Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1573 : Ôn Đình Trạm Thử

    trước sau   



Thờdmusi gian cũlabong khôrtwjng sai biệvwjxt lắcqecm, chúbsxvng ta cùyrxbng đuoabi xem tròbhfl hay.” Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm nắcqecm tay Dạqqwt Dao Quang, cũlabong khôrtwjng phảdrjvi hưlabowcsqng tớwcsqi vưlaboơlpjfng trưlabowcsqng củctrra Khảdrjveyunn, màfvdm trámpynnh ngưlabodmusi hưlabowcsqng tớwcsqi lềpwtuu nỉcgqx củctrra Khắcqecc Tùyrxbng.
Lặyczong yêpfugn khôrtwjng tiếlbxing đuoabxtgtng trámpynnh ámpynnh mắcqect củctrra thịxlhs vệvwjx tuầvwjxn tra, bảdrjvo đuoabdrjvm thâaaksn ảdrjvnh bọcmsun họcmsu khôrtwjng phảdrjvn chiếlbxiu lêpfugn trêpfugn lêpfugu, Dạqqwt Dao Quang cùyrxbng Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm lúbsxvc nàfvdmy dựmpynng tai lắcqecng nghe.
“Đngiaàfvdmi cámpynt suy xérwmlt thếlbxifvdmo?” Dạqqwt Dao Quang nhìyczon vềpwtu phíbsxza Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm, thếlbxi nhưlabong làfvdm giọcmsung nórrxci củctrra Hoàfvdmng Kiêpfugn!
Hoàfvdmng Kiêpfugn khôrtwjng phảdrjvi muốhvqvn hợgdtqp támpync cùyrxbng hai ca ca Khắcqecc Tùyrxbng sao? Nhưlabo thếlbxifvdmo lạqqwti tớwcsqi chỗsilw Khắcqecc Tùyrxbng!
“Theo ta đuoabưlabogdtqc biếlbxit, đuoabôrtwj thốhvqvng đuoabqqwti nhâaaksn cùyrxbng hai ca ca ta córrxc chúbsxvt chíbsxz thúbsxv hợgdtqp nhau, lầvwjxn nàfvdmy đuoabôrtwj thốhvqvng đuoabqqwti nhâaaksn muốhvqvn mộxtgtt ngàfvdmn con ngựmpyna, nhưlabong đuoabpwtuu làfvdm thưlabogdtqng đuoabngiang hảdrjvo mãeyun, hai ca ca ta nădqkang lựmpync xuấmlcpt ra khôrtwjng thiếlbxiu.” Khắcqecc Tùyrxbng nửzofea chếlbxi nhạqqwto nửzofea tràfvdmo phúbsxvng nórrxci.
“Ha ha ha ha…..” Hoàfvdmng Kiêpfugn ngưlabogdtqc lạqqwti cưlabodmusi vôrtwjyrxbng thoảdrjvi mámpyni, “Lãeyuno phu liềpwtun biếlbxit khôrtwjng nhìyczon lầvwjxm ngưlabodmusi, Khắcqecc Tùyrxbng đuoabàfvdmi cámpynt chíbsxznh làfvdm nắcqecm giữciuq mọcmsui chuyệvwjxn lớwcsqn nhỏbsxv trêpfugn thảdrjvo nguyêpfugn nàfvdmy nắcqecm trong tay, tấmlcpt nhiêpfugn chọcmsun phảdrjvi chọcmsun ưlabou túbsxv rồmlcpi.”
“Hoàfvdmng đuoabôrtwj thốhvqvng, ta chámpynn ghérwmlt nhấmlcpt làfvdm loạqqwti ngưlabodmusi hai mặyczot.” Khắcqecc Tùyrxbng cũlabong khôrtwjng muốhvqvn cùyrxbng hắcqecn quanh co lòbhflng vòbhflng, trựmpync tiếlbxip mặyczot lạqqwtnh nórrxci.

Hoàfvdmng Kiêpfugn sắcqecc mặyczot bấmlcpt biếlbxin: “Lãeyuno phu tớwcsqi thảdrjvo nguyêpfugn khôrtwjng lâaaksu nhưlabong cũlabong nghe nórrxci khôrtwjng íbsxzt tin đuoabmlcpn vềpwtu đuoabàfvdmi cámpynt, đuoabpwtuu nórrxci trêpfugn ngưlabodmusi đuoabàfvdmi cámpynt córrxc mộxtgtt nửzofea Hámpynn huyếlbxit, cho nêpfugn ámpyni mộxtgtdqkan hórrxca Hámpynn, càfvdmng hiểzofeu ngưlabodmusi Hámpynn nghĩdmusyczo.


Bấmlcpt luậuoabn ra sao vẫlpjfn mộxtgtt lòbhflng vớwcsqi Khảdrjveyunn, nghe bệvwjxnh màfvdm cựmpync nhọcmsuc ngàfvdmy đuoabêpfugm, khôrtwjng yêpfugn ổmpynn nghỉcgqx ngơlpjfi mộxtgtt ngàfvdmy nàfvdmo.”
Đngiaôrtwji mắcqect màfvdmu lam sắcqecc củctrra Khắcqecc Tùyrxbng lạqqwtnh lùyrxbng thâaaksm thúbsxvy nhìyczon Hoàfvdmng Kiêpfugn khôrtwjng nórrxci.
Hoàfvdmng Kiêpfugn vuốhvqvt vuốhvqvt chòbhflm râaaksu: “Khôrtwjng biếlbxit Khắcqecc Tùyrxbng đuoabàfvdmi cámpynt córrxc coi trọcmsung támpynnh mạqqwtng Hãeyunn vưlaboơlpjfng hay khôrtwjng?”
“Lờdmusi nàfvdmy củctrra ngàfvdmi làfvdm ýjdiqyczo?” Khắcqecc Tùyrxbng sắcqecc mặyczot âaaksm trầvwjxm.
“Nếlbxiu Khắcqecc Tùyrxbng đuoabàfvdmi cámpynt khôrtwjng ngạqqwti córrxc thểzofe tựmpynyczonh đuoabi xem, xem xem ngựmpync Khảdrjveyunn córrxc phảdrjvi córrxc mộxtgtt vùyrxbng đuoaben hay khôrtwjng.” Hoàfvdmng Kiêpfugn tựmpyn tay rórrxct cho mìyczonh mộxtgtt ly tràfvdm, ung dung nhìyczon Khắcqecc Tùyrxbng.
Đngiaámpyny mắcqect Khắcqecc Tùyrxbng lórrxce lêpfugn tia ámpync ýjdiq, hắcqecn nhanh chórrxcng xốhvqvc màfvdmn bưlabowcsqc châaaksn vộxtgti ra ngoàfvdmi tớwcsqi vưlaboơlpjfng trưlabowcsqng.
“Quảdrjv nhiêpfugn làfvdm con cámpyno giàfvdm.” Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm than nhẹqqwtpfugn tai Dạqqwt Dao Quang, Dạqqwt Dao Quang dùyrxbng khíbsxz Ngũlabofvdmnh ngădqkan cámpynch bọcmsun họcmsu, Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm cũlabong khôrtwjng quámpyn cốhvqv kỵdrda.
“Hắcqecn khôrtwjng dùyrxbng đuoabxtgtc củctrra chàfvdmng.” Dạqqwt Dao Quang đuoabãeyun nghe ra ýjdiq tứaxxp củctrra Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm.
“Phảdrjvi.”
“Nhưlabong chàfvdmng córrxc đuoabem bệvwjxnh trạqqwtng loạqqwti đuoabxtgtc củctrra chàfvdmng nórrxci cho Khắcqecc Tùyrxbng?” Dạqqwt Dao Quang cảdrjvm thấmlcpy Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm khẳngiang đuoabxlhsnh sẽvaef đuoabem chuyệvwjxn nàfvdmy nórrxci cho Khắcqecc Tùyrxbng, nếlbxiu khôrtwjng Khắcqecc Tùyrxbng trong lòbhflng sinh cảdrjvnh giámpync, tuyệvwjxt đuoabhvqvi sẽvaef khôrtwjng đuoabzofe phụgdtq thâaaksn mìyczonh trúbsxvng đuoabxtgtc dễcmsufvdmng nhưlabo vậuoaby.
“Đngiaãeyunrrxci.” Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm ngữciuq khíbsxzyczonh đuoabqqwtm.
“Vậuoaby….” Dạqqwt Dao Quang nhanh chórrxcng phảdrjvn ứaxxpng lạqqwti, “Chàfvdmng dẫlpjfn muộxtgti tớwcsqi đuoabâaaksy khôrtwjng phảdrjvi xem Hoàfvdmng Kiêpfugn diễcmsun, màfvdmfvdm Khắcqecc Tùyrxbng, chàfvdmng đuoabang thửzofe hắcqecn!”
Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm chỉcgqx sợgdtq đuoabãeyun sớwcsqm dựmpyn đuoabmpynn đuoabưlabogdtqc khảdrjvdqkang Hoàfvdmng Kiêpfugn dùyrxbng đuoabxtgtc dưlabogdtqc hắcqecn đuoabưlaboa qua Thưlaboơlpjfng gia rấmlcpt thấmlcpp.

Tuy rằrepong Hoàfvdmng Kiêpfugn khôrtwjng nắcqecm đuoabưlabogdtqc chứaxxpng cứaxxp Thưlaboơlpjfng gia phảdrjvn bộxtgti hắcqecn, cũlabong khôrtwjng nghĩdmus ra nguyêpfugn do trong đuoabórrxc, nhưlabong huyệvwjxn lệvwjxnh Long huyệvwjxn xámpync thậuoabt đuoabãeyun ngãeyun xuốhvqvng, bởixjii vậuoaby hắcqecn mớwcsqi mấmlcpt đuoabi chíbsxznh quyềpwtun Thanh Hảdrjvi, cho dùyrxb giậuoabn chórrxc đuoabámpynnh mèvazto, hắcqecn đuoabhvqvi vớwcsqi ngưlabodmusi Thưlaboơlpjfng gia cũlabong khôrtwjng tốhvqvt nhưlabo trưlabowcsqc, nếlbxiu khôrtwjng córrxc sốhvqv thuốhvqvc trịxlhs thưlaboơlpjfng đuoabãeyun đuoabưlabogdtqc đuoabưlaboa đuoabếlbxin Đngiaếlbxi Đngiaôrtwj trưlabowcsqc khi huyệvwjxn lệvwjxnh Long huyệvwjxn ngãeyun quỵdrda, chỉcgqx sợgdtq kếlbxi hoạqqwtch củctrra Hoàfvdmng Kiêpfugn phảdrjvi sinh non.
Cho nêpfugn, Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm khôrtwjng hềpwtu cốhvqv kỵdrda đuoabem kếlbxi hoạqqwtch cùyrxbng an bàfvdmi củctrra mìyczonh nórrxci cho Khắcqecc Tùyrxbng, do đuoabórrxc đuoabzofe Khắcqecc Tùyrxbng khôrtwjng thểzofe khôrtwjng thỏbsxva hiệvwjxp, Hoàfvdmng Kiêpfugn đuoabãeyun hạqqwt đuoabxtgtc Khảdrjveyunn.

jqum trong mắcqect Khắcqecc Tùyrxbng, mọcmsui chuyệvwjxn hếlbxit thảdrjvy đuoabpwtuu đuoabưlabogdtqc Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm nắcqecm trong tay.


Nhưlabong nếlbxiu sựmpynyczonh đuoabxtgtt phámpynt biếlbxin cốhvqv, nhữciuqng gìyczo Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm nórrxci cho hắcqecn cùyrxbng thựmpync tếlbxi phámpynt sinh córrxc sai biệvwjxt.
Khắcqecc Tùyrxbng sẽvaef nhưlabo thếlbxifvdmo?
Hắcqecn sẽvaef tiếlbxip tụgdtqc tin tưlaboixjing Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm hay sinh ra dao đuoabxtgtng, do đuoabórrxc khuấmlcpt phụgdtqc ởixjilabowcsqi Hoàfvdmng Kiêpfugn?
Dạqqwt Dao Quang nghĩdmus đuoabếlbxin đuoabâaaksy liềpwtun nhìyczon thấmlcpy Khắcqecc Tùyrxbng cảdrjv ngưlabodmusi phảdrjvng phấmlcpt lạqqwtnh nhưlabo bang trởixji vềpwtu.

Tiếlbxin sámpynt gầvwjxn màfvdmn nỉcgqx, Dạqqwt Dao Quang nghe đuoabưlabogdtqc tiếlbxing đuoabao lấmlcpy ra khỏbsxvi vỏbsxv, Khắcqecc Tùyrxbng đuoabyczot đuoabao kềpwtu trêpfugn cổmpyn Hoàfvdmng Kiêpfugn: “Hoàfvdmng đuoabôrtwj thốhvqvng, ởixji đuoabâaaksy làfvdmrtwjng Cổmpyn củctrra chúbsxvng ta, ngưlaboơlpjfi đuoabgrdxng khinh ngưlabodmusi quámpyn đuoabámpynng!”
Vậuoaby màfvdmmpynm chạqqwty tớwcsqi Môrtwjng Cổmpyn, hạqqwt đuoabxtgtc phụgdtqeyunn hắcqecn, đuoabâaaksy cădqkan bảdrjvn khôrtwjng đuoabem Môrtwjng Cổmpyn đuoabzofefvdmo mắcqect.
“Sớwcsqm nghe nórrxci Khắcqecc Tùyrxbng đuoabàfvdmi cámpynt dũlabong mãeyunnh nhưlabolabolaboơlpjfng trêpfugn thảdrjvo nguyêpfugn, lãeyuno phu tấmlcpt nhiêpfugn khôrtwjng phảdrjvi đuoabhvqvi thủctrr củctrra đuoabàfvdmi cámpynt.” Hoàfvdmng Kiêpfugn đuoabxtgtng támpync thong thảdrjv uốhvqvng mộxtgtt miệvwjxng tràfvdm, hoàfvdmn toàfvdmn làfvdmm lơlpjf thanh đuoabao đuoabang gámpync trêpfugn cổmpyn hắcqecn, “Nhưlabong đuoabàfvdmi cámpynt, ngưlaboơlpjfi dámpynm giếlbxit ta sao?”
Hắcqecn dámpynm sao?
Hắcqecn đuoabưlaboơlpjfng nhiêpfugn khôrtwjng dámpynm, khôrtwjng nórrxci đuoabếlbxin phụgdtqeyunn hắcqecn trúbsxvng đuoabxtgtc củctrra Hoàfvdmng Kiêpfugn, chỉcgqx cầvwjxn nórrxci tớwcsqi Hoàfvdmng Kiêpfugn dùyrxbng thâaaksn phậuoabn rõubcgfvdmng tớwcsqi Môrtwjng Cổmpyn, chếlbxit nhưlabo vậuoaby, hắcqecn hếlbxit đuoabưlabodmusng chốhvqvi cãeyuni.

Chẳngiang nhữciuqng phụgdtqeyunn hắcqecn khôrtwjng córrxc thuốhvqvc giảdrjvi, ngay cảdrjv triềpwtuu đuoabìyczonh cũlabong sẽvaef bởixjii vậuoaby màfvdmyrxbng binh đuoabzoferrxci chuyệvwjxn.

Hoàfvdmng Kiêpfugn cũlabong khôrtwjng phảdrjvi a miêpfugu a cẩmkdvu (con chórrxc con mèvazto), đuoabưlabodmusng đuoabưlabodmusng đuoabôrtwj thốhvqvng nắcqecm giữciuqlabodmusi mấmlcpy vạqqwtn binh mãeyun chếlbxit ởixji Mạqqwtc Bắcqecc, Môrtwjng Cổmpyn khôrtwjng cho mộxtgtt côrtwjng đuoabqqwto, thểzofe diệvwjxn triềpwtuu đuoabìyczonh ởixji đuoabâaaksu? Hắcqecn córrxc thểzoferrxci Hoàfvdmng Kiêpfugn cho phụgdtqeyunn hắcqecn hạqqwtlabogdtqc? Mụgdtqc đuoabíbsxzch Hoàfvdmng Kiêpfugn làfvdmyczo? Chứaxxpng cứaxxpixji đuoabâaaksu?
Trong mắcqect Khắcqecc Tùyrxbng làfvdm sựmpyn giãeyuny giụgdtqa, tay nắcqecm chuôrtwji đuoabao siếlbxit lạqqwti, hắcqecn khắcqecc chếlbxi tứaxxpc giậuoabn, phảdrjvng phấmlcpt nhưlabomlcpm nưlabowcsqc sắcqecp sôrtwji tràfvdmo, đuoabang muốhvqvn bùyrxbng ra nhámpyny mắcqect bịxlhs ngưlabodmusi ta tắcqect lửzofea, sưlaboơlpjfng khórrxci vùyrxbng vẫlpjfy nhưlabong lạqqwti khôrtwjng thểzofe bung ra.
“Nórrxci, mụgdtqc đuoabíbsxzch củctrra ngưlaboơlpjfi!” Khắcqecc Tùyrxbng cuốhvqvi cùyrxbng ámpynp chếlbxi đuoabưlabogdtqc, triệvwjxt khai nắcqecm tay đuoabao.
“Thứaxxpc thờdmusi mớwcsqi làfvdm tuấmlcpn kiệvwjxt.” Hoàfvdmng Kiêpfugn câaaksu môrtwji cưlabodmusi, “Ta chỉcgqx cầvwjxn Khắcqecc Tùyrxbng đuoabàfvdmi cámpynt ởixji thờdmusi đuoabiểzofem mấmlcpu chốhvqvt giúbsxvp ta diễcmsun mộxtgtt vởixji diễcmsun?”

“Diễcmsun cámpyni gìyczo?”
“Lãeyuno phu cùyrxbng đuoabqqwti vưlaboơlpjfng tửzofe, nhịxlhslaboơlpjfng tửzofe hiệvwjxp nghịxlhs, lúbsxvc Hãeyunn vưlaboơlpjfng đuoabxtgtc phámpynt, bọcmsun họcmsu liềpwtun sẽvaefrtwji nhọcmsu đuoabàfvdmi cámpynt làfvdm hung thủctrr hạqqwt đuoabxtgtc Khảdrjveyunn.” Giọcmsung nórrxci Hoàfvdmng Kiêpfugn hơlpjfi trầvwjxm xuốhvqvng, “Đngiaàfvdmi cámpynt chỉcgqx cầvwjxn thừgrdxa nhậuoabn, hơlpjfn nữciuqa chíbsxznh miệvwjxng nórrxci cùyrxbng Minh Duệvwjx hầvwjxu hợgdtqp mưlabou, cho đuoabqqwti vưlaboơlpjfng tửzofeyrxbng nhịxlhslaboơlpjfng tửzofe mộxtgtt lýjdiq do phámpynt binh Thanh Hảdrjvi, ta đuoabdrjvm bảdrjvo tíbsxznh mạqqwtng đuoabàfvdmi cámpynt cùyrxbng Khảdrjveyunn vôrtwj ưlabou.”
“Đngiazofe ta vĩdmusnh viễcmsun mang tộxtgti danh giếlbxit hạqqwti phụgdtq thâaaksn?” Khắcqecc Tùyrxbng cưlabodmusi lạqqwtnh nórrxci, “Phụgdtqeyunn đuoabhvqvi đuoabãeyuni vớwcsqi ta luôrtwjn dàfvdmy rộxtgtng, ta nếlbxiu thừgrdxa nhậuoabn cửzofe chỉcgqx nhưlabo cầvwjxm thúbsxv, chỉcgqx sợgdtq phụgdtqeyunn cũlabong sẽvaef bịxlhs ta tứaxxpc chếlbxit, sớwcsqm muộxtgtn cũlabong làfvdm chếlbxit, ta vìyczo sao phảdrjvi chịxlhsu sựmpyn uy hiếlbxip củctrra ngưlaboơlpjfi? Ngưlaboơlpjfi thếlbxi nhưlabong córrxc thểzofe quang minh chíbsxznh đuoabqqwti từgrdxrtwjng Cổmpyn củctrra ta đuoabi ra ngoàfvdmi, ta khôrtwjng dámpynm giếlbxit ngưlaboơlpjfi.

Nhưlabong nếlbxiu ngưlaboơlpjfi kiêpfugng kịxlhs Minh Duệvwjx hầvwjxu nhưlabo thếlbxi, kếlbxi hoạqqwtch củctrra ngưlaboơlpjfi ngưlaboơlpjfi phảdrjvi tin tưlaboixjing, ta tuyệvwjxt đuoabhvqvi khôrtwjng córrxcdqkang lựmpync đuoabưlaboa đuoabếlbxin trong tay Minh Duệvwjx hầvwjxu.

Hoàfvdmng đuoabôrtwj thốhvqvng, đuoabếlbxin lúbsxvc đuoabórrxc nhữciuqng ngàfvdmy thámpynng sau nàfvdmy củctrra ngưlaboơlpjfi chỉcgqx sợgdtqlabong khôrtwjng tốhvqvt đuoabqqwtp.”
“Đngiaàfvdmi cámpynt quảdrjv nhiêpfugn làfvdm ngưlabodmusi thôrtwjng minh.” Hoàfvdmng Kiêpfugn khôrtwjng giậuoabn màfvdmlabodmusi, “Ta chỉcgqx cầvwjxn mộxtgtt lýjdiq do Môrtwjng Cổmpyn phámpynt binh Thanh Hảdrjvi, ta đuoabdrjvm bảdrjvo sẽvaef khôrtwjng thưlaboơlpjfng hạqqwti mộxtgtt binh mộxtgtt tốhvqvt nàfvdmo củctrra Môrtwjng Cổmpyn, chỉcgqx phôrtwj trưlaboơlpjfng thanh thếlbxi.

Đngiaàfvdmi cámpynt thôrtwjng minh nhưlabo thếlbxi, nórrxci vậuoaby nhấmlcpt đuoabxlhsnh córrxc thểzofe nghĩdmus ra mộxtgtt phưlaboơlpjfng ámpynn làfvdmm ta mãeyunn nguyễcmsun, lạqqwti córrxc thểzofe bảdrjvo toàfvdmn thanh danh củctrra chíbsxznh mìyczonh cùyrxbng támpynnh mạqqwtng Khảdrjveyunn.

Thờdmusi đuoabiểzofem khôrtwjng còbhfln sớwcsqm, ta khôrtwjng quấmlcpy rầvwjxy đuoabàfvdmi cámpynt nữciuqa, đuoabàfvdmi cámpynt cẩmkdvn thậuoabn suy xérwmlt, lãeyuno phu ởixji Thanh Hảdrjvi chờdmus tin làfvdmnh.”
rrxci xong, Hoàfvdmng Kiêpfugn mộxtgtt bộxtgtmpynng nắcqecm chắcqecc thắcqecng lợgdtqi trong tay rờdmusi khỏbsxvi.
Dạqqwt Dao Quang cùyrxbng Ôhyakn Đngiaìyczonh Trạqqwtm đuoabaxxpng ởixji ngoàfvdmi trưlabowcsqng, chờdmus phảdrjvn ứaxxpng kếlbxi tiếlbxip củctrra Khắcqecc Tùyrxbng..




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.