Phong Thần Châu

Chương 579 : Chương 579

    trước sau   



swtmu tưukhoơgdfhi phụmlmlt ra, Bạszwych Tùdvsung Thanh cảxvobnh giớpmapi Linh Pháswtmch tầvskdng 9 xuấcahjt hiệlfpjn mộzuuft lỗcbctswtmu trêvrfsn ngựecdtc, cảxvob ngưukhozbcui ngãoslo xuốszwyng đbfawcahjt.

Chếosjot rồjipii!  
Cảxvobnh tưukholsfwng nàmeohy chỉzbot xảxvoby ra ngay sau khi côscslng chúdytsa Linh Lung đbfawưukhoa ngưukhozbcui vứxxeqt đbfawáswtmm Tầvskdn Ninh qua mộzuuft bêvrfsn màmeoh thôscsli.

“Chỉzbotmeoh cảxvobnh giớpmapi Linh Pháswtmch tầvskdng 9 nhỏxxeq nhưukho con témfgep, ngưukhoơgdfhi cũuqckng xứxxeqng đbfawáswtmng nóppyfi tha thứxxeq trưukhopmapc mặcvoht ta sao?”  
Trong tay Tầvskdn Ninh cầvskdm thưukhoơgdfhng dàmeohi màmeohu đbfawen, thảxvobn nhiêvrfsn nóppyfi.

Đdzszôscsli mắtfwzt Vâgdfhn Sưukhoơgdfhng Nhi lúdytsc nàmeohy đbfawãoslo sớpmapm mang đbfawvskdy vẻoslodvsung báswtmi, đbfawâgdfhy mớpmapi làmeohscslng tửfpjf nhàmeoh ta, mạszwynh, mạszwynh vôscsl đbfawxxeqch!  
Tháswtmnh Thiêvrfsn Viêvrfsm, Yếosjon Quy Phàmeohm, Yếosjon Quy Lộzuufmeoh Yếosjon Bìwuijnh Sinh cũuqckng vôscsldvsung kinh ngạszwyc.


meohymotvrfsn kia, Kha Vũuqckmeoh Tang Khắtfwzc thìwuij tỏxxeq ra kinh ngạszwyc vạszwyn phầvskdn.

Bọeuhsn chúdytsng hiểjipiu rõfjal thựecdtc lựecdtc củeuhsa Bạszwych Tùdvsung Thanh, khôscslng thểjipi dễpeyhmeohng bịxxeq giếosjot nhưukho thếosjo.

dytsc nàmeohy, biểjipiu cảxvobm củeuhsa côscslng chúdytsa Linh Lung vàmeoh đbfawáswtmm ngưukhozbcui Đdzszxxeqch Kháswtmnh cũuqckng vôscsldvsung đbfawcvohc sắtfwzc.

Kha Vũuqck hừpjax mộzuuft tiếosjong, quáswtmt lêvrfsn: “Xem ra ngưukhoơgdfhi cũuqckng cóppyf chúdytst bảxvobn lĩfjalnh, nếosjou đbfawãoslo nhưukho thếosjo…”  
Nhưukhong, khôscslng đbfawlsfwi hắtfwzn ta nóppyfi dứxxeqt lờzbcui, bóppyfng dáswtmng củeuhsa Tầvskdn Ninh lạszwyi lầvskdn nữcmbma di đbfawzuufng.

Thưukhoơgdfhng Trảxvobm Vũuqck toáswtmt ra áswtmnh đbfawen, dưukhozbcung nhưukhodytsc nàmeohy nóppyf đbfawãoslo sốszwyng lạszwyi.

“Sao cóppyf thểjipi…”  

scslng chúdytsa Linh Lung kinh ngạszwyc nóppyfi: “Thưukhoơgdfhng Trảxvobm Vũuqck duy chỉzbotppyf Cửfpjfu U Đdzszszwyi Đdzszếosjo mớpmapi cóppyf thểjipi khiếosjon tỏxxeqa ra áswtmnh đbfawen vạszwyn trưukholsfwng, giảxvobi phóppyfng vinh hiểjipin tựecdt thâgdfhn, tạszwyi sao Tầvskdn Ninh lạszwyi làmeohm đbfawưukholsfwc…”  
mfgen Kha Vũuqckdytsc nàmeohy, lạszwyi khôscslng rảxvobnh đbfawjipi nghĩfjal tớpmapi nhữcmbmng đbfawiềqrttu nàmeohy.

Ávbyznh thưukhoơgdfhng củeuhsa Tầvskdn Ninh đbfawãoslo tớpmapi phíqvtpa trưukhopmapc ngưukhozbcui hắtfwzn ta.

“Kha Vũuqck huynh, hai ngưukhozbcui chúdytsng ta cùdvsung ra tay!”, Tang Khắtfwzc tỏxxeq ra cẩuoftn trọeuhsng, bấcahjt chợlsfwt rúdytst ra kiếosjom mềqrttm ởymot thắtfwzt lưukhong, chémfgem giếosjot vềqrtt phíqvtpa Tầvskdn Ninh.

“Vôscsl dụmlmlng thôscsli!”  
Tầvskdn Ninh lúdytsc nàmeohy vẫcjucn lạszwynh lùdvsung nhưukho thếosjo.

“Thưukhoơgdfhng Trảxvobm Vũuqck đbfawãoslo vung ra thìwuijswtmu chảxvoby thàmeohnh sôscslng, chỉzbot mấcahjy têvrfsn cáswtmc ngưukhoơgdfhi, màmeoh muốszwyn ngăqrttn cảxvobn sao, vậbfawy thìwuij khôscslng kháswtmc gìwuij kẻoslo ngu nóppyfi mơgdfh?”  
Lờzbcui nàmeohy vừpjaxa dứxxeqt, thưukhoơgdfhng dàmeohi rúdytst ra, mộzuuft thưukhoơgdfhng thôscsl bạszwyo tung hoàmeohnh.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.