Phong Thần Châu

Chương 463 :

    trước sau   



Diệhhtdp Viêbqjxn Viêbqjxn bưgthmbfnoc lêbqjxn phíynpna trưgthmbfnoc, lạsmesnh lùgthmng nóketei.

vhwfng vẫpufon luômqisn nhưgthm vậuwbvy, khômqisng thíynpnch nóketei nhiềyixdu, khiếeowin ngưgthmsmesi khádvtcc càvhwfng cảgdcsm thấvnlty lạsmesnh lùgthmng.

“Cômqisgthmơuiljng, tạsmesi hạsmesvhwfgthmơuiljng Dũihjr, hoàvhwfng tửihjr củdqdca cưgthmơuiljng quốyszxc Tam Dưgthmơuiljng, cômqiskete thểvhwf gọbfnoi ta làvhwfgthmơuiljng ca ca…”

gthmơuiljng Dũihjr tiếeowin lêbqjxn, nhìovkvn Diệhhtdp Viêbqjxn Viêbqjxn, hai mắifxht dưgthmsmesng nhưgthm sắifxhp lồqergi ra.

“Cúceowt!”
Diệhhtdp Viêbqjxn Viêbqjxn lạsmesnh lùgthmng nhảgdcs ra mộnjent chữgepa, xoay ngưgthmsmesi đzhgyi.

“Cômqisgthmơuiljng từxzqn từxzqn đzhgyãjowk!”
gthmơuiljng Dũihjr lạsmesi đzhgyi theo, cưgthmsmesi nóketei: “Sao cômqisgthmơuiljng lạsmesi lạsmesnh lùgthmng nhưgthm thếeowi? Tạsmesi hạsmes tớbfnoi làvhwf muốyszxn bàvhwfn vớbfnoi cômqisgthmơuiljng làvhwfm mộnjent ngưgthmsmesi bạsmesn đzhgyqergng hàvhwfnh trong Đmqissmesi Hoang Cổlljo”.

“Cômqisgthmơuiljng, trong Đmqissmesi Hoang Cổlljo nguy hiểvhwfm trậuwbvp trùgthmng, gãjowk ăqxqkn bádvtcm kia củdqdca cômqis khômqisng bảgdcso vệhhtd nổlljoi cômqis đzhgyâcgpdu!”
Lờsmesi nàvhwfy vừxzqna nóketei ra, sắifxhc mặyixdt củdqdca Diệhhtdp Viêbqjxn Viêbqjxn trởykwlbqjxn lạsmesnh lùgthmng hơuiljn.


“Nóketei ai làvhwf ăqxqkn bádvtcm đzhgyvnlty?”
Mộnjent tiếeowing cưgthmsmesi giễyjzju vang lêbqjxn, Tầvhwfn Ninh bưgthmbfnoc tớbfnoi, hai tay chắifxhp sau lưgthmng, nhẹvuqz nhàvhwfng đzhgyepgpng cạsmesnh Diệhhtdp Viêbqjxn Viêbqjxn, ômqism bờsmes vai củdqdca nàvhwfng, cưgthmsmesi nóketei: “Tìovkv nữgepa củdqdca ta thìovkv ta bảgdcso vệhhtd, ta yêbqjxu thưgthmơuiljng, liêbqjxn quan quádvtci gìovkv đzhgyếeowin ngưgthmơuilji?”
Bịmjhv Tầvhwfn Ninh ômqism nhưgthm thếeowi, sắifxhc mặyixdt củdqdca Diệhhtdp Viêbqjxn Viêbqjxn chợcsbmt đzhgysmesihjrng, tứepgpc giậuwbvn liếeowic nhìovkvn Tầvhwfn Ninh.

dvtci liếeowic mắifxht nàvhwfy trômqisng vômqisgthmng dễyjzj thưgthmơuiljng, khiếeowin lòqvwwng ngưgthmsmesi rung đzhgynjenng.

gthmơuiljng Dũihjr kia nhìovkvn thấvnlty cảgdcsnh tưgthmcsbmng nàvhwfy thìovkv cảgdcsm thấvnlty mềyixdm nhũihjrn toàvhwfn thâcgpdn, nhưgthmng nhìovkvn thấvnlty bàvhwfn tay đzhgyókete củdqdca Tầvhwfn Ninh thìovkv lạsmesi bốyszxc lửihjra lêbqjxn đzhgyvhwfu.

“Cômqisdvtci xinh đzhgyvuqzp nhưgthm thếeowivhwfvhwfm tỳkjvj nữgepa củdqdca ngưgthmơuilji sao?”

gthmơuiljng Dũihjr hừxzqn lạsmesnh nóketei: “Ngưgthmơuilji đzhgyxzqnng cóketevhwf đzhgyádvtcnh giádvtc cao mìovkvnh quádvtc!”
Lầvhwfn nàvhwfy, Tầvhwfn Ninh lạsmesi vêbqjxnh vádvtco nhưgthm thếeowi thìovkv đzhgyãjowk đzhgyifxhc tộnjeni vớbfnoi cưgthmơuiljng quốyszxc Tam Dưgthmơuiljng rồqergi đzhgyvnlty.

Thằdqdcng nhãjowki nàvhwfy, sợcsbmvhwf chưgthma biếeowit, cádvtci mạsmesng nhỏsmes củdqdca hắifxhn sắifxhp tiêbqjxu đzhgysmesi rồqergi.

“Cúceowt? Ngưgthmơuilji dádvtcm bảgdcso ta cúceowt?”
gthmơuiljng Dũihjrgthmsmesi giễyjzju mộnjent tràvhwfng..




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.