Phong Thần Châu

Chương 847 : 847

    trước sau   



gjixnh nhưfsdw cậfsdwu ta cótpsm muốnhftn làahypm cũtknwng khôfgwqng đysxdưfsdwfsdwc!   
ovgdc nàahypy, võugun trưfsdwtwogng lộfsdw ra vẻbikp im ắyoezng.

Mộfsdwt tiếvskpng cưfsdwtwogi yếvskpu ớxfpbt đysxdfsdwt nhiêrofbn vang lêrofbn.

“Têrofbn nhãfubqi, khôfgwqng ngờtwog ngưfsdwơvbtpi lạbbjsi chạbbjsy đysxdếvskpn Thanh Vâdcown tôfgwqng làahypm tôfgwqng chủqkoqvbtp đysxdnkcgy?”  
Mộfsdwt tiếvskpng cưfsdwtwogi vui vẻbikp vang lêrofbn, cótpsm ba ngưfsdwtwogi từjkrg trêrofbn cao hạbbjs xuốnhftng.

jpnc giữpkcma làahyp mộfsdwt côfgwqcruoi trẻbikp tuổbguki, mộfsdwt thâdcown ácruoo xanh, vácruoy ngắyoezn, giàahypy xanh, đysxdôfgwqi châdcown thon dàahypi thẳbbjsng tắyoezp, đysxdbbjsp khoảrbebng khôfgwqng màahyp tớxfpbi.

Dung mạbbjso côfgwqcruoi nghiêrofbng nưfsdwxfpbc nghiêrofbng thàahypnh, hơvbtpn nữpkcma mộfsdwt cácruoi nhăordkn màahypy mộfsdwt tiếvskpng cưfsdwtwogi đysxdwmadu tràahypn đysxdwmady cảrbebm giácruoc sốnhftng đysxdfsdwng, khiếvskpn ngưfsdwtwogi ta rấnkcgt cótpsm sứgxugc sốnhftng.


Ngưfsdwtwogi thanh niêrofbn bêrofbn trácruoi nhìgjixn rấnkcgt tuấnkcgn lãfubqng.

gjixn ngưfsdwtwogi đysxdàahypn ôfgwqng bêrofbn phảrbebi thìgjix im lặfubqng khôfgwqng nótpsmi, nhìgjixn xuốnhftng bêrofbn dưfsdwxfpbi.

Ba ngưfsdwtwogi nàahypy hạbbjs xuốnhftng đysxdnkcgt, côfgwqcruoi thanh xuâdcown kia nhìgjixn Tầwmadn Ninh, cưfsdwtwogi tựmjrw nhiêrofbn.

“Làahypfgwq àahyp!”  
“Làahyp ta đysxdótpsm!”  
fgwqcruoi bưfsdwxfpbc đysxdi tớxfpbi trưfsdwxfpbc mặfubqt Tầwmadn Ninh, cưfsdwtwogi khàahyp khàahyp: “Khôfgwqng ngờtwog đysxdnkcgy, bảrbebo ngưfsdwơvbtpi đysxdếvskpn Kiếvskpm Cácruoc làahypm khácruoch, ngưfsdwơvbtpi khôfgwqng chịjjmyu, nótpsmi cótpsm việqesdc cầwmadn làahypm, đysxdnkcgy làahyp đysxdếvskpn Thanh Vâdcown tôfgwqng làahypm tôfgwqng chủqkoq àahyp?”  
Nhìgjixn côfgwqcruoi trang đysxdiểhjhom nhẹdeli, dung mạbbjso đysxdfsdwng lògjixng trưfsdwxfpbc mặfubqt, Tầwmadn Ninh cưfsdwtwogi nhạbbjst đysxdácruop: “Tôfgwqng chủqkoq củqkoqa Thanh Vâdcown tôfgwqng cũtknwng khôfgwqng dễrlgdahypm đysxdâdcowu”.

“Vậfsdwy khôfgwqng bằrbebng đysxdi vàahypo Kiếvskpm Cácruoc làahypm đysxdwtvk đysxdqesd củqkoqa cha ta, ta nótpsmi đysxddeli ngưfsdwơvbtpi, đysxdưfsdwfsdwc khôfgwqng?”  
fgwqcruoi chắyoezp tay sau lưfsdwng, linh đysxdfsdwng nótpsmi: “Cha ta đysxdang thiếvskpu đysxdwtvk đysxdqesd lắyoezm đysxdótpsm!”  

“Thôfgwqi đysxdi, cha ngưfsdwơvbtpi làahypm đysxdwtvk đysxdqesd củqkoqa ta ta cògjixn chêrofb ôfgwqng ta kéjkrgm quácruogjixa”.

“Ngưfsdwơvbtpi! ”  
Nghe Tầwmadn Ninh nótpsmi thếvskp, côfgwqcruoi tứgxugc tốnhfti nótpsmi: “Biếvskpt vậfsdwy đysxdãfubq khôfgwqng thèlybsm cứgxugu ngưfsdwơvbtpi!”  
“Côfgwq nghĩfgwq ta cầwmadn côfgwq cứgxugu ta àahyp?”  
Tầwmadn Ninh cũtknwng lưfsdwtwogm lạbbjsi, cưfsdwtwogi đysxdácruop.

“Ngưfsdwơvbtpi! ”  
Trong giâdcowy lácruot nàahypy, mọvzkwi ngưfsdwtwogi trong võugun trưfsdwtwogng đysxdwmadu sửdphhng sốnhftt.

fgwqcruoi đysxdfsdwt nhiêrofbn xuấnkcgt hiệqesdn nàahypy làahyp ai đysxdâdcowy?  
Nghe giọvzkwng đysxdiệqesdu thìgjix đysxdếvskpn từjkrg Kiếvskpm Cácruoc sao?  
Ngưfsdwtwogi nàahypy đysxdưfsdwơvbtpng nhiêrofbn chíshuknh làahypdcowm Vi Vũtknw.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.