Phượng Tàn Phi Cẩm Tú Thiên Hạ

Chương 1 : Hoảng sợ

    trước sau   
Tházryung mưmavxmcqki hai tuyếilijt rơtscni đtscnplhcy trờmcqki .

fhgc mộrtjlt nơtscni âpudrm u trong trong đtscneulei lao, chỉeralplhcn mộrtjlt ázryunh nếilijn le lóeocvi cházryuy sắttajp tàplhcn, trêjfvon lớrznbp cỏbjaj khôgyam đtscnưmavxsminc trảiryri trêjfvon đtscnwvyat, mộrtjlt côgyammavxơtscnng nằxoxrm nghiêjfvong trêjfvon đtscnóeocv, hai mắttajt đtscngfjcm lệutiz, sắttajc mặryydt tázryui nhợsmint, trêjfvon miệutizng còplhcn đtscnsvkbng vếilijt mázryuu chưmavxa khôgyam, im lặryydng khôgyamng nóeocvi câpudru nàplhco.

Álxdonh mắttajt nhìkbcnn chằxoxrm chằxoxrm vázryuch nhàplhc lao nhưmavx khôgyamng cóeocv tiêjfvou cựbjaj, dưmavxmcqkng nhưmavx muốjfvon nhìkbcnn xuyêjfvon qua màplhc khôgyamng thểzryu đtscnưmavxsminc, “ Tạeulei sao, tạeulei sao chàplhcng khôgyamng tin tưmavxrovsng thiếilijp, tìkbcnnh yêjfvou chàplhcng dàplhcnh cho thiếilijp chỉeraleocv nhưmavx vậbykhy thôgyami sao?”. Côgyamzryui đtscnóeocv rấwvyat lâpudru sau mớrznbi nhỏbjaj giọsvkbng thìkbcn thầplhcm.

. . . . . . . . .

rlfoázryunh chếilijt ngưmavxơtscni! làplhcm sao ngưmavxơtscni thểzryuplhcm ra nhữpvwrng chuyệutizn nhưmavx vậbykhy!" Long Ngạeuleo Thiêjfvon giậbykhn dữpvwr nhìkbcnn nam nữpvwr trêjfvon giưmavxmcqkng quầplhcn ázryuo khôgyamng ngay ngắttajn, đtscni nhanh vềvage trưmavxrznbc, cầplhcm chặryydt cổsvkb tay nữpvwr nhâpudrn, trong mắttajt khôgyamng cóeocv mộrtjlt chúuvitt dịdrdcu dàplhcng, “Bổsvkbn vưmavxơtscnng thậbykht lòplhcng đtscnjfvoi vớrznbi ngưmavxơtscni, ngưmavxơtscni lạeulei dázryum phảiryrn bộrtjli ta?”

"Vưmavxơtscnng Gia? Lạeulec Tuyếilijt. . . . . ." Lạeulec Tuyếilijt gưmavxơtscnng mặryydt lo lắttajng còplhcn chưmavxa kịdrdcp nóeocvi xong, đtscnãebpa bịdrdc tiếilijng hừiheo lạeulenh cắttajt đtscneulet, “Lêjfvo Lạeulec Tuyếilijt, Vưmavxơtscnng gia sủkbcnng ngưmavxơtscni nhưmavx vậbykhy, tựbjajkbcnnh tổsvkb chứeulec sinh nhậbykht cho ngưmavxơtscni, ngưmavxơtscni lạeulei làplhcm ra chuyệutizn vôgyam liêjfvom sỉeral nhưmavx vậbykhy, ngưmavxmcqki đtscnau lấwvyay gia pházryup ra đtscnâpudry cho ta” Trang Vưmavxơtscnng phi Thưmavxsminng Quan Vũpvwr Đrlfoiệutizp lớrznbn giọsvkbng quázryut lớrznbn, đtscnsfihng thờmcqki nhìkbcnn vềvage phíuwmta Long Ngạeuleo Thiêjfvon, "Vưmavxơtscnng Gia, ngàplhci còplhcn thiêjfvon vịdrdc nữpvwr nhâpudrn nàplhcy nữpvwra sao? Nàplhcng đtscnãebpa khôgyamng còplhcn làplhc nữpvwr nhâpudrn trong sạeulech, nóeocvi khôgyamng chừiheong đtscneulea bécgdm trong bụrznbng nàplhcng cũpvwrng làplhc mộrtjlt đtscneulea con hoang”.


Long Ngạeuleo Thiêjfvon nóeocvi "Giếilijt hắttajn" rồsfihi dùrhrong ázryunh mắttajt sắttajc bécgdmn nhìkbcnn sang, trong mắttajt tràplhcn đtscnplhcy sázryut khíuwmt, "Bấwvyat luậbykhn chuyệutizn nàplhcy làplhc thậbykht hay giảiryr, ngưmavxơtscni, đtscnãebpa đtscnrtjlng vàplhco quầplhcn ázryuo củkbcna nàplhcng, thìkbcn ngưmavxơtscni phảiryri chếilijt! Ngưmavxmcqki đtscnâpudru, kécgdmo xuốjfvong”.

"Vưmavxơtscnng Gia? Vưmavxơtscnng Gia? Tiểzryuu nhâpudrn bịdrdc oan. . . . . ." Nam nhâpudrn kêjfvou la thấwvyat thanh đtscnưmavxsminc ngưmavxmcqki kécgdmo đtscni xa,cho đtscnếilijn khi bêjfvon ngoàplhci phòplhcng yêjfvon tĩsfihnh khôgyamng mộrtjlt tiếilijng đtscnrtjlng.

Long Ngạeuleo Thiêjfvon nắttajm chặryydt cázryuc đtscnjfvot ngóeocvn tay cho đtscnếilijn khi nghe đtscnưmavxsminc tiếilijng "Ắplhcc ắttajc" vang lêjfvon, dưmavxmcqkng nhưmavxplhc nghiếilijn rărlfong gằxoxrn từiheong chữpvwr, “Ngưmavxmcqki đtscnâpudru! Kécgdmo trắttajc Vưmavxơtscnng phi vàplhco đtscndrdca lao!”

jfvo Lạeulec Tuyếilijt cựbjaj tuyệutizt, đtscnrtjlt nhiêjfvon hiểzryuu ra mọsvkbi việutizc, sau đtscnóeocvmavxmcqki chua xóeocvt, "Vưmavxơtscnng Gia, hẹvagen gặryydp lạeulei!" Sau đtscnóeocv kiêjfvon quyếilijt xoay ngưmavxmcqki đtscni, hắttajn bịdrdc ázryunh mắttajt khi nàplhcng quay đtscni làplhcm cho kinh sợsmin, trong đtscnóeocveocv bi thưmavxơtscnng, quyếilijt liệutizt, lạeulenh nhạeulet vàplhcplhcn cóeocv cảiryrzryun hậbykhn ……

. . . . . . . . .

"Ngưmavxmcqki đtscnâpudru! Mởrovs cửnijya tùrhro ra !" Mộrtjlt nữpvwr tửnijy duyêjfvon dázryung, sang trọsvkbng khôgyamng nhanh khôgyamng chậbykhm nóeocvi ra, thịdrdc vệutiz canh cửnijya nghe đtscnưmavxsminc giọsvkbng nóeocvi khôgyamng giậbykhn màplhc uy đtscnóeocv, vộrtjli quỳilij xuốjfvong hàplhcnh lễhetn: "Nôgyamplhci tham kiếilijn vưmavxơtscnng phi!"

rlfoeuleng lêjfvon đtscni, ta muốjfvon đtscni vàplhco!" Vưmavxơtscnng phi Thưmavxsminng Quan Vũpvwr Đrlfoiệutizp nhìkbcnn vềvage phíuwmta thịdrdc vệutiz."Bẩoaczm Vưmavxơtscnng phi, lúuvitc nãebpay Vưmavxơtscnng Gia phâpudrn phóeocv chờmcqk ngưmavxmcqki trởrovs vềvage phủkbcn sẽmccr đtscníuwmtch thâpudrn xửnijymcqk xửnijymcqk sau, ngưmavxmcqki kházryuc nhấwvyat đtscndrdcnh khôgyamng cho đtscnrznbng vàplhco!" Thịdrdc vệutiztscnm nớrznbp lo sợsmineocvi.

"Vậbykhy sao? Nếiliju ngưmavxơtscni đtscnãebpa gọsvkbi ta mộrtjlt tiếilijng Vưmavxơtscnng phi, nhưmavx vậbykhy Vưmavxơtscnng gia khôgyamng ởrovs đtscnâpudry ta làplhc ngưmavxmcqki lớrznbn nhấwvyat, phu quâpudrn cóeocv chuyệutizn ngưmavxmcqki làplhcm thêjfvo tửnijy nhưmavx ta phảiryri gázryunh vázryuc thay, thìkbcneocv vấwvyan đtscnvagekbcn sao? Huốjfvong chi, Thưmavxsminng Quan Vũpvwr Diệutizp ta màplhc ai màplhc ngưmavxơtscni cũpvwrng giázryum ngărlfon cảiryrn? " Trêjfvon môgyami Thưmavxsminng Quan Vũpvwr Đrlfoiệutizp cưmavxmcqki nhẹvage nhàplhcng, thịdrdc vệutizuviti mặryydt, ngưmavxmcqki Thưmavxsminng Quan gia ởrovs khắttajp nơtscni thiêjfvon hạeule ai dázryum trêjfvou vàplhco? Ngoan ngoãebpan mởrovs ra cửnijya tùrhro, đtscnzryu ngưmavxmcqki đtscni vàplhco, sau đtscnóeocv xoay ngưmavxmcqki canh giữpvwrrovs cửnijya, khôgyamng dázryum nhìkbcnn vàplhco trong.

jfvo Lạeulec Tuyếilijt nhẹvage nhàplhcng mởrovs mắttajt, giọsvkbng nóeocvi nhỏbjaj nhưmavx thìkbcn thầplhcm: "Tạeulei sao? Tạeulei sao chúuvitng ta khôgyamng thểzryurhrong nhau chung sốjfvong?"

mavxơtscnng phi cưmavxmcqki lộrtjluvitm đtscnsfihng tiềvagen nhưmavx hoa: "Bởrovsi vìkbcn ngưmavxơtscni, nêjfvon ta khôgyamng cóeocv đtscnưmavxsminc tìkbcnnh yêjfvou củkbcna Vưmavxơtscnng gia, vàplhc bởrovsi vìkbcn đtscneulea nhỏbjaj trong bụrznbng ngưmavxơtscni nếiliju đtscnưmavxsminc sinh ra, thìkbcn vềvage sau con trai củkbcna ta khôgyamng cóeocvtscn hộrtjli thừiheoa kếilijmavxơtscnng vịdrdc, ngưmavxơtscni nóeocvi ta cóeocv thểzryu đtscnzryu ngưmavxơtscni sốjfvong sóeocvt đtscnưmavxsminc sao? "

"Ha ha, ta suy nghĩsfih khôgyamng biếilijt lýmcqk do làplhckbcn sao? Thìkbcn ra tranh giàplhcnh tìkbcnnh cảiryrm mớrznbi làplhc chíuwmtnh?” Lêjfvo Lạeulec Tuyếilijt im lặryydng nhìkbcnn dung nhan xinh đtscnvagep kia nóeocvi, "Ngưmavxơtscni muốjfvon giếilijt ta?"

"Khôgyamng, ta muốjfvon làplhcm cho ngưmavxơtscni sốjfvong khôgyamng bằxoxrng chếilijt. . . . . . Ha ha. . . . . . Đrlfoâpudry chíuwmtnh hậbykhu quảiryr củkbcna ngưmavxơtscni, "Kinh Thàplhcnh đtscnutiz nhấwvyat mỹeule nhâpudrn" cam tâpudrm tìkbcnnh nguyệutizn gảiryrplhco Trang vưmavxơtscnng phủkbcnplhcm thiếilijp! Lúuvitc đtscnplhcu ta cầplhcu xin Vưmavxơtscnng Gia khôgyamng niêjfvon cưmavxrznbi ngưmavxơtscni, nhưmavxng chàplhcng cốjfvokbcnnh khôgyamng nghe. . . . . ." Thưmavxsminng Quan Vũpvwr Đrlfoiệutizp dịdrdcu dàplhcng cưmavxmcqki, sau đtscnóeocv nhậbykhn lấwvyay mộrtjlt chécgdmn thuốjfvoc từiheo trong tay nha hoàplhcn, hai tay củkbcna Lạeulec Tuyếilijt bịdrdc ngưmavxmcqki gữpvwri chặryydt, ngưmavxmcqki khôgyamng thểzryu cửnijy đtscnrtjlng, chỉeraleocv thểzryu nhìkbcnn chécgdmn thuốjfvoc pházryu thai kia toàplhcn bộrtjl chảiryry vàplhco trong miệutizng mìkbcnnh.

"Ngưmavxơtscni chưmavxa từiheong nghĩsfih đtscnếilijn đtscnúuvitng khôgyamng? Thậbykht ra ta biếilijt võtvoqgyamng? Ha ha." Nụrznbmavxmcqki nàplhcy trong đtscnêjfvom đtscnen làplhcm lòplhcng ngưmavxmcqki pházryut run, làplhcm ngưmavxmcqki ta híuwmtt thởrovs khôgyamng thôgyamng.

Trêjfvon tay nàplhcng ta cầplhcm mộrtjlt thanh kiếilijm sắttajc, dùrhrong chiêjfvou thứeulec tuyệutizt mĩsfih chécgdmm xuốjfvong, mázryuu tưmavxơtscni phun ra nhưmavxmavxa đtscnplhcu thu, khôgyamng ngừiheong màplhcplhcng lúuvitc càplhcng nhiềvageu, nhiễhetnm đtscnbjaj cảiryr xiêjfvom y màplhcu tíuwmtm củkbcna Lạeulec Tuyêjfvot, cázryunh tay bịdrdc chặryydt đtscneulet rơtscni xuốjfvong , “loảiryrng xoảiryrng” tiếilijng thanh kiếilijm bịdrdccgdmm xuốjfvong đtscnwvyat, pházryut ra tiếilijng vang thanh thúuvity, huyệutizt đtscneuleo đtscnưmavxsminc giảiryri, bụrznbng đtscnau nhưmavx dao cắttajt, chỗqwjizryunh tay bịdrdc chắttajt đtscneulet mázryuu khôgyamng ngừiheong tràplhco ra.

Nhìkbcnn phíuwmta dưmavxrznbi mázryuu tưmavxơtscni chảiryry cuồsfihn cuộrtjln vàplhczryunh tay bịdrdc chặryydt đtscneulet màplhcpudrm nhưmavx bịdrdccgdm ra ngàplhcn mảiryrnh, Lạeulec Tuyếilijt ngửnijya mặryydt lêjfvon trờmcqki cưmavxmcqki chua xóeocvt, tựbjaja nhưmavx âpudrm thanh ma quỷjpqz tớrznbi đtscnòplhci mạeuleng xuyêjfvon qua cảiryr lao tùrhro, tia sázryung trong mắttajt nàplhcng vụrznbt tắttajt, thâpudrn thểzryu nặryydng nềvage ngãebpa xuốjfvong….

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.