Phong Thần Châu

Chương 537 : 537

    trước sau   



Trong cưdpmxơytznng quốnkgcc cóesny cựpkmy pháagjtch cảpxjynh giớbxoji Thiêdklwn Nguyêdklwn vưdpmxdbkft trêdklwn cảpxjynh giớbxoji Thiêdklwn Võwrug, chỉnkgcjbvlng nhữttrbng thủnndg đrpecoạdbkfn kia củnndga Tầrbtrn Ninh thìcvoaekegng chưdpmxa chắjbvlc cóesnyagjtc dụsnwgng.

Mộzgivt khi thậciknt sựpkmy giếhdmkt chếhdmkt đrpecáagjtm ngưdpmxnndgi Yếhdmkn Quy Phàhlfrm thìcvoa giữttrba Tầrbtrn Ninh vàhlfr ba têdklwn nàhlfry sẽfrwf hoàhlfrn toàhlfrn khôpkqtng cóesny chỗmycm đrpecekeg thưdpmxơytznng lưdpmxdbkfng, thậciknm chídbkfzhden liêdklwn lụsnwgy tớbxoji thưdpmxdbkfng quốnkgcc Tháagjtnh Nguyệozxtt.

Đglsoếhdmkn lúglsoc đrpecóesny, chỉnkgc dựpkmya vàhlfro mộzgivt mìcvoanh Tầrbtrn Ninh thìcvoa sao cóesny thểekegigxhn hồkhtgi tấwfaft cảpxjy chứwaba?  
Biệozxtn pháagjtp tốnkgct nhấwfaft làhlfr nhâdtmin lúglsoc nàhlfry còzhden chưdpmxa hoàhlfrn toàhlfrn bếhdmk tắjbvlc, thìcvoa hắjbvln ta ởytzn giữttrba xoa dịwruuu mộzgivt chúglsot.

Đglsoáagjtm ngưdpmxnndgi Yếhdmkn Quy Phàhlfrm nghe vậcikny thìcvoa sắjbvlc mặrpect kiêdklwu ngạdbkfo.

“Xem ra, ngưdpmxơytzni cũekegng rấwfaft biếhdmkt đrpeciềqdisu!”  

Yếhdmkn Quy Phàhlfrm lạdbkfnh lùjbvlng nóesnyi: “Lầrbtrn nàhlfry Tầrbtrn Ninh tìcvoam ta cóesny chuyệozxtn gìcvoa?”  
“Khôpkqtng biếhdmkt…”  
“Ngưdpmxơytzni…”  
“Ta khôpkqtng biếhdmkt thậciknt màhlfr…”  
Tháagjtnh Thiêdklwn Viêdklwm khổnvrgdtmim nóesnyi: “Tầrbtrn Ninh làhlfrm việozxtc chỉnkgc dựpkmya vàhlfro tâdtmim trạdbkfng củnndga mìcvoanh, ta nàhlfro biếhdmkt hắjbvln muốnkgcn làhlfrm gìcvoa!”  
“Vậcikny chúglsong ta phảpxjyi xem xem, rốnkgct cuộzgivc hắjbvln muốnkgcn làhlfrm gìcvoa!”  
Ba ngưdpmxnndgi đrpecafncy cửdklwa đrpeci vàhlfro, trong căfrwfn phòzhdeng, Tầrbtrn Ninh đrpecang an ổnvrgn ngồkhtgi nghiêdklwm chỉnkgcnh trưdpmxbxojc bàhlfrn.

“Tớbxoji rồkhtgi!”  
Tầrbtrn Ninh nhìcvoan 3 têdklwn kia, ngồkhtgi nghiêdklwm túglsoc nóesnyi: “Lầrbtrn nàhlfry ta tìcvoam cáagjtc ngưdpmxơytzni tớbxoji làhlfr muốnkgcn…”  

“Tầrbtrn Ninh!”  
Yếhdmkn Bìcvoanh Sinh kia lậciknp tứwabac lêdklwn tiếhdmkng, cắjbvlt ngang lờnndgi nóesnyi củnndga Tầrbtrn Ninh: “Ta khuyêdklwn ngưdpmxơytzni bâdtmiy giờnndg hạdbkf thấwfafp cáagjti tháagjti đrpeczgiv củnndga ngưdpmxơytzni xuốnkgcng, nếhdmku khôpkqtng sau khi rờnndgi khỏnndgi thàhlfrnh Đglsodbkfi Hoang thìcvoa ngưdpmxơytzni muốnkgcn chếhdmkt cũekegng khóesny đrpecwfafy!”  
“Đglsoang yêdklwn đrpecang làhlfrnh sao ta lạdbkfi muốnkgcn chếhdmkt?”  
Tầrbtrn Ninh khôpkqtng hiểekegu nóesnyi.

Tháagjtnh Thiêdklwn Viêdklwm tứwabac muốnkgcn nổnvrg phổnvrgi.

“Tháagjtnh Thiêdklwn Viêdklwm?”  
Tầrbtrn Ninh nhìcvoan Tháagjtnh Thiêdklwn Viêdklwm, mang theo áagjtnh mắjbvlt khóesny hiểekegu hỏnndgi.

dtmin Sưdpmxơytznng Nhi lúglsoc nàhlfry đrpecãigxh hồkhtgi phụsnwgc, đrpecwabang phídbkfa sau Tầrbtrn Ninh, tay cầrbtrm kiếhdmkm, lúglsoc nàhlfro cũekegng chuẩafncn bịwruu sẵwzitn sàhlfrng ra đrpecòzhden.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.