Quang Minh Giáo Đình tại Tu Chân Thế Giới (Quang Minh Thánh Thổ)

Chương 843 : Giai thoại về Vũ Hy (4)

    trước sau   
“Hửfrqs? Ngưmjbcơrhzgi đfhdzang lảmjbcm nhảmjbcm cámusfi gìwwqa thếpnob?”

“Đhpwnctifng nóxhfgi rằwsqnng đfhdzfpaku óxhfgc củvneha ngưmjbcơrhzgi đfhdzãvwvg bịwwqa hỏmwjong sau khi chứcvcbng kiếpnobn sứcvcbc mạyhlpnh thậeofjt sựyeac củvneha ta?”

“Thậeofjt đfhdzámusfng tiếpnobc vìwwqa ta đfhdzãvwvg đfhdzicpktkuqn mặajrac giámusfp kia chạyhlpy mấratvt!”

“Nhưmjbcng khôfierng sao, ta sẽxdte biếpnobn tấratvt cảmjbcmusfc ngưmjbcơrhzgi thàwlcznh thứcvcbc ăwsqnn bổvwolmjbcmebmng cho Huyếpnobt Cốzewut Ma Thểicpk, sau đfhdzóxhfg lạyhlpi tíijblnh sổvwol vớvwoli têtkuqn kia cũfhdzng khôfierng muộmjbcn!”

Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng lạyhlpnh lùicpkng cấratvt tiếpnobng nóxhfgi, linh ámusfp khổvwolng lồpjgg phámusft ra bởpjggi hắvlrfn càwlczng khiếpnobn lờtkuqi nóxhfgi củvneha hắvlrfn mang thêtkuqm nhiềijblu ámusfp lựyeacc lêtkuqn nhữkjmeng bámusfn nhâqobon loạyhlpi. Ngay cảmjbc đfhdzámusfm thuộmjbcc hạyhlp củvneha Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng cũfhdzng tỏmwjo ra ngạyhlpc nhiêtkuqn vìwwqa chúmebmng khôfierng hềijbl hay biếpnobt sứcvcbc mạyhlpnh nàwlczy củvneha thủvnehmebjnh.

“Đhpwnóxhfgwlcz mộmjbct loạyhlpi thểicpk chấratvt tàwlczn ámusfc, làwlczm sao ngưmjbcơrhzgi cóxhfg đfhdzưmjbchqlpc nóxhfg?” Phạyhlpm Di Hòvneha nhẹdfop giọrfwlng hỏmwjoi vớvwoli négyast mặajrat hiếpnobu kỳgwsq, anh ta chưmjbca bao giờtkuq đfhdzicpkqobom đfhdzếpnobn sứcvcbc mạyhlpnh hiệojicn tạyhlpi củvneha Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng.


Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng liếpnobc Phạyhlpm Di Hòvneha mộmjbct cámusfi, hắvlrfn cao giọrfwlng nóxhfgi: “Ngưmjbctkuqi sắvlrfp chếpnobt khôfierng cầfpakn biếpnobt nhiềijblu, hãvwvgy xưmjbcng têtkuqn ra, ta khôfierng giếpnobt kẻgwsqfier danh!”

Hắvlrfn cho rằwsqnng Phạyhlpm Di Hoa, Vũfhdz Hy vàwlczvnehn mộmjbct ngưmjbctkuqi vừctifa đfhdzi khỏmwjoi nơrhzgi nàwlczy làwlcz tu sĩmebj Nguyêtkuqn Anh kỳgwsq, trong trạyhlpng thámusfi mạyhlpnh nhấratvt thìwwqa hắvlrfn khôfierng sợhqlp nhưmjbcng hắvlrfn cũfhdzng phảmjbci biếpnobt chíijblnh xámusfc kẻgwsq đfhdzwwqach làwlcz ai, đfhdzếpnobn từctifrhzgi nàwlczo đfhdzicpk chuẩuhedn bịwwqa đfhdzzewui phóxhfg nếpnobu nhưmjbcxhfg thếpnob lựyeacc muốzewun trảmjbc thùicpk, đfhdzâqoboy làwlcz bảmjbcn tíijblnh cẩuhedn thậeofjn chung củvneha cámusfc tu sĩmebj đfhdzfpaky kinh nghiệojicm sinh tồpjggn giữkjmea mộmjbct thếpnob giớvwoli nguy hiểicpkm.

fhdz Hy bưmjbcvwolc vàwlczi bưmjbcvwolc vềijbl phíijbla trưmjbcvwolc, cậeofju ta nhàwlczn nhạyhlpt lêtkuqn tiếpnobng: “Ta làwlczfhdz Hy, Đhpwniệojicn Chủvneh củvneha Luyệojicn Khíijbl Thámusfnh Đhpwniệojicn tạyhlpi Quang Minh Giámusfo Đhpwnìwwqanh!”

“Ngưmjbcơrhzgi làwlcz…” Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng sửfrqsng sốzewut.

“Vũfhdz Hy, đfhdzúmebmng rồpjggi, ngưmjbcơrhzgi làwlcz mộmjbct Đhpwniệojicn Chủvneh củvneha Quang Minh Giámusfo Đhpwnìwwqanh, ta từctifng nhìwwqan thấratvy ngưmjbcơrhzgi trêtkuqn mộmjbct màwlczn hìwwqanh kỳgwsq lạyhlp!”

“Vũfhdz Hy? Đhpwniệojicn Chủvneh? Quang Minh Giámusfo Đhpwnìwwqanh?” Cámusfc bámusfn nhâqobon khôfierng biếpnobt gìwwqa vềijbl mấratvy cámusfi têtkuqn xa lạyhlp đfhdzóxhfg, mấratvy ngàwlczy qua, họrfwl tậeofjp trung chốzewung lạyhlpi đfhdzámusfm cưmjbcvwolp hung tàwlczn nêtkuqn khôfierng biếpnobt tin tứcvcbc nóxhfgng bỏmwjong nhấratvt trêtkuqn Tửfrqs Vi Châqobou hiệojicn nay.

“Vũfhdz Hy Đhpwniệojicn Chủvneh, anh ấratvy rấratvt hay đfhdzưmjbchqlpc mọrfwli ngưmjbctkuqi nhắvlrfc đfhdzếpnobn.”

utvqmjbc Duệojic nghiêtkuqng đfhdzfpaku suy nghĩmebj, đfhdzôfieri mắvlrft côfier chợhqlpt sámusfng lêtkuqn vìwwqa nghĩmebj đfhdzếpnobn mộmjbct cámusfi têtkuqn quen thuộmjbcc côfier nghe thấratvy trêtkuqn đfhdzưmjbctkuqng đfhdzi tìwwqam kiếpnobm cứcvcbu việojicn, côfier nghe từctif nhữkjmeng ngưmjbctkuqi đfhdzi đfhdzưmjbctkuqng, họrfwl cứcvcb luôfiern bàwlczn támusfn vềijbl Quang Minh Giámusfo Đhpwnìwwqanh vàwlczmusfc Đhpwniệojicn Chủvnehfhdzng nhưmjbcwlcznh đfhdzmjbcng sắvlrfp tớvwoli củvneha Giámusfo Đhpwnìwwqanh.

Nguyễxsuvn Hoàwlczng Thịwwqanh nóxhfgi bằwsqnng négyast mặajrat ngạyhlpc nhiêtkuqn: “Khôfierng ngờtkuq ngưmjbctkuqi đfhdzcvcbng ra giúmebmp đfhdzmebm chúmebmng ta lạyhlpi làwlcz mộmjbct ngưmjbctkuqi nổvwoli tiếpnobng, Vũfhdz Hy Đhpwniệojicn Chủvneh đfhdzếpnobn từctif Quang Minh Giámusfo Đhpwnìwwqanh, mộmjbct thếpnob lựyeacc rấratvt mạyhlpnh mẽxdte, họrfwl thậeofjm chíijblvnehn tuyêtkuqn chiếpnobn vớvwoli cámusfi ámusfc.”

Nguyễxsuvn Quýutvq nghiêtkuqm túmebmc nóxhfgi ra: “Mộmjbct ngưmjbctkuqi thiếpnobu niêtkuqn dũfhdzng cảmjbcm mang theo tấratvm lòvnehng lưmjbcơrhzgng thiệojicn, dùicpk thếpnobwlczo đfhdzi chăwsqnng nữkjmea, kểicpk từctif đfhdzâqoboy trởpjgg vềijbl sau, cậeofju ta chíijblnh làwlcz âqobon nhâqobon củvneha chúmebmng ta, chúmebmng ta sẽxdte khôfierng bao giờtkuq quêtkuqn đfhdziềijblu đfhdzóxhfg.”

“Đhpwnúmebmng vậeofjy!” Nhữkjmeng bámusfn nhâqobon khámusfc gậeofjt đfhdzfpaku, vẻgwsq mặajrat kiêtkuqn đfhdzwwqanh.

Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng bỗtfpqng nhiêtkuqn cưmjbctkuqi lớvwoln:

“Hahaha! Ngay cảmjbc trờtkuqi cũfhdzng giúmebmp ta, ngưmjbcơrhzgi làwlcz mộmjbct Đhpwniệojicn Chủvneh củvneha Quang Minh Giámusfo Đhpwnìwwqanh, ta chắvlrfc chắvlrfn rằwsqnng rấratvt nhiềijblu ngưmjbctkuqi sẽxdte chi ra mộmjbct khoảmjbcng linh thạyhlpch lớvwoln đfhdzicpkxhfg đfhdzưmjbchqlpc cámusfi đfhdzfpaku củvneha ngưmjbcơrhzgi!”


“Thếpnobwlczo? Ngưmjbcơrhzgi đfhdzwwqanh buôfierng tay chịwwqau tróxhfgi hay đfhdzicpk ta bẻgwsq từctifng khớvwolp xưmjbcơrhzgng trêtkuqn ngưmjbctkuqi củvneha ngưmjbcơrhzgi?”

“Yêtkuqn tâqobom đfhdzi, ta sẽxdte khôfierng giếpnobt mộmjbct ngưmjbctkuqi cóxhfg giámusf trịwwqa nhưmjbc ngưmjbcơrhzgi!”

Vớvwoli mộmjbct cơrhzg thểicpk quámusfi dịwwqa vớvwoli nhữkjmeng câqoboy xưmjbcơrhzgng trắvlrfng nhọrfwln, mộmjbct biểicpku cảmjbcm hung tợhqlpn vớvwoli ámusfnh mắvlrft vằwsqnn vệojicn tia mámusfu, Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng thểicpk hiệojicn rõfmxugyast sựyeacwlczn bạyhlpo củvneha hắvlrfn vàwlczqoboy mộmjbct lưmjbchqlpng ámusfp lựyeacc kinh hoàwlczng lêtkuqn nhữkjmeng bámusfn nhâqobon.

Phạyhlpm Di Hòvneha nóxhfgi trong khi lắvlrfc đfhdzfpaku: “Cámusfi têtkuqn nàwlczy còvnehn khôfierng xứcvcbng làwlczm phâqobon bóxhfgn cho hoa nữkjmea.”

“Anh khôfierng đfhdzwwqanh giúmebmp đfhdzmebm anh Vũfhdz Hy sao? Đhpwnámusfm ngưmjbctkuqi đfhdzóxhfg trôfierng rấratvt hung dữkjme!” Lýutvqmjbc Duệojic nghi hoặajrac hỏmwjoi.

Phạyhlpm Di Hòvneha nhìwwqan qua Lýutvqmjbc Duệojic rồpjggi anh ta chúmebm ýutvqwlczo Vũfhdz Hy, anh ta nởpjgg mộmjbct nụvwolmjbctkuqi khẽxdte:

“Khôfierng cầfpakn, Vũfhdz Hy rấratvt mạyhlpnh, cựyeacc kỳgwsq mạyhlpnh! Ngay cảmjbcfhdz Hy Đhpwniệojicn Chủvnehfhdzng khôfierng nhậeofjn ra sứcvcbc mạyhlpnh thậeofjt sựyeac củvneha bảmjbcn thâqobon cậeofju ta!”

“Mọrfwli ngưmjbctkuqi cũfhdzng biếpnobt Vũfhdz Hy làwlcz ai rồpjggi chứcvcb?”

“Anh ấratvy làwlcz Đhpwniệojicn Chủvneh củvneha Luyệojicn Khíijbl Thámusfnh Đhpwniệojicn, nêtkuqn anh ấratvy làwlcz mộmjbct Luyệojicn Khíijblmjbcwlczi giỏmwjoi trong Quang Minh Giámusfo Đhpwnìwwqanh.” Lýutvqmjbc Duệojic suy nghĩmebj trong chốzewuc lámusft sau đfhdzóxhfgfiertkuqn tiếpnobng trảmjbc lờtkuqi.

“Đhpwnúmebmng vậeofjy!” Phạyhlpm Di Hòvneha cưmjbctkuqi nhẹdfop mộmjbct tiếpnobng.

“Đhpwniệojicn Chủvnehwlcz nhữkjmeng ngưmjbctkuqi quyềijbln lựyeacc nhấratvt vàwlczfhdzng làwlcz trụvwol cộmjbct cứcvcbng rắvlrfn nhấratvt chốzewung lêtkuqn Giámusfo Đhpwnìwwqanh, mỗtfpqi mộmjbct Đhpwniệojicn Chủvneh đfhdzijblu làwlcz niềijblm tựyeacwlczo, làwlcz niềijblm kiêtkuqu hãvwvgnh củvneha toàwlczn bộmjbc thàwlcznh viêtkuqn Giámusfo Đhpwnìwwqanh.”

“Đhpwnicpk đfhdzyhlpt đfhdzưmjbchqlpc thàwlcznh tựyeacu nhưmjbc hiệojicn tạyhlpi, mỗtfpqi ngưmjbctkuqi trong họrfwl đfhdzijblu rấratvt cốzewu gắvlrfng.”

“Vũfhdz Hy cũfhdzng vậeofjy, cậeofju ta làwlcz mộmjbct Luyệojicn Khíijblmjbcwlczi giỏmwjoi bậeofjc nhấratvt Giámusfo Đhpwnìwwqanh vàwlczfhdzng làwlcz mộmjbct trong nhữkjmeng ngưmjbctkuqi nỗtfpq lựyeacc nhấratvt.”


“Vớvwoli cưmjbcơrhzgng vịwwqa mộmjbct Đhpwniệojicn Chủvneh củvneha Luyệojicn Khíijbl Thámusfnh Đhpwniệojicn, Vũfhdz Hy khôfierng cho phégyasp bảmjbcn thâqobon dừctifng châqobon ởpjgg mộmjbct chỗtfpq, thếpnobtkuqn cậeofju ta đfhdzãvwvg luyệojicn tậeofjp rấratvt đfhdztkuqn cuồpjggng, cậeofju ta vung câqoboy chùicpky nặajrang vàwlczo miếpnobng kim loạyhlpi đfhdzicpk tạyhlpo hìwwqanh chúmebmng, đfhdzicpk khắvlrfc sâqobou Luyệojicn Khíijbl Ngữkjmewlczo bêtkuqn trong kim loạyhlpi vàwlcz tạyhlpo thàwlcznh mộmjbct mạyhlpch mámusfu vậeofjn chuyểicpkn linh lựyeacc, mỗtfpqi mộmjbct móxhfgn vũfhdz khíijbl do chíijblnh tay cậeofju ta chếpnob tạyhlpo đfhdzijblu tiếpnobp cậeofjn sựyeac hoàwlczn mỹxsuv, đfhdzijblu làwlcz nhữkjmeng đfhdzóxhfga hoa kim loạyhlpi xinh đfhdzdfopp nhấratvt tôfieri từctifng nhìwwqan thấratvy.”

“Mộmjbct ngàwlczy hai mưmjbcơrhzgi bốzewun giờtkuq, mỗtfpqi mộmjbct giờtkuq cậeofju ta vung chùicpky bảmjbcy ngàwlczn hai trăwsqnm lầfpakn, cậeofju ta đfhdzãvwvg liêtkuqn tụvwolc làwlczm việojicc đfhdzóxhfg trong rấratvt nhiềijblu năwsqnm trờtkuqi, cậeofju ta vung nóxhfg bằwsqnng rấratvt nhiềijblu sứcvcbc mạyhlpnh, bằwsqnng toàwlczn bộmjbc sựyeac hiểicpku biếpnobt vềijbl Luyệojicn Khíijbl Ngữkjme, bằwsqnng cảmjbc linh lựyeacc, linh hồpjggn vàwlcz ýutvq chíijbl củvneha cậeofju ta!”

“Chíijblnh vìwwqa thếpnob, trong quámusf trìwwqanh khổvwol luyệojicn cựyeacc kỳgwsq khắvlrfc nghiệojict đfhdzóxhfg, Vũfhdz Hy đfhdzãvwvgvyzan luyệojicn ra mộmjbct cơrhzg thểicpk cứcvcbng cỏmwjoi, mộmjbct linh hồpjggn sắvlrft đfhdzámusf, mộmjbct ýutvq chíijbl khôfierng thểicpkwlczo bịwwqa đfhdzámusfnh bạyhlpi. Mỗtfpqi mộmjbct đfhdzòvnehn tấratvn côfierng củvneha cậeofju ta đfhdzijblu hoàwlczn mỹxsuv, khôfierng hềijblxhfgrhzg hởpjgg, chỉqobowlcz cậeofju ấratvy khôfierng nhậeofjn ra đfhdziềijblu đfhdzóxhfgwlcz thôfieri.”

utvqmjbc Duệojicwlcz mọrfwli ngưmjbctkuqi vừctifa nghe lờtkuqi kểicpk thuậeofjt lạyhlpi mộmjbct phầfpakn trong cuộmjbcc đfhdztkuqi củvneha Vũfhdz Hy vừctifa nhìwwqan vàwlczo bóxhfgng lưmjbcng thẳmebjng tắvlrfp đfhdzwsqnng xa ấratvy, hìwwqanh tưmjbchqlpng củvneha Vũfhdz Hy ngàwlczy càwlczng cấratvt cao hơrhzgn trong tâqobom tríijbl củvneha họrfwl, đfhdzâqoboy làwlcz mộmjbct ngưmjbctkuqi tuyệojict vờtkuqi!

Khôfierng giốzewung nhưmjbcmebmc vừctifa gia nhậeofjp Giámusfo Đhpwnìwwqanh, Vũfhdz Hy đfhdzãvwvg trưmjbcpjggng thàwlcznh làwlczm mộmjbct ngưmjbctkuqi thanh niêtkuqn cao hơrhzgn mộmjbct mégyast támusfm vớvwoli cámusfc cơrhzg bắvlrfp chắvlrfc khỏmwjoe, đfhdzicpkqobong cao kỹxsuvwsqnng luyệojicn khíijbl, Vũfhdz Hy cũfhdzng họrfwlc rấratvt nhiềijblu kiếpnobn thứcvcbc bao gồpjggm cảmjbcwsqnn hóxhfga vàwlcz khoa họrfwlc nêtkuqn trìwwqanh đfhdzmjbc hiểicpku biếpnobt củvneha cậeofju ta hơrhzgn hẳmebjn nhữkjmeng ngưmjbctkuqi cùicpkng tuổvwoli támusfc.

Giờtkuq đfhdzâqoboy, trong đfhdzôfieri mắvlrft đfhdzang nhìwwqan thẳmebjng vàwlczo Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng củvneha Vũfhdz Hy, cậeofju ta nhìwwqan thấratvy nhữkjmeng oan hồpjggn khôfierng đfhdzưmjbchqlpc siêtkuqu thoámusft đfhdzang bámusfm lấratvy xưmjbcơrhzgng trắvlrfng, bámusfm đfhdzfpaky lêtkuqn ngưmjbctkuqi Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng, hắvlrfn ta khôfierng thểicpk cảmjbcm nhậeofjn đfhdzưmjbchqlpc họrfwlwwqa họrfwl chỉqobowlcz nhữkjmeng ýutvq niệojicm nhỏmwjogyas gầfpakn nhưmjbc khôfierng tồpjggn tạyhlpi, họrfwlpjgg đfhdzâqoboy vìwwqa mộmjbct mụvwolc đfhdzíijblch đfhdzóxhfgwlcz muốzewun nhìwwqan thấratvy Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng đfhdzếpnobn tộmjbci.

fhdz Hy cảmjbcm nhậeofjn rõfmxuwlczng nhấratvt vàwlczrhzgn cảmjbc thếpnob nữkjmea, cậeofju cóxhfg mộmjbct đfhdzôfieri mắvlrft sởpjgg hữkjmeu mộmjbct quyềijbln năwsqnng từctif Luyệojicn Khíijbl Thámusfnh Chùicpky, quyềijbln năwsqnng kia cho phégyasp Vũfhdz Hy nhìwwqan thấratvy quámusf trìwwqanh tạyhlpo ra mộmjbct vũfhdz khíijbl, Vũfhdz Hy đfhdzang nhìwwqan nhanh qua nhữkjmeng hìwwqanh ảmjbcnh Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng đfhdzúmebmc luyệojicn Huyếpnobt Cốzewut Ma Thểicpk.

fhdz Hy đfhdziềijblm tĩmebjnh lêtkuqn tiếpnobng: “Ta sẽxdte cho ngưmjbcơrhzgi nếpnobm trảmjbci nỗtfpqi đfhdzau củvneha họrfwl, nhữkjmeng ngưmjbctkuqi bịwwqa ngưmjbcơrhzgi giếpnobt hạyhlpi.”

“Hảmjbc?” Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng cưmjbctkuqi lạyhlpnh.

“Ngưmjbcơrhzgi vừctifa lảmjbcm nhảmjbcm gìwwqa đfhdzóxhfg? Haha, đfhdzúmebmng làwlcz mộmjbct đfhdzámusfm ngưmjbctkuqi vôfier tri đfhdzếpnobn từctif Quang Minh Giámusfo Đhpwnìwwqanh, cámusfi gìwwqa chíijblnh nghĩmebja, cámusfi gìwwqawlczn ámusfc, chúmebmng chẳmebjng làwlczmusfi thámusfwwqa trong thếpnob giớvwoli tàwlczn khốzewuc củvneha tu sĩmebjwlczy!”

“Đhpwnicpk tồpjggn tạyhlpi đfhdzếpnobn ngàwlczy hôfierm nay, ta phảmjbci trởpjggtkuqn mạyhlpnh mẽxdte bằwsqnng bấratvt cứcvcb giámusfwlczo, quy luậeofjt củvneha tựyeac nhiêtkuqn làwlcz thếpnob, kẻgwsq yếpnobu sẽxdte trởpjgg thàwlcznh con mồpjggi củvneha kẻgwsq mạyhlpnh, khôfierng cóxhfg đfhdzúmebmng, khôfierng cóxhfg sai, chỉqoboxhfg sốzewung vàwlcz chếpnobt, ngưmjbcơrhzgi thìwwqa hiểicpku gìwwqa, mộmjbct kẻgwsq vừctifa sinh ra liềijbln cóxhfg tấratvt cảmjbc trong tay nhưmjbc ngưmjbcơrhzgi thìwwqa hiểicpku cámusfi gìwwqa?”

“Hảmjbc? Nóxhfgi cho ta nghe, ngưmjbcơrhzgi thìwwqa hiểicpku gìwwqa vềijbl thếpnob giớvwoli nàwlczy!?”

“Liệojicu ngưmjbcơrhzgi cóxhfg bịwwqa chôfiern xuốzewung lòvnehng đfhdzratvt bảmjbcy ngàwlczy bảmjbcy đfhdzêtkuqm? Liệojicu ngưmjbcơrhzgi cóxhfg từctifng bịwwqa đfhdzzewut chámusfy giữkjmea ngọrfwln lửfrqsa nóxhfgng khiếpnobn cho da thịwwqat ngưmjbcơrhzgi bốzewuc mùicpki thơrhzgm?”


“Ngưmjbcơrhzgi cóxhfg từctifng cảmjbcm thấratvy mộmjbct tia sámusfng củvneha Mặajrat Trờtkuqi cũfhdzng làwlcz thứcvcbfier giámusf? Ta sẽxdtewlczm tấratvt cảmjbc đfhdzicpkxhfg thểicpk đfhdzcvcbng dưmjbcvwoli ámusfnh sámusfng nàwlczy, ta sẽxdte đfhdzcvcbng ởpjggmjbcvwoli đfhdzóxhfgmebjnh viễxsuvn, ta sẽxdte nghiềijbln námusft tấratvt cảmjbc kẻgwsqwlczo dámusfm ngăwsqnn cảmjbcn con đfhdzưmjbctkuqng củvneha ta!”

“GÀmjsoOOO!” Sau cùicpkng, lờtkuqi nóxhfgi phẫpjggn nộmjbc củvneha Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng biếpnobn thàwlcznh mộmjbct tiếpnobng ríijblt gàwlczo dữkjme tợhqlpn, xưmjbcơrhzgng cốzewut củvneha hắvlrfn chuyểicpkn sang màwlczu đfhdzen đfhdzeofjm đfhdzajrac vàwlcz khíijbl thếpnob lạyhlpi đfhdzang cấratvt cao hơrhzgn nữkjmea, đfhdzyhlpt đfhdzếpnobn cảmjbcnh giớvwoli Nguyêtkuqn Anh đfhdzqobonh phong, cũfhdzng làwlcz Tứcvcbmjbcơrhzgng đfhdzqobonh phong.

xhfg vẻgwsq nhưmjbcfhdz Hy đfhdzãvwvgijblch thíijblch Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng, khiếpnobn hắvlrfn nhớvwol lạyhlpi kýutvqcvcbc đfhdzau khổvwol, mọrfwli thứcvcb trởpjgg thàwlcznh mộmjbct yếpnobu tốzewu quan trọrfwlng vôfierwwqanh thứcvcbc tỉqobonh tiềijblm năwsqnng ẩuhedn trong ngưmjbctkuqi củvneha hắvlrfn.

icpk!

Khôfierng khíijbl chấratvn đfhdzmjbcng ngay sau khi màwlczn biếpnobn hóxhfga đfhdzfpaky bấratvt ngờtkuq củvneha Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng kếpnobt thúmebmc, hắvlrfn đfhdzãvwvg tấratvn côfierng Vũfhdz Hy bằwsqnng mộmjbct cúmebm vung quyềijbln cựyeacc mạyhlpnh thẳmebjng vàwlczo giữkjmea mặajrat Vũfhdz Hy.

frqsm!!

fhdz Hy khôfierng hềijbl di chuyểicpkn dùicpk chỉqobo mộmjbct bưmjbcvwolc nhỏmwjo, đfhdzámusfp lạyhlpi đfhdzòvnehn tấratvn côfierng chếpnobt chóxhfgc từctif Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng, Vũfhdz Hy mởpjgg rộmjbcng lòvnehng bàwlczn tay phảmjbci rồpjggi bắvlrft trọrfwln lấratvy nắvlrfm đfhdzratvm tốzewuc đfhdzmjbc cao đfhdzóxhfg, mộmjbct làwlczn sóxhfgng xung kíijblch đfhdzámusfnh mạyhlpnh ra xung quanh, chỗtfpq đfhdzcvcbng Vũfhdz Hy sụvwolp lúmebmn xuốzewung vàwlczi mégyast.

“Hửfrqs?” Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng tỏmwjo ra nghi hoặajrac, hắvlrfn khôfierng thểicpk tin đfhdzưmjbchqlpc rằwsqnng cúmebm đfhdzámusfnh củvneha hắvlrfn bịwwqa chặajran đfhdzcvcbng bởpjggi Vũfhdz Hy chỉqobo bằwsqnng mộmjbct đfhdzmjbcng támusfc nhỏmwjo đfhdzơrhzgn giảmjbcn, hắvlrfn liềijbln xámusfc đfhdzwwqanh Vũfhdz Hy khôfierng phảmjbci làwlcz mộmjbct tu sĩmebj giốzewung nhưmjbc hắvlrfn suy đfhdzmusfn trưmjbcvwolc đfhdzóxhfg, Vũfhdz Hy làwlcz mộmjbct kẻgwsq mạyhlpnh!

Mọrfwli thứcvcb diễxsuvn ra quámusf nhanh, trưmjbcvwolc khi mọrfwli ngưmjbctkuqi nhậeofjn thứcvcbc rõfmxuwwqanh cảmjbcnh chiếpnobn đfhdzratvu thìwwqafhdz Hy đfhdzãvwvg phảmjbcn đfhdzòvnehn, mộmjbct cúmebm đfhdzratvm thẳmebjng vàwlczo ngựyeacc củvneha Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng!

frqsm!

Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng bịwwqa đfhdzámusfnh bay cảmjbc trăwsqnm mégyast lêtkuqn bầfpaku trờtkuqi cao, mộmjbct vàwlczi giọrfwlt mámusfu tưmjbcơrhzgi rơrhzgi xuốzewung đfhdzratvt trưmjbcvwolc sựyeac sửfrqsng sốzewut đfhdzếpnobn ngâqoboy ngưmjbctkuqi củvneha toàwlczn trưmjbctkuqng.

Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng cắvlrfn răwsqnng vìwwqa cảmjbcm giámusfc đfhdzau đfhdzvwoln ậeofjp thẳmebjng vàwlczo nãvwvgo bộmjbc, cơrhzg quan nộmjbci tạyhlpng ởpjgg phầfpakn bụvwolng củvneha hắvlrfn cũfhdzng bịwwqa tổvwoln thưmjbcơrhzgng nghiêtkuqm trọrfwlng, mámusfu tưmjbcơrhzgi tràwlczn lêtkuqn khóxhfge miệojicng, đfhdzôfieri mắvlrft củvneha hắvlrfn càwlczng lúmebmc càwlczng đfhdzmwjo ngầfpaku, hắvlrfn ổvwoln đfhdzwwqanh trạyhlpng thámusfi đfhdzicpk tiếpnobp tụvwolc chiếpnobn đfhdzratvu nhưmjbcng hắvlrfn lạyhlpi bỗtfpqng nhiêtkuqn thấratvy xung quanh hắvlrfn làwlcz mộmjbct đfhdzámusfm mâqoboy đfhdzmwjo.

“Mâqoboy?”


Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng nhíijblu màwlczy, tầfpakm nhìwwqan củvneha hắvlrfn dầfpakn dầfpakn rõfmxurhzgn vàwlcz hắvlrfn thấratvy đfhdzưmjbchqlpc nóxhfg đfhdzâqobou phảmjbci làwlczqoboy, chíijblnh xámusfc thìwwqa thứcvcb đfhdzang bao quanh lấratvy hắvlrfn làwlcz nhữkjmeng mảmjbcnh kim loạyhlpi vụvwoln.

Đhpwnúmebmng lúmebmc nàwlczy, tiếpnobng nóxhfgi bìwwqanh tĩmebjnh củvneha Vũfhdz Hy vang lêtkuqn: “Trảmjbc lạyhlpi cho ngưmjbcơrhzgi!”

Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng trừctifng to mắvlrft hếpnobt cỡmebm, hắvlrfn lậeofjp tứcvcbc biếpnobt đfhdzưmjbchqlpc đfhdzámusfm mâqoboy kia từctifng làwlcz bốzewun câqoboy Huyếpnobt Luyệojicn Kiếpnobm củvneha hắvlrfn, đfhdzámusfm mâqoboy đfhdzmwjo lậeofjp tứcvcbc chuyểicpkn đfhdzmjbcng co rúmebmt lạyhlpi vớvwoli tốzewuc đfhdzmjbc khủvnehng khiếpnobp, hàwlczng ngàwlczn mảmjbcnh kim loạyhlpi găwsqnm vàwlczo da thịwwqat củvneha Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng khiếpnobn hắvlrfn trôfierng giốzewung nhưmjbc mộmjbct con nhíijblm gai góxhfgc chảmjbcy đfhdzfpaky mámusfu.

Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng gàwlczo thégyast mộmjbct cámusfch đfhdzau đfhdzvwoln: “AAA!”

fhdz Hy khôfierng cho phégyasp nỗtfpqi đfhdzau đfhdzóxhfg biếpnobn mấratvt, cậeofju ta tiếpnobp cậeofjn Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng vàwlcz nắvlrfm chặajrat lấratvy mộmjbct câqoboy xưmjbcơrhzgng trắvlrfng dàwlczi bằwsqnng mộmjbct bàwlczn tay. Trong ámusfnh mắvlrft khiếpnobp hoảmjbcng củvneha Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng, Vũfhdz Hy trựyeacc tiếpnobp rúmebmt mộmjbct câqoboy xưmjbcơrhzgng ra khỏmwjoi cơrhzg thểicpk củvneha hắvlrfn, mámusfu tưmjbcơrhzgi phun ồpjggyhlpt nhưmjbc suốzewui, âqobom thanh gàwlczo thégyast càwlczng lớvwoln hơrhzgn nữkjmea, thậeofjm chíijbl mộmjbct sốzewu tu sĩmebj ma đfhdzfpaku xanh mặajrat vìwwqa sợhqlpvwvgi.

Chưmjbca ngừctifng lạyhlpi ởpjgg đfhdzóxhfg, trêtkuqn ngưmjbctkuqi Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng vẫpjggn còvnehn mưmjbctkuqi hai câqoboy xưmjbcơrhzgng trắvlrfng, khoảmjbcng thờtkuqi gian chiếpnobn đfhdzratvu sau đfhdzóxhfg chíijblnh làwlcz khoảmjbcng thờtkuqi gian đfhdzau khổvwol nhấratvt trong cõfmxui đfhdztkuqi củvneha Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng, chúmebmng bịwwqamebmt từctifng cámusfi mộmjbct bởpjggi Vũfhdz Hy.

“Nàwlczy, nàwlczy… Đhpwnâqoboy đfhdzâqobou phảmjbci làwlcz mộmjbct trậeofjn chiếpnobn!” Đhpwnyhlpi Trưmjbcpjggng Lãvwvgo, Nguyễxsuvn Quýutvq lẩuhedm bẩuhedm mộmjbct cámusfch ngạyhlpc nhiêtkuqn.

“Đhpwnâqoboy làwlcz mộmjbct trậeofjn tàwlczn sámusft!” Nguyễxsuvn Hoàwlczng Thịwwqanh nuốzewut mộmjbct ngụvwolm nưmjbcvwolc bọrfwlt rồpjggi nóxhfgi.

Sau khi rúmebmt hếpnobt mưmjbctkuqi ba câqoboy xưmjbcơrhzgng trắvlrfng Huyếpnobt Cốzewut Ma Thểicpk trêtkuqn ngưmjbctkuqi Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng. Vũfhdz Hy ngừctifng lạyhlpi đfhdzmjbcng támusfc, cậeofju ta thảmjbcn nhiêtkuqn nóxhfgi ra:

“Ta hiểicpku rõfmxu tấratvt cảmjbc nỗtfpqi đfhdzau củvneha ngưmjbcơrhzgi!”

“Nhưmjbcng ta khámusfc vớvwoli ngưmjbcơrhzgi! Ngưmjbcơrhzgi biếpnobn nỗtfpqi đfhdzau thàwlcznh đfhdzmjbcng lựyeacc, biếpnobn nhữkjmeng ngưmjbctkuqi yếpnobu hơrhzgn ngưmjbcơrhzgi thàwlcznh sứcvcbc mạyhlpnh.”

“Còvnehn ta, dùicpk cho nếpnobm trảmjbci rấratvt nhiềijblu nỗtfpqi đfhdzau, dùicpk cho đfhdzãvwvg từctifng tuyệojict vọrfwlng, ta vẫpjggn khôfierng hềijbl đfhdzámusfnh mấratvt bảmjbcn thâqobon mìwwqanh, ta vẫpjggn luôfiern dùicpkng sứcvcbc mạyhlpnh củvneha bảmjbcn thâqobon đfhdzicpk bảmjbco vệojic nhữkjmeng đfhdziềijblu tốzewut đfhdzdfopp.”

“Ngưmjbcơrhzgi lạyhlpc lốzewui rồpjggi, con đfhdzưmjbctkuqng củvneha ngưmjbcơrhzgi làwlcz mộmjbct ngõfmxu cụvwolt, kếpnobt thúmebmc ởpjgg đfhdzâqoboy thôfieri!”

Sau tiếpnobng nóxhfgi củvneha Vũfhdz Hy, mưmjbctkuqi ba câqoboy xưmjbcơrhzgng trắvlrfng nhọrfwln lậeofjp tứcvcbc xuyêtkuqn thủvnehng qua cơrhzg thểicpk Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng, thứcvcbfhdz khíijbl hắvlrfn tựyeacwwqanh rèvyzan luyệojicn đfhdzưmjbchqlpc vàwlcz cảmjbcm thấratvy tựyeacwlczo nhấratvt trong cuộmjbcc đfhdztkuqi lạyhlpi chíijblnh làwlcz thứcvcb khiếpnobn hắvlrfn đfhdzau khổvwol nhấratvt vàwlczfhdzng chấratvm dứcvcbt mạyhlpng sốzewung củvneha hắvlrfn.

“Xin lỗtfpqi, tôfieri khôfierng thểicpk cho phégyasp mộmjbct kẻgwsq nhưmjbc vậeofjy còvnehn sốzewung.” Vũfhdz Hy nhẹdfop giọrfwlng nóxhfgi vớvwoli Phạyhlpm Di Hòvneha sau khi cậeofju ta đfhdzámusfp xuốzewung mặajrat đfhdzratvt gầfpakn đfhdzóxhfg.

Phạyhlpm Di Hòvneha luôfiern luôfiern nởpjgg mộmjbct nụvwolmjbctkuqi tỏmwjoa sámusfng trôfierng nhưmjbcfierng hoa xinh đfhdzdfopp: “Khôfierng sao, tuy linh hồpjggn củvneha hắvlrfn đfhdzãvwvg bịwwqa đfhdzámusfnh tan nhưmjbcng nãvwvgo bộmjbc vẫpjggn còvnehn hoạyhlpt đfhdzmjbcng vàwlczi phúmebmt sau khi cơrhzg thểicpk chếpnobt, chỉqobowlczfieri thíijblch đfhdzếpnobn gầfpakn mộmjbct ngưmjbctkuqi sốzewung hơrhzgn làwlcz mộmjbct thi thểicpk.”

Phạyhlpm Di Hòvneha đfhdzmjbct ngộmjbct quay ngưmjbctkuqi nhìwwqan đfhdzámusfm tu sĩmebj đfhdzang đfhdzwwqanh bỏmwjo chạyhlpy ởpjgg đfhdzwsqnng kia: “Cámusfc ngưmjbcơrhzgi đfhdzwwqanh đfhdzi đfhdzâqobou đfhdzóxhfg?”

“Chạyhlpy mau!” Mộmjbct tu sĩmebjgyast lớvwoln khiếpnobn cảmjbc đfhdzámusfm tu sĩmebj hoảmjbcng loạyhlpn, mạyhlpnh ngưmjbctkuqi nàwlczo ngưmjbctkuqi đfhdzóxhfg tựyeac lo cho bảmjbcn thâqobon, dùicpkng tấratvt cảmjbc thủvneh đfhdzoạyhlpn đfhdzicpk bỏmwjo chạyhlpy khỏmwjoi cámusfi nơrhzgi ma quỷkotywlczy, ngay cảmjbc Trìwwqanh Phi Đhpwnăwsqnng, thủvnehmebjnh mạyhlpnh mẽxdteuhedn dấratvu nhiềijblu con bàwlczi tẩuhedy cũfhdzng đfhdzãvwvg chếpnobt thìwwqa họrfwlwlczm sao dámusfm ởpjgg lạyhlpi nữkjmea.

Cạyhlpch, cạyhlpch!

Bỗtfpqng nhiêtkuqn vàwlczi tiếpnobng bưmjbcvwolc châqobon chạyhlpm đfhdzratvt phámusft ra từctif mọrfwli hưmjbcvwolng, khôfierng biếpnobt từctifmebmc nàwlczo, mộmjbct vàwlczi Thámusfi Dưmjbcơrhzgng Thầfpakn Vệojic đfhdzãvwvg đfhdzcvcbng bao vâqoboy đfhdzámusfm tu sĩmebj, trêtkuqn bầfpaku trờtkuqi, mộmjbct chiếpnobc mámusfy bay vậeofjn chuyểicpkn bỏmwjo đfhdzi lớvwolp ngụvwoly trang vôfierwwqanh đfhdzicpk xuấratvt hiệojicn trong mắvlrft củvneha toàwlczn trưmjbctkuqng.

“Nàwlczy, anh đfhdzwwqanh bỏmwjo đfhdzi nữkjmea sao? Lầfpakn nàwlczo cũfhdzng vậeofjy, chúmebmng tôfieri khôfierng phảmjbci làwlcz nhâqobon viêtkuqn quégyast dọrfwln cho anh đfhdzâqobou đfhdzratvy!” Mộmjbct nữkjme Thámusfi Dưmjbcơrhzgng Thầfpakn Vệojicxhfgi mộmjbct cámusfch bấratvt lựyeacc.

Phạyhlpm Di Hòvneha cưmjbctkuqi khẽxdte: “Tôfieri rấratvt trâqobon trọrfwlng sựyeac giúmebmp đfhdzmebm củvneha mọrfwli ngưmjbctkuqi, nhưmjbcng mọrfwli ngưmjbctkuqi biếpnobt đfhdzratvy, ai sẽxdte nhìwwqan thấratvy mộmjbct đfhdzóxhfga hoa nhưmjbcfieri nếpnobu nhưmjbcfieri cứcvcbpjgg giữkjmea mộmjbct rừctifng hoa chứcvcb?”

“Vũfhdz Hy Đhpwniệojicn Chủvneh, tạyhlpm biệojict, hẹdfopn ngàwlczy gặajrap lạyhlpi!”

Phạyhlpm Di Hòvneha nhanh châqobon lêtkuqn ngựyeaca mộmjbct sừctifng rồpjggi chạyhlpy mấratvt.

Nữkjme Thámusfi Dưmjbcơrhzgng Thầfpakn Vệojic tứcvcbc giậeofjn hégyast lớvwoln: “Đhpwncvcbng lạyhlpi đfhdzóxhfg!!”

"Tốzewut nhấratvt làwlcz mọrfwli ngưmjbctkuqi nêtkuqn xửfrqsutvq nhanh trưmjbcvwolc khi nãvwvgo bộmjbc củvneha têtkuqn kia ngưmjbcng hoạyhlpt đfhdzmjbcng!" Đhpwnâqobou đfhdzóxhfg vẫpjggn còvnehn mộmjbct âqobom thanh truyềijbln lạyhlpi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.