Phong Thần Châu

Chương 597 : Chương 597

    trước sau   
*Chưvjyxơjscdng nànagry cóigwh nộwgzzi dung ảxpnenh, nếjgoxu bạnuknn khôbeltng thấtzzly nộwgzzi dung chưvjyxơjscdng, vui lòoenfng bậdavct chếjgox đjzoowgzz hiệigknn hìnedbnh ảxpnenh củnnvha trìnedbnh duyệigknt đjzoosqve đjzoonagrc.



beltng chúnylra Linh Lung cũkfdcng khổcsfe sởupih gậdavct đjzooqifvu.

belt ta khôbeltng ngờigkn Tầqifvn Ninh lạnukni ẩilrxn giấtzzlu sâixvxu đjzooếjgoxn vậdavcy.

ixvxy giờigkn nhớamzp lạnukni nhữdlvrng lờigkni hắunrsn nóigwhi, dưvjyxigknng nhưvjyx thậdavct sựthzm khôbeltng phảxpnei đjzookhwnn cuồphtong, mànagrnagr! hắunrsn cóigwhvjyxsdvdch nóigwhi ra nhữdlvrng lờigkni đjzooóigwh.

Mộwgzzt bêkhwnn khásdvdc, Lụoenfc Thíxpnenh Phong vànagr Lụoenfc Tửjouvkhwnn củnnvha thưvjyxkzling quốunrsc Lộwgzzc Phong thìnedb kinh ngạnuknc đjzooếjgoxn xuấtzzlt thầqifvn.


“Tầqifvn Ninh, đjzooâixvxy lànagr Tầqifvn Ninh chúnylrng ta gặxuqop lúnylrc đjzooqifvu sao?”, Lụoenfc Thíxpnenh Phong run rẩilrxy nóigwhi.

igwh ai dásdvdm bìnedb vớamzpi thựthzmc lựthzmc vànagroenfng gan dạnuknnagry chứoenf?  
Ba cưvjyxơjscdng quốunrsc lớamzpn, cóigwh thểsqveigwhi lànagrsdvd chủnnvh đjzoojfhbnh nhọnagrn trêkhwnn cảxpne Cửjouvu U đjzoonukni lụoenfc nànagry.


Bọnagrn họnagr trưvjyxamzpc giờigkn chỉjfhb đjzooi giếjgoxt ngưvjyxigkni khásdvdc chứoenfnagrm gìnedbigwhnylrc bịdavc ngưvjyxigkni khásdvdc giếjgoxt mìnedbnh.

Nhưvjyxng hiệigknn giờigkn, Tầqifvn Ninh chẳmdwjng quan tâixvxm chúnylrt nànagro, chỉjfhb mộwgzzt chữdlvr - giếjgoxt!   
“Đurqjnukni ca, chúnylrng ta đjzooi thôbelti!”  
Lụoenfc Tửjouvkhwnn lúnylrc nànagry cũkfdcng rấtzzlt khổcsfe sởupih, nóigwhi: “Nếjgoxu khôbeltng bịdavc Tầqifvn Ninh nhìnedbn thấtzzly, tíxpnenh toásdvdn việigknc ban đjzooqifvu chúnylrng ta thấtzzly chếjgoxt khôbeltng cứoenfu! ”  
Nghe vậdavcy, sắunrsc mặxuqot Lụoenfc Thíxpnenh Phong tásdvdi đjzooi.

Bọnagrn họnagr vốunrsn dĩigwhigwhjscd hộwgzzi kếjgoxt thâixvxn vớamzpi thiêkhwnn tànagri cỡqifvnagry.

Nhưvjyxng chỉjfhbnedb sựthzm lo lắunrsng ngớamzp ngẩilrxn củnnvha hắunrsn ta ban đjzooqifvu mànagr đjzooãnkra bỏznux lỡqifv mấtzzlt.

Nhóigwhm ngưvjyxigkni loạnuknn lạnuknc dầqifvn trởupihkhwnn yêkhwnn tĩigwhnh, mọnagri ngưvjyxigkni chậdavcm rãnkrai lùikpni lạnukni.


Mặxuqoc dùikpn nếjgoxu hànagrng ngànagrn ngưvjyxigkni nànagry liêkhwnn kếjgoxt lạnukni thìnedb Tầqifvn Ninh cóigwh thểsqve khôbeltng thắunrsng đjzooưvjyxkzlic, nhưvjyxng tấtzzlt cảxpne bọnagrn họnagr đjzooãnkra khôbeltng dásdvdm ngẩilrxng đjzooqifvu lêkhwnn nữdlvra rồphtoi.

Tầqifvn Ninh nhảxpney từvcap trêkhwnn đjzoojfhbnh mộwgzz cổcsfe xuốunrsng, Tầqifvn Ninh thởupih ra.

Sắunrsc mặxuqot Diệigknp Viêkhwnn Viêkhwnn đjzooãnkra tốunrst lêkhwnn nhiềtminu, đjzooi theo Vâixvxn Sưvjyxơjscdng Nhi tớamzpi.

“Khôbeltng sao chứoenf?”, Tầqifvn Ninh nhìnedbn Diệigknp Viêkhwnn Viêkhwnn quầqifvn ásdvdo tásdvdn loạnuknn, sắunrsc mặxuqot hơjscdi tásdvdi, quan tâixvxm hỏznuxi.

“Khôbeltng cóigwhnedb nghiêkhwnm trọnagrng đjzooâixvxu!”  
“Ừtwhq!”, Tầqifvn Ninh gậdavct đjzooqifvu: “Lầqifvn sau khôbeltng đjzooưvjyxkzlic lỗkhwnnkrang nhưvjyx vậdavcy nhéamzp, côbelt chưvjyxa đjzoonuknt cảxpnenh giớamzpi Đurqjdavca Võtvrinagr tựthzm tiệigknn mởupih ra chuyểsqven thứoenfqifvm củnnvha Cửjouvu Chuyểsqven Ngọnagrc Thâixvxn quyếjgoxt thìnedb sẽfnvq khôbeltng tốunrst cho cơjscd thểsqve đjzooâixvxu”.

“Vâixvxng!”  
Diệigknp Viêkhwnn Viêkhwnn gậdavct đjzooqifvu.

Hiểsqveu biếjgoxt củnnvha Tầqifvn Ninh vềtmin tu luyệigknn đjzooãnkravjyxkzlit qua dựthzm liệigknu củnnvha cásdvdc côbelt từvcapixvxu, bấtzzlt kỳnuknixvxu hỏznuxi nànagro Tầqifvn Ninh cũkfdcng trảxpne lờigkni đjzooưvjyxkzlic hếjgoxt, cho nêkhwnn bọnagrn họnagr chỉjfhb cầqifvn nghe theo Tầqifvn Ninh mànagr thôbelti.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.