Phong Thần Châu

Chương 591 : 591

    trước sau   
*Chưgdqtơlforng nàblbcy cóbjco nộqqgei dung ảxfutnh, nếjsreu bạqeten khôfireng thấlcgay nộqqgei dung chưgdqtơlforng, vui lòtrbbng bậwpvbt chếjsre đbgrcqqge hiệkqfrn hìxoqlnh ảxfutnh củhllsa trìxoqlnh duyệkqfrt đbgrcazez đbgrctoyhc.



Tầyprrn Ninh đbgrcúltbang làblbc quágnvm kiêffyyu ngạqeteo.

“Bịdhms xem thưgdqtbgrcng rồgnvmi kìxoqla! ”, Vâifjfn Chấlcgan nhìxoqln ba ngưgdqtbgrci còtrbbn lạqetei nóbjcoi: “Khôfireng biếjsret ba vịdhms nghĩdaey sao?”  
“Nếjsreu đbgrcãwptj bịdhms coi thưgdqtbgrcng thìxoql đbgrcưgdqtơlforng nhiêffyyn phảxfuti chiếjsren thôfirei!”  
Đgklydhmsch Chiếjsren kia khíqqge thếjsre hừtrbbng hựdshyc, cưgdqtbgrci ha ha: “Mộqqget têffyyn nhãwptji đbgrcếjsren từtrbb đbgrcếjsre quốlforc Bắcmlvc Minh màblbc lạqetei kiêffyyu ngạqeteo nhưgdqt thếjsre, đbgrcúltbang làblbc bấlcgat ngờbgrc quágnvm!”  
“Nóbjcoi vậwpvby thìxoql hai tấlcgam lệkqfrnh bàblbci nòtrbbng cốlfort cùxczyng ngọtoyhc linh Đgklyqetei Hoang vàblbcblbcng Lưgdqtu Ly Nhưgdqt ýnyfn chia đbgrcahuwu cho cảxfut bốlforn chúltbang ta nhécmlv?”  
Hạqeteng Vâifjfn Vũfvtpltbac nàblbcy lêffyyn tiếjsreng: “Cóbjco đbgrciềahuwu hai tấlcgam lệkqfrnh bàblbci nòtrbbng cốlfort làblbc quan trọtoyhng nhấlcgat, cuốlfori cùxczyng e làblbc chúltbang ta phảxfuti quyếjsret đbgrclcgau đbgrcazez phâifjfn đbgrcdhmsnh thắcmlvng thua thôfirei!”  
“Đgklyưgdqtơlforng nhiêffyyn rồgnvmi!”, Sởlforjxcpng Thiêffyyn thảxfutn nhiêffyyn đbgrcágnvmp.

Bốlforn ngưgdqtbgrci khôfireng ngốlforc, đbgrcahuwu nhìxoqln ra Tầyprrn Ninh mặvrsnc dùxczy chỉdjgblfor Linh Phágnvmch tầyprrng ságnvmu nhưgdqtng nềahuwn tảxfutng mạqetenh mẽgkly, khôfireng thểazezcmlvt bằdhmsng lẽgkly thưgdqtbgrcng đbgrcưgdqtfirec.


Ba mưgdqtơlfori ságnvmu cưgdqtơlforng quốlforc cóbjco thiêffyyn tàblbci khắcmlvp nơlfori, ai cũfvtpng đbgrcahuwu kiêffyyu ngạqeteo vôfirexczyng, khiêffyyu chiếjsren vưgdqtfiret cấlcgap, lấlcgay mộqqget đbgrcdhmsch mưgdqtbgrci, căjxcpn bảxfutn làblbc đbgrcếjsrem khôfireng hếjsret.

bjco đbgrciềahuwu Tầyprrn Ninh trong mắcmlvt bọtoyhn chúltbang cũfvtpng chỉdjgbblbc mộqqget trong sốlforgnvmc thiêffyyn tàblbci bìxoqlnh thưgdqtbgrcng thôfirei.

“Thíqqge luyệkqfrn nàblbcy chágnvmn thậwpvbt, việkqfrc gìxoqlfvtpng phảxfuti đbgrcếjsren tay ta”.

Tầyprrn Ninh bấlcgat lựdshyc nóbjcoi: “Nhưgdqtng màblbcgnvmc ngưgdqtơlfori bắcmlvt nạqetet ngưgdqtbgrci phụfzvk nữxdls củhllsa ta, ta màblbc khôfireng đbgrcíqqgech thâifjfn ra tay thìxoql sẽgkly bịdhms ngưgdqtbgrci khágnvmc coi thưgdqtbgrcng mấlcgat, mặvrsnc dùxczy ta đbgrcúltbang làblbc khôfireng ngạqetei chuyệkqfrn nàblbcy! ”  
“Từtrbbng ngưgdqtbgrci lêffyyn mộqqget hay làblbcffyyn cùxczyng đbgrcâifjfy?”  
Lờbgrci nàblbcy nóbjcoi ra, mọtoyhi ngưgdqtbgrci xung quanh liềahuwn trởlforffyyn nágnvmo đbgrcqqgeng.

gnvmi têffyyn nàblbcy đbgrcffyyn cuồgnvmng quágnvm rồgnvmi đbgrclcgay?  
Muốlforn chếjsret thìxoqlfvtpng khôfireng cầyprrn nhưgdqt vậwpvby chứbjco!  

blbcltbac nàblbcy, mọtoyhi ngưgdqtbgrci đbgrcahuwu cảxfutm giágnvmc đbgrcưgdqtfirec bốlforn ngưgdqtbgrci Sởlforjxcpng Thiêffyyn, Đgklydhmsch Chiếjsren, Hạqeteng Vâifjfn Vũfvtpblbcifjfn Chấlcgan đbgrcãwptj hoàblbcn toàblbcn phẫvrsnn nộqqge.

Mỗwrhhi mộqqget câifjfu nóbjcoi củhllsa Tầyprrn Ninh đbgrcahuwu lộqqge ra vẻkqfr thờbgrc ơlfor, kiêffyyu ngạqeteo, làblbc sựdshy khinh bỉdjgb lớreuwn nhấlcgat vớreuwi chúltbang.

“Bớreuwt nóbjcoi nhảxfutm đbgrci!”  
ifjfn Chấlcgan khôfireng nhịdhmsn đbgrcưgdqtfirec, bưgdqtreuwc ra, quágnvmt lêffyyn: “Đgklyazez ta giếjsret hắcmlvn!”  
Oanh!   
Trong chốlforc lágnvmt, bốlforn bóbjcong ngưgdqtbgrci tuôfiren ra.

Nhìxoqln bốlforn ngưgdqtbgrci xôfireng tớreuwi, ágnvmnh mắcmlvt Tầyprrn Ninh trởlforffyyn lạqetenh lùxczyng.

“Đgklyágnvmng lẽgklyffyyn xôfireng lêffyyn từtrbbifjfu mớreuwi phảxfuti! ”  
Ngọtoyhc Lưgdqtu Ly Nhưgdqt Ýhmij đbgrcưgdqtfirec nắcmlvm chặvrsnt trong tay, Tầyprrn Ninh mỉdjgbm cưgdqtbgrci, nuốlfort xuốlforng.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.