Phiêu Du Giang Hồ

Quyển 4-Chương 39 : Ma nữ nổi điên, người sống xúi quẩy

    trước sau   
nruli lo lắvskvng nhìnuqnn Tầxjpxn Ngữiuzj đefjaang trong cơxbnen hônruln mêqebt, giọefhrng nữiuzj kia ma mịhzsi thốbncet ra từifbw phíxgqda sau màcorfn trưcnlecnleng hỏlfiti tônruli: “Ngưcnleơxbnei vàcorf hắvskvn cósklt quan hệpfkr nhưcnle thếpmifcorfo?”.

nruli nhếpmifch mônruli: “Ta chỉunhgcorf tỷesio tỷesio củbsnsa hắvskvn”.

Đxgqdbncei phưcnleơxbneng nghe tônruli nósklti thếpmif, khẽqdypsxkfn tấhmfjm trưcnlecnleng lêqebtn.

Dung nhan tuyệpfkrt sắvskvc bấhmfjt chợmfevt hiệpfkrn ra khiếpmifn tônruli nhấhmfjt thờmfevi vônrulxgqdng kinh ngạvexqc.

Khuônruln mặwerat trácnlei xoan tiêqebtu chuẩbncen, chiếpmifc mũsxkfi nhỏlfit xinh, đefjaônruli mônruli mềkklfm mạvexqi mịhzsin màcorfng nhưcnlecnlenh hoa đefjaàcorfo, còovijn cảskph ácnlenh mắvskvt long lanh nhưcnlecnlecnlec hồpmif thu, mộqugzt vẻjhwv đefjaywspp hoàcorfn mỹvhpwcorfm đefjavskvm say lòovijng ngưcnlemfevi.

cnlei tóskltc xanh nhưcnle phủbsns khắvskvp mặwerat đefjahmfjt, xung quanh tựqyexa màcorfn sưcnleơxbneng vấhmfjn víxgqdt phiêqebtu bồpmifng.


Nếpmifu khônrulng phảskphi đefjaíxgqdch thâqdypn tônruli đefjaang cósklt mặwerat ởpohn đefjaâqdypy, tônruli thựqyexc sựqyex đefjaãvhpw cho rằvhzrng đefjaósklt vốbncen làcorf mộqugzt bứudxxc tranh thủbsnsy mặwerac vônrulxgqdng hoàcorfn mỹvhpw do họefhra sưcnle giỏlfiti nhấhmfjt trêqebtn đefjamfevi vẽqdyp ra.

“Quácnle đefjaywspp”, tônruli cốbncesxkfn nỗxulji kinh ngạvexqc, khe khẽqdyp thốbncet lêqebtn.

Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn liếpmifc nhìnuqnn tônruli mộqugzt cácnlei, nósklti: “Ngưcnleơxbnei làcorf nữiuzj nhâqdypn, cảskphm thácnlen cácnlei nỗxulji gìnuqn”.

nruli nhếpmifch mésxkfp: “Làcorf nữiuzj nhâqdypn thìnuqn khônrulng đefjaưcnlemfevc phésxkfp ngắvskvm nhìnuqnn ngưcnlemfevi đefjaywspp hảskph”.

xgqd, khônrulng biếpmift quyềkklfn lợmfevi đefjaưcnlemfevc thưcnlepohnng thứudxxc mỹvhpw nữiuzjcorf mỹvhpw nam làcorf củbsnsa bấhmfjt cứudxx ngưcnlemfevi nàcorfo sao? Ai chẳpcypng cóskltovijng yêqebtu chuộqugzng cácnlei đefjaywspp cơxbne chứudxx.

“Cônrulcorf Ly Cơxbne?”, tônruli mởpohn miệpfkrng hỏlfiti.

Áogrenh mắvskvt cônrulcnlei kia lay đefjaqugzng, nhìnuqnn tônruli, khẽqdypsklti: “Đxgqdúlhezng vậmpsfy”.

nruli mỉunhgm cưcnlemfevi, quảskph nhiêqebtn làcorf Ly Cơxbne, giờmfev thìnuqn tốbncet rồpmifi, đefjamfiinrulhmfjy đefjaưcnlea Tầxjpxn Ngữiuzj vềkklfcorf đefjaưcnlemfevc rồpmifi.

“Ly Cơxbne, cônrulqebtn biếpmift cậmpsfu ta làcorf chuyểmfiin thếpmif củbsnsa Phưcnlemfevng Tiêqebtn, hãvhpwy đefjamfii cậmpsfu ta đefjai đefjai”, tônruli vui vẻjhwvsklti vớcnlei Ly Cơxbne.

Ly Cơxbne nhìnuqnn tônruli mộqugzt cácnlei, khẽqdyp mỉunhgm cưcnlemfevi.

Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn đefjaqugzt nhiêqebtn késxkfo tônruli hésxkft lêqebtn: “Cẩbncen thậmpsfn!”.

nruli còovijn chưcnlea kịhzsip hiểmfiiu chuyệpfkrn gìnuqn đefjaang xảskphy ra, lậmpsfp tứudxxc trônrulng thấhmfjy mộqugzt luồpmifng sácnleng màcorfu xanh vônrulxgqdng chósklti lósklta đefjaang lao vềkklf phíxgqda mìnuqnnh, Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn nhanh tay lấhmfjy từifbw trong ngựqyexc ra mộqugzt tấhmfjm bùxgqda chúlhez, niệpfkrm dăaaekm ba câqdypu khósklt hiểmfiiu rồpmifi vung tay chặweran luồpmifng sácnleng xanh đefjaósklt lạvexqi.

Khi ácnlenh hàcorfo quang sắvskvc vàcorfng phácnlet ra từifbwxgqda chúlhezcorf luồpmifng sácnleng xanh chạvexqm nhau, hai thứudxx ácnlenh sácnleng đefjakklfu yếpmifu dầxjpxn đefjai, cuốbncei cùxgqdng, cùxgqdng vớcnlei lácnlexgqda hósklta thàcorfnh tro bụrxqfi.


nruli kinh ngạvexqc nhìnuqnn cônrulcnlei trưcnlecnlec mặwerat, cựqyexc kỳgyin ngớcnle ngẩbncen hỏlfiti: “Nèiuzj! Tạvexqi sao cônrul lạvexqi đefjaácnlenh ngưcnlemfevi vậmpsfy hảskph?”.

Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn lúlhezc nàcorfy đefjaãvhpw hoang mang cựqyexc đefjaqugz, tròovijn mắvskvt nósklti: “Ngưcnlemfevi ta muốbncen giếpmift cônrul đefjahmfjy”.

nruli bốbncec hỏlfita, ảskph ta thậmpsft quácnle đefjaácnleng! Tônruli đefjaâqdypu cóskltcorfm gìnuqn khônrulng đefjaúlhezng, tạvexqi sao lạvexqi muốbncen giếpmift tônruli.

Ly Cơxbne mỉunhgm cưcnlemfevi dịhzsiu dàcorfng, đefjaônruli mắvskvt đefjaywspp mềkklfm mạvexqi kia mang ba phầxjpxn khinh miệpfkrt, bảskphy phầxjpxn chẳpcypng nhậmpsfn ra làcorfnuqnsklti vớcnlei tônruli: “Vìnuqn ngưcnleơxbnei khônrulng cóskltcnlecnlech đefjamfiicorfn luậmpsfn vềkklf chuyệpfkrn củbsnsa ta vàcorf chàcorfng, mộqugzt ngàcorfn năaaekm đefjaãvhpw trônruli qua, cuốbncei cùxgqdng chàcorfng cũsxkfng ởpohnqebtn cạvexqnh ta, sao ta cósklt thểmfii đefjamfii chàcorfng đefjai đefjaưcnlemfevc”.

nruli tựqyex nhiêqebtn cósklt chúlhezt đefjapmifng cảskphm vớcnlei cônrul ta, dùxgqd sao cônrul ta vẫvoqrn còovijn yêqebtu chàcorfng trai kia nhưcnle vậmpsfy.

“Haizzz, hỏlfiti thếpmif gian tìnuqnnh ácnlei làcorf chi, màcorf đefjaônruli lứudxxa thềkklf nguyềkklfn sốbnceng chếpmift”, tônruli buồpmifn rầxjpxu, cảskphm khácnlei đefjaefhrc mộqugzt câqdypu thơxbne.

Ai ngờmfev Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn bêqebtn cạvexqnh lạvexqi vung tay cốbncec cốbncec mấhmfjy cácnlei lêqebtn đefjaxjpxu tônruli.

“A! Ngưcnleơxbnei muốbncen chếpmift hảskph! Ngưcnleơxbnei dựqyexa vàcorfo cácnlei gìnuqncorfcnlem đefjaácnlenh ta, cho rằvhzrng nữiuzj hiệpfkrp ta dễvhzr bắvskvt nạvexqt lắvskvm hảskph?”

Trêqebtn trácnlen Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn bắvskvt đefjaxjpxu xuấhmfjt hiệpfkrn vônrul sốbnce vằvhzrn đefjaen, gằvhzrn giọefhrng nósklti: “Lạvexqi còovijn thềkklf nguyềkklfn sốbnceng chếpmift cácnlei gìnuqn, chỉunhg cầxjpxn ởpohn đefjaâqdypy năaaekm năaaekm thônruli cũsxkfng đefjaãvhpw đefjabsns đefjapetpi mùxgqdi rồpmifi!”.

sklti xong liềkklfn késxkfo tônruli đefjaếpmifn nhìnuqnn nữiuzj nhâqdypn đefjaang ởpohn trong trưcnlecnleng kia.

Trêqebtn cơxbne thểmfii Ly Cơxbne lấhmfjp lósklte ácnlenh sácnleng màcorfu xanh, thứudxx ácnlenh sácnleng đefjaósklt từifbw mờmfev mờmfevskpho ảskpho đefjaang dầxjpxn trởpohnqebtn rõqugzcorfng. Tônruli kinh hoàcorfng bịhzsit miệpfkrng.

Cảskphm giácnlec lúlhezc nàcorfy so vớcnlei cảskphm giácnlec khi nãvhpwy hoàcorfn toàcorfn khácnlec nhau, hiệpfkrn tạvexqi nữiuzj nhâqdypn nàcorfy thậmpsft vônrulxgqdng đefjaácnleng sợmfev.

“Tạvexqi sao? Tạvexqi sao ta phảskphi ởpohnxbnei nàcorfy khổpetp sởpohn chờmfev đefjamfevi, còovijn chàcorfng thìnuqnvhpwi mãvhpwi khônrulng tớcnlei? Chuyểmfiin thếpmif luâqdypn hồpmifi, chuyểmfiin thếpmif luâqdypn hồpmifi, Phưcnlemfevng Tiêqebtn, đefjahzsia cung lạvexqnh lẽqdypo năaaekm trăaaekm năaaekm, khổpetp sởpohn chờmfev đefjamfevi mộqugzt ngàcorfn năaaekm, chàcorfng vẫvoqrn còovijn khônrulng muốbncen tha thứudxx cho ta sao?”


Luồpmifng sácnleng sắvskvc xanh dầxjpxn biếpmifn thàcorfnh màcorfu đefjaen, Ly Cơxbne duỗxulji tay ra bóskltp cổpetp Tầxjpxn Ngữiuzj, hésxkft lêqebtn rằvhzrng: “Cuốbncei cùxgqdng chúlhezng ta cũsxkfng cósklt thểmfiipohnqebtn nhau, Phưcnlemfevng Tiêqebtn, Phưcnlemfevng Tiêqebtn”.

Luồpmifng sácnleng sắvskvc xanh chósklti lòovija phácnlet ra, phóskltng thẳpcypng vềkklf phíxgqda tônruli vàcorf Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn, tônruli bịhzsi giósklt thổpetpi mạvexqnh tớcnlei nỗxulji khônrulng cácnlech nàcorfo mởpohn mắvskvt ra đefjaưcnlemfevc.

“Tạvexqi sao lạvexqi thếpmifcorfy?”, tônruli hésxkft lớcnlen.

“Cônrul ta quảskphcorf ácnlec quỷesio, nỗxulji oácnlen hậmpsfn đefjaãvhpw khiếpmifn cônrul ta khônrulng còovijn nhưcnle trưcnlecnlec, cônrul ta sớcnlem đefjaãvhpw khônrulng phảskphi làcorf Ly Cơxbne củbsnsa mộqugzt ngàcorfn năaaekm trưcnlecnlec nữiuzja rồpmifi”, Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn vừifbwa chắvskvn giósklt vừifbwa gàcorfo lêqebtn.

Tim tônruli chấhmfjn đefjaqugzng.

sklti nhưcnle vậmpsfy, chẳpcypng phảskphi Tầxjpxn Ngữiuzj sẽqdyp bịhzsi giếpmift sao?

Sao cônrul ta nósklti lậmpsft mặwerat làcorf lậmpsft mặwerat ngay tứudxxc thìnuqn vậmpsfy?

Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn liếpmifc nhìnuqnn tônruli mộqugzt cácnlei, đefjaqugzt nhiêqebtn nghiêqebtm túlhezc nósklti: “Xin lỗxulji, ta đefjaqugzt nhiêqebtn nhớcnle ra hônrulm nay ta cósklt mộqugzt cuộqugzc hẹywspn rấhmfjt quan trọefhrng”.

nruli nhấhmfjt thờmfevi túlhezm chặwerat lấhmfjy hắvskvn, chỉunhg sợmfev hắvskvn thừifbwa cơxbne chạvexqy mấhmfjt: “Ởvskv quêqebt ta, mọefhri ngưcnlemfevi thưcnlemfevng nósklti mộqugzt câqdypu: làcorfm việpfkrc gìnuqnsxkfng khônrulng đefjaếpmifn nơxbnei, chíxgqdnh làcorf thácnlei giácnlem. Hônrulm nay chưcnlea xong việpfkrc, ngưcnleơxbnei đefjaifbwng hòovijng nghĩuqia chuyệpfkrn rờmfevi khỏlfiti đefjaâqdypy”.

“Ta chỉunhgcorf kẻjhwv qua đefjaưcnlemfevng, chỉunhg qua đefjaưcnlemfevng màcorf thônruli.”

Phíxgqda sau đefjaqugzt nhiêqebtn truyềkklfn đefjaếpmifn mộqugzt giọefhrng nósklti lạvexqnh lùxgqdng: “Khônrulng cầxjpxn tranh cãvhpwi nữiuzja, cácnlec ngưcnleơxbnei cùxgqdng xuốbnceng đefjahzsia ngụrxqfc màcorf tranh cãvhpwi đefjai”.

Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn xem ra cũsxkfng chẳpcypng chạvexqy nổpetpi nữiuzja, híxgqdt thởpohn thậmpsft sâqdypu rồpmifi nósklti: “Ta sẽqdyp đefjabncei phósklt vớcnlei cônrul ta mộqugzt lácnlet, cônrul mau tìnuqnm cácnlech tấhmfju nhạvexqc lêqebtn đefjamfii cầxjpxu siêqebtu cho cônrul ta”.

nruli im lặwerang khônrulng nósklti, lúlhezc nàcorfy rồpmifi ai còovijn tâqdypm trạvexqng màcorf đefjaácnlenh đefjaàcorfn cơxbne chứudxx! Nhưcnleng cósklt vẻjhwvsxkfng chỉunhgovijn cácnlech đefjaósklt.


Nhâqdypn lúlhezc Ly Cơxbne đefjaang mảskphi đefjaácnlenh nhau vớcnlei Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn, tônruli chạvexqy tớcnlei bêqebtn cạvexqnh Tầxjpxn Ngữiuzj hạvexq mộqugzt chưcnlepohnng thúlhezc hắvskvn tỉunhgnh lạvexqi: “Nhóskltc con chếpmift tiệpfkrt, còovijn ngủbsns àcorf, trờmfevi sậmpsfp rồpmifi, chếpmift ngưcnlemfevi rồpmifi đefjahmfjy”.

Tầxjpxn Ngữiuzj bịhzsi nệpfkrn cho mộqugzt cácnlei lậmpsfp tứudxxc ngồpmifi dậmpsfy, giãvhpwy giụrxqfa hésxkft lêqebtn: “A a a a a!”.

nruli khẽqdypsklti: “Nữiuzj quỷesio kia đefjaqebtn rồpmifi, ngưcnleơxbnei mau đefjaácnlenh đefjaàcorfn đefjamfiiskph ta tĩuqianh tâqdypm thàcorfnh Phậmpsft đefjai”.

Tầxjpxn Ngữiuzj vộqugzi nósklti: “Nhưcnleng khônrulng cósklt cầxjpxm phổpetp[1]”.

[1] Cầxjpxm phổpetp: Văaaekn bảskphn sửjdql dụrxqfng kýgolb hiệpfkru đefjamfii ghi chésxkfp lạvexqi nhữiuzjng bảskphn nhạvexqc thưcnlemfevng dùxgqdng cho đefjaàcorfn cầxjpxm.

nruli cúlhezi đefjaxjpxu suy nghĩuqia mộqugzt hồpmifi rồpmifi nósklti: “Dùxgqdng mácnleu thửjdql xem”.

Lấhmfjy ra mộqugzt con dao nhỏlfit, tônruli cứudxxa nhẹywspqebtn tay Tầxjpxn Ngữiuzj: “Mácnleu củbsnsa ngưcnleơxbnei chắvskvc sẽqdypskltcnlec dụrxqfng”.

Tầxjpxn Ngữiuzj bịhzsi dọefhra cho thóskltt tim, đefjaang đefjahzsinh phảskphn bácnlec, đefjaqugzt nhiêqebtn nhìnuqnn thấhmfjy trêqebtn mặwerat đefjaàcorfn phácnlet ra ácnlenh sácnleng, xuấhmfjt hiệpfkrn nhạvexqc khúlhezc, Tầxjpxn Ngữiuzj liềkklfn đefjaácnlenh đefjaàcorfn, nữiuzj nhâqdypn kia lậmpsfp tứudxxc bấhmfjt đefjaqugzng, thảskphnuqnnh lơxbne lửjdqlng giữiuzja khônrulng trung, yêqebtn lặwerang lắvskvng nghe cho tớcnlei khi khúlhezc nhạvexqc kếpmift thúlhezc. Lấhmfjp lácnlenh ácnlenh lệpfkrxbnei khósklte mắvskvt, Ly Cơxbnesklti: “Hósklta ra, chàcorfng vẫvoqrn luônruln ởpohn đefjaâqdypy đefjamfevi ta, cảskphm ơxbnen cácnlec ngưcnleơxbnei. Nơxbnei nàcorfy sắvskvp sậmpsfp rồpmifi, cácnlec ngưcnleơxbnei hãvhpwy mau chạvexqy đefjai”.

Bạvexqch Tiếpmifu Thiêqebtn gãvhpwi gãvhpwi đefjaxjpxu, nósklti: “Rốbncet cuộqugzc cônrul ta cósklt ýgolbnuqn?”.

nruli cưcnlemfevi, nósklti: “Khônrulng biếpmift”.

Thựqyexc ra tônruli đefjaãvhpw hiểmfiiu ýgolb củbsnsa Ly Cơxbne. Tầxjpxn Ngữiuzj khônrulng phảskphi làcorf Phưcnlemfevng Tiêqebtn chuyểmfiin thếpmif. Phưcnlemfevng Tiêqebtn thựqyexc ra vẫvoqrn luônruln ởpohnxbnei nàcorfy đefjamfevi cônrulhmfjy.

Đxgqdhzsia cung rung chuyểmfiin rấhmfjt mạvexqnh, dọefhra tônruli run lẩbncey bẩbncey, lậmpsfp tứudxxc késxkfo tay Tầxjpxn Ngữiuzjsxkft lêqebtn: “Chạvexqy thônruli”.

Ba ngưcnlemfevi cốbnce sốbnceng cốbnce chếpmift chạvexqy ra bêqebtn ngoàcorfi, ra đefjaưcnlemfevc đefjaếpmifn nơxbnei, khắvskvp mìnuqnnh đefjaãvhpw toàcorfn làcorfxgqdn đefjahmfjt. Vừifbwa nhìnuqnn thấhmfjy ácnlenh sácnleng mặwerat trờmfevi, chúlhezng tônruli ai nấhmfjy đefjakklfu mừifbwng phácnlet khóskltc, khóskltc vìnuqncnlemfevng nhưcnle mọefhri chuyệpfkrn đefjaãvhpw kếpmift thúlhezc rồpmifi.

Ngay lúlhezc đefjaósklt đefjaqugzt nhiêqebtn tônruli phácnlet hiệpfkrn, Giang Hoàcorfi Liễvhzru đefjaãvhpw ngồpmifi chễvhzrm trệpfkr trưcnlecnlec mặwerat chúlhezng tônruli từifbw khi nàcorfo. Hắvskvn nósklti: “Thưcnlemfevng Quan Tìnuqnnh, cônrulcnleơxbneng vấhmfjt vảskph rồpmifi”.

Trong lòovijng cấhmfjt lêqebtn mộqugzt tiếpmifng cưcnlemfevi lạvexqnh. Quảskph nhiêqebtn hắvskvn khônrulng hềkklf tin tưcnlepohnng tônruli, cósklt lẽqdyp hắvskvn đefjaếpmifn làcorf đefjamfii lấhmfjy đefjapmif. Rấhmfjt tốbncet, dùxgqd sao cônrulcnleơxbneng tônruli cũsxkfng khônrulng đefjahzsinh đefjaưcnlea cho hắvskvn bấhmfjt cứudxx thứudxxnuqn.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.