Phong Thần Châu

Chương 992 : 992

    trước sau   



Tuyệprlqt Ninh tôhvnfng chắqqsnc chắqqsnn cóiopn liêxrlln quan đwhydếhqmpn việprlqc cưsquiơzjznng quốhvnfc Bắqqsnc Minh xuốhvnfng dốhvnfc, thậhiugm chírrtr chuyệprlqn Minh Uyêxrlln bỏsdkc mạvfkbng vàdrgm Thiêxrlln Thanh Thạvfkbch bịrdns cầyojqm tùhdetwhydng khôhvnfng thểbrtq tráimjpnh khỏsdkci liêxrlln quan.

Chỉttafaopkt riêxrllng chuyệprlqn nàdrgmy hắqqsnn nhấwqtht đwhydrdnsnh phảrksii đwhydiềcoffu tra rõugdjdrgmng.

Cho nêxrlln hôhvnfm nay, hắqqsnn tiêxrllu diệprlqt xong ngũwhyd đwhydvfkbi gia tộasxyc liềcoffn lậhiugp tứxaxyc chạvfkby đwhydếhqmpn Tuyệprlqt Ninh tôhvnfng.

Hắqqsnn khôhvnfng cho phéaopkp bảrksin thâspbzn mìnfkrnh lơzjzndrgm buôhvnfng lỏsdkcng đwhydbrtq ngưsquicmvei củyojqa Tuyệprlqt Ninh tôhvnfng nhậhiugn đwhydưsquitzfjc tin tứxaxyc màdrgm trốhvnfn thoáimjpt.

“Giếhqmpt!”  
hdetng vớlcghi lúwcdbc đwhydóiopn, trong tírrtrch tắqqsnc, mộasxyt cáimjpnh tay kháimjpc củyojqa Tầyojqn Ninh lạvfkbi vung lêxrlln.


drgmn tay vung ra, lúwcdbc nàdrgmy mộasxyt thanh kiếhqmpm xuấwqtht hiệprlqn.


Hai thanh trưsquicmveng kiếhqmpm đwhydcoffu đwhydãasxy lấwqthy ra, trong hơzjzni thởdqrr củyojqa Tầyojqn Ninh chảrksiy ra máimjpu tưsquiơzjzni.

Nhìnfkrn thấwqthy cảrksinh nàdrgmy, Diệprlqp Viêxrlln Viêxrlln vàdrgmspbzn Sưsquiơzjznng Nhi đwhydcoffu lo lắqqsnng khôhvnfng thôhvnfi.

“Côhvnfng tửfcrn! ”  
“Ca khôhvnfng sao chứxaxy?”, Kiếhqmpm Tiểbrtqu Minh cũwhydng hơzjzni kinh ngạvfkbc.

Mặbvegc dùhdet thoạvfkbt nhìnfkrn Tầyojqn Ninh lúwcdbc nàdrgmy bộasxyc pháimjpt ra sứxaxyc mạvfkbnh pháimjp huỷaopk to lớlcghn, nhưsquing hìnfkrnh nhưsqui lựasxyc màdrgmzjzn thểbrtqwhydng phảrksii tiếhqmpp nhậhiugn càdrgmng nghiêxrllm trọhwwxng hơzjznn.

asxyo rùhdeta lúwcdbc nàdrgmy cũwhydng mởdqrr miệprlqng nóiopni: “Cửfcrnu Hoang chiếhqmpn xa làdrgm do tổbtal tiêxrlln củyojqa cổbtal quốhvnfc Đefulvfkbi Hạvfkb chếhqmp tạvfkbo, nghe nóiopni ẩyojqn chứxaxya Cửfcrnu Thiêxrlln Vẫprlqn Thạvfkbch vôhvnfhdetng đwhydbvegc biệprlqt, cho dùhdetdrgm cảrksinh giớlcghi Hoáimjp Thầyojqn đwhydiềcoffu khiểbrtqn cũwhydng phảrksii tiếhqmpp nhậhiugn mộasxyt lựasxyc cựasxyc lớlcghn”.

asxyo rùhdeta đwhydưsquiơzjznng nhiêxrlln chírrtrnh làdrgm U Phầyojqn Thiêxrlln, thâspbzn làdrgmasxyo tổbtal đwhydcmvei thứxaxy ba U Minh tôhvnfng, ôhvnfng ta cũwhydng biếhqmpt chuyệprlqn năjsgtm đwhydóiopn.

spbzy giờcmve Tầyojqn Ninh nổbtali giậhiugn, e rằolaxng phầyojqn lớlcghn làdrgm do đwhydsdkchvnfn củyojqa mìnfkrnh bịrdns giếhqmpt bịrdns cầyojqm tùhdet.


Nhưsquing dưsquilcghi tìnfkrnh huốhvnfng hiệprlqn tạvfkbi thìnfkriopn vẻojkc khôhvnfng đwhydưsquitzfjc lạvfkbc quan cho lắqqsnm.

Cầyojqm hai kiếhqmpm trong tay, cảrksi ngưsquicmvei Tầyojqn Ninh toáimjpt ra khírrtr thếhqmp uy nghiêxrllm gấwqthp mấwqthy lầyojqn, khírrtr tứxaxyc bộasxyc pháimjpt ra khiếhqmpn ngưsquicmvei ta phảrksii nghi liệprlqu đwhydâspbzy cóiopn phảrksii làdrgm do võugdj giảrksi phóiopnng ra khôhvnfng.

“Cửfcrnu Hoang Ngâspbzm, Song Kiếhqmpm Trảrksim!”  
Tầyojqn Ninh quáimjpt khẽxaxy mộasxyt tiếhqmpng, trựasxyc tiếhqmpp chéaopkm kiếhqmpm ra.

hdetm!   
Mộasxyt tiếhqmpng nổbtal đwhydùhdetng đwhyddrgmng thậhiugt to khiếhqmpn khôhvnfng gian xung quanh phảrksii rung chuyểbrtqn, hai thanh kiếhqmpm lúwcdbc nàdrgmy chỉttaf thẳsquing vềcoff phírrtra hai ngưsquicmvei Thiêxrlln Tuyệprlqt vàdrgm Đefulrdnsa Tuyệprlqt, trong nháimjpy mắqqsnt lao đwhydếhqmpn.

“Mau tráimjpnh ra!”  
Thiêxrlln Tuyệprlqt lúwcdbc nàdrgmy trầyojqm giọhwwxng héaopkt mộasxyt tiếhqmpng.

Thếhqmp nhưsquing căjsgtn bảrksin khôhvnfng thểbrtq trốhvnfn thoáimjpt khỏsdkci thanh kiếhqmpm ấwqthy.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.