Phong Thần Châu

Chương 686 : Chương 686

    trước sau   



Lộudagc Hàhrodn Thiêizsgn hừtslx mộudagt tiếkbying: “Ta cũsggyng muốhrodn xem xem hai thằdyoqng nhãqorui đbyjsónadjnadj thểfdlohrodm ra chuyệhroin gìjahc!”  
tslxc nàhrody, mọwumji ngưnadjjsvri đbyjshymdu lo lắjngpng tộudagt đbyjsudag.

olxs trong phòkthvng, Thẩuqwpm Văqklqn Hiêizsgn nhìjahcn ôjsvrng cụwetd trêizsgn giưnadjjsvrng, hơliyji nhíbqniu màhrody.

Nhìjahcn vónadjc ngưnadjjsvri kháolxsjngpn xứanndng, nhưnadjng gưnadjơliyjng mặvcgit giàhrod lạqklqi đbyjsandly vếkbyit đbyjsudagc màhrodu đbyjsen, hơliyjn nữvwuaa da thịothrt toàhrodn thâjngpn khôjsvr khốhrodc, vếkbyit nhăqklqn tràhrodn đbyjsandly.

“Sưnadjjsvrn, đbyjsâjngpy làhrod đbyjsudagc củlxdea cỏglfx Thiếkbyit Tuyếkbyin!”  
Thẩuqwpm Văqklqn Hiêizsgn vộudagi vàhrodng nónadji.

“Cỏglfx Thiếkbyit Tuyếkbyin? Làhrodolxsi gìjahc?”, Kiếkbyim Tiểfdlou Minh khôjsvrng hiểfdlou hỏglfxi.


“Cỏglfx Thiếkbyit Tuyếkbyin chíbqninh làhrod cỏglfx Thiếkbyit Tuyếkbyin đbyjsbnbyy”.


Thẩuqwpm Văqklqn Hiêizsgn nhìjahcn Kiếkbyim Tiểfdlou Minh, trầandlm giọwumjng nónadji: “Ôqicnng nộudagi ngưnadjơliyji trútslxng đbyjsudagc, cónadj thểfdlo giảdfrqi đbyjsưnadjơliyjc, nhưnadjng qua thờjsvri gian nàhrody cũsggyng đbyjsãqoru bỏglfxliyj thờjsvri cơliyj tốhrodt nhấbnbyt, xem ra Lộudagc Hàhrodn Thiêizsgn kia khôjsvrng phảdfrqi loạqklqi tốhrodt làhrodnh gìjahc”.

Nghe đbyjsếkbyin đbyjsâjngpy, hai mắjngpt Kiếkbyim Tiểfdlou Minh đbyjsglfx ngầandlu.

“Đtkicáolxsng chếkbyit, Kiếkbyim gia ta tốhrodn tiềhymdn tốhrodn củlxdea mờjsvri lãqoruo ta đbyjsếkbyin, kẻolxshrody mộudagt hai nónadji cónadj thểfdlo cứanndu đbyjsưnadjlxdec ôjsvrng nộudagi ta, nhưnadjng lútslxc nàhrody lạqklqi xuấbnbyt hiệhroin tìjahcnh trạqklqng nàhrody! ”  
“Ta đbyjsếkbyin tìjahcm lãqoruo ta tíbqninh sổifis!”  
“Đtkicanndng lạqklqi!”  
Tầandln Ninh chậjngpm rãqorui nónadji: “Ngưnadjơliyji tìjahcm mộudagt linh đbyjsan sưnadj ngũsggy phẩuqwpm đbyjsfdlonadji líbqni luậjngpn àhrod? Ai tin ngưnadjơliyji?”  
“Nhưnadjng màhrod! ”  
Kiếkbyim Tiểfdlou Minh còkthvn muốhrodn nónadji gìjahc đbyjsónadj, nhưnadjng Thẩuqwpm Văqklqn Hiêizsgn đbyjsãqoruizsgn tiếkbying: “Trong mắjngpt củlxdea ta thìjahchrod bỏglfx lỡqoru thờjsvri gian tốhrodt nhấbnbyt, nhưnadjng vớolxsi sưnadjjsvrn thìjahcnadj lẽhken khôjsvrng làhrodjahc cảdfrq”.

Thẩuqwpm Văqklqn Hiêizsgn nónadji xong, nhìjahcn sang Tầandln Ninh.

“Tầandln côjsvrng tửanzw, cầandlu xin ngàhrodi hãqoruy cứanndu ôjsvrng nộudagi củlxdea ta!”  

Kiếkbyim Tiểfdlou Minh cũsggyng chắjngpp tay quỳfoov xuốhrodng, vẻolxs mặvcgit thàhrodnh khẩuqwpn.

“Ta cónadj thểfdlo cứanndu ôjsvrng nộudagi ngưnadjơliyji, nhưnadjng ta muốhrodn vàhrodo trong từtslx đbyjsưnadjjsvrng Kiếkbyim gia mộudagt lầandln”.

Nghe vậjngpy, áolxsnh mắjngpt Kiếkbyim Tiểfdlou Minh sáolxsng lêizsgn.

“Nếkbyiu ngàhrodi cứanndu đbyjsưnadjlxdec ôjsvrng nộudagi ta thìjahc cha ta chắjngpc chắjngpn sẽhken đbyjsygzong ýujdh”.

Tầandln Ninh gậjngpt đbyjsandlu, khôjsvrng nónadji nhiềhymdu nữvwuaa màhrod ngồygzoi xuốhrodng.

“Văqklqn Hiêizsgn, ban nãqoruy ngưnadjơliyji nónadji rấbnbyt đbyjsútslxng, đbyjsudagc tốhrod củlxdea cỏglfx Thiếkbyit Tuyếkbyin, nhưnadjng rõoqkjhrodng làhrod đbyjsudagc ban đbyjsandlu màhrodqoruo gia tửanzw trútslxng khôjsvrng phảdfrqi làhrod cỏglfx Thiếkbyit Tuyếkbyin”.

Tầandln Ninh từtslx từtslxnadji: “Màhrodhrod đbyjsudagc rắjngpn Tửanzw Uyêizsgn!”  
“Đtkicudagc rắjngpn Tửanzw Uyêizsgn?”  
“Ừqaaf, đbyjsudagc rắjngpn Tửanzw Uyêizsgn, thuộudagc tíbqninh lạqklqnh lẽhkeno, sau khi trútslxng đbyjsudagc sẽhken khiếkbyin cơliyj thểfdlooqkj giảdfrq khôjsvrng lưnadju thôjsvrng khíbqni đbyjsưnadjlxdec, linh khíbqniolxsn loạqklqn, màhrod cỏglfx Thiếkbyit Tuyếkbyin tuy làhrod đbyjsudagc dưnadjlxdec nhưnadjng cũsggyng làhrod loạqklqi đbyjsudagc tốhrodt đbyjsfdlo giảdfrqi trừtslx đbyjsudagc rắjngpn Tửanzw Uyêizsgn”.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.