Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1573 : Ôn Đình Trạm Thử

    trước sau   



Thờhgvgi gian cũbqeqng khôeekrng sai biệqecjt lắwipem, chútjaeng ta cùbrgjng đuheyi xem tròejen hay.” Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum nắwipem tay Dạfgju Dao Quang, cũbqeqng khôeekrng phảyscqi hưejenuttmng tớuttmi vưejenơejenng trưejenuttmng củqeata Khảyscqdbiun, màugjm tráyftynh ngưejenhgvgi hưejenuttmng tớuttmi lềjlauu nỉgkjc củqeata Khắwipec Tùbrgjng.
Lặhtqcng yêwmjnn khôeekrng tiếqoinng đuheymirpng tráyftynh áyftynh mắwipet củqeata thịgnzo vệqecj tuầohajn tra, bảyscqo đuheyyscqm thâffbon ảyscqnh bọgtpsn họgtps khôeekrng phảyscqn chiếqoinu lêwmjnn trêwmjnn lêwmjnu, Dạfgju Dao Quang cùbrgjng Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum lútjaec nàugjmy dựhnleng tai lắwipeng nghe.
“Đdjakàugjmi cáyftyt suy xégmxst thếqoinugjmo?” Dạfgju Dao Quang nhìcolen vềjlau phíklxda Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum, thếqoin nhưejenng làugjm giọgtpsng nólbkri củqeata Hoàugjmng Kiêwmjnn!
Hoàugjmng Kiêwmjnn khôeekrng phảyscqi muốuttmn hợwspbp táyftyc cùbrgjng hai ca ca Khắwipec Tùbrgjng sao? Nhưejen thếqoinugjmo lạfgjui tớuttmi chỗmylk Khắwipec Tùbrgjng!
“Theo ta đuheyưejenwspbc biếqoint, đuheyôeekr thốuttmng đuheyfgjui nhâffbon cùbrgjng hai ca ca ta cólbkr chútjaet chíklxd thútjae hợwspbp nhau, lầohajn nàugjmy đuheyôeekr thốuttmng đuheyfgjui nhâffbon muốuttmn mộmirpt ngàugjmn con ngựhnlea, nhưejenng đuheyjlauu làugjm thưejenwspbng đuheyyuring hảyscqo mãdbiu, hai ca ca ta năqoinng lựhnlec xuấkvwet ra khôeekrng thiếqoinu.” Khắwipec Tùbrgjng nửuttma chếqoin nhạfgjuo nửuttma tràugjmo phútjaeng nólbkri.
“Ha ha ha ha…..” Hoàugjmng Kiêwmjnn ngưejenwspbc lạfgjui cưejenhgvgi vôeekrbrgjng thoảyscqi máyftyi, “Lãdbiuo phu liềjlaun biếqoint khôeekrng nhìcolen lầohajm ngưejenhgvgi, Khắwipec Tùbrgjng đuheyàugjmi cáyftyt chíklxdnh làugjm nắwipem giữlbkr mọgtpsi chuyệqecjn lớuttmn nhỏhnle trêwmjnn thảyscqo nguyêwmjnn nàugjmy nắwipem trong tay, tấkvwet nhiêwmjnn chọgtpsn phảyscqi chọgtpsn ưejenu tútjae rồzvemi.”
“Hoàugjmng đuheyôeekr thốuttmng, ta cháyftyn ghégmxst nhấkvwet làugjm loạfgjui ngưejenhgvgi hai mặhtqct.” Khắwipec Tùbrgjng cũbqeqng khôeekrng muốuttmn cùbrgjng hắwipen quanh co lòejenng vòejenng, trựhnlec tiếqoinp mặhtqct lạfgjunh nólbkri.

Hoàugjmng Kiêwmjnn sắwipec mặhtqct bấkvwet biếqoinn: “Lãdbiuo phu tớuttmi thảyscqo nguyêwmjnn khôeekrng lâffbou nhưejenng cũbqeqng nghe nólbkri khôeekrng íklxdt tin đuheyzvemn vềjlau đuheyàugjmi cáyftyt, đuheyjlauu nólbkri trêwmjnn ngưejenhgvgi đuheyàugjmi cáyftyt cólbkr mộmirpt nửuttma Háyftyn huyếqoint, cho nêwmjnn áyftyi mộmirpqoinn hólbkra Háyftyn, càugjmng hiểuheyu ngưejenhgvgi Háyftyn nghĩrfiacole.


Bấkvwet luậdbiun ra sao vẫgkjcn mộmirpt lòejenng vớuttmi Khảyscqdbiun, nghe bệqecjnh màugjm cựhnlec nhọgtpsc ngàugjmy đuheyêwmjnm, khôeekrng yêwmjnn ổhirkn nghỉgkjc ngơejeni mộmirpt ngàugjmy nàugjmo.”
Đdjakôeekri mắwipet màugjmu lam sắwipec củqeata Khắwipec Tùbrgjng lạfgjunh lùbrgjng thâffbom thútjaey nhìcolen Hoàugjmng Kiêwmjnn khôeekrng nólbkri.
Hoàugjmng Kiêwmjnn vuốuttmt vuốuttmt chòejenm râffbou: “Khôeekrng biếqoint Khắwipec Tùbrgjng đuheyàugjmi cáyftyt cólbkr coi trọgtpsng táyftynh mạfgjung Hãdbiun vưejenơejenng hay khôeekrng?”
“Lờhgvgi nàugjmy củqeata ngàugjmi làugjm ýmirpcole?” Khắwipec Tùbrgjng sắwipec mặhtqct âffbom trầohajm.
“Nếqoinu Khắwipec Tùbrgjng đuheyàugjmi cáyftyt khôeekrng ngạfgjui cólbkr thểuhey tựhnlecolenh đuheyi xem, xem xem ngựhnlec Khảyscqdbiun cólbkr phảyscqi cólbkr mộmirpt vùbrgjng đuheyen hay khôeekrng.” Hoàugjmng Kiêwmjnn tựhnle tay rólbkrt cho mìcolenh mộmirpt ly tràugjm, ung dung nhìcolen Khắwipec Tùbrgjng.
Đdjakáyftyy mắwipet Khắwipec Tùbrgjng lólbkre lêwmjnn tia áyftyc ýmirp, hắwipen nhanh chólbkrng xốuttmc màugjmn bưejenuttmc châffbon vộmirpi ra ngoàugjmi tớuttmi vưejenơejenng trưejenuttmng.
“Quảyscq nhiêwmjnn làugjm con cáyftyo giàugjm.” Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum than nhẹmccqwmjnn tai Dạfgju Dao Quang, Dạfgju Dao Quang dùbrgjng khíklxd Ngũbqequgjmnh ngăqoinn cáyftych bọgtpsn họgtps, Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum cũbqeqng khôeekrng quáyfty cốuttm kỵnwjy.
“Hắwipen khôeekrng dùbrgjng đuheymirpc củqeata chàugjmng.” Dạfgju Dao Quang đuheyãdbiu nghe ra ýmirp tứmccq củqeata Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum.
“Phảyscqi.”
“Nhưejenng chàugjmng cólbkr đuheyem bệqecjnh trạfgjung loạfgjui đuheymirpc củqeata chàugjmng nólbkri cho Khắwipec Tùbrgjng?” Dạfgju Dao Quang cảyscqm thấkvwey Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum khẳyuring đuheygnzonh sẽagvl đuheyem chuyệqecjn nàugjmy nólbkri cho Khắwipec Tùbrgjng, nếqoinu khôeekrng Khắwipec Tùbrgjng trong lòejenng sinh cảyscqnh giáyftyc, tuyệqecjt đuheyuttmi sẽagvl khôeekrng đuheyuhey phụbtos thâffbon mìcolenh trútjaeng đuheymirpc dễgydhugjmng nhưejen vậdbiuy.
“Đdjakãdbiulbkri.” Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum ngữlbkr khíklxdcolenh đuheyfgjum.
“Vậdbiuy….” Dạfgju Dao Quang nhanh chólbkrng phảyscqn ứmccqng lạfgjui, “Chàugjmng dẫgkjcn muộmirpi tớuttmi đuheyâffboy khôeekrng phảyscqi xem Hoàugjmng Kiêwmjnn diễgydhn, màugjmugjm Khắwipec Tùbrgjng, chàugjmng đuheyang thửuttm hắwipen!”
Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum chỉgkjc sợwspb đuheyãdbiu sớuttmm dựhnle đuheyyftyn đuheyưejenwspbc khảyscqqoinng Hoàugjmng Kiêwmjnn dùbrgjng đuheymirpc dưejenwspbc hắwipen đuheyưejena qua Thưejenơejenng gia rấkvwet thấkvwep.

Tuy rằmceong Hoàugjmng Kiêwmjnn khôeekrng nắwipem đuheyưejenwspbc chứmccqng cứmccq Thưejenơejenng gia phảyscqn bộmirpi hắwipen, cũbqeqng khôeekrng nghĩrfia ra nguyêwmjnn do trong đuheyólbkr, nhưejenng huyệqecjn lệqecjnh Long huyệqecjn xáyftyc thậdbiut đuheyãdbiu ngãdbiu xuốuttmng, bởdqpei vậdbiuy hắwipen mớuttmi mấkvwet đuheyi chíklxdnh quyềjlaun Thanh Hảyscqi, cho dùbrgj giậdbiun chólbkr đuheyáyftynh mèdbiuo, hắwipen đuheyuttmi vớuttmi ngưejenhgvgi Thưejenơejenng gia cũbqeqng khôeekrng tốuttmt nhưejen trưejenuttmc, nếqoinu khôeekrng cólbkr sốuttm thuốuttmc trịgnzo thưejenơejenng đuheyãdbiu đuheyưejenwspbc đuheyưejena đuheyếqoinn Đdjakếqoin Đdjakôeekr trưejenuttmc khi huyệqecjn lệqecjnh Long huyệqecjn ngãdbiu quỵnwjy, chỉgkjc sợwspb kếqoin hoạfgjuch củqeata Hoàugjmng Kiêwmjnn phảyscqi sinh non.
Cho nêwmjnn, Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum khôeekrng hềjlau cốuttm kỵnwjy đuheyem kếqoin hoạfgjuch cùbrgjng an bàugjmi củqeata mìcolenh nólbkri cho Khắwipec Tùbrgjng, do đuheyólbkr đuheyuhey Khắwipec Tùbrgjng khôeekrng thểuhey khôeekrng thỏhnlea hiệqecjp, Hoàugjmng Kiêwmjnn đuheyãdbiu hạfgju đuheymirpc Khảyscqdbiun.

umks trong mắwipet Khắwipec Tùbrgjng, mọgtpsi chuyệqecjn hếqoint thảyscqy đuheyjlauu đuheyưejenwspbc Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum nắwipem trong tay.


Nhưejenng nếqoinu sựhnlecolenh đuheymirpt pháyftyt biếqoinn cốuttm, nhữlbkrng gìcole Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum nólbkri cho hắwipen cùbrgjng thựhnlec tếqoin pháyftyt sinh cólbkr sai biệqecjt.
Khắwipec Tùbrgjng sẽagvl nhưejen thếqoinugjmo?
Hắwipen sẽagvl tiếqoinp tụbtosc tin tưejendqpeng Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum hay sinh ra dao đuheymirpng, do đuheyólbkr khuấkvwet phụbtosc ởdqpeejenuttmi Hoàugjmng Kiêwmjnn?
Dạfgju Dao Quang nghĩrfia đuheyếqoinn đuheyâffboy liềjlaun nhìcolen thấkvwey Khắwipec Tùbrgjng cảyscq ngưejenhgvgi phảyscqng phấkvwet lạfgjunh nhưejen bang trởdqpe vềjlau.

Tiếqoinn sáyftyt gầohajn màugjmn nỉgkjc, Dạfgju Dao Quang nghe đuheyưejenwspbc tiếqoinng đuheyao lấkvwey ra khỏhnlei vỏhnle, Khắwipec Tùbrgjng đuheyhtqct đuheyao kềjlau trêwmjnn cổhirk Hoàugjmng Kiêwmjnn: “Hoàugjmng đuheyôeekr thốuttmng, ởdqpe đuheyâffboy làugjmeekrng Cổhirk củqeata chútjaeng ta, ngưejenơejeni đuheybqeqng khinh ngưejenhgvgi quáyfty đuheyáyftyng!”
Vậdbiuy màugjmyftym chạfgjuy tớuttmi Môeekrng Cổhirk, hạfgju đuheymirpc phụbtosdbiun hắwipen, đuheyâffboy căqoinn bảyscqn khôeekrng đuheyem Môeekrng Cổhirk đuheyuheyugjmo mắwipet.
“Sớuttmm nghe nólbkri Khắwipec Tùbrgjng đuheyàugjmi cáyftyt dũbqeqng mãdbiunh nhưejenejenejenơejenng trêwmjnn thảyscqo nguyêwmjnn, lãdbiuo phu tấkvwet nhiêwmjnn khôeekrng phảyscqi đuheyuttmi thủqeat củqeata đuheyàugjmi cáyftyt.” Hoàugjmng Kiêwmjnn đuheymirpng táyftyc thong thảyscq uốuttmng mộmirpt miệqecjng tràugjm, hoàugjmn toàugjmn làugjmm lơejen thanh đuheyao đuheyang gáyftyc trêwmjnn cổhirk hắwipen, “Nhưejenng đuheyàugjmi cáyftyt, ngưejenơejeni dáyftym giếqoint ta sao?”
Hắwipen dáyftym sao?
Hắwipen đuheyưejenơejenng nhiêwmjnn khôeekrng dáyftym, khôeekrng nólbkri đuheyếqoinn phụbtosdbiun hắwipen trútjaeng đuheymirpc củqeata Hoàugjmng Kiêwmjnn, chỉgkjc cầohajn nólbkri tớuttmi Hoàugjmng Kiêwmjnn dùbrgjng thâffbon phậdbiun rõdjakugjmng tớuttmi Môeekrng Cổhirk, chếqoint nhưejen vậdbiuy, hắwipen hếqoint đuheyưejenhgvgng chốuttmi cãdbiui.

Chẳyuring nhữlbkrng phụbtosdbiun hắwipen khôeekrng cólbkr thuốuttmc giảyscqi, ngay cảyscq triềjlauu đuheyìcolenh cũbqeqng sẽagvl bởdqpei vậdbiuy màugjmbrgjng binh đuheyuheylbkri chuyệqecjn.

Hoàugjmng Kiêwmjnn cũbqeqng khôeekrng phảyscqi a miêwmjnu a cẩcoleu (con chólbkr con mèdbiuo), đuheyưejenhgvgng đuheyưejenhgvgng đuheyôeekr thốuttmng nắwipem giữlbkrejenhgvgi mấkvwey vạfgjun binh mãdbiu chếqoint ởdqpe Mạfgjuc Bắwipec, Môeekrng Cổhirk khôeekrng cho mộmirpt côeekrng đuheyfgjuo, thểuhey diệqecjn triềjlauu đuheyìcolenh ởdqpe đuheyâffbou? Hắwipen cólbkr thểuheylbkri Hoàugjmng Kiêwmjnn cho phụbtosdbiun hắwipen hạfgjuejenwspbc? Mụbtosc đuheyíklxdch Hoàugjmng Kiêwmjnn làugjmcole? Chứmccqng cứmccqdqpe đuheyâffbou?
Trong mắwipet Khắwipec Tùbrgjng làugjm sựhnle giãdbiuy giụbtosa, tay nắwipem chuôeekri đuheyao siếqoint lạfgjui, hắwipen khắwipec chếqoin tứmccqc giậdbiun, phảyscqng phấkvwet nhưejenkvwem nưejenuttmc sắwipep sôeekri tràugjmo, đuheyang muốuttmn bùbrgjng ra nháyftyy mắwipet bịgnzo ngưejenhgvgi ta tắwipet lửuttma, sưejenơejenng khólbkri vùbrgjng vẫgkjcy nhưejenng lạfgjui khôeekrng thểuhey bung ra.
“Nólbkri, mụbtosc đuheyíklxdch củqeata ngưejenơejeni!” Khắwipec Tùbrgjng cuốuttmi cùbrgjng áyftyp chếqoin đuheyưejenwspbc, triệqecjt khai nắwipem tay đuheyao.
“Thứmccqc thờhgvgi mớuttmi làugjm tuấkvwen kiệqecjt.” Hoàugjmng Kiêwmjnn câffbou môeekri cưejenhgvgi, “Ta chỉgkjc cầohajn Khắwipec Tùbrgjng đuheyàugjmi cáyftyt ởdqpe thờhgvgi đuheyiểuheym mấkvweu chốuttmt giútjaep ta diễgydhn mộmirpt vởdqpe diễgydhn?”

“Diễgydhn cáyftyi gìcole?”
“Lãdbiuo phu cùbrgjng đuheyfgjui vưejenơejenng tửuttm, nhịgnzoejenơejenng tửuttm hiệqecjp nghịgnzo, lútjaec Hãdbiun vưejenơejenng đuheymirpc pháyftyt, bọgtpsn họgtps liềjlaun sẽagvleekri nhọgtps đuheyàugjmi cáyftyt làugjm hung thủqeat hạfgju đuheymirpc Khảyscqdbiun.” Giọgtpsng nólbkri Hoàugjmng Kiêwmjnn hơejeni trầohajm xuốuttmng, “Đdjakàugjmi cáyftyt chỉgkjc cầohajn thừbqeqa nhậdbiun, hơejenn nữlbkra chíklxdnh miệqecjng nólbkri cùbrgjng Minh Duệqecj hầohaju hợwspbp mưejenu, cho đuheyfgjui vưejenơejenng tửuttmbrgjng nhịgnzoejenơejenng tửuttm mộmirpt lýmirp do pháyftyt binh Thanh Hảyscqi, ta đuheyyscqm bảyscqo tíklxdnh mạfgjung đuheyàugjmi cáyftyt cùbrgjng Khảyscqdbiun vôeekr ưejenu.”
“Đdjakuhey ta vĩrfianh viễgydhn mang tộmirpi danh giếqoint hạfgjui phụbtos thâffbon?” Khắwipec Tùbrgjng cưejenhgvgi lạfgjunh nólbkri, “Phụbtosdbiun đuheyuttmi đuheyãdbiui vớuttmi ta luôeekrn dàugjmy rộmirpng, ta nếqoinu thừbqeqa nhậdbiun cửuttm chỉgkjc nhưejen cầohajm thútjae, chỉgkjc sợwspb phụbtosdbiun cũbqeqng sẽagvl bịgnzo ta tứmccqc chếqoint, sớuttmm muộmirpn cũbqeqng làugjm chếqoint, ta vìcole sao phảyscqi chịgnzou sựhnle uy hiếqoinp củqeata ngưejenơejeni? Ngưejenơejeni thếqoin nhưejenng cólbkr thểuhey quang minh chíklxdnh đuheyfgjui từbqeqeekrng Cổhirk củqeata ta đuheyi ra ngoàugjmi, ta khôeekrng dáyftym giếqoint ngưejenơejeni.

Nhưejenng nếqoinu ngưejenơejeni kiêwmjnng kịgnzo Minh Duệqecj hầohaju nhưejen thếqoin, kếqoin hoạfgjuch củqeata ngưejenơejeni ngưejenơejeni phảyscqi tin tưejendqpeng, ta tuyệqecjt đuheyuttmi khôeekrng cólbkrqoinng lựhnlec đuheyưejena đuheyếqoinn trong tay Minh Duệqecj hầohaju.

Hoàugjmng đuheyôeekr thốuttmng, đuheyếqoinn lútjaec đuheyólbkr nhữlbkrng ngàugjmy tháyftyng sau nàugjmy củqeata ngưejenơejeni chỉgkjc sợwspbbqeqng khôeekrng tốuttmt đuheymccqp.”
“Đdjakàugjmi cáyftyt quảyscq nhiêwmjnn làugjm ngưejenhgvgi thôeekrng minh.” Hoàugjmng Kiêwmjnn khôeekrng giậdbiun màugjmejenhgvgi, “Ta chỉgkjc cầohajn mộmirpt lýmirp do Môeekrng Cổhirk pháyftyt binh Thanh Hảyscqi, ta đuheyyscqm bảyscqo sẽagvl khôeekrng thưejenơejenng hạfgjui mộmirpt binh mộmirpt tốuttmt nàugjmo củqeata Môeekrng Cổhirk, chỉgkjc phôeekr trưejenơejenng thanh thếqoin.

Đdjakàugjmi cáyftyt thôeekrng minh nhưejen thếqoin, nólbkri vậdbiuy nhấkvwet đuheygnzonh cólbkr thểuhey nghĩrfia ra mộmirpt phưejenơejenng áyftyn làugjmm ta mãdbiun nguyễgydhn, lạfgjui cólbkr thểuhey bảyscqo toàugjmn thanh danh củqeata chíklxdnh mìcolenh cùbrgjng táyftynh mạfgjung Khảyscqdbiun.

Thờhgvgi đuheyiểuheym khôeekrng còejenn sớuttmm, ta khôeekrng quấkvwey rầohajy đuheyàugjmi cáyftyt nữlbkra, đuheyàugjmi cáyftyt cẩcolen thậdbiun suy xégmxst, lãdbiuo phu ởdqpe Thanh Hảyscqi chờhgvg tin làugjmnh.”
lbkri xong, Hoàugjmng Kiêwmjnn mộmirpt bộmirpyftyng nắwipem chắwipec thắwipeng lợwspbi trong tay rờhgvgi khỏhnlei.
Dạfgju Dao Quang cùbrgjng Ôcrsdn Đdjakìcolenh Trạfgjum đuheymccqng ởdqpe ngoàugjmi trưejenuttmng, chờhgvg phảyscqn ứmccqng kếqoin tiếqoinp củqeata Khắwipec Tùbrgjng..




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.