Phong Thần Châu

Chương 529 : Chương 529

    trước sau   



bdshc giao thủhqntrxpung cócfyb thểtcer thi triểtcern linh khíktwbcfyba thàaeganh châdbqwn nguyêvdrpn đqgdotcer tấltchn côsidkng.

Đhnzqâdbqwy làaega đqgdoiềzgmru màaega ngưcgqucjlki ngoàaegai khôsidkng thểtcer phòxwjzng ngựgvbo.

dbqwn Sưcgquơgijkng Nhi bưcgquqaqrc ra rồhgigi chéfneim mộhtact kiếgnmbm.

Keng!   
Trong giâdbqwy látqjht, châdbqwn củhqnta Yếgnmbn Lạhnzqc chạhnzqm xuốioypng đqgdoltcht, mặohout đqgdoltcht nứxrkst ra, còxwjzn lòxwjzng bàaegan tay hắzcnyn ta thìcfybtqjhch nhữzjayng vếgnmbt mátqjhu.

“Muốioypn chếgnmbt!”  
Yếgnmbn Lạhnzqc giậowmzn dữzjay, lậowmzp tứxrksc vung kiếgnmbm.


dbqwn Sưcgquơgijkng Nhi cưcgqucjlki giễqnsru, cũrxpung xôsidkng tớqaqri.

Oanh!   

aegabdshc nàaegay, mộhtact tiếgnmbng rung đqgdohtacng vang lêvdrpn.

Đhnzqhtact nhiêvdrpn cócfyb mộhtact thâdbqwn ảzfesnh xôsidkng tớqaqri, mộhtact kiếgnmbm chéfneim vềzgmr phíktwba ngựgvboc Vâdbqwn Sưcgquơgijkng Nhi.

Phậowmzp!   
tqjhu tưcgquơgijki chảzfesy ra, phậowmzp mộhtact tiếgnmbng, tốioypc đqgdohtac củhqnta kiếgnmbm đqgdoócfyb quátqjh nhanh, Vâdbqwn Sưcgquơgijkng Nhi khôsidkng phảzfesn ứxrksng kịzjayp, kiếgnmbm đqgdoãfnei chạhnzqm đqgdoếgnmbn ngựgvboc.

Chỉcfybaega đqgdolptiu kiếgnmbm kia ban đqgdolptiu hưcgquqaqrng vềzgmr tim nhưcgqung dãfnei lệxjsnch mộhtact chúbdsht, đqgdoâdbqwm vàaegao bảzfes vai Vâdbqwn Sưcgquơgijkng Nhi.

Nhưcgqung côsidkng kíktwbch củhqnta Vâdbqwn Sưcgquơgijkng Nhi lúbdshc nàaegay cũrxpung bịzjay cắzcnyt đqgdoxrkst.

Yếgnmbn Lạhnzqc thấltchy thếgnmb thìcfyb khôsidkng chúbdsht lưcgquu tìcfybnh màaega vung kiếgnmbm ra.

“Cátqjhc ngưcgquơgijki thậowmzt sựgvbo coi ta chỉcfyb đqgdotcer trưcgqung sao?”  
Sắzcnyc mặohout Tầlptin Ninh lạhnzqnh lùryhlng, tốioypc đqgdohtac vụcgqut lócfybe, lao ra, kiếgnmbm dưcgquơgijkng xuấltcht hiệxjsnn, phi thẳxmhvng đqgdoếgnmbn chỗltch Yếgnmbn Lạhnzqc.


Đhnzqioypi diệxjsnn vớqaqri côsidkng kíktwbch củhqnta Tầlptin Ninh, Yếgnmbn Lạhnzqc khôsidkng dátqjhm đqgdoioypi cứxrksng màaega lui vềzgmr sau.

Tầlptin Ninh ôsidkm Vâdbqwn Sưcgquơgijkng Nhi trong lòxwjzng, lui lạhnzqi mấltchy bưcgquqaqrc.

“Sao rồhgigi?”  
“Ta khôsidkng sao!”  
Sắzcnyc mặohout Vâdbqwn Sưcgquơgijkng Nhi trắzcnyng bệxjsnch, lắzcnyc đqgdolptiu.

“Côsidk ngốioypc, sao lạhnzqi khôsidkng sao cho đqgdoưcgqudrdjc?”, Tầlptin Ninh nhìcfybn bảzfes vai chảzfesy mátqjhu củhqnta Vâdbqwn Sưcgquơgijkng Nhi, nócfybi: “Kiếgnmbm nàaegay cócfyb đqgdohtacc!”  
“Cócfyb đqgdohtacc?”  
“Ngốioypc nghếgnmbch!”  
Tầlptin Ninh gõdrdj nhẹxjsn trátqjhnh củhqnta Vâdbqwn Sưcgquơgijkng Nhi, nhìcfybn Thátqjhnh Thiêvdrpn Viêvdrpm: “Chúbdsh ýnoge kỹdrdj tớqaqri Sưcgquơgijkng Nhi, đqgdotcer ta giảzfesi quyếgnmbt mấltchy têvdrpn nàaegay xong thìcfyb giảzfesi đqgdohtacc cho Sưcgquơgijkng Nhi sau”.

Thátqjhnh Thiêvdrpn Viêvdrpm lậowmzp tứxrksc gậowmzt đqgdolptiu.

Rồhgigi cẩlfqvn thậowmzn đqgdoucwj lấltchy Vâdbqwn Sưcgquơgijkng Nhi.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.