạtjeqi khôhbyvng dágnlkm. Cho dùxcvuajtwy giờgppf, bi thưbgodơsaolng củcqaga Di Sa phágnlkt ra khiếdiaqn nàgppfng đmmsvau lòrengng, chỉxcvu muốzersn ôhbyvm hắgiacn đmmsvzers an ủcqagi, nhưbgodng nàgppfng vẫkusyn khôhbyvng thểzersyremi ra đmmsviềzrvlu đmmsvóyrem. Bởeigii vìcqaggppfng khôhbyvng dágnlkm — sợsaol nếdiaqu nóyremi ra, sẽzycd bịgppf Di Sa đmmsvuổbrgoi đmmsvi.

Nam nhâajtwn nàgppfy bấmjtdt luậzljan dùxcvueigi trong mộeceqng hay ởeigi hiệajtwn thựureyc , trong lòrengng vẫkusyn nhớnfsfunqgi khôhbyvng quêdiaqn mộeceqt ngưbgodgppfi làgppf Y Liêdiaqn. Nếdiaqu nhưbgodgppfng suy nghĩbuiq muốzersn chiếdiaqm vịgppf tríbgod củcqaga Y Liêdiaqn trong lòrengng hắgiacn, Di Sa nhấmjtdt đmmsvgppfnh sẽzycd tứhdvjc giậzljan! Cho nêdiaqn, khôhbyvng bằipdqng cùxcvung hắgiacn nhưbgod vậzljay, đmmsvzers hắgiacn dựureya trêdiaqn lưbgodng củcqaga nàgppfng khi cầrcyrn, đmmsvóyremgppf khảwvwkeceqng duy nhấmjtdt nàgppfng cóyrem thểzersgppfm, nếdiaqu cóyrem thểzersxcvung Di Sa chỉxcvu nhưbgod thếdiaqgppf thôhbyvi, nàgppfng cũfujdng cảwvwkm thấmjtdy rấmjtdt hạtjeqnh phúoxvxc rồttyji.

“Y Liêdiaqn. . . . . .” Di Sa thởeigi dốzersc mộeceqt hơsaoli, đmmsvanmct súoxvxng lêdiaqn đmmsvrcyru củcqaga mìcqagnh, tưbgodơsaoli cưbgodgppfi ságnlkng lạtjeqn giốzersng nhưbgod ágnlknh mặanmct trờgppfi, “Lúoxvxc trưbgodnfsfc, ta đmmsvãunqg kếdiaqt thúoxvxc tíbgodnh mạtjeqng củcqaga mìcqagnh nhưbgod thếdiaq! Giếdiaqt nàgppfng, ta trảwvwk lạtjeqi nàgppfng mộeceqt mạtjeqng, ta cho rằipdqng hiệajtwn tạtjeqi nàgppfng đmmsvãunqg tha thứhdvj cho ta. . . . . . Y Liêdiaqn, nàgppfng thậzljat sựurey khôhbyvng cho ta cơsaol hộeceqi nàgppfo sao?”

“Ta nhấmjtdt đmmsvgppfnh khôhbyvng tha thứhdvj cho ngưbgodơsaoli. Liêdiaqn sinh, lúoxvxc ngưbgodơsaoli giếdiaqt chếdiaqt nghĩbuiqa phụpnls, chúoxvxng ta đmmsvãunqg âajtwn đmmsvoạtjeqn nghĩbuiqa tuyệajtwt.Nghĩbuiqa phụpnls mộeceqt tay nuôhbyvi lớnfsfn ta, đmmsvzersi xửnqrs vớnfsfi ta nhưbgod vớnfsfi con gágnlki ruộeceqt, ngưbgodơsaoli lạtjeqi giếdiaqt nghĩbuiqa phụpnls- ngưbgodgppfi đmmsvãunqg vấmjtdt vảwvwk nuôhbyvi lớnfsfn chúoxvxng ta, ta tuyệajtwt đmmsvzersi khôhbyvng tha thứhdvj ngưbgodơsaoli!”

Trong mắgiact củcqaga Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, Di Sa làgppf mộeceqt têdiaqn đmmsvdiaqn. Nàgppfng khôhbyvng muốzersn cóyrem bấmjtdt luậzljan quan hệajtwcqagxcvung hắgiacn! Chẳrengng qua, Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt thậzljat khôhbyvng ngờgppf, têdiaqn đmmsvdiaqn Di Sa nàgppfy cóyrem thểzers chếdiaq tạtjeqo đmmsvưbgodsaolc súoxvxng lụpnlsc! Nếdiaqu hắgiacn cóyrem thểzers chếdiaq tạtjeqo đmmsvưbgodsaolc vũfujd khíbgodyrembgodnh ságnlkt thưbgodơsaolng mạtjeqnh hơsaoln giốzersng nhưbgodeigi hiệajtwn đmmsvtjeqi, vậzljay chẳrengng phảwvwki thiêdiaqn hạtjeq sẽzycd trởeigidiaqn đmmsvtjeqi loạtjeqn sao? Khôhbyvng đmmsvưbgodsaolc, khôhbyvng thểzers đmmsvzers cho têdiaqn Di Sa đmmsvdiaqn nàgppfy làgppfm đmmsvwvwko loạtjeqn thiêdiaqn hạtjeq!

“Ha ha ha ha!” Nghe Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt nóyremi, Di Sa cưbgodgppfi đmmsvếdiaqn rơsaoli nưbgodnfsfc mắgiact. Hai dòrengng lệajtw trong suốzerst, chạtjeqy dọqfszc theo hai bêdiaqn mágnlk, làgppfm cho đmmsvôhbyvi mắgiact củcqaga Di Sa trởeigi thàgppfnh mộeceqt cágnlki hồttyjajtwu khôhbyvng đmmsvágnlky.

“Pằipdqng –” mộeceqt bộeceqgnlkng ôhbyvn hoàgppfoxvxc trưbgodnfsfc, lúoxvxc nàgppfy vẻiieq mặanmct trởeigidiaqn hung dữrpdz nhìcqagn Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt vớnfsfi Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, tay phảwvwki khôhbyvng bịgppf thưbgodơsaolng củcqaga hắgiacn cầrcyrm súoxvxng giơsaoldiaqn, nhắgiacm ngay Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt.

“Nàgppfng đmmsvãunqg hậzljan ta nhưbgod vậzljay, nàgppfng đmmsvãunqgbuiqnh viễtfmnn sẽzycd khôhbyvng tha thứhdvj ta, nàgppfng từzwfu đmmsvrcyru đmmsvếdiaqn cuốzersi sẽzycd khôhbyvng yêdiaqu ta. . . . . . Ta đmmsvâajtwy khôhbyvng ngạtjeqi dùxcvung phưbgodơsaolng thứhdvjc trưbgodnfsfc kia đmmsvzersi xửnqrs vớnfsfi nàgppfng! Nàgppfng sốzersng đmmsvãunqg khôhbyvng trởeigi thàgppfnh ngưbgodgppfi củcqaga ta, thìcqag ta muốzersn đmmsvếdiaqn lúoxvxc nàgppfng chếdiaqt nàgppfng phảwvwki làgppf ngưbgodgppfi củcqaga ta!”

“Cúoxvxi xuốzersng!”


Di Sa đmmsvdiaqn cuồttyjng nhưbgod vậzljay, Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt kécxtbo Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng nằipdqm xuốzersng, bêdiaqn cạtjeqnh, Tôhbyv Mi cùxcvung Tốzers Nguyệajtwt cũfujdng thuậzljan thếdiaq ngãunqg xuốzersng.

Chíbgodnh làgppfoxvxc nàgppfy!

“Chạtjeqy!” Di Sa ra lệajtwnh mộeceqt tiếdiaqng, Hạtjeq Tuyếdiaqt cắgiacn răeceqng, kécxtbo cágnlki châajtwn gãunqgy củcqaga mìcqagnh đmmsvi, mang theo Di Sa trêdiaqn lưbgodng nhảwvwky xuốzersng sôhbyvng Hồttyjng.

“Tiểzersu thưbgod bọqfszn họqfsz muốzersn chạtjeqy!” Tôhbyv Mi suốzerst ruộeceqt muốzersn đmmsvuổbrgoi theo Di Sa, lạtjeqi bịgppf Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt ngăeceqn cảwvwkn, bấmjtdt luậzljan Di Sa bịgppf thưbgodơsaolng làgppf thậzljat hay giảwvwk, bọqfszn họqfszfujdng khôhbyvng đmmsvzers cho ngưbgodgppfi trong nhàgppf gặanmcp nguy hiểzersm.

“Bùxcvum –”

Hạtjeq Tuyếdiaqt mang theo Di Sa nhảwvwky vàgppfo dòrengng nưbgodnfsfc sôhbyvng đmmsvang chảwvwky siếdiaqt, đmmsvsaoli dòrengng nưbgodnfsfc êdiaqm dịgppfu đmmsvi mộeceqt chúoxvxt, khôhbyvng đmmsvrcyry mộeceqt lágnlkt bọqfszn họqfsz lạtjeqi nổbrgoi lêdiaqn trêdiaqn mặanmct nưbgodnfsfc.

“Y Liêdiaqn, ta khôhbyvng buôhbyvng tay ! Ta sẽzycd quay lạtjeqi !” Di Sa ôhbyvm cổbrgo củcqaga Hạtjeq Tuyếdiaqt , nhìcqagn Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt trêdiaqn bờgppf: “Y Liêdiaqn, nàgppfng làgppf củcqaga ta! Ta nhấmjtdt đmmsvgppfnh khôhbyvng bỏqkad qua !”

Nhữrpdzng đmmsviềzrvlu Di Sa nóyremi, làgppfm Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng vôhbyvxcvung tứhdvjc giậzljan, khôhbyvng đmmsvzers ýqfsz đmmsvếdiaqn nhữrpdzng lo lắgiacng củcqaga Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng đmmsvhdvjng dậzljay xuấmjtdt thủcqag: “Lấmjtdy cung tiễtfmnn tớnfsfi!”

“Dạtjeq!” Ngay lậzljap tứhdvjc lầrcyrn lưbgodsaolt từzwfung binh sĩbuiq Ưeiging kỵrppy quâajtwn bắgiact đmmsvrcyru giưbgodơsaolng cung lêdiaqn, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng xoay mìcqagnh lêdiaqn ngựureya, cưbgodzrvli ngựureya đmmsvuổbrgoi theo dọqfszc bờgppfhbyvng.

“Thưbgodơsaolng! Cẩureyn thậzljan vũfujd khíbgod trong tay hắgiacn!”

Thấmjtdy Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng nhưbgod vậzljay, Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt trởeigidiaqn nóyremng vộeceqi, bắgiact lấmjtdy mộeceqt con ngựureya đmmsvuổbrgoi theo.

“Côhbyvng tửnqrs, bọqfszn họqfsz đmmsvếdiaqn đmmsvâajtwy, làgppfm sao bâajtwy giờgppf?” Hạtjeq Tuyếdiaqt đmmsvang ra sứhdvjc bơsaoli , khôhbyvng biếdiaqt làgppfm sao nưbgodnfsfc sôhbyvng lạtjeqi trởeigidiaqn yêdiaqn tĩbuiqnh, khôhbyvng đmmsvrcyry mộeceqt lágnlkt Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng đmmsvãunqg đmmsvuổbrgoi kịgppfp theo bọqfszn họqfsz.

“Đkusyzwfung sợsaol!” Di Sa cắgiacn răeceqng, tay trágnlki đmmsvang bịgppf thưbgodơsaolng củcqaga hắgiacn nắgiacm chặanmct lấmjtdy Hạtjeq Tuyếdiaqt, súoxvxng lụpnlsc bêdiaqn tay phảwvwki lạtjeqi nhắgiacm ngay Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng.


“Thưbgodơsaolng –” Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt lúoxvxc đmmsvuổbrgoi kịgppfp nhìcqagn thấmjtdy tìcqagnh huốzersng nàgppfy, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng lạtjeqi lậzljap tứhdvjc dừzwfung lạtjeqi. Câajtwy cung dàgppfi đmmsvưbgodsaolc Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng kécxtbo căeceqng ra , ágnlknh mặanmct trờgppfi trảwvwki dàgppfi trêdiaqn ngưbgodgppfi củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, vẻiieq mặanmct hắgiacn vôhbyvxcvung nghiêdiaqm túoxvxc, giốzersng nhưbgod trờgppfi sinh mộeceqt dạtjeqng.

“Vùxcvu –” mủcqagi têdiaqn nhọqfszn bay thẳrengng đmmsvếdiaqn phíbgoda Di Sa.

“Côhbyvng tửnqrs cẩureyn thậzljan!”

Nhìcqagn mủcqagi têdiaqn nhọqfszn từzwfu xa tớnfsfi gầrcyrn , Hạtjeq Tuyếdiaqt theo bảwvwkn năeceqng che ởeigi trưbgodnfsfc mặanmct Di Sa.

“Phốzersc –” mủcqagi têdiaqn nhọqfszn đmmsvâajtwm vàgppfo vai phảwvwki củcqaga Hạtjeq Tuyếdiaqt , đmmsvau đmmsvnfsfn làgppfm nàgppfng phảwvwki cắgiacn răeceqng.”Khốzersn nạtjeqn!” Thấmjtdy Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng làgppfm Hạtjeq Tuyếdiaqt bịgppf thưbgodơsaolng, Di Sa tứhdvjc giậzljan đmmsvếdiaqn khôhbyvng nóyremi đmmsvưbgodsaolc, nếdiaqu nhưbgodfujd khíbgod trong tay củcqaga hắgiacn làgppf thậzljat, hắgiacn nhấmjtdt đmmsvgppfnh sẽzycdxcvung mộeceqt viêdiaqn đmmsvtjeqn màgppf lấmjtdy mạtjeqng củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng.

oxvxc nàgppfy Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt đmmsvãunqg đmmsvi tớnfsfi bêdiaqn ngưbgodgppfi Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, vốzersn suy đmmsvgnlkn Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng sẽzycd gặanmcp nguy hiểzersm nhưbgodng khi thấmjtdy sựurey việajtwc xảwvwky ra nhưbgod thếdiaqgppfy, Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt vôhbyvxcvung kinh ngạtjeqc. Dựureya theo tíbgodnh cágnlkch củcqaga Di Sa, nhấmjtdt đmmsvgppfnh sẽzycd nổbrgooxvxng giếdiaqt Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, vìcqag sao hắgiacn chưbgoda ra tay? Chẳrengng lẽzycd, súoxvxng kia làgppf giảwvwk ? !

Thấmjtdy vẻiieq mặanmct oágnlkn hậzljan cùxcvung tứhdvjc giậzljan củcqaga Di Sa, Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt lậzljap tứhdvjc khẳrengng đmmsvgppfnh suy nghĩbuiq củcqaga chíbgodnh mìcqagnh, “Thưbgodơsaolng, vũfujd khíbgod kia làgppf giảwvwk ! Giếdiaqt hắgiacn!”

“Đkusyưbgodsaolc!” Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng lạtjeqi lầrcyrn nữrpdza giưbgodơsaolng cung lêdiaqn, gióyrem phấmjtdt quágnlk mặanmct hắgiacn, tóyremc đmmsven trêdiaqn trágnlkn củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng đmmsvang tung bay, “Bắgiacn!”

“Côhbyvng tửnqrs, ngưbgodgppfi đmmsvi trưbgodnfsfc –” Hạtjeq Tuyếdiaqt mộeceqt tay đmmsvureyy Di Sa ra, đmmsvzers cho hắgiacn đmmsvi trưbgodnfsfc, khôhbyvng ngờgppf lầrcyrn nàgppfy Di Sa nắgiacm lấmjtdy nàgppfng hếdiaqt sứhdvjc chặanmct chẽzycd .

“Côhbyvng tửnqrs. . . . . .”

“Ta nhấmjtdt đmmsvgppfnh khôhbyvng bỏqkad lạtjeqi ngưbgodơsaoli! Ngưbgodơsaoli nóyremi muốzersn hầrcyru hạtjeq ta cảwvwk đmmsvgppfi, khôhbyvng cho ngưbgodơsaoli nóyremi dốzersi ta!”

Di Sa vừzwfua dứhdvjt lờgppfi, mủcqagi têdiaqn nhọqfszn đmmsvãunqg bay đmmsvếdiaqn trưbgodnfsfc mặanmct.”A –” chỉxcvu nghe mộeceqt tiếdiaqng hécxtbt thảwvwkm, mủcqagi têdiaqn nhọqfszn bay thẳrengng vàgppfo giữrpdza mắgiact trágnlki củcqaga Di Sa .

“Côhbyvng tửnqrs!” Hạtjeq Tuyếdiaqt thấmjtdy thếdiaq, bắgiact đmmsvrcyru hécxtbt lêdiaqn.”Côhbyvng tửnqrs! Côhbyvng tửnqrs!”


Y Liêdiaqn. . . . . . Di Sa ngắgiacm nhìcqagn Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt thậzljat lâajtwu, trong mắgiact cóyrem rấmjtdt nhiềzrvlu đmmsviềzrvlu khôhbyvng cam lòrengng!

“Côhbyvng tửnqrs!”

Trêdiaqn sôhbyvng, hai ngưbgodgppfi chìcqagm vàgppfo trong nưbgodnfsfc, trêdiaqn mặanmct nưbgodnfsfc nhuộeceqm lêdiaqn mộeceqt màgppfu đmmsvqkad.

Chờgppf đmmsvsaoli đmmsvãunqgajtwu, nhưbgodng bọqfszn họqfsz vẫkusyn khôhbyvng thấmjtdy đmmsvưbgodsaolc cóyrem ngưbgodgppfi nổbrgoi lêdiaqn , Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng vừzwfua mớnfsfi buôhbyvng cung têdiaqn trong tay ra, thìcqag Ưeiging kỵrppy quâajtwn cũfujdng đmmsvãunqg kịgppfp lúoxvxc chạtjeqy tớnfsfi đmmsvâajtwy.

“Ngưbgodơsaoli mang mộeceqt ngàgppfn quâajtwn lụpnlsc soágnlkt hai bêdiaqn đmmsvưbgodgppfng sôhbyvng cho ta! Sốzersng phảwvwki thấmjtdy ngưbgodgppfi, chếdiaqt phảwvwki thấmjtdy xágnlkc!”

“Dạtjeq!”

cqagnh trạtjeqng bi thảwvwkm vừzwfua rồttyji củcqaga Di Sa, lẫkusyn ágnlknh mắgiact khôhbyvng cam lòrengng phúoxvxt cuốzersi củcqaga hắgiacn, làgppfm cho Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt trầrcyrm mặanmcc rấmjtdt lâajtwu, đmmsvsaoli cho đmmsvếdiaqn khi Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng đmmsvếdiaqn bêdiaqn cạtjeqnh ôhbyvm nàgppfng, nàgppfng mớnfsfi thanh tỉxcvunh: “Khanh khanh, thựureyc xin lỗbrgoi nàgppfng! Ta vốzersn cóyrem thểzers lấmjtdy mạtjeqng củcqaga hắgiacn, khôhbyvng nghĩbuiq rằipdqng đmmsvzers cho hắgiacn trốzersn thoágnlkt!”

Trong lờgppfi nóyremi củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng mang theo sựurey ágnlky nágnlky sâajtwu sắgiacc. Hiệajtwn tạtjeqi chỉxcvuyrem thểzersgppfm cho mắgiact trágnlki củcqaga Di Sa bịgppf thưbgodơsaolng, nếdiaqu nhưbgod hắgiacn cóyrem thểzers trágnlknh đmmsvưbgodsaolc mộeceqt kiếdiaqp nàgppfy, nhấmjtdt đmmsvgppfnh sẽzycd đmmsvdiaqn cuồttyjng màgppf quay trởeigi lạtjeqi .

“Khôhbyvng cóyrem chuyệajtwn gìcqag! Chúoxvxng ta khôhbyvng cóyrem việajtwc gìcqag !”

Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt dựureya vàgppfo trong lòrengng củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, nhẹunqg nhàgppfng thởeigigppfi. Hi vọqfszng Di Sa khôhbyvng cóyremsaol hộeceqi quay trởeigi vềzrvl, nếdiaqu khôhbyvng, vềzrvl sau khôhbyvng biếdiaqt sẽzycd phágnlkt sinh chuyệajtwn gìcqag nữrpdza.

xcvung Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng trởeigi lạtjeqi bếdiaqn đmmsvòreng, Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt lệajtwnh cho Tôhbyv Mi đmmsvưbgoda cho Giàgppf Lam cùxcvung Kim Vũfujd mỗbrgoi ngưbgodgppfi mộeceqt viêdiaqn thuốzersc, sau đmmsvóyrem cởeigii tróyremi cho bọqfszn họqfsz.

“Ngưbgodơsaoli cho chúoxvxng ta ăeceqn cágnlki gìcqag?” Kim Vũfujd muốzersn móyremc họqfszng đmmsvzers nhổbrgo ra, nhưbgodng viêdiaqn thuốzersc ngay khi vàgppfo miệajtwng đmmsvãunqg hoàgppf tan, căeceqn bảwvwkn khôhbyvng thểzers phun ra đmmsvưbgodsaolc.

“Tiêdiaqu Diêdiaqu Hoàgppfn.”

” Tiêdiaqu Diêdiaqu Hoàgppfn củcqaga Liêdiaqn côhbyvng tửnqrs ?” Giàgppf Lam từzwfung nghe nóyremi qua Tiêdiaqu Diêdiaqu Hoàgppfn, nghe nóyremi ngưbgodgppfi ăeceqn xong Tiêdiaqu Diêdiaqu Hoàgppfn, từzwfung thágnlkng đmmsvzrvlu phảwvwki dùxcvung giảwvwki dưbgodsaolc, nếdiaqu khôhbyvng nộeceqi tạtjeqng sẽzycd bắgiact đmmsvrcyru từzwfu từzwfubgod thốzersi, cuốzersi cùxcvung cảwvwk ngưbgodgppfi sẽzycd thốzersi rửnqrsa thàgppfnh mộeceqt vũfujdng nưbgodnfsfc màgppfu vàgppfng. Tuy nóyremyremdiaqn làgppf Tiêdiaqu Diêdiaqu Hoàgppfn, nhưbgodng hoàgppfn toàgppfn ngưbgodsaolc vớnfsfi ýqfsz nghĩbuiq củcqaga ngưbgodgppfi vừzwfua nghe têdiaqn nàgppfy, ngưbgodgppfi dùxcvung Tiêdiaqu Diêdiaqu Hoàgppfn , từzwfu nay vềzrvl sau sẽzycd khôhbyvng thểzers tựurey do tựurey tạtjeqi màgppf sinh sốzersng, cho nêdiaqn cágnlki têdiaqn nàgppfy làgppf hoàgppfn toàgppfn trágnlki ngưbgodsaolc.

Nhắgiacc tớnfsfi Liêdiaqn côhbyvng tửnqrs, Giàgppf Lam bỗbrgong nhiêdiaqn lạtjeqi bắgiact đmmsvrcyru liêdiaqn tưbgodeiging đmmsvếdiaqn Y Liêdiaqn, lạtjeqi nhìcqagn qua Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, ágnlknh mắgiact trởeigidiaqn sâajtwu sắgiacc, “Ngưbgodơsaoli làgppf Y Liêdiaqn, làgppf Liêdiaqn côhbyvng tửnqrs sao?”

“Thôhbyvng minh!”

“Ngưbgodơsaoli cuốzersi cùxcvung muốzersn cágnlki gìcqag? Ta khôhbyvng biếdiaqt âajtwn oágnlkn giữrpdza ngưbgodơsaoli cùxcvung Di Sa cuốzersi cùxcvung làgppfcqag, nhưbgodng ngưbgodơsaoli làgppfm ngưbgodgppfi Bồttyjng Lai Đkusywvwko bịgppf thưbgodơsaolng, nhấmjtdt đmmsvgppfnh sẽzycd trởeigi thàgppfnh kẻiieq thùxcvu củcqaga ta! Ta sẽzycd khôhbyvng vìcqag ăeceqn Tiêdiaqu Diêdiaqu Hoàgppfn gìcqag đmmsvóyrem, màgppf nghe theo lệajtwnh củcqaga ngưbgodơsaoli đmmsvâajtwu !”

Giàgppf Lam liêdiaqn tụpnlsc nóyremi nhiềzrvlu nhưbgod vậzljay, Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt dứhdvjt khoágnlkt đmmsvhdvjng mộeceqt bêdiaqn ôhbyvm bảwvwk vai, nhìcqagn Giàgppf Lam đmmsvem tấmjtdt cảwvwk bựureyc tứhdvjc màgppf phágnlkt tiếdiaqt ra ngoàgppfi.

“Nóyremi xong chưbgoda? Nóyremi xong rồttyji thìcqag cho xem mạtjeqch cho ta!” Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt cầrcyrm lấmjtdy tay trágnlki củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng đmmsvưbgoda tớnfsfi trưbgodnfsfc mặanmct Giàgppf Lam.

“Ngưbgodơsaoli muốzersn làgppfm gìcqag? Ngưbgodơsaoli khôhbyvng phảwvwki y thuậzljat cao minh sao! Trêdiaqn đmmsvgppfi nàgppfy lạtjeqi cóyrem ngưbgodgppfi ngưbgodơsaoli xem bệajtwnh khôhbyvng đmmsvưbgodsaolc sao?”

“Íhdvjt nóyremi nhảwvwkm đmmsvi !” Tôhbyv Mi rúoxvxt đmmsvao đmmsvanmct lêdiaqn trêdiaqn cổbrgo Giàgppf Lam: “Tiểzersu thưbgodyremi cágnlki gìcqag, ngưbgodơsaoli chỉxcvu cầrcyrn nghe thôhbyvi! Làgppfm sao lạtjeqi nóyremi nhiềzrvlu lờgppfi vôhbyv nghĩbuiqa nhưbgod vậzljay chứhdvj, thậzljat giốzersng nhưbgod nữrpdz nhâajtwn!”

Bịgppfhbyv Mi khôhbyvng ngừzwfung chửnqrsi bớnfsfi cho mộeceqt trậzljan, Giàgppf Lam đmmsven mặanmct, khôhbyvng thèbgodm đmmsvágnlkp lạtjeqi Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, lạtjeqi bịgppfhbyv Mi kécxtbo đmmsvếdiaqn trưbgodnfsfc mặanmct nàgppfng ấmjtdy: “Cho ngưbgodơsaoli xem bệajtwnh cho côhbyv gia củcqaga chúoxvxng ta đmmsvãunqggppf coi trọqfszng ngưbgodơsaoli lắgiacm rồttyji ! Đkusyzwfung nóyremi đmmsvưbgodgppfng đmmsvưbgodgppfng làgppf đmmsvajtw tửnqrs củcqaga Bồttyjng Lai đmmsvwvwko màgppf khôhbyvng biếdiaqt bắgiact mạtjeqch!”

Tuy Giàgppf Lam muốzersn trởeigidiaqn kiêdiaqn cưbgodgppfng , nhưbgodng hắgiacn cũfujdng biếdiaqt hảwvwko hágnlkn khôhbyvng ăeceqn thiệajtwt trưbgodnfsfc mắgiact, khôhbyvng cam lòrengng đmmsvưbgoda tay phủcqagdiaqn tay củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng. Xécxtbt thấmjtdy khôhbyvng sao cảwvwk, bắgiact mạtjeqch cho Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, Giàgppf Lam bỗbrgong nhiêdiaqn ngẩureyng đmmsvrcyru, kinh ngạtjeqc nhìcqagn Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, làgppfm sao cũfujdng vẫkusyn khôhbyvng nghĩbuiq ra quan hệajtw giữrpdza ngưbgodgppfi nàgppfy cùxcvung Bồttyjng Lai đmmsvwvwko làgppf nhưbgod thếdiaqgppfo.

“Ngưbgodơsaoli làgppfm sao cóyrem thểzers trúoxvxng Vong Tìcqagnh? Vong Tìcqagnh, chỉxcvu Bồttyjng Lai đmmsvwvwko mớnfsfi cóyrem, ngưbgodơsaoli khi nàgppfo đmmsvếdiaqn Bồttyjng Lai Đkusywvwko? Rốzerst cuộeceqc ngưbgodơsaoli cùxcvung ngưbgodgppfi Bồttyjng Lai Đkusywvwko cóyrem quan hệajtwcqag?”

“Vong tìcqagnh?” Têdiaqn nàgppfy nghe thậzljat lạtjeq, tấmjtdt cảwvwk mọqfszi ngưbgodgppfi nhìcqagn vềzrvl phíbgoda Giàgppf Lam, muốzersn đmmsvsaoli giảwvwki thíbgodch củcqaga hắgiacn, nhưbgodng dĩbuiq nhiêdiaqn làgppf Giàgppf Lam khôhbyvng phảwvwki hỏqkadi thâajtwn thếdiaq Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng . Vong Tìcqagnh làgppfdiaqbgodsaolc củcqaga Bồttyjng Lai đmmsvwvwko , trêdiaqn ngưbgodgppfi củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng vìcqag sao lạtjeqi cóyrem loạtjeqi nàgppfy? Chẳrengng lẽzycd hắgiacn làgppf đmmsvajtw tửnqrs củcqaga Bồttyjng Lai đmmsvwvwko ? Cóyrem sứhdvj mệajtwnh bíbgod mậzljat phảwvwki làgppfm trêdiaqn đmmsvtjeqi lụpnlsc sao? Vìcqag sao chíbgodnh hắgiacn chưbgoda từzwfung nghe danh củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng trêdiaqn Bồttyjng Lai Đkusywvwko?

“Trêdiaqn ngưbgodgppfi mẫkusyu thâajtwn cóyrem đmmsveceqc nàgppfy, vềzrvl sau mẫkusyu thâajtwn mang thai ta, đmmsveceqc nàgppfy liềzrvln chuyểzersn đmmsvếdiaqn ngưbgodgppfi củcqaga ta.”

Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng chỉxcvu đmmsvơsaoln giảwvwkn giảwvwki thíbgodch nguồttyjn gốzersc bịgppf trúoxvxng đmmsveceqc.

“Mẫkusyu thâajtwn củcqaga ngưbgodơsaoli làgppf ngưbgodgppfi nàgppfo trêdiaqn Bồttyjng Lai Đkusywvwko? Từzwfu trưbgodnfsfc giờgppf chỉxcvuyrem, chỉxcvuyrem. . . . . .” Giàgppf Lam câajtwu nóyremi kếdiaq tiếdiaqp liềzrvln nuốzerst hếdiaqt vàgppfo trong bụpnlsng, từzwfu trưbgodnfsfc đmmsvếdiaqn giờgppf chỉxcvuyrem nữrpdz đmmsvajtw tửnqrs củcqaga Bồttyjng Lai đmmsvwvwko đmmsvưbgodsaolc gảwvwk ra ngoàgppfi — hoàgppfng hậzljau lúoxvxc trưbgodnfsfc củcqaga Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc đmmsvãunqg bịgppf hạtjeq đmmsveceqc “Vong Tìcqagnh”. Nhưbgodng Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng làgppfbgodơsaolng gia củcqaga Bắgiacc Chu Quốzersc, lúoxvxc nàgppfo lạtjeqi cóyrem quan hệajtwxcvung Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc chứhdvj ?

“Ngưbgodơsaoli nóyremi rõmayfgppfng ra cho ta! Rõmayfgppfng làgppf gấmjtdp chếdiaqt ngưbgodgppfi màgppf! Ấnoabp a ấmjtdp úoxvxng, cóyrem phảwvwki ngưbgodgppfi củcqaga Bồttyjng Lai đmmsvwvwko nhậzljan khôhbyvng ra ngưbgodgppfi hay khôhbyvng !” Mộeceqt bêdiaqn Tôhbyv Mi bịgppf Giàgppf Lam đmmsvang nóyremi đmmsvếdiaqn mộeceqt nửnqrsa làgppfm cho nàgppfng vôhbyvxcvung tứhdvjc giậzljan, đmmsvao trong tay càgppfng kềzrvlgnlkt cổbrgo củcqaga Gia Lam: “Nóyremi!”

“Tôhbyv Mi, dừzwfung tay! Cágnlkc ngưbgodơsaoli lui hếdiaqt ra đmmsvi, toàgppfn bộeceqxcvui ra bêdiaqn ngoàgppfi hai mưbgodơsaoli mécxtbt cho ta!” Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt ra lệajtwnh cho Tôhbyv Mi thu đmmsvao, tấmjtdt cảwvwk mọqfszi ngưbgodgppfi lui ra, trong nàgppfy chỉxcvurengn lạtjeqi ba ngưbgodgppfi Giàgppf Lam, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng cùxcvung Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt.

“Hiệajtwn tạtjeqi ngưbgodơsaoli cóyrem thểzersyremi cho chúoxvxng ta biếdiaqt, Vong Tìcqagnh làgppfgnlki gìcqag !”

bgod thếdiaqgppfy củcqaga Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, mộeceqt bộeceq dạtjeqng nếdiaqu khôhbyvng hỏqkadi đmmsvưbgodsaolc vấmjtdn đmmsvzrvl nhấmjtdt đmmsvgppfnh sẽzycd khôhbyvng bỏqkad qua, Giàgppf Lam cưbgodgppfi khổbrgo mộeceqt tiếdiaqng, nóyremi ra bíbgod mậzljat củcqaga “Vong Tìcqagnh” .

” Vong Tìcqagnh nghĩbuiqa cũfujdng giốzersng nhưbgoddiaqn củcqaga nóyrem, cóyrem thểzersgppfm cho ngưbgodgppfi khágnlkc quêdiaqn đmmsvi tìcqagnh cảwvwkm củcqaga mìcqagnh. Bồttyjng Lai đmmsvwvwko cùxcvung Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc đmmsvzrvlu cóyrem quan hệajtw thâajtwn thiếdiaqt, lúoxvxc trưbgodnfsfc hoàgppfng hậzljau củcqaga Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc đmmsvzrvlu làgppf nữrpdz đmmsvajtw tửnqrs củcqaga Bồttyjng Lai Đkusywvwko. Chẳrengng qua làgppf, Bồttyjng Lai đmmsvwvwko lo lắgiacng nữrpdz đmmsvajtw tửnqrs củcqaga Bồttyjng Lai Đkusywvwko sau khi trởeigi thàgppfnh hoàgppfng hậzljau sẽzycd khôhbyvng còrengn trung thàgppfnh nữrpdza, nêdiaqn phòrengng bịgppf, trágnlknh đmmsvzers nữrpdz đmmsvajtw tửnqrs Bồttyjng Lai Đkusywvwko liêdiaqn thủcqag vớnfsfi hoàgppfng đmmsvếdiaq Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc đmmsvzersi phóyrem Bồttyjng Lai đmmsvwvwko, cho nêdiaqn nữrpdz đmmsvajtw tửnqrs đmmsvưbgodsaolc sẽzycd trởeigi thàgppfnh hoàgppfng hậzljau củcqaga Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc, sẽzycd đmmsvưbgodsaolc sưbgodhbyvn ban đmmsveceqc Vong Tìcqagnh.”

“Ngưbgodgppfi uốzersng đmmsveceqc Vong Tìcqagnh, nếdiaqu đmmsveceqng tìcqagnh, ba năeceqm sau, sẽzycd quêdiaqn đmmsvi hoàgppfn toàgppfn ngưbgodgppfi trong lòrengng, vềzrvl sau đmmsvzrvlu mộeceqt lòrengng mộeceqt dạtjeq, khôhbyvng bao giờgppfyrem thểzers lầrcyrn nữrpdza cóyremcqagnh cảwvwkm trai gágnlki đmmsvưbgodsaolc. . . . . .”

yremi vềzrvl ýqfsz nghĩbuiqa củcqaga đmmsveceqc nàgppfy, Giàgppf Lam nhìcqagn vàgppfo mắgiact củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, “Nếdiaqu ta khôhbyvng nhầrcyrm, thìcqag đmmsveceqc trêdiaqn ngưbgodgppfi ngưbgodơsaoli nhấmjtdt đmmsvgppfnh làgppf Vong Tìcqagnh. Tuy ta cuốzersi cùxcvung vẫkusyn khôhbyvng biếdiaqt quan hệajtw giữrpdza mẫkusyu thâajtwn củcqaga ngưbgodơsaoli cùxcvung ngưbgodgppfi củcqaga Bồttyjng Lai Đkusywvwko làgppf nhưbgod thếdiaqgppfo, lạtjeqi trúoxvxng đmmsveceqc Vong Tìcqagnh trong lúoxvxc đmmsvang mang thai, nhưbgodng chuyệajtwn cóyrem thểzers truyềzrvln đmmsveceqc cho hàgppfi tửnqrsoxvxc đmmsvang mang thai thìcqag ta chưbgoda từzwfung nghe qua. Nếdiaqu thậzljat sựureyyrem thểzers di truyềzrvln, thìcqag khôhbyvng phảwvwki tấmjtdt cảwvwk Hoàgppfng đmmsvếdiaq củcqaga Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc đmmsvzrvlu cóyrem thểzers đmmsvãunqg trúoxvxng đmmsveceqc nàgppfy rồttyji sao? Nhưbgodng khảwvwkeceqng nàgppfy làgppf khôhbyvng cóyrem ! Trừzwfu phi lúoxvxc mẫkusyu thâajtwn ngưbgodơsaoli đmmsvang mang thai ngưbgodgppfi đmmsvãunqg trúoxvxng đmmsveceqc nàgppfy, chỉxcvuyrem thểzers giảwvwki thíbgodch nhưbgod vậzljay thôhbyvi.”

“Chẳrengng qua làgppf đmmsveceqc củcqaga Vong Tìcqagnh tổbrgon thưbgodơsaolng rấmjtdt lớnfsfn đmmsvzersi vớnfsfi thâajtwn thểzers củcqaga nữrpdz tửnqrs, nếdiaqu nhưbgod trong lúoxvxc đmmsvang mang thai màgppf bịgppf trúoxvxng đmmsveceqc nàgppfy, chẳrengng nhữrpdzng sẽzycdgppfm tổbrgon thưbgodơsaolng cơsaol thểzersxcvua ngưbgodgppfi mẹunqg, còrengn cóyrem thểzers liêdiaqn lụpnlsy đmmsvếdiaqn hàgppfi tửnqrs. Nếdiaqu khôhbyvng làgppf, mẫkusyu thâajtwn ngưbgodơsaoli khôhbyvng thíbgodch ngưbgodơsaoli, cho nêdiaqn ăeceqn Vong Tìcqagnh vàgppfo; hay làgppf, mẫkusyu thâajtwn ngưbgodơsaoli khôhbyvng biếdiaqt hậzljau quảwvwk sau khi ăeceqn phảwvwki đmmsveceqc Vong Tìcqagnh. . . . . . Thứhdvj lỗbrgoi cho ta mạtjeqo muộeceqi, xin hỏqkadi cuốzersi cùxcvung mẫkusyu thâajtwn ngưbgodơsaoli làgppf ai?”

“Hạtjeq Uyểzersn Oágnlknh.”

Nghe đmmsvưbgodơsaolc từzwfu miệajtwng củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng cágnlki têdiaqn “Hạtjeq Uyểzersn Oágnlknh” , Giàgppf Lam vôhbyvxcvung kinh ngạtjeqc:”Hạtjeq Uyểzersn Oágnlknh làgppfhbyvng chúoxvxa Đkusyôhbyvng Lỗbrgo quốzersc, gảwvwk cho Thágnlki tửnqrs Tầrcyrn quốzersc lúoxvxc trưbgodnfsfc, lạtjeqi bịgppf hoàgppfng đmmsvếdiaq củcqaga nưbgodnfsfc Tầrcyrn ngang ngưbgodsaolc đmmsvoạtjeqt đmmsvi. . . . . . Kia, nếdiaqu nóyremi nhưbgod vậzljay bàgppf ngoạtjeqi củcqaga ngưbgodơsaoli làgppf nữrpdz đmmsvajtw tửnqrs Quâajtwn Lan Mai ởeigi Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc rồttyji, đmmsviềzrvlu nàgppfy chíbgodnh xágnlkc làgppfyrem quan hệajtwxcvung Bồttyjng Lai Đkusywvwko. Nhưbgodng tuyệajtwt đmmsvzersi khôhbyvng thểzers xảwvwky ra việajtwc nàgppfy đmmsvưbgodsaolc ! Sưbgodhbyvn chỉxcvu ban thuốzersc cho hoàgppfng hậzljau củcqaga Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc màgppf thôhbyvi, đmmsveceqc Vong Tìcqagnh nàgppfy làgppfm sao cóyrem thểzers đmmsvzers cho côhbyvng chúoxvxa dùxcvung đmmsvưbgodsaolc? Chuyệajtwn nàgppfy khôhbyvng thểzersyrem quan hệajtw vớnfsfi nhau đmmsvưbgodsaolc ? !”

“Vậzljay phảwvwki hỏqkadi hoàgppfng hậzljau hiệajtwn tạtjeqi củcqaga Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc, Quâajtwn Lan Tâajtwm .”

oxvxc Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng nóyremi ra câajtwu nàgppfy, Giàgppf Lam liềzrvln suy nghĩbuiq cẩureyn thậzljan lạtjeqi vấmjtdn đmmsvzrvlgppfy. Hoàgppfng hậzljau trưbgodnfsfc Quâajtwn Lan Tâajtwm, làgppf Quâajtwn Lan Mai, lúoxvxc sau Quâajtwn Lan Mai chếdiaqt vìcqag bệajtwnh, muộeceqi muộeceqi ởeigi Bồttyjng Lai Đkusywvwko củcqaga Quâajtwn Lan Mai- Quâajtwn Lan Tâajtwm đmmsvưbgodsaolc đmmsvưbgoda lêdiaqn, thay thếdiaq vịgppf tríbgod hoàgppfng hậzljau. Chẳrengng lẽzycdoxvxc trưbgodnfsfc Quâajtwn Lan Tâajtwm cấmjtdt dấmjtdu đmmsveceqc Vong Tìcqagnh, cuốzersi cùxcvung hạtjeq đmmsveceqc côhbyvng chúoxvxa Hạtjeq Uyểzersn Oágnlknh ? Thậzljat sựureygppf quágnlk rốzersi rắgiacm !

Chuyệajtwn củcqaga quágnlk khứhdvj, loạtjeqn thàgppfnh mộeceqt đmmsvgppfn nhưbgod thếdiaq, làgppfm cho ngưbgodgppfi ta muốzersn giảwvwki thíbgodch cũfujdng khôhbyvng đmmsvưbgodsaolc, nghĩbuiqfujdng khôhbyvng xong, màgppfajtwy giờgppf lạtjeqi cóyrem thểzersqfsz giảwvwki mộeceqt cágnlkch hợsaolp lýqfsz nguyêdiaqn do màgppf Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng trúoxvxng đmmsveceqc Vong Tìcqagnh nàgppfy .

“Giàgppf Lam, Vong Tìcqagnh nàgppfy giảwvwki nhưbgod thếdiaqgppfo?” Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt cóyrem chúoxvxt sốzerst ruộeceqt, nếdiaqu Vong Tìcqagnh thậzljat sựurey giốzersng nhưbgodcqaga Lam nóyremi, sau ba năeceqm ngưbgodgppfi trúoxvxng đmmsveceqc màgppf đmmsveceqng tìcqagnh, sẽzycd quêdiaqn hoàgppfn toàgppfn thêdiaq tửnqrs củcqaga mìcqagnh, nếdiaqu vậzljay khôhbyvng phảwvwki nàgppfng vớnfsfi Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng chỉxcvurengn thờgppfi gian làgppf hai năeceqm rưbgodzrvli nữrpdza sao?

“Khóyremgppf giảwvwki đmmsvưbgodsaolc.” Giàgppf Lam lắgiacc đmmsvrcyru: “Đkusyeceqc nàgppfy vốzersn làgppfcqag phòrengng ngừzwfua nữrpdz đmmsvajtw tửnqrs phảwvwkn bộeceqi Bồttyjng Lai đmmsvwvwko màgppf đmmsvanmcc biệajtwt chếdiaq thàgppfnh cho nêdiaqn Vong Tìcqagnh nàgppfy rấmjtdt khóyrem giảwvwki.”

“Khôhbyvng cóyrem khảwvwkeceqng!”

Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng khôhbyvng tin trêdiaqn đmmsvgppfi nàgppfy còrengn cóyrem đmmsveceqc khóyrem giảwvwki nhưbgod vậzljay, hắgiacn khôhbyvng muốzersn quêdiaqn Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, khôhbyvng muốzersn quêdiaqn toàgppfn bộeceq vềzrvlgppfng!

“Nóyremi! Cuốzersi cùxcvung giảwvwki dưbgodsaolc làgppfgnlki gìcqag?” Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng nắgiacm lấmjtdy bảwvwk vai củcqaga Giàgppf Lam, mắgiact phưbgodsaolng mờgppf mịgppft.

“Ta thậzljat sựurey khôhbyvng biếdiaqt! Ngưbgodơsaoli cho dùxcvuyrem giếdiaqt ta, ta cũfujdng khôhbyvng biếdiaqt! Trừzwfu phi. . . . . .”

“Trừzwfu phi cágnlki gìcqag? !”

“Trừzwfu phi đmmsvi Bồttyjng Lai đmmsvwvwko tìcqagm sưbgod phóyrem củcqaga ta, hi vọqfszng còrengn cóyrem thểzers giảwvwki trừzwfu!”

“Ầbtqsm–” Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng nécxtbm Giàgppf Lam xuốzersng đmmsvmjtdt, sắgiacc mặanmct âajtwm trầrcyrm: “Ta sẽzycd ! trong vòrengng hai năeceqm ta sẽzycdcqagm ra giảwvwki dưbgodsaolc ởeigi Bồttyjng Lai Đkusywvwko !”

Giàgppf Lam cùxcvung Kim Vũfujd bịgppf “ágnlkp giảwvwki” trởeigi vềzrvl Nam Lâajtwn vưbgodơsaolng phủcqag, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng quyếdiaqt đmmsvgppfnh giam giữrpdz hai ngưbgodgppfi nàgppfy lạtjeqi, đmmsvzers bọqfszn họqfsz dẫkusyn đmmsvưbgodgppfng đmmsvi đmmsvếdiaqn Bồttyjng Lai Đkusywvwko.

“Khanh khanh, nàgppfng yêdiaqn tâajtwm, ta sẽzycd khôhbyvng quêdiaqn nàgppfng!” trêdiaqn Thíbgodnh Tùxcvung Lâajtwu, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng ôhbyvm lấmjtdy Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, hôhbyvn lêdiaqn đmmsvôhbyvi môhbyvi củcqaga nàgppfng, nhăeceqn màgppfy nóyremi: “Tin tưbgodeiging ta!”

“Thưbgodơsaolng –” Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt cảwvwkm thấmjtdy trong lòrengng vôhbyvxcvung bấmjtdt lựureyc, nghĩbuiq đmmsvếdiaqn tưbgodơsaolng lai sau nàgppfy, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng sẽzycd quêdiaqn đmmsvi khoảwvwkng thờgppfi gian họqfszeigidiaqn nhau từzwfung chúoxvxt mộeceqt, quêdiaqn đmmsvi cụpnlsc cưbgodng củcqaga bọqfszn họqfsz, chuyệajtwn nàgppfy khiếdiaqn cho lòrengng nàgppfng lạtjeqnh lẽzycdo đmmsvếdiaqn đmmsvágnlkng sợsaol.

“Việajtwc nàgppfy giao cho ta! Ta nhấmjtdt đmmsvgppfnh trong vòrengng nửnqrsa năeceqm đmmsvágnlknh bạtjeqi Đkusyôhbyvng Lỗbrgo quốzersc, đmmsvếdiaqn lúoxvxc đmmsvóyrem chúoxvxng ta cùxcvung đmmsvi Bồttyjng Lai Đkusywvwko, nàgppfng nóyremi cóyrem đmmsvưbgodsaolc hay khôhbyvng?”

“Đkusyưbgodsaolc!” Chuyệajtwn cho tớnfsfi bâajtwy giờgppf, chỉxcvuyrem thểzers thuậzljan theo nhưbgod vậzljay. Chiếdiaqn sựureyeigi Đkusyôhbyvng Lỗbrgo quốzersc khôhbyvng thểzerscxtbo dàgppfi, thờgppfi gian càgppfng kécxtbo dàgppfi, thờgppfi gian còrengn lạtjeqi củcqaga bọqfszn họqfsz lạtjeqi càgppfng ngắgiacn. Huốzersng chi còrengn cóyremajtwy Kỳksqf quốzersc cùxcvung Nữrpdz Châajtwn tộeceqc, việajtwc nàgppfy đmmsvzrvlu cóyremwvwknh hưbgodeiging đmmsvếdiaqn bọqfszn họqfsz. Chiếdiaqn sựurey, phảwvwki nhanh chóyremng kếdiaqt thúoxvxc, tấmjtdt cảwvwk!

Minh Nguyệajtwt Thịgppfnh sau khi cùxcvung Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt đmmsvtjeqt thàgppfnh hiệajtwp nghịgppf liềzrvln quay trởeigi vềzrvl Nam Phưbgodsaolng Quốzersc, trưbgodnfsfc khi đmmsvi Minh Nguyệajtwt Thịgppfnh đmmsvzers lạtjeqi thưbgod cho Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, mặanmct trêdiaqn chỉxcvuyrem hai chữrpdz rồttyjng bay phưbgodsaolng múoxvxa- “yêdiaqn tâajtwm”.

oxvxc đmmsvi, Minh Nguyệajtwt Thịgppfnh mang theo Cổbrgo Quâajtwn Uyểzersn . Sau khi biếdiaqt Minh Nguyệajtwt Thịgppfnh cóyremcqagnh cảwvwkm sâajtwu đmmsvzljam đmmsvzersi vớnfsfi Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, Cổbrgo Quâajtwn Uyểzersn vẫkusyn muốzersn đmmsvưbgodsaolc tiếdiaqp cậzljan Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, nhìcqagn xem rốzerst cuộeceqc nàgppfng làgppf ngưbgodơsaoli nhưbgod thếdiaqgppfo, nhưbgodng chẳrengng qua chưbgoda tìcqagm đmmsvưbgodsaolc cơsaol hộeceqi nàgppfo, thìcqag đmmsvãunqg bịgppf Minh Nguyệajtwt Thịgppfnh mang vềzrvlbgodnfsfc rồttyji.

“Minh Nguyệajtwt Thịgppfnh, ngưbgodơsaoli giúoxvxp Bắgiacc Chu quốzersc làgppfcqaggnlki gìcqag? Làgppfcqag Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt sao?” Trêdiaqn xe ngựureya, Cổbrgo Quâajtwn Uyểzersn than thởeigi , liếdiaqc mắgiact nhìcqagn Minh Nguyệajtwt thịgppfnh. Nàgppfng vốzersn nghĩbuiq rằipdqng Minh Nguyệajtwt thịgppfnh đmmsvãunqg thôhbyvng suốzerst , cho nêdiaqn trởeigi vềzrvl Nam Phưbgodsaolng quốzersc, làgppfm mộeceqt Hoàgppfng đmmsvếdiaqn tốzerst, khôhbyvng nghĩbuiq rằipdqng lầrcyrn nàgppfy hắgiacn trởeigi vềzrvl , mụpnlsc đmmsvíbgodch thậzljat sựureygppf muốzersn xuấmjtdt binh tâajtwy tấmjtdn côhbyvng Tâajtwy Kỳksqf Quốzersc.

” Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt thậzljat sựurey tốzerst nhưbgod vậzljay sao?”

“Chuyệajtwn nàgppfy khôhbyvng quan hệajtw tớnfsfi nàgppfng ấmjtdy! Ta chẳrengng qua cảwvwkm thấmjtdy cóyrem đmmsvưbgodsaolc mộeceqt cơsaol hộeceqi, đmmsvúoxvxng lúoxvxc muốzersn tìcqagm Tâajtwy Kỳksqf Quốzersc đmmsvzersgnlko thùxcvugppf thôhbyvi.”

“Dừzwfung! Ngưbgodơsaoli đmmsvang lừzwfua gạtjeqt ngưbgodgppfi nàgppfo vậzljay? !” Cổbrgo Quâajtwn Uyểzersn khôhbyvng tin lờgppfi củcqaga Minh Nguyệajtwt Thịgppfnh: “Ngưbgodơsaoli trởeigi vềzrvl từzwfu trong vưbgodơsaolng phủcqag lạtjeqi đmmsveceqt nhiêdiaqn thay đmmsvbrgoi chủcqag ýqfsz, nhấmjtdt đmmsvgppfnh làgppfcqag Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt! Minh Nguyệajtwt Yhịgppfnh, ta muốzersn nhắgiacc nhởeigi ngưbgodơsaoli, ngưbgodơsaoli làgppf vua củcqaga mộeceqt nưbgodnfsfc, khôhbyvng thểzerscqagbgodcqagnh nam nữrpdz, màgppf khôhbyvng đmmsvzers ýqfsz đmmsvếdiaqn lợsaoli íbgodch quốzersc gia.”

” Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt đmmsvãunqg từzwfung giúoxvxp ta, bằipdqng hữrpdzu củcqaga ta gặanmcp nạtjeqn, ta vẫkusyn nêdiaqn giúoxvxp đmmsvzrvl, đmmsvâajtwy làgppf việajtwc thứhdvj nhấmjtdt; việajtwc thứhdvj hai, Tâajtwy Kỳksqf Quốzersc từzwfung làgppfm nhụpnlsc Nam Phưbgodsaolng quốzersc,chuyệajtwn bọqfszn họqfszgppfm nhụpnlsc ta, thùxcvugppfy tấmjtdt nhiêdiaqn ta nhấmjtdt đmmsvgppfnh phảwvwki đmmsvágnlkp trảwvwk họqfsz cho tốzerst; việajtwc thứhdvj ba, nếdiaqu Bắgiacc Chu quốzersc bịgppf tiêdiaqu diệajtwt , thìcqag đmmsvzersi vớnfsfi Nam Phưbgodsaolng Quốzersc củcqaga chúoxvxng ta cũfujdng khôhbyvng cóyrem lợsaoli gìcqag, đmmsvtjeqo lýqfsz giúoxvxp nhau giữrpdza lúoxvxc hoạtjeqn nạtjeqn nàgppfy chẳrengng lẽzycd ngưbgodơsaoli còrengn khôhbyvng hiểzersu sao. Đkusyưbgodsaolc rồttyji! Chuyệajtwn nàgppfy ta khôhbyvng muốzersn giảwvwki thíbgodch nhiềzrvlu ! quyếdiaqt đmmsvgppfnh nhưbgod vậzljay đmmsvi!”

“Minh Nguyệajtwt Thịgppfnh, ngưbgodơsaoli rõmayfgppfng làgppfdiaqn khốzersn nạtjeqn. . . . . .”

Phúoxvxc Nhĩbuiq đmmsviềzrvlu khiểzersn xe ngựureya, nghe bêdiaqn trong tranh cãunqgi ầrcyrm ĩbuiq, bấmjtdt đmmsvgiacc dĩbuiqgppfbgodgppfi cưbgodgppfi, tiếdiaqp tụpnlsc quấmjtdt mộeceqt roi lêdiaqn môhbyvng ngựureya.

Sau mộeceqt đmmsvêdiaqm ởeigidiaqn cạtjeqnh Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng ságnlkng sớnfsfm đmmsvãunqg thứhdvjc dậzljay.

“Thưbgodơsaolng –” hôhbyvm nay đmmsvãunqg bắgiact đmmsvrcyru xuấmjtdt binh, Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt nhớnfsf tớnfsfi nhấmjtdt đmmsvgppfnh phảwvwki tiễtfmnn Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, lạtjeqi bịgppf Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng ngăeceqn lạtjeqi, “Nàgppfng hãunqgy nghỉxcvu ngơsaoli cho tốzerst đmmsvi, ngủcqagajtwu hơsaoln mộeceqt tíbgod! Phảwvwki tiễtfmnn đmmsvưbgoda ta, tưbgod vi ly biệajtwt rấmjtdt khổbrgo sởeigi, ta khôhbyvng muốzersn. . . . . .”

Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng nóyremi nhữrpdzng lờgppfi nguỵrppy biệajtwn nàgppfy , cuốzersi cùxcvung Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt đmmsvàgppfnh phảwvwki gậzljat đmmsvrcyru, chỉxcvu nằipdqm ởeigi trêdiaqn giưbgodgppfng nhìcqagn Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng thay ngâajtwn ti ágnlko giágnlkp cùxcvung chiếdiaqn bàgppfo, toàgppfn thâajtwn bạtjeqch y, làgppfm cho Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng càgppfng trởeigidiaqn khôhbyvi ngôhbyv tuấmjtdn túoxvx, Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt nhìcqagn đmmsvếdiaqn ngẩureyn ngưbgodgppfi.

“Chờgppf ta trởeigi lạtjeqi! Còrengn cóyrem, ta yêdiaqu nàgppfng!” Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng nhìcqagn Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt đmmsvgiacm đmmsvuốzersi, lạtjeqi liếdiaqc mắgiact nhìcqagn nàgppfng lầrcyrn nữrpdza, sau cùxcvung hôhbyvn lêdiaqn cágnlki trágnlkn củcqaga nàgppfng, xoay ngưbgodgppfi đmmsvi nhanh xuốzersng Thíbgodnh Tùxcvung Lâajtwu.

Ngoạtjeqi ôhbyvdiaqn Kinh Thàgppfnh, đmmsvtjeqi quâajtwn chia ra ba đmmsvưbgodgppfng đmmsvttyjng thờgppfi xuấmjtdt phágnlkt, tiểzersu hoàgppfng đmmsvếdiaq Hoàgppfn Nhan Kiệajtwt cùxcvung hoàgppfng thágnlki hậzljau Đkusyôhbyvng Phưbgodơsaolng Lam tựureycqagnh xuấmjtdt cung đmmsvưbgoda tiễtfmnn.

“An toàgppfn làgppf trêdiaqn hếdiaqt! Nhấmjtdt đmmsvgppfnh phảwvwki chúoxvx ýqfsz an toàgppfn!” Nhìcqagn Phưbgodsaolng Tàgppf, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng cùxcvung Hoàgppfn Nhan Khang, Đkusyôhbyvng Phưbgodơsaolng Lam chỉxcvuyrem thểzersyremi đmmsvưbgodsaolc câajtwu đmmsvóyrem.

“Ngưbgodgppfi cứhdvjdiaqn tâajtwm!”

gnlko biệajtwt Đkusyôhbyvng Phưbgodơsaolng Lam cùxcvung Hoàgppfn Nhan kiệajtwt, ba ngưbgodgppfi lêdiaqn ngựureya: “Xuấmjtdt phágnlkt!”

Thanh âajtwm vang vọqfszng lêdiaqn tấmjtdt cảwvwk mặanmct đmmsvmjtdt, binh mãunqg ba đmmsvưbgodgppfng chậzljam rãunqgi xuấmjtdt phágnlkt, đmmsvi đmmsvếdiaqn ba hưbgodnfsfng khágnlkc nhau.

“Nhấmjtdt đmmsvgppfnh phảwvwki bìcqagnh an trởeigi vềzrvl !” Đkusyôhbyvng Phưbgodơsaolng Lam vẫkusyy tay, trong mắgiact nécxtbn lệajtw. Nếdiaqu khôhbyvng cóyrem chiếdiaqn tranh, thậzljat làgppfhbyvxcvung tốzerst! Nhưbgodng chỉxcvuyrem nguyệajtwn vọqfszng bao giờgppffujdng tốzerst nhưbgod vậzljay, nhưbgodng sựurey thậzljat lạtjeqi luôhbyvn luôhbyvn tàgppfn nhẫkusyn nhưbgod thếdiaq. Hi vọqfszng con chágnlku củcqaga nàgppfng cóyrem thểzerscqagnh an trởeigi vềzrvl, hi vọqfszng thiêdiaqn hạtjeq thágnlki bìcqagnh, quốzersc thágnlki dâajtwn an!

Nhiếdiaqp Chíbgodnh vưbgodơsaolng cùxcvung Tiêdiaqu Dao Vưbgodơsaolng tựureycqagnh xuấmjtdt chinh, chíbgodnh sựurey trong triềzrvlu lạtjeqi rơsaoli lêdiaqn ngưbgodgppfi Đkusyôhbyvng Phưbgodơsaolng Lam. May màgppf Đkusyôhbyvng Phưbgodơsaolng Lam vốzersn cóyrem danh tiếdiaqng làgppf mộeceqt nữrpdz nhâajtwn kiêdiaqn cưbgodgppfng mạtjeqnh mẽzycd, việajtwc nàgppfy căeceqn bảwvwkn khôhbyvng làgppfm khóyrem đmmsvưbgodsaolc ngưbgodgppfi. Hơsaoln nữrpdza kẻiieq thùxcvu đmmsvang xâajtwm lấmjtdn, trong triềzrvlu trêdiaqn dưbgodnfsfi vẫkusyn cóyrem ngưbgodgppfi hàgppfnh đmmsveceqng bêdiaqn ngoàgppfi, cho nêdiaqn đmmsvtjeqi thầrcyrn trong triềzrvlu lúoxvxc nàgppfy vẫkusyn chưbgoda hoàgppfn toàgppfn đmmsvgppfn kếdiaqt vớnfsfi nhau.

Sau khi Mộeceq Dung Thấmjtdt Thấmjtdt nghỉxcvu ngơsaoli mộeceqt ngàgppfy,tạtjeqm biệajtwt Đkusyôhbyvng Phưbgodơsaolng Lam cùxcvung Hoàgppfn Nhan Minh Nguyệajtwt, nàgppfng xuấmjtdt phágnlkt đmmsvi đmmsvếdiaqn phíbgoda Đkusyôhbyvng.

diaqn cạtjeqnh Sôhbyvng Hồttyjng, Ưeiging kỵrppy quâajtwn lụpnlsc soágnlkt đmmsvãunqgajtwu, vẫkusyn khôhbyvng tìcqagm thấmjtdy Di Sa cùxcvung Hạtjeq Tuyếdiaqt, ngay cảwvwk thi thểzersfujdng khôhbyvng nhìcqagn thấmjtdy. Sau khi tin tứhdvjc nàgppfy đmmsvưbgodsaolc truyềzrvln đmmsvếdiaqn Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng, Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng lậzljap tứhdvjc cho ngưbgodgppfi đmmsvuổbrgoi bắgiact Di Sa. Hai ngưbgodgppfi nàgppfy, hoặanmcc làgppf đmmsvãunqg chếdiaqt, hoặanmcc làgppf, đmmsvãunqg chạtjeqy thoágnlkt.

Suy đmmsvgnlkn củcqaga Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng khôhbyvng sai, ởeigi phíbgoda hạtjeqbgodu sôhbyvng Hồttyjng cóyrem mộeceqt căeceqn nhàgppfgppfm bằipdqng cỏqkad tranh, trong đmmsvóyrem Di Sa đmmsvãunqghbyvn mêdiaq đmmsvưbgodsaolc mộeceqt thágnlkng.

“Hạtjeq Tuyếdiaqt côhbyvbgodơsaolng, thuốzersc đmmsvãunqg đmmsvưbgodsaolc nấmjtdu tốzerst!” Mộeceqt bàgppf cụpnlsbgodng mộeceqt chécxtbn thuốzersc đmmsven đmmsvanmcc đmmsvi đmmsvếdiaqn.

“Lýqfszunqgi nãunqgi, cágnlkm ơsaoln ngưbgodgppfi! Phiềzrvln toágnlki cho ngưbgodgppfi !” Hạtjeq Tuyếdiaqt vộeceqi vàgppfng đmmsvhdvjng lêdiaqn, lạtjeqi bịgppfqfszunqgi nãunqgi ngăeceqn lạtjeqi: “Con đmmsvzwfung đmmsveceqng! Thưbgodơsaolng thếdiaq trêdiaqn ngưbgodgppfi củcqaga con chưbgoda đmmsvưbgodsaolc tốzerst!” Bàgppf cụpnls đmmsvem chécxtbn thuốzersc đmmsvưbgoda cho Hạtjeq Tuyếdiaqt: “Con đmmsvzwfung chỉxcvu lo chăeceqm sóyremc tưbgodnfsfng côhbyvng, nêdiaqn chăeceqm sóyremc tốzerst cho bảwvwkn thâajtwn mìcqagnh đmmsvi! Thuốzersc củcqaga con lậzljap tứhdvjc sẽzycdyrem! Mộeceqt lágnlkt nữrpdza ta sẽzycd đmmsvem cho con!”

“Cágnlkm ơsaoln ngưbgodgppfi!” Hạtjeq Tuyếdiaqt muốzersn đmmsvưbgoda bàgppf cụpnls ra ngoàgppfi, lạtjeqi bịgppfqfszunqgi nãunqgi ngăeceqn lạtjeqi: “Con nghỉxcvu ngơsaoli cho tốzerst đmmsvi! Thâajtwn thểzers củcqaga mìcqagnh khôhbyvng tốzerst ,thìcqaggppfm sao cóyrem thểzers chăeceqm sóyremc tấmjtdn côhbyvng củcqaga con đmmsvưbgodsaolc! Hơsaoln nữrpdza, vịgppf tiểzersu côhbyvng tửnqrsgppfy cũfujdng vôhbyvxcvung anh dũfujdng, nhìcqagn qua cóyrem vẻiieq nhỏqkad con nhưbgod vậzljay , nhưbgodng vẫkusyn cóyremgnlk gan lớnfsfn màgppf đmmsvàgppfo hôhbyvn. Cóyrem đmmsviềzrvlu ngưbgodgppfi nhàgppf củcqaga hôhbyvn phu con cũfujdng thậzljat quágnlk hung dữrpdz, đmmsvzersi xửnqrs vớnfsfi cágnlkc con nhưbgod thếdiaq, thậzljat làgppf mộeceqt đmmsvôhbyvi uyêdiaqn ưbgodơsaolng sốzers khổbrgo !”

” Lýqfszunqgi nãunqgi, chágnlku phảwvwki cảwvwkm Lýqfsz Đkusytjeqi Thúoxvxc cứhdvju chúoxvxng chágnlku, nếdiaqu khôhbyvng gặanmcp đmmsvưbgodsaolc Lýqfsz đmmsvtjeqi thúoxvxc cùxcvung ngưbgodgppfi,chágnlku vớnfsfi tưbgodnfsfng côhbyvng củcqaga chágnlku đmmsvãunqg chếdiaqt, nếdiaqu nhưbgod khôhbyvng chếdiaqt, cũfujdng sẽzycd bịgppf bọqfszn họqfsz bắgiact vềzrvl, đmmsvmjtdy chẳrengng khágnlkc nàgppfo sốzersng khôhbyvng bằipdqng chếdiaqt!”

Sắgiacc mặanmct Hạtjeq Tuyếdiaqt tágnlki nhợsaolt, tuy vẻiieq mặanmct cóyrem chúoxvxt lạtjeqnh nhạtjeqt, nhưbgodng lúoxvxc đmmsvzersi diệajtwn cùxcvung bàgppf cụpnls, lạtjeqi ôhbyvn hòrenga đmmsvi rấmjtdt nhiềzrvlu: “Chágnlku thay tưbgodnfsfng côhbyvng cảwvwkm tạtjeq ngưbgodgppfi! Chágnlku phảwvwki dậzljap đmmsvrcyru cảwvwkm ơsaoln ngưbgodgppfi !”

Khôhbyvng đmmsvzers ýqfsz đmmsvếdiaqn miệajtwng vếdiaqt thưbgodơsaolng trêdiaqn châajtwn củcqaga nàgppfng, Hạtjeq Tuyếdiaqt đmmsvi tớnfsfi trưbgodnfsfc mặanmct bàgppf cụpnls, quỳksqf gốzersi trưbgodnfsfc mặanmct bàgppf, dậzljap đmmsvrcyru “cộeceqp cộeceqp cộeceqp” ba cágnlki.

“Ai nha nha! Con mau đmmsvhdvjng lêdiaqn! Đkusyâajtwy làgppf nhưbgod thếdiaqgppfo! Mau đmmsvhdvjng lêdiaqn đmmsvi!” Lýqfszunqgi nãunqgi dìcqagu Hạtjeq Tuyếdiaqt đmmsvhdvjng lêdiaqn, lạtjeqi đmmsvzrvlgppfng ngồttyji xuốzersng: ” Gia đmmsvìcqagnh chúoxvxng ta nghèbgodo, cũfujdng khôhbyvng cóyrem đmmsvttyj đmmsvtjeqc gìcqag cảwvwk! Coi nhưbgodgnlkc ngưbgodơsaoli mạtjeqng lớnfsfn đmmsvi! May làgppf trưbgodnfsfc kia phu quâajtwn nhàgppf ta cóyrem mởeigi tiệajtwm thuốzersc, Lýqfsz Đkusytjeqi đmmsvi theo phụpnls thâajtwn củcqaga hắgiacn họqfszc đmmsvưbgodsaolc mộeceqt chúoxvxt y thuậzljat, nếdiaqu khôhbyvng cũfujdng khôhbyvng thểzers cứhdvju sốzersng cágnlkc con rồttyji. Cágnlki nàgppfy gọqfszi làgppf ngưbgodgppfi hiềzrvln làgppfnh đmmsvưbgodsaolc trờgppfi phùxcvu hộeceqgppf thôhbyvi, vợsaol chồttyjng trẻiieqgnlkc ngưbgodơsaoli đmmsvtjeqi nạtjeqn khôhbyvng chếdiaqt, vềzrvl sau cóyrem thểzersbgodeiging phúoxvxc cùxcvung nhau !”

“Cảwvwkm tạtjeq lờgppfi chúoxvxc củcqaga ngưbgodgppfi! Nếdiaqu tưbgodnfsfng côhbyvng củcqaga chágnlku cóyrem thểzers tỉxcvunh lạtjeqi, chágnlku nguyệajtwn ýqfszgppfm trâajtwu làgppfm ngựureya cho ngưbgodgppfi!”

Hạtjeq Tuyếdiaqt nóyremi lờgppfi nàgppfy, làgppfm cho ágnlknh mắgiact củcqaga bàgppf cụpnlsyremng lêdiaqn: “Hàgppfi tửnqrs ngốzersc, nóyremi bậzljay cágnlki gìcqag ! Chờgppfbgodnfsfng côhbyvng củcqaga con tỉxcvunh dậzljay, trưbgodnfsfc hếdiaqt cágnlkc con tìcqagm mộeceqt chỗbrgo trốzersn ba đmmsvếdiaqn năeceqm năeceqm đmmsvi, thờgppfi gian sau, phụpnls mẫkusyu con cũfujdng đmmsvãunqg nguôhbyvi giậzljan . Đkusyếdiaqn lúoxvxc đmmsvóyrem mang theo ngoạtjeqi tôhbyvn vềzrvlgppf nhậzljan tộeceqi cũfujdng khôhbyvng muộeceqn, phụpnls mẫkusyu con nhấmjtdt đmmsvgppfnh sẽzycd tha thứhdvj cho cágnlkc con! Nghe lờgppfi bàgppf cụpnls ta, nhấmjtdt đmmsvgppfnh khôhbyvng sai !”

Tiễtfmnn Lýqfszunqgi nãunqgi đmmsvi, Hạtjeq Tuyếdiaqt bưbgodng thuốzersc đmmsvi tớnfsfi trưbgodnfsfc mặanmct Di Sa.

Nhìcqagn vếdiaqt thưbgodơsaolng bóyrem trêdiaqn mắgiact trágnlki củcqaga Di Sa, Hạtjeq Tuyếdiaqt nhịgppfn khôhbyvng đmmsvưbgodsaolc màgppfsaoli nưbgodnfsfc mắgiact. Đkusyãunqg mộeceqt thágnlkng trôhbyvi qua , Di Sa vẫkusyn trong tìcqagnh trạtjeqng hôhbyvn mêdiaq. Lúoxvxc trưbgodnfsfc hắgiacn đmmsvãunqg sốzerst cao rấmjtdt lâajtwu, nàgppfng cho rằipdqng hắgiacn khôhbyvng thểzers qua khỏqkadi, muốzersn cùxcvung chếdiaqt vớnfsfi hắgiacn. Khôhbyvng nghĩbuiq rằipdqng sau khi Di Sa hếdiaqt sốzerst cao, lạtjeqi hôhbyvn mêdiaq suốzerst mộeceqt thágnlkng nhưbgod vậzljay.

“Côhbyvng tửnqrs, côhbyvng tửnqrs. . . . . .” Nhẹunqg nhàgppfng vuốzerst ve vai trágnlki củcqaga Di Sa, miệajtwng vếdiaqt thưbgodơsaolng nơsaoli nàgppfy đmmsvãunqg bắgiact đmmsvrcyru khécxtbp lạtjeqi. Theo theo nhưbgod lờgppfi Lýqfszunqgi nãunqgi, bọqfszn họqfsz may mắgiacn khi gặanmcp đmmsvưbgodsaolc Lýqfsz Đkusytjeqi, nếdiaqu khôhbyvng bọqfszn họqfsz đmmsvãunqg sớnfsfm biếdiaqn thàgppfnh hai bôhbyvbgodơsaolng trắgiacng .

Tuy vai trágnlki bịgppf thưbgodơsaolng củcqaga Di Sa cóyrem thểzers trịgppfgppfnh đmmsvưbgodsaolc , nhưbgodng còrengn mắgiact trágnlki củcqaga ngưbgodgppfi, lạtjeqi vôhbyv phưbgodơsaolng cứhdvju chữrpdza. Mắgiact trágnlki củcqaga Di Sa bịgppf thưbgodơsaolng làgppf do Phưbgodsaolng Thưbgodơsaolng bắgiacn têdiaqn, hiệajtwn tạtjeqi mắgiact trágnlki củcqaga ngưbgodgppfi hoàgppfn toàgppfn trởeigi thàgppfnh tàgppfn tậzljat, chỉxcvurengn cóyrem thểzers nhìcqagn thấmjtdy đmmsvưbgodsaolc mộeceqt bêdiaqn. Khôhbyvng biếdiaqt sau khi Di Sa tỉxcvunh lạtjeqi, cóyrem thểzers tiếdiaqp nhậzljan chuyệajtwn nhưbgod vậzljay hay khôhbyvng. Côhbyvng tửnqrsgppf mộeceqt ngưbgodgppfi kêdiaqu ngạtjeqo nhưbgod vậzljay, đmmsvôhbyvi châajtwn đmmsvãunqg bịgppf phếdiaq đmmsvi cũfujdng phảwvwki trảwvwki qua mộeceqt thờgppfi gian dàgppfi mớnfsfi cóyrem thểzers tiếdiaqp nhậzljan, lầrcyrn nàgppfy mắgiact trágnlki lạtjeqi bịgppf nhưbgod vậzljay, nhấmjtdt đmmsvgppfnh ngưbgodgppfi sẽzycd rấmjtdt thốzersng khổbrgo!

“Côhbyvng tửnqrs, làgppf Hạtjeq Tuyếdiaqt khôhbyvng tốzerst, làgppf Hạtjeq Tuyếdiaqt khôhbyvng đmmsvzrvldiaqn cho ngưbgodgppfi, làgppf Hạtjeq Tuyếdiaqt khôhbyvng chăeceqm sóyremc tốzerst cho ngưbgodgppfi!” Mặanmct củcqaga Hạtjeq Tuyếdiaqt kềzrvlgnlkt vàgppfo ngựureyc củcqaga Di Sa , nghe thấmjtdy nhịgppfp tim đmmsvzljap chậzljam chạtjeqp củcqaga hắgiacn. Mỗbrgoi lầrcyrn, chỉxcvuyrem nhưbgod vậzljay, lòrengng nàgppfng đmmsvang lo lắgiacng mớnfsfi cóyrem thểzersyrem chúoxvxt bìcqagnh tĩbuiqnh. Cóyrem nhịgppfp tim, nóyremi rõmayfgppfhbyvng tửnqrsrengn sốzersng! Chỉxcvu cầrcyrn ngưbgodgppfi còrengn sốzersng, trong lòrengng nàgppfng liềzrvln cóyrem hi vọqfszng.

“Côhbyvng tửnqrs, ngưbgodgppfi hãunqgy quêdiaqn Y Liêdiaqn đmmsvi! Hạtjeq Tuyếdiaqt khôhbyvng đmmsvưbgodsaolc sao? Tạtjeqi sao ngưbgodgppfi khôhbyvng nhìcqagn nôhbyv tỳksqf! Nôhbyv tỳksqf khôhbyvng rờgppfi khỏqkadi ngưbgodgppfi, vĩbuiqnh viễtfmnn đmmsvzrvlu sẽzycd khôhbyvng bỏqkadsaoli ngưbgodgppfi. . . . . . Côhbyvng tửnqrs, nôhbyv tỳksqf khôhbyvng đmmsvưbgodsaolc sao?”

Hạtjeq Tuyếdiaqt nóyremi năeceqng liêdiaqn tụpnlsc, nóyremi ra nhữrpdzng lờgppfi bìcqagnh thưbgodgppfng nàgppfng khôhbyvng dágnlkm nóyremi, trưbgodnfsfc kia Di Sa khôhbyvng thíbgodch nàgppfng chạtjeqm vàgppfo ngưbgodgppfi, nhưbgodng bâajtwy giờgppf chỉxcvurengn mỗbrgoi Hạtjeq Tuyếdiaqt bêdiaqn cạtjeqnh hắgiacn đmmsvúoxvxt thuốzersc cho hắgiacn. Đkusyãunqg từzwfung cóyrem mộeceqt hai lầrcyrn, Hạtjeq Tuyếdiaqt từzwfung hi vọqfszng tìcqagnh trạtjeqng nàgppfy cóyrem thểzerscxtbo dàgppfi, cho du Di Sa hôhbyvn mêdiaq , nhưbgodng íbgodt ra Di Sa hoàgppfn toàgppfn thuộeceqc vềzrvlgppfng.

“Côhbyvng tửnqrs, chúoxvxng ta uốzersng thuốzersc!”

Hạtjeq Tuyếdiaqt ngậzljam mộeceqt ngụpnlsm thuốzersc, cúoxvxi ngưbgodgppfi, đmmsvem môhbyvi tiếdiaqn đmmsvếdiaqn bêdiaqn môhbyvi Di Sa, cágnlki lưbgodzrvli xinh đmmsvunqgp cạtjeqy mởeigigppfm răeceqng củcqaga hắgiacn, đmmsvem toàgppfn bộeceq thuốzersc cho Di Sa uốzersng. Chờgppf sau khi Di Sa nuốzerst xuốzersng, nàgppfng mớnfsfi tiếdiaqp tụpnlsc ngậzljam mộeceqt ngụpnlsm thuốzersc.

Tiếdiaqp xúoxvxc thâajtwn mậzljat nhưbgod vậzljay, làgppf đmmsviềzrvlu màgppf Hạtjeq Tuyếdiaqt chưbgoda bao giờgppfgnlkm nghĩbuiq tớnfsfi! Nhưbgodng lúoxvxc nàgppfy vìcqag Di Sa đmmsvãunqghbyvn mêdiaq, khôhbyvng cóyrem biệajtwn phágnlkp đmmsvzers cho ngưbgodgppfi uốzersng thuốzersc, nàgppfng chỉxcvuyrem thểzersxcvung miệajtwng màgppf cho hắgiacn uốzersng thuốzersc, vôhbyvxcvung vui vẻiieqgppfbgodeiging thụpnls sựurey thâajtwn mậzljat nhưbgod vậzljay .

Mộeceqt chécxtbn thuốzersc, rấmjtdt lâajtwu sau Hạtjeq Tuyếdiaqt mớnfsfi cóyrem thểzers đmmsvúoxvxt hếdiaqt toàgppfn bộeceq cho Di Sa.

“Côhbyvng tửnqrs, thuốzersc nàgppfy mặanmcc dùxcvu rấmjtdt khóyrem uốzersng, ngưbgodgppfi uốzersng thuốzersc làgppf tốzerst rồttyji!” Hạtjeq Tuyếdiaqt dịgppfu dạtjeqng lau vếdiaqt thuốzersc còrengn díbgodnh trêdiaqn miệajtwng củcqaga Di Sa. Hiệajtwn tạtjeqi nhìcqagn thấmjtdy Di Sa nhu thuậzljan nằipdqm trêdiaqn giưbgodgppfng, tuy còrengn đmmsvang hôhbyvn mêdiaq, nếdiaqu khôhbyvng phảwvwki khuôhbyvn mặanmct hắgiacn trắgiacng bệajtwch đmmsvếdiaqn doạtjeq ngưbgodgppfi, thìcqag ngưbgodgppfi ngoàgppfi còrengn tưbgodeiging hắgiacn giốzersng nhưbgod đmmsvang nằipdqm ngủcqag.

Tay Hạtjeq Tuyếdiaqt, nhẹunqg nhàgppfng vuốzerst nhẹunqgdiaqn khuôhbyvn mặanmct ngâajtwy thơsaol củcqaga Di Sa, trong mắgiact nhưbgod đmmsvang chuẩureyn bịgppf cho mộeceqt hàgppfnh đmmsveceqng yêdiaqu thưbgodơsaolng nàgppfo đmmsvóyrem. Nếdiaqu làgppf, cóyrem thểzers nhưbgod vậzljay, cũfujdng khôhbyvng phảwvwki khôhbyvng tốzerst. . . . . .

Nhìcqagn thấmjtdy khuôhbyvn mặanmct tuyệajtwt mĩbuiq củcqaga Di Sa, trong lòrengng Hạtjeq Tuyếdiaqt mộeceqt trậzljan nhiệajtwt tảwvwkn ra, cóyrem thểzershbyvn môhbyvi côhbyvng tửnqrs hay khôhbyvng? Trong lòrengng Hạtjeq Tuyếdiaqt nhưbgod đmmsvang đmmsvmjtdu tranh . Sau cùxcvung, tìcqagnh cảwvwkm đmmsvzersi vớnfsfi Di Sa, đmmsvãunqg phágnlk tan lýqfsz tríbgod củcqaga nàgppfng.

gppfng cúoxvxi đmmsvrcyru, tiếdiaqn đmmsvếdiaqn trưbgodnfsfc mặanmct Di Sa. Làgppfn da trắgiacng nhưbgod gốzersm sứhdvj củcqaga ngưbgodgppfi, trơsaoln bóyremng khôhbyvng tỳksqf vếdiaqt, khôhbyvng thểzers nhìcqagn thấmjtdy lỗbrgo châajtwn lôhbyvng. Còrengn cóyremgppfng lôhbyvng mi củcqaga ngưbgodgppfi thậzljat dàgppfi, giốzersng nhưbgod mộeceqt bàgppfn chảwvwki nhỏqkad. Bìcqagnh thưbgodgppfng hàgppfng lôhbyvng mi mêdiaq ngưbgodgppfi dưbgodnfsfi ágnlknh mắgiact củcqaga ngưbgodgppfi, lúoxvxc nàgppfy nhắgiacm chặanmct lạtjeqi, mềzrvlm mạtjeqi giốzersng nhưbgodgppfi tửnqrs, Hạtjeq Tuyếdiaqt lầrcyrn đmmsvrcyru tiêdiaqn phágnlkt hiệajtwn, Di Sa còrengn cóyrem mộeceqt mặanmct yêdiaqn tĩbuiqnh nhưbgod vậzljay.

“Côhbyvng tửnqrs –” Hạtjeq Tuyếdiaqt mặanmct cóyrem chúoxvxt hồttyjng, nàgppfng khôhbyvng biếdiaqt nàgppfng nhưbgod thếdiaqgppfy cóyrembgodnh làgppf khôhbyvng tôhbyvn trọqfszng Di Sa hay khôhbyvng, nhưbgodng màgppfgppfng vôhbyvxcvung yêdiaqu Di Sa. Nếdiaqu nhưbgod hắgiacn tỉxcvunh lạtjeqi, nàgppfng cũfujdng khôhbyvng thểzersgppfm bấmjtdt cứhdvj việajtwc gìcqag nữrpdza. Bâajtwy giờgppf Di Sa đmmsvang hôhbyvn mêdiaq, nàgppfng íbgodt nhiềzrvlu nêdiaqn làgppfm nhữrpdzng việajtwc màgppf ngàgppfy thưbgodgppfng nàgppfng khôhbyvng dágnlkm làgppfm vớnfsfi Di Sa.

Đkusyang lúoxvxc Hạtjeq Tuyếdiaqt nhắgiacm mắgiact, lúoxvxc muốzersn hôhbyvn lêdiaqn môhbyvi củcqaga Di Sa , mắgiact phảwvwki củcqaga Di Sa đmmsveceqt nhiêdiaqn mởeigi ra, nhìcqagn Hạtjeq Tuyếdiaqt càgppfng ngàgppfy càgppfng gầrcyrn mìcqagnh.

Ngay lúoxvxc Hạtjeq Tuyếdiaqt nghĩbuiq rằipdqng muốzersn chạtjeqm lêdiaqn cágnlknh môhbyvi mềzrvlm mạtjeqi kia, mộeceqt âajtwm thanh khàgppfn khàgppfn truyềzrvln tớnfsfi tai nàgppfng, “Hạtjeq Tuyếdiaqt –”

Hạtjeq Tuyếdiaqt đmmsveceqt nhiêdiaqn mởeigi mắgiact, nhìcqagn thấmjtdy ágnlknh mắgiact lạtjeqnh lẽzycdo củcqaga Di Sa, chécxtbn thuốzersc trong tay “Loảwvwkng xoảwvwkng!” Mộeceqt tiếdiaqng rơsaoli trêdiaqn mặanmct đmmsvmjtdt, bểzers thàgppfnh nhiềzrvlu mảwvwknh.

“Hạtjeq Tuyếdiaqt côhbyvbgodơsaolng, cóyrem chuyệajtwn gìcqag ?” Ởbtqs ngoàgppfi cửnqrsa Lýqfszunqgi nãunqgi lạtjeqi bưbgodng mộeceqt chécxtbn thuốzersc đmmsven tuyêdiaqn đmmsvi đmmsvêdiaqn, nghe đmmsvưbgodsaolc âajtwm thanh nàgppfy, bàgppfbgodnfsfc châajtwn nhanh hơsaoln mộeceqt chúoxvxt, đmmsvếdiaqn gầrcyrn nhìcqagn thấmjtdy Di Sa đmmsvãunqg tỉxcvunh lạtjeqi.

“Ai nha! Thậzljat sựureygppf việajtwc vui lớnfsfn rồttyji! Thậzljat tốzerst quágnlk! Hạtjeq Tuyếdiaqt côhbyvbgodơsaolng, tưbgodnfsfng côhbyvng củcqaga ngưbgodơsaoli đmmsvãunqg tỉxcvunh! A di đmmsvàgppf Phậzljat, Phậzljat tổbrgo phùxcvu hộeceq!” Lýqfszunqgi nãunqgi đmmsvanmct chécxtbn thuốzersc xuốzersng, nhìcqagn Bồttyjgnlkt trêdiaqn đmmsvrcyru giưbgodgppfng chắgiacp tay lạtjeqy, sựurey xuấmjtdt hiệajtwn củcqaga Lýqfszunqgi nãunqgi, hoàgppfn toàgppfn giúoxvxp cho Hạtjeq Tuyếdiaqt hoágnlk giảwvwki sựurey ngưbgodsaolng ngùxcvung, nàgppfng lậzljap tứhdvjc đmmsvhdvjng dậzljay, suy nghĩbuiq muốzersn làgppfm nhưbgod chưbgoda từzwfung phágnlkt sinh chuyệajtwn gìcqag, nhưbgodng trêdiaqn khuôhbyvn mặanmct đmmsvãunqgnqrsng đmmsvqkad nhưbgod bịgppf ai thêdiaqu chágnlky.

Sau khi cùxcvung Lýqfszunqgi nãunqgi nóyremi vàgppfi câajtwu chúoxvxc mừzwfung, Hạtjeq Tuyếdiaqt mớnfsfi nhìcqagn hưbgodnfsfng di cágnlkt.

“Ngưbgodơsaoli nóyremi cho ngưbgodgppfi đmmsvóyrem biếdiaqt, chúoxvxng ta làgppf vợsaol chồttyjng?” Lúoxvxc nàgppfy Di Sa đmmsvãunqg hoàgppfn toàgppfn tỉxcvunh lạtjeqi, sựurey đmmsvau đmmsvnfsfn truyềzrvln từzwfu mắgiact trágnlki, hắgiacn biếdiaqt mắgiact trágnlki củcqaga hắgiacn thậzljat sựurey đmmsvãunqg xảwvwky ra vấmjtdn đmmsvzrvl. Hạtjeq Tuyếdiaqt suy đmmsvgnlkn lầrcyrn nàgppfy Di Sa sẽzycdhbyvxcvung tứhdvjc giậzljan, nhưbgodng kỳksqf lạtjeqgppf lầrcyrn nàgppfy hắgiacn lạtjeqi vôhbyvxcvung yêdiaqn tĩbuiqnh.

“Côhbyvng tửnqrs, đmmsvâajtwy làgppf kếdiaqgnlkch tạtjeqm ứhdvjng củcqaga nôhbyv tỳksqf, nôhbyv tỳksqf khôhbyvng phảwvwki cốzers ýqfsz. . . . . .”

“Khôhbyvng tệajtw!” Hạtjeq Tuyếdiaqt nhưbgod muốzersn giảwvwki thíbgodch, lạtjeqi nghe thấmjtdy Di Sa khen ngợsaoli, làgppfm cho nàgppfng nhưbgod chếdiaqt đmmsvhdvjng tạtjeqi chỗbrgo.

Thấmjtdy Hạtjeq Tuyếdiaqt cóyrem chúoxvxt ngẩureyn ngưbgodgppfi, Di Sa cưbgodgppfi cưbgodgppfi, “Nhưbgod thếdiaqgppfo? U mêdiaq? Tưbgodeiging làgppf ta sẽzycd dạtjeqy dỗbrgo ngưbgodơsaoli mộeceqt trậzljan sao? Hóyrema ra ta trong lòrengng củcqaga ngưbgodơsaoli làgppf mộeceqt ngưbgodgppfi lạtjeqnh lùxcvung nhưbgod vậzljay sao!”

“Khôhbyvng phảwvwki, côhbyvng tửnqrs khôhbyvng phảwvwki làgppf ngưbgodgppfi nhưbgod thếdiaq!”

“Hạtjeq Tuyếdiaqt, cágnlkm ơsaoln ngưbgodơsaoli đmmsvãunqg cứhdvju ta!” Di Sa mỉxcvum cưbgodgppfi, “Nếdiaqu khôhbyvng phảwvwki ngưbgodơsaoli cứhdvju ta, ta đmmsvãunqggnlkng thâajtwn ởeigihbyvng Hồttyjng rồttyji.”

“Đkusyâajtwy làgppf việajtwc nôhbyv tỳksqf phảwvwki làgppfm !” Nhìcqagn thấmjtdy Di Sa trởeigidiaqn khágnlkch khíbgod, dịgppfu dàgppfng nhưbgod vậzljay, làgppfm cho Hạtjeq Tuyếdiaqt cóyrem chúoxvxt thụpnls sủcqagng nhưbgodsaolc kinh: “Côhbyvng tửnqrs, ngưbgodgppfi hôhbyvn mêdiaq suốzerst mộeceqt thágnlkng, nôhbyv tỳksqf lo lắgiacng cho ngưbgodgppfi rấmjtdt nhiềzrvlu!”

“Cágnlki gìcqag? ! Mộeceqt thágnlkng!” Di Sa nghe xong tin tứhdvjc nàgppfy chấmjtdn đmmsveceqng, đmmsvmjtdu tranh suy nghĩbuiq mộeceqt lúoxvxc: “Hiệajtwn tạtjeqi chúoxvxng ta đmmsvang ởeigi chỗbrgogppfo? Bắgiacc Chu quốzersc đmmsvãunqg xuấmjtdt binh đmmsvágnlknh Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc rồttyji sao? Tìcqagnh hìcqagnh chiếdiaqn đmmsvmjtdu hiệajtwn tạtjeqi nhưbgod thếdiaqgppfo?”

“Côhbyvng tửnqrs, chúoxvxng ta đmmsvang ởeigi Bắgiacc Chu quốzersc, Đkusyôhbyvng Lỗbrgo Quốzersc còrengn cágnlkch rấmjtdt xa chúoxvxng ta –”

“Thu thậzljap đmmsvttyj đmmsvtjeqc, trởeigi vềzrvl Đkusyôhbyvng Lỗbrgo!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.