Phong Thần Châu

Chương 1017 : 1017

    trước sau   



Tầmkqbn Ninh lújoxxc nàxoqpy ngắdndtt lờcnmei Cựywgpc Thiêfsvun Sơtyrzn, thảtopcn nhiêfsvun nóalfwi: “Điptfxjua tửqkzx Thanh Vâekqwn môlraen ta chỉmxeh cầmkqbn khôlraeng phảtopci làxoqp cốltfc ýkkrz trêfsvuu chọlqfqc ngưmxehcnmei kháhhkbc màxoqp bịjoxx ngưmxehcnmei kháhhkbc giếufwwt thìrwqx ta thâekqwn làxoqplraeng chủsgin phảtopci đfsvulcrxng ra thôlraei”.

ekqwy giờcnme, Cựywgpc Thiêfsvun Sơtyrzn cũsvwsng nổxbnpi giậspkhn.

Hắdndtn ta đfsvuưmxehcnmeng đfsvuưmxehcnmeng làxoqplraeng chủsgin củsgina môlraen pháhhkbi hạrnxtng hai màxoqp lạrnxti phảtopci khújoxxm nújoxxm trưmxehtmbjc tôlraeng chủsgin trẻbrbt tuổxbnpi củsgina mộsiult tôlraeng môlraen hạrnxtng ba, đfsvuãltfc thếufww đfsvultfci phưmxehơtyrzng vẫkmuwn còjoxxn chưmxeha chịjoxxu dừnjexng tay tạrnxti đfsvuâekqwy.

Nếufwwu khôlraeng phảtopci cóalfw U Điptfsiulng Thiêfsvun ởtyrz đfsvuâekqwy thìrwqx hắdndtn ta sớtmbjm đfsvuãltfcxnxeng nổxbnp rồsgini.

“U tôlraeng chủsgin!”  
Cựywgpc Thiêfsvun Sơtyrzn lújoxxc nàxoqpy siếufwwt chặvjplt nắdndtm đfsvukknwm nóalfwi: “Pháhhkbi Thiêfsvun Sơtyrzn củsgina ta đfsvuãltfc nhưmxehocxdng bộsiul đfsvuếufwwn nhưmxeh vậspkhy rồsgini, nhưmxehng Thanh Vâekqwn môlraen vẫkmuwn cứlcrxxnxeng hổxbnp doạrnxt ngưmxehcnmei, nỗlcrxi nhụuinmc nàxoqpy pháhhkbi Thiêfsvun Sơtyrzn củsgina ta khôlraeng nuốltfct đfsvuưmxehocxdc!”  

Dứlcrxt lờcnmei, hắdndtn ta đfsvuưmxeha mắdndtt nhìrwqxn vềivqv phíwgjja Tầmkqbn Ninh, lạrnxtnh giọlqfqng nóalfwi: “Nếufwwu khôlraeng phảtopci cóalfw U tôlraeng chủsgintyrz đfsvuâekqwy thìrwqx Thanh Vâekqwn môlraen củsgina ngưmxehơtyrzi đfsvuãltfc khôlraeng còjoxxn rồsgini, Tầmkqbn Ninh, pháhhkbi Thiêfsvun Sơtyrzn ta chịjoxxu lùxnxei bưmxehtmbjc khôlraeng phảtopci bởtyrzi vìrwqx sợocxd Thanh Vâekqwn môlraen củsgina ngưmxehơtyrzi, màxoqpxoqp bởtyrzi vìrwqx U tôlraeng chủsgin, hy vọlqfqng ngưmxehơtyrzi biếufwwt tiếufwwn biếufwwt lùxnxei!”  
“Biếufwwt tiếufwwn biếufwwt lùxnxei?”  
Tầmkqbn Ninh mỉmxehm cưmxehcnmei nóalfwi: “Giếufwwt đfsvuxjua tửqkzx củsgina Thanh Vâekqwn môlraen ta, đfsvunjexng nóalfwi làxoqp mộsiult trărnxtm vạrnxtn linh thạrnxtch, cho dùxnxealfw đfsvuưmxeha ra mộsiult ngàxoqpn vạrnxtn linh thạrnxtch thìrwqxsvwsng khôlraeng bồsgini thưmxehcnmeng đfsvusgin đfsvuâekqwu!”  
“Điptfưmxehocxdc thôlraei, tráhhkbi lạrnxti ta muốltfcn xem xem ngưmxehơtyrzi muốltfcn thếufwwxoqpo?”  
“Ta muốltfcn thếufwwxoqpo?”, Tầmkqbn Ninh lạrnxti nóalfwi: “Ta đfsvuãltfc từnjexng nóalfwi vớtmbji đfsvuxjua tửqkzx củsgina Thanh Vâekqwn môlraen ta rằwdpgng Thanh Vâekqwn môlraen chíwgjjnh làxoqplraen pháhhkbi che chởtyrz cho đfsvuxjua tửqkzx tốltfct nhấkknwt ởtyrz toàxoqpn bộsiul Cửqkzxu U Lụuinmc Điptfjoxxa nàxoqpy, ta thấkknwy cũsvwsng cóalfw rấkknwt nhiềivqvu ngưmxehơtyrzi khôlraeng tin đfsvuiềivqvu nàxoqpy, vừnjexa hay ta giếufwwt ngưmxehơtyrzi lậspkhp uy, nhưmxeh thếufwwsvwsng rấkknwt tốltfct!”  
“Tầmkqbn tôlraeng chủsgin! ”, U Điptfsiulng Thiêfsvun lújoxxc nàxoqpy cărnxtng thẳtyrzng nóalfwi.

“Ngưmxehơtyrzi câekqwm miệxjuang, chuyệxjuan nàxoqpy khôlraeng liêfsvun quan gìrwqx đfsvuếufwwn ngưmxehơtyrzi”, Tầmkqbn Ninh khôlraeng kháhhkbch khíwgjj chújoxxt nàxoqpo nóalfwi.

“Điptfãltfcalfw ngưmxehcnmei coi Thanh Vâekqwn môlraen củsgina ta nhưmxeh quảtopc hồsginng mềivqvm màxoqpalfwp, vậspkhy thìrwqx nhìrwqxn xem cóalfw thểidjgalfwp đfsvuưmxehocxdc hay khôlraeng!”  
“Ngưmxehocxdc lạrnxti ta cũsvwsng muốltfcn lĩxnxenh giáhhkbo thửqkzx xem!”  

Khíwgjj tứlcrxc trêfsvun ngưmxehcnmei củsgina Cựywgpc Thiêfsvun Sơtyrzn bỗlcrxng tărnxtng mạrnxtnh, chíwgjjnh làxoqp mộsiult cưmxehcnmeng giảtopc đfsvulcrxng đfsvumkqbu cảtopcnh giớtmbji ngũsvws bộsiul Thôlraeng Thiêfsvun.

.

Xin ủsginng hộsiul chújoxxng tôlraei tạrnxti * T R U м t г ц у e n.

мe *
Ngưmxehcnmei đfsvurnxtt đfsvuếufwwn cảtopcnh giớtmbji Thôlraeng Thiêfsvun đfsvusgin đfsvuidjg trởtyrz thàxoqpnh báhhkb chủsgin mộsiult phưmxehơtyrzng ởtyrz trong vùxnxeng đfsvukknwt Cửqkzxu U nàxoqpy.

“Theo môlraen quy củsgina Thanh Vâekqwn môlraen ta, chỉmxeh cầmkqbn đfsvuxjua tửqkzx khôlraeng gâekqwy ra thịjoxx phi màxoqp bịjoxx ngưmxehcnmei kháhhkbc sáhhkbt hạrnxti, Thanh Vâekqwn môlraen ta chắdndtc chắdndtn sẽwbfv giếufwwt chếufwwt hung thủsgin khôlraeng cầmkqbn hỏwdpgi tộsiuli, ai dáhhkbm ngărnxtn cảtopcn giếufwwt khôlraeng tha!”  
Tầmkqbn Ninh vừnjexa nóalfwi xong câekqwu nàxoqpy, đfsvuxjua tửqkzx Thanh Vâekqwn môlraen trong nháhhkby mắdndtt ngưmxehng tụuinm thàxoqpnh mộsiult nguồsginn khíwgjj tứlcrxc mạrnxtnh mẽwbfv.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.