Quỷ Đế Cuồng Thê: Đại Tiểu Thư Ăn Chơi Trác Táng

Chương 1217 : Nói không hết ân ái triền miên (2)

    trước sau   
Editor: Tiểukaau Ly Ly.

Cho nêxrdin……

Hắrjchn mớxmtxi kếavzit luậotufn, tiểukaau thụpiiywnmmy làwnmmwnmmi tửapnk củlipua hắrjchn vàwnmmklbln Lạayxhc Phong.

Sắrjchc mặwnmmt Vâklbln Lạayxhc Phong tốnumpi sầxncdm: “Chúdouong ta cáudtkch biệnezut bao lâklblu?”

klbln Tiêxrdiu nghĩottu nghĩottu: “Hơoakvn nửapnka năuxtjm.”

“Mang thai yêxrdiu cầxncdu bao lâklblu?”


“Hoàwnmmi thai mưlhstxaqhi tháudtkng……”

klbln Lạayxhc Phong cưlhstxaqhi: “Vậotufy chàwnmmng cảxwcgm thấhtkpy, hắrjchn làwnmm nhi tửapnk chúdouong ta?”

klbln Tiêxrdiu trầxncdm mặwnmmc nửapnka ngàwnmmy: “Vậotufy hắrjchn làwnmm ai?”

“Chàwnmmng nókbmwi đxwcgi?” Vâklbln Lạayxhc Phong nhưlhstxmtxng màwnmmy, “Hắrjchn vàwnmm chàwnmmng ngưlhstơoakvi giốnumpng nhau nhưlhst thếavzi, vậotufy chàwnmmng nókbmwi hắrjchn cókbmw thâklbln phậotufn gìukaa?”

Vừfljsa nghe lờxaqhi nàwnmmy, Vâklbln Tiêxrdiu lậotufp tứtoavc khẩwkxon trưlhstơoakvng lêxrdin, hắrjchn co quắrjchp bấhtkpt an nhìukaan chằenvbm chằenvbm Vâklbln Lạayxhc Phong.

“Ta vàwnmm hắrjchn khôavzing cókbmw quan hệnezuukaa, nhữrjchng năuxtjm gầxncdn đxwcgâklbly, ta vẫfoavn luôavzin đxwcgi theo cạayxhnh nàwnmmng, trừfljs bỏxaqhwnmmng ởnezuxrdin ngoàwnmmi, ta khôavzing cókbmw tiếavzip xúdouoc quáudtk bấhtkpt kỳsijc kẻxkbjwnmmo…… Hơoakvn nữrjcha, ta cũlzheng chỉuxtjkbmw nữrjch nhâklbln duy nhấhtkpt làwnmmwnmmng, Phong nhi, nàwnmmng phảxwcgi tin tưlhstnezung ta, ta thậotuft sựkuwr khôavzing quan hệnezu vớxmtxi hắrjchn.”

Đudtkoạayxhn Diệnezuc Thầxncdn đxwcgesbsnh đxwcgi vềisnb phíklbla Vâklbln Lạayxhc Phong, liềisnbn nghe đxwcgưlhstwnmmc đxwcgnumpi thoạayxhi củlipua hai ngưlhstxaqhi nàwnmmy, khókbmwe miệnezung hắrjchn căuxtjng lêxrdin, khôavzing nókbmwi gìukaa nhìukaan Vâklbln Tiêxrdiu.

Trong lờxaqhi đxwcgzsjvn Quỷtlng Đudtkếavzi…… Làwnmm cụpiiy ngâklbly thơoakv?

“Đudtki.”

klbln Lạayxhc Phong nhẹpiiy nhàwnmmng híklblp mắrjcht, kéxncdo lấhtkpy vạayxht áudtko Vâklbln Tiêxrdiu: “Trởnezu vềisnb ta tíklblnh sổlpqh vớxmtxi chàwnmmng.”

“Phong nhi, nàwnmmng thậotuft sựkuwr phảxwcgi tin tưlhstnezung ta, ta khôavzing quen biếavzit hắrjchn……” Tráudtkn Vâklbln Tiêxrdiu đxwcglpqh mồzsjvavzii, sợwnmmklbln Lạayxhc Phong thậotuft sựkuwr sẽpuqi hiểukaau lầxncdm hắrjchn.

klbln Lạayxhc Phong quéxncdt hắrjchn liếavzic mắrjcht mộzloht cáudtki: “Tiểukaau thụpiiywnmm ta nhậotufn nuôavzii, vềisnb thâklbln phậotufn củlipua hắrjchn, sau nàwnmmy ta lạayxhi nókbmwi vớxmtxi chàwnmmng, hiệnezun tạayxhi, ta muốnumpn tíklblnh sổlpqh vớxmtxi chàwnmmng làwnmm, mộzloht ngưlhstxaqhi chàwnmmng đxwcgnumpi mặwnmmt vớxmtxi nhiềisnbu nguy hiểukaam nhưlhst vậotufy, vìukaa sao tấhtkpt cảxwcg toàwnmmn bộzloh đxwcgisnbu khôavzing nókbmwi cho ta? Cũlzheng khôavzing cókbmw đxwcgukaa cho Tầxncdn Nguyêxrdin nókbmwi cho ta?”

klbln Tiêxrdiu ngẩwkxon ra, mắrjcht đxwcgen hắrjchn gắrjcht gao nhìukaan chằenvbm chằenvbm Vâklbln Lạayxhc Phong, âklblm thanh khàwnmmn khàwnmmn màwnmm trầxncdm thấhtkpp: “Ta sợwnmmwnmmng lo lắrjchng……”


“Cho nêxrdin, ta muốnumpn trưlhstxmtxc tíklblnh mókbmwn nợwnmmwnmmy vớxmtxi chàwnmmng!”

klbln Lạayxhc Phong trừfljsng mắrjcht liếavzic mắrjcht hắrjchn mộzloht cáudtki, nókbmwi.

“Đudtkưlhstwnmmc, nếavziu cókbmw thểukaawnmmm cho nàwnmmng nguôavzii giậotufn, nàwnmmng trừfljsng phạayxht ta nhưlhst thếavziwnmmo đxwcgisnbu cókbmw thểukaa.”

klbln Lạayxhc Phong nheo mắrjcht lạayxhi, cung từfljs đxwcgáudtky mắrjcht xẹpiiyt qua đxwcgzloh nguy hiểukaam: “Hiệnezun tạayxhi chúdouong ta đxwcgi tíklblnh sổlpqh trêxrdin giưlhstxaqhng!”

klblnh sổlpqh trêxrdin giưlhstxaqhng?

Đudtkoạayxhn cũlzheng thầxncdn cókbmw chúdouot lờxaqh mờxaqh.

Lầxncdn đxwcgxncdu tiêxrdin hắrjchn nhìukaan thấhtkpy đxwcgi tíklblnh sổlpqh trêxrdin giưlhstxaqhng.

klbln côavzilhstơoakvng quảxwcg nhiêxrdin khôavzing giốnumpng vớxmtxi nữrjch nhâklbln kháudtkc.

Khíklbl pháudtkch, khôavzing biếavzit xấhtkpu hổlpqh!

Xa xa, hắrjchn cògnutn mơoakv hồzsjv nghe thấhtkpy đxwcgnumpi thoạayxhi củlipua hai ngưlhstxaqhi kia truyềisnbn đxwcgếavzin.

“Ta trêxrdin, chàwnmmng dưlhstxmtxi!” Đudtkâklbly làwnmm mộzloht âklblm thanh tàwnmm khíklbl, lạayxhi càwnmmng báudtk đxwcgayxho vôavziztmang.

“Đudtkưlhstwnmmc.” Âayxhm thanh nàwnmmy bao hàwnmmm sủlipung nịesbsch vàwnmm dung túdouong.

“Ta muốnumpn cho chàwnmmng ba ngàwnmmy ba đxwcgêxrdim khôavzing xuốnumpng giưlhstxaqhng đxwcgưlhstwnmmc!”


“Yêxrdin tâklblm, thểukaa chấhtkpt ta, cho dùztmawnmm ba tháudtkng, cũlzheng cókbmw thểukaa xuốnumpng đxwcgưlhstwnmmc giưlhstxaqhng.”

Đudtkoạayxhn Diệnezuc Thầxncdn thiếavziu chúdouot nữrjcha téxncd ngãzzuj trêxrdin đxwcghtkpt.

klbln côavzilhstơoakvng nàwnmmy khíklbl pháudtkch…… Cũlzheng quáudtk mứtoavc đxwcgi? Lạayxhi cókbmw thểukaakbmwi làwnmmm Quỷtlng Đudtkếavzi ba ngàwnmmy khôavzing xuốnumpng giưlhstxaqhng đxwcgưlhstwnmmc?

wnmm Quỷtlng Đudtkếavzi đxwcgnumpi vớxmtxi nàwnmmng, lạayxhi rấhtkpt làwnmm bao dung vàwnmm phókbmwng túdouong.

Hắrjchn cókbmw thểukaa nhìukaan ra đxwcgưlhstwnmmc, nam nhâklbln kia sủlipung nàwnmmng đxwcgếavzin tậotufn xưlhstơoakvng tủlipuy, tùztmay ýayxh tấhtkpt cảxwcgwnmmnh vi củlipua nàwnmmng.

Trong lògnutng Đudtkoạayxhn Diệnezuc Thầxncdn mơoakv hồzsjv, chíklblnh mìukaanh khókbmwkbmw thểukaa nhấhtkpt kiếavzin chung tìukaanh vớxmtxi mộzloht nữrjch nhâklbln.

Đudtkáudtkng tiếavzic, nữrjch nhâklbln nàwnmmy đxwcgãzzujkbmw phu quâklbln.

Phu quâklbln nàwnmmng ưlhstu túdouo nhưlhst thếavzi, ưlhstu túdouo đxwcgếavzin ai cũlzheng khôavzing cókbmwudtkch nàwnmmo bằenvbng đxwcgưlhstwnmmc……

Chíklblnh mìukaanh cògnutn cókbmw hy vọnezung gìukaa?

Đudtkoạayxhn Diệnezuc Thầxncdn thởnezuwnmmi, hiệnezun giờxaqh, hắrjchn chỉuxtjkbmw thểukaa thàwnmmnh tâklblm mộzloht lògnutng chúdouoc phúdouoc Vâklbln Lạayxhc Phong.

“Trốnumpn!”

udtkc vịesbslhstxaqhng giảxwcg tiếavzin đxwcgếavzin bao vâklbly tiêxrdiu trừfljsklbln Tiêxrdiu, sau khi nhìukaan thấhtkpy hai ngưlhstxaqhi rờxaqhi đxwcgi, xoay ngưlhstxaqhi liềisnbn muốnumpn đxwcgàwnmmo tẩwkxou.

Hỏxaqha Hỏxaqha mắrjcht sắrjchc liếavzic vềisnb đxwcgzlohng táudtkc nhữrjchng ngưlhstxaqhi đxwcgókbmw, lạayxhnh giọnezung tàwnmmn khốnumpc quáudtkt lớxmtxn nókbmwi: “Muốnumpn chạayxhy trốnumpn, cũlzheng phảxwcgi nhìukaan xem cáudtkc ngưlhstơoakvi làwnmmm đxwcgưlhstwnmmc hay khôavzing! Tiểukaau thụpiiy, nhữrjchng ngưlhstxaqhi nàwnmmy muốnumpn giếavzit phụpiiy mẫfoavu ngưlhstơoakvi, ngưlhstơoakvi tíklblnh toáudtkn trừfljsng phạayxht bọnezun họnezu nhưlhst thếavziwnmmo?”

Tiểukaau thụpiiylzheng khôavzing phảxwcgi ngưlhstxaqhi bìukaanh thưlhstxaqhng, hắrjchn làwnmm từfljs loạayxhi câklbly tiếavzin hókbmwa màwnmm đxwcgếavzin, đxwcgfljsng nhìukaan hắrjchn mớxmtxi sinh ra mấhtkpy tháudtkng, tâklblm tríklbl sớxmtxm đxwcgãzzuj giốnumpng nhưlhstwnmmi tửapnkwnmmi tuổlpqhi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.