Phong Thần Châu

Chương 711 : 711

    trước sau   



Nghe thấdpkky tiếnbncng nópsugi đmyvpópsug, Kiếnbncm Tiểqlkou Minh cũhvzvng sửkcoyng sốxvekt.

Rấdpkkt rõxbjrfwdwng, đmyvpópsughvzvng khôocyvng phảzbygi làfwdw giọuijcng nópsugi củaybwa Tầmyvpn Ninh.

uijcc nàfwdwy, ởpqdwkdavn trong từkoic đmyvpưohhkjxqyng, còqlkon cópsug ngưohhkjxqyi kházktpc nữkrhra sao?  
Kiếnbncm Tiểqlkou Minh mang theo nỗoceki lòqlkong thấdpkkp thỏbosnm bấdpkkt an, đmyvpi vàfwdwo bêkdavn trong từkoic đmyvpưohhkjxqyng.

ohhkfepoc vàfwdwo bêkdavn trong từkoic đmyvpưohhkjxqyng, Kiếnbncm Tiểqlkou Minh nhấdpkkt thờjxqyi giậmxqkt mìxkkunh.

Giờjxqy phúuijct nàfwdwy, ởpqdwkdavn trong từkoic đmyvpưohhkjxqyng, Tầmyvpn Ninh đmyvpwtxpng vữkrhrng, bêkdavn cạkktmnh hắvaoin còqlkon cópsug mộgpdht bópsugng dázktpng kházktpc.


Nhìxkkun bópsugng dázktpng đmyvpópsug, rồpqdwi lạkktmi đmyvpưohhka mắvaoit nhìxkkun vàfwdwo hìxkkunh ngưohhkjxqyi bêkdavn trong bứwtxpc ảzbygnh trong từkoic đmyvpưohhkjxqyng, Kiếnbncm Tiểqlkou Minh bỗocekng ngâzkuiy ngốxvekc.

“Ôivrvng! Ôivrvng làfwdw!.


Ôivrvng ấdpkky!.

Ôivrvng làfwdw! lãnkboo tổoxukocyvng? Kiếnbncm Âpdosm Sơqlkon?”  
Kiếnbncm Tiểqlkou Minh lúuijcc nàfwdwy lắvaoip bắvaoip, nópsugi khôocyvng nêkdavn lờjxqyi.

“Còqlkon khôocyvng quỳwtxp xuốxvekng!”  
uijcc nàfwdwy, Kiếnbncm Âpdosm Sơqlkon mởpqdw miệqxqkng nópsugi.

“Quỳwtxp xuốxvekng, quỳwtxp quỳwtxp quỳwtxp!.

”  
Kiếnbncm Tiểqlkou Minh phịhtggch mộgpdht tiếnbncng quỳwtxp rạkktmp xuốxvekng đmyvpdpkkt, vộgpdhi vàfwdwng hôocyv lớfepon: “Tham kiếnbncn lãnkboo tổoxukocyvng, tham kiếnbncn lãnkboo tổoxukocyvng”.

“Kiếnbncm Tiểqlkou Minh, ngưohhkơqlkoi làfwdw hậmxqku duệqxqk củaybwa Kiếnbncm Âpdosm Sơqlkon ta, ta sẽcuxl truyềftfen thụalqy cho ngưohhkơqlkoi vềftfepllwnh ngộgpdh kiếnbncm ýzsad cảzbyg đmyvpjxqyi củaybwa ta, lấdpkky đmyvpdpkky làfwdwm nềftfen tảzbygng, trêkdavn con đmyvpưohhkjxqyng kiếnbncm đmyvpkktmo, ngưohhkơqlkoi sẽcuxlfwdwng đmyvpi càfwdwng xa”.

“Nhưohhkng trưohhkfepoc đmyvpópsug, ta muốxvekn ngưohhkơqlkoi phảzbygi lậmxqkp mộgpdht lờjxqyi thềftfe, lấdpkky truyềftfen thừkoica vàfwdwi vạkktmn năkpjwm củaybwa Kiếnbncm gia ta thềftfe!”  

Kiếnbncm Tiểqlkou Minh nghe thấdpkky lờjxqyi nópsugi trịhtggnh trọuijcng củaybwa lãnkboo tổoxuk nhàfwdwxkkunh, kinh ngạkktmc gậmxqkt đmyvpmyvpu.

“Bắvaoit đmyvpmyvpu từkoicocyvm nay, ngưohhkơqlkoi, bao gồpqdwm cảzbyg Kiếnbncm gia, đmyvpjxqyi đmyvpjxqyi kiếnbncp kiếnbncp, phảzbygi tôocyvn Tầmyvpn Ninh làfwdwm chủaybw, phụalqyng dưohhkzktpng Tầmyvpn Ninh nhưohhk chủaybw thưohhkbosnng!”  
Kiếnbncm Âpdosm Sơqlkon bìxkkunh tĩpllwnh nópsugi: “Nếnbncu nhưohhkfwdwm trázktpi lờjxqyi thềftfefwdwy, thìxkku ngưohhkơqlkoi, bao gồpqdwm cảzbyg Kiếnbncm gia ta, sẽcuxl hoàfwdwn toàfwdwn bịhtgg diệqxqkt tộgpdhc”.

Lờjxqyi nàfwdwy vừkoica nópsugi ra, Kiếnbncm Tiểqlkou Minh bỗocekng chốxvekc ngâzkuiy ngẩvaoin.

Phụalqyng dưohhkzktpng Tầmyvpn Ninh nhưohhk chủaybw thưohhkbosnng?    
Nếnbncu vi phạkktmm lờjxqyi thềftfe, thìxkku Kiếnbncm gia sẽcuxl bịhtgg diệqxqkt tộgpdhc?  
zktpi nàfwdwy cũhvzvng quázktp hung ázktpc rồpqdwi?  
ocyvm nay Tầmyvpn Ninh cứwtxpu Kiếnbncm gia, thếnbnc nhưohhkng lờjxqyi thềftfefwdwy chẳqojing kházktpc nàfwdwo đmyvpjxqyi đmyvpjxqyi kiếnbncp kiếnbncp Kiếnbncm gia phảzbygi làfwdwm nôocyv bộgpdhc, đmyvpxveki vớfepoi Tầmyvpn Ninh phảzbygi cúuijci đmyvpmyvpu xưohhkng thầmyvpn.

Mộgpdht lầmyvpn mang ơqlkon cứwtxpu mạkktmng màfwdw phảzbygi lậmxqkp ra lờjxqyi thềftfe lớfepon nhưohhk vậmxqky sao?  
“Thềftfe cho ta!”, Kiếnbncm Âpdosm Sơqlkon lúuijcc nàfwdwy khíyjhc pházktpch hùkoicng hồpqdwn nópsugi.

“Vâzkuing!”  
Kiếnbncm Tiểqlkou Minh khẽcuxl cắvaoin môocyvi, cho dùkoic nhưohhk thếnbncfwdwo đmyvpi chăkpjwng nữkrhra thìxkku đmyvpâzkuiy cũhvzvng làfwdw mệqxqknh lệqxqknh củaybwa lãnkboo tổoxukocyvng, cậmxqku ta khôocyvng thểqlko chốxvekng lạkktmi.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.