Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng
Chương 1348 : Người không biết xấu hổ nhất thiên hạ (6)
Editor: QR
Ai bảloic o Hồpbhr ng Loan ta làmehz mộuuse t ngưwjag ờdniv i cócimp thùuuse tấhdak t báunfp o!
Cho dùuuse Hồpbhr ng Lăuuse ng khôzihb ng biếjzth t lờdniv i nàmehz y củovhj a Vâtlfm n Lạfppv c Phong vàmehz Hồpbhr ng Loan cócimp ýtmcm gìzzpb nhưwjag ng vẫpywo n sai ngưwjag ờdniv i đdpnx i mờdniv i y sưwjag đdpnx ếjzth n.
Khôzihb ng bao lâtlfm u, mộuuse t ngưwjag ờdniv i y sưwjag đdpnx ầscgn u tócimp c hoa râtlfm m xuấhdak t hiệivyn n ởcmie trưwjag ớwjag c mặesrp t Hồpbhr ng Lăuuse ng.
“Đjitd i, chẩpbhr n bệivyn nh cho cho nàmehz ng.” Hồpbhr ng Lăuuse ng phấhdak t tay, nócimp i.
“Tuâtlfm n lệivyn nh, châtlfm u chủovhj đdpnx ạfppv i nhâtlfm n.”
Lãjzth o giảloic chắtmkk p tay, chậjsfz m rãjzth i đdpnx i vềgtji phíahnr a Hạfppv Sơgksn .
“Khôzihb ng, khôzihb ng cầscgn n!”
Nhìzzpb n thấhdak y lãjzth o giảloic đdpnx i vềgtji phíahnr a mìzzpb nh, sắtmkk c mặesrp t Hạfppv Sơgksn đdpnx ạfppv i biếjzth n, liêdniv n tụrfvd c lui vềgtji phíahnr a sau: “Ngưwjag ơgksn i khôzihb ng cầscgn n lạfppv i đdpnx âtlfm y!”
Hồpbhr ng Loan cưwjag ờdniv i tủovhj m tỉgifj m, nhìzzpb n Hạfppv Sơgksn : “Chỉgifj làmehz ta nghe nócimp i ngưwjag ơgksn i vìzzpb đdpnx ãjzth từunfp ng sinh non khiếjzth n cho thâtlfm n thểpjpq suy nhưwjag ợpywo c, cho nêdniv n mớwjag i mớwjag i y sưwjag tớwjag i chẩpbhr n bệivyn nh cho ngưwjag ơgksn i mộuuse t chúuuse t, ngưwjag ơgksn i nhưwjag thếjzth nàmehz y làmehz cócimp ýtmcm gìzzpb ? Chẳoggp ng lẽcimp cócimp bíahnr mậjsfz t gìzzpb khôzihb ng thểpjpq cho ai biếjzth t hay sao?”
Lúuuse c nàmehz y Hạfppv Sơgksn mớwjag i hiểpjpq u rõgtji , cảloic đdpnx ờdniv i nàmehz y củovhj a mìzzpb nh cũptnq ng khôzihb ng phảloic i làmehz đdpnx ốqzkb i thủovhj củovhj a Hồpbhr ng Loan!
Nàmehz ng nhìzzpb n lãjzth o giảloic càmehz ng đdpnx i càmehz ng gầscgn n, áunfp nh mắtmkk t càmehz ng thêdniv m kinh hoảloic ng, xiêdniv m y trêdniv n ngưwjag ờdniv i cũptnq ng sớwjag m bịmhpb mồpbhr hôzihb i làmehz m ưwjag ớwjag t, khuôzihb n mặesrp t vôzihb cùuuse ng tuyệivyn t vọmsff ng.
Cho dùuuse Lăuuse ng Trầscgn n cócimp ngốqzkb c, vàmehz o lúuuse c nàmehz y cũptnq ng pháunfp t hiệivyn n ra cáunfp i gìzzpb đdpnx ócimp , sắtmkk c mặesrp t củovhj a hắtmkk n lạfppv nh xuốqzkb ng, khôzihb ng hềgtji ôzihb n nhu nhưwjag lúuuse c trưwjag ớwjag c.
“Hạfppv Sơgksn , ngưwjag ơgksn i đdpnx ểpjpq cho hắtmkk n kiểpjpq m tra!”
Thâtlfm n thểpjpq Hạfppv Sơgksn run lêdniv n.
Cũptnq ng chỉgifj trong chớwjag p mắtmkk t, lãjzth o giảloic đdpnx ãjzth nắtmkk m lấhdak y bàmehz n tay củovhj a Hạfppv Sơgksn , thậjsfz t lâtlfm u sau, châtlfm n màmehz y củovhj a hắtmkk n hơgksn i nhíahnr u chặesrp t, nócimp i: “Bâtlfm y giờdniv ngưwjag ờdniv i trẻlqmc tuổtlfm i thậjsfz t sựumyq làmehz cáunfp i gìzzpb cũptnq ng dáunfp m dùuuse ng, ngay cảloic dưwjag ợpywo c liệivyn u hoa La Tàmehz ng cũptnq ng dáunfp m ăuuse n bậjsfz y!”
“Hoa La Tàmehz ng?”
Bỗsghv ng nhiêdniv n thâtlfm n thểpjpq Lăuuse ng Trầscgn n cứjsfz ng đdpnx ờdniv .
Mặesrp c dùuuse hắtmkk n khôzihb ng phảloic i y sưwjag cũptnq ng từunfp ng nghe nócimp i vềgtji loạfppv i dưwjag ợpywo c liệivyn u têdniv n hoa La Tàmehz ng nàmehz y.
Nghe nócimp i hoa La Tàmehz ng chỉgifj cócimp mộuuse t côzihb ng hiệivyn u đdpnx ócimp chíahnr nh làmehz cócimp thểpjpq khiếjzth n cho mộuuse t ngưwjag ờdniv i thâtlfm n thểpjpq khỏmhpb e mạfppv nh, thoạfppv t nhìzzpb n giốqzkb ng nhưwjag ma ốqzkb m! Bởcmie i vìzzpb loạfppv i dưwjag ợpywo c liệivyn u nàmehz y dơgksn bẩpbhr n nhưwjag thếjzth , vìzzpb vậjsfz y cócimp rấhdak t íahnr t hiệivyn u thuốqzkb c báunfp n loạfppv i dưwjag ợpywo c liệivyn u nàmehz y.
Nhưwjag ng màmehz nếjzth u thưwjag ờdniv ng xuyêdniv n dùuuse ng hoa La Tàmehz ng nàmehz y, cuốqzkb i cùuuse ng cũptnq ng khiếjzth n cho thâtlfm n thểpjpq thậjsfz t sựumyq trởcmie nêdniv n vôzihb cùuuse ng suy nhưwjag ợpywo c.
Bởcmie i vậjsfz y, lãjzth o giảloic mớwjag i cócimp thểpjpq nócimp i ra lờdniv i nàmehz y.
“Côzihb ng tửvoec .”
Sắtmkk c mặesrp t Hạfppv Sơgksn hiệivyn n lêdniv n sựumyq nôzihb n nócimp ng, vộuuse i vàmehz ng kéufbc o tay Lăuuse ng Trầscgn n, nócimp i: “Côzihb ng tửvoec ngưwjag ơgksn i nghe ta nócimp i, ta làmehz m nhưwjag vậjsfz y đdpnx ềgtji u làmehz bởcmie i vìzzpb …”
Phanh!
Lăuuse ng Trầscgn n néufbc m mạfppv nh tay Hạfppv Sơgksn ra.
Thâtlfm n thểpjpq Hạfppv Sơgksn lui vềgtji phíahnr a sau vàmehz i bưwjag ớwjag c, ngãjzth mạfppv nh trêdniv n mặesrp t đdpnx ấhdak t, mặesrp t xáunfp m nhưwjag tro tàmehz n.
“Hạfppv Sơgksn , ngưwjag ơgksn i vẫpywo n luôzihb n lừunfp a gạfppv t ta sao?”
Lăuuse ng Trầscgn n rốqzkb ng giậjsfz n nócimp i ra câtlfm u nócimp i nàmehz y: “Khócimp tráunfp ch mỗsghv i lầscgn n ta tớwjag i tìzzpb m Hồpbhr ng Loan, bệivyn nh cũptnq củovhj a ngưwjag ơgksn i đdpnx ềgtji u sẽcimp táunfp i pháunfp t màmehz do áunfp y náunfp y mỗsghv i lầscgn n ta đdpnx ềgtji u sẽcimp trởcmie lạfppv i bêdniv n cạfppv nh ngưwjag ơgksn i, nhưwjag ng kếjzth t quảloic đdpnx âtlfm y chỉgifj làmehz mộuuse t âtlfm m mưwjag u!”
Trong lòisvt ng Lăuuse ng Trầscgn n giốqzkb ng nhưwjag bịmhpb kim đdpnx âtlfm m, vôzihb cùuuse ng đdpnx au đdpnx ớwjag n.
Ngưwjag ờdniv i màmehz hắtmkk n toàmehz n tâtlfm m toàmehz n ýtmcm yêdniv u lạfppv i làmehz mộuuse t nữbptb nhâtlfm n tràmehz n đdpnx ầscgn y tâtlfm m kếjzth , vìzzpb cócimp thểpjpq cócimp đdpnx ưwjag ợpywo c hắtmkk n màmehz ngay cảloic thâtlfm n thểpjpq củovhj a mìzzpb nh cũptnq ng cócimp thểpjpq làmehz m nhưwjag vậjsfz y.
Hơgksn n nữbptb a…
Nàmehz ng quyếjzth n rũptnq Vâtlfm n Lạfppv c Phong trưwjag ớwjag c, sau khi bịmhpb cựumyq tuyệivyn t thìzzpb lạfppv i vu hãjzth m nàmehz ng ta!
Nữbptb nhâtlfm n nhưwjag vậjsfz y sao cócimp thểpjpq làmehz Hạfppv Sơgksn thuầscgn n khiếjzth t trong lòisvt ng mìzzpb nh?
“Côzihb ng tửvoec .”
Giọmsff ng nócimp i Hạfppv Sơgksn mang theo nghẹvnri n ngàmehz o: “Ta làmehz m mọmsff i chuyệivyn n đdpnx ềgtji u làmehz bởcmie i vìzzpb yêdniv u ngưwjag ơgksn i.”
“Yêdniv u ta? Ha ha!” Lăuuse ng Trầscgn n cuồpbhr ng tiếjzth u, nụrfvd cưwjag ờdniv i củovhj a hắtmkk n vôzihb cùuuse ng đdpnx iêdniv n cuồpbhr ng, bưwjag ớwjag c châtlfm n cócimp chúuuse t lảloic o đdpnx ảloic o, vôzihb cùuuse ng đdpnx au đdpnx ớwjag n nócimp i: “Hiệivyn n tạfppv i ta cũptnq ng khôzihb ng biếjzth t nhữbptb ng lờdniv i ngưwjag ơgksn i nócimp i vớwjag i ta, cócimp mộuuse t câtlfm u nàmehz o làmehz nócimp i thậjsfz t hay khôzihb ng? Mấhdak y ngàmehz y trưwjag ớwjag c, ngưwjag ơgksn i còisvt n nócimp i cho ta biếjzth t, ngưwjag ơgksn i tuyệivyn t đdpnx ốqzkb i sẽcimp khôzihb ng đdpnx ứjsfz ng núuuse i nàmehz y trôzihb ng núuuse i nọmsff , nhưwjag ng sau khi ngưwjag ơgksn i nhìzzpb n thấhdak y dung mạfppv o tuyệivyn t thếjzth củovhj a Vâtlfm n Lạfppv c Phong, lậjsfz p tứjsfz c muốqzkb n dụrfvd dỗsghv ‘hắtmkk n’, đdpnx âtlfm y làmehz hứjsfz a hẹvnri n củovhj a ngưwjag ơgksn i vớwjag i ta sao?”
“Ta khôzihb ng cócimp , ta khôzihb ng cócimp …” Hai mắtmkk t Hạfppv sơgksn rưwjag ng rưwjag ng, lắtmkk c đdpnx ầscgn u, run rẩpbhr y nócimp i. [QR]
Ai bả
Cho dù
Khô
“Đ
“Tuâ
Lã
“Khô
Nhì
Hồ
Lú
Nà
Cho dù
“Hạ
Thâ
Cũ
“Hoa La Tà
Bỗ
Mặ
Nghe nó
Như
Bở
“Cô
Sắ
Phanh!
Lă
Thâ
“Hạ
Lă
Trong lò
Ngư
Hơ
Nà
Nữ
“Cô
Giọ
“Yê
“Ta khô
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.