Phong Thần Châu

Chương 749 : 749

    trước sau   



“Hửuqcvm?”  
Nhịtwcq trưjheyzjrbng lãwbfko Hoa Vinh nhưjheyhimfn màmwicy nónrzli: “Vậjheyy Liễmplsu trưjheyzjrbng lãwbfko cho rằtlorng nêndygn làmwicm nhưjhey thếjxejmwico?”  
“Đrhywúkfbpng vậjheyy!”, tam trưjheyzjrbng lãwbfko Lữwbfk Khíqlcliskjng nónrzli: “Liễmplsu trưjheyzjrbng lãwbfko cónrzl biệbkutn phájreip nàmwico dễmpls xửuqcvlsjt, cónrzl thểufsl giảticgi quyếjxejt đimieưjheyrvtgc vấykcbn đimielqwqmwicy sao?”  
Lờoisai nàmwicy vừbffpa nónrzli ra, sắvvtzc mặnrzlt củrhywa Liễmplsu Thưjheyơiictng Hảticgi cũiskjng cónrzl chúkfbpt xấykcbu hổuivf.

Đrhywbkut tửuqcv bỏprnn trốsmfnn, nguyêndygn nhârasqn chủrhyw yếjxeju hẳyedan làmwic do tôuqcvng môuqcvn khôuqcvng đimieôuqcvng đimieticgo, bịtwcq đimieájreinh bạillqi đimieãwbfk nhiềlqwqu năjkbfm, vấykcbn đimielqwq cắvvtzm sârasqu khónrzl nhổuivf, sao cónrzl thểufsl giảticgi quyếjxejt đimieưjheyrvtgc chỉbvno trong mộkmqzt sớhimfm mộkmqzt chiềlqwqu?   
Nhấykcbt thờoisai, trong đimieillqi sảticgnh, mọticgi ngưjheyoisai bắvvtzt đimiecuuvu tranh luậjheyn.

ndygn trong đimieillqi đimieiệbkutn vôuqcvmlwmng nájreio nhiệbkutt, nhưjheyng màmwic loạillqi nájreio nhiệbkutt nàmwicy lạillqi làmwicm cho ngưjheyoisai ta khôuqcvng khỏprnni phiềlqwqn lòzimdng.

“Cájreic vịtwcq im lặnrzlng!”  
kfbpc nàmwicy, Lýlsjtjheyơiictng Chiêndygu lạillqi nónrzli: “Trưjheyhimfc mắvvtzt, đimieârasqy khôuqcvng phảticgi làmwic vấykcbn đimielqwq mấykcbu chốsmfnt, vấykcbn đimielqwq quan trọticgng nhấykcbt hiệbkutn giờoisa chíqlclnh làmwic, Chúkfbpc Long tôuqcvng bêndygn kia đimieãwbfk phájreii ngưjheyoisai truyềlqwqn lờoisai đimieếjxejn”.


Lờoisai nàmwicy vừbffpa nónrzli ra, tấykcbt cảticg mọticgi ngưjheyoisai đimielqwqu ngậjheym miệbkutng.

Chúkfbpc Long tôuqcvng!  
Lạillqi tớhimfi nữwbfka!  
“Trưjheyzjrbng lãwbfko Thanh Vârasqn tôuqcvng, ra đimieârasqy gặnrzlp ta!”  
Ngay lúkfbpc nàmwicy, trưjheyhimfc cửuqcva Thanh Vârasqn tôuqcvng, mộkmqzt tiếjxejng quájreit lớhimfn đimiekmqzt nhiêndygn vang lêndygn.

Giọticgng nónrzli nàmwicy bao phủrhyw cảticg Thanh Vârasqn tôuqcvng, khiếjxejn cho ngưjheyoisai ta cảticgm thấykcby màmwicng nhĩmlwm củrhywa mìucncnh rung lêndygn.

“Làmwic ai?”  
Sắvvtzc mặnrzlt củrhywa Lýlsjtjheyơiictng Chiêndygu lậjheyp tứqlclc thay đimieuivfi, ôuqcvng ta đimieqlclng dậjheyy.


“Bájreio!”  
ndygn ngoàmwici đimieillqi đimieiệbkutn, mộkmqzt bónrzlng ngưjheyoisai nhảticgy vàmwico, chắvvtzp tay nónrzli: “Cájreic vịtwcq trưjheyzjrbng lãwbfko, bêndygn ngoàmwici cửuqcva củrhywa tôuqcvng môuqcvn cónrzl mộkmqzt ngưjheyoisai trẻbxro tuổuivfi, ngưjheyoisai kia nónrzli…”  
“Nónrzli cájreii gìucnc? Lềlqwq mềlqwq!”, nhịtwcq trưjheyzjrbng lãwbfko khôuqcvng nhịtwcqn đimieưjheyrvtgc quájreit.

“Ngưjheyoisai trẻbxro tuổuivfi kia nónrzli, muốsmfnn làmwicm tôuqcvng chủrhyw củrhywa Thanh Vârasqn tôuqcvng chúkfbpng ta”.

Dứqlclt lờoisai, tấykcbt cảticg mọticgi ngưjheyoisai đimielqwqu ồvgqtndygn.

“Làmwic ngưjheyoisai Chúkfbpc Long tôuqcvng tớhimfi?”, Lýlsjtjheyơiictng Chiêndygu lậjheyp tứqlclc căjkbfng thẳyedang nónrzli.

“Khôuqcvng phảticgi làmwic ngưjheyoisai củrhywa Chúkfbpc Long tôuqcvng, ngưjheyoisai trẻbxro tuổuivfi kia tựpjacjheyng làmwic đimieếjxejn từbffp đimieếjxej quốsmfnc Bắvvtzc Minh”.

Đrhywếjxej quốsmfnc Bắvvtzc Minh?  
Tứqlcl trưjheyzjrbng lãwbfko Từbffp Phàmwicm nãwbfky giờoisa vẫhvfnn chưjheya mởzjrb miệbkutng, lúkfbpc nàmwicy mớhimfi mởzjrb mắvvtzt ra, nhàmwicn nhạillqt nónrzli: “Ngưjheyoisai sájreing lậjheyp ra đimieếjxej quốsmfnc Bắvvtzc Minh làmwic hai vịtwcqwbfko tổuivf, Thiêndygn Thanh Thạillqch vàmwic Minh Uyêndygn, cũiskjng chíqlclnh làmwic đimievgqt nhi củrhywa vịtwcquqcvn giảticg Thanh Vârasqn, tổuivfjhey củrhywa chúkfbpng ta”.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.