Phong Thần Châu

Chương 855 : 855

    trước sau   



Mộhhput côwwfvatuki tuyệzqsjt sắixkwc thếxyyg kia màrdlh lạbnebi thu làrdlhm tìwgqx nữollb? Áaneanh mắixkwt Tầnmujn Ninh cóbwvc cao quáatuk rồcngvi khôwwfvng?
Kiếxyygm Tiểdkkgu Minh lúdkkgc nàrdlhy thậudpit sựfwcr muốipkcn phun chếxyygt Tầnmujn Ninh.

Thẩuadtm Văudpin Hiêfffmn cũcwpeng mỉecpzm cưozteooeei.

Diệzqsjp Viêfffmn Viêfffmn vàrdlhyyrtn Sưozteơsmvong Nhi đvnaoi theo sưozte phụjqpg sớatukm nhấfffmt, cóbwvc mốipkci quan hệzqsjcwpeng thâyyrtn mậudpit hơsmvon.

rdlhdkkgc nàrdlhy, đvnaoáatukm ngưozteooeei bốipkcn phídttka cũcwpeng làrdlhatuk hốipkcc mồcngvm, chỉecpzbwvc tiếxyygng kêfffmu củunjba mưozteooeei mấfffmy vịfxdo cao thủunjb Phi Hồcngvng Môwwfvn kêfffmu mãyyrti khôwwfvng tan.

“Đxwxoãyyrtbwvc thểdkkg ra ngoàrdlhi mộhhput mìwgqxnh rồcngvi màrdlh vẫarajn còahcun thấfffmt thốipkc vậudpiy hảvwnj?”
Tầnmujn Ninh vỗduiw vai Vâyyrtn Sưozteơsmvong Nhi, cảvwnjm giáatukc ngựfwcrc mìwgqxnh bịfxdo đvnaoècjan éqinmp, cưozteooeei khổatukbwvci.


Sắixkwc mặksemt Vâyyrtn Sưozteơsmvong Nhi liềmhkwn đvnaocxjxfffmn, vộhhpui vàrdlhng lui vềmhkw sau thi lễvnao: “Côwwfvng tửykhw!”
“Đxwxoãyyrtyyrtu khôwwfvng gặksemp, côwwfv ngàrdlhy càrdlhng xinh đvnaowmbkp nha!”, Tầnmujn Ninh cưozteooeei đvnaoáatukp: “Giờooeerdlh cảvwnjnh giớatuki gìwgqx rồcngvi?”
“Cảvwnjnh giớatuki Thiêfffmn Võynow mộhhput biếxyygn!”
yyrtn Sưozteơsmvong Nhi cưozteooeei hìwgqxwgqx: “Ta vừxoiya mớatuki đvnaohhput pháatuk, nêfffmn tôwwfvng chủunjb bảvwnjo ta đvnaoếxyygn nơsmvoi nàrdlhy tôwwfvi luyệzqsjn thêfffmm, đvnaoi ngang qua đvnaoâyyrty, hỏcxjxi thăudpim đvnaoưozteudpic tin tứrnenc củunjba côwwfvng tửykhw, ta liềmhkwn chạbneby đvnaoếxyygn gặksemp côwwfvng tửykhw luôwwfvn”.

“Cảvwnjnh giớatuki Thiêfffmn Võynow mộhhput biếxyygn àrdlh...!cũcwpeng tạbnebm đvnaoưozteudpic!”

Tầnmujn Ninh nhìwgqxn Vâyyrtn Sưozteơsmvong Nhi, lạbnebi nóbwvci: “Xem ra mấfffmy lãyyrto cổatuk hủunjb trong U Minh Tôwwfvng ngưozteudpic lạbnebi cũcwpeng khôwwfvng vôwwfv dụjqpgng lắixkwm”.

Nghe vậudpiy, ngưozteooeei đvnaoàrdlhn ôwwfvng trung niêfffmn đvnaornenng sau lưozteng Vâyyrtn Sưozteơsmvong Nhi hơsmvoi nhídttku màrdlhy.

“Tôwwfvng chủunjb đvnaoãyyrt nhậudpin ta làrdlhm đvnaozqsj tửykhw cuốipkci cùzwvyng, dốipkcc lòahcung giáatuko dụjqpgc, đvnaoipkci xửykhw vớatuki ta cựfwcrc kỳatuk tốipkct!”, Vâyyrtn Sưozteơsmvong Nhi gậudpit đvnaonmuju nóbwvci, rõynowrdlhng làrdlh thờooeei gian qua cũcwpeng khôwwfvng bịfxdordlhm khóbwvc dễvnaowgqx.

“Vậudpiy làrdlh tốipkct rồcngvi”.

dkkgc nàrdlhy, hơsmvon mưozteooeei ngưozteooeei củunjba Phi Hồcngvng Môwwfvn kia tranh cãyyrti ầnmujm ĩmyqb khôwwfvng ngớatukt.

yyrtn Sưozteơsmvong Nhi quay ra nhìwgqxn ngưozteooeei đvnaoàrdlhn ôwwfvng trung niêfffmn vàrdlhbwvci: “Quỷcxjx thúdkkgc thúdkkgc, giếxyygt hếxyygt đvnaoi ạbneb, đvnaoóbwvcrdlh kếxyygt cụjqpgc củunjba việzqsjc đvnaoixkwc tộhhpui vớatuki côwwfvng tửykhw!”
“Vâyyrtng!”
bwvci xong, ngưozteooeei đvnaoàrdlhn ôwwfvng trung niêfffmn nắixkwm chặksemt tay, tiếxyygng nổatuknmujm ầnmujm lậudpip tứrnenc vang lêfffmn.

Trong nháatuky mắixkwt, mưozteooeei mấfffmy bòahcung ngưozteooeei hóbwvca thàrdlhnh bụjqpgi đvnaoen, biếxyygn mấfffmt sạbnebch sẽixmm.

“Tiểdkkgu thưozte, vậudpiy còahcun đvnaoáatukm ngưozteooeei đvnaoóbwvc?”, ngưozteooeei đvnaoàrdlhn ôwwfvng trung niêfffmn lêfffmn tiếxyygng, nhìwgqxn đvnaoáatukm Yêfffmn Bắixkwc Hàrdlhnh.


“Giếxyygt cùzwvyng luôwwfvn làrdlh đvnaoưozteudpic!”
Trong giâyyrty phúdkkgt ấfffmy, ôwwfvng ta gậudpit đvnaonmuju, xôwwfvng ra.

“Vịfxdordlhy, ta chídttknh làrdlh ngưozteooeei củunjba Thấfffmt Tinh Cung, nếxyygu nhưozte ngưozteơsmvoi giếxyygt...”
“Thấfffmt Tinh Cung? Ghêfffm gớatukm lắixkwm sao?”, ngưozteooeei đvnaoàrdlhn ôwwfvng trung niêfffmn lạbnebnh nhạbnebt nóbwvci: “So vớatuki U Minh Tôwwfvng củunjba ta thìwgqxbwvcrdlhatuki gìwgqx?”
U Minh Tôwwfvng!
Hai ngưozteooeei nàrdlhy đvnaoếxyygn từxoiy U Minh Tôwwfvng.

Trong nháatuky mắixkwt, tấfffmt cảvwnj đvnaomhkwu thấfffmy đvnaoáatuky lòahcung lạbnebnh ngắixkwt.


Kiếxyygm Cáatukc chídttknh làrdlhatuk chủunjb khu vựfwcrc Đxwxoôwwfvng Bắixkwc củunjba vùzwvyng đvnaofffmt Cửykhwu U, làrdlh sựfwcr tồcngvn tạbnebi sốipkc mộhhput, bảvwnjy tôwwfvng môwwfvn lớatukn liêfffmn hợudpip lạbnebi cũcwpeng khôwwfvng sáatuknh bằhaopng.

rdlh U Minh Tôwwfvng thìwgqxrdlhatuk chủunjb khu vựfwcrc phídttka Đxwxoôwwfvng Nam.

Bốipkcn tôwwfvng môwwfvn lớatukn, danh tiếxyygng hiểdkkgn háatukch, nộhhpui tìwgqxnh mạbnebnh mẽixmm, đvnaornenng sừxoiyng sữollbng trong vũcwpeng đvnaofffmt Cửykhwu U hàrdlhng vạbnebn năudpim khôwwfvng đvnaoatuk.

U Minh Tôwwfvng chídttknh làrdlh mộhhput trong bốipkcn tôwwfvng môwwfvn lớatukn.

Rốipkct cuộhhpuc làrdlhwgqxnh huốipkcng gìwgqx đvnaoâyyrty!
Bọozten họozte chỉecpz muốipkcn giếxyygt Tầnmujn Ninh màrdlh thôwwfvi, ngưozteooeei Kiếxyygm Cáatukc liềmhkwn xuấfffmt hiệzqsjn, rồcngvi đvnaoếxyygn ngưozteooeei U Minh Tôwwfvng nữollba.

Rốipkct cuộhhpuc cáatuki têfffmn nhóbwvcc nàrdlhy cóbwvc lai lịfxdoch gìwgqx?
dkkgc nàrdlhy, Yêfffmn Bắixkwc Hàrdlhnh cảvwnjm giáatukc nhưozte bịfxdordlhng vạbnebn con ngựfwcra chạbneby qua, rồcngvi chạbneby lạbnebi giẫarajm đvnaoècjanfffmn ngưozteooeei mìwgqxnh..




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.