Phong Thần Châu

Chương 852 : 852

    trước sau   



“Phi Hồxoytng Mônzfbn cáfebcc ngưjmwpơgtrri cũjmjong điwraqwppng hòateong chạrfvzy, trởkqcp vềbrrzuoezi vớgvkki Hồxoytng Đszlbiềbrrzn ấgcmoy, nếpoqru muốicpwn Phi Hồxoytng Mônzfbn tiếpoqrp tụideqc tồxoytn tạrfvzi thìyhfi điwraếpoqrn sơgtrrn mônzfbn Thanh Vâjmjon tônzfbng, dậgqlbp điwrazbeou nhậgqlbn sai, ta còateon pháfebct thiệoykan tâjmjom màrdkg tha cho truyềbrrzn thừqwppa củnjoua Phi Hồxoytng Mônzfbn cáfebcc ngưjmwpơgtrri!”  
“Nhãkqcpi con miệoykang lưjmwpvfepi lưjmwpơgtrrn lẹqopco, ngưjmwpơgtrri cóuoez biếpoqrt mìyhfinh điwraang nóuoezi gìyhfi khônzfbng hảqmum?”  
Thấgcmot cung chủnjouateon Bắjahcc Hàrdkgnh cũjmjong lêateon tiếpoqrng quáfebct.

Ôjmwpng ta chưjmwpa từqwppng thấgcmoy ai khônzfbng biếpoqrt trờpihri cao điwragcmot dàrdkgy nhưjmwp vậgqlby.

Tầzbeon Ninh nàrdkgy rốicpwt cuộvdhyc ởkqcp điwraâjmjou chui ra màrdkg ngang ngưjmwpbwebc nhưjmwp thếpoqr, điwraáfebcng lýqopc phảqmumi chếpoqrt mấgcmoy trălxcwm lầzbeon rồxoyti ấgcmoy chứszlb, sao cóuoez thểujpr sốicpwng lâjmjou điwraưjmwpbwebc nhưjmwp vậgqlby?  
“Ta điwraưjmwpơgtrrng nhiêateon biếpoqrt!”  
Tầzbeon Ninh nhàrdkgn nhãkqcp điwraáfebcp: “Thấgcmot Tinh Cung củnjoua ngưjmwpơgtrri cũjmjong vậgqlby thônzfbi, tốicpwt nhấgcmot nêateon yêateon ổuuhqn tu hàrdkgnh bêateon trong dãkqcpy núyfsdi Thấgcmot Tinh điwrai, khônzfbng nêateon dícjgqnh vàrdkgo chuyệoykan điwrapihri.

Nếpoqru cáfebcc ngưjmwpơgtrri làrdkgm theo di huấgcmon củnjoua lãkqcpo nhâjmjon Thấgcmot Tinh thìyhfi hiệoykan tạrfvzi Thấgcmot Tinh Cung cũjmjong phảqmumi trởkqcp thàrdkgnh mộvdhyt trong nălxcwm tônzfbng mônzfbn lớgvkkn điwraujprnh cấgcmop rồxoyti, chứszlb chẳwuimng phảqmumi làrdkg mộvdhyt tônzfbng mônzfbn hạrfvzng hai thêateo thảqmumm vậgqlby điwraâjmjou”.

“Ngưjmwpơgtrri! ”  
ateon Bắjahcc Hàrdkgnh hoàrdkgn toàrdkgn tứszlbc điwraateon lêateon.



febci têateon nàrdkgy quáfebc điwraateon cuồxoytng.

“Nóuoezi nhiềbrrzu vớgvkki nóuoezrdkgm gìyhfi, giếpoqrt!”  
Hồxoytng Thiếpoqrt trầzbeom giọuuhqng quáfebct.

“Giếpoqrt ta? Ngưjmwpơgtrri khônzfbng điwranjoujmwpfebcch, Hồxoytng Đszlbiềbrrzn cũjmjong vậgqlby, điwraqwppng nóuoezi làrdkgfebcc ngưjmwpơgtrri, điwraếpoqrn cảqmum tiêateon tửpjca Phi Hồxoytng cũjmjong khônzfbng điwranjoujmwpfebcch!”  
Lờpihri nàrdkgy điwraúyfsdng làrdkg điwraateon cuồxoytng điwraếpoqrn cựtmapc điwraiểujprm.

Tiêateon tửpjca Phi Hồxoytng làrdkg ai chứszlb?  
Ngưjmwppihri sáfebcng tạrfvzo ra Phi Hồxoytng Mônzfbn, mộvdhyt mìyhfinh điwraưjmwpa Phi Hồxoytng Mônzfbn lớgvkkn mạrfvznh sáfebcnh ngang vớgvkki bốicpwn tônzfbng mônzfbn lớgvkkn.

uoez điwraiềbrrzu sau nàrdkgy khi tiêateon tửpjca Phi Hồxoytng vềbrrzajeei tiêateon, Phi Hồxoytng Mônzfbn chìyhfim chìyhfim nổuuhqi nổuuhqi, dầzbeon dầzbeon lụideqi bạrfvzi.


Nhưjmwpng mộvdhyt thanh niêateon mưjmwppihri táfebcm tuổuuhqi nóuoezi ra câjmjou nàrdkgy thậgqlbt sựtmap khônzfbng ai chấgcmop nhậgqlbn điwraưjmwpbwebc.

Hồxoytng Thiếpoqrt hoàrdkgn toàrdkgn phẫuetun nộvdhy.

“Làrdkgm thịopeot cáfebci thằkqcpng nhãkqcpi nàrdkgy, giếpoqrt chếpoqrt hắjahcn, chéicpwm thàrdkgnh ngàrdkgn mảqmumnh”, Hồxoytng Thiếpoqrt tứszlbc tốicpwi, bóuoezng ngưjmwppihri lóuoeze lêateon, mấgcmoy ngưjmwppihri sau lưjmwpng cũjmjong bay vọuuhqt xuốicpwng.

“Muốicpwn chếpoqrt!”  
Tầzbeon Ninh càrdkgng tứszlbc giậgqlbn hơgtrrn.

Hắjahcn điwraãkqcp điwraopeonh khiêateom tốicpwn rồxoyti, nhưjmwpng ngưjmwppihri ta cứszlb điwrarfvzp vàrdkgo mặcjgqt hắjahcn màrdkg mắjahcng chửpjcai, khônzfbng giếpoqrt thìyhfi khônzfbng ra làrdkgm sao cảqmum.

lxcwm điwraóuoez hắjahcn chícjgqnh làrdkg Cửpjcau U Đszlbrfvzi Đszlbếpoqr uy danh hiểujprn háfebcch, hắjahcn khônzfbng cho phéicpwp ai sỉujpr nhụideqc Thanh Vâjmjon tônzfbng.

Soạrfvzt soạrfvzt soạrfvzt!   
Từqwppng bóuoezng ngưjmwppihri lúyfsdc nàrdkgy phi nhưjmwp bay xuốicpwng, sáfebct khícjgq điwrakqcpng điwrakqcpng.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.