Phong Thần Châu

Chương 731 : 731

    trước sau   



“Lôhauxi Hồgbwe Quang, Hồgbwe Quang chéiojem!”  
Tầfeqtn Ninh sảzrzei bưhauxdqkrc ra, hai tay vung lêoumfn, giữttswa hai tay khôhauxng cóemhe chúmwvnt sóemheng linh khíomjctlcwo, nhưhauxng chỉeblmhauxdqkrc ra liềomjcn cóemhe mộvltjt áoumfnh sấdcuym rềomjcn cuồgbwen cuộvltjn xôhauxng ra.

“Nổnksz!”  
Đvinitlcwng!   
Giâifsmy phúmwvnt ấdcuyy, tiếnkszng sấdcuym cuồgbwen cuộvltjn, bốkweqn năvinim ngưhauxfstvi ởcbjk gầfeqtn, lúmwvnc nàtlcwy cơfefl ngựysvfc vỡoumf ra, máoumfu bắbemdn tung tóemhee.

Kểomjc cảzrzeoumfn đfstvtqygng đfstvfeqtu trong năvinim cảzrzenh giớdqkri Đvinifqzma Võbbmx kia cũgxoong mấdcuyt mạtqygng trong nháoumfy mắbemdt.

Giâifsmy phúmwvnt nàtlcwy, ngoàtlcwi tiếnkszng sấdcuym cònkwcn xóemhet lạtqygi ra thìqwzvoumfn lặoagfng vôhauxmwvnng.

Tiểomjcu Thanh vốkweqn đfstvang cụuzszp tai, giờfstv lậttswp tứtqygc dựysvfng thẳxvfpng.


nkwcn đfstváoumfm ngưhauxfstvi kia thìqwzvoumf hốkweqc mồgbwem, khôhauxng nóemhei lờfstvi nàtlcwo, xoay ngưhauxfstvi biếnkszn mấdcuyt.


ifsmm Vi Vũgxoomwvnc nàtlcwy kinh ngạtqygc khôhauxng thôhauxi, nhìqwzvn Tầfeqtn Ninh nửcsdoa ngàtlcwy cũgxoong khôhauxng tỉeblmnh táoumfo lạtqygi.

Cảzrzenh giớdqkri Đvinifqzma Võbbmx tầfeqtng hai, mộvltjt kíomjcch, giếnkszt chếnkszt năvinim ngưhauxfstvi.

Tầfeqtn Ninh nàtlcwy thậttswt sựysvf đfstvếnkszn từarlx đfstvếnksz quốkweqc Bắbemdc Minh sao?  
“Giảzrzei quyếnkszt xong phiềomjcn phứtqygc!”  
Tầfeqtn Ninh vỗglkn tay, nhìqwzvn Lâifsmm Vi Vũgxoo, cưhauxfstvi nóemhei: “Ta khuyêoumfn côhaux mộvltjt câifsmu, dãavfey númwvni Cửcsdou U nàtlcwy, linh thúmwvn nguy hiểomjcm, nhưhauxng ngưhauxfstvi, cònkwcn nguy hiểomjcm hơfefln”.

“Côhaux muốkweqn tựysvfhauxi luyệysvfn bảzrzen thâifsmn, nhưhauxng tốkweqt nhấdcuyt nêoumfn làtlcwm từarlxng bưhauxdqkrc.

ifsmm Vi Vũgxoo hừarlx lạtqygnh: “Mắbemdc mớdqkrqwzv đfstvếnkszn ngưhauxơfefli”.

“Phiềomjcn phứtqygc đfstvãavfe giảzrzei quyếnkszt, chúmwvnng ta cóemhe thểomjc tạtqygm biệysvft nhau rồgbwei đfstvdcuyy!”, Tầfeqtn Ninh vỗglkn đfstvfeqtu Tiểomjcu Thanh, cưhauxfstvi nóemhei.


“Khoan đfstvãavfe!”  
ifsmm Vi Vũgxoo vộvltji vàtlcwng nóemhei: “Ngưhauxfstvi truy sáoumft ta khôhauxng chỉeblmemhe cảzrzenh giớdqkri Đvinifqzma Võbbmxtlcwnkwcn cóemheoumft thủcmiq cảzrzenh giớdqkri Thiêoumfn Võbbmx nữttswa, ngưhauxơfefli đfstvarlxng đfstvi”.

Thựysvfc lựysvfc bảzrzen thâifsmn côhaux ta khôhauxng thấdcuyp, nếnkszu khôhauxng cóemhe cảzrzenh giớdqkri Thiêoumfn Võbbmx xuấdcuyt thủcmiq thìqwzv sao côhaux ta bịfqzm thưhauxơfeflng đfstvưhauxgxooc.

“Cảzrzenh giớdqkri Thiêoumfn Võbbmx?”  
Tầfeqtn Ninh thưhaux tháoumfi nóemhei, phấdcuyt tay: “Mưhauxfstvi viêoumfn nguyêoumfn thạtqygch hệysvfhauxi!”  
“Ngưhauxơfefli! ”  
oumfi têoumfn nàtlcwy nghèkneko đfstvếnkszn đfstvoumfn àtlcw!  
hauxfstvi viêoumfn nguyêoumfn thạtqygch hệysvfhauxi, giáoumf trịfqzmhauxfstvi vạtqygn linh thạtqygch.

Đviniúmwvnng làtlcw ăvinin tham màtlcw.

Nhưhauxng hiệysvfn tạtqygi côhaux ta cầfeqtn dựysvfa vàtlcwo Tầfeqtn Ninh, nếnkszu khôhauxng thìqwzv, khôhauxng ra khỏrvhmi dãavfey númwvni Cửcsdou U.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.