Phong Thần Châu

Chương 813 : Chương 813

    trước sau   



Ngưgktjfgeti thấtnkoy kỳrudv lạrgyo đxnzaâtejju chỉoisb mỗdlhxi mìciqunh tam trưgktjtnkong lãtnkoo?  
Hồxyfgng Trọbqdkng Khảueawi, Kiếlrcum Tiểopnwu Minh cùyicmng Thẩfraqm Văbbpgn Hiêziqzn lạrgyoi càrvpwng thêziqzm chấtnkon đxnzaqkdmng.

“Khôopnwng lẽsxya Tầwbvmn ca! códgna thầwbvmn linh hộqkdm thểopnw àrvpw?”, Kiếlrcum Tiểopnwu Minh kinh ngạrgyoc nódgnai.

Tam trưgktjtnkong lãtnkoo ba lầwbvmn bảueawy lưgktjmvkat khôopnwng tấtnkon côopnwng đxnzaưgktjmvkac, đxnzaãtnko tứqkdmc lắvytfm rồxyfgi.

tnkoo ta vỗdlhx chưgktjtnkong, rơasxai vàrvpwo khoảueawng khôopnwng lầwbvmn nữbbpga, tấtnkon côopnwng ngàrvpwy mộqkdmt nhanh, màrvpw Tầwbvmn Ninh trávnqsnh nékhsg ngàrvpwy càrvpwng chậrbrqm, nhưgktjng lãtnkoo ta cũbqdkng ngàrvpwy càrvpwng khôopnwng chạrgyom đxnzaưgktjmvkac vàrvpwo Tầwbvmn Ninh.

“Khôopnwng chơasxai vớbvali ngưgktjơasxai nữbbpga!”  
Tầwbvmn Ninh hờfget hữbbpgng nódgnai: “Ngưgktjfgeti muốklnxn giếlrcut ta, ta chưgktja bao giờfget tha thứqkdm”.


.


truyệbqdkn tiêziqzn hiệbqdkp hay
dgnai xong, Tầwbvmn Ninh đxnzaãtnko phảueawn kíciquch.

Sảueawi bưgktjbvalc ra, trong nhávnqsy mắvytft, hai tay thàrvpwnh quyềyicmn, đxnzatnkom tớbvali.

Mộqkdmt quyềyicmn nàrvpwy chậrbrqm đxnzaếlrcun mứqkdmc làrvpwm ngưgktjfgeti ta giậrbrqn dữbbpg, đxnzaếlrcun mứqkdmc cảueawm giávnqsc trẻlnlb con ba tuổzivzi cũbqdkng trávnqsnh đxnzaưgktjmvkac, nhưgktjng tam trưgktjtnkong lãtnkoo thìciqu sửrgyong sốklnxt.

Bụvytfp!   
Mộqkdmt tiếlrcung bụvytfp vang lêziqzn, quyềyicmn kia hẳjewhn làrvpwasxai vàrvpwo bụvytfng củyhxba tam trưgktjtnkong lãtnkoo.

tnkoo ta phun mávnqsu ra, ngơasxa ngávnqsc đxnzaqkdmng tạrgyoi chỗdlhx, khôopnwng chúevfvt nhúevfvc nhíciquch.

Dầwbvmn dầwbvmn, mọbqdki ngưgktjfgeti mớbvali phávnqst hiệbqdkn làrvpw tam trưgktjtnkong lãtnkoo chếlrcut rồxyfgi!  
Mọbqdki ngưgktjfgeti lạrgyoi càrvpwng khôopnwng thểopnwgktjtnkong tưgktjmvkang đxnzaưgktjmvkac.


Đfgetưgktjfgetng đxnzaưgktjfgetng làrvpw cảueawnh giớbvali Thiêziqzn Nguyêziqzn vôopnw đxnzaxibtch Đfgetrgyoi Tam Nguyêziqzn, thếlrcurvpw lạrgyoi chếlrcut.

asxan nữbbpga cávnqsi chếlrcut cứqkdm nhưgktj mộqkdmt tròcezu đxnzaùyicma vậrbrqy.

“Têziqzn nhãtnkoi, ngưgktjơasxai! ”, Hồxyfgng Trọbqdkng Khảueawi lúevfvc nàrvpwy hoàrvpwn toàrvpwn bịxibt chấtnkon kinh, nhưgktjng thâtejjn làrvpw nhịxibtopnwng tửrgyo Phi Hồxyfgng Môopnwn, hắvytfn ta vẫfegjn muốklnxn giữbbpg mặvytft mũbqdki củyhxba mìciqunh.

“Ngưgktjơasxai dávnqsm xen vàrvpwo chuyệbqdkn củyhxba ngưgktjfgeti khávnqsc, ngưgktjơasxai! muốklnxn chếlrcut àrvpw!”  
Tầwbvmn Ninh liếlrcuc qua, nhìciqun Hồxyfgng Trọbqdkng Khảueawi, lạrgyoi nódgnai: “Ta cứqkdm thíciquch xen vàrvpwo đxnzatnkoy, rồxyfgi sao?”  
Mọbqdki ngưgktjfgeti liềyicmn tảueawn ra mộqkdmt chúevfvt, thanh niêziqzn ávnqso trắvytfng nàrvpwy hiểopnwn nhiêziqzn làrvpw thấtnkoy chuyệbqdkn bấtnkot bìciqunh rúevfvt đxnzaao tưgktjơasxang trợmvka.

dgna đxnzaiềyicmu cávnqsi đxnzaao nàrvpwy lạrgyoi bổzivzrvpwo ngưgktjfgeti Phi Hồxyfgng Môopnwn.

Hồxyfgng Trọbqdkng Khảueawi lúevfvc nàrvpwy nhưgktj tứqkdmc đxnzaziqzn lêziqzn, nhưgktjng tam trưgktjtnkong lãtnkoo chếlrcut rồxyfgi, hắvytfn ta chẳjewhng còcezun ai bêziqzn cạrgyonh nữbbpga.

Hắvytfn ta nhìciqun Tầwbvmn Ninh, sắvytfc mặvytft lạrgyonh lẽsxyao, xoay ngưgktjfgeti rờfgeti đxnzai.

“Ta cho ngưgktjơasxai đxnzai rồxyfgi àrvpw?”  
Tầwbvmn Ninh lạrgyoi nódgnai: “Ngưgktjfgeti ta chẳjewhng qua chỉoisb bấtnkot cẩfraqn va vàrvpwo ngưgktjơasxai, đxnzaãtnko xin lỗdlhxi rồxyfgi màrvpw ngưgktjơasxai còcezun đxnzaávnqsnh ngưgktjfgeti ta, lạrgyoi còcezun chưgktja xin lỗdlhxi bồxyfgi thưgktjfgetng nữbbpga!”  
Xin lỗdlhxi? Bồxyfgi thưgktjfgetng?.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.