Quả Ngọt Năm Tháng

Quyển 2-Chương 92 : Ngoại truyện Tần Dạng x Bành Oánh (4)

    trước sau   
Mộqxadt ngưulhlwtvri đbwxpànitfn ôegqbng trưulhlnzyang thànitfnh bịswaq mộqxadt côegqbhxaai xem nhưulhl đbwxprhzv tham ămmkfn, côegqbhxaai nànitfy còvmzhn lànitf bạmmkfn gáhxaai củmwnga mìfumfnh, Tầhxaan Dạmmkfng thấfumfy mấfumft hếorhbt mặatxmt mũnitfi.

nitfnh Oáhxaanh tưulhlnzyang anh ngạmmkfi, vộqxadi nóixqii: “Khôegqbng sao, em thíbwxpch lànitfm, anh thíbwxpch ămmkfn, vừfnwga hay.”

Tầhxaan Dạmmkfng: “…”

nitfnh Oáhxaanh nởnzya nụrsrhulhlwtvri, dịswaqu dànitfng nóixqii: “Em thíbwxpch lànitfm cho anh ămmkfn.”

Tầhxaan Dạmmkfng nhìfumfn nụrsrhulhlwtvri trêpmizn gưulhlơuvovng mặatxmt côegqb, lòvmzhng rung đbwxpqxadng ngứwtvra ngáhxaay. Anh đbwxpqxadt nhiêpmizn rấfumft muốsnoxn chạmmkfm vànitfo côegqb, tóixqic hay mặatxmt đbwxporhbu đbwxpưulhlvucjc, thếorhbnitf… Tầhxaan Dạmmkfng vưulhlơuvovn tay xoa đbwxphxaau côegqb.

nitfnh Oáhxaanh ngẩfyhin ra, bấfumfy giờwtvr mớcngmi nhậcdsgn thấfumfy câegqbu mìfumfnh vừfnwga nóixqii rấfumft xấfumfu hổivst, mặatxmt côegqb lậcdsgp tứwtvrc đbwxpewfy bừfnwgng, cúlqqai đbwxphxaau khôegqbng nóixqii gìfumf nữzqyqa.


nitfnh Oáhxaanh ảirnao nãsnpko, anh sẽrhzv khôegqbng cảirnam thấfumfy côegqb quáhxaa dạmmkfn dĩilmu chứwtvr?

Tầhxaan Dạmmkfng ho khan, thu tay vềorhb nắxkbfm vôegqbmmkfng, thấfumfp giọbcging nóixqii: “Anh đbwxpưulhla em vềorhb nhànitf.”

nitfnh Oáhxaanh líbwxp nhíbwxp: “Vâegqbng.”

Ngànitfy xáhxaac đbwxpswaqnh yêpmizu đbwxpưulhlơuvovng đbwxphxaau tiêpmizn, cùbqxung nhau ămmkfn bíbwxpt tếorhbt, xem phim, bấfumft giáhxaac cóixqi mấfumfy lầhxaan tiếorhbp xúlqqac cơuvov thểikwh, đbwxpâegqby lànitf chuyệcdsgn hai ngưulhlwtvri đbwxporhbu chưulhla từfnwgng trảirnai qua. Thậcdsgt ra Tầhxaan Dạmmkfng cũnitfng giốsnoxng Bànitfnh Oáhxaanh, đbwxporhbu cảirnam thấfumfy cóixqi phầhxaan khôegqbng châegqbn thựewfyc.

Nhưulhlng anh rấfumft rõpmiznitfng, nhữzqyqng chuyệcdsgn nànitfy đbwxporhbu lànitf sựewfy thựewfyc, mànitf ngưulhlwtvri thúlqqac đbwxpfyhiy tấfumft cảirna pháhxaat sinh lànitfnitfnh Oáhxaanh, khôegqbng phảirnai anh.

Tầhxaan Dạmmkfng khôegqbng biếorhbt rốsnoxt cuộqxadc Bànitfnh Oáhxaanh bắxkbft đbwxphxaau thíbwxpch anh từfnwg khi nànitfo, nhưulhlng cóixqi thểikwh khẳatxmng đbwxpswaqnh lànitf sớcngmm hơuvovn anh, nếorhbu khôegqbng ngànitfy ấfumfy côegqb sẽrhzv khôegqbng bấfumft thìfumfnh lìfumfnh thổivst lộqxad vớcngmi anh.

Thâegqbn lànitf đbwxpànitfn ôegqbng, Tầhxaan Dạmmkfng thấfumfy mìfumfnh nêpmizn biểikwhu hiệcdsgn tốsnoxt hơuvovn nữzqyqa.

Anh đbwxpưulhla côegqb vềorhb đbwxpếorhbn dưulhlcngmi nhànitf, nhìfumfn côegqb: “Bànitfnh Oáhxaanh.”

nitfnh Oáhxaanh ngoảirnanh đbwxphxaau nhìfumfn anh, gưulhlơuvovng mặatxmt nhỏewfy trắxkbfng nõpmizn, ngũnitf quan thanh túlqqa. Tầhxaan Dạmmkfng nhìfumfn côegqb, đbwxpqxadt nhiêpmizn nhớcngm đbwxpếorhbn Bànitfnh Oáhxaanh hồrhzvi cấfumfp Ba. Côegqb hồrhzvi ấfumfy ngoạmmkfi trừfnwgnitfm ủmwngy viêpmizn họbcgic tậcdsgp thìfumf khôegqbng cóixqifumf đbwxpatxmc biệcdsgt, bởnzyai vìfumfegqb quáhxaapmizn tĩilmunh, quáhxaaulhlcngmng nộqxadi.

Nhữzqyqng nămmkfm tháhxaang ấfumfy đbwxpãsnpkhxaach họbcgi vạmmkfn dặatxmm, vốsnoxn tưulhlnzyang sẽrhzv chỉbylgnitf nhữzqyqng hìfumfnh ảirnanh mơuvov hồrhzv, nànitfo ngờwtvrziucwtvrc vẫsnpkn rõpmizvwpot nhưulhl thếorhb.

Anh đbwxpqxadt nhiêpmizn nhậcdsgn ra, Bànitfnh Oáhxaanh đbwxpãsnpk thay đbwxpivsti rấfumft nhiềorhbu, xinh đbwxpkpykp hơuvovn, cởnzyai mởnzyai hơuvovn, mạmmkfnh dạmmkfn hơuvovn.

“Sao ạmmkf?” Bànitfnh Oáhxaanh khẽrhzv hỏewfyi.

Tầhxaan Dạmmkfng buồrhzvn bựewfyc, sao bâegqby giờwtvr anh mớcngmi nhậcdsgn ra?


Đfumfsnoxi diệcdsgn vớcngmi áhxaanh mắxkbft củmwnga côegqb, Tầhxaan Dạmmkfng nghiêpmizm túlqqac nóixqii: “Em nóixqii muốsnoxn lấfumfy kếorhbt hôegqbn lànitfm tiềorhbn đbwxporhb quen nhau, anh nghĩilmufumfnh nêpmizn khai báhxaao vớcngmi em tìfumfnh trạmmkfng củmwnga bảirnan thâegqbn mộqxadt chúlqqat. Anh cóixqi xe, chíbwxpnh lànitf chiếorhbc em đbwxpang ngồrhzvi đbwxpâegqby, ngoànitfi ra còvmzhn cóixqi mộqxadt cămmkfn hộqxad hai phòvmzhng ngủmwng cho thuêpmiz, hiệcdsgn anh sốsnoxng vớcngmi bốsnox mẹkpyk. Nếorhbu sau nànitfy em đbwxprhzvng ýziuc gảirna cho anh, chúlqqang ta cóixqi thểikwhhxaan cămmkfn hộqxad đbwxpóixqi đbwxpi, mua mộqxadt cămmkfn mớcngmi, ừfnwgm… ghi têpmizn em.”

nitfnh Oáhxaanh ngâegqby ngưulhlwtvri.

Tầhxaan Dạmmkfng sợvucjegqb thấfumfy quáhxaa đbwxpqxadt ngộqxadt, lạmmkfi giảirnai thíbwxpch thêpmizm: “Anh chỉbylg muốsnoxn đbwxpikwh em yêpmizn tâegqbm.”

Dẫsnpku sao anh cũnitfng mong hai ngưulhlwtvri cóixqi mộqxadt kếorhbt cụrsrhc tốsnoxt đbwxpkpykp.

nitfnh Oáhxaanh cảirnam đbwxpqxadng vôegqbbqxung, côegqb chỉbylg đbwxpswaqnh đbwxpưulhlvucjc ămmkfn cảirna ngãsnpk vềorhb khôegqbng thổivst lộqxad mộqxadt lầhxaan, lấfumfy kếorhbt hôegqbn lànitfm đbwxpiềorhbu kiệcdsgn quen nhau cũnitfng quáhxaa miễwtvrn cưulhlfyhing, thậcdsgt ra côegqb rấfumft sợvucj anh sẽrhzv khôegqbng đbwxprhzvng ýziuc, cũnitfng sợvucj sau khi quen nhau, Tầhxaan Dạmmkfng thấfumfy côegqb khôegqbng thíbwxpch hợvucjp…

Viềorhbn mắxkbft côegqb đbwxpewfy bừfnwgng: “Cảirnam ơuvovn anh, Tầhxaan Dạmmkfng.”

Tầhxaan Dạmmkfng cảirnam thấfumfy mỗcmzni lầhxaan côegqb gọbcgii têpmizn anh đbwxporhbu rấfumft êpmizm tai, lòvmzhng anh lạmmkfi chộqxadn rộqxadn, rấfumft muốsnoxn chạmmkfm vànitfo côegqb.

Lầhxaan nànitfy, anh chạmmkfm vànitfo gưulhlơuvovng mặatxmt vànitf đbwxpôegqbi mắxkbft côegqb, khẽrhzvixqii: “Em đbwxpfnwgng khóixqic.”

Ngóixqin tay thôegqbhxaap củmwnga ngưulhlwtvri đbwxpànitfn ôegqbng lau mắxkbft cho côegqb, Bànitfnh Oáhxaanh khẽrhzv run rẩfyhiy, mặatxmt đbwxpewfy đbwxpếorhbn mang tai. Côegqb cắxkbfn môegqbi, cúlqqai thấfumfp đbwxphxaau: “Em khôegqbng khóixqic…”

Tầhxaan Dạmmkfng cũnitfng thấfumfy mấfumft tựewfy nhiêpmizn, anh thu tay vềorhb, chànitfhxaat đbwxphxaau ngóixqin tay, chợvucjt hỏewfyi: “Bànitfnh Oáhxaanh, cóixqi phảirnai em… đbwxpãsnpk thíbwxpch anh từfnwgegqbu?”

nitfnh Oáhxaanh sữzqyqng ngưulhlwtvri, đbwxphxaau óixqic trốsnoxng rỗcmznng.

Anh… sao anh cóixqi thểikwh hỏewfyi trựewfyc tiếorhbp nhưulhl vậcdsgy?!

Tầhxaan Dạmmkfng vẫsnpkn luôegqbn nhìfumfn côegqb, thấfumfy mặatxmt côegqb đbwxpewfy đbwxpếorhbn đbwxpqxad sắxkbfp bốsnoxc cháhxaay, lòvmzhng cànitfng thêpmizm ngứwtvra ngáhxaay, anh nhìfumfn đbwxpi nơuvovi kháhxaac: “Khôegqbng sao, em khôegqbng cầhxaan trảirna lờwtvri anh, anh hỏewfyi bừfnwga vậcdsgy thôegqbi, thậcdsgt ra cũnitfng khôegqbng quan trọbcging, em đbwxpfnwgng thấfumfy ngạmmkfi. Nếorhbu em thấfumfy thiệcdsgt thòvmzhi, sau nànitfy anh thíbwxpch em nhiềorhbu hơuvovn lànitf đbwxpưulhlvucjc.”


nitfnh Oáhxaanh sựewfyc tỉbylgnh, bắxkbft lấfumfy trọbcging đbwxpiểikwhm: “Anh nóixqii anh… lànitfm gìfumf em?”

Đfumfànitfn ôegqbng mànitf, da con gáhxaai cànitfng mỏewfyng thìfumf da anh ta cànitfng dànitfy, Tầhxaan Dạmmkfng vốsnoxn hơuvovi ngạmmkfi, song thấfumfy côegqb xấfumfu hổivst nhưulhl vậcdsgy, da mặatxmt anh bỗcmznng dànitfy nhưulhlulhlwtvrng thànitfnh.

Tầhxaan Dạmmkfng chămmkfm chúlqqa nhìfumfn gưulhlơuvovng mặatxmt đbwxpewfymiuong củmwnga côegqb, cưulhlwtvri thànitfnh tiếorhbng: “Anh thíbwxpch em.”

Tim Bànitfnh Oáhxaanh nhưulhl sắxkbfp nhảirnay ra khỏewfyi lồrhzvng ngựewfyc, côegqb ngẩfyhin ngơuvov nhìfumfn nụrsrhulhlwtvri rựewfyc rỡfyhi củmwnga anh. Quảirnanitf kỳmmkf diệcdsgu, mộqxadt đbwxpiềorhbu ao ưulhlcngmc nhiềorhbu nămmkfm nhưulhl thếorhb, nay bỗcmznng nhiêpmizn hiệcdsgn ra trưulhlcngmc mắxkbft, thuộqxadc vềorhbegqb.

“Anh nóixqii thậcdsgt ưulhl?”

Giọbcging mềorhbm nhũnitfn.

“Thậcdsgt.” Tầhxaan Dạmmkfng trảirna lờwtvri chắxkbfc nịswaqch. Cóixqi lẽrhzv trưulhlcngmc kia chưulhla nhậcdsgn ra hoặatxmc cảirnam giáhxaac ấfumfy quáhxaauvov hồrhzv, hiệcdsgn tạmmkfi anh thậcdsgt sựewfy thíbwxpch côegqb, thíbwxpch nhấfumft lànitfhxaang vẻpbyz mềorhbm mạmmkfi nóixqii chuyệcdsgn vớcngmi anh củmwnga côegqb.

Khoang xe yêpmizn tĩilmunh rấfumft lâegqbu.

nitfnh Oáhxaanh vốsnoxn thẹkpykn thùbqxung hưulhlcngmng nộqxadi, lúlqqac nànitfy cànitfng khôegqbng biếorhbt nêpmizn nóixqii gìfumfnitfnitfm gìfumf, chỉbylglqqai gằfnwgm đbwxphxaau dáhxaan mắxkbft vànitfo túlqqai xáhxaach củmwnga mìfumfnh.

Tầhxaan Dạmmkfng thấfumfy khôegqbng khíbwxplqqac nànitfy rấfumft tốsnoxt, hìfumfnh nhưulhl thựewfyc thíbwxpch hợvucjp đbwxpikwhnitfm gìfumf đbwxpóixqi, chẳatxmng hạmmkfn nhưulhl ôegqbm, hôegqbn…

Nhưulhlng hôegqbm nay mớcngmi lànitf ngànitfy đbwxphxaau tiêpmizn họbcgi quen nhau, nhưulhl vậcdsgy quáhxaa gấfumfp gáhxaap.

Tầhxaan Dạmmkfng dằfnwgn lòvmzhng, ngẫsnpkm nghĩilmu, nóixqii: “Mai anh phảirnai đbwxpi lànitfm, cóixqi lẽrhzv khôegqbng đbwxpếorhbn gặatxmp em đbwxpưulhlvucjc.”

nitfnh Oáhxaanh vộqxadi đbwxpáhxaap: “Khôegqbng sao, khi nànitfo anh rảirnanh thìfumf chúlqqang ta lạmmkfi gặatxmp nhau.”


Tầhxaan Dạmmkfng cưulhlwtvri: “Đfumfưulhlvucjc.”

nitfnh Oáhxaanh míbwxpm môegqbi len lévwpon nhìfumfn anh, đbwxpoạmmkfn lạmmkfi cúlqqai thấfumfp đbwxphxaau nắxkbfm quai túlqqai xáhxaach: “Vậcdsgy… em vềorhb trưulhlcngmc nhévwpo.”

“Ừsdwg.”

Tầhxaan Dạmmkfng nhìfumfn Bànitfnh Oáhxaanh đbwxpi vànitfo thang gáhxaac, mấfumfy phúlqqat sau mớcngmi láhxaai xe rờwtvri đbwxpi.

Vềorhb đbwxpếorhbn nhànitf, bốsnox mẹkpyk anh vẫsnpkn đbwxpang ngồrhzvi xem phim.

Anh đbwxpatxmt góixqii bòvmzh khôegqb xuốsnoxng bànitfn uốsnoxng nưulhlcngmc, ngồrhzvi tựewfya vànitfo sofa, vắxkbft chévwpoo châegqbn, híbwxp hửmiuong xem TV.

Bốsnox Tầhxaan cầhxaam đbwxpiềorhbu khiểikwhn đbwxpcdsgp vànitfo châegqbn anh: “Ai cho vắxkbft châegqbn.”

Tầhxaan Dạmmkfng: “…”

Anh vắxkbft châegqbn thìfumfnitfm sao?

Mẹkpyk Tầhxaan mởnzya vỏewfy bọbcgic ra, nhìfumfn thấfumfy lànitfvmzh khôegqb, bànitf lấfumfy mộqxadt sợvucji ămmkfn thửmiuo, vừfnwga ămmkfn vừfnwga nóixqii: “Chao, thơuvovm ghêpmiz, ngon hơuvovn nhữzqyqng lầhxaan trưulhlcngmc con mua nhiềorhbu.” Dứwtvrt lờwtvri liếorhbc xévwpoo Tầhxaan Dạmmkfng, “Con đbwxpfnwgng suốsnoxt ngànitfy chỉbylg biếorhbt ămmkfn vớcngmi uốsnoxng, mau tìfumfm cho mẹkpyk mộqxadt côegqb bạmmkfn gáhxaai dắxkbft vềorhb nhànitf đbwxpi, sắxkbfp hai mưulhlơuvovi táhxaam còvmzhn lànitf trai tâegqbn, khôegqbng thấfumfy xấfumfu hổivst hảirna?”

Tầhxaan Dạmmkfng: “…”

Vấfumfn đbwxporhbnitfy, anh nhịswaqn.

Mộqxadt láhxaat sau.

Tầhxaan Dạmmkfng vẫsnpkn vắxkbft chévwpoo châegqbn, cưulhlwtvri đbwxpxkbfc ýziuc: “Mẹkpyk, thịswaqt bòvmzh khôegqb mẹkpyk vừfnwga ămmkfn lànitf do bạmmkfn gáhxaai con lànitfm đbwxpfumfy, ngon khôegqbng?”

“Ngon.” Mẹkpyk Tầhxaan lạmmkfi nhóixqin mộqxadt sợvucji nữzqyqa, ămmkfn đbwxpưulhlvucjc mộqxadt nửmiuoa mớcngmi đbwxpqxadt nhiêpmizn trợvucjn mắxkbft, quay phắxkbft đbwxphxaau nhìfumfn anh, “Con nóixqii gìfumf? Bòvmzh khôegqb ai lànitfm?”

Tầhxaan Dạmmkfng ho khan, lànitfm bộqxad khệcdsgnh khạmmkfng: “Bạmmkfn gáhxaai con.”

Đfumfiềorhbu khiểikwhn củmwnga bốsnox Tầhxaan lạmmkfi khôegqbng khốsnoxng chếorhb đbwxpưulhlvucjc đbwxpcdsgp vànitfo châegqbn anh: “Anh bịswaq hoang tưulhlnzyang ànitf? Cóixqi bạmmkfn gáhxaai từfnwg bao giờwtvr?”

Tầhxaan Dạmmkfng đbwxpau nhe rămmkfng, bốsnox anh trưulhlcngmc nay đbwxpáhxaanh con trai chưulhla từfnwgng lưulhlu tìfumfnh, Tầhxaan Dạmmkfng nhămmkfn nhóixqi: “Con cóixqi bạmmkfn gáhxaai thậcdsgt, tốsnoxi nay còvmzhn vừfnwga đbwxpi ămmkfn vànitf xem phim xong.”

Mẹkpyk Tầhxaan vộqxadi nóixqii: “Con đbwxpfnwgng lừfnwga hai ôegqbng bànitfnitfy.”

Tầhxaan Dạmmkfng nhíbwxpu mànitfy: “Khôegqbng lừfnwga bốsnox mẹkpyk đbwxpâegqbu.”

Mẹkpyk Tầhxaan: “Thếorhb đbwxpưulhla ảirnanh đbwxpâegqby mẹkpyk xem.”

Tầhxaan Dạmmkfng: “…”

nbkrnh áhxaa?

Anh khôegqbng cóixqiirnanh, mànitffumfnh nhưulhlnitfnh Oáhxaanh cũnitfng chưulhla từfnwgng đbwxpămmkfng ảirnanh củmwnga mìfumfnh lêpmizn mạmmkfng xãsnpk hộqxadi, côegqb chủmwng yếorhbu đbwxpămmkfng… đbwxprhzv ămmkfn.

Mẹkpyk Tầhxaan lưulhlwtvrm anh: “Khôegqbng cóixqiirnanh?”

Anh cóixqiirnanh tốsnoxt nghiệcdsgp cấfumfp Ba.

Tầhxaan Dạmmkfng vềorhb phòvmzhng lụrsrhc lọbcgii mộqxadt hồrhzvi, anh lấfumfy ảirnanh tậcdsgp thểikwh lớcngmp 11(1) ra, trong ảirnanh cóixqi bốsnoxn mưulhlơuvovi lămmkfm ngưulhlwtvri mặatxmc đbwxprhzvng phụrsrhc xanh trắxkbfng, đbwxpwtvrng theo thứwtvr tựewfy từfnwg thấfumfp đbwxpếorhbn cao, Bànitfnh Oáhxaanh nhỏewfy ngưulhlwtvri, côegqb ngồrhzvi ởnzyanitfng đbwxphxaau, gưulhlơuvovng mặatxmt nghiêpmizm túlqqac, lặatxmng lẽrhzv nhìfumfn vànitfo ốsnoxng kíbwxpnh.

Tầhxaan Dạmmkfng chỉbylgnitfo gưulhlơuvovng mặatxmt nhỏewfy nhắxkbfn củmwnga Bànitfnh Oáhxaanh ởnzya trong tấfumfm ảirnanh, nóixqii: “Đfumfâegqby lànitf bạmmkfn gáhxaai con, Bànitfnh Oáhxaanh.”

Mẹkpyk Tầhxaan: “… Bạmmkfn họbcgic?”

Tầhxaan Dạmmkfng gậcdsgt đbwxphxaau: “Vâegqbng. Trưulhlcngmc kia côegqbfumfy lànitfmwngy viêpmizn họbcgic tậcdsgp củmwnga lớcngmp, mẹkpyk nhớcngm khôegqbng?”

Mẹkpyk Tầhxaan khôegqbng nhớcngm, bànitf giậcdsgt tấfumfm ảirnanh lạmmkfi, nhìfumfn chằfnwgm chằfnwgm vànitfo Bànitfnh Oáhxaanh nhỏewfy nhắxkbfn trong bứwtvrc hìfumfnh, trôegqbng côegqbvwpo rấfumft thanh túlqqanitf hiềorhbn lànitfnh: “Khôegqbng cóixqiirnanh hiệcdsgn tạmmkfi ànitf?”

Tầhxaan Dạmmkfng: “Con khôegqbng…”

Mẹkpyk Tầhxaan lưulhlwtvrm anh: “Cóixqi ai lànitfm bạmmkfn trai nhưulhl con hảirna? Ảnbkrnh bạmmkfn gáhxaai cũnitfng khôegqbng cóixqi. Con khôegqbng nóixqii dốsnoxi chứwtvr?”

Tầhxaan Dạmmkfng cạmmkfn lờwtvri, lưulhlwtvri giảirnai thíbwxpch tiếorhbp.

Mẹkpyk Tầhxaan lạmmkfi hỏewfyi: “Côegqbvwpo hiệcdsgn đbwxpang lànitfm gìfumf?”

“Mởnzya nhànitfnitfng ạmmkf.”

“Sao?”

“Con nóixqii côegqbfumfy mởnzya nhànitfnitfng, lànitfm bànitf chủmwng.” Tầhxaan Dạmmkfng nóixqii.

Mẹkpyk Tầhxaan gậcdsgt đbwxphxaau: “Giỏewfyi giang ghêpmiz.”

Bốsnox Tầhxaan: “Khôegqbng tệcdsg, lànitf nhànitfnitfng nànitfo?”

Tầhxaan Dạmmkfng đbwxpang đbwxpswaqnh đbwxpáhxaap thìfumf bỗcmznng sựewfyc tỉbylgnh, anh cưulhlwtvri lấfumfy lạmmkfi tấfumfm ảirnanh trêpmizn tay mẹkpyk, đbwxpwtvrng dậcdsgy, cúlqqai đbwxphxaau nhìfumfn họbcgi: “Bâegqby giờwtvr chưulhla thểikwhixqii cho bốsnox mẹkpyk đbwxpưulhlvucjc, tráhxaanh cho bốsnox mẹkpyk chạmmkfy đbwxpếorhbn dọbcgia ngưulhlwtvri ta.”

Bốsnox Tầhxaan mắxkbfng: “Ranh con nóixqii gìfumf? Ai dọbcgia ai!”

“Đfumffnwgng tưulhlnzyang con khôegqbng biếorhbt bốsnox mẹkpyk đbwxpswaqnh lànitfm gìfumf, đbwxpikwh mộqxadt thờwtvri gian nữzqyqa.” Tầhxaan Dạmmkfng tiệcdsgn tay cầhxaam góixqii bòvmzh khôegqbpmizn, quay ngưulhlwtvri vềorhb phòvmzhng.

Bốsnox mẹkpyk Tầhxaan ngồrhzvi trêpmizn sofa trơuvov mắxkbft nhìfumfn.

“Thằfnwgng oắxkbft kia cóixqi bạmmkfn gáhxaai thậcdsgt hảirna?”

“Khôegqbng chắxkbfc…”

“Tôegqbi thấfumfy cũnitfng giốsnoxng đbwxpfumfy.”



Tầhxaan Dạmmkfng vềorhb phòvmzhng gửmiuoi tin nhắxkbfn cho Bànitfnh Oáhxaanh.

[Bànitfnh Oáhxaanh, em gửmiuoi cho anh mấfumfy tấfumfm ảirnanh hiệcdsgn tạmmkfi củmwnga em đbwxpưulhlvucjc khôegqbng?]

nitfnh Oáhxaanh vừfnwga tắxkbfm xong, côegqb đbwxpbcgic tin nhắxkbfn, lòvmzhng đbwxpxkbfn đbwxpo. Tầhxaan Dạmmkfng đbwxpqxadt nhiêpmizn muốsnoxn cóixqiirnanh củmwnga côegqbnitfm gìfumf? Nhưulhlng côegqb vẫsnpkn mởnzya bộqxadulhlu tậcdsgp ảirnanh ra, côegqb khôegqbng thíbwxpch chụrsrhp ảirnanh lắxkbfm, cóixqi đbwxpiềorhbu thi thoảirnang vẫsnpkn tựewfy chụrsrhp mộqxadt tấfumfm.

Cuốsnoxi cùbqxung, côegqb chọbcgin hai tấfumfm gửmiuoi cho Tầhxaan Dạmmkfng.

Gửmiuoi xong, Bànitfnh Oáhxaanh đbwxpewfy mặatxmt.

Anh lấfumfy ảirnanh củmwnga côegqbnitfm gìfumf?

nitfnh Oáhxaanh họbcgic giỏewfyi môegqbn Sinh, dẫsnpku xấfumfu hổivst, song côegqb biếorhbt rấfumft rõpmiz chuyệcdsgn giữzqyqa nam vànitf nữzqyq. Nửmiuoa đbwxpêpmizm nửmiuoa hôegqbm, Tầhxaan Dạmmkfng đbwxpqxadt nhiêpmizn hỏewfyi xin ảirnanh côegqb, sao côegqb lạmmkfi thấfumfy kìfumf quáhxaai nhưulhl vậcdsgy?

Tầhxaan Dạmmkfng nhậcdsgn đbwxpưulhlvucjc ảirnanh, anh ấfumfn xem mộqxadt hồrhzvi rồrhzvi lưulhlu lạmmkfi.

[Tầhxaan Dạmmkfng, anh đbwxpqxadt nhiêpmizn cầhxaan ảirnanh củmwnga em lànitfm gìfumf?]

nitfnh Oáhxaanh cắxkbfn môegqbi, khôegqbng kìfumfm đbwxpưulhlvucjc gửmiuoi tin nhắxkbfn đbwxpi.

Mộqxadt láhxaat sau.

Tầhxaan Dạmmkfng đbwxpáhxaap mộqxadt câegqbu – [Anh ngắxkbfm.].

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.