Phong Thần Châu

Chương 779 : Chương 779

    trước sau   



Kiếxqxrm Tiểzxgvu Minh cưojkdrzbei nókwzqi: “Đyjbgúpejdng vậvykcy, mấztdgy lãfdabo giàzhnk đkqysókwzq bịqtfk Ninh ca ézllnp ăcfvmn đkqysan đkqyshkgcc, chắyawlc chắyawln sẽsadd vộhkgci vãfdab đkqysưojkda tớvnpdi”.

“Ai bảhquwo làzhnk ta cho chúpejdng đkqysan đkqyshkgcc? Chẳrevjng qua làzhnk đkqysan trávsbrng thậvykcn màzhnk thôhryei!”  
Lờrzbei nàzhnky nókwzqi ra, ávsbrnh mắyawlt mọakgoi ngưojkdrzbei sávsbrng lêkrfmn, tứxqxrc thìtjqy hiểzxgvu đkqysưojkddqpgc, cũpwxvng khôhryeng khỏlfmji bậvykct cưojkdrzbei.

Bấztdgt kểzxgv Tầyjbgn Ninh cho bọakgon chúpejdng ăcfvmn gìtjqy, chỉykeh cầyjbgn sau khi ăcfvmn màzhnk cảhquwm thấztdgy cơoeol thểzxgvkwzq chúpejdt khôhryeng thíeplych hợdqpgp, thìtjqy chắyawlc chắyawln sẽsadd sợdqpg muốyngzn chếxqxrt rồvxesi.

Chạotfby? Chắyawlc chắyawln làzhnk khôhryeng dávsbrm.

Đyjbgếxqxrn lúpejdc ấztdgy, đkqysàzhnknh phảhquwi ngoan ngoãfdabn đkqysưojkda ra tíeplych lũpwxvy củkqysa Chúpejdc Long tôhryeng.

“Hơoeoln nữwujya, bêkrfmn dưojkdvnpdi Chúpejdc Long tôhryeng chắyawlc cũpwxvng cókwzq thàzhnknh trìtjqy lệhllx thuộhkgcc nhỉykeh? Thanh Vâmfwun tôhryeng cókwzq thểzxgv qua đkqysókwzq tiếxqxrp quảhquwn, đkqysếxqxrn lúpejdc ấztdgy coi nhưojkd sẽsadd khôhryeng thiếxqxru linh thạotfbch”.


rzbeojkdơoeolng Chiêkrfmu gậvykct đkqysyjbgu đkqysávsbrp: “Thanh Vâmfwun tôhryeng suy tàzhnkn, cávsbrc thàzhnknh trìtjqy lệhllx thuộhkgcc đkqysmpksu dầyjbgn dầyjbgn bịqtfkvsbrn đkqysi, chẳrevjng qua Chúpejdc Long tôhryeng nàzhnky cókwzq ba thàzhnknh trìtjqy, tuy sốyngzojkddqpgng khôhryeng nhiềmpksu nhưojkdng cũpwxvng làzhnk nhữwujyng nơoeoli cókwzq nhâmfwun khẩxqxru đkqysếxqxrn mấztdgy triệhllxu, vậvykct tưojkd đkqysôhryeng đkqysúpejdc vàzhnk giàzhnku cókwzq, cũpwxvng đkqyskqys cho Thanh Vâmfwun tôhryeng chúpejdng ta tu hàzhnknh hàzhnkng ngàzhnky.

Ba thàzhnknh trìtjqyzhnky lầyjbgn lưojkddqpgt làzhnk thàzhnknh Thanh Phong, Thanh Nguyệhllxt vàzhnk Thanh Hảhquwi”.

“Vậvykcy làzhnk giảhquwi quyếxqxrt đkqysưojkddqpgc vấztdgn đkqysmpks linh thạotfbch!”  
Tầyjbgn Ninh lạotfbi nókwzqi: “Thếxqxrllqin linh quyếxqxrt, chắyawlc tôhryeng môhryen cũpwxvng khôhryeng thiếxqxru đkqysâmfwuu nhỉykeh?”  
“Chuyệhllxn nàzhnky! ”  
Mấztdgy ngưojkdrzbei Lýrzbeojkdơoeolng Chiêkrfmu liềmpksn trởykehkrfmn lúpejdng túpejdng.

Nhịqtfk trưojkdykehng lãfdabo Hoa Vinh nókwzqi: “Tôhryeng chủkqys, Thanh Vâmfwun tôhryeng chúpejdng ta ban đkqysyjbgu cókwzq cuốyngzn từvsbr đkqysiểzxgvn linh quyếxqxrt, cókwzq đkqysếxqxrn hơoeoln ngàzhnkn loạotfbi, nhưojkdng bâmfwuy giờrzbe chỉykehllqin hơoeoln trăcfvmm loạotfbi, phầyjbgn lớvnpdn đkqysmpksu! bịqtfk mấztdgt hếxqxrt!”  
Nghe vậvykcy, Tầyjbgn Ninh cũpwxvng khôhryeng bấztdgt ngờrzbe, đkqysávsbrp: “Ta cókwzqvsbrch rồvxesi, cávsbrc ôhryeng khôhryeng cầyjbgn lo”.


kwzqvsbrch?  
“Năcfvmm đkqysókwzqhryen giảhquw Thanh Vâmfwun đkqyszxgv lạotfbi bốyngzn đkqysotfbi linh quyếxqxrt, uy lựojkdc khôhryeng tầyjbgm thưojkdrzbeng, thôhryeng thiêkrfmn triệhllxt đkqysqtfka, ta cókwzq thấztdgy Lýrzbe Nhấztdgt Phàzhnkm thi triểzxgvn Huyềmpksn Thiêkrfmn Kiếxqxrm quyếxqxrt, nhưojkdng cũpwxvng làzhnk khôhryeng đkqysyjbgy đkqyskqys hảhquw?”  
“Bốyngzn đkqysotfbi linh quyếxqxrt củkqysa lãfdabo tổzjuzhryeng cókwzq hai cávsbri làzhnk Thávsbri Thưojkdơoeolng Thủkqyszhnk Huyềmpksn Thiêkrfmn kiếxqxrm quyếxqxrt quảhquw thựojkdc vẫxfisn còllqin, nhưojkdng chỉykehzhnkzhnkn dưojkd, lãfdabo hủkqys bấztdgt tàzhnki, tu luyệhllxn Thávsbri Thưojkdơoeolng Thủkqys, Lýrzbe Nhấztdgt Phàzhnkm tu luyệhllxn Huyềmpksn Thiêkrfmn kiếxqxrm quyếxqxrt”.

“Còllqin vềmpksvsbrch Ấfvptn Phong Sơoeoln phávsbrp, Thạotfbch Thuẫxfisn thuậvykct làzhnk hai linh quyếxqxrt mạotfbnh nhấztdgt thìtjqy đkqysãfdab sớvnpdm thấztdgt truyềmpksn”.

“Khôhryeng sao cảhquw”, Tầyjbgn Ninh phấztdgt tay đkqysávsbrp.

Khôhryeng sao cảhquw?  
rzbeojkdơoeolng Chiêkrfmu sửlfmjng sốyngzt.

“Ta cókwzq!”  
Lờrzbei nàzhnky nókwzqi ra, hai ngưojkdrzbei Lýrzbeojkdơoeolng Chiêkrfmu vàzhnkrzbe Nhấztdgt Phàzhnkm đkqysmpksu sửlfmjng sốyngzt, hôhrye hấztdgp trởykehkrfmn nặldmdng nềmpks.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.