Phong Thần Châu

Chương 807 : Chương 807

    trước sau   



“Đfzswãcenm vậfpjpy thìdjqe mờyzhli qua đyzhlâcsjry đyzhlăglfqng kýblzl mộbdyct chúrhcst, sau đyzhlóalod đyzhlairo tửlhpa Thiêcpcwn Đfzswcpcwo lâcsjru chúrhcsng ta sẽiarm dẫapiin mọcjrxi ngưosquyzhli đyzhlếlmqxn chỗrnhacsjr”, đyzhlbdyci trưosqucsjrng kia cưosquyzhli nhạcpcwt nóalodi.

blzl Nhấfyelt Phànvcfm đyzhli lêcpcwn đyzhlăglfqng kýblzl, Tầjwrwn Ninh nhìdjqen ba chữoziw to viếlmqxt nhưosqu rồgrhwng bay phưosqufavnng múrhcsa trêcpcwn cổxnkpng thànvcfnh, im lặosqung khôawcnng nóalodi.

Kiếlmqxm Tiểvkrau Minh lúrhcsc nànvcfy xuốjwrwng ngựdrhda, nhìdjqen ba chữoziw “thànvcfnh Thiêcpcwn Đfzswcpcwo” trêcpcwn cổxnkpng thànvcfnh, khôawcnng khỏnbkli bĩostnu môawcni nóalodi: “Đfzswâcsjry lànvcf chữoziw ai viếlmqxt vậfpjpy, xấfyelu muốjwrwn chếlmqxt! ”  
Bụpsidp!   
Kiếlmqxm Tiểvkrau Minh vừacgca nóalodi xong thìdjqe tựdrhd nhiêcpcwn bịigtd đyzhlfpjpp mộbdyct pháwlcft vànvcfo đyzhljwrwu.

“Tầjwrwn ca, sao huynh lạcpcwi đyzhláwlcfnh ta!”  
“Ngưosquơpgnhi lắepjkm lờyzhli quáwlcf!”, Tầjwrwn Ninh tứrutec giậfpjpn nóalodi.

cenmo Vệairocsjrcpcwn cạcpcwnh cũafjtng hífadip mắepjkt bậfpjpt cưosquyzhli.


Thẩyckym Văglfqn Hiêcpcwn khôawcnng hiểvkrau lắepjkm, hỏnbkli lãcenmo Vệairo: “Lãcenmo Vệairo, sao Tiểvkrau Minh lạcpcwi bịigtd đyzhláwlcfnh vậfpjpy?”  

“Ngưosquơpgnhi thôawcnng minh vậfpjpy mànvcf khôawcnng nghĩostn ra hảffjg?”  
cenmo Vệairo chỉostnosquyzhli khôawcnng nóalodi.

Tầjwrwn Ninh nhìdjqen ba chữoziw đyzhlóalod, lẩyckym bẩyckym: “Xấfyelu áwlcf? Ta thấfyely đyzhlfadip vậfpjpy mànvcf!”  
Thấfyely lãcenmo Vệairoalod ýblzlosquyzhli, Tầjwrwn Ninh tứrutec giậfpjpn nóalodi: “Nếlmqxu ôawcnng cũafjtng muốjwrwn cưosquyzhli thìdjqeosquyzhli đyzhli, nífadin cưosquyzhli vậfpjpy ta nhìdjqen mànvcf tứrutec”.

“Côawcnng tửlhpa bớdrhdt giậfpjpn, chữoziwnvcfy! tùxnkpy lànvcfpgnhi xấfyelu chúrhcst, nhưosqung ta nghĩostn đyzhlếlmqxn mấfyely vạcpcwn năglfqm tớdrhdi Thiêcpcwn Đfzswcpcwo lâcsjru cũafjtng khôawcnng dáwlcfm thay đyzhlxnkpi, dùxnkpdjqeafjtng lànvcf do Cửlhpau U Đfzswcpcwi Đfzswếlmqx đyzhlífadich thâcsjrn viếlmqxt chữoziwnvcf!”  
Nghe vậfpjpy, Kiếlmqxm Tiểvkrau Minh thấfyely kỳffjg lạcpcw.

“Cửlhpau U Đfzswcpcwi Đfzswếlmqx anh danh cáwlcfi thếlmqx, sao khôawcnng luyệairon chữoziw cho tốjwrwt nhỉostn”.

Bốjwrwp!   
Lạcpcwi mộbdyct cúrhcs đyzhláwlcfnh nữoziwa vànvcfo đyzhljwrwu.


“Luyệairon chữoziw, luyệairon chữoziw, ta thấfyely ngưosquơpgnhi nêcpcwn luyệairon kiếlmqxm cho tốjwrwt vànvcfo”.

Tầjwrwn Ninh cưosquyzhli khổxnkp khôawcnng đyzhláwlcfp.

Đfzswúrhcsng lànvcfglfqm đyzhlóalod hắepjkn đyzhlãcenm viếlmqxt nhữoziwng chữoziw đyzhlóalod, nhưosqung lúrhcsc ấfyely hắepjkn uốjwrwng say, nhấfyelt thờyzhli cao hứruteng, bịigtdwlcfi têcpcwn Thiêcpcwn Đfzswcpcwo Thanh đyzhlóalod lừacgca.

Tiếlmqxc lànvcf giờyzhl khôawcnng cóalodpgnh hộbdyci, nếlmqxu khôawcnng hắepjkn nhấfyelt đyzhligtdnh sẽiarm dạcpcwy dỗrnha lạcpcwi cáwlcfi thằupprng nhóalodc Thiêcpcwn Đfzswcpcwo Thanh đyzhlóalod.

“Cáwlcfc ngưosquyzhli đyzhlếlmqxn từacgc Thanh Vâcsjrn tôawcnng ànvcf?”  
cpcwn đyzhlbdyci trưosqucsjrng kia thấfyely mọcjrxi ngưosquyzhli ghi danh xong thìdjqe sắepjkc mặosqut cổxnkp quáwlcfi, khuôawcnn mặosqut cũafjtng tiu nghỉostnu, chỉostnnvcfo mộbdyct têcpcwn đyzhlairo tửlhpanvcfalodi: “Triệairou Tiểvkrau Nhạcpcwc, ngưosquơpgnhi đyzhlưosqua bọcjrxn họcjrx đyzhli đyzhli!”  
“Hảffjg?”.

ngôawcnn tìdjqenh tổxnkpng tànvcfi
Đfzswairo tửlhpacpcwn Triệairou Tiểvkrau Nhạcpcwc kia nghe vậfpjpy cũafjtng khôawcnng tìdjqenh nguyệairon lắepjkm, nhưosqung đyzhlbdyci trưosqucsjrng đyzhlãcenm ra lệaironh, cậfpjpu ta khôawcnng dáwlcfm cãcenmi, chỉostn đyzhlànvcfnh dẫapiin mấfyely ngưosquyzhli vànvcfo thànvcfnh.

Suốjwrwt mộbdyct đyzhloạcpcwn đyzhlưosquyzhlng, Triệairou Tiểvkrau Nhạcpcwc đyzhllswhu mang vẻpacr mặosqut ủdghl dộbdyct, khôawcnng vui, mấfyely ngưosquyzhli cóalod hỏnbkli thăglfqm thìdjqeafjtng tỏnbkl vẻpacr xa cáwlcfch.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.