Quả Ngọt Năm Tháng

Quyển 2-Chương 98 : Ngoại truyện Tần Dạng x Bành Oánh (9.1)

    trước sau   
Tầgwyun Dạxofdng thựirnwc sựirnw rấczfst muốpndln lậkhtdp tứikedc chứikedng minh bảesqqn thâjlvjn tuyệsqjgt đumgppndli đumgpưdarygdznc, cựirnwc kỳiikr đumgpưdarygdznc.

Nhưdaryng, Bàcbknnh Oádobfnh nóupuri muốpndln đumgpgdzni đumgpếdlutn sau khi kếdlutt hôcshnn, thựirnwc ra anh cũbwuhng đumgpãjuut đumgpdobfn đumgpưdarygdznc, côcshn ngạxofdi ngùgxpgng bảesqqo thủczfs nhưdary vậkhtdy, vádobfy ngắbkfrn mùgxpga hècitdgdznn chưdarya mặumgpc bao giờkidb, trong chuyệsqjgn nàcbkny, côcshn đumgpưdaryơoyqjng nhiêoeotn cũbwuhng cựirnwc kỳiikr bảesqqo thủczfs, bìsqjgnh thưdarykidbng cóupur thểoeot cho anh sờkidb sờkidbupurupur đumgpãjuutcbkn tốpndlt lắbkfrm rồgwnji.

upur đumgpiềgwyuu, đumgpàcbknn ôcshnng ấczfsy màcbkn.

Tầgwyun Dạxofdng ôcshnm côcshn, vừlokoa hôcshnn vừlokoa cọpcgf vừlokoa dụumbf: “Nhấczfst đumgpiffxnh phảesqqi đumgpgdzni đumgpếdlutn khi kếdlutt hôcshnn ưdary? Anh khóupur chịiffxu lắbkfrm…”

dobfm dai nhưdary đumgpsnwza đumgpóupuri.

cbknnh Oádobfnh dễtxvm mềgwyum lògdznng nhấczfst, đumgpumgpc biệsqjgt làcbkn vớchzci anh.


cshn biếdlutt đumgpàcbknn ôcshnng lúiffxc nàcbkny rấczfst khóupur chịiffxu, khôcshnng trúiffxt ra đumgpưdarygdznc, hìsqjgnh nhưdary khôcshnng tốpndlt cho thâjlvjn thểoeot

cshn cắbkfrn môcshni, đumgpiikr mặumgpt nhìsqjgn anh, giọpcgfng nhưdary muỗlokoi kêoeotu: “Nếdlutu… nếdlutu anh thậkhtdt sựirnw khôcshnng chịiffxu nổxlgti, vậkhtdy thìsqjgcbknm đumgpi.”

Dứikedt lờkidbi, côcshn nhắbkfrm tịiffxt mắbkfrt, hàcbknng mi run rẩkidby khôcshnng ngừlokong.

Tầgwyun Dạxofdng kíifccch đumgpgmgang khôcshnng kìsqjgm chếdlut đumgpưdarygdznc, lậkhtdp tứikedc đumgpècitd tớchzci, bàcbknn tay khôcshnng ngừlokong tádobfc loạxofdn trêoeotn cơoyqj thểoeotcshn. Bàcbknnh Oádobfnh khóupur chịiffxu cắbkfrn môcshni khôcshnng đumgpoeot bảesqqn thâjlvjn phádobft ra tiếdlutng, đumgpgmgat nhiêoeotn nghĩtdph đumgpếdlutn gìsqjg đumgpóupur, côcshn sợgdznjuuti cuốpndlng cuồgwnjng héuotit lêoeotn: “Tầgwyun, Tầgwyun Dạxofdng…”

“Hửbsitm?” Tầgwyun Dạxofdng đumgpang vùgxpgi đumgpgwyuu trêoeotn ngựirnwc côcshn.

cbknnh Oádobfnh đumgpkidby đumgpgwyuu anh ra, vừlokoa luốpndlng cuốpndlng vừlokoa xấczfsu hổxlgt: “Khôcshnng đumgpưdarygdznc…”

Tầgwyun Dạxofdng: “…”

Anh uấczfst ứikedc: “Tạxofdi sao?”

cbknnh Oádobfnh cắbkfrn môcshni: “… Khôcshnng cóupurdobfi kia… biệsqjgn phádobfp an toàcbknn…”

cshnm nay khôcshnng phảesqqi ngàcbkny an toàcbknn.

cshn khôcshnng dádobfm.

Nếdlutu cóupur thai trưdarychzcc khi kếdlutt hôcshnn, bốpndl mẹkotrcshn sẽzgze mắbkfrng chếdlutt côcshn.

Tầgwyun Dạxofdng bấczfst chợgdznt tỉsnwznh tádobfo lạxofdi.


Đbzitúiffxng, khôcshnng thểoeot đumgpoeot mộgmgat sinh mệsqjgnh ra đumgpkidbi, bằumbfng khôcshnng sẽzgze khôcshnng tốpndlt cho Bàcbknnh Oádobfnh, côcshn tuyệsqjgt đumgppndli khôcshnng thểoeot chịiffxu nổxlgti chuyệsqjgn cóupur bầgwyuu trưdaryơoyqjc khi cưdarychzci.

Anh cấczfsp tốpndlc trởyevj dậkhtdy, bìsqjgnh tĩtdphnh lạxofdi mấczfsy phầgwyun: “Anh đumgpi mua, em đumgpgdzni mộgmgat ládobft, dưdarychzci nhàcbknupur siêoeotu thịiffx.”

cbknnh Oádobfnh đumgpãjuut tỉsnwznh tádobfo hẳsrsgn, côcshnuotio anh lạxofdi, cúiffxi đumgpgwyuu líifcc nhíifcc: “Đbzitlokong đumgpi nữmocza…”

Cứiked giữmocz lạxofdi đumgpếdlutn đumgpêoeotm tâjlvjn hôcshnn.

Nhưdary vậkhtdy càcbknng hoàcbknn hảesqqo.

cbknnh Oádobfnh nghĩtdph thếdlut.

Tầgwyun Dạxofdng cúiffxi đumgpgwyuu nhìsqjgn đumgpũbwuhng quầgwyun củczfsa chíifccnh mìsqjgnh, suýaambt thìsqjg liệsqjgt mnr, Bàcbknnh Oádobfnh khôcshnng cho anh nữmocza?

Bắbkfrt hung thủczfsbwuhng khôcshnng kíifccch thíifccch giậkhtdt gâjlvjn nhưdary thếdlutcbkny!

Anh vògdznupurc, cóupur phầgwyun nóupurng nảesqqy, song anh càcbknng tôcshnn trọpcgfng côcshnoyqjn.

Nhưdaryng khôcshnng làcbknm gìsqjg đumgpóupur, lạxofdi khôcshnng cam tâjlvjm…

Đbzitàcbknn ôcshnng màcbkn, đumgpgwyuu óupurc khôcshnng đumgpen tốpndli thìsqjg khôcshnng phảesqqi đumgpàcbknn ôcshnng.

Tầgwyun Dạxofdng híifcct sâjlvju mộgmgat hơoyqji, cảesqqm giádobfc trong quầgwyun căawezng cứikedng… muốpndln chếdlutt. Anh nhắbkfrm mắbkfrt, lạxofdi đumgpècitdcbknnh Oádobfnh xuốpndlng. Bàcbknnh Oádobfnh giậkhtdt mìsqjgnh vộgmgai đumgpkidby anh: “Tầgwyun Dạxofdng…”

cshnoyqji buồgwnjn, khôcshnng phảesqqi anh tôcshnn trọpcgfng côcshn nhấczfst sao?


Tầgwyun Dạxofdng hôcshnn côcshn, vừlokoa hôcshnn vừlokoa dỗloko: “Ngoan, vậkhtdy khôcshnng làcbknm, đumgpxlgti cádobfch khádobfc đumgpưdarygdznc chứiked? Bằumbfng khôcshnng anh phếdlut mấczfst.”

cbknnh Oádobfnh ngơoyqj ngádobfc: “Cádobfch gìsqjg?”

Tầgwyun Dạxofdng cũbwuhng hơoyqji ngưdarygdznng, cứiked thấczfsy đumgpoeotcshncbknm chuyệsqjgn nàcbkny cóupur vẻykxv thiệsqjgt thògdzni cho côcshn, chỉsnwz đumgpàcbknnh hôcshnn côcshn, ra sứikedc cọpcgfdobft, vặumgpn vẹkotro eo hệsqjgt nhưdary mộgmgat chúiffx chóupur poodle thàcbknnh tinh.

cbknnh Oádobfnh: “…”

sqjgnh nhưdarycshn hiểoeotu rồgwnji, Tầgwyun Dạxofdng muốpndln côcshngxpgng tay…

cshn mớchzci nghĩtdph vậkhtdy, tay đumgpãjuut bịiffx ngưdarykidbi nọpcgf nắbkfrm lấczfsy.

uotio xuốpndlng dưdarychzci, ấczfsn lêoeotn nơoyqji nàcbkno đumgpóupur.

cbknnh Oádobfnh ngưdarygdznng chíifccn mặumgpt, vừlokoa luốpndlng cuốpndlng vừlokoa xấczfsu hổxlgt, mấczfsu chốpndlt làcbkn, côcshn khôcshnng biếdlutt từloko chốpndli thếdlutcbkno.

Bởyevji vìsqjg Tầgwyun Dạxofdng trôcshnng rấczfst khóupur chịiffxu, mắbkfrt đumgpiikr bừlokong, trádobfn đumgpgwyuy mồgwnjcshni.

Tay côcshn mềgwyum đumgpi, mặumgpc anh dẫiikrn dắbkfrt côcshn đumgpếdlutn mộgmgat thếdlut giớchzci mớchzci…

cbknnh Oádobfnh têoeot ngưdarykidbi.

Đbzitàcbknn ôcshnng kíifccch đumgpgmgang hưdaryng phấczfsn lêoeotn…

Quádobf đumgpádobfng sợgdzn!


cshn cảesqqm thấczfsy bàcbknn tay khôcshnng cògdznn làcbkn củczfsa chíifccnh mìsqjgnh nữmocza rồgwnji.

Sau khi kếdlutt thúiffxc hồgwnji lâjlvju, Tầgwyun Dạxofdng đumgpưdarya côcshn đumgpi rửbsita tay, da mặumgpt anh lạxofdi dàcbkny thêoeotm mấczfsy tầgwyung, nhìsqjgn côcshn đumgpiikr mặumgpt, anh ôcshnm côcshn từloko phíifcca sau, tay vògdznng lêoeotn trưdarychzcc cơoyqj thểoeotcshn, nắbkfrm tay rửbsita tay cho côcshn, nhìsqjgn vàcbkno gưdaryơoyqjng, anh mặumgpt dàcbkny nóupuri: “Đbzitlokong run, anh rửbsita sạxofdch cho em.”

cbknnh Oádobfnh cắbkfrn môcshni, líifcc nhíifcc: “Tầgwyun Dạxofdng… tay em… dùgxpgng đumgpoeot nấczfsu ăawezn…”

Tầgwyun Dạxofdng: “…”

Anh cưdarykidbi, ho khan.

“Nóupuri linh tinh, tay em cóupur thểoeotcbknm rấczfst nhiềgwyuu việsqjgc.”

cbknnh Oádobfnh: “…”

Tầgwyun Dạxofdng… quádobf xấczfsu xa!

Xấczfsu xa kinh khủczfsng!

Rờkidbi khỏiikri nhàcbkn mớchzci, lêoeotn xe, Bàcbknnh Oádobfnh vẫiikrn khôcshnng thểoeot nhìsqjgn thẳsrsgng vàcbkno tay mìsqjgnh, hôcshnm nay côcshn khôcshnng muốpndln đumgpếdlutn nhàcbkncbknng, khôcshnng muốpndln nấczfsu nưdarychzcng gìsqjg nữmocza.

cshnbwuhng khôcshnng muốpndln đumgpoeot ýaamb đumgpếdlutn Tầgwyun Dạxofdng.

Tầgwyun Dạxofdng sờkidbbwuhi, tựirnw thấczfsy hôcshnm nay buôcshnng thảesqq quádobf mứikedc, anh vưdaryơoyqjn tay xoa đumgpgwyuu côcshn: “Oádobfnh Oádobfnh, giậkhtdn rồgwnji?”

cbknnh Oádobfnh cắbkfrn môcshni, lạxofdi lắbkfrc đumgpgwyuu.


cshn khôcshnng giậkhtdn, côcshn chỉsnwz thấczfsy quádobf xấczfsu hổxlgt.

Tầgwyun Dạxofdng nghĩtdph ngợgdzni hồgwnji lâjlvju, sau đumgpóupur nghiêoeotng ngưdarykidbi qua ôcshnm côcshncbkno lògdznng, thấczfsp giọpcgfng dỗloko: “Anh hứikeda vớchzci em, sau nàcbkny khôcshnng nhưdary vậkhtdy nữmocza, kếdlutt hôcshnn mớchzci làcbknm đumgpưdarygdznc khôcshnng?”

cbknnh Oádobfnh lậkhtdp tứikedc gậkhtdt đumgpgwyuu, côcshn ngưdarychzcc lêoeotn nhìsqjgn anh mộgmgat thoádobfng, vộgmgai nóupuri: “Em cũbwuhng thấczfsy đumgpoeot sau kếdlutt hôcshnn tốpndlt hơoyqjn.”

Tầgwyun Dạxofdng hoàcbknn toàcbknn đumgpgwnjng ýaamb: “Em muốpndln thếdlutcbkno cũbwuhng đumgpưdarygdznc, đumgpgwyuu nghe em.”

“Vâjlvjng.”

cbknnh Oádobfnh vui vẻykxv.



Trêoeotn thựirnwc tếdlut, đumgpàcbknn ôcshnng cóupur thểoeot đumgpgwnjng ýaamb vớchzci bạxofdn bấczfst kìsqjg chuyệsqjgn gìsqjg, song trong chuyệsqjgn nàcbkny thìsqjg tuyệsqjgt đumgppndli làcbkn chuyêoeotn gia nóupuri dóupurc.

iffxc Tầgwyun Dạxofdng giởyevj trògdzn gian manh, Bàcbknnh Oádobfnh căawezn bảesqqn khôcshnng chốpndlng đumgpwmss đumgpưdarygdznc.

Thựirnwc ra côcshnbwuhng khôcshnng nỡwmss từloko chốpndli Tầgwyun Dạxofdng, mỗlokoi lầgwyun đumgpgwyuu ậkhtdm ừloko theo anh, trừlokodarychzcc cuốpndli cùgxpgng, hai ngưdarykidbi đumgpãjuutcbknm hếdlutt mọpcgfi chuyệsqjgn thâjlvjn mậkhtdt nhấczfst.

Từloko ngàcbkny biếdlutt cóupur thểoeotgxpgng phưdaryơoyqjng thứikedc giảesqqi quyếdlutt nàcbkny, Bàcbknnh Oádobfnh bècitdn kiêoeotn trìsqjg giữmocz đumgpếdlutn đumgpêoeotm tâjlvjn hôcshnn.

Tầgwyun Dạxofdng hỏiikri: “Đbzitêoeotm tâjlvjn hôcshnn màcbkn em nóupuri làcbkn ngàcbkny đumgpăawezng kýaamb hay ngàcbkny cưdarychzci?”

Nếdlutu làcbkn ngàcbkny cưdarychzci, vậkhtdy… lâjlvju quádobf thểoeot!

Tầgwyun Dạxofdng khôcshnng muốpndln đumgpgdzni.

cbknnh Oádobfnh ngẫiikrm nghĩtdph, đumgpádobfp: “Ngàcbkny đumgpăawezng kýaamb.”

Tầgwyun Dạxofdng hôcshnn côcshn mộgmgat cádobfi. Trêoeotn thựirnwc tếdlut, sau khi xong xuôcshni chuyệsqjgn nhàcbkn cửbsita, anh đumgpãjuut chuẩkidbn bịiffx cầgwyuu hôcshnn côcshn.



Tốpndli hôcshnm ấczfsy, Bàcbknnh Oádobfnh thưdarya chuyệsqjgn mua nhàcbkn vớchzci bốpndl mẹkotr, mẹkotrcshn sửbsitng sốpndlt: “Nhanh nhưdary vậkhtdy?”

Bốpndlcbknnh cũbwuhng khôcshnng ngờkidboeotn nhóupurc Tầgwyun Dạxofdng kia hàcbknnh đumgpgmgang dữmocz dộgmgai thếdlut, song lògdznng ôcshnng rấczfst vui, hỏiikri: “Mua nhàcbknyevj đumgpâjlvju?”

cbknnh Oádobfnh nóupuri họpcgf nghe đumgpiffxa chỉsnwz: “Ngàcbkny mai con dẫiikrn bốpndl mẹkotr đumgpi xem nhéuoti?”

“Đbzitưdarygdznc, đumgpưdarygdznc.”

Ngàcbkny hôcshnm sau, Bàcbknnh Oádobfnh đumgpưdarya bốpndl mẹkotr đumgpếdlutn thăawezm nhàcbkn.

Bốpndl mẹkotrcbknnh rấczfst hàcbkni lògdznng vềgwyu ngôcshni nhàcbkn, mẹkotrcbknnh nhìsqjgn côcshn: “Vậkhtdy… chỗloko bốpndl mẹkotr Tầgwyun Dạxofdng nóupuri thếdlutcbkno?”

Nhàcbknbwuhng mua cảesqq rồgwnji, lạxofdi cògdznn chỉsnwz đumgpikedng têoeotn mỗlokoi mìsqjgnh Bàcbknnh Oádobfnh, bêoeotn ấczfsy khôcshnng cóupur ýaamb kiếdlutn gìsqjg ưdary? Hôcshnn sựirnw củczfsa hai đumgpikeda cògdznn chưdarya quyếdlutt đumgpiffxnh, khoảesqqng thờkidbi gian nàcbkny Tầgwyun Dạxofdng cóupur đumgpếdlutn nhàcbkn họpcgf mấczfsy lầgwyun, họpcgf ngàcbkny càcbknng hàcbkni lògdznng vềgwyu Tầgwyun Dạxofdng, hàcbknng xóupurm cũbwuhng khen Bàcbknnh Oádobfnh cóupur mắbkfrt nhìsqjgn ngưdarykidbi, tìsqjgm đumgpưdarygdznc ngưdarykidbi yêoeotu cao rádobfo sádobfng sủczfsa, trôcshnng đumgpãjuut thấczfsy đumgpádobfng đumgpoeot dựirnwa dẫiikrm, huốpndlng chi cògdznn làcbknm cảesqqnh sádobft, sau nàcbkny ai dádobfm bắbkfrt nạxofdt họpcgf.

cbknnh Oádobfnh sữmoczng ra, đumgpúiffxng vậkhtdy, nhàcbkn chỉsnwz đumgpikedng têoeotn mìsqjgnh côcshn, lạxofdi cògdznn chưdarya cưdarychzci, bốpndl mẹkotr anh liệsqjgu cóupur thấczfsy côcshn quádobf tham tàcbkni?

Nghĩtdph vậkhtdy, côcshn nhấczfst thờkidbi hoảesqqng hốpndlt.

Bốpndlcbknnh nhíifccu màcbkny.

Đbzitúiffxng lúiffxc ấczfsy thìsqjg Tầgwyun Dạxofdng gọpcgfi đumgpiệsqjgn tớchzci, Bàcbknnh Oádobfnh qua mộgmgat bêoeotn nghe mádobfy, líifcc nhíifcc hỏiikri: “Tầgwyun Dạxofdng, nhàcbkn chỉsnwz đumgpikedng têoeotn mìsqjgnh em, anh nóupuri chuyệsqjgn vớchzci côcshn chúiffx chưdarya?”

Tầgwyun Dạxofdng cưdarykidbi: “Anh nóupuri lâjlvju rồgwnji, đumgpâjlvjy làcbkn chuyệsqjgn củczfsa chúiffxng ta, họpcgfupuri chúiffxng ta vui làcbkn đumgpưdarygdznc. Đbzitúiffxng rồgwnji, bốpndl mẹkotr anh muốpndln mờkidbi côcshn chúiffx ăawezn cơoyqjm.”

cbknnh Oádobfnh thởyevj phàcbkno nhẹkotr nhõbwuhm: “Khi nàcbkno ạxofd?”

“Mộgmgat hai ngàcbkny tớchzci đumgpưdarygdznc khôcshnng?”

“Đbzitoeot em nóupuri vớchzci bốpndl mẹkotr em.”

“Bốpndl mẹkotr em thíifccch căawezn nhàcbkn chứiked?” Tầgwyun Dạxofdng thấczfsp giọpcgfng hỏiikri.

“Vâjlvjng, họpcgfupuri nhàcbkn đumgpkotrp lắbkfrm, nộgmgai thấczfst anh chọpcgfn cũbwuhng tốpndlt.” Bàcbknnh Oádobfnh khẽzgzeupuri, côcshn thấczfsy mìsqjgnh quádobf may mắbkfrn, mọpcgfi thứiked đumgpgwyuu tốpndlt hơoyqjn trong tưdaryyevjng tưdarygdznng củczfsa côcshn, hạxofdnh phúiffxc đumgpếdlutn nỗlokoi làcbknm côcshn chỉsnwz muốpndln lậkhtdp tứikedc chuyểoeotn vàcbkno ngôcshni nhàcbkncbkny sốpndlng cùgxpgng Tầgwyun Dạxofdng.

cbknnh Oádobfnh vộgmgai ho khan, côcshn lạxofdi lung lay lậkhtdp trưdarykidbng rồgwnji.

Khôcshnng đumgpưdarygdznc, phảesqqi đumgpăawezng kýaamb xong mớchzci cóupur thểoeot sốpndlng cùgxpgng nhau.

upuri chuyệsqjgn vớchzci Tầgwyun Dạxofdng thêoeotm mộgmgat ládobft, Bàcbknnh Oádobfnh cúiffxp mádobfy, nhìsqjgn bốpndl mẹkotr, nhoẻykxvn cưdarykidbi: “Bốpndl mẹkotr Tầgwyun Dạxofdng đumgpãjuut biếdlutt chuyệsqjgn, họpcgfupuri chúiffxng con vui làcbkn đumgpưdarygdznc.”

Bấczfsy giờkidb bốpndl mẹkotrcbknnh mớchzci yêoeotn tâjlvjm, Bàcbknnh Oádobfnh lạxofdi nóupuri: “Họpcgfgdznn nóupuri muốpndln mờkidbi bốpndl mẹkotr ăawezn cơoyqjm, Tầgwyun Dạxofdng hỏiikri cóupur đumgpưdarygdznc khôcshnng ạxofd? Nếdlutu đumgpưdarygdznc thìsqjg mộgmgat hai ngàcbkny nữmocza anh ấczfsy sẽzgze sắbkfrp xếdlutp.”

Bốpndl mẹkotrcbknnh thấczfsy mọpcgfi chuyệsqjgn hìsqjgnh nhưdary phádobft triểoeotn quádobf nhanh, sao màcbkn mớchzci chớchzcp mắbkfrt con gádobfi họpcgf đumgpãjuut sắbkfrp phảesqqi gảesqq đumgpi rồgwnji? Tuy họpcgf rấczfst mừlokong, song cậkhtdp rậkhtdp quádobf, họpcgf đumgpgmgat nhiêoeotn cóupur phầgwyun khôcshnng nỡwmss.

Bốpndlcbknnh thởyevjcbkni: “Đbzitoeot Tầgwyun Dạxofdng sắbkfrp xếdlutp đumgpi, thằumbfng béuoticbknm việsqjgc rấczfst đumgpádobfng tin.”

cbknnh Oádobfnh khoádobfc tay ôcshnng: “Bốpndl, sao bốpndl lạxofdi thởyevjcbkni ạxofd?”

“Con gádobfi đumgpãjuut khôcshnn lớchzcn, sắbkfrp đumgpi lấczfsy chồgwnjng rồgwnji.”

cbknnh Oádobfnh ngẩkidbn ngưdarykidbi, lẩkidbm bẩkidbm: “Lấczfsy chồgwnjng rồgwnji vẫiikrn làcbkn con gádobfi bốpndlcbkn, gầgwyun thếdlutcbkny, con muốpndln vềgwyu thìsqjg vềgwyu.”

Mẹkotrcbknnh trádobfi lạxofdi rấczfst vui: “Đbzitúiffxng thếdlut, gầgwyun nhưdary vậkhtdy, đumgpi đumgpưdarykidbng mấczfst cóupur nửbsita tiếdlutng, hơoyqjn nữmocza chúiffxng ta nhớchzc con béuotibwuhng cóupur thểoeot đumgpếdlutn nhàcbkncbknng thăawezm nóupurcbkn.”

iffxc nàcbkny bốpndlcbknnh mớchzci cưdarykidbi: “Tôcshni nóupuri vậkhtdy thôcshni.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.