Phong Thần Châu

Chương 729 : 729

    trước sau   



Chỉnaujbvkq trong lúbvkqc đogumang đogumi, Tầapcnn Ninh cũyjxung nhíkmoeu màbvkqy lạkxgdi.

“Xem ra mấjkzay kẻffllbvkqy cũyjxung cówkyo chúbvkqt thủzcyt đogumoạkxgdn đogumjkzay, chưkoaha gìtxma đogumãvmdp đogumuổvxiki theo rồxhidi!”, Tầapcnn Ninh nhíkmoeu màbvkqy.

“Nàbvkqo cówkyo ai đogumâwddmu?”  
wddmm Vi Vũyjxu xen vàbvkqo.

Nhưkoahng ngay lúbvkqc ấjkzay, Tầapcnn Ninh bưkoahuhiqc ra, mộftodt tay ôvbfum Lâwddmm Vi Vũyjxubvkqo trong ngựpujuc, lăhcfzn sang mộftodt bêvmdpn.

Soạkxgdt soạkxgdt soạkxgdt!   
Từcbijng âwddmm thanh xéyuho giówkyo vang lêvmdpn, vịkmoe tríkmoe củzcyta hai ngưkoahvfpxi ban nãvmdpy lậvyyyp tứzfhsc bịkmoe bắvoqgn thàbvkqnh tổvxik ong vòiyks vẽwddm.


Thấjkzay cảkmoenh nàbvkqy, Lâwddmm Vi Vũyjxu cảkmoe kinh khôvbfung thôvbfui.

“Sao ngưkoahơeexti lạkxgdi biếwddmt?”  

“Đdkabfflln!”  
Tầapcnn Ninh ghéyuhoffllt vàbvkqo ngưkoahvfpxi Lâwddmm Vi Vũyjxu, nhìtxman quanh.

“Xem ra ngưkoahvfpxi truy sáffllt côvbfu khôvbfung đogumơeextn giảkmoen đogumâwddmu, tinh thôvbfung đogumkxgdo áffllm sáffllt đogumjkzay”.

wddmm Vi Vũyjxu bịkmoe Tầapcnn Ninh đogumèylnn xuốakbmng, chỉnauj cảkmoem thấjkzay khówkyovbfu hấjkzap, khuôvbfun mặgefot đogumakbmxhidng.

vbfum nay khôvbfung may chúbvkqt nàbvkqo, bịkmoe Tầapcnn Ninh nhìtxman thấjkzay cơeext thểivpp, rồxhidi giờvfpx lạkxgdi bịkmoe Tầapcnn Ninh đogumèylnn xuốakbmng, đogumúbvkqng làbvkq quáffll mấjkzat mặgefot màbvkq.

“Còiyksn khôvbfung đogumzfhsng dậvyyyy?”  
“Đdkabcbijng vộftodi!”  
Tầapcnn Ninh mỉnaujm cưkoahvfpxi: “Lâwddmm côvbfukoahơeextng cówkyohmwui thơeextm lắvoqgm, ta chẳdvmsng nỡkbdh đogumzfhsng dậvyyyy”.

“Ngưkoahơeexti! ”  
Soạkxgdt soạkxgdt soạkxgdt!   
bvkqbvkqc nàbvkqy, từcbijng tiếwddmng xéyuho giówkyo vang đogumếwddmn.


yjxui têvmdpn lạkxgdi bay vùhmwuhmwu tớuhiqi, sáffllt khíkmoe đogumvmdpng đogumvmdpng.

“Tiểivppu Thanh!”  
Tầapcnn Ninh lậvyyyp tứzfhsc quáffllt lêvmdpn.

Soạkxgdt!   
wkyong dáffllng màbvkqu xanh lúbvkqc nàbvkqy phìtxmanh lôvbfung ra cứzfhsng rắvoqgn nhưkoah sắvoqgt théyuhop, liềhcfzu chếwddmt đogumi ra ngoàbvkqi.

“Aaaaaa! ”  
Khôvbfung bao lâwddmu sau, cówkyo tiếwddmng kêvmdpu thảkmoem thiếwddmt vọzjcvng khắvoqgp núbvkqi rừcbijng.

Tầapcnn Ninh lúbvkqc nàbvkqy mớuhiqi đogumzfhsng dậvyyyy, nhìtxman vềhcfz phíkmoea trưkoahuhiqc.

“Đdkabếwddmn thìtxma đogumếwddmn rồxhidi, sao màbvkq cứzfhs phảkmoei trốakbmn chui trốakbmn lủzcyti thếwddm”.

“Khôvbfung ngờvfpx chúbvkqng ta lạkxgdi đogumáffllnh giáffll thấjkzap Lâwddmm tiểivppu thưkoah đogumjkzay, côvbfuiyksn cówkyo trợeext thủzcyteext àbvkq”.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.