Quả Ngọt Năm Tháng

Quyển 2-Chương 94 : Ngoại truyện Tần Dạng x Bành Oánh (6)

    trước sau   
Kỳhtwu nghỉzwsaxtgwkvxom nhấfrzat đchrkxtgwi họfryec, hộmpxyi Tầdekln Dạxtgwng rủbgvj nhau tụvfto tậtadip ởvmgz biệapcgt thựpnpd nhàjjhd Lụvftoc Thờveyoi Miễofzon, bắghpec bếujmlp nưjjhdvmgzng thịbruit trong sâgntmn.

jjhdvmgzng đchrkưjjhdzlckc mộmpxyt nửivhba, Đghzlduzx Minh Vy nólkgsi muốlfsvn đchrki xem phim, dứldekt lờveyoi bèxtgwn késduuo Đghzlinh Mậtadit chạxtgwy lêhdffn phòiudqng chiếujmlu tầdeklng hai, đchrkqzwt lạxtgwi ba cậtadiu trai ngồneboi nhìhucmn mấfrzay xiêhdffn thịbruit sốlfsvng. Lụvftoc Thờveyoi Miễofzon đchrkldekng dậtadiy: “Tao lêhdffn xem cólkgs phim nàjjhdo mớvmgzi khôqdonng.”

Từgntm Khiêhdffn cũqzwtng đchrkldekng dậtadiy: “Thậtadit ra tao cólkgs mang đchrkếujmln mấfrzay bộmpxy phim kinh dịbrui, đchrkqzwt tao đchrki mởvmgz.”

Tầdekln Dạxtgwng: “…”

Đghzlbruinh đchrkqzwt anh mộmpxyt mìhucmnh ngồneboi đchrkâgntmy nưjjhdvmgzng thịbruit hảveyo?

Đghzlúaenung làjjhd nhưjjhd thếujml, bởvmgzi Lụvftoc Thờveyoi Miễofzon vàjjhd Từgntm Khiêhdffn bỏceqw đchrki rồneboi.


Tầdekln Dạxtgwng cúaenui đchrkdeklu mắghpeng mấfrzay câgntmu, nhẫapcgn nhụvftoc chịbruiu khólkgs bắghpet đchrkdeklu nưjjhdvmgzng thịbruit.

jjhdvmgzng xong, anh bỏceqw thịbruit chícvmkn ra khỏceqwi xiêhdffn, đchrkihrgt vàjjhdo khay rồneboi bưjjhdng lêhdffn tầdeklng. Cửivhba phòiudqng chiếujmlu khésduup hờveyo, trong phòiudqng chỉzwsalkgs hai ngưjjhdveyoi, khôqdonng biếujmlt Từgntm Khiêhdffn vàjjhd Đghzlduzx Minh Vy đchrkãhqio đchrki đchrkâgntmu.

Lụvftoc Thờveyoi Miễofzon ôqdonm Đghzlinh Mậtadit cưjjhdveyoi khẽrhkv: “Đghzlinh Tiểqzwtu Mậtadit, lákvxot nữrhkva khôqdonng đchrkưjjhdzlckc bấfrzam anh.”

Đghzlinh Mậtadit hừgntmlkgsi: “Khôqdonng cho bấfrzam thìhucm thôqdoni.”

Mộmpxyt lákvxot sau: “Vậtadiy… cólkgs thểqzwtqdonn anh khôqdonng?”

Tầdekln Dạxtgwng: “…”

Nghe ngưjjhdzlckng cảveyo tai, Tầdekln Dạxtgwng đchrkang đchrkbruinh quay đchrki thìhucm thấfrzay Đghzlinh Mậtadit ngẩkdgmng đchrkdeklu hôqdonn Lụvftoc Thờveyoi Miễofzon, Lụvftoc Thờveyoi Miễofzon giữrhkvkvxoy Đghzlinh Mậtadit khôqdonng cho côqdon chạxtgwy, hai ngưjjhdveyoi cứldek thếujmlqdonn nhau triềzwsan miêhdffn.

kvxo!

Tầdekln Dạxtgwng đchrkpnpdc ra mấfrzay giâgntmy, bưjjhdng khay thịbruit lẳpnpdng lặihrgng quay đchrki.

Vừgntma quay ngưjjhdveyoi thìhucm nghe thấfrzay tiếujmlng Đghzlduzx Minh Vy vàjjhd Từgntm Khiêhdffn ồnebon àjjhdo ởvmgz trong phòiudqng khákvxoch nhỏceqw. Đghzlduzx Minh Vy: “Từgntm Khiêhdffn, anh quákvxo đchrkákvxong rồneboi đchrkfrzay, biếujmlt rõtadijjhd em ghésduut xem phim kinh dịbruijjhd lầdekln nàjjhdo cũqzwtng mởvmgzkvxoi nàjjhdy, em nghi ngờveyo anh cólkgs thícvmkch em thậtadit khôqdonng.”

Từgntm Khiêhdffn: “Đghzlfrzat trờveyoi làjjhdm chứldekng.”

Đghzlduzx Minh Vy: “Chứldekng cákvxoi con khỉzwsa! Nếujmlu anh khôqdonng thícvmkch thậtadit thìhucm chia tay!”

Bịbruich…


Tầdekln Dạxtgwng nhìhucmn sang.

Đghzltadiu. Bêhdffn nàjjhdy còiudqn ákvxoc liệapcgt hơaruyn.

Từgntm Khiêhdffn trựpnpdc tiếujmlp đchrkèxtgw Đghzlduzx Minh Vy xuốlfsvng sofa, hung dữrhkvlkgsi: “Đghzlduzx Minh Vy, em còiudqn nhắghpec đchrkếujmln hai chữrhkvjjhdy nữrhkva, cólkgs tin anh…”

Đghzlduzx Minh Vy ngẩkdgmng mặihrgt: “Anh gìhucmjjhd anh? Anh vẫapcgn muốlfsvn đchrkákvxonh em phảveyoi khôqdonng?”

Từgntm Khiêhdffn lưjjhdveyom côqdon mộmpxyt hồneboi, chợzlckt mỉzwsam cưjjhdveyoi, cúaenui đchrkdeklu hôqdonn côqdon: “Thếujmljjhdy đchrkưjjhdzlckc khôqdonng?”



Tầdekln Dạxtgwng: “…”

Lầdekln đchrkdeklu tiêhdffn Tầdekln Dạxtgwng cảveyom thấfrzay côqdon đchrkmpxyc nhưjjhd thếujml, anh em đchrkzwsau đchrkang yêhdffu đchrkưjjhdơaruyng, chỉzwsalkgshucmnh anh FA, liêhdffn tiếujmlp đchrkưjjhdzlckc chiêhdffm ngưjjhdpnsgng hai cảveyonh hôqdonn.

Tầdekln Dạxtgwng bưjjhdng khay thịbruit xuốlfsvng nhàjjhd, ngồneboi trong sâgntmn ăkvxon mộmpxyt mìhucmnh.

Lẽrhkvjjhdo hôqdonn nhau nghiệapcgn hơaruyn ăkvxon thịbruit?

Vấfrzan đchrkzwsajjhdy quấfrzay nhiễofzou anh suốlfsvt bao năkvxom qua.

Hiệapcgn tạxtgwi, anh hôqdonn Bàjjhdnh Oákvxonh, cuốlfsvi cùcvajng cũqzwtng hiểqzwtu đchrkưjjhdzlckc, thậtadit sựpnpd sẽrhkv nghiệapcgn.

Tầdekln Dạxtgwng khôqdonng thầdekly tựpnpd hay quấfrzan lấfrzay đchrkdeklu lưjjhdpnsgi côqdon, tấfrzan côqdonng giữrhkva răkvxong môqdoni côqdon. Mặihrgt Bàjjhdnh Oákvxonh đchrkceqw chákvxoy, hai tay tìhucm trêhdffn lồnebong ngựpnpdc rắghpen chắghpec củbgvja anh, cảveyo thểqzwtkvxoc vàjjhd tinh thầdekln đchrkzwsau đchrkang run rẩkdgmy. Phảveyoi hôqdonn lâgntmu nhưjjhd vậtadiy ưjjhd?


Tầdekln Dạxtgwng khôqdonng biếujmlt bảveyon thâgntmn đchrkãhqioqdonn côqdon bao lâgntmu, anh chỉzwsa cảveyom thấfrzay khôqdonng đchrkbgvj, vẫapcgn muốlfsvn hôqdonn lâgntmu hơaruyn, lạxtgwi lâgntmu hơaruyn nữrhkva…

Rấfrzat lâgntmu sau, Bàjjhdnh Oákvxonh sắghpep nghẹgfzdn thởvmgz, đchrkkdgmy anh: “Tầdekln Dạxtgwng…”

Chấfrzat giọfryeng càjjhdng mềzwsam mạxtgwi hơaruyn bìhucmnh thưjjhdveyong, Tầdekln Dạxtgwng nghe đchrkếujmln đchrkmpxy yếujmlt hầdeklu khôqdon khốlfsvc, cúaenui đchrkdeklu nhìhucmn côqdon: “Ừlvjr?”

Mặihrgt Bàjjhdnh Oákvxonh đchrkceqw nhưjjhd sắghpep nhỏceqw ra mákvxou, côqdonaenui đchrkdeklu khôqdonng dákvxom nhìhucmn anh: “Đghzlnebo ăkvxon sắghpep nguộmpxyi rồneboi…”

Tầdekln Dạxtgwng cưjjhdveyoi: “Khôqdonng sao, vẫapcgn ấfrzam.”

Anh ôqdonm côqdon khôqdonng chịbruiu buôqdonng tay.

jjhdnh Oákvxonh bốlfsvi rốlfsvi, sao anh lạxtgwi lưjjhdu manh nhưjjhd vậtadiy? Côqdon cuốlfsvng lêhdffn: “Khôqdonng đchrkưjjhdzlckc, khôqdonng thểqzwthqiong phícvmk, em vấfrzat vảveyojjhdm ra đchrkólkgs.”

Tầdekln Dạxtgwng ngẩkdgmn ngưjjhdveyoi, lạxtgwi cưjjhdveyoi: “Đghzlúaenung, khôqdonng thểqzwthqiong phícvmk.”

Anh lạxtgwi ôqdonm côqdon thêhdffm mộmpxyt lákvxot mớvmgzi buôqdonng tay.

jjhdnh Oákvxonh đchrkceqw mặihrgt dịbruich ra ngồneboi đchrklfsvi diệapcgn anh, lúaenuc cầdeklm đchrkũqzwta vẫapcgn thấfrzay tay mềzwsam oặihrgt.

Nụvftoqdonn đchrkdeklu.

Đghzlâgntmy làjjhd nụvftoqdonn đchrkdeklu củbgvja côqdonjjhd Tầdekln Dạxtgwng.

Tầdekln Dạxtgwng hôqdonn Bàjjhdnh Oákvxonh xong lạxtgwi đchrkưjjhdzlckc thưjjhdvmgzng thứldekc đchrknebo ăkvxon ngon tuyệapcgt côqdon nấfrzau, cảveyom thấfrzay cuộmpxyc đchrkveyoi thếujmljjhd đchrkbgvj.


jjhdnh Oákvxonh khôqdonng ăkvxon đchrkưjjhdzlckc nhiềzwsau, côqdon ăkvxon hếujmlt nửivhba bákvxot cơaruym nhỏceqw thìhucm khôqdonng ngồneboi nổjjhdi nữrhkva, kiếujmlm cớvmgz đchrkldekng dậtadiy: “Em… em đchrkếujmln phòiudqng bếujmlp xem cólkgshucm cầdekln giúaenup khôqdonng.”

qdon đchrkldekng dậtadiy, bịbrui Tầdekln Dạxtgwng késduuo lạxtgwi, Tầdekln Dạxtgwng nhìhucmn côqdon: “Em làjjhdjjhd chủbgvj, cólkgs việapcgc còiudqn cầdekln em làjjhdm sao? Lạxtgwi đchrkâgntmy ăkvxon no đchrki đchrkãhqio, em nhìhucmn em xem, gầdekly nhưjjhd vậtadiy.”

Thậtadit ra Bàjjhdnh Oákvxonh khôqdonng gầdekly, côqdon nhỏceqw ngưjjhdveyoi, trôqdonng khákvxo đchrkdekly đchrkihrgn, song tuyệapcgt đchrklfsvi khôqdonng bésduuo, vậtadiy nêhdffn Bàjjhdnh Oákvxonh chưjjhda từgntmng phảveyoi đchrkau đchrkdeklu vềzwsa chuyệapcgn giảveyom câgntmn.

jjhdnh Oákvxonh đchrkceqw mặihrgt hếujmlt cákvxoch, lạxtgwi ngồneboi xuốlfsvng ngoan ngoãhqion ăkvxon xong bữrhkva cơaruym.

Ălkgsn xong, Bàjjhdnh Oákvxonh muốlfsvn thu dọfryen bákvxot đchrkũqzwta, Tầdekln Dạxtgwng giữrhkvqdon lạxtgwi: “Đghzlqzwt anh.”

jjhdnh Oákvxonh lắghpec đchrkdeklu: “Tay anh đchrkang bịbrui thưjjhdơaruyng kìhucma.”

Tầdekln Dạxtgwng cưjjhdveyoi: “Mộmpxyt tay cũqzwtng làjjhdm đchrkưjjhdzlckc, nhìhucmn nhésduu.”

Anh dùcvajng mộmpxyt tay nhanh nhẹgfzdn thu dọfryen sạxtgwch sẽrhkv, đchrkoạxtgwn vữrhkvng vàjjhdng bưjjhdng mâgntmm lêhdffn: “Đghzli thôqdoni.”

iudqn khôqdonng đchrki, anh lạxtgwi muốlfsvn hôqdonn côqdon nữrhkva.

jjhdnh Oákvxonh nhoẻdekln cưjjhdveyoi: “Vâgntmng.”

Đghzlãhqio chícvmkn giờveyo tốlfsvi, nhàjjhdjjhdng chỉzwsaiudqn mộmpxyt bàjjhdn khákvxoch cuốlfsvi cùcvajng, nhâgntmn viêhdffn đchrkang quésduut dọfryen phòiudqng bếujmlp vàjjhd lau bàjjhdn, chuẩkdgmn bịbrui đchrkólkgsng cửivhba.

Tầdekln Dạxtgwng tựpnpda vàjjhdo vịbrui trícvmk trưjjhdvmgzc cửivhba sổjjhd, cúaenui đchrkdeklu dùcvajng đchrkiệapcgn thoạxtgwi. Bàjjhdnh Oákvxonh lậtadit xem sổjjhdkvxoch, mùcvaja xuâgntmn năkvxom nay làjjhdm ăkvxon khấfrzam khákvxo, tốlfsvt hơaruyn năkvxom trưjjhdvmgzc rấfrzat nhiềzwsau, cólkgs lẽrhkvjjhd nhờveyokvxoc bạxtgwn họfryec giớvmgzi thiệapcgu giúaenup.

jjhdnh Oákvxonh vui vẻdeklkvxoch túaenui đchrki vềzwsa phícvmka Tầdekln Dạxtgwng: “Tầdekln Dạxtgwng, chúaenung ta đchrki thôqdoni.”


Tầdekln Dạxtgwng đchrkldekng thẳpnpdng lạxtgwi: “Đghzli đchrkưjjhdzlckc rồneboi?”

jjhdnh Oákvxonh đchrkãhqio dặihrgn dòiudq nhâgntmn viêhdffn xong xuôqdoni, họfrye chỉzwsa cầdekln đchrki khólkgsa cửivhba nữrhkva làjjhd xong: “Vâgntmng.”

Anh đchrki ra, ôqdonm vai côqdon: “Tốlfsvi nay đchrkgfzdp trờveyoi, vẫapcgn sớvmgzm, đchrki dạxtgwo rồneboi hẵycibng vềzwsa nhésduu?”

jjhdnh Oákvxonh: “Vâgntmng.”

lkgs mộmpxyt quảveyong trưjjhdveyong ởvmgz gầdekln đchrkâgntmy, Tầdekln Dạxtgwng nắghpem tay Bàjjhdnh Oákvxonh qua đchrkólkgs, đchrklfsvi diệapcgn quảveyong trưjjhdveyong cólkgs mộmpxyt trung tâgntmm thưjjhdơaruyng mạxtgwi, Tầdekln Dạxtgwng dẫapcgn côqdon đchrkếujmln mộmpxyt quầdekly chuyêhdffn doanh ởvmgz tầdeklng mộmpxyt, nhâgntmn viêhdffn nhanh chólkgsng ra đchrkólkgsn tiếujmlp: “Chàjjhdo anh chịbrui, hai vịbrui muốlfsvn xem gìhucm? Dâgntmy chuyềzwsan hay làjjhd nhẫapcgn ạxtgw?”

jjhdnh Oákvxonh hơaruyi căkvxong thẳpnpdng, Tầdekln Dạxtgwng nắghpem chặihrgt tay côqdon, cúaenui đchrkdeklu nhìhucmn côqdon: “Tặihrgng em dâgntmy chuyềzwsan nhésduu?”

jjhdnh Oákvxonh ngẫapcgm nghĩmpxy, gậtadit đchrkdeklu: “Vâgntmng.”

Anh muốlfsvn tặihrgng, côqdonxtgwn nhậtadin.

Bởvmgzi vìhucm anh chưjjhda từgntmng tặihrgng côqdon quàjjhdhucm, côqdonqzwtng muốlfsvn cólkgs quàjjhd anh tặihrgng.

Nhâgntmn viêhdffn mỉzwsam cưjjhdveyoi giớvmgzi thiệapcgu: “Bêhdffn nàjjhdy làjjhd mấfrzay mẫapcgu mớvmgzi củbgvja cửivhba hàjjhdng chúaenung tôqdoni, chịbruilkgs thểqzwt xem mấfrzay cákvxoi nàjjhdy ạxtgw.”

jjhdnh Oákvxonh nhìhucmn sang, hầdeklu hếujmlt khoảveyong trêhdffn mộmpxyt vạxtgwn, côqdon thấfrzay hơaruyi đchrkghpet, Tầdekln Dạxtgwng kiếujmlm tiềzwsan khôqdonng dễofzojjhdng gìhucm, côqdon chỉzwsajjhdo sợzlcki dâgntmy chuyềzwsan mảveyonh mặihrgt nhỏceqw giákvxoaruyn hai nghìhucmn ởvmgz trưjjhdvmgzc mặihrgt: “Tôqdoni muốlfsvn xem cákvxoi nàjjhdy.”

Tầdekln Dạxtgwng nhícvmku màjjhdy: “Em khôqdonng thícvmkch mấfrzay cákvxoi kia?”

jjhdnh Oákvxonh lắghpec đchrkdeklu: “Em thícvmkch cákvxoi nàjjhdy.”

Tầdekln Dạxtgwng thiếujmlu kinh nghiệapcgm, khôqdonng biếujmlt rốlfsvt cuộmpxyc làjjhdqdon thậtadit sựpnpd khôqdonng thícvmkch hay hay làjjhd muốlfsvn tiếujmlt kiệapcgm tiềzwsan cho anh, cólkgs đchrkiềzwsau nếujmlu côqdonlkgsi thícvmkch cákvxoi nàjjhdy, vậtadiy anh sẽrhkv mua tặihrgng côqdon.

jjhdnh Oákvxonh nhờveyo nhâgntmn viêhdffn lấfrzay ra, nhâgntmn viêhdffn nólkgsi cólkgs thểqzwt đchrkeo thửivhb, Bàjjhdnh Oákvxonh vésduun tólkgsc lêhdffn, Tầdekln Dạxtgwng đchrkólkgsn lấfrzay sợzlcki dâgntmy chuyềzwsan: “Đghzlqzwtqdoni.”

Nhâgntmn viêhdffn mỉzwsam cưjjhdveyoi thu tay vềzwsa.

Tầdekln Dạxtgwng cúaenui đchrkdeklu, anh vòiudqng tay qua cổjjhdjjhdnh Oákvxonh, nhìhucmn thấfrzay vàjjhdnh tai ửivhbng đchrkceqw củbgvja côqdon, khôqdonng nhịbruin đchrkưjjhdzlckc cưjjhdveyoi khẽrhkv, ngólkgsn tay bèxtgwn cốlfsv ýxtgw chạxtgwm vàjjhdo côqdon. Bàjjhdnh Oákvxonh run lêhdffn, khôqdonng dákvxom đchrkmpxyng đchrktadiy.

Cổjjhdqdonkvxoi thon nhỏceqw trắghpeng nõtadin, Tầdekln Dạxtgwng mícvmkm chặihrgt môqdoni, đchrkeo dâgntmy chuyềzwsan cho côqdon.

Sợzlcki dâgntmy chuyềzwsan mảveyonh mặihrgt nhỏceqwjjhdy thậtadit sựpnpd rấfrzat thícvmkch hợzlckp vớvmgzi sựpnpd nhỏceqw nhắghpen củbgvja côqdon.

jjhdnh Oákvxonh cũqzwtng thícvmkch, côqdon soi gưjjhdơaruyng, nhoẻdekln cưjjhdveyoi: “Em thícvmkch cákvxoi nàjjhdy, Tầdekln Dạxtgwng.”

Tầdekln Dạxtgwng cũqzwtng mỉzwsam cưjjhdveyoi: “Vậtadiy lấfrzay cákvxoi nàjjhdy nhésduu?”

“Vâgntmng.”

“Em muốlfsvn đchrkeo vòiudqng tay khôqdonng?”

Nhâgntmn viêhdffn: “Vòiudqng tay ởvmgzhdffn nàjjhdy ạxtgw.”

jjhdnh Oákvxonh: “… Khôqdonng cầdekln đchrkâgntmu.”

Tầdekln Dạxtgwng: “Đghzlưjjhdzlckc, thanh toákvxon.”

jjhdnh Oákvxonh đchrkeo sợzlcki dâgntmy chuyềzwsan luôqdonn, côqdon rấfrzat ícvmkt khi mua trang sứldekc, mộmpxyt làjjhd khôqdonng thícvmkch đchrkeo, hai làjjhd khôqdonng thícvmkch mua, song sợzlcki dâgntmy chuyệapcgn nàjjhdy, côqdonhdffu thícvmkch sờveyo khôqdonng nỡpnsg rờveyoi tay.

Tầdekln Dạxtgwng késduuo côqdonjjhdo lòiudqng, côqdon thậtadit sựpnpd rấfrzat nhỏceqw, chỉzwsa đchrkếujmln vai anh, anh cúaenui đchrkdeklu nhìhucmn côqdon: “Bàjjhdnh Oákvxonh, lưjjhdơaruyng anh khôqdonng cao, nhưjjhdng anh cólkgs tiềzwsan tiếujmlt kiệapcgm, trưjjhdvmgzc kia anh đchrkdeklu tưjjhd mộmpxyt ícvmkt vàjjhdo chỗduzx Lụvftoc Thờveyoi Miễofzon vớvmgzi Từgntm Khiêhdffn, khôqdonng lỗduzx, vẫapcgn luôqdonn đchrkưjjhdzlckc chia hoa hồnebong.”

jjhdnh Oákvxonh ngẩkdgmng đchrkdeklu nhìhucmn anh, côqdon ngẫapcgm nghĩmpxy, nólkgsi: “Năkvxom ngoákvxoi nhàjjhdjjhdng củbgvja em lỗduzx mộmpxyt chúaenut, song năkvxom nay bắghpet đchrkdeklu cólkgshqioi rồneboi.”

Vậtadiy nêhdffn họfrye khôqdonng cầdekln phảveyoi phiềzwsan nãhqioo vìhucmaruym ákvxoo gạxtgwo tiềzwsan.

kvxonh tay khoákvxoc trêhdffn vai côqdon củbgvja Tầdekln Dạxtgwng ákvxop sákvxot lạxtgwi vésduuo mákvxoqdon: “Sau nàjjhdy khôqdonng cầdekln tiếujmlt kiệapcgm tiềzwsan cho anh, biếujmlt chưjjhda?”

jjhdnh Oákvxonh bỗduzxng thấfrzay rấfrzat vui, nởvmgz nụvftojjhdveyoi: “Nêhdffn tiếujmlt kiệapcgm vẫapcgn phảveyoi tiếujmlt kiệapcgm.”

Sau nàjjhdy kếujmlt hôqdonn sinh con đchrkzwsau cầdekln tiềzwsan.

Tầdekln Dạxtgwng lạxtgwi vésduuo mákvxoqdon, sao cảveyom giákvxoc tốlfsvt thếujml nhỉzwsa?

jjhdveyoi rưjjhdpnsgi, Tầdekln Dạxtgwng đchrkưjjhda Bàjjhdnh Oákvxonh vềzwsa nhàjjhd, Bàjjhdnh Oákvxonh xákvxoch túaenui đchrkang đchrkbruinh xuốlfsvng xe thìhucm bịbrui anh késduuo lạxtgwi. Côqdon ngoákvxoi đchrkdeklu nhìhucmn anh.

Tầdekln Dạxtgwng cưjjhdveyoi xákvxon lạxtgwn: “Bàjjhdnh Oákvxonh, cólkgs phảveyoi em quêhdffn gìhucm đchrkólkgs?”

jjhdnh Oákvxonh nhìhucmn trákvxoi ngólkgs phảveyoi, lạxtgwi cúaenui đchrkdeklu nhìhucmn châgntmn: “Em khôqdonng quêhdffn gìhucmjjhd…”

Tầdekln Dạxtgwng ho khan: “Em lạxtgwi gầdekln đchrkâgntmy mộmpxyt chúaenut.”

jjhdnh Oákvxonh mùcvaj mờveyo nhícvmkch lạxtgwi gầdekln, vừgntma dịbruich ngưjjhdveyoi đchrkưjjhdzlckc mộmpxyt chúaenut thìhucm phảveyon ứldekng kịbruip, mặihrgt ửivhbng đchrkceqw: “Anh… muốlfsvn làjjhdm gìhucm?”

Đghzlưjjhdơaruyng nhiêhdffn làjjhd đchrkòiudqi mộmpxyt nụvftoqdonn.

Tầdekln Dạxtgwng cưjjhdveyoi ákvxop sákvxot lạxtgwi, ôqdonm eo côqdon, cúaenui đchrkdeklu hôqdonn côqdon: “Hôqdonn mộmpxyt cákvxoi rồneboi đchrki.”

Trưjjhdvmgzc kia chưjjhda hôqdonn, hiệapcgn tạxtgwi hôqdonn rồneboi, vậtadiy từgntm nay vềzwsa sau mỗduzxi ngàjjhdy đchrkưjjhda côqdon vềzwsa nhàjjhd đchrkzwsau cólkgs thểqzwt đchrkòiudqi mộmpxyt nụvftoqdonn chúaenuc ngủbgvj ngon.

jjhdnh Oákvxonh chỉzwsa kịbruip a mộmpxyt tiếujmlng, môqdoni liềzwsan bịbrui anh lấfrzap kícvmkn.

Đghzlâgntmy khôqdonng chỉzwsajjhd mộmpxyt nụvftoqdonn chúaenuc ngủbgvj ngon đchrkơaruyn giảveyon, Tầdekln Dạxtgwng… cólkgs phầdekln mấfrzat khốlfsvng chếujml, anh nghĩmpxy đchrkếujmln cầdekln cổjjhd thon dàjjhdi trắghpeng nõtadin vàjjhdjjhdnh tai ửivhbng đchrkceqw củbgvja côqdon, hôqdonn côqdonjjhdng thêhdffm dữrhkv dộmpxyi, lòiudqng kícvmkch đchrkmpxyng.

jjhdnh Oákvxonh bịbrui anh hôqdonn đchrkếujmln đchrkmpxy thởvmgz khôqdonng ra hơaruyi, choákvxong vákvxong nghĩmpxy, đchrkàjjhdn ôqdonng đchrkzwsau thếujmljjhdy ưjjhd? Lúaenuc chiềzwsau mớvmgzi biếujmlt hôqdonn, hiệapcgn tạxtgwi đchrkãhqio… thôqdonng thạxtgwo nhưjjhd thếujml?

Tầdekln Dạxtgwng hoàjjhdn toàjjhdn khôqdonng cầdekln thầdekly dạxtgwy, cólkgs lẽrhkvjjhd bảveyon năkvxong, anh men từgntmqdoni côqdonqdonn đchrkếujmln tai côqdon.

jjhdnh Oákvxonh cựpnpdc kỳhtwu sợzlck nhộmpxyt, đchrkôqdoni môqdoni dịbruiu dàjjhdng củbgvja anh vừgntma chạxtgwm đchrkếujmln tai côqdon, Bàjjhdnh Oákvxonh liềzwsan kêhdffu thàjjhdnh tiếujmlng: “A.”

Giọfryeng yếujmlu mềzwsam.

Tầdekln Dạxtgwng nghe màjjhd muốlfsvn cứldekng.

jjhdnh Oákvxonh run rẩkdgmy đchrkkdgmy anh ra, ba phầdekln lúaenung túaenung bảveyoy phầdekln thẹgfzdn thùcvajng: “Đghzlgntmng…”

qdonn môqdoni làjjhd đchrkưjjhdzlckc rồneboi, nhưjjhd vậtadiy quákvxo nhanh.

Tầdekln Dạxtgwng cúaenui đchrkdeklu ừgntmm mộmpxyt tiếujmlng, cólkgs phầdekln khôqdonng nỡpnsg buôqdonng côqdon ra.

jjhdnh Oákvxonh nắghpem chặihrgt túaenui xákvxoch, cúaenui đchrkdeklu đchrkceqw mặihrgt: “Vậtadiy… em lêhdffn nhàjjhd đchrkâgntmy.”

Tầdekln Dạxtgwng: “Ừlvjr.”

jjhdnh Oákvxonh vộmpxyi xuốlfsvng xe, côqdon đchrkldekng ngoàjjhdi cửivhba vẫapcgy tay chàjjhdo anh rồneboi lậtadip tứldekc bỏceqw chạxtgwy.

Tầdekln Dạxtgwng sờveyoqzwti, thậtadit sựpnpd muốlfsvn đchrkưjjhda côqdon vềzwsa nhàjjhd.

Đghzlưjjhda vềzwsa nhàjjhdjjhdm gìhucm?

Xin lỗduzxi, đchrkdeklu ólkgsc anh lạxtgwi đchrkvftoc ngầdeklu rồneboi, cảveyom giákvxoc quầdekln cũqzwtng căkvxong cứldekng.

Mẹgfzd kiếujmlp.

Tầdekln Dạxtgwng ngẫapcgm bảveyon thâgntmn khôqdonng nêhdffn ôqdon uếujml nhưjjhd vậtadiy, ho khan mấfrzay tiếujmlng, cốlfsv gắghpeng gộmpxyt sạxtgwch đchrkdeklu ólkgsc, lákvxoi xe vềzwsa nhàjjhd.

Vềzwsa đchrkếujmln nhàjjhd, bốlfsv mẹgfzd anh vẫapcgn đchrkang xem TV, tay cầdeklm thịbruit bòiudq khôqdonjjhdnh Oákvxonh vấfrzat vảveyojjhdm ra, đchrkãhqio ăkvxon hếujmlt hơaruyn mộmpxyt nửivhba. Tầdekln Dạxtgwng bưjjhdvmgzc tớvmgzi đchrkòiudqi vềzwsa: “Đghzlgntmng ăkvxon nữrhkva, cũqzwtng khôqdonng biếujmlt đchrkqzwt lạxtgwi cho con mộmpxyt ícvmkt.”

Mẹgfzd Tầdekln lưjjhdveyom anh: “Ălkgsn cólkgscvmk đchrkãhqiojjhdm sao? Con sớvmgzm đchrkưjjhda con bésduu vềzwsa đchrkâgntmy cho hai ôqdonng bàjjhdjjhdy gặihrgp thìhucm mẹgfzd sẽrhkv khôqdonng ăkvxon củbgvja con nữrhkva.”

Tầdekln Dạxtgwng lấfrzay mộmpxyt sợzlcki bòiudq khôqdon nhésduut vàjjhdo miệapcgng, vừgntma nhai vừgntma nhìhucmn mẹgfzdhucmnh: “Côqdonfrzay xấfrzau hổjjhd.”

“Xấfrzau hổjjhd thìhucm sao? Con gákvxoi xấfrzau hổjjhdjjhd chuyệapcgn rấfrzat bìhucmnh thưjjhdveyong, hồneboi mẹgfzd hai mưjjhdơaruyi tuổjjhdi cũqzwtng xấfrzau hổjjhd đchrkfrzay!”

“Khỉzwsa, bàjjhd hai mưjjhdơaruyi tuổjjhdi đchrkãhqio biếujmlt cầdeklm chổjjhdi lôqdonng gàjjhd bắghpet tôqdoni cai thuốlfsvc rồneboi.”

Bốlfsv Tầdekln vạxtgwch trầdekln trắghpeng trợzlckn.

Tầdekln Dạxtgwng vui vẻdekl xem họfrye nộmpxyi chiếujmln, ngồneboi vắghpet chésduuo châgntmn vừgntma xem TV vừgntma ăkvxon bòiudq khôqdon.

Mẹgfzd Tầdekln cầdeklm đchrkiềzwsau khiểqzwtn đchrktadip vàjjhdo tay anh.

Tầdekln Dạxtgwng suýxtgwt nữrhkva nhảveyoy dựpnpdng lêhdffn: “Ájjhdu!”

Đghzlákvxonh vàjjhdo vếujmlt thưjjhdơaruyng củbgvja anh rồneboi! Đghzltadiu!

Mẹgfzd Tầdekln bấfrzay giờveyo mớvmgzi thấfrzay sắghpec mặihrgt anh làjjhd lạxtgw, vộmpxyi hỏceqwi: “Sao thếujml con trai?!”

Tầdekln Dạxtgwng lưjjhdveyom bàjjhd: “Tay con đchrkang bịbrui thưjjhdơaruyng!”

Mẹgfzd Tầdekln vộmpxyi xin lỗduzxi: “Xin lỗduzxi nhésduu, mẹgfzd khôqdonng biếujmlt, đchrkưjjhda mẹgfzd xem nàjjhdo, cólkgs chảveyoy mákvxou khôqdonng…”

Tầdekln Dạxtgwng nhe răkvxong trợzlckn mắghpet khôqdonng đchrkqzwt ýxtgw đchrkếujmln bàjjhd.

Mẹgfzd Tầdekln lắghpec tay anh: “Con đchrkgntmng giậtadin màjjhd, mẹgfzdlkgs cốlfsv ýxtgw đchrkâgntmu.”

Tầdekln Dạxtgwng chịbruiu khôqdonng thấfrzau nólkgsi: “Đghzlưjjhdzlckc rồneboi, con khôqdonng giậtadin, ai dákvxom giậtadin mẹgfzd chứldek!”

“Vậtadiy con nólkgsi cho mẹgfzd biếujmlt, Bàjjhdnh Oákvxonh mởvmgz nhàjjhdjjhdng ởvmgz đchrkâgntmu? Mai làjjhd ngàjjhdy kỉzwsa niệapcgm kếujmlt hôqdonn củbgvja mẹgfzd vớvmgzi bốlfsv con, chúaenung ta qua bêhdffn đchrkólkgs ăkvxon.”

“Khôqdonng đchrkưjjhdzlckc…”

“Ngàjjhdy kỉzwsa niệapcgm kếujmlt hôqdonn ba mưjjhdơaruyi năkvxom! Ba mưjjhdơaruyi năkvxom đchrkfrzay! Hai chúaenung ta màjjhd khôqdonng cưjjhdvmgzi nhau thìhucmlkgs con àjjhd? Khôqdonng cólkgs con thìhucm con cólkgs thểqzwthdffu đchrkưjjhdơaruyng vớvmgzi Bàjjhdnh Oákvxonh khôqdonng? Con cólkgs thểqzwt ăkvxon bòiudq khôqdon con bésduujjhdm khôqdonng?”

Tầdekln Dạxtgwng: “…”

Tầdekln Dạxtgwng bịbrui hai ôqdonng bàjjhd đchrkákvxonh từgntm nhỏceqw đchrkếujmln lớvmgzn khôqdonng chốlfsvng đchrkpnsg nổjjhdi, cuốlfsvi cùcvajng bịbrui hai ngưjjhdveyoi bứldekc ésduup dụvfto dỗduzx cung cấfrzap đchrkbruia chỉzwsa nhàjjhdjjhdng củbgvja Bàjjhdnh Oákvxonh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.