Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1700 : Quá khứ của Vân Lạc Phong (3)

    trước sau   
Editor: Thảxosjo Diệzbcyp

Ngưfginanxzi phụyjmm nữqurz xinh đjbcshrgnp cưfginanxzi lạppmrnh mộcyqat tiếikjhng: “Ngưfginơqurzi chưfgina từojhgng nghe câxsvbu cópxgl tiềpicnn cópxgl thểfgin sai khiếikjhn ma quỷuijo àcyqa? Tuy nhiêcmywn, chuyệzbcyn nàcyqay cũeacsng phảxosji cảxosjm ơqurzn cha mẹhrgn ngưfginơqurzi, đjbcsfgin lạppmri cho ta mộcyqat sốznhn tiềpicnn khổxfahng lồvjjq, đjbcsfgin chúgapsng ta cópxglqurz hộcyqai sai khiếikjhn ma quỷuijo.”

“Ngưfginơqurzi yêcmywn tâxsvbm, sau khi đjbcsưfgina đjbcsưfgina đjbcsếikjhn côsaoo nhi việzbcyn, ta sẽydtfhudzm ngưfginanxzi đjbcsăxdnong tin, côsaoong bốznhn ngưfginơqurzi tínxmenh tìhudznh quádkdhi đjbcsxosjn, ngang ngưfginzbcyc vôsaoospzv, còxosjn ra tay đjbcsádkdhnh em họlprv củanxza mìhudznh, nếikjhu khôsaoong phảxosji chúgapsng ta vềpicn kịglobp, em họlprv ngưfginơqurzi đjbcsãqkja chếikjht ởefjh trong tay củanxza ngưfginơqurzi.”

“Màcyqa sốznhn tiềpicnn kia... ta sẽydtfpxgli đjbcsãqkja quyêcmywn gópxglp cho cádkdhc tổxfah chứykiic xãqkja hộcyqai, còxosjn cópxgl quyêcmywn thậznhnt hay khôsaoong, ai màcyqa biếikjht đjbcsưfginzbcyc?”

Bảxosj vai côsaooppmr khôsaoong ngừojhgng run rẩqbyky, khôsaoong biếikjht làcyqa bịglob chọlprvc tứykiic hay làcyqa đjbcsau đjbcsqbykn khổxfah sởefjh.

“Đznhnúgapsng rồvjjqi...” Ázbcynh mắcyqat ngưfginanxzi phụyjmm nữqurz xinh đjbcshrgnp ládkdho liêcmywn, khópxgle môsaooi hơqurzi cong cong, “Tiệzbcyn đjbcsâxsvby ta nópxgli cho ngưfginơqurzi biếikjht mộcyqat chuyệzbcyn, ngưfginơqurzi cópxgl biếikjht mẫcajcu thâxsvbn ngưfginơqurzi năxdnom đjbcsópxgl mang thai đjbcsykiia thứykii hai, làcyqam sao bịglob sảxosjy thai khôsaoong? Làcyqa bởefjhi vìhudz ta vàcyqa chúgaps ngưfginơqurzi, nếikjhu khôsaoong, lỡanxzsaoo ta cópxgl con trai, sau nàcyqay tàcyqai sảxosjn củanxza bọlprvn họlprv sẽydtf khôsaoong vàcyqao tay chúgapsng ta, nhưfginng màcyqa, ta khôsaoong ngờanxz, bọlprvn họlprv lạppmri chếikjht sớqbykm nhưfgin vậznhny! Ha ha, thậznhnt sựyiotcyqa chếikjht hay lắcyqam!”


saooppmr trừojhgng lớqbykn hai mắcyqat, trong đjbcsôsaooi mắcyqat chưfgina mộcyqat khoảxosjng huyếikjht hồvjjqng, đjbcscyqat nhiêcmywn, côsaoo lao vềpicn phínxmea ngưfginanxzi phụyjmm nữqurz xinh đjbcshrgnp, hádkdh miệzbcyng nhỏzbcy cắcyqan mộcyqat cádkdhi vàcyqao cádkdhnh tay côsaoo ta.

“A!” Ngưfginanxzi phụyjmm nữqurz bịglob đjbcsau, thuậznhnn tay đjbcsqbyky, hấpceqt côsaooppmrxdnong ra ngoàcyqai.

Đznhnxosju côsaoo đjbcsyjmmng phảxosji gópxglc bàcyqan, mádkdhu tưfginơqurzi khôsaoong ngừojhgng chảxosjy xuốznhnng.

Nhưfginng côsaoo khôsaoong còxosjn gàcyqao khópxglc, mộcyqat đjbcsôsaooi mắcyqat oádkdhn hậznhnn nhìhudzn chằpceqm chằpceqm ngưfginanxzi phụyjmm nữqurz.

“Đznhnanxz rồvjjqi!” Ngưfginanxzi đjbcsàcyqan ôsaoong đjbcsznhnp bàcyqan mộcyqat cádkdhi, lạppmrnh giọlprvng nópxgli, “Mặcxslc kệzbcy nhưfgin thếikjhcyqao, Vâxsvbn gia chúgapsng ta cũeacsng nuôsaooi chádkdhu mấpceqy năxdnom, chádkdhu lạppmri đjbcsznhni xửfxpr nhưfgin vậznhny vớqbyki thínxmem mìhudznh? Huốznhnng chi, cha chádkdhu làcyqa anh cảxosj củanxza ta, ta thừojhga kếikjhcyqai sảxosjn cópxglhudz sai? Chuyệzbcyn nàcyqay nếikjhu muốznhnn trádkdhch thìhudz phảxosji trádkdhch cha chádkdhu, khôsaoong cópxgl con trai còxosjn khôsaoong chịglobu mang hếikjht tiềpicnn cho chádkdhu trai mìhudznh! Còxosjn nópxgli đjbcsvjjq vậznhnt củanxza mìhudznh đjbcspicnu cho con gádkdhi!”

“Côsaoong ty vớqbyki tiềpicnn tàcyqai cho con gádkdhi cópxgl ínxmech lợzbcyi gìhudz? Chẳyjmmng phảxosji cuốznhni cùjyzjng cũeacsng sẽydtf đjbcsưfgina cho ngưfginanxzi ngoàcyqai àcyqa! Cópxgl lợzbcyi cho ngưfginanxzi ngoàcyqai khôsaoong bằpceqng cho chádkdhu trai, ínxmet nhấpceqt chádkdhu trai làcyqa ngưfginanxzi trong nhàcyqa!”

Ngưfginanxzi đjbcsàcyqan ôsaoong lạppmrnh mặcxslt nhìhudzn côsaooppmr tràcyqan ngậznhnp phẫcajcn nộcyqacyqa đjbcsôsaooi mắcyqat oádkdhn hậznhnn, ôsaoong ta khinh thưfginanxzng cưfginanxzi lạppmrnh mộcyqat tiếikjhng.

Ôydyjng ta cũeacsng khôsaoong cảxosjm thấpceqy bảxosjn thâxsvbn mìhudznh sai, con gádkdhi sinh con phảxosji theo ngưfginanxzi khádkdhc họlprv, ngưfginzbcyc lạppmri khôsaoong giốznhnng con củanxza ôsaoong ta, đjbcsópxgl mớqbyki chínxmenh chínxmenh đjbcsádkdhng đjbcsádkdhng làcyqa ngưfginanxzi mộcyqat nhàcyqa.

Chưfgina từojhgng nghe nópxgli tiềpicnn tàcyqai khôsaoong cho ngưfginanxzi trong nhàcyqa, lạppmri mang cho ngưfginanxzi ngoàcyqai.

saooppmr cắcyqan chặcxslt môsaooi dưfginqbyki, dòxosjng mádkdhu đjbcszbcyfginơqurzi chảxosjy vàcyqao trong miệzbcyng, côsaoo vẫcajcn khôsaoong hềpicn hay biếikjht, đjbcsôsaooi mắcyqat phẫcajcn hậznhnn, giốznhnng nhưfgin chủanxzy thủanxz nhìhudzn chằpceqm chằpceqm đjbcsôsaooi cẩqbyku nam nữqurzcyqay!

dkdht khínxme trêcmywn ngưfginanxzi Vâxsvbn Tiêcmywu rốznhnt cuộcyqac khôsaoong cópxgldkdhch nàcyqao che dấpcequ nữqurza, bộcyqac phádkdht ra, hắcyqan nắcyqam chặcxslt nắcyqam tay, trong đjbcsôsaooi mắcyqat lãqkjanh khốznhnc tràcyqan đjbcsxosjy sádkdht khínxme.

Chỉtmjycyqa, cho dùjyzj hắcyqan cópxgl giậznhnn thìhudzgapsc nàcyqay hai ngưfginanxzi ởefjh hai khôsaoong gian khádkdhc nhau, ngay cảxosj thờanxzi gian cũeacsng khôsaoong giốznhnng nhau, hắcyqan dùjyzj giậznhnn thìhudz nhưfgin thếikjhcyqao?

Khópxgl trádkdhch...

cyqang sádkdht phạppmrt quyếikjht đjbcsdkdhn nhưfgin thếikjh, lạppmri trọlprvng tìhudznh nhưfgin thếikjh, thìhudz ra lạppmri làcyqa bởefjhi vìhudz chuyệzbcyn quádkdh khứykii...

Trong lúgapsc trádkdhi tim Vâxsvbn Tiêcmywu đjbcsang co rúgapst đjbcsau đjbcsqbykn, hìhudznh ảxosjnh trưfginqbykc mặcxslt thay đjbcsxfahi, biếikjhn thàcyqanh trêcmywn đjbcsưfginanxzng phốznhn, vôsaoo sốznhn ngưfginanxzi chỉtmjy chỉtmjy trỏzbcy trỏzbcysaooppmr.

“Mọlprvi ngưfginanxzi xem tin ngàcyqay hôsaoom qua chưfgina? Chínxmenh làcyqa con béppmrxsvbn Lạppmrc Phong nàcyqay, nópxgl lạppmri vìhudz ghen ghéppmrt chúgaps thínxmem yêcmywu thưfginơqurzng em họlprv, lạppmri muốznhnn giếikjht em họlprvhudznh, chậznhnc, tuổxfahi còxosjn nhỏzbcy đjbcsãqkjacyqan nhẫcajcn đjbcscyqac ádkdhc nhưfgin vậznhny, sau nàcyqay lớqbykn lêcmywn nhấpceqt đjbcsglobnh sẽydtfcyqa tộcyqai phạppmrm giếikjht ngưfginanxzi, loạppmri ngưfginanxzi nàcyqay cảxosjnh sádkdht nêcmywn bắcyqat giam luôsaoon đjbcsi, khôsaoong nêcmywn bởefjhi vìhudzpxgl nhỏzbcy tuổxfahi màcyqa tha thứykii.”

“Tôsaooi còxosjn nghe nópxgli, sau khi chúgaps thínxmem thừojhga kếikjhcyqai sảxosjn củanxza cha mẹhrgnpxgl, cũeacsng đjbcsãqkja lậznhnp tàcyqai khoảxosjn, đjbcscxslt sốznhn tiềpicnn đjbcsópxglfginqbyki têcmywn nópxgl, đjbcsglobnh chờanxzpxgl lớqbykn lêcmywn sẽydtf đjbcsưfgina cho.”

“Đznhnádkdhng tiếikjhc, khôsaoong ngờanxzpxgl lạppmri nhẫcajcn tâxsvbm nhưfgin vậznhny, chúgaps thínxmem nópxgl trong lúgapsc giậznhnn dữqurz đjbcsãqkja quyêcmywn hếikjht chỗtgrs tiềpicnn đjbcsópxgl ra ngoàcyqai rồvjjqi...”

“Xứykiing đjbcsádkdhng, sốznhn tiềpicnn đjbcsópxgl khôsaoong nêcmywn cho nópxgl! Hơqurzn nữqurza, loạppmri ngưfginanxzi nhưfginpxgl, côsaoo nhi việzbcyn chấpceqp nhậznhnn giữqurz lạppmri khôsaoong sợzbcypxgl phópxglng hỏzbcya đjbcsznhnt côsaoo nhi việzbcyn sao?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.