Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1687 : Tiểu Bạch nổi giận (4)

    trước sau   
Edit: Sahara

Khuôpwkyn mặwyhbt nhỏiyvq củnwxea Lâjkpvm Nhưdlcsmwspc Bạorioch đjbiciyvq bừoligng, phẫzejgn nộgrak trừoligng mắbxlzt nhìvafcn Tầwyhbn Tuyếqbnnt.

“Ngưdlcspwkyi làqbnndlcs phụbhwp ta, lờpwkyi nóffbgi củnwxea ngưdlcspwkyi chílgwinh làqbnn lờpwkyi củnwxea ta! Cávtnwc ngưdlcsơbhwpi nóffbgi ta làqbnn thiếqbnnu tộgrakc trưdlcsibuhng Thávtnwnh Nữkmwf Tộgrakc, vậkxgty cávtnwc ngưdlcsơbhwpi cầwyhbn phảltoli nghe lệiriqnh củnwxea sưdlcs phụbhwp ta!”

“Tiểlxefu Bạorioch!” Vâjkpvn Lạorioc Phong quéoriot mắbxlzt nhìvafcn Lâjkpvm Nhưdlcsmwspc Bạorioch, ngăagvhn Lâjkpvm Nhưdlcsmwspc Bạorioch lạorioi, rồjqewi lạorioi nhìvafcn Tầwyhbn Tuyếqbnnt lầwyhbn nữkmwfa: “Hiệiriqn tạorioi, ta khôpwkyng đjbicorio cậkxgtp tớkjmgi quan hệiriq giữkmwfa ta vàqbnn tiểlxefu Bạorioch, ta chỉkeeyvtnwo thùagvh cho muộgraki muộgraki ta màqbnn thôpwkyi! Trưdlcskjmgc đjbicóffbg ta đjbicãwhuvffbgi, nếqbnnu nóffbg mấpkjyt mộgrakt cọzejgng lôpwkyng tơbhwp, ta sẽlxef giếqbnnt mộgrakt ngưdlcspwkyi, nóffbg mấpkjyt hai cọzejgng thìvafc ta giếqbnnt hai ngưdlcspwkyi, cho đjbicếqbnnn khi giếqbnnt sạorioch Thávtnwnh Nữkmwf Tộgrakc mớkjmgi thôpwkyi!”

Sắbxlzc mặwyhbt mấpkjyy vịdnqr trưdlcsibuhng lãwhuvo cựfnvec kỳenmw khóffbg coi, nhưdlcsng lạorioi khôpwkyng dávtnwm mởibuh miệiriqng nóffbgi lờpwkyi nàqbnno, chỉkeeyffbg thểlxef hung hăagvhng trừoligng mắbxlzt nhìvafcn Tầwyhbn Tuyếqbnnt.

“Tầwyhbn Tuyếqbnnt, Vâjkpvn côpwkydlcsơbhwpng muốlxefn xửpwky phạoriot ngưdlcsơbhwpi, vậkxgty ngưdlcsơbhwpi hãwhuvy nhậkxgtn phạoriot đjbici!”


Ai bảltolo thiếqbnnu tộgrakc trưdlcsibuhng nhàqbnnvafcnh làqbnn đjbicjqew đjbiciriq củnwxea nàqbnnng?

Tầwyhbn Tuyếqbnnt khôpwkyng phụbhwpc lắbxlzm: “Dựfnvea vàqbnno cávtnwi gìvafcqbnnltol thiếqbnnu mộgrakt cọzejgng lôpwkyng tơbhwp thìvafc ngưdlcsơbhwpi giếqbnnt mộgrakt ngưdlcspwkyi Thávtnwnh Nữkmwf Tộgrakc chúiyvqng ta? Khôpwkyng sai, việiriqc nàqbnny làqbnn ta trávtnwch oan ngưdlcsơbhwpi, ta cũltolng nguyệiriqn ýzejg tiếqbnnp nhậkxgtn trừoligng phạoriot, nhưdlcsng màqbnn, ngưdlcspwkyi Thávtnwnh Nữkmwf Tộgrakc chúiyvqng ta tộgraki khôpwkyng đjbicávtnwng chếqbnnt, cùagvhng lắbxlzm thìvafc mấpkjyy ngàqbnny nay ta đjbiclxefi xửpwky vớkjmgi ảltol thếqbnnqbnno, ta đjbiclxef ngưdlcsơbhwpi trảltol lạorioi gấpkjyp bộgraki làqbnn đjbicưdlcsmwspc.”

“Nếqbnnu nhưdlcs ta khăagvhng khăagvhng muốlxefn giếqbnnt ngưdlcspwkyi thìvafc sao?”

“Vâjkpvn Lạorioc Phong, ngưdlcsơbhwpi khôpwkyng thểlxef khôpwkyng nóffbgi đjbicorioo lýzejg!”

ffbgi đjbicorioo lýzejg?

jkpvn Lạorioc Phong cưdlcspwkyi, nàqbnnng bịdnqr Tầwyhbn Tuyếqbnnt chọzejgc cho cưdlcspwkyi.

“Thávtnwnh Nữkmwf Tộgrakc cávtnwc ngưdlcsơbhwpi chắbxlzc đjbicãwhuv phávtnwi ngưdlcspwkyi đjbiciềoriou tra ta, khôpwkyng biếqbnnt ngưdlcsơbhwpi cóffbg tra đjbicưdlcsmwspc thanh danh củnwxea ta ởibuh đjbicorioi lụbhwpc nàqbnny khôpwkyng?”

jkpvn Lạorioc Phong nhưdlcskjmgng màqbnny, hai mắbxlzt chăagvhm chúiyvq nhìvafcn Tầwyhbn Tuyếqbnnt.

“Ta cóffbg bao giờpwkyffbgi đjbicorioo lýzejg vớkjmgi ngưdlcspwkyi khávtnwc? Ta muốlxefn giếqbnnt ngưdlcspwkyi, ai cóffbg thểlxef ngăagvhn cảltoln?”

adjan khôpwkyng phảltoli àqbnn?

Từolig khi Vâjkpvn Lạorioc Phong đjbicếqbnnn thếqbnn giớkjmgi nàqbnny thìvafc đjbicãwhuv nhậkxgtn đjbicưdlcsmwspc cávtnwi danh ăagvhn chơbhwpi trávtnwc távtnwng.

Ngưdlcsơbhwpi muốlxefn nóffbgi đjbicorioo lýzejg vớkjmgi nàqbnnng? Ngạorioi quávtnw, nàqbnnng lạorioi chưdlcsa từoligng biếqbnnt nóffbgi đjbicorioo lýzejg!

Ngưdlcsơbhwpi đjbicávtnwqbnnng mộgrakt cávtnwi, nàqbnnng sẽlxefagvhm châjkpvn ngưdlcsơbhwpi! Ngưdlcsơbhwpi tổpslwn thưdlcsơbhwpng nàqbnnng mộgrakt phâjkpvn, nàqbnnng sẽlxef trảltol lạorioi ngưdlcsơbhwpi gấpkjyp trăagvhm lầwyhbn.


ffbg thùagvh khôpwkyng bávtnwo? Đhigiiềoriou nàqbnny chưdlcsa bao giờpwky xuấpkjyt hiệiriqn trêoeocn ngưdlcspwkyi nàqbnnng!

“Nếqbnnu ngưdlcsơbhwpi khôpwkyng nóffbgi cóffbg nhữkmwfng ai đjbicếqbnnn Vôpwky Hồjqewi Đhigiorioi Lụbhwpc bắbxlzt Diệiriqp Kỳenmw, vậkxgty ta sẽlxefagvhng cávtnwch khávtnwc bắbxlzt ngưdlcsơbhwpi phảltoli mởibuh miệiriqng.” Vâjkpvn Lạorioc Phong cưdlcspwkyi tàqbnn ávtnwc mộgrakt tiếqbnnng, tiếqbnnn tớkjmgi gầwyhbn Tầwyhbn Tuyếqbnnt hơbhwpn.

Tầwyhbn Tuyếqbnnt lộgrak vẻbxlz hoảltolng sợmwsp, vộgraki vàqbnnng lui vềorio phílgwia sau: “Vâjkpvn Lạorioc Phong, ngưdlcsơbhwpi đjbicoligng làqbnnm xằbhwpng, nơbhwpi đjbicâjkpvy làqbnn Thávtnwnh Nữkmwf tộgrakc!”

Mấpkjyy vịdnqr trưdlcsibuhng lãwhuvo cóffbgadjang muốlxefn giữkmwf mạoriong cho Tầwyhbn tuyếqbnnt, ai ngờpwky mớkjmgi vừoliga tiếqbnnn lêoeocn hai bưdlcskjmgc, thìvafc đjbicãwhuv nghe thấpkjyy giọzejgng nóffbgi phẫzejgn nộgrak củnwxea Lâjkpvm Nhưdlcsmwspc Bạorioch.

“Ba lãwhuvo gia hỏiyvqa cávtnwc ngưdlcsơbhwpi nếqbnnu dávtnwm nhúiyvqng tay vàqbnno chuyệiriqn nàqbnny, thìvafcagvh ta chếqbnnt cũltolng tuyệiriqt đjbiclxefi khôpwkyng bao giờpwkydlcskjmgc châjkpvn vàqbnno Thávtnwnh Nữkmwf Tộgrakc nửpwkya bưdlcskjmgc.”

Mấpkjyy vịdnqr trưdlcsibuhng lãwhuvo ngẩdlnvn ra, theo bảltoln năagvhng liềorion rúiyvqt châjkpvn vềorio.

So vớkjmgi mạoriong Tầwyhbn Tuyếqbnnt, hiểlxefn nhiêoeocn làqbnnjkpvm Nhưdlcsmwspc Bạorioch quan trọzejgng hơbhwpn……

Rốlxeft cuộgrakc Tầwyhbn Tuyếqbnnt cũltolng luốlxefng cuốlxefng.

vafc sao ảltolvtnwm cứuweeng rắbxlzn chốlxefng chọzejgi Vâjkpvn Lạorioc Phong nhưdlcs thếqbnn? Chílgwinh làqbnnvafc chắbxlzc chắbxlzn ba vịdnqr trưdlcsibuhng lãwhuvo sẽlxef giữkmwf mạoriong ảltol lạorioi!

Ai ngờpwky chỉkeey mộgrakt câjkpvu củnwxea Lâjkpvm Nhưdlcsmwspc Bạorioch đjbicãwhuv khiếqbnnn bọzejgn họzejg từolig bỏiyvq?

“Đhigioligng! Đhigioligng lạorioi đjbicâjkpvy! Ta nóffbgi! Ta nóffbgi!”

Mấpkjyt đjbici che chởibuh củnwxea ba vịdnqr trưdlcsibuhng lãwhuvo, ýzejg chílgwi Tầwyhbn Tuyếqbnnt sụbhwpp đjbicpslw, vộgraki vộgraki vàqbnnng vàqbnnng nóffbgi.

Tuy rằbhwpng nóffbgi rồjqewi cũltolng chỉkeeyffbg con đjbicưdlcspwkyng chếqbnnt, nhưdlcsng ảltol ta hiểlxefu, nếqbnnu ảltol khôpwkyng nóffbgi, thìvafc kếqbnnt cụbhwpc sẽlxefqbnn sốlxefng khôpwkyng bằbhwpng chếqbnnt.

Tạorioi sao ảltol phảltoli vìvafc nhữkmwfng kẻbxlz đjbicóffbgqbnn chịdnqru đjbicfnveng nổpslwi khổpslw sốlxefng khôpwkyng bằbhwpng chếqbnnt?

“Ta nóffbgi, cávtnwi gìvafc ta cũltolng nóffbgi, cầwyhbu xin ngưdlcsơbhwpi, đjbicoligng giàqbnny vòadja ta……”

jkpvn Lạorioc Phong cong môpwkyi cưdlcspwkyi, so vớkjmgi cávtnwi chếqbnnt, nghiễpwlgm nhiêoeocn sốlxefng khôpwkyng bằbhwpng chếqbnnt càqbnnng làqbnnm cho ngưdlcspwkyi sợmwspwhuvi hơbhwpn.

“Ngưdlcsơbhwpi lậkxgtp tứuweec bảltolo nhữkmwfng kẻbxlz đjbicãwhuv đjbicếqbnnn Vôpwky Hồjqewi Đhigiorioi Lụbhwpc bưdlcskjmgc ra, bao gồjqewm luôpwkyn nhữkmwfng kẻbxlz đjbicãwhuv tra tấpkjyn Diệiriqp Kỳenmw mấpkjyy ngàqbnny nay!” Tầwyhbm mắbxlzt Vâjkpvn Lạorioc Phong chậkxgtm rãwhuvi nhìvafcn vềorio phílgwia chúiyvqng thúiyvq: “Ta muốlxefn nhữkmwfng ngưdlcspwkyi nàqbnny, mộgrakt kẻbxlzltolng khôpwkyng lưdlcsu!”

ffbgi nàqbnnng tàqbnnn nhẫzejgn cũltolng đjbicưdlcsmwspc, vôpwkyvafcnh cũltolng đjbicưdlcsmwspc, chỉkeey cầwyhbn bảltolo vệiriq tốlxeft ngưdlcspwkyi thâjkpvn củnwxea mìvafcnh, thìvafcagvh nhâjkpvn thếqbnn thóffbga mạorioltolng chẳqqmjng xávtnwvafc.

Huốlxefng chi, nàqbnnng khôpwkyng cảltolm thấpkjyy việiriqc làqbnnm củnwxea mìvafcnh làqbnn sai, nàqbnnng muốlxefn cho ngưdlcspwkyi đjbicpwkyi biếqbnnt rằbhwpng, tổpslwn thưdlcsơbhwpng ngưdlcspwkyi thâjkpvn củnwxea nàqbnnng, chỉkeeyffbg con đjbicưdlcspwkyng chếqbnnt!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.