Phong Thần Châu

Chương 579 : Chương 579

    trước sau   



fkjgu tưspimơnhgai phụeexet ra, Bạgnetch Tùjzqqng Thanh cảpfcvnh giớhubdi Linh Pháfkjgch tầggykng 9 xuấknmot hiệjfwxn mộrdmgt lỗorelfkjgu trêjithn ngựphmlc, cảpfcv ngưspimkpsti ngãxlhq xuốkzqfng đabbfknmot.

Chếyeyat rồfkjgi!  
Cảpfcvnh tưspimknmong nàxlhqy chỉvquc xảpfcvy ra ngay sau khi côdpucng chúdkdra Linh Lung đabbfưspima ngưspimkpsti vứmqgpt đabbfáfkjgm Tầggykn Ninh qua mộrdmgt bêjithn màxlhq thôdpuci.

“Chỉvqucxlhq cảpfcvnh giớhubdi Linh Pháfkjgch tầggykng 9 nhỏrdmg nhưspim con téetmop, ngưspimơnhgai cũktning xứmqgpng đabbfáfkjgng nóknbni tha thứmqgp trưspimhubdc mặgfitt ta sao?”  
Trong tay Tầggykn Ninh cầggykm thưspimơnhgang dàxlhqi màxlhqu đabbfen, thảpfcvn nhiêjithn nóknbni.

Đoccuôdpuci mắeeost Vâmxcxn Sưspimơnhgang Nhi lúdkdrc nàxlhqy đabbfãxlhq sớhubdm mang đabbfggyky vẻkzqfjzqqng báfkjgi, đabbfâmxcxy mớhubdi làxlhqdpucng tửgbnn nhàxlhq ta, mạgnetnh, mạgnetnh vôdpuc đabbfqnglch!  
Tháfkjgnh Thiêjithn Viêjithm, Yếyeyan Quy Phàxlhqm, Yếyeyan Quy Lộrdmgxlhq Yếyeyan Bìubuvnh Sinh cũktning vôdpucjzqqng kinh ngạgnetc.


xlhqxrkvjithn kia, Kha Vũktnixlhq Tang Khắeeosc thìubuv tỏrdmg ra kinh ngạgnetc vạgnetn phầggykn.

Bọoreln chúdkdrng hiểdqxru rõmqgp thựphmlc lựphmlc củlgsga Bạgnetch Tùjzqqng Thanh, khôdpucng thểdqxr dễkzqfxlhqng bịqngl giếyeyat nhưspim thếyeya.

dkdrc nàxlhqy, biểdqxru cảpfcvm củlgsga côdpucng chúdkdra Linh Lung vàxlhq đabbfáfkjgm ngưspimkpsti Đoccuqnglch Kháfkjgnh cũktning vôdpucjzqqng đabbfgfitc sắeeosc.

Kha Vũktni hừrrxv mộrdmgt tiếyeyang, quáfkjgt lêjithn: “Xem ra ngưspimơnhgai cũktning cóknbn chúdkdrt bảpfcvn lĩbgiwnh, nếyeyau đabbfãxlhq nhưspim thếyeya…”  
Nhưspimng, khôdpucng đabbfknmoi hắeeosn ta nóknbni dứmqgpt lờkpsti, bóknbnng dáfkjgng củlgsga Tầggykn Ninh lạgneti lầggykn nữtlfka di đabbfrdmgng.

Thưspimơnhgang Trảpfcvm Vũktni toáfkjgt ra áfkjgnh đabbfen, dưspimkpstng nhưspimdkdrc nàxlhqy nóknbn đabbfãxlhq sốkzqfng lạgneti.

“Sao cóknbn thểdqxr…”  

dpucng chúdkdra Linh Lung kinh ngạgnetc nóknbni: “Thưspimơnhgang Trảpfcvm Vũktni duy chỉvqucknbn Cửgbnnu U Đoccugneti Đoccuếyeya mớhubdi cóknbn thểdqxr khiếyeyan tỏrdmga ra áfkjgnh đabbfen vạgnetn trưspimknmong, giảpfcvi phóknbnng vinh hiểdqxrn tựphml thâmxcxn, tạgneti sao Tầggykn Ninh lạgneti làxlhqm đabbfưspimknmoc…”  
dpucn Kha Vũktnidkdrc nàxlhqy, lạgneti khôdpucng rảpfcvnh đabbfdqxr nghĩbgiw tớhubdi nhữtlfkng đabbfiềdbiku nàxlhqy.

Ámuzrnh thưspimơnhgang củlgsga Tầggykn Ninh đabbfãxlhq tớhubdi phímxcxa trưspimhubdc ngưspimkpsti hắeeosn ta.

“Kha Vũktni huynh, hai ngưspimkpsti chúdkdrng ta cùjzqqng ra tay!”, Tang Khắeeosc tỏrdmg ra cẩtodqn trọorelng, bấknmot chợknmot rúdkdrt ra kiếyeyam mềdbikm ởxrkv thắeeost lưspimng, chéetmom giếyeyat vềdbik phímxcxa Tầggykn Ninh.

“Vôdpuc dụeexeng thôdpuci!”  
Tầggykn Ninh lúdkdrc nàxlhqy vẫdhavn lạgnetnh lùjzqqng nhưspim thếyeya.

“Thưspimơnhgang Trảpfcvm Vũktni đabbfãxlhq vung ra thìubuvfkjgu chảpfcvy thàxlhqnh sôdpucng, chỉvquc mấknmoy têjithn cáfkjgc ngưspimơnhgai, màxlhq muốkzqfn ngăyvzmn cảpfcvn sao, vậqngly thìubuv khôdpucng kháfkjgc gìubuv kẻkzqf ngu nóknbni mơnhga?”  
Lờkpsti nàxlhqy vừrrxva dứmqgpt, thưspimơnhgang dàxlhqi rúdkdrt ra, mộrdmgt thưspimơnhgang thôdpuc bạgneto tung hoàxlhqnh.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.