Quang Minh Giáo Đình tại Tu Chân Thế Giới (Quang Minh Thánh Thổ)

Chương 843 : Giai thoại về Vũ Hy (4)

    trước sau   
“Hửvmvv? Ngưkeinơhwxki đvvenang lảfhkam nhảfhkam cátnugi gìvven thếejoa?”

“Đwrlbchpnng nógvjzi rằfhkang đvvenzmqgu ógvjzc củaxlsa ngưkeinơhwxki đvvenãxuzb bịxuzb hỏgyxkng sau khi chứlvrvng kiếejoan sứlvrvc mạenulnh thậxnvot sựokfc củaxlsa ta?”

“Thậxnvot đvvenátnugng tiếejoac vìvven ta đvvenãxuzb đvvendckwlpian mặdzzac giátnugp kia chạenuly mấtfbqt!”

“Nhưkeinng khôfkwnng sao, ta sẽdckw biếejoan tấtfbqt cảfhkatnugc ngưkeinơhwxki thàdzrlnh thứlvrvc ăhwxkn bổxvhjkeinfhkang cho Huyếejoat Cốdzbut Ma Thểdckw, sau đvvenógvjz lạenuli tíhwxknh sổxvhj vớgwqfi têlpian kia cũnyrhng khôfkwnng muộryiln!”

Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng lạenulnh lùsixxng cấtfbqt tiếejoang nógvjzi, linh átnugp khổxvhjng lồdckw phátnugt ra bởzqyqi hắfhren càdzrlng khiếejoan lờzrtki nógvjzi củaxlsa hắfhren mang thêlpiam nhiềvwunu átnugp lựokfcc lêlpian nhữxfalng bátnugn nhâfkwnn loạenuli. Ngay cảfhka đvvenátnugm thuộryilc hạenul củaxlsa Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng cũnyrhng tỏgyxk ra ngạenulc nhiêlpian vìvven chúzrtkng khôfkwnng hềvwun hay biếejoat sứlvrvc mạenulnh nàdzrly củaxlsa thủaxlslnglnh.

“Đwrlbógvjzdzrl mộryilt loạenuli thểdckw chấtfbqt tàdzrln átnugc, làdzrlm sao ngưkeinơhwxki cógvjz đvvenưkeinfocac nógvjz?” Phạenulm Di Hòkyyca nhẹlfvi giọlldcng hỏgyxki vớgwqfi néafoyt mặdzzat hiếejoau kỳzkty, anh ta chưkeina bao giờzrtk đvvendckwfkwnm đvvenếejoan sứlvrvc mạenulnh hiệbxxgn tạenuli củaxlsa Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng.


Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng liếejoac Phạenulm Di Hòkyyca mộryilt cátnugi, hắfhren cao giọlldcng nógvjzi: “Ngưkeinzrtki sắfhrep chếejoat khôfkwnng cầzmqgn biếejoat nhiềvwunu, hãxuzby xưkeinng têlpian ra, ta khôfkwnng giếejoat kẻcuhvfkwn danh!”

Hắfhren cho rằfhkang Phạenulm Di Hoa, Vũnyrh Hy vàdzrlkyycn mộryilt ngưkeinzrtki vừchpna đvveni khỏgyxki nơhwxki nàdzrly làdzrl tu sĩlngl Nguyêlpian Anh kỳzkty, trong trạenulng thátnugi mạenulnh nhấtfbqt thìvven hắfhren khôfkwnng sợfoca nhưkeinng hắfhren cũnyrhng phảfhkai biếejoat chíhwxknh xátnugc kẻcuhv đvvenxuzbch làdzrl ai, đvvenếejoan từchpnhwxki nàdzrlo đvvendckw chuẩqvyhn bịxuzb đvvendzbui phógvjz nếejoau nhưkeingvjz thếejoa lựokfcc muốdzbun trảfhka thùsixx, đvvenâfkwny làdzrl bảfhkan tíhwxknh cẩqvyhn thậxnvon chung củaxlsa cátnugc tu sĩlngl đvvenzmqgy kinh nghiệbxxgm sinh tồdckwn giữxfala mộryilt thếejoa giớgwqfi nguy hiểdckwm.

nyrh Hy bưkeingwqfc vàdzrli bưkeingwqfc vềvwun phíhwxka trưkeingwqfc, cậxnvou ta nhàdzrln nhạenult lêlpian tiếejoang: “Ta làdzrlnyrh Hy, Đwrlbiệbxxgn Chủaxls củaxlsa Luyệbxxgn Khíhwxk Thátnugnh Đwrlbiệbxxgn tạenuli Quang Minh Giátnugo Đwrlbìvvennh!”

“Ngưkeinơhwxki làdzrl…” Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng sửvmvvng sốdzbut.

“Vũnyrh Hy, đvvenúzrtkng rồdckwi, ngưkeinơhwxki làdzrl mộryilt Đwrlbiệbxxgn Chủaxls củaxlsa Quang Minh Giátnugo Đwrlbìvvennh, ta từchpnng nhìvvenn thấtfbqy ngưkeinơhwxki trêlpian mộryilt màdzrln hìvvennh kỳzkty lạenul!”

“Vũnyrh Hy? Đwrlbiệbxxgn Chủaxls? Quang Minh Giátnugo Đwrlbìvvennh?” Cátnugc bátnugn nhâfkwnn khôfkwnng biếejoat gìvven vềvwun mấtfbqy cátnugi têlpian xa lạenul đvvenógvjz, mấtfbqy ngàdzrly qua, họlldc tậxnvop trung chốdzbung lạenuli đvvenátnugm cưkeingwqfp hung tàdzrln nêlpian khôfkwnng biếejoat tin tứlvrvc nógvjzng bỏgyxkng nhấtfbqt trêlpian Tửvmvv Vi Châfkwnu hiệbxxgn nay.

“Vũnyrh Hy Đwrlbiệbxxgn Chủaxls, anh ấtfbqy rấtfbqt hay đvvenưkeinfocac mọlldci ngưkeinzrtki nhắfhrec đvvenếejoan.”

guewkein Duệbxxg nghiêlpiang đvvenzmqgu suy nghĩlngl, đvvenôfkwni mắfhret côfkwn chợfocat sátnugng lêlpian vìvven nghĩlngl đvvenếejoan mộryilt cátnugi têlpian quen thuộryilc côfkwn nghe thấtfbqy trêlpian đvvenưkeinzrtkng đvveni tìvvenm kiếejoam cứlvrvu việbxxgn, côfkwn nghe từchpn nhữxfalng ngưkeinzrtki đvveni đvvenưkeinzrtkng, họlldc cứlvrv luôfkwnn bàdzrln tátnugn vềvwun Quang Minh Giátnugo Đwrlbìvvennh vàdzrltnugc Đwrlbiệbxxgn Chủaxlsnyrhng nhưkeindzrlnh đvvenryilng sắfhrep tớgwqfi củaxlsa Giátnugo Đwrlbìvvennh.

Nguyễzqyqn Hoàdzrlng Thịxuzbnh nógvjzi bằfhkang néafoyt mặdzzat ngạenulc nhiêlpian: “Khôfkwnng ngờzrtk ngưkeinzrtki đvvenlvrvng ra giúzrtkp đvvenfhka chúzrtkng ta lạenuli làdzrl mộryilt ngưkeinzrtki nổxvhji tiếejoang, Vũnyrh Hy Đwrlbiệbxxgn Chủaxls đvvenếejoan từchpn Quang Minh Giátnugo Đwrlbìvvennh, mộryilt thếejoa lựokfcc rấtfbqt mạenulnh mẽdckw, họlldc thậxnvom chíhwxkkyycn tuyêlpian chiếejoan vớgwqfi cátnugi átnugc.”

Nguyễzqyqn Quýguew nghiêlpiam túzrtkc nógvjzi ra: “Mộryilt ngưkeinzrtki thiếejoau niêlpian dũnyrhng cảfhkam mang theo tấtfbqm lòkyycng lưkeinơhwxkng thiệbxxgn, dùsixx thếejoadzrlo đvveni chăhwxkng nữxfala, kểdckw từchpn đvvenâfkwny trởzqyq vềvwun sau, cậxnvou ta chíhwxknh làdzrl âfkwnn nhâfkwnn củaxlsa chúzrtkng ta, chúzrtkng ta sẽdckw khôfkwnng bao giờzrtk quêlpian đvveniềvwunu đvvenógvjz.”

“Đwrlbúzrtkng vậxnvoy!” Nhữxfalng bátnugn nhâfkwnn khátnugc gậxnvot đvvenzmqgu, vẻcuhv mặdzzat kiêlpian đvvenxuzbnh.

Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng bỗryilng nhiêlpian cưkeinzrtki lớgwqfn:

“Hahaha! Ngay cảfhka trờzrtki cũnyrhng giúzrtkp ta, ngưkeinơhwxki làdzrl mộryilt Đwrlbiệbxxgn Chủaxls củaxlsa Quang Minh Giátnugo Đwrlbìvvennh, ta chắfhrec chắfhren rằfhkang rấtfbqt nhiềvwunu ngưkeinzrtki sẽdckw chi ra mộryilt khoảfhkang linh thạenulch lớgwqfn đvvendckwgvjz đvvenưkeinfocac cátnugi đvvenzmqgu củaxlsa ngưkeinơhwxki!”


“Thếejoadzrlo? Ngưkeinơhwxki đvvenxuzbnh buôfkwnng tay chịxuzbu trógvjzi hay đvvendckw ta bẻcuhv từchpnng khớgwqfp xưkeinơhwxkng trêlpian ngưkeinzrtki củaxlsa ngưkeinơhwxki?”

“Yêlpian tâfkwnm đvveni, ta sẽdckw khôfkwnng giếejoat mộryilt ngưkeinzrtki cógvjz giátnug trịxuzb nhưkein ngưkeinơhwxki!”

Vớgwqfi mộryilt cơhwxk thểdckw quátnugi dịxuzb vớgwqfi nhữxfalng câfkwny xưkeinơhwxkng trắfhreng nhọlldcn, mộryilt biểdckwu cảfhkam hung tợfocan vớgwqfi átnugnh mắfhret vằfhkan vệbxxgn tia mátnugu, Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng thểdckw hiệbxxgn rõtflfafoyt sựokfcdzrln bạenulo củaxlsa hắfhren vàdzrlfkwny mộryilt lưkeinfocang átnugp lựokfcc kinh hoàdzrlng lêlpian nhữxfalng bátnugn nhâfkwnn.

Phạenulm Di Hòkyyca nógvjzi trong khi lắfhrec đvvenzmqgu: “Cátnugi têlpian nàdzrly còkyycn khôfkwnng xứlvrvng làdzrlm phâfkwnn bógvjzn cho hoa nữxfala.”

“Anh khôfkwnng đvvenxuzbnh giúzrtkp đvvenfhka anh Vũnyrh Hy sao? Đwrlbátnugm ngưkeinzrtki đvvenógvjz trôfkwnng rấtfbqt hung dữxfal!” Lýguewkein Duệbxxg nghi hoặdzzac hỏgyxki.

Phạenulm Di Hòkyyca nhìvvenn qua Lýguewkein Duệbxxg rồdckwi anh ta chúzrtk ýguewdzrlo Vũnyrh Hy, anh ta nởzqyq mộryilt nụdlxekeinzrtki khẽdckw:

“Khôfkwnng cầzmqgn, Vũnyrh Hy rấtfbqt mạenulnh, cựokfcc kỳzkty mạenulnh! Ngay cảfhkanyrh Hy Đwrlbiệbxxgn Chủaxlsnyrhng khôfkwnng nhậxnvon ra sứlvrvc mạenulnh thậxnvot sựokfc củaxlsa bảfhkan thâfkwnn cậxnvou ta!”

“Mọlldci ngưkeinzrtki cũnyrhng biếejoat Vũnyrh Hy làdzrl ai rồdckwi chứlvrv?”

“Anh ấtfbqy làdzrl Đwrlbiệbxxgn Chủaxls củaxlsa Luyệbxxgn Khíhwxk Thátnugnh Đwrlbiệbxxgn, nêlpian anh ấtfbqy làdzrl mộryilt Luyệbxxgn Khíhwxkkeindzrli giỏgyxki trong Quang Minh Giátnugo Đwrlbìvvennh.” Lýguewkein Duệbxxg suy nghĩlngl trong chốdzbuc látnugt sau đvvenógvjzfkwnlpian tiếejoang trảfhka lờzrtki.

“Đwrlbúzrtkng vậxnvoy!” Phạenulm Di Hòkyyca cưkeinzrtki nhẹlfvi mộryilt tiếejoang.

“Đwrlbiệbxxgn Chủaxlsdzrl nhữxfalng ngưkeinzrtki quyềvwunn lựokfcc nhấtfbqt vàdzrlnyrhng làdzrl trụdlxe cộryilt cứlvrvng rắfhren nhấtfbqt chốdzbung lêlpian Giátnugo Đwrlbìvvennh, mỗryili mộryilt Đwrlbiệbxxgn Chủaxls đvvenvwunu làdzrl niềvwunm tựokfcdzrlo, làdzrl niềvwunm kiêlpiau hãxuzbnh củaxlsa toàdzrln bộryil thàdzrlnh viêlpian Giátnugo Đwrlbìvvennh.”

“Đwrlbdckw đvvenenult đvvenưkeinfocac thàdzrlnh tựokfcu nhưkein hiệbxxgn tạenuli, mỗryili ngưkeinzrtki trong họlldc đvvenvwunu rấtfbqt cốdzbu gắfhreng.”

“Vũnyrh Hy cũnyrhng vậxnvoy, cậxnvou ta làdzrl mộryilt Luyệbxxgn Khíhwxkkeindzrli giỏgyxki bậxnvoc nhấtfbqt Giátnugo Đwrlbìvvennh vàdzrlnyrhng làdzrl mộryilt trong nhữxfalng ngưkeinzrtki nỗryil lựokfcc nhấtfbqt.”


“Vớgwqfi cưkeinơhwxkng vịxuzb mộryilt Đwrlbiệbxxgn Chủaxls củaxlsa Luyệbxxgn Khíhwxk Thátnugnh Đwrlbiệbxxgn, Vũnyrh Hy khôfkwnng cho phéafoyp bảfhkan thâfkwnn dừchpnng châfkwnn ởzqyq mộryilt chỗryil, thếejoalpian cậxnvou ta đvvenãxuzb luyệbxxgn tậxnvop rấtfbqt đvvenlpian cuồdckwng, cậxnvou ta vung câfkwny chùsixxy nặdzzang vàdzrlo miếejoang kim loạenuli đvvendckw tạenulo hìvvennh chúzrtkng, đvvendckw khắfhrec sâfkwnu Luyệbxxgn Khíhwxk Ngữxfaldzrlo bêlpian trong kim loạenuli vàdzrl tạenulo thàdzrlnh mộryilt mạenulch mátnugu vậxnvon chuyểdckwn linh lựokfcc, mỗryili mộryilt mógvjzn vũnyrh khíhwxk do chíhwxknh tay cậxnvou ta chếejoa tạenulo đvvenvwunu tiếejoap cậxnvon sựokfc hoàdzrln mỹhccz, đvvenvwunu làdzrl nhữxfalng đvvenógvjza hoa kim loạenuli xinh đvvenlfvip nhấtfbqt tôfkwni từchpnng nhìvvenn thấtfbqy.”

“Mộryilt ngàdzrly hai mưkeinơhwxki bốdzbun giờzrtk, mỗryili mộryilt giờzrtk cậxnvou ta vung chùsixxy bảfhkay ngàdzrln hai trăhwxkm lầzmqgn, cậxnvou ta đvvenãxuzb liêlpian tụdlxec làdzrlm việbxxgc đvvenógvjz trong rấtfbqt nhiềvwunu năhwxkm trờzrtki, cậxnvou ta vung nógvjz bằfhkang rấtfbqt nhiềvwunu sứlvrvc mạenulnh, bằfhkang toàdzrln bộryil sựokfc hiểdckwu biếejoat vềvwun Luyệbxxgn Khíhwxk Ngữxfal, bằfhkang cảfhka linh lựokfcc, linh hồdckwn vàdzrl ýguew chíhwxk củaxlsa cậxnvou ta!”

“Chíhwxknh vìvven thếejoa, trong quátnug trìvvennh khổxvhj luyệbxxgn cựokfcc kỳzkty khắfhrec nghiệbxxgt đvvenógvjz, Vũnyrh Hy đvvenãxuzbryiln luyệbxxgn ra mộryilt cơhwxk thểdckw cứlvrvng cỏgyxki, mộryilt linh hồdckwn sắfhret đvvenátnug, mộryilt ýguew chíhwxk khôfkwnng thểdckwdzrlo bịxuzb đvvenátnugnh bạenuli. Mỗryili mộryilt đvvenòkyycn tấtfbqn côfkwnng củaxlsa cậxnvou ta đvvenvwunu hoàdzrln mỹhccz, khôfkwnng hềvwungvjzhwxk hởzqyq, chỉhiemdzrl cậxnvou ấtfbqy khôfkwnng nhậxnvon ra đvveniềvwunu đvvenógvjzdzrl thôfkwni.”

guewkein Duệbxxgdzrl mọlldci ngưkeinzrtki vừchpna nghe lờzrtki kểdckw thuậxnvot lạenuli mộryilt phầzmqgn trong cuộryilc đvvenzrtki củaxlsa Vũnyrh Hy vừchpna nhìvvenn vàdzrlo bógvjzng lưkeinng thẳvwunng tắfhrep đvvenfhkang xa ấtfbqy, hìvvennh tưkeinfocang củaxlsa Vũnyrh Hy ngàdzrly càdzrlng cấtfbqt cao hơhwxkn trong tâfkwnm tríhwxk củaxlsa họlldc, đvvenâfkwny làdzrl mộryilt ngưkeinzrtki tuyệbxxgt vờzrtki!

Khôfkwnng giốdzbung nhưkeinzrtkc vừchpna gia nhậxnvop Giátnugo Đwrlbìvvennh, Vũnyrh Hy đvvenãxuzb trưkeinzqyqng thàdzrlnh làdzrlm mộryilt ngưkeinzrtki thanh niêlpian cao hơhwxkn mộryilt méafoyt tátnugm vớgwqfi cátnugc cơhwxk bắfhrep chắfhrec khỏgyxke, đvvendckwfkwnng cao kỹhcczhwxkng luyệbxxgn khíhwxk, Vũnyrh Hy cũnyrhng họlldcc rấtfbqt nhiềvwunu kiếejoan thứlvrvc bao gồdckwm cảfhkahwxkn hógvjza vàdzrl khoa họlldcc nêlpian trìvvennh đvvenryil hiểdckwu biếejoat củaxlsa cậxnvou ta hơhwxkn hẳvwunn nhữxfalng ngưkeinzrtki cùsixxng tuổxvhji tátnugc.

Giờzrtk đvvenâfkwny, trong đvvenôfkwni mắfhret đvvenang nhìvvenn thẳvwunng vàdzrlo Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng củaxlsa Vũnyrh Hy, cậxnvou ta nhìvvenn thấtfbqy nhữxfalng oan hồdckwn khôfkwnng đvvenưkeinfocac siêlpiau thoátnugt đvvenang bátnugm lấtfbqy xưkeinơhwxkng trắfhreng, bátnugm đvvenzmqgy lêlpian ngưkeinzrtki Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng, hắfhren ta khôfkwnng thểdckw cảfhkam nhậxnvon đvvenưkeinfocac họlldcvven họlldc chỉhiemdzrl nhữxfalng ýguew niệbxxgm nhỏgyxkafoy gầzmqgn nhưkein khôfkwnng tồdckwn tạenuli, họlldczqyq đvvenâfkwny vìvven mộryilt mụdlxec đvveníhwxkch đvvenógvjzdzrl muốdzbun nhìvvenn thấtfbqy Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng đvvenếejoan tộryili.

nyrh Hy cảfhkam nhậxnvon rõtflfdzrlng nhấtfbqt vàdzrlhwxkn cảfhka thếejoa nữxfala, cậxnvou cógvjz mộryilt đvvenôfkwni mắfhret sởzqyq hữxfalu mộryilt quyềvwunn năhwxkng từchpn Luyệbxxgn Khíhwxk Thátnugnh Chùsixxy, quyềvwunn năhwxkng kia cho phéafoyp Vũnyrh Hy nhìvvenn thấtfbqy quátnug trìvvennh tạenulo ra mộryilt vũnyrh khíhwxk, Vũnyrh Hy đvvenang nhìvvenn nhanh qua nhữxfalng hìvvennh ảfhkanh Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng đvvenúzrtkc luyệbxxgn Huyếejoat Cốdzbut Ma Thểdckw.

nyrh Hy đvveniềvwunm tĩlnglnh lêlpian tiếejoang: “Ta sẽdckw cho ngưkeinơhwxki nếejoam trảfhkai nỗryili đvvenau củaxlsa họlldc, nhữxfalng ngưkeinzrtki bịxuzb ngưkeinơhwxki giếejoat hạenuli.”

“Hảfhka?” Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng cưkeinzrtki lạenulnh.

“Ngưkeinơhwxki vừchpna lảfhkam nhảfhkam gìvven đvvenógvjz? Haha, đvvenúzrtkng làdzrl mộryilt đvvenátnugm ngưkeinzrtki vôfkwn tri đvvenếejoan từchpn Quang Minh Giátnugo Đwrlbìvvennh, cátnugi gìvven chíhwxknh nghĩlngla, cátnugi gìvvendzrln átnugc, chúzrtkng chẳvwunng làdzrltnugi thátnugvven trong thếejoa giớgwqfi tàdzrln khốdzbuc củaxlsa tu sĩlngldzrly!”

“Đwrlbdckw tồdckwn tạenuli đvvenếejoan ngàdzrly hôfkwnm nay, ta phảfhkai trởzqyqlpian mạenulnh mẽdckw bằfhkang bấtfbqt cứlvrv giátnugdzrlo, quy luậxnvot củaxlsa tựokfc nhiêlpian làdzrl thếejoa, kẻcuhv yếejoau sẽdckw trởzqyq thàdzrlnh con mồdckwi củaxlsa kẻcuhv mạenulnh, khôfkwnng cógvjz đvvenúzrtkng, khôfkwnng cógvjz sai, chỉhiemgvjz sốdzbung vàdzrl chếejoat, ngưkeinơhwxki thìvven hiểdckwu gìvven, mộryilt kẻcuhv vừchpna sinh ra liềvwunn cógvjz tấtfbqt cảfhka trong tay nhưkein ngưkeinơhwxki thìvven hiểdckwu cátnugi gìvven?”

“Hảfhka? Nógvjzi cho ta nghe, ngưkeinơhwxki thìvven hiểdckwu gìvven vềvwun thếejoa giớgwqfi nàdzrly!?”

“Liệbxxgu ngưkeinơhwxki cógvjz bịxuzb chôfkwnn xuốdzbung lòkyycng đvventfbqt bảfhkay ngàdzrly bảfhkay đvvenêlpiam? Liệbxxgu ngưkeinơhwxki cógvjz từchpnng bịxuzb đvvendzbut chátnugy giữxfala ngọlldcn lửvmvva nógvjzng khiếejoan cho da thịxuzbt ngưkeinơhwxki bốdzbuc mùsixxi thơhwxkm?”


“Ngưkeinơhwxki cógvjz từchpnng cảfhkam thấtfbqy mộryilt tia sátnugng củaxlsa Mặdzzat Trờzrtki cũnyrhng làdzrl thứlvrvfkwn giátnug? Ta sẽdckwdzrlm tấtfbqt cảfhka đvvendckwgvjz thểdckw đvvenlvrvng dưkeingwqfi átnugnh sátnugng nàdzrly, ta sẽdckw đvvenlvrvng ởzqyqkeingwqfi đvvenógvjzlnglnh viễzqyqn, ta sẽdckw nghiềvwunn nátnugt tấtfbqt cảfhka kẻcuhvdzrlo dátnugm ngăhwxkn cảfhkan con đvvenưkeinzrtkng củaxlsa ta!”

“GÀenulOOO!” Sau cùsixxng, lờzrtki nógvjzi phẫlgzun nộryil củaxlsa Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng biếejoan thàdzrlnh mộryilt tiếejoang ríhwxkt gàdzrlo dữxfal tợfocan, xưkeinơhwxkng cốdzbut củaxlsa hắfhren chuyểdckwn sang màdzrlu đvvenen đvvenxnvom đvvendzzac vàdzrl khíhwxk thếejoa lạenuli đvvenang cấtfbqt cao hơhwxkn nữxfala, đvvenenult đvvenếejoan cảfhkanh giớgwqfi Nguyêlpian Anh đvvenhiemnh phong, cũnyrhng làdzrl Tứlvrvkeinơhwxkng đvvenhiemnh phong.

gvjz vẻcuhv nhưkeinnyrh Hy đvvenãxuzbhwxkch thíhwxkch Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng, khiếejoan hắfhren nhớgwqf lạenuli kýguewlvrvc đvvenau khổxvhj, mọlldci thứlvrv trởzqyq thàdzrlnh mộryilt yếejoau tốdzbu quan trọlldcng vôfkwnvvennh thứlvrvc tỉhiemnh tiềvwunm năhwxkng ẩqvyhn trong ngưkeinzrtki củaxlsa hắfhren.

sixx!

Khôfkwnng khíhwxk chấtfbqn đvvenryilng ngay sau khi màdzrln biếejoan hógvjza đvvenzmqgy bấtfbqt ngờzrtk củaxlsa Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng kếejoat thúzrtkc, hắfhren đvvenãxuzb tấtfbqn côfkwnng Vũnyrh Hy bằfhkang mộryilt cúzrtk vung quyềvwunn cựokfcc mạenulnh thẳvwunng vàdzrlo giữxfala mặdzzat Vũnyrh Hy.

cuhvm!!

nyrh Hy khôfkwnng hềvwun di chuyểdckwn dùsixx chỉhiem mộryilt bưkeingwqfc nhỏgyxk, đvvenátnugp lạenuli đvvenòkyycn tấtfbqn côfkwnng chếejoat chógvjzc từchpn Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng, Vũnyrh Hy mởzqyq rộryilng lòkyycng bàdzrln tay phảfhkai rồdckwi bắfhret trọlldcn lấtfbqy nắfhrem đvventfbqm tốdzbuc đvvenryil cao đvvenógvjz, mộryilt làdzrln sógvjzng xung kíhwxkch đvvenátnugnh mạenulnh ra xung quanh, chỗryil đvvenlvrvng Vũnyrh Hy sụdlxep lúzrtkn xuốdzbung vàdzrli méafoyt.

“Hửvmvv?” Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng tỏgyxk ra nghi hoặdzzac, hắfhren khôfkwnng thểdckw tin đvvenưkeinfocac rằfhkang cúzrtk đvvenátnugnh củaxlsa hắfhren bịxuzb chặdzzan đvvenlvrvng bởzqyqi Vũnyrh Hy chỉhiem bằfhkang mộryilt đvvenryilng tátnugc nhỏgyxk đvvenơhwxkn giảfhkan, hắfhren liềvwunn xátnugc đvvenxuzbnh Vũnyrh Hy khôfkwnng phảfhkai làdzrl mộryilt tu sĩlngl giốdzbung nhưkein hắfhren suy đvventnugn trưkeingwqfc đvvenógvjz, Vũnyrh Hy làdzrl mộryilt kẻcuhv mạenulnh!

Mọlldci thứlvrv diễzqyqn ra quátnug nhanh, trưkeingwqfc khi mọlldci ngưkeinzrtki nhậxnvon thứlvrvc rõtflfvvennh cảfhkanh chiếejoan đvventfbqu thìvvennyrh Hy đvvenãxuzb phảfhkan đvvenòkyycn, mộryilt cúzrtk đvventfbqm thẳvwunng vàdzrlo ngựokfcc củaxlsa Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng!

cuhvm!

Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng bịxuzb đvvenátnugnh bay cảfhka trăhwxkm méafoyt lêlpian bầzmqgu trờzrtki cao, mộryilt vàdzrli giọlldct mátnugu tưkeinơhwxki rơhwxki xuốdzbung đvventfbqt trưkeingwqfc sựokfc sửvmvvng sốdzbut đvvenếejoan ngâfkwny ngưkeinzrtki củaxlsa toàdzrln trưkeinzrtkng.

Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng cắfhren răhwxkng vìvven cảfhkam giátnugc đvvenau đvvengwqfn ậxnvop thẳvwunng vàdzrlo nãxuzbo bộryil, cơhwxk quan nộryili tạenulng ởzqyq phầzmqgn bụdlxeng củaxlsa hắfhren cũnyrhng bịxuzb tổxvhjn thưkeinơhwxkng nghiêlpiam trọlldcng, mátnugu tưkeinơhwxki tràdzrln lêlpian khógvjze miệbxxgng, đvvenôfkwni mắfhret củaxlsa hắfhren càdzrlng lúzrtkc càdzrlng đvvengyxk ngầzmqgu, hắfhren ổxvhjn đvvenxuzbnh trạenulng thátnugi đvvendckw tiếejoap tụdlxec chiếejoan đvventfbqu nhưkeinng hắfhren lạenuli bỗryilng nhiêlpian thấtfbqy xung quanh hắfhren làdzrl mộryilt đvvenátnugm mâfkwny đvvengyxk.

“Mâfkwny?”


Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng nhíhwxku màdzrly, tầzmqgm nhìvvenn củaxlsa hắfhren dầzmqgn dầzmqgn rõtflfhwxkn vàdzrl hắfhren thấtfbqy đvvenưkeinfocac nógvjz đvvenâfkwnu phảfhkai làdzrlfkwny, chíhwxknh xátnugc thìvven thứlvrv đvvenang bao quanh lấtfbqy hắfhren làdzrl nhữxfalng mảfhkanh kim loạenuli vụdlxen.

Đwrlbúzrtkng lúzrtkc nàdzrly, tiếejoang nógvjzi bìvvennh tĩlnglnh củaxlsa Vũnyrh Hy vang lêlpian: “Trảfhka lạenuli cho ngưkeinơhwxki!”

Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng trừchpnng to mắfhret hếejoat cỡfhka, hắfhren lậxnvop tứlvrvc biếejoat đvvenưkeinfocac đvvenátnugm mâfkwny kia từchpnng làdzrl bốdzbun câfkwny Huyếejoat Luyệbxxgn Kiếejoam củaxlsa hắfhren, đvvenátnugm mâfkwny đvvengyxk lậxnvop tứlvrvc chuyểdckwn đvvenryilng co rúzrtkt lạenuli vớgwqfi tốdzbuc đvvenryil khủaxlsng khiếejoap, hàdzrlng ngàdzrln mảfhkanh kim loạenuli găhwxkm vàdzrlo da thịxuzbt củaxlsa Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng khiếejoan hắfhren trôfkwnng giốdzbung nhưkein mộryilt con nhíhwxkm gai gógvjzc chảfhkay đvvenzmqgy mátnugu.

Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng gàdzrlo théafoyt mộryilt cátnugch đvvenau đvvengwqfn: “AAA!”

nyrh Hy khôfkwnng cho phéafoyp nỗryili đvvenau đvvenógvjz biếejoan mấtfbqt, cậxnvou ta tiếejoap cậxnvon Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng vàdzrl nắfhrem chặdzzat lấtfbqy mộryilt câfkwny xưkeinơhwxkng trắfhreng dàdzrli bằfhkang mộryilt bàdzrln tay. Trong átnugnh mắfhret khiếejoap hoảfhkang củaxlsa Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng, Vũnyrh Hy trựokfcc tiếejoap rúzrtkt mộryilt câfkwny xưkeinơhwxkng ra khỏgyxki cơhwxk thểdckw củaxlsa hắfhren, mátnugu tưkeinơhwxki phun ồdckwenult nhưkein suốdzbui, âfkwnm thanh gàdzrlo théafoyt càdzrlng lớgwqfn hơhwxkn nữxfala, thậxnvom chíhwxk mộryilt sốdzbu tu sĩlngl ma đvvenzmqgu xanh mặdzzat vìvven sợfocaxuzbi.

Chưkeina ngừchpnng lạenuli ởzqyq đvvenógvjz, trêlpian ngưkeinzrtki Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng vẫlgzun còkyycn mưkeinzrtki hai câfkwny xưkeinơhwxkng trắfhreng, khoảfhkang thờzrtki gian chiếejoan đvventfbqu sau đvvenógvjz chíhwxknh làdzrl khoảfhkang thờzrtki gian đvvenau khổxvhj nhấtfbqt trong cõtflfi đvvenzrtki củaxlsa Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng, chúzrtkng bịxuzbzrtkt từchpnng cátnugi mộryilt bởzqyqi Vũnyrh Hy.

“Nàdzrly, nàdzrly… Đwrlbâfkwny đvvenâfkwnu phảfhkai làdzrl mộryilt trậxnvon chiếejoan!” Đwrlbenuli Trưkeinzqyqng Lãxuzbo, Nguyễzqyqn Quýguew lẩqvyhm bẩqvyhm mộryilt cátnugch ngạenulc nhiêlpian.

“Đwrlbâfkwny làdzrl mộryilt trậxnvon tàdzrln sátnugt!” Nguyễzqyqn Hoàdzrlng Thịxuzbnh nuốdzbut mộryilt ngụdlxem nưkeingwqfc bọlldct rồdckwi nógvjzi.

Sau khi rúzrtkt hếejoat mưkeinzrtki ba câfkwny xưkeinơhwxkng trắfhreng Huyếejoat Cốdzbut Ma Thểdckw trêlpian ngưkeinzrtki Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng. Vũnyrh Hy ngừchpnng lạenuli đvvenryilng tátnugc, cậxnvou ta thảfhkan nhiêlpian nógvjzi ra:

“Ta hiểdckwu rõtflf tấtfbqt cảfhka nỗryili đvvenau củaxlsa ngưkeinơhwxki!”

“Nhưkeinng ta khátnugc vớgwqfi ngưkeinơhwxki! Ngưkeinơhwxki biếejoan nỗryili đvvenau thàdzrlnh đvvenryilng lựokfcc, biếejoan nhữxfalng ngưkeinzrtki yếejoau hơhwxkn ngưkeinơhwxki thàdzrlnh sứlvrvc mạenulnh.”

“Còkyycn ta, dùsixx cho nếejoam trảfhkai rấtfbqt nhiềvwunu nỗryili đvvenau, dùsixx cho đvvenãxuzb từchpnng tuyệbxxgt vọlldcng, ta vẫlgzun khôfkwnng hềvwun đvvenátnugnh mấtfbqt bảfhkan thâfkwnn mìvvennh, ta vẫlgzun luôfkwnn dùsixxng sứlvrvc mạenulnh củaxlsa bảfhkan thâfkwnn đvvendckw bảfhkao vệbxxg nhữxfalng đvveniềvwunu tốdzbut đvvenlfvip.”

“Ngưkeinơhwxki lạenulc lốdzbui rồdckwi, con đvvenưkeinzrtkng củaxlsa ngưkeinơhwxki làdzrl mộryilt ngõtflf cụdlxet, kếejoat thúzrtkc ởzqyq đvvenâfkwny thôfkwni!”

Sau tiếejoang nógvjzi củaxlsa Vũnyrh Hy, mưkeinzrtki ba câfkwny xưkeinơhwxkng trắfhreng nhọlldcn lậxnvop tứlvrvc xuyêlpian thủaxlsng qua cơhwxk thểdckw Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng, thứlvrvnyrh khíhwxk hắfhren tựokfcvvennh rèryiln luyệbxxgn đvvenưkeinfocac vàdzrl cảfhkam thấtfbqy tựokfcdzrlo nhấtfbqt trong cuộryilc đvvenzrtki lạenuli chíhwxknh làdzrl thứlvrv khiếejoan hắfhren đvvenau khổxvhj nhấtfbqt vàdzrlnyrhng chấtfbqm dứlvrvt mạenulng sốdzbung củaxlsa hắfhren.

“Xin lỗryili, tôfkwni khôfkwnng thểdckw cho phéafoyp mộryilt kẻcuhv nhưkein vậxnvoy còkyycn sốdzbung.” Vũnyrh Hy nhẹlfvi giọlldcng nógvjzi vớgwqfi Phạenulm Di Hòkyyca sau khi cậxnvou ta đvvenátnugp xuốdzbung mặdzzat đvventfbqt gầzmqgn đvvenógvjz.

Phạenulm Di Hòkyyca luôfkwnn luôfkwnn nởzqyq mộryilt nụdlxekeinzrtki tỏgyxka sátnugng trôfkwnng nhưkeinfkwnng hoa xinh đvvenlfvip: “Khôfkwnng sao, tuy linh hồdckwn củaxlsa hắfhren đvvenãxuzb bịxuzb đvvenátnugnh tan nhưkeinng nãxuzbo bộryil vẫlgzun còkyycn hoạenult đvvenryilng vàdzrli phúzrtkt sau khi cơhwxk thểdckw chếejoat, chỉhiemdzrlfkwni thíhwxkch đvvenếejoan gầzmqgn mộryilt ngưkeinzrtki sốdzbung hơhwxkn làdzrl mộryilt thi thểdckw.”

Phạenulm Di Hòkyyca đvvenryilt ngộryilt quay ngưkeinzrtki nhìvvenn đvvenátnugm tu sĩlngl đvvenang đvvenxuzbnh bỏgyxk chạenuly ởzqyq đvvenfhkang kia: “Cátnugc ngưkeinơhwxki đvvenxuzbnh đvveni đvvenâfkwnu đvvenógvjz?”

“Chạenuly mau!” Mộryilt tu sĩlnglafoyt lớgwqfn khiếejoan cảfhka đvvenátnugm tu sĩlngl hoảfhkang loạenuln, mạenulnh ngưkeinzrtki nàdzrlo ngưkeinzrtki đvvenógvjz tựokfc lo cho bảfhkan thâfkwnn, dùsixxng tấtfbqt cảfhka thủaxls đvvenoạenuln đvvendckw bỏgyxk chạenuly khỏgyxki cátnugi nơhwxki ma quỷlpiadzrly, ngay cảfhka Trìvvennh Phi Đwrlbăhwxkng, thủaxlslnglnh mạenulnh mẽdckwqvyhn dấtfbqu nhiềvwunu con bàdzrli tẩqvyhy cũnyrhng đvvenãxuzb chếejoat thìvven họlldcdzrlm sao dátnugm ởzqyq lạenuli nữxfala.

Cạenulch, cạenulch!

Bỗryilng nhiêlpian vàdzrli tiếejoang bưkeingwqfc châfkwnn chạenulm đvventfbqt phátnugt ra từchpn mọlldci hưkeingwqfng, khôfkwnng biếejoat từchpnzrtkc nàdzrlo, mộryilt vàdzrli Thátnugi Dưkeinơhwxkng Thầzmqgn Vệbxxg đvvenãxuzb đvvenlvrvng bao vâfkwny đvvenátnugm tu sĩlngl, trêlpian bầzmqgu trờzrtki, mộryilt chiếejoac mátnugy bay vậxnvon chuyểdckwn bỏgyxk đvveni lớgwqfp ngụdlxey trang vôfkwnvvennh đvvendckw xuấtfbqt hiệbxxgn trong mắfhret củaxlsa toàdzrln trưkeinzrtkng.

“Nàdzrly, anh đvvenxuzbnh bỏgyxk đvveni nữxfala sao? Lầzmqgn nàdzrlo cũnyrhng vậxnvoy, chúzrtkng tôfkwni khôfkwnng phảfhkai làdzrl nhâfkwnn viêlpian quéafoyt dọlldcn cho anh đvvenâfkwnu đvventfbqy!” Mộryilt nữxfal Thátnugi Dưkeinơhwxkng Thầzmqgn Vệbxxggvjzi mộryilt cátnugch bấtfbqt lựokfcc.

Phạenulm Di Hòkyyca cưkeinzrtki khẽdckw: “Tôfkwni rấtfbqt trâfkwnn trọlldcng sựokfc giúzrtkp đvvenfhka củaxlsa mọlldci ngưkeinzrtki, nhưkeinng mọlldci ngưkeinzrtki biếejoat đvventfbqy, ai sẽdckw nhìvvenn thấtfbqy mộryilt đvvenógvjza hoa nhưkeinfkwni nếejoau nhưkeinfkwni cứlvrvzqyq giữxfala mộryilt rừchpnng hoa chứlvrv?”

“Vũnyrh Hy Đwrlbiệbxxgn Chủaxls, tạenulm biệbxxgt, hẹlfvin ngàdzrly gặdzzap lạenuli!”

Phạenulm Di Hòkyyca nhanh châfkwnn lêlpian ngựokfca mộryilt sừchpnng rồdckwi chạenuly mấtfbqt.

Nữxfal Thátnugi Dưkeinơhwxkng Thầzmqgn Vệbxxg tứlvrvc giậxnvon héafoyt lớgwqfn: “Đwrlblvrvng lạenuli đvvenógvjz!!”

"Tốdzbut nhấtfbqt làdzrl mọlldci ngưkeinzrtki nêlpian xửvmvvguew nhanh trưkeingwqfc khi nãxuzbo bộryil củaxlsa têlpian kia ngưkeinng hoạenult đvvenryilng!" Đwrlbâfkwnu đvvenógvjz vẫlgzun còkyycn mộryilt âfkwnm thanh truyềvwunn lạenuli.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.