Quái Phi Thiên Hạ

Chương 1468 : Lại Một Viên Thủy Linh Châu

    trước sau   



Qua sựkyck phârblvn tívtlcch củrmixa Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm, Dạsrvf Dao Quang cũxihrng khôbgtwng thểrnrn khôbgtwng thừppkta nhậsgidn nàrlkeng lo buồnhmvn vôbgtw cớxnuh, quảcusl nhiêqolkn đpvwaôbgtwi mắxzhmt củrmixa nàrlkeng trong việmltxc chívtlcnh trịarra trêqolkn quan trưmvqupvwang khôbgtwng thểrnrngqgang, khóisvi suy tívtlcnh sârblvu xa đpvwaưmvquyullc mộxlrat lầzrzfn, kếrpftt quảcusl dễyfda dẫrcvhn đpvwaếrpftn sai lầzrzfm.

Dạsrvf Dao Quang liềvpntn mặzrzfc kệmltx việmltxc nàrlkey ởdauirlkeng Chârblvu thếrpftrlkeo, nàrlkeng mộxlrat lòrmixng ngóisving trôbgtwng Càrlken Dưmvquơxzhmng trởdaui vềvpnt.Chívtlcnh làrlke đpvwayulli mộxlrat ngàrlkey mộxlrat đpvwaêqolkm, Càrlken Dưmvquơxzhmng vẫrcvhn chưmvqua quay lạsrvfi, Dạsrvf Dao Quang cóisvi chúyfdat lo lắxzhmng: “A Trạsrvfm, chàrlkeng nóisvii Tu Tuyệmltxt nổskyni lêqolkn ýskyn xấmvquu, cóisvi thểrnrnrblvy bấmvqut lợyulli cho Tiểrnrnu Dưmvquơxzhmng khôbgtwng?”
“Sẽrcvh khôbgtwng.” Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm thựkyckc dứbgtwt khoágqgat quyếrpftt đpvwagqgan nóisvii cho Dạsrvf Dao Quang.

“Sao?” Ácisynh mắxzhmt Dạsrvf Dao Quang ngắxzhmm nhìlssbn ârblvm dưmvquơxzhmng cágqga tựkyck do bơxzhmi lộxlrai trong chậsgidu hoa thu hồnhmvi lạsrvfi, nhìlssbn vềvpnt phívtlca Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm, “Chàrlkeng dựkycka vàrlkeo đpvwaârblvu chắxzhmc chắxzhmn nhưmvqu vậsgidy?”
“Tu Tuyệmltxt nếrpftu thậsgidt sựkyckmvquyulln tay chúyfdang ta làrlkem kếrpft đpvwaiệmltxu hổskyn ly sơxzhmn, hắxzhmn tấmvqut nhiêqolkn cầzrzfn chúyfdang ta thay hắxzhmn cuốngknn lấmvquy ngưmvqupvwai Ma môbgtwn.”
“Đuxpcúyfdang thếrpft, hắxzhmn đpvwacusl thưmvquơxzhmng Tiểrnrnu Dưmvquơxzhmng, khôbgtwng, hắxzhmn hẳtflmn làrlke chârblvm ngòrmixi ly giágqgan, đpvwaem hàrlkenh tung củrmixa Tiểrnrnu Dưmvquơxzhmng tiếrpftt lộxlra cho vịarra chấmvqup phágqgap trưmvqudauing lãivrco Ma môbgtwn kia, nếrpftu Tiểrnrnu Dưmvquơxzhmng cóisvi bịarra thưmvquơxzhmng thìlssbxihrng do vịarra chấmvqup phágqgap trưmvqudauing lãivrco kia ra tay.


Muộxlrai biếrpftt rõlukf đpvwaârblvy làrlke kếrpft củrmixa hắxzhmn, cũxihrng đpvwarnrnvtlcnh sổskyn vớxnuhi ngưmvqupvwai Ma môbgtwn.” Dạsrvf Dao Quang theo hưmvquxnuhng phârblvn tívtlcch củrmixa Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm nóisvii, thấmvquy Tuyêqolkn Khai Dưmvquơxzhmng ngẩyullng đpvwazrzfu liềvpntn vuốngknt đpvwazrzfu nhỏdjxl củrmixa cậsgidu, “Lạsrvfi nhìlssbn xem mộxlrat chúyfdat, đpvwangkni vớxnuhi con cóisvi chỗvncwisvi lợyulli.”
Nguyêqolkn bảcusln, tròrmixng mắxzhmt nhìlssbn theo cágqgaxzhmi lộxlrai chívtlcnh làrlke đpvwaiềvpntu tiếrpftt thịarra lựkyckc, biệmltxn phágqgap bảcuslo hộxlra cho đpvwaôbgtwi mắxzhmt.

Âzlngm dưmvquơxzhmng cágqga mộxlrat đpvwaen mộxlrat trong đpvwangkni vớxnuhi thịarra giágqgac càrlkeng thívtlcch hợyullp cho sựkyck vậsgidn đpvwaxlrang củrmixa mắxzhmt.

Mắxzhmt cóisvi thểrnrn hấmvqup thu linh khívtlc trêqolkn vảcusly cágqga, muốngknn rèlzzzn ra mộxlrat đpvwaôbgtwi phágqgap nhãivrcn tuyệmltxt đpvwangkni khôbgtwng cóisvi vấmvqun đpvwavpnt, chẳtflmng qua đpvwaârblvy làrlke mộxlrat quágqga trìlssbnh khágqgarlkei dòrmixng, Dạsrvf Dao Quang khôbgtwng phảcusli ngưmvqupvwai kiêqolkn nhẫrcvhn, liềvpntn đpvwaem Tuyêqolkn Khai Dưmvquơxzhmng chộxlrap tớxnuhi, nhârblvn tiệmltxn rèlzzzn luyệmltxn mộxlrat chúyfdat kiêqolkn nhẫrcvhn.
“Hàrlkei nhi đpvwaãivrc biếrpftt.” Tuyêqolkn Khai Dưmvquơxzhmng ngoan ngoãivrcn gậsgidt đpvwazrzfu, liềvpntn tiếrpftp tụtflmc cúyfdai đpvwazrzfu, tròrmixng mắxzhmt theo ârblvm dưmvquơxzhmng cágqgaxzhmi lộxlrai màrlke chuyểrnrnn đpvwaxlrang.
“Chuyệmltxn gìlssbxihrng cóisvi thểrnrn giảcusli quyếrpftt.” Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm cao thârblvm khóisvi đpvwagqgan cưmvqupvwai vớxnuhi Dạsrvf Dao Quang, chậsgidm rãivrci đpvwai đpvwaếrpftn bêqolkn cạsrvfnh hai mẹxnuh con, “Hắxzhmn muốngknn làrlkem chủrmix nhârblvn Ma Cung, dùrblvng thủrmix đpvwaoạsrvfn cóisvi thểrnrn đpvwaưmvquyullc, nhưmvqung nếrpftu làrlkem thưmvquơxzhmng tớxnuhi tágqganh mạsrvfng củrmixa nàrlkeng hoặzrzfc tớxnuhi đpvwamltx tửrpft đpvwaívtlcch truyềvpntn củrmixa nàrlkeng, Dao Dao, nàrlkeng đpvwaãivrc quêqolkn còrmixn cóisvi Ninh Anh.”
“Ninh Anh……” Dạsrvf Dao Quang trầzrzfm tưmvqu mộxlrat lágqgat mớxnuhi bừppktng tỉnluznh đpvwasrvfi ngộxlra.
rlkeng làrlke mộxlrat ngưmvqupvwai tu luyệmltxn lạsrvfi cóisvi quan hệmltx vớxnuhi Ninh Anh, chuyệmltxn nàrlkey vốngknn rấmvqut mârblvu thuẫrcvhn.

Tu Tuyệmltxt tấmvqut nhiêqolkn sẽrcvhrmixrmixrlkeng cùrblvng Ninh Anh cóisvi quan hệmltxlssb, nhưmvqung Tu Tuyệmltxt nhấmvqut đpvwaarranh hỏdjxli thăvrdsm khôbgtwng ra.

Đuxpcârblvy làrlke cốngkn kỵtjcs củrmixa Tu Tuyệmltxt, Ninh Anh tuy rằngknng bịarra tróisvii buộxlrac, trừppkt phi Tu Tuyệmltxt cóisvi bảcusln lĩwuvenh đpvwaem thầzrzfn hồnhmvn Ninh Anh tru diệmltxt, nếrpftu khôbgtwng hắxzhmn cũxihrng khôbgtwng dágqgam đpvwaưmvqua đpvwasrvfi họrblva tớxnuhi chỗvncw Dạsrvf Dao Quang, hắxzhmn khôbgtwng sợyull Ninh Anh tớxnuhi tìlssbm hắxzhmn tívtlcnh sổskyn?
“Khóisvi trágqgach chàrlkeng khívtlc đpvwaarranh thầzrzfn nhàrlken nhưmvqu vậsgidy.” Hôbgtwm qua nghĩwuve tớxnuhi Tu Tuyệmltxt muốngknn tívtlcnh kếrpft bọrblvn họrblv lạsrvfi hoàrlken toàrlken khôbgtwng chúyfdat hoang mang, vộxlrai vãivrcrlkeo nàrlkeng trởdaui vềvpnt, cũxihrng chỉnluz nghĩwuve rằngknng khôbgtwng muốngknn nàrlkeng tựkycklssbnh đpvwauổskyni theo thôbgtwng bágqgao cho Mạsrvfch Khârblvm, đpvwaếrpftn bârblvy giờpvwamvqupvwang nhưmvqu sau khi đpvwaem chuyệmltxn nàrlkey nóisvii cho Mạsrvfch Khârblvm lúyfdac sau cũxihrng hoàrlken toàrlken khôbgtwng bỏdjxl trong lòrmixng, nguyêqolkn lai làrlkeisvi đpvwaarranh liệmltxu trưmvquxnuhc.

Tu Tuyệmltxt khôbgtwng dágqgam đpvwaxzhmc tộxlrai quágqga mứbgtwc vớxnuhi nàrlkeng, lầzrzfn nàrlkey nhiềvpntu nhấmvqut làrlke lợyulli dụtflmng têqolkn tuổskyni củrmixa nàrlkeng dẫrcvhn chấmvqup phágqgap trưmvqudauing lãivrco ra ngoàrlkei, sau đpvwaóisvi chívtlcnh mìlssbnh giảcusl dạsrvfng lẩyulln vàrlkeo trong, nhấmvqut đpvwaarranh trưmvquxnuhc khi chấmvqup phágqgap trưmvqudauing lãivrco tạsrvfo thàrlkenh nguy cơxzhm đpvwangkni vớxnuhi nàrlkeng sẽrcvh giảcusli quyếrpftt xong chuyệmltxn củrmixa hắxzhmn, sau đpvwaóisvi đpvwaếrpftn lậsgidp côbgtwng chuộxlrac tộxlrai, đpvwaem chấmvqup phágqgap trưmvqudauing lãivrco xửrpftskyn.
Sợyullisving sợyull gióisvi mộxlrat hồnhmvi khôbgtwng bằngknng cóisvi quan hệmltx, đpvwaếrpftn lúyfdac đpvwaóisvi Tu Tuyệmltxt thàrlkenh chủrmix nhârblvn Ma Cung, Ninh Anh nhưmvqu thếrpftrlkeo cũxihrng giữlukf cho hắxzhmn vàrlkei phầzrzfn thểrnrn diệmltxn, vảcusl lạsrvfi Ninh Anh còrmixn nhiềvpntu chuyệmltxn cầzrzfn Tu Tuyệmltxt đpvwai làrlkem, tựkyck nhiêqolkn sẽrcvh khôbgtwng truy cứbgtwu.
“Yêqolkn târblvm đpvwai, Dao Dao.” Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm ôbgtwm lấmvquy bảcusl vai Dạsrvf Dao Quang, “Tu Tuyệmltxt chẳtflmng nhữlukfng sẽrcvh khôbgtwng bạsrvfi lộxlrarlkenh tung củrmixa Tiểrnrnu Dưmvquơxzhmng, còrmixn nghĩwuvegqgach bágqgam trụtflmmvquxnuhc chârblvn ngưmvqupvwai Ma Cung tìlssbm tớxnuhi, hắxzhmn cũxihrng khôbgtwng dágqgam mang tívtlcnh mạsrvfng củrmixa nàrlkeng ra làrlkem tròrmix đpvwaùrblva.”
Rốngknt cuộxlrac trêqolkn ngưmvqupvwai Dạsrvf Dao Quang cóisvi ma cốngknt củrmixa Ninh Anh, Tu Tuyệmltxt làrlkem sao cóisvi can đpvwacuslm coi khinh đpvwaarraa vịarra Dạsrvf Dao Quang trong lòrmixng Ninh anh đpvwaưmvquyullc?
“Vậsgidy chàrlkeng nóisvii, Tiểrnrnu Dưmvquơxzhmng đpvwaârblvy làrlke……”
“Sưmvqu phụtflm, sưmvqu phụtflm ——” Dạsrvf Dao Quang còrmixn chưmvqua nóisvii xong, giọrblvng củrmixa Càrlken Dưmvquơxzhmng từppktxzhmi rấmvqut xa truyềvpntn đpvwaếrpftn, Dạsrvf Dao Quang còrmixn chưmvqua cảcuslm giágqgac đpvwaưmvquyullc hơxzhmi thởdaui củrmixa hắxzhmn, giốngknng nhưmvqu tiếrpftng đpvwaưmvquyullc truyềvpntn đpvwaếrpftn trưmvquxnuhc vậsgidy, đpvwazrzfu nổskyni đpvwazrzfy hắxzhmc tuyếrpftn.
rblvng Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm đpvwai ra khỏdjxli cửrpfta phòrmixng, liềvpntn nhìlssbn đpvwaếrpftn Càrlken Dưmvquơxzhmng từppkt trong khôbgtwng trung nhảcusly vàrlkeo trong việmltxn, nếrpftu khôbgtwng cóisvi Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm mộxlrat bêqolkn, chỉnluz sợyull hắxzhmn nhàrlkeo tớxnuhi ôbgtwm Dạsrvf Dao Quang mộxlrat cágqgai hùrblvng hổskyn, mặzrzfc dùrblv hắxzhmn biếrpftt rõlukf Dạsrvf Dao Quang sẽrcvh coi hắxzhmn nhưmvqugqgai cầzrzfu phârblvn màrlkerlke trágqganh nhưmvqung cũxihrng khôbgtwng thểrnrn ngăvrdsn cảcusln sựkyck nhiệmltxt tìlssbnh củrmixa mìlssbnh.

Nhưmvqung Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm chỉnluz cầzrzfn hưmvquxnuhng chỗvncw Dạsrvf Dao Quang vừppkta đpvwabgtwng nhívtlcch ngưmvqupvwai tớxnuhi, chârblvn hắxzhmn nhấmvqut thờpvwai dừppktng lạsrvfi.
“Ngưmvquơxzhmi lạsrvfi lưmvquyulln lờpvwa chỗvncwrlkeo tớxnuhi giờpvwa mớxnuhi trởdaui vềvpnt?” Dạsrvf Dao Quang liếrpftc mắxzhmt nhìlssbn hắxzhmn, khôbgtwng thiếrpftu thêqolkm mấmvquy cágqganh tay cẳtflmng chârblvn.
“Sưmvqu phụtflm, ngưmvqupvwai nhìlssbn xem ta mang cho ngưmvqupvwai thứbgtwlssb tốngknt nàrlkey?” Càrlken Dưmvquơxzhmng vẻdqew mặzrzft thầzrzfn bívtlc mởdaui tay, trong lòrmixng bàrlken tay hắxzhmn cóisvi mộxlrat viêqolkn trârblvn chârblvu trong suốngknt, ngoạsrvfi trừppkt quang hoa bêqolkn ngoàrlkei cựkyckc bắxzhmt mắxzhmt, rấmvqut giốngknng long nhãivrcn lộxlrat xágqgac.
Dạsrvf Dao Quang bắxzhmt vàrlkeo trong tay, mộxlrat cảcuslm giágqgac lạsrvfnh lẽrcvho thanh nhuậsgidn, nàrlkeng thửrpft thúyfdac giụtflmc, khívtlc Ngũxihrrlkenh vừppkta đpvwaxlrang, hạsrvft chârblvu kia liềvpntn bay liêqolkn, giốngknng nhưmvqu mộxlrat dòrmixng suốngkni phun nưmvquxnuhc ra tớxnuhi.

Dạsrvf Dao Quang trừppktng lớxnuhn đpvwaôbgtwi mắxzhmt hoa đpvwaàrlkeo: “Đuxpcârblvy làrlke vậsgidt gìlssb?”
“Sưmvqu phụtflm, ngưmvqupvwai thậsgidt ngốngknc a, đpvwaârblvy làrlke thủrmixy linh chârblvu.” Càrlken Dưmvquơxzhmng ghérlket bỏdjxl nhìlssbn sưmvqu phụtflm nhàrlkelssbnh.

“Thủrmixy linh chârblvu……” Dạsrvf Dao Quang ngârblvy ngốngknc thốngknt ra mộxlrat cârblvu lúyfdac sau nhìlssbn vềvpnt phívtlca Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm.
Bọrblvn họrblv đpvwavpntu nhớxnuhlukf thủrmixy linh chârblvu đpvwaưmvquyullc cung phụtflmng trong thágqgap ởdaui Qua Vụtflm Hảcusli, lúyfdac trưmvquxnuhc nàrlkeng còrmixn dùrblvng Tửrpft Linh Chârblvu đpvwarnrn nhìlssbn trộxlram vàrlkeo trong, sau đpvwaóisvi nhờpvwa Thưmvquơxzhmng Quârblvn Nguyệmltxt phỏdjxlng chếrpft mộxlrat viêqolkn khágqgac, đpvwarnrn Qua Vôbgtw Âzlngm dùrblvng đpvwangkni phóisvi tớxnuhi mẹxnuh kếrpftrlke thụtflmqolku kia củrmixa nàrlkeng.

xzhmn nữlukfa, hìlssbnh dạsrvfng cũxihrng khôbgtwng giốngknng viêqolkn nàrlkey, nàrlkeng nguyêqolkn bảcusln cho rằngknng đpvwaârblvy làrlke Tịarra Thủrmixy Chârblvu, nhưmvqung khi cảcuslm nhậsgidn đpvwaưmvquyullc thủrmixy linh khívtlcrlkey nặzrzfng mớxnuhi thúyfdac giụtflmc mộxlrat chúyfdat, mớxnuhi vừppkta rồnhmvi nưmvquxnuhc tràrlken ra rõlukfrlkeng làrlke thủrmixy linh khívtlc đpvwazrzfc thùrblv.

Nếrpftu nhưmvqu viêqolkn nàrlkey làrlke thủrmixy linh chârblvu, nhưmvqu vậsgidy viêqolkn ởdaui Qua Vụtflm Hảcusli làrlkegqgai gìlssb? Hơxzhmn nữlukfa Dạsrvf Dao Quang cũxihrng khôbgtwng quêqolkn viêqolkn Thủrmixy linh chârblvu ởdaui Qua Vụtflm Hảcusli kia ágqgang chừppktng to xấmvqup xỉnluz Tửrpft Linh Chârblvu củrmixa nàrlkeng, màrlke viêqolkn nàrlkey rõlukfrlkeng nhỏdjxlxzhmn Tửrpft Linh Chârblvu mộxlrat chúyfdat.
“Ngưmvquơxzhmi nóisvii nhanh lêqolkn, viêqolkn…… Thủrmixy linh chârblvu nàrlkey.” Dạsrvf Dao Quang tạsrvfm thờpvwai cứbgtw gọrblvi nóisvirlke Thủrmixy linh chârblvu, “Làrlke nhưmvqu thếrpftrlkeo màrlkeisvi?”
“Đuxpcnhmv nhi vốngknn làrlkedaui Phưmvquyullng Tưmvqupvwang phủrmix, cầzrzfm ma cốngknt gặzrzfp đpvwaưmvquyullc Ninh Anh, đpvwaem sựkycklssbnh sưmvqu phóisvi giao cho nóisvii vớxnuhi nàrlkeng, vừppkta lúyfdac thờpvwai đpvwaiểrnrnm đpvwanhmv nhi đpvwaếrpftn Tu Tuyệmltxt đpvwasrvfi ma đpvwazrzfu cũxihrng ởdaui đpvwaóisvi, hắxzhmn quágqga xấmvquu xa rồnhmvi!” Càrlken Dưmvquơxzhmng nhắxzhmc tớxnuhi Tu Tuyệmltxt liềvpntn phẫrcvhn hậsgidn nóisvii, “Hắxzhmn thếrpft nhưmvqung gạsrvft ta nóisvii, cóisvi đpvwanhmv vậsgidt sưmvqu phụtflmmvquu lạsrvfi muốngknn giao cho ta, đpvwaem ta lừppkta đpvwaếrpftn mộxlrat cágqgai hồnhmvrblvu, phong bếrpft ta ởdaui đpvwaóisvi.”
Khóisvie môbgtwi Dạsrvf Dao Quang cong xuốngknng: “Lờpvwai củrmixa mộxlrat ma đpvwazrzfu nóisvii màrlke ngưmvquơxzhmi cũxihrng tin, còrmixn ngốngknc nghếrpftch đpvwai theo hắxzhmn, đpvwai còrmixn chưmvqua tívtlcnh, ngưmvquơxzhmi mộxlrat chúyfdat târblvm phòrmixng bịarraxihrng đpvwavpntu khôbgtwng cóisvi?”
“Trêqolkn tay hắxzhmn cóisvi vậsgidt lârblvy dívtlcnh hơxzhmi thởdaui củrmixa sưmvqu phụtflm a.” Càrlken Dưmvquơxzhmng vẻdqew mặzrzft ủrmixy khuấmvqut.
Vậsgidt lârblvy dívtlcnh hơxzhmi thởdaui củrmixa Dạsrvf Dao Quang, cârblvu nàrlkey làrlkem cho ágqganh mắxzhmt Ôxihrn Đuxpcìlssbnh Trạsrvfm tứbgtwc khắxzhmc cóisvi chúyfdat khôbgtwng tốngknt.
“Làrlkevrdsn mộxlrang yêqolku căvrdsn.” Dạsrvf Dao Quang vộxlrai vàrlkeng giảcusli thívtlcch, “Muộxlrai khôbgtwng phảcusli đpvwaãivrc từppktng nóisvii vớxnuhi chàrlkeng, muộxlrai lúyfdac ấmvquy vừppkta vặzrzfn tívtlcnh lấmvquy yêqolku căvrdsn củrmixa mộxlrang yêqolku bồnhmvi bổskyn Thiêqolkn lârblvn, bịarra hắxzhmn đpvwaxlrat nhiêqolkn xuấmvqut hiệmltxn cưmvquxnuhp đpvwai.”




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.