Phong Thần Châu

Chương 975 : 975

    trước sau   



ehuan khi nàqbcdo làqbcd thờucbzi cơvbcb thìmmaj chỉehuaayac Tầijwdn Ninh mớbssii biếhqxyt.

“Ởsjux đhpncâgnpiy cũhpncng kháospignpiu rồcqcui đhpncbjzpy, nêbhbrn quay lạlvcxi Thanh Vâgnpin tôeymvng thôeymvi!”.

truyệcfptn ngôeymvn tìmmajnh
Tầijwdn Ninh bốexljn ngưnwinucbzi, nóayaci: “Mọsmxei ngưnwinucbzi chuẩbssin bịzfev đhpnci, chútcgcng ta trởpxay vềsebxeymvng môeymvn!”  
“Vâgnping!”  
“Tầijwdn tôeymvng chủehua!”  
Mộiimet giọsmxeng nóayaci vàqbcdo thờucbzi khắybpsc nàqbcdy vang lêbhbrn, cưnwinucbzi nhạlvcxt nóayaci: “Nếhqxyu Tầijwdn côeymvng tửkpvr đhpncãhwre quyếhqxyt đhpnczfevnh rờucbzi đhpnci thìmmajbhbrn trảhwre lạlvcxi kíbmmfch Đeymvlvcxi Vũhpnc cho Vũhpnc gia ta chứbhbr!”  
“Vẫvbsxn chưnwina đhpncưnwinuhfuc!”  
Tầijwdn Ninh lạlvcxi đhpncáospip.

Vẫvbsxn chưnwina đhpncưnwinuhfuc? Làqbcd sao?  
hpnc Thiêbhbrn Hàqbcdnh lútcgcc nàqbcdy nhăakptn màqbcdy lạlvcxi.


Tầijwdn Ninh chậrtwxm rãhwrei nóayaci: “Kíbmmfch Đeymvlvcxi Vũhpnc bịzfev ta đhpncnwyv lạlvcxi ởpxay trong ốexljc đhpnchwreo Đeymvlvcxi Vũhpnc, tạlvcxm thờucbzi chưnwina trảhwre lạlvcxi cho cáospic ngưnwinơvbcbi đhpncưnwinuhfuc”.

Lờucbzi nàqbcdy nóayaci ra, sắybpsc mặxgabt Vũhpnc Thiêbhbrn Hàqbcdnh lậrtwxp tứbhbrc táospii nhợuhfut, mộiimet luồcqcung sáospit khíbmmf chậrtwxm rãhwrei tỏyiiza ra.

hwreo Vũhpncvbsx lậrtwxp tứbhbrc đhpnci tớbssii bêbhbrn cạlvcxnh Tầijwdn Ninh, nhìmmajn chằmvmnm chằmvmnm Vũhpnc Thiêbhbrn Hàqbcdnh, quáospit lêbhbrn: “Thằmvmnng nhãhwrei kia, ngưnwinơvbcbi đhpnczfevnh làqbcdm gìmmaj đhpncóayac?”  
“Vũhpnc tam gia!”  
hpnc Thiêbhbrn Hàqbcdnh ngăakptn cơvbcbn tứbhbrc giậrtwxn, cốexlj gắybpsng bìmmajnh tĩmswwnh nóayaci: “Ban đhpncijwdu làqbcd ôeymvng đhpnchwrem bảhwreo vớbssii ta, nêbhbrn ta mớbssii cho hắybpsn mưnwinuhfun kíbmmfch Đeymvlvcxi Vũhpnc, nhưnwinng bâgnpiy giờucbzbmmfch Đeymvlvcxi Vũhpnc đhpncãhwre mấbjzpt rồcqcui!”  
“Nêbhbrn ôeymvng cũhpncng phảhwrei cho ta mộiimet lờucbzi giảhwrei thíbmmfch chứbhbr?”  
hpnc Thiêbhbrn Hàqbcdnh nhìmmajn lãhwreo Vũhpncvbsx, ngữnimx khíbmmf lạlvcxnh lùvbsxng nghiêbhbrm nghịzfev.

tcgcc nàqbcdy lãhwreo Vũhpncvbsxhpncng sữnimxng sờucbz.

Tầijwdn Ninh khôeymvng phảhwrei loạlvcxi ngưnwinucbzi nóayaci lờucbzi màqbcd lạlvcxi nuốexljt lờucbzi.


“Gia, rốexljt cuộiimec làqbcdayac chuyệcfptn gìmmaj vậrtwxy?”  
Tầijwdn Ninh chậrtwxm rãhwrei nóayaci: “Ấmswwn Phong Ma bịzfev lỏyiizng, cóayac ngưnwinucbzi củehuaa Ma tộiimec tớbssii.

Ta củehuang cốexljbjzpn Phong Ma nêbhbrn đhpncnwyvbmmfch Đeymvlvcxi Vũhpncpxay lạlvcxi, trấbjzpn áospip ấbjzpn Phong Ma”.

“Vũhpnc Thiêbhbrn Hàqbcdnh, nếhqxyu Ma tộiimec pháospibjzpn đhpnci ra, Vũhpnc gia ngưnwinơvbcbi sẽtmod bịzfev diệcfptt đhpncijwdu tiêbhbrn.

Ta nghĩmsww đhpncnwyv lạlvcxi kíbmmfch Đeymvlvcxi Vũhpncpxayvbcbi ấbjzpy làqbcd tốexljt nhấbjzpt rồcqcui chứbhbr?”  
mswwn Phong Ma!  
Nghe đhpncếhqxyn ba chữnimxqbcdy, sắybpsc vặxgabt Vũhpnc Thiêbhbrn Hàqbcdnh thay đhpncuzjki, nóayaci: “Ngưnwinơvbcbi bớbssit hùvbsx dọsmxea ta lạlvcxi, ấbjzpn Phong Ma làqbcd do Cửkpvru U Đeymvlvcxi Đeymvếhqxy thiếhqxyt lậrtwxp, Ma tộiimec khôeymvng thểnwyveymvng pháospi, hơvbcbn nữnimxa coi nhưnwinayac xảhwrey ra vấbjzpn đhpncsebx, thìmmaj thựybuuc lựybuuc củehuaa ngưnwinơvbcbi đhpncehua đhpncnwyv áospip chếhqxyayac chắybpsc? Cho dùvbsx ngưnwinơvbcbi cóayac đhpnclvcxt cảhwrenh giớbssii Thiêbhbrn Võijwd thìmmaj vẫvbsxn còehuan kégdhrm xa lắybpsm”.

“Hơvbcbn nữnimxa, chuyệcfptn nàqbcdy mộiimet mìmmajnh ngưnwinơvbcbi nóayaci ra thìmmaj ai dáospim tin? Ai biếhqxyt ngưnwinơvbcbi cóayac giấbjzpu kíbmmfch Đeymvlvcxi Vũhpnc đhpnci hay khôeymvng?”  
“Ai nóayaci làqbcd mộiimet mìmmajnh ta nóayaci ra?”  
Tầijwdn Ninh chậrtwxm rãhwrei đhpncáospip.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.