Quang Minh Giáo Đình tại Tu Chân Thế Giới (Quang Minh Thánh Thổ)

Chương 841 : Giai thoại về Vũ Hy (2)

    trước sau   
“Cáhdtfi gìfrwt? Tôeihni khôeihnng nghe lầdrwgm đoyfkónbla chứbnwl?”

Nhữeiypng ngưbnwlzhtfi xung quanh giậjefvt mìfrwtnh sau khi nghe lờzhtfi nónblai củocxpa Vũqrfj Hy.

“Bắrakvt mộuifht Thiếcsvgu Chủocxp Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu phảldzgi xin lỗdthfi mộuifht đoyfkáhdtfm nửmkija ngưbnwlzhtfi nửmkija yêvlonu nàdjrmy sao?”

“Quảldzgdjrm mộuifht têvlonn cháhdtfn sốdoeang, nơyjkbi nàdjrmy làdjrm Kỷcpxi Hằbxetng Vưbnwlơyjkbng Thàdjrmnh!”

Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu, con trai củocxpa Hồajwp Đxvsibnwlc Hảldzgi, mộuifht Luyệkrevn Khíectabnwl ba sao đoyfkang giữeiyp chứbnwlc vịctxf Hộuifhi Trưbnwlhasmng củocxpa Côeihnng Hộuifhi Luyệkrevn Khíectabnwl tạectai Kỷcpxi Hằbxetng Vưbnwlơyjkbng Thàdjrmnh, mộuifht ngưbnwlzhtfi rấdvxmt quyềojbgn lựfyobc, kếcsvgt giao nhiềojbgu nhâupfbn vậjefvt tầdrwgm cỡbhlt, chỉpqxq cầdrwgn mộuifht lờzhtfi nónblai đoyfkocxp quyếcsvgt đoyfkctxfnh vậjefvn mệkrevnh nhiềojbgu ngưbnwlzhtfi.

ttooy thếcsvgdjrm mộuifht ngưbnwlzhtfi thiếcsvgu niêvlonn lạecta mặdjrmt lạectai dáhdtfm đoyfkbnwlng ra gâupfby hấdvxmn vớzhtfi Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu chỉpqxqfrwt muốdoean bảldzgo vệkrev nhữeiypng báhdtfn nhâupfbn loạectai thấdvxmp kélaijm. Ai cũqrfjng cho rằbxetng kếcsvgt cụhdtfc củocxpa ngưbnwlzhtfi thiếcsvgu niêvlonn nónblang tíectanh nàdjrmy sẽxlxr rấdvxmt bi thảldzgm.


“To gan!” Đxvsiáhdtfm tay sai liềojbgn quáhdtft lớzhtfn vớzhtfi vẻhyjj mặdjrmt phẫwqban nộuifh.

“Ngưbnwlơyjkbi làdjrm ai màdjrmhdtfm ăpnvxn nónblai vớzhtfi Thiếcsvgu Chủocxp nhưbnwl vậjefvy?”

“Ngưbnwlơyjkbi cónbla biếcsvgt mìfrwtnh đoyfkang nónblai gìfrwt khôeihnng?”

“Mau mau quỳeiyp xuốdoeang nhậjefvn lỗdthfi đoyfkgmzj đoyfkưbnwlcnnmc tha thứbnwl, nếcsvgu thìfrwt ngưbnwlơyjkbi cónbla muốdoean chếcsvgt cũqrfjng khôeihnng đoyfkưbnwlcnnmc!”

frwt cha củocxpa Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu làdjrm mộuifht Luyệkrevn Khíectabnwldjrmi giỏgmzji vàdjrm nổcpxii tiếcsvgng khắrakvp thếcsvg lựfyobc hai sao cho nêvlonn Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu làdjrmm sao thiếcsvgu nhữeiypng ngưbnwlzhtfi bảldzgo vệkrev chứbnwl?

Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu mặdjrmt lạectanh nhìfrwtn Vũqrfj Hy, mộuifht kẻhyjj ngu xuẩkwewn dáhdtfm ra lệkrevnh cho hắrakvn phảldzgi hạectafrwtnh xuốdoeang đoyfki xin lỗdthfi báhdtfn nhâupfbn loạectai, trong mắrakvt củocxpa Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu, hắrakvn chưbnwla bao giờzhtf xem báhdtfn nhâupfbn loạectai làdjrm con ngưbnwlzhtfi, chỉpqxqdjrm mộuifht đoyfkáhdtfm dịctxf hợcnnmm ghêvlon tởhasmm, sốdoeang ởhasmyjkbi nghèxvsio đoyfkónblai vàdjrm bẩkwewn thỉpqxqu!

Phong Thanh Dưbnwlơyjkbng cưbnwlzhtfi khổcpxi trong khi nhìfrwtn Vũqrfj Hy, dùojbg biếcsvgt nếcsvgu Vũqrfj Hy đoyfkbnwlng ra bảldzgo vệkrev nhónblam ngưbnwlzhtfi kia thìfrwt sẽxlxr khiếcsvgn mốdoeai quan hệkrev củocxpa cậjefvu ta vớzhtfi Côeihnng Hộuifhi Luyệkrevn Khíectabnwl trởhasmvlonn xấdvxmu đoyfki nhưbnwlng ôeihnng cũqrfjng khôeihnng ngăpnvxn cảldzgn Vũqrfj Hy, nếcsvgu Vũqrfj Hy màdjrm nghe lờzhtfi nónblai khuyêvlonn nhủocxp củocxpa ôeihnng thìfrwtqrfj Hy đoyfkónbla khôeihnng phảldzgi làdjrmqrfj Hy ôeihnng quen biếcsvgt.

qrfj Hy vẫwqban bìfrwtnh tĩpqehnh nónblai: “Ta mặdjrmc kệkrev Thiếcsvgu Chủocxp củocxpa cáhdtfc ngưbnwlơyjkbi làdjrm ai, nếcsvgu nhưbnwl khôeihnng cónbla ta thìfrwt hắrakvn đoyfkãysng khiếcsvgn nhữeiypng ngưbnwlzhtfi nàdjrmy tổcpxin thưbnwlơyjkbng, thậjefvm chíectadjrm mấdvxmt đoyfki mạectang sốdoeang quýppdu giáhdtf, mộuifht lờzhtfi xin lỗdthfi làdjrm quáhdtf đoyfkáhdtfng lắrakvm sao?”

“Hừpukp, ngoan cốdoea!” Đxvsiáhdtfm tay sai liềojbgn kêvlonu gàdjrmo.

“Thâupfbn phậjefvn củocxpa Thiếcsvgu Chủocxp cao quýppdu cỡbhltdjrmo?”

Nhónblam báhdtfn nhâupfbn loạectai khiếcsvgp hãysngi, họkwew đoyfkưbnwla mắrakvt nhìfrwtn Vũqrfj Hy rồajwpi lạectai nhìfrwtn sang đoyfkáhdtfm tay sai củocxpa Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu, mộuifht đoyfkáhdtfm hung thầdrwgn áhdtfc sáhdtft sẵkwewn sàdjrmng giếcsvgt chếcsvgt ngưbnwlzhtfi nếcsvgu nhưbnwl Thiếcsvgu Chủocxp củocxpa chúbhltng ra lệkrevnh.

eihnlaijhdtfn nhâupfbn loạectai víectau lấdvxmy tay củocxpa Vũqrfj Hy rồajwpi nhỏgmzj giọkwewng cầdrwgu khẩkwewn: “Cảldzgm ơyjkbn vìfrwt anh đoyfkãysng cứbnwlu chúbhltng tôeihni nhưbnwlng anh đoyfkpukpng tiếcsvgp tụhdtfc làdjrmm nhưbnwl vậjefvy nữeiypa nếcsvgu khôeihnng thìfrwt anh cũqrfjng sẽxlxr gặdjrmp nguy hiểgmzjm!”

“Đxvsiúbhltng vậjefvy, chúbhltng tôeihni khôeihnng muốdoean liêvlonn lụhdtfy tớzhtfi mộuifht ngưbnwlzhtfi tốdoeat bụhdtfng nhưbnwl cậjefvu!” Mộuifht báhdtfn nhâupfbn loạectai lớzhtfn tuổcpxii nhanh chónblang khuyêvlonn bảldzgo vớzhtfi áhdtfnh mắrakvt châupfbn thàdjrmnh, thậjefvt hiếcsvgm khi mộuifht tu sĩpqeh lạectai đoyfkbnwlng ra bảldzgo vệkrev họkwew, đoyfkdjrmc biệkrevt cậjefvu thiếcsvgu niêvlonn trẻhyjj tuổcpxii nàdjrmy lạectai dáhdtfm đoyfkrakvc tộuifhi cảldzg mộuifht Thiếcsvgu Chủocxp cao quýppdu.


qrfj Hy hơyjkbi nghiêvlonng ngưbnwlzhtfi, cậjefvu thấdvxmy gưbnwlơyjkbng mặdjrmt lo sợcnnm nhưbnwlng đoyfkôeihni mắrakvt củocxpa nhữeiypng ngưbnwlzhtfi nàdjrmy vẫwqban rấdvxmt châupfbn thàdjrmnh, quầdrwgn áhdtfo lấdvxmm lem bùojbgn đoyfkdvxmt, thâupfbn thểgmzjyjkbi run rẩkwewy vìfrwt vừpukpa đoyfkónblai bụhdtfng vừpukpa kiệkrevt sứbnwlc, nhữeiypng ngưbnwlzhtfi nàdjrmy phảldzgi rấdvxmt cốdoea gắrakvng đoyfkgmzj đoyfkdvxmu tranh giàdjrmnh lạectai sựfyob sốdoeang, đoyfkdvxmu tranh bảldzgo vệkrev an toàdjrmn cho nhữeiypng ngưbnwlzhtfi đoyfkang gặdjrmp nguy hiểgmzjm ởhasm quêvlon nhàdjrm củocxpa họkwew, tấdvxmm lòbzvcng củocxpa họkwew thậjefvt cao đoyfkpqehp biếcsvgt bao nhiêvlonu?

“Yêvlonn tâupfbm!” Vũqrfj Hy nởhasm mộuifht nụhdtfbnwlzhtfi củocxpa sựfyob tin tưbnwlhasmng, mộuifht nụhdtfbnwlzhtfi trấdvxmn an họkwew.

“Đxvsipukpng bao giờzhtf hạecta thấdvxmp bảldzgn thâupfbn mìfrwtnh, mỗdthfi mộuifht linh hồajwpn, mỗdthfi mộuifht sựfyob sốdoeang đoyfkojbgu rấdvxmt quýppdu giáhdtf! Chỉpqxqnbla nhữeiypng kẻhyjj chàdjrm đoyfkectap lêvlonn đoyfkiềojbgu đoyfkónbla đoyfkgmzjupfbng cao bảldzgn thâupfbn mớzhtfi làdjrm nhữeiypng kẻhyjj thấdvxmp hèxvsin!”

eihnlaijhdtfn nhâupfbn loạectai ngâupfby ngưbnwlzhtfi, ngay cảldzghdtfn nhâupfbn loạectai trưbnwlhasmng thàdjrmnh vàdjrm nhữeiypng ngưbnwlzhtfi còbzvcn lạectai cũqrfjng thếcsvg, đoyfkâupfby làdjrm lầdrwgn đoyfkdrwgu tiêvlonn họkwew nghe câupfbu nónblai đoyfkónbla, mộuifht câupfbu nónblai làdjrmm tráhdtfi tim củocxpa họkwew trởhasmvlonn ấdvxmm áhdtfp hơyjkbn bao giờzhtf hếcsvgt, nónbla xua tan đoyfki sựfyobeihn đoyfkuifhc, nónbla đoyfkáhdtfnh bay hếcsvgt toàdjrmn bộuifh tủocxpi nhụhdtfc vàdjrm sựfyob tựfyob ti họkwew mang trong mìfrwtnh từpukp khi đoyfkưbnwlcnnmc sinh ra.

“Ngưbnwlơyjkbi khôeihnng muốdoean xin lỗdthfi ưbnwl?” Vũqrfj Hy nhìfrwtn thẳyqthng vàdjrmo Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu rồajwpi nónblai mộuifht cáhdtfch bìfrwtnh tĩpqehnh.

Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu khôeihnng hềojbg đoyfkgmzjupfbm lờzhtfi nónblai đoyfkónbla, hắrakvn nhàdjrmn nhạectat nónblai trong khi chỉpqxq mộuifht ngónblan tay vàdjrmo Vũqrfj Hy:

“Ta muốdoean đoyfkáhdtfnh gãysngy hai châupfbn củocxpa hắrakvn!”

“Vâupfbng, chúbhltng tôeihni sẽxlxr đoyfkáhdtfnh gãysngy châupfbn gãysngy tay củocxpa hắrakvn rồajwpi phếcsvg bỏgmzj tu vi, sau đoyfkónbla vứbnwlt hắrakvn vàdjrmo lòbzvc lửmkija luyệkrevn kim loạectai củocxpa Thiếcsvgu Chủocxp đoyfkgmzj cho hắrakvn biếcsvgt rằbxetng hắrakvn hốdoeai hậjefvn vìfrwt đoyfkãysng sinh ra trêvlonn đoyfkzhtfi nàdjrmy!” Mộuifht tay sai trầdrwgm giọkwewng nónblai vớzhtfi áhdtfnh mắrakvt cay nghiệkrevt, mấdvxmy têvlonn kháhdtfc cưbnwlzhtfi nguy hiểgmzjm.

“Thôeihni xong, dùojbg sao cậjefvu ta vẫwqban còbzvcn trẻhyjj!” Ngưbnwlzhtfi qua đoyfkưbnwlzhtfng lắrakvc đoyfkdrwgu ngao ngáhdtfn.

“Khôeihnng biếcsvgt trêvlonn dưbnwlzhtfi, soi lạectai bảldzgn thâupfbn xem hắrakvn làdjrmhdtfi tháhdtffrwtdjrmhdtfm ra lệkrevnh cho Thiếcsvgu Chủocxp?” Mộuifht vàdjrmi kẻhyjjbzvcn cưbnwlzhtfi lạectanh.

“Vậjefvy làdjrm ngưbnwlơyjkbi khôeihnng xin lỗdthfi ưbnwl?” Vũqrfj Hy lạectanh nhạectat hỏgmzji lạectai trong khi đoyfkáhdtfm tay sai đoyfkang dàdjrmn trậjefvn bao vâupfby xung quanh Vũqrfj Hy.

Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu khôeihnng trảldzg lờzhtfi, vớzhtfi hắrakvn thìfrwtqrfj Hy chỉpqxqdjrm mộuifht ngưbnwlzhtfi sắrakvp chếcsvgt, khôeihnng đoyfkáhdtfng đoyfkgmzj hắrakvn nónblai chuyệkrevn nhiềojbgu lờzhtfi. Còbzvcn đoyfkáhdtfm tay sai thìfrwt liềojbgn nhàdjrmo tớzhtfi tấdvxmn côeihnng Vũqrfj Hy bằbxetng nhữeiypng thanh kiếcsvgm sắrakvc bélaijn, linh áhdtfp củocxpa chúbhltng tưbnwlơyjkbng đoyfkưbnwlơyjkbng tu sĩpqeh Kếcsvgt Đxvsian kỳeiyp, vũqrfj khíecta chúbhltng sửmkij dụhdtfng tốdoeat hơyjkbn hẳyqthn phầdrwgn lớzhtfn tu sĩpqeh, mộuifht phúbhltc lợcnnmi khi làdjrmm việkrevc cho Côeihnng Hộuifhi Luyệkrevn Khíectabnwl.

qrfj Hy khôeihnng nao núbhltng trưbnwlzhtfc nhữeiypng đoyfkòbzvcn tấdvxmn côeihnng chếcsvgt chónblac, cậjefvu ta thong dong đoyfkưbnwla mắrakvt nhìfrwtn mộuifht vòbzvcng, khôeihnng tấdvxmn côeihnng đoyfkáhdtfp trảldzg hay phòbzvcng ngựfyob nhưbnwlng áhdtfnh mắrakvt củocxpa Vũqrfj Hy làdjrm mộuifht thứbnwlfrwt đoyfkónbla rấdvxmt mạectanh mẽxlxr, mộuifht áhdtfnh mắrakvt quélaijt tớzhtfi thìfrwthdtfc thanh kiếcsvgm gãysngy náhdtft thàdjrmnh nhiềojbgu mảldzgnh còbzvcn đoyfkáhdtfm tay sai thìfrwt bay ngưbnwlcnnmc ra đoyfkbxetng sau mấdvxmy chụhdtfc mélaijt, sắrakvc mặdjrmt táhdtfi nhợcnnmt khôeihnng còbzvcn giọkwewt máhdtfu vìfrwt chúbhltng vừpukpa mấdvxmt hếcsvgt tu vi.


“Cáhdtfi gìfrwt thếcsvg?” Ngưbnwlzhtfi qua đoyfkưbnwlzhtfng ngạectac nhiêvlonn đoyfkếcsvgn ngâupfby ngốdoeac.

“Khôeihnng thểgmzjdjrmo? Mộuifht áhdtfnh mắrakvt đoyfkáhdtfnh bạectai chíectan tu sĩpqeh Kếcsvgt Đxvsian kỳeiyp?”

“Tròbzvc hay đoyfkếcsvgn rồajwpi, cónbla lẽxlxr cậjefvu ta làdjrm mộuifht tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh Châupfbn Quâupfbn!”

Mộuifht ngưbnwlzhtfi lớzhtfn tuổcpxii che mặdjrmt vẫwqban luôeihnn đoyfkbnwlng sau Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu nhanh châupfbn tiếcsvgn lêvlonn phíectaa trưbnwlzhtfc rồajwpi trầdrwgm giọkwewng nónblai:

“Thiếcsvgu Chủocxp cẩkwewn thậjefvn, kẻhyjj đoyfkctxfch làdjrm tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh kỳeiyp!”

“Nguyêvlonn Anh Châupfbn Quâupfbn? Còbzvcn trẻhyjj nhưbnwl vậjefvy sao?” Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu kinh ngạectac, sau đoyfkónbladjrm ghen ghélaijt, mộuifht ngưbnwlzhtfi thiếcsvgu niêvlonn trẻhyjjyjkbn hắrakvn lạectai làdjrm tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh Châupfbn Quâupfbn, còbzvcn hắrakvn chỉpqxqdjrm mộuifht Luyệkrevn Khíectabnwl vừpukpa đoyfkectat đoyfkếcsvgn hai sao màdjrm thôeihni, cáhdtfch biệkrevt giữeiypa đoyfkôeihni bêvlonn cựfyobc kỳeiyp xa vờzhtfi.

qrfj Hy tiếcsvgn lêvlonn phíectaa trưbnwlzhtfc, cậjefvu đoyfkbnwlng đoyfkdoeai diệkrevn Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu rồajwpi nónblai ra:

“Ta sẽxlxr cho ngưbnwlơyjkbi cơyjkb hộuifhi hốdoeai cảldzgi trong quãysngng đoyfkzhtfi còbzvcn lạectai!”

“Hừpukp!” Tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh kỳeiyp bảldzgo vệkrev Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu bùojbgng pháhdtft linh lựfyobc mạectanh mẽxlxr, hắrakvn chuẩkwewn bịctxf chiếcsvgn đoyfkdvxmu vớzhtfi Vũqrfj Hy.

“Ngưbnwlơyjkbi khôeihnng đoyfkưbnwlcnnmc.” Vũqrfj Hy nhàdjrmn nhạectat nónblai, sau đoyfkónbla ngay tứbnwlc khắrakvc, Vũqrfj Hy biếcsvgn mấdvxmt khỏgmzji thầdrwgn thứbnwlc cảldzgm ứbnwlng củocxpa tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh Châupfbn Quâupfbn.

Tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh Châupfbn Quâupfbn giậjefvt mìfrwtnh, mộuifht cảldzgm giáhdtfc khủocxpng khiếcsvgp chợcnnmt xuấdvxmt hiệkrevn trong đoyfkdrwgu củocxpa hắrakvn: “Khôeihnng ổcpxin!!”

“AA!” Mộuifht âupfbm thanh thảldzgm thiếcsvgt vang vọkwewng từpukp phíectaa sau củocxpa tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh Châupfbn Quâupfbn, tiếcsvgng hélaijt đoyfkónbla thuộuifhc vềojbg Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu, Thiếcsvgu Chủocxp hắrakvn muốdoean bảldzgo vệkrev.

qrfj Hy đoyfkãysngojbgng tốdoeac đoyfkuifh cựfyobc nhanh vưbnwlcnnmt qua khảldzgpnvxng nhậjefvn thứbnwlc củocxpa tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh kỳeiyp đoyfkgmzj chạectam nhẹpqehdjrmo ngưbnwlzhtfi củocxpa Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu, mộuifht cúbhlt chạectam bìfrwtnh thưbnwlzhtfng nhưbnwl hỏgmzji han lạectai khiếcsvgn Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu mấdvxmt hếcsvgt sứbnwlc mạectanh, cảldzgnh giớzhtfi từpukp Kếcsvgt Đxvsian kỳeiyp giảldzgm xuốdoeang nhanh chónblang cho đoyfkếcsvgn khi mấdvxmt hếcsvgt tu vi giốdoeang nhưbnwl đoyfkáhdtfm tay sai trưbnwlzhtfc đoyfkónbla, khôeihnng nhữeiypng vậjefvy, Hồajwp Đxvsibnwlc Hậjefvu còbzvcn mấdvxmt đoyfki nhậjefvn thứbnwlc ởhasm mộuifht châupfbn khiếcsvgn hắrakvn ngãysng ngưbnwlzhtfi ra sau mộuifht cáhdtfch chậjefvt vậjefvt.


qrfj Hy quay ngưbnwlzhtfi nhìfrwtn vàdjrmo tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh kỳeiypdjrmvlonn tiếcsvgng, mộuifht đoyfkôeihni mắrakvt trẻhyjj trung bìfrwtnh tĩpqehnh làdjrmm cho tu sĩpqeh sợcnnm đoyfkếcsvgn pháhdtft khiếcsvgp.

“Tớzhtfi lưbnwlcnnmt củocxpa ngưbnwlơyjkbi!”

dgmhm!

Tu sĩpqeh Nguyêvlonn Anh kỳeiyp bay ngưbnwlcnnmc ra sau cảldzg trăpnvxm mélaijt, hai mắrakvt trắrakvng dãysng, hắrakvn khôeihnng còbzvcn sựfyob sốdoeang nữeiypa.

Ngưbnwlzhtfi qua đoyfkưbnwlzhtfng lặdjrmng ngưbnwlzhtfi, ngay cảldzg nhữeiypng binh líectanh canh giữeiyp cổcpxing thàdjrmnh cũqrfjng ngâupfby ra, họkwew khôeihnng kịctxfp phảldzgn ứbnwlng đoyfkgmzjdjrmm gìfrwt, trong vòbzvcng vàdjrmi giâupfby ngắrakvn ngủocxpi thôeihni thìfrwt Thiếcsvgu Chủocxp Đxvsidthf Đxvsibnwlc Hậjefvu đoyfkãysng bịctxf đoyfkáhdtfnh thàdjrmnh mộuifht ngưbnwlzhtfi tàdjrmn phếcsvg, còbzvcn đoyfkáhdtfm tay sai hộuifh vệkrev thìfrwtqrfjng thêvlon thảldzgm khôeihnng nỡbhlt nhìfrwtn.

qrfj Hy khôeihnng quan tâupfbm đoyfkếcsvgn biểgmzju lộuifh củocxpa ngưbnwlzhtfi kháhdtfc, cậjefvu đoyfkếcsvgn gầdrwgn nhónblam báhdtfn nhâupfbn loạectai rồajwpi nónblai vớzhtfi giọkwewng hiềojbgn hòbzvca: “Chúbhltng ta đoyfki thôeihni, tôeihni sẽxlxr giúbhltp cáhdtfc bạectan đoyfkáhdtfnh đoyfkuổcpxii lũqrfjbnwlzhtfp!”

Nhónblam báhdtfn nhâupfbn loạectai vẫwqban chưbnwla kịctxfp hoàdjrmn thầdrwgn, họkwew ngơyjkb ngáhdtfc dẫwqban đoyfkưbnwlzhtfng theo lờzhtfi củocxpa Vũqrfj Hy.

Phong Thanh Dưbnwlơyjkbng nghe thấdvxmy truyềojbgn âupfbm củocxpa Vũqrfj Hy: “Hãysngy giúbhltp tôeihni đoyfkăpnvxng kýppdu tham gia cuộuifhc tranh tàdjrmi, tôeihni sẽxlxr trởhasm vềojbg đoyfkúbhltng giờzhtf.”

Phong Thanh Dưbnwlơyjkbng cưbnwlzhtfi lắrakvc đoyfkdrwgu: “Cuộuifhc so tàdjrmi lầdrwgn nàdjrmy sẽxlxr khôeihnng yêvlonn bìfrwtnh nữeiypa. Nhưbnwlng màdjrm mặdjrmc kệkrev đoyfki, cónbla nhữeiypng con sâupfbu mọkwewt giốdoeang vậjefvy tồajwpn tạectai trong Côeihnng Hộuifhi Luyệkrevn Khíectabnwldjrm mộuifht sai lầdrwgm lớzhtfn.”

hdtfc binh líectanh vộuifhi vàdjrmng hòbzvclaijt trong khi đoyfkcpxi mồajwpeihni hộuifht vìfrwt lo sợcnnm:

“Thiếcsvgu Chủocxp, ngàdjrmi khôeihnng sao chứbnwl?”

“Ngưbnwlzhtfi đoyfkâupfbu mau báhdtfo cho Hộuifhi Trưbnwlhasmng!!”

“Nhanh lêvlonn, nhanh lêvlonn, đoyfkưbnwla Thiếcsvgu Chủocxp đoyfki chữeiypa trịctxf!”




qrfj Hy sửmkij dụhdtfng linh lựfyobc bao quanh nhónblam báhdtfn nhâupfbn loạectai đoyfkgmzj đoyfkưbnwla họkwew bay trêvlonn bầdrwgu trờzhtfi vớzhtfi tốdoeac đoyfkuifh cao.

Mộuifht báhdtfn nhâupfbn loạectai trưbnwlhasmng thàdjrmnh phụhdtf tráhdtfch chỉpqxq đoyfkưbnwlzhtfng cho Vũqrfj Hy:

“Chúbhltng tôeihni ởhasm phíectaa tâupfby nam Kỷcpxi Hằbxetng Vưbnwlơyjkbng Triềojbgu, nơyjkbi đoyfkónbla gầdrwgn mộuifht khu rừpukpng lớzhtfn.”

eihnlaijhdtfn nhâupfbn loạectai lêvlonn tiếcsvgng: “Cảldzgm ơyjkbn anh vìfrwt đoyfkãysng giúbhltp đoyfkbhlt, em cónbla thểgmzj hỏgmzji têvlonn củocxpa anh đoyfkưbnwlcnnmc khôeihnng?”

“Anh têvlonn làdjrmqrfj Hy, Đxvsiiệkrevn Chủocxp củocxpa Luyệkrevn Khíecta Tháhdtfnh Đxvsiiệkrevn tạectai Quang Minh Giáhdtfo Đxvsiìfrwtnh.” Vũqrfj Hy nhẹpqeh nhàdjrmng giớzhtfi thiệkrevu.

“Còbzvcn em têvlonn gọkwewi làdjrmfrwt?” Vũqrfj Hy hiềojbgn hòbzvca hỏgmzji.

“Em làdjrmppdubnwl Duệkrev, cha củocxpa em làdjrm ngưbnwlzhtfi, mẹpqeh củocxpa em làdjrm miêvlonu yêvlonu.”

qrfj Hy nónblai khẽxlxr: “Tưbnwl Duệkrev nghĩpqeha làdjrm thôeihnng minh, cha mẹpqeh chắrakvc hẳyqthn rấdvxmt yêvlonu thưbnwlơyjkbng em vìfrwt họkwew đoyfkãysng đoyfkdjrmt mộuifht cáhdtfi têvlonn thậjefvt đoyfkpqehp đoyfkónbla!”

ppdubnwl Duệkrevbhlti đoyfkdrwgu xuốdoeang sau khi nghe xong, báhdtfn nhâupfbn loạectai trưbnwlhasmng thàdjrmnh vộuifhi vàdjrmng lêvlonn tiếcsvgng:

“Cha mẹpqeh củocxpa Tưbnwl Duệkrev mấdvxmt đoyfki vìfrwt cốdoea gắrakvng chốdoeang lạectai lũqrfjbnwlzhtfp tàdjrmn bạectao.”

“Xin lỗdthfi, anh khôeihnng biếcsvgt chuyệkrevn đoyfkónbla.” Vũqrfj Hy nhỏgmzj giọkwewng nónblai.

ppdubnwl Duệkrev lắrakvc đoyfkdrwgu nónblai khẽxlxr: “Khôeihnng sao đoyfkâupfbu.”

hdtfn nhâupfbn loạectai lớzhtfn tuổcpxii nónblai ra: “Tôeihni làdjrm Nguyễbsrcn Hoàdjrmng Thịctxfnh, nửmkija ngưbnwlzhtfi nửmkija ngưbnwlu yêvlonu, tôeihni phụhdtf tráhdtfch dẫwqban đoyfkdrwgu mọkwewi ngưbnwlzhtfi đoyfki tìfrwtm kiếcsvgm sựfyob giúbhltp đoyfkbhlt từpukp Quốdoeac Vưbnwlơyjkbng củocxpa Kỷcpxi Hằbxetng Vưbnwlơyjkbng Triềojbgu đoyfkgmzj đoyfkáhdtfnh đoyfkuổcpxii lũqrfjbnwlzhtfp đoyfkónbla.”

“Thậjefvt xin lỗdthfi vìfrwt đoyfkãysng khiếcsvgn ngàdjrmi gặdjrmp phảldzgi phiềojbgn phứbnwlc, tôeihni khôeihnng cónblafrwt ngoàdjrmi lòbzvcng biếcsvgt ơyjkbn nàdjrmy.”

qrfj Hy đoyfkiềojbgm tĩpqehnh nónblai ra: “Tôeihni chỉpqxq giúbhltp đoyfkbhlt ngưbnwlzhtfi cầdrwgn đoyfkưbnwlcnnmc giúbhltp.”

“Hãysngy kểgmzj cho tôeihni biếcsvgt thêvlonm vềojbg mọkwewi ngưbnwlzhtfi.”

“Vâupfbng, tôeihni rấdvxmt sẵkwewn lòbzvcng.” Nguyễbsrcn Hoàdjrmng Thịctxfnh gậjefvt đoyfkdrwgu nónblai.

Thếcsvgdjrm Nguyễbsrcn Hoàdjrmng Thịctxfnh, Lýppdubnwl Duệkrevdjrm nhữeiypng ngưbnwlzhtfi kháhdtfc bắrakvt đoyfkdrwgu kểgmzj vềojbg quêvlonbnwlơyjkbng củocxpa họkwew.

Ban đoyfkdrwgu, quêvlonbnwlơyjkbng củocxpa cáhdtfc báhdtfn nhâupfbn loạectai đoyfkưbnwlcnnmc xâupfby dựfyobng lêvlonn từpukp nhữeiypng gia đoyfkìfrwtnh ngưbnwlzhtfi vàdjrmvlonu, họkwew bịctxf kỳeiyp thịctxfdjrm bịctxf đoyfkuổcpxii đoyfki khỏgmzji nơyjkbi ởhasm, sau đoyfkónbla họkwewfrwtm đoyfkếcsvgn mộuifht vùojbgng đoyfkdvxmt hoang vắrakvng đoyfkgmzj bắrakvt đoyfkdrwgu cuộuifhc sốdoeang mớzhtfi, từpukp đoyfkónbla trởhasm vềojbg sau, khi mộuifht cặdjrmp ngưbnwlzhtfi vàdjrmvlonu kếcsvgt hợcnnmp vớzhtfi nhau thìfrwt họkwew sẽxlxr chuyểgmzjn chỗdthf đoyfkếcsvgn vùojbgng đoyfkdvxmt đoyfkónbla.

Sau nàdjrmy, Kỷcpxi Hằbxetng Vưbnwlơyjkbng Triềojbgu nhâupfbn danh bảldzgo hộuifhojbgng đoyfkdvxmt củocxpa cáhdtfc báhdtfn nhâupfbn vàdjrm lậjefvp ra nhiềojbgu loạectai thuếcsvghdtf, cuộuifhc sốdoeang củocxpa họkwew khôeihnng tốdoeat cũqrfjng khôeihnng đoyfkếcsvgn nổcpxii xấdvxmu, họkwew khai tháhdtfc tàdjrmi nguyêvlonn làdjrm rừpukpng rậjefvm vàdjrm khoáhdtfng sảldzgn, họkwew nuôeihni trồajwpng cáhdtfc loạectai nôeihnng sảldzgn vàdjrm thủocxpy sảldzgn đoyfkgmzj đoyfkcpxii lấdvxmy Linh Thạectach từpukphdtfc thàdjrmnh trìfrwt nhâupfbn loạectai vàdjrm loàdjrmi yêvlonu, nhờzhtf đoyfkónblahdtfc chiếcsvgn binh mạectanh mẽxlxryjkbn vàdjrmnbla sứbnwlc mạectanh nhấdvxmt đoyfkctxfnh.

Mộuifht ngàdjrmy nọkwew, mộuifht lũqrfjbnwlzhtfp tấdvxmn côeihnng vàdjrmo vùojbgng đoyfkdvxmt báhdtfn nhâupfbn vàdjrm lấdvxmy đoyfki nhiềojbgu tàdjrmi nguyêvlonn, chúbhltng còbzvcn giếcsvgt hạectai hay bắrakvt nhiềojbgu ngưbnwlzhtfi báhdtfn cho Nôeihn Lệkrev Đxvsiiệkrevn, Kỷcpxi Hằbxetng Vưbnwlơyjkbng Triềojbgu chỉpqxq cửmkij quâupfbn đoyfkếcsvgn đoyfkuổcpxii lũqrfjbnwlzhtfp đoyfkónbla đoyfki màdjrm khôeihnng thậjefvt sựfyob tấdvxmn côeihnng tiêvlonu diệkrevt chúbhltng.

Lầdrwgn nàdjrmy, nhâupfbn lúbhltc Kỷcpxi Hằbxetng Vưbnwlơyjkbng Triềojbgu nộuifhi loạectan, đoyfkáhdtfm cưbnwlzhtfp kia càdjrmng hung tàdjrmn, chúbhltng muốdoean cưbnwlzhtfp sạectach hếcsvgt tàdjrmi nguyêvlonn trưbnwlzhtfc khi vưbnwlơyjkbng triềojbgu phảldzgn ứbnwlng. Cáhdtfc báhdtfn nhâupfbn loạectai phảldzgi gáhdtfnh chịctxfu tai kiếcsvgp thảldzgm khốdoeac nhấdvxmt lịctxfch sửmkij.

Sau mộuifht hồajwpi lâupfbu, Lýppdubnwl Duệkrevectach đoyfkuifhng nónblai trong khi chỉpqxq vềojbg phíectaa trưbnwlzhtfc.

“Chúbhltng ta đoyfkếcsvgn nơyjkbi rồajwpi!”

Phíectaa trưbnwlzhtfc cáhdtfch vịctxf tríectaqrfj Hy khôeihnng xa làdjrm mộuifht khu dâupfbn cưbnwlvlonn cạectanh rừpukpng rậjefvm, rấdvxmt nhiềojbgu báhdtfn nhâupfbn loạectai đoyfkang sinh sốdoeang ởhasm đoyfkónbla, nhưbnwlng lúbhltc nàdjrmy, tìfrwtnh hìfrwtnh bêvlonn trong khôeihnng ổcpxin lắrakvm vìfrwtnbladjrmng trăpnvxm tu sĩpqeh loàdjrmi ngưbnwlzhtfi đoyfkang đoyfkbnwlng bêvlonn ngoàdjrmi.

“Bọkwewn chúbhltng chíectanh làdjrmqrfjbnwlzhtfp đoyfkãysng giếcsvgt chếcsvgt cha mẹpqeh củocxpa em!” Lýppdubnwl Duệkrevnblai trong khi đoyfkôeihni mắrakvt đoyfkgmzjvlonn muốdoean khónblac.

Nguyễbsrcn Hoàdjrmng Thịctxfnh cắrakvn răpnvxng: “Chúbhltng đoyfkctxfnh tấdvxmn côeihnng vàdjrmo làdjrmng nữeiypa rồajwpi!”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.