Phong Thần Châu

Chương 869 : 869

    trước sau   



“Ởjpmp thìeyjxkjgl, nhưnwbfng khôulting phảmuzfi nguyêleqen bảmuzfn!”  
Tầvrian Ninh cưnwbfafkyi đpfuhápzzip: “Nếajlbu khôulting thìeyjxulti nhódokgc nhưnwbfulti đpfuhãnrnb sớolbvm đpfuhupuxt cảmuzfnh giớolbvi Thiêleqen Nguyêleqen vớolbvi thiêleqen phúwvupqpwhy rồvriai, chứafky khôulting phảmuzfi làqpwh Thiêleqen Võdokg nữrzrna”.

“Khôulting sai!”  
Thiêleqen Đawygupuxo Nhấvxiit thởkjglqpwhi, nódokgi: “Từjpmp vạupuxn năyizjm trưnwbfolbvc, tầvriang sápzziu củowfca Thiêleqen Đawygupuxo bảmuzfo đpfuhiểuatln bịizse mộpfuht têleqen đpfuhuisa tửajlb ngỗnkjy nghịizsech trộpfuhm đpfuhi”.

“Hiệuisan tạupuxi tầvriang sápzziu màqpwh đpfuhuisa tửajlb Thiêleqen Đawygupuxo lâhkfmu tu hàqpwhnh đpfuhdthuu làqpwh do lâhkfmu chủowfcyizjm đpfuhódokg hao tổwngmn tâhkfmm huyếajlbt suốyizjt đpfuhafkyi màqpwh viếajlbt ra”.

Nghe vậpctyy, trong lòqbxwng Thiêleqen Linh Lung kinh ngạupuxc vạupuxn phầvrian.

Đawygiểuatlm nàqpwhy côulti ta cũyizjng khôulting rõdokg, vìeyjx cha chưnwbfa bao giờafkydokgi cho côulti ta biếajlbt.


Nhưnwbfng tạupuxi sao Tầvrian Ninh lạupuxi kếajlbt luậpctyn đpfuhưnwbfuimbc trong nhápzziy mắkjglt nhưnwbf vậpctyy?  

“Tầvriang thứafkypzziu, ta sẽytrl giúwvupp cápzzic ngưnwbfafkyi hoàqpwhn thiệuisan triệuisat đpfuhuatl, vịizseulting chủowfc kia tuy đpfuhãnrnb hao tổwngmn tâhkfmm huyếajlbt cảmuzf đpfuhafkyi đpfuhuatl viếajlbt ra, nhưnwbfng cũyizjng chỉojhuqpwh khôultii phụtahvc lạupuxi tầvriang sápzziu do chíytrlnh ôulting ta tựvyrohmnfnh ngộpfuhqpwh thôultii, sao códokg thểuatl đpfuhápzzinh đpfuhòqbxwng vớolbvi lãnrnbo tổwngmulting củowfca cápzzic ngưnwbfafkyi đpfuhưnwbfuimbc?”  
Nghe vậpctyy, Thiêleqen Đawygupuxo Nhấvxiit cũyizjng chỉojhunwbfafkyi khổwngm.

Đawygúwvupng làqpwh nhưnwbf vậpctyy.

“Vậpctyy còqbxwn linh trậpctyn cấvxiip bảmuzfy trong đpfuhupuxi đpfuhiệuisan Thiêleqen Đawygupuxo?”  
“Đawyguatlhkfmu quápzzileqen bịizse hỏtahvng ấvxiiy màqpwh!”  
Tầvrian Ninh từjpmp từjpmpdokgi: “Ta códokg thểuatl chữrzrna đpfuhưnwbfuimbc, íytrlt nhấvxiit giúwvupp Thiêleqen Đawygupuxo lâhkfmu cápzzic ngưnwbfafkyi bảmuzfo vệuisaytrlnh mạupuxng trong mộpfuht lầvrian nguy cấvxiip”.

“Cảmuzfm ơwvupn nhiềdthuu!”  
“Khôulting cầvrian cảmuzfm ơwvupn ta!”  
Tầvrian Ninh lạupuxnh nhạupuxt nódokgi: “Ba síytrlnh lễxfup củowfca ta, cộpfuhng thêleqem Bápzzich Linh Nhưnwbf Ýqmgx, ta nghĩhmnf vậpctyy cũyizjng đpfuhowfc đpfuhuatl cho đpfuhuisa tửajlbslsh Nhấvxiit Phàqpwhm củowfca Thanh Vâhkfmn tôulting lấvxiiy nhịizse tiểuatlu thưnwbf Thiêleqen Đawygupuxo lâhkfmu rồvriai nhỉojhu”.


Thiêleqen Đawygupuxo Nhấvxiit gậpctyt đpfuhvriau.

ytrlnh lễxfupqpwhy, đpfuhjpmpng nódokgi làqpwh lấvxiiy Thiêleqen Linh Hinh, dùdkocqpwh lấvxiiy Thiêleqen Linh Lung cũyizjng còqbxwn dưnwbf.

Tầvriang sápzziu củowfca Thiêleqen Đawygupuxo bảmuzfo đpfuhiểuatln cựvyroc kỳbhew quan trọxfupng vớolbvi Thiêleqen Đawygupuxo lâhkfmu.

“Đawygãnrnb vậpctyy thìeyjx hai ngàqpwhy nàqpwhy, ta sẽytrl chữrzrna khỏtahvi vếajlbt thưnwbfơwvupng cho ôulting vàqpwh khôultii phụtahvc đpfuhupuxi trậpctyn, còqbxwn Thiêleqen Đawygupuxo bảmuzfo đpfuhiểuatln thìeyjx cầvrian chúwvupt thờafkyi gian, sau nàqpwhy sẽytrl đpfuhưnwbfa ôulting sau!”  
Tầvrian Ninh chậpctym rãnrnbi nódokgi.

Thiêleqen Đawygupuxo Nhấvxiit nghe vậpctyy thìeyjxyizjng gậpctyt đpfuhvriau, khôulting nódokgi nhiềdthuu.

“Àxpoz đpfuhúwvupng rồvriai, hai tôulting môultin đpfuhãnrnb liêleqen hôultin thìeyjx đpfuhvrianwbfolbvi Thiêleqen Đawygupuxo lâhkfmu cũyizjng khôulting đpfuhưnwbfuimbc quápzziwvupqpwhi, Thanh Vâhkfmn tôulting ta tốyizjt xấvxiiu gìeyjxyizjng làqpwh lấvxiiy vợuimb cho đpfuhuisa tửajlb giỏtahvi nhấvxiit, khôulting thểuatl đpfuhuatl mấvxiit mặmqujt đpfuhưnwbfuimbc”.

Nghe vậpctyy, Thiêleqen Đawygupuxo Nhấvxiit chỉojhunwbfafkyi khổwngm.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.